“Chậc chậc chậc……”
Tây Hoặc Quân tặc lưỡi.
Thanh Điểu bị hắn nhìn đến toàn thân khó chịu, lông vũ dựng ngược.
Thạch Cơ không vui nói: “Ngươi bị bệnh gì thế?”
Tây Hoặc Quân nói: “Con Thanh Loan này ăn không ít đồ tốt nhỉ?”
Thạch Cơ ngẫm lại đúng là vậy, ngoài Nhân Sâm Quả của Địa Tiên chi tổ, nó còn từng ăn Vạn Năm Ngọc Thực ở Côn Luân Sơn, linh quả nghìn năm ở Tây Bắc Hải thì đếm không xuể.
Thạch Cơ nhướn mày: “Phải thì sao?”
Tây Hoặc Quân nháy mắt ra hiệu, nói: “Chẳng lẽ đạo hữu chưa từng nghĩ, nó ăn nhiều đồ tốt như vậy mà sao tới giờ vẫn chưa hóa hình?”
Thạch Cơ nghe ra ý trong lời nói, nàng nghiêm sắc mặt: “Tất nhiên là từng nghĩ, nhưng không hiểu rõ nguyên do, xin đạo hữu giải đáp.”
Tây Hoặc Quân cười hì hì: “Long Phượng từng là bá chủ thiên địa, sau đại kiếp Long Phượng, trên người bọn họ đã có gông cùm.”
“Gông cùm? Gông cùm gì?”
Tây Hoặc Quân chỉ chỉ, lại chớp chớp mắt, đoạn nói: “Rồng về biển lớn, Phượng quay về tổ!”
Thạch Cơ hơi hiểu ra.
Tây Hoặc Quân lại liếc nhìn Thanh Loan: “Nhóc con nếu muốn hóa hình thì phải về phương Nam, tới Phượng tộc thánh địa Phượng Hoàng Đài……”
Thanh Loan nghe hiểu, vội lắc đầu: “Ta không về, ta muốn ở cùng chủ nhân, ta không hóa hình.”
Lời định nói tiếp của Tây Hoặc Quân nghẹn ở cổ họng, không nói thì khó chịu, mà nói ra thì không có lý do.
Thạch Cơ hỏi: “Tới Phượng Hoàng Đài có gì cần lưu ý không?”
Tây Hoặc Quân toét miệng cười, lại thấy không đúng, khuôn mặt búng ra sữa kia bỗng nghiêm lại, làm bộ nghiêm túc: “Rồng về biển lớn, kiếp nạn trùng trùng; Phượng Hoàng niết bàn, cửu tử nhất sinh.”
Thạch Cơ trầm mặc.
Tây Hoặc Quân thở dài: “Đây cũng là lý do Long tộc đời sau kém đời trước, Phượng hoàng nhiều kẻ không hóa hình. Long Phượng trên Hồng Hoang đại địa, số tốt thì được cao nhân thu làm tọa kỵ, số không tốt thì không bị luyện thành bảo vật cũng thành món ăn trên bàn. Gan rồng tủy phượng, thế nhân ưa chuộng.”
Đám nhóc con mở to mắt.
Thạch Cơ nói với Thanh Loan: “Không về thì không về, ngày nào đó muốn về, nói ta một tiếng, ta đưa ngươi về.”
Phương Nam, Phượng Hoàng Đài, Phượng Hoàng niết bàn, nếu đến ngày đó, nàng nhất định phải bảo toàn cho nó.
Thạch Cơ quay đầu hỏi Tây Hoặc Quân: “Hai kẻ theo sau kia là người của ngươi à?”
“Sao có thể?” Tây Hoặc Quân nhảy dựng lên ba thước, xua tay lắc đầu, vội vàng phủi sạch quan hệ.
“Vậy ngươi đi xử lý bọn chúng đi.”
“Xử lý?” Mắt Tây Hoặc Quân trợn trừng, tông giọng vút cao.
Thạch Cơ nhìn hắn không nói.
Tây Hoặc Quân không cười nổi nữa, lắp bắp: “Không…… không cần tàn nhẫn vậy chứ?”
