Kinh Dị Nhạc Viên

Lượt đọc: 1167 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 857
Xuân Thu Bát Pháp

❊ ❊ ❊

"Đại chiêu của Mã Tôn?" Khi Thấp Bà nghe thấy mấy chữ này, trong chớp mắt liền nghĩ, "Chẳng lẽ là 'Siêu tử vong Mã Tôn hoàng kim song quyền chùy' trong truyền thuyết?"

Hắn có thể gọi ra cái tên này, tuyệt đối không phải vì bản thân hắn thông hiểu các loại kiến thức ACG, mà chỉ vì hắn từng điều tra một phen về tình hình kỹ năng và trang bị trên người Giác ca. Do "Mã Tôn" là một sinh vật triệu hồi có đặc trưng khá rõ ràng, muốn tra cứu tài liệu liên quan cũng không tính là khó (nói đơn giản là bổ sung kiến thức về Vua Pháp Thuật là biết ngay).

Thế nhưng, cái gọi là "đại chiêu" trong miệng Phong Bất Giác lại không phải thứ này...

Có lẽ mọi người đều đã quên, Giác ca từ rất lâu trước kia từng nhận được một "nhiệm vụ nhân vật", tức là [Mã Tôn ngàn kỹ năng]; nhiệm vụ này là phần tiếp theo của [Nhập môn triệu hồi], tuy nhiên độ khó và thời gian hoàn thành của nó gian nan hơn nhiệm vụ trước rất nhiều.

Bởi vì Giác ca chỉ có hai sinh vật triệu hồi (Huyết Thi Thần không tính, hắn không phải do triệu hồi chuyên tinh triệu hoán ra), mà Võ Tàng Tiểu Kim Tỉnh lại không có bất kỳ kỹ năng chủ động nào. Do đó, một ngàn kỹ năng này đều phải do Mã Tôn hoàn thành. Mà Mã Tôn cũng không phải kịch bản nào cũng có cơ hội xuất hiện, dù là xuất hiện, trong hơn sáu phút hữu hạn kia (thời gian tồn tại gốc là năm phút, do vật phẩm gia tăng nên được kéo dài) thì thông thường cũng chỉ có thể tung ra ba năm lần kỹ năng mà thôi.

Tóm lại, Giác ca trải qua n ngày tháng, mới hoàn thành nhiệm vụ nhân vật này, mà phần thưởng hắn nhận được chính là...

"Thanh Long Yển Nguyệt, bách binh chi soái..." Giây tiếp theo, Phong Bất Giác cấp tốc đọc khẩu quyết, lời chưa dứt, trong tay Mã Tôn đã hiển nhiên ngưng tụ thành một thanh đại quan đao kim quang lấp lánh, "Xuân Thu Bát Pháp, đao nghệ chí tôn!"

"Nani?" Lúc này, trong lòng Thấp Bà bật ra đúng hai chữ này.

Sự bất ngờ của hắn cũng nằm trong tình lý... Nếu Phong Bất Giác triệu hồi ra Quan Nhị Gia, thì gã hô lên Xuân Thu Bát Pháp gì đó cũng khá bình thường. Nhưng Mã Tôn làm sao có thể biết cái này?

"Hê hê... nhìn biểu cảm của ngươi có vẻ rất bất ngờ a..." Phong Bất Giác vừa cười vừa thao túng Mã Tôn giơ đao chém xuống.

Đây chính là thức thứ nhất của Xuân Thu Bát Pháp —— "Bạch Hổ Khiếu Thiên".

"Hừ... hy vọng ngươi không phải đang làm bộ làm tịch!" Thấp Bà dùng cũng là trường binh khí, hơn nữa hắn thân là người chơi chuyên tinh cách đấu cấp S, năng lực cách đấu của bản thân tuyệt đối không thể yếu hơn một sinh vật triệu hồi, cho nên hắn chẳng thèm suy nghĩ liền giơ lên đỡ một cái.

Choang~

Trong chớp mắt, binh khí va chạm, tiếng kêu xé toạc không trung.

Không đỡ thì không sao, vừa đỡ một cái, Thấp Bà suýt chút nữa phun ra một ngụm máu già.

"Đáng giận..." Thấp Bà tuy rằng đỡ được một kích này, tư thế không đổi. Nhưng toàn thân hắn đều bị luồng lực đạo thế lớn sức nặng kia chấn cho khí huyết cuồn cuộn, rõ ràng là mất đi 12% trị số sinh tồn, "Rõ ràng chỉ là một sinh vật triệu hồi cấp D, sức phá hoại vậy mà có thể nâng lên đến trình độ này..."

"Ngươi vậy mà không bị chấn lui..." Bên kia, Phong Bất Giác cười nói, "Hừ... lợi hại!"

