Dân quốc năm thứ hai mươi hai, tức năm một nghìn chín trăm ba mươi ba, Chính phủ Nam Kinh và một công ty Mỹ đã ký kết hợp đồng liên doanh thành lập nhà máy chế tạo máy bay. Hãng hàng không Liên Châu của Mỹ đã đầu tư hai trăm năm mươi nghìn đô la Mỹ để xây dựng một nhà máy rộng sáu mươi nghìn feet vuông ở phía bắc sân bay Giàn Kiều, Hàng Châu, chuyên chế tạo các linh kiện, thiết bị máy bay, đồng thời thực hiện lắp ráp và sửa chữa.
Gõ bảng, nhấn mạnh: Hai trăm năm mươi nghìn đô la Mỹ, tức là khoảng năm mươi nghìn bảng Anh hoặc tám trăm nghìn pháp tệ là có thể xây dựng được một nhà máy máy bay (trước khi kháng chiến bùng nổ, tỷ giá hối đoái quốc tế cơ bản ổn định ở mức 1 bảng Anh = 5 đô la Mỹ = 16.5 pháp tệ = 25 franc = 10 rúp = 7 yên Nhật). Mọi người sau này khi nhìn thấy pháp tệ, đô la Mỹ, bảng Anh, nhất định phải xây dựng một khái niệm giá trị tiền tệ chính xác, đừng để xảy ra những trò cười như trong mấy bộ phim kháng chiến thần thánh, động một tí là nhân vật chính có cả gia sản bằng nửa cái nhà máy máy bay.
Tháng mười năm một nghìn chín trăm ba mươi tư, nhà máy chế tạo máy bay Trung - Mỹ tại Hàng Châu đã được xây dựng xong tại Giàn Kiều, Hàng Châu. Tính đến đầu năm một nghìn chín trăm ba mươi sáu, nhà máy chế tạo máy bay Trung ương đã lắp ráp và chế tạo tổng cộng ba mươi chiếc máy bay chiến đấu cho Không quân Trung Quốc, sản xuất mười tám chiếc máy bay ném bom hạng nhẹ, hai mươi chiếc máy bay tiêm kích, đại tu mười chiếc máy bay chiến đấu hai tầng cánh; đồng thời đảm nhận nhiệm vụ bảo dưỡng máy bay cho Trường Hàng không Trung ương.
Vì vậy, nhà máy chế tạo máy bay Trung ương có ý nghĩa như thế nào đối với Trung Quốc lúc bấy giờ là điều không cần phải nói cũng biết. Do đó, mặc dù là doanh nghiệp liên doanh Trung - Mỹ, nhưng nó lại được hưởng đãi ngộ cao cấp của cơ quan chính phủ. Giống như phòng hồ sơ cơ mật của chính phủ tỉnh, muốn xông vào bắt người, chỉ có thể huy động tổ điều tra của sở an ninh có quyền thực thi pháp luật.
Mà phó trạm trưởng trạm Hàng Châu kiêm tổ trưởng tổ điều tra Trịnh Hướng Cốc đã bị Từ Thiết Thành bắt giữ và giải đến tòa án, tổ điều tra trên thực tế đang ở trong tình trạng "rắn mất đầu", tê liệt một nửa. Chu Phượng Sơn và Đỗ Thành Hổ vốn định để vấn đề này lại mấy ngày sau, chờ Đoạn Dật Nông đến Hàng Châu thương thảo với Từ Thiết Thành rồi mới giải quyết, nhưng không ngờ rằng, vào đúng lúc này lại phát hiện ra trong phòng hồ sơ cơ mật của chính phủ tỉnh và nhà máy máy bay Trung ương Giàn Kiều lại có chuột chũi Nhật Bản, đây là thời khắc không thể không huy động tổ điều tra của sở an ninh!
Đối với Chu Phượng Sơn mà nói, đương nhiên có thể chọn cách gọi điện cho Đoạn Dật Nông, để ông ấy gọi điện thương lượng với Từ Thiết Thành, khiến Từ Thiết Thành đồng ý cho họ điều động tổ điều tra của sở an ninh.
Nhưng giờ đã đêm khuya, gọi điện đến Nam Kinh làm phiền Xử trưởng là một chuyện, quan trọng là hiệu suất quá thấp.
Thế là Chu Phượng Sơn hướng ánh mắt về phía Lâm Giang Bắc, "Giang Bắc, hành động bắt gián điệp Nhật Bản không thể chậm trễ. Cậu có thể thương lượng với Từ Xử trưởng, điều động nhân mã của tổ điều tra sở an ninh sang cho chúng ta không?"
Đỗ Thành Hổ kinh ngạc nhìn về phía Lâm Giang Bắc. Cậu ta từng nghe nói Từ Man Tử có ấn tượng không tệ với Lâm Giang Bắc, nhưng nếu nói chỉ cần Lâm Giang Bắc ra mặt là có thể khiến Từ Man Tử đồng ý điều động nhân mã của tổ điều tra sở an ninh sang, thì điều này chẳng phải quá trò đùa rồi sao? Chẳng lẽ trong chuyện này còn có nội tình gì mà cậu ta không biết?
Ai ngờ Lâm Giang Bắc ở đó gật đầu trả lời: "Được, tôi gọi điện thử xem sao!"
Đỗ Thành Hổ chỉ thấy chân răng mình ê buốt cả lên.
Lâm Giang Bắc này hoặc là không biết nặng nhẹ, hoặc là...