Thạch Cơ vẫn nhìn hắn.
Đôi mày đang thần thái bay bổng của Tây Hoặc Quân xệ xuống, hắn mếu máo: “Đại kiếp vừa qua, thiên địa thanh minh, ai khơi mào sát nghiệp đầu tiên chắc chắn sẽ bị Thiên đạo và Thánh nhân ghi sổ chết tươi. Đạo hữu đây là đẩy ta vào hố lửa mà, ta khó khăn lắm mới thoát được một kiếp, ta có dễ dàng gì không, ta…… ta…… hu hu hu……”
Thạch Cơ nhíu mày, mất kiên nhẫn: “Làm cho bọn chúng biến mất, giết hay không tùy ngươi.”
Tiếng khóc dừng bặt, khuôn mặt búng ra sữa, đôi mắt đào hoa nhướng lên, ánh mắt lấp lánh nhưng không có chút nước mắt nào. “Không cần giết?” Tây Hoặc Quân mừng rỡ nói.
Thạch Cơ liếc hắn một cái nhàn nhạt.
Tây Hoặc Quân cười gượng, xoay người, mang theo nụ cười dữ tợn tiến về phía hai gã đồng bọn cũ đang bám đuôi.
Một trận rung chuyển đất trời, Tây Hoặc Quân cà lơ phất phơ bước ra từ đám bụi mù mịt, vỗ vỗ tay: “Xong việc.”
Mặt đầy nịnh nọt chạy theo Thạch Cơ.
Thạch Cơ uống ngụm rượu, lười để ý hắn, mấy nhóc con lại thích ông anh trai mặt búng ra sữa hay cười này.
Cái danh xưng "anh trai" này là do Tây Hoặc Quân mặt dày bắt đám nhóc gọi như vậy.
Một lớn bốn nhỏ, nháy mắt ra hiệu với nhau.
Thạch Cơ không vội vã trở về, cũng không đi theo đường cũ, nàng chọn một con đường xuyên qua trung tâm Nam Thiệm Bộ Châu. So với lúc đi du sơn ngoạn thủy, chuyến về này họ băng qua lãnh địa của rất nhiều chủng tộc.
Thiên địa sát kiếp, Vu Yêu đại kiếp, thiên địa hạo kiếp, hồng thủy đại tai, kiếp này nối tiếp kiếp kia, nạn này nối tiếp nạn nọ, khổ nạn của chúng sinh Hồng Hoang dồn dập kéo đến, những ngày kêu trời chẳng thấu, kêu đất chẳng linh cuối cùng đã qua.
Dù chúng sinh điêu linh, nhưng cuối cùng cũng bắt đầu dưỡng sức hồi phục.
Đại địa hồi sinh, chúng sinh bắt đầu sinh sôi nảy nở.
Thạch Cơ đeo đàn, Tây Hoặc Quân trở thành thủ lĩnh lũ trẻ, dẫn bốn đứa nhỏ lên non xuống nước, bắt rùa đuổi sói, hôm nay chọc tổ kiến, ngày mai đâm tổ ong, gây chuyện khắp nơi, không lúc nào chịu ngồi yên.
Đi đến đâu gà bay chó sủa, nhưng cũng mở mang được không ít kiến thức.
Chỉ cần không quá quắt, Thạch Cơ cũng không quản.
Thạch Cơ đang quan sát thiên địa mới này, hay nói cách khác là quan sát Thiên đạo của thiên địa mới này. Thiên địa đã khác, Đạo cũng thay đổi, yêu pháp của Yêu tộc và chiến kỹ của Vu tộc không còn là chính pháp của thiên địa nữa.
Một hoa một cỏ đều đã khác, không còn trọng sự to lớn mạnh mẽ, mà trọng sự sinh sôi. Đạo ẩn chứa bên trong, không còn dễ tìm, trời cao hơn, chúng sinh nhỏ bé hơn, thiên uy nặng nề hơn, chúng sinh cũng kính sợ hơn.
Kính trọng an mệnh, chúng sinh vạn vật.
