Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Giữa những cành cây khuynh điệp rất cao trên phố Laverne Terrace, vầng bán nguyệt rạng ngời toả sáng qua những vòng sương mù. Có tiếng đài rất to phát ra từ một ngôi nhà phía dưới đồi. Chàng trai đánh xe qua hàng rào hộp trước cửa nhà Geiger, tắt động cơ và ngồi thắng với hai tay để trên tay lái. Không có chút ánh điện nào chiếu qua hàng rào nhà Geiger.

Tôi nói: “Có ai ở nhà không, chàng trai?”

“Ông phải biết.”

“Làm sao tôi biết được.”

“Đi đi... ông.”

“Đó là cách mà mọi người lắp răng giả.”

Cậu ta nở một nụ cười gằn khó khăn rồi đá cửa xe, bước xuống, tôi bước vội phía sau. Cậu ta nắm tay, chống lên hông, nhìn lặng lẽ vào ngôi nhà qua hàng rào. “Được rồi, cậu có chìa khoá, đi vào nào.”

“Ai nói là tôi có chìa khoá?”

“Đừng đùa tôi, nhóc. Gã đầu sai đã đưa cho cậu. Cậu có một căn phòng sạch sẽ, xinh xắn rất nam tính ở trong đó. Ông ta xua cậu đi và khoá nó lại khi có những vị khách nữ tới thăm, ông ta giống như Caesar, một người chồng của rất nhiều bà vợ và là vợ của rất nhiều ông chồng. Cậu nghĩ là tôi không thể tìm ra những người như ông ta và cậu à?”

Tôi vẫn cầm khẩu súng tự động ít nhiều chĩa vào cậu ta nhưng anh ta cũng lắc lư với tôi như vậy, điều đó làm tôi hơi nóng mặt. Tôi lùi lại nhanh để không bị ngã nhưng tôi đã lĩnh đủ một quả đấm, nó có vẻ là một cú rất mạnh nhưng anh chàng ẻo lả thì làm gì có xương dù anh ta có trông như thế nào.

Tôi ném khẩu súng xuống chân cậu nhóc và nói: “Có lẽ cậu cần cái này.”

Cậu ta dừng lại lấy nó nhanh như chớp. Chẳng có điều gì chậm rãi trong chuyển động đó cả. Tôi thụi một quả đấm vào một bên cổ cậu ta. Anh chàng đổ xuống một bên, chộp lấy khẩu súng nhưng không tới nơi. Tôi nhặt nó lên và ném vào xe. Chàng trai đứng dậy, liếc mắt rất to. Cậu ta ho và lắc đầu.

“Cậu không muốn đánh nhau. Cậu đã mất quá nhiều cân nặng.”

Cậu ta muốn đánh, lồm cồm lao vào tôi như một chiếc máy bay từ chiếc máy phóng, với đầu gối tôi trong một pha cản phá lao vào. Tôi bước qua một bên, túm lấy đầu cậu ta, để nó ở một tư thế lúng túng. Cậu ta đập xuống đất rất mạnh, chân ở phía dưới, đủ để dùng tay với tôi ở chỗ bị đau. Tôi vặn mạnh cậu ta quay tròn và nâng lên cao hơn một chút. Tôi giữ cổ tay phải với tay trái và quay xương hông về phía cậu ta và trong chốc lát, nó ở thế cân bằng về sức nặng. Dường như chúng tôi như bị treo lơ lửng dưới ánh trăng mù sương, hai sinh vật kỳ cục chân đập mạnh xuống đường với hơi thở hổn hển đầy cố gắng.

Tôi để phía trước tay phải ở khí quản của cậu ta và dồn tất cả sức mạnh của cả hai cánh tay trong đó. Chân cậu ta bắt đầu chuyển điên cuồng và hơi thở không còn hổn hển nữa. Cậu ta bị kẹp chặt. Chân trái ườn ra khỏi một bên, đầu gối chùng xuống. Tôi giữ như thế khoảng một nửa phút. Cậu ta chùng xuống trên cánh tay tôi, một trọng lượng khổng lồ gần như tôi không thể giữ được. Rồi tôi thả xuống. Cậu ta nằm ườn dưới chân tôi, người rất lạnh. Tôi đi tới chỗ chiếc xe và lấy một đôi xích khỏi ngăn để găng tay và vặn hai cổ tay cậu ta và xích lại. Tôi nâng nách cậu ta lên và cố lôi tới sau hàng rào, khuất tầm mắt trên đường. Tôi trở lại xe và đi lên đồi cách đó 30 mét và khoá lại.

Cậu ta vẫn còn bất tỉnh khi tôi quay trở lại. Tôi mở cửa, lôi cậu ta vào nhà, đóng cửa lại. Bây giờ cậu ta bắt đầu thở hổn hển. Tôi bật đèn lên. Mắt cậu ta chớp chớp và chầm chậm nhìn tôi.