Tuy miệng khen đối phương một câu, nhưng tay lại không chút lưu tình. Trong chớp mắt, lại thấy Mã Tôn vặn chuyển lưỡi đao, thừa thế chém chéo xuống dưới, nhắm thẳng cổ tay địch thủ.

Đây chính là thức thứ hai của Xuân Thu Bát Pháp —— "Trảm Thủ Đoạt Phách".

"Không ổn..." Trực giác chiến đấu của Thấp Bà vô cùng nhạy bén, chiêu thức của đối phương còn chưa tới, hắn đã biết... một kích này nếu chọn cứng đối cứng, thì binh khí của mình sẽ bị chấn đến tuột tay. Tuy nhiên, trong tình thế nguy nan này... đồng thời cũng ẩn chứa cơ hội phản kích.

"Hát!" Chỉ nghe Thấp Bà quát lớn một tiếng, vặn người xoay nhanh, xoay thân thể thành góc độ song song với lưỡi đao của đối phương, đồng thời mượn thế phản lại một chiêu.

"Tới hay lắm!" Phong Bất Giác đã sớm tính được phương pháp ứng phó của Thấp Bà. Hắn cũng vào lúc này chỉ huy Mã Tôn ứng thế biến chiêu.

Trong chớp mắt, thanh quan đao kia đã nhanh chóng nằm ngang thu hồi, mặt đao đối địch. Vừa vặn đỡ được trảm ba (làn chém) của Bạo Quân Cuồng Kích, khiến nó lệch hướng bay tán loạn.

Đây chính là thức thứ ba của Xuân Thu Bát Pháp —— "Hoành Đao Kháng Long".

"Biện pháp thật nhiều a..." Thấp Bà đối với năng lực tháo chiêu nhanh chóng của Giác ca cũng sinh lòng khâm phục, hắn hiểu rõ... mấu chốt của vòng công phòng vừa rồi chính là việc hiệu quả đặc biệt của [Bạo Quân Cuồng Kích] có được kích hoạt hay không. Trong trận đối công nhịp độ nhanh như vậy, Phong Bất Giác không những có thể đỡ được công kích, còn có thể giữ cho bản thân không chịu ảnh hưởng của độc tính, quả thực là chiến pháp cao tuyệt.

"Đó là đương nhiên~ còn năm thức nữa cơ mà!" Phong Bất Giác nói xong, di chuyển thân hình, cự ảnh của Mã Tôn cũng theo đó mà động.

Dứt lời, đao mang lại dấy lên, lưỡi đao trong tay Mã Tôn vạch ra một đường cong chuyển hướng gấp, nhắm thẳng tử giác dưới sườn Thấp Bà.

Đây chính là thức thứ tư của Xuân Thu Bát Pháp —— "Tà Nguyệt Trảm".

"Hừ... ngươi cũng đừng đắc ý vênh váo..." Thấp Bà cười lạnh một tiếng, vung đao liền chém.

Lần này, hắn là lấy chém đối chém, không hề đỡ.

Nửa giây sau, hai lưỡi đao đối địch, vậy mà lưỡi đao to lớn kia của Mã Tôn lại bị phản cách (đánh bật) ngược trở về.

"Không hổ là vũ khí cấp truyền thuyết..." Ngữ khí của Phong Bất Giác vẫn tỏ ra rất thoải mái, "Trị số sinh tồn rõ ràng còn dư hơn 60%, gia thành sát thương đã cao tới mức này rồi... Nếu đánh ngươi đến tàn máu, chẳng phải ngươi tiện tay liền có thể chẻ núi xẻ biển sao?"

"Đầu tiên..." Thấp Bà dậm chân bay lên, trường binh trong tay lại xuất, "Ngươi phải đánh ta đến tàn máu mới được."

"Không vấn đề gì." Phong Bất Giác tiếp lời, đột ngột tăng tốc, tung liên ba thức —— [Ngũ Lôi Oanh Đỉnh], [Lục Hợp Quy Nhất], [Thất Tinh Lạc Nguyệt].

Trong chớp mắt, đấu khí mịt mùng dâng lên như khói, đao ảnh man mác tựa ráng chiều dâng lên.

Thanh đại đao trong tay Mã Tôn múa đến mứcThiên địa biến sắc, đao pháp của hắn nhanh, dày, kình, hiểm... Xét riêng về chiêu thức, có thể gọi là vô cùng tinh xảo, không có sơ hở.

Tuy nhiên... Thấp Bà cũng không phải là đèn cạn dầu, điểm lợi hại của hung binh này, chính là càng đánh càng dũng mãnh. Theo thời gian chiến đấu trôi qua, công kích lực, phạm vi công kích của vũ khí này... đều có thể đạt tới mức kinh người.

Xẹt xẹt xẹt...

Đao khí đối đấu, tiếng lưỡi