Trẻ sơ sinh và ấu thú mới chào đời hiếm còn kẻ nào sinh ra đã biết tu luyện như loài dị loại, đây đều là công lao của Mộng bà bà.
Mọi thứ đều được quy về bình thường.
Đạo có quy tắc, luân hồi có trật tự.
Như vậy chẳng tốt sao?
Thạch Cơ gảy đàn.
Gió, gảy đàn, mưa cũng gảy đàn, vui, gảy đàn, buồn cũng gảy đàn……
Rất nhiều lời không nói ra được, cũng không cần nói, nhưng nàng có thể gảy đàn, thật may là nàng có thể gảy đàn.
Khi nàng gảy đàn, đám nhóc con sẽ yên lặng, Tây Hoặc Quân sẽ trầm mặc, không còn cười vô tâm vô phế như thế nữa.
Chúng sinh sẽ lắng nghe, thiên địa cũng sẽ lắng nghe, lắng nghe niềm vui, nỗi buồn của nàng, nàng là Thiên Địa Cầm Sư mà.
Một đường phong vũ, một đường đàn, đàn cho thiên địa chúng sinh nghe.
Khi Thạch Cơ cùng đoàn người xuyên qua Nam Thiệm Bộ Châu.
Một đoàn người dưới sự dẫn dắt của một lão nhân đã lên một con thuyền lớn đi về hướng Đông.
Lão nhân này tuổi Tý, lão dẫn theo đám trẻ trốn đông trốn tây, không chỉ né được thiên sát kiếp, còn tránh được Vu Yêu đại kiếp, cuối cùng cũng đã ngóc đầu lên được.
Lão muốn đưa bọn trẻ trở về nhận tổ quy tông.
Thực ra, những đứa trẻ trong mắt lão, nhỏ nhất cũng đã nghìn tuổi.
Nhưng bọn họ thành đạo sớm, đều là dáng vẻ thanh niên thiếu niên.
“Gia gia, người nói chúng ta còn có thể gặp lại Thập Nhị Nguyệt không?”
Thiếu niên kia tâm tâm niệm niệm nhớ tới con thỏ đó.
“Kỷ Linh, ngươi có thể có chí khí một chút không!”
Người nói là một thiếu niên mắc chứng tăng động.
“Ta muốn đến Khô Lâu Sơn!”
Một thiếu niên trông có vẻ khó đụng vào lên tiếng.
Mỹ thiếu niên dựa vào mạn thuyền, đôi mắt như nước khẽ động.
Một thiếu nữ vẫn luôn cúi đầu ngẩng lên nhìn biển lớn, rồi lại cúi đầu xuống.
Lão nhân cầm lái râu ria run rẩy, hơi đau răng.
Lão nhớ tới vị cố nhân cực kỳ khó chơi kia.
“Không biết nàng còn ở đó không?” Lão lẩm bẩm.
Thuyền lớn vừa ra khơi.
Đã bị hung thú ở Tây Bắc Hải nhắm trúng.
Giám sát chặt chẽ, nhưng không có động tác gì.
Lão nhân lộ ra khí tức Bán Bộ Yêu Soái.
Hung thú lui đi.
Thuyền lớn thuận đường hướng Đông, lại gặp vài đợt hung cầm hung thú thăm dò, nhưng đều không cường công.
Lão nhân tặc lưỡi: “Đến cả hung thú cũng thông minh lên rồi sao?”
---❊ ❖ ❊---
“Bảy tên Thái Ất, một tên nghi là Yêu Soái?”
“Cho qua!”
Đây là mệnh lệnh của Vương Sứ Bạch Kế đại nhân.
Trăm năm sau Địa Tiên Quả Hội, đại danh của Địa Tiên chi tổ Trấn Nguyên Tử cùng Nhân Sâm Quả của ông đã truyền khắp bốn phương thiên địa.
Nhóm người Thạch Cơ lang thang khắp thiên địa suốt trăm năm cũng đã trở về Khô Lâu Sơn.
Thế nhưng, các vị Thánh nhân một lần thần du ngoại thiên lại một lần nữa bị triệu vào Tử Tiêu Cung.