Tôi cúi xuống, đứng cách đầu gối cậu ta và nói: “Im lặng nếu không cậu sẽ nhận như thế nữa hoặc hơn đấy. Hãy nằm im và nhịn thở, nhịn thở đến khi cậu không thể nhịn lâu hơn nữa và nói với bản thân rằng cậu phải thở, mặt cậu bị thâm tím, nhãn quan cậu sắp vọt ra và giờ cậu sẽ thở, nhưng cậu đang bị mắc kẹt trên chiếc ghế trong một căn phòng khí nhỏ sạch sẽ ở San Quentin và khi cậu hít thở, cậu sẽ phải chiến đấu với tất cả tinh thần mình rằng cậu không làm thế, đó không phải là không khí mà là khí xyanua. Đó là cái mà người ta gọi là sự hành quyết nhân đạo hiện nay ở bang chúng ta.”

“Đi đi... ông,” cậu ta nói với một tiếng thở nhẹ mệt mỏi.

“Cậu đến chỗ cảnh sát mà cầu xin, người anh em, đừng bao giờ nghĩ là cậu sẽ không làm vậy. Cậu sẽ chỉ nói những gì chúng tôi muốn cậu nói và không nói điều gì chúng tôi không muốn cậu nói.”

“Đi đi... ông.”

“Hãy nói lại điều đó và tôi sẽ để một cái gối dưới đầu cậu.”

Miệng cậu ta méo mó. Tôi để anh chàng nằm trên sàn nhà với hai cổ tay bị cùm phía sau, má cậu áp vào thảm, trong đôi mắt có thể thấy được của cậu sáng bừng lên vẻ của một con thú. Tôi bật một chiếc đèn khác lên và đi vào hành lang, ở phía sau phòng khách. Phòng ngủ của Geiger dường như chưa bị động đến. Tôi mở cửa, lúc này nó không bị khoá, cánh cửa của buồng ngủ qua hành lang. Có một ánh sáng mờ lập loè trong phòng và mùi gỗ đàn hương. Hai thẻ hương hình nón đã thắp đứng bên cạnh nhau trên chiếc khay đồng nhỏ ở trong phòng. Ánh sáng từ hai cây nến cao màu đen trong chiếc giá đựng nến chân cao ở trên những chiếc ghế thẳng lưng, một cây khác ở cạnh giường.

Geiger nằm trên giường, hai mảnh vải còn thiếu của tấm chăn thêu kiểu Trung Quốc làm thành thánh giá của thánh Andrew ở trên bụng gã, che đi phần trước của chiếc áo kiểu Trung Quốc bị dính máu. Dưới hình chữ thập, đôi chân trong chiếc quần ngủ màu đen của gã cứng đờ và thẳng đuỗn. Hai chân vẫn đi đôi dép trong nhà với đế mềm, dày màu trắng. Trên hình chữ thập tay hắn bắt chéo vào nhau ở cổ tay, cánh tay nằm thẳng dưới vai, bàn tay sấp, những ngón tay gần nhau và duỗi ra rất đều. Miệng gã khép, bộ ria kiểu Charlie Chan trông giả như bộ tóc che phần đầu hói. Cái mũi to bị cấu véo có màu trắng. Mắt gã gần như là nhắm nhưng không hoàn toàn. Ánh sáng mờ của con mắt thuỷ tinh gặp ánh sáng và nháy mắt với tôi. Tôi không chạm vào gã, tôi không tới thật gần. Gã sẽ lạnh như đá và cứng như tấm ván.

Những cây nến đen chập chờn trong cơn gió vào qua cánh cửa mở. Những giọt sáp đen chảy từ từ. Không khí trong phòng độc hại và không thật. Tôi đi ra, đóng cửa lại và trở vào phòng khách. Chàng trai không hề di chuyển. Tôi đứng im lắng nghe tiếng còi báo động. Tất cả là ở chỗ thời gian và những gì Agnes sẽ nói với cảnh sát. Nếu cô ta nói về Geiger, cảnh sát có thể ở đó bất cứ lúc nào. Nhưng cô ta có thể không khai đến mấy giờ. Thậm chí cô ta có thể đã trốn đi.

Tôi nhìn xuống chàng trai. “Muốn ngồi dậy không, con trai?”

Cậu ta nhắm mắt và giả vờ ngủ. Tôi đi tới chiếc bàn và cầm chiếc điện thoại màu dâu chín, gọi tới văn phòng Bernie Ohls. Ông đã về nhà lúc 6h. Tôi lại quay số nhà riêng. Ông đang ở nhà.

“Marlowe đây,” tôi nói. “Những người của ông có tìm thấy khẩu súng ổ quay trên phố của Owen Taylor sáng nay không?”

Tôi có thể nghe thấy tiếng ông hắng giọng và sau đó tôi có thể nghe thấy tiếng ông cố gắng không để lộ sự ngạc nhiên trong giọng nói của mình. “Điều đó sẽ có ở các tít báo cáo của cảnh sát,” ông nói.

“Nếu vậy, khẩu súng sẽ thiếu ba viên đạn.”

“Làm thế quái nào mà cậu lại biết điều đó?” Ohls hỏi lặng lẽ.

“Tới 7244 Laverne Terrace, qua đại lộ Laurel Canyon. Tôi sẽ chỉ cho chỉ cho ông chỗ những viên đạn đi.”

“Chỉ thế thôi à?”

“Chỉ thế thôi.”

Ohls nói: “Hãy nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu sẽ thấy tôi tới quanh góc phố? Tôi nghĩ cậu đã hành động khá kín đáo trong chuyện đó.”

“Kín đáo không phải là từ dành cho chuyện này,” tôi nói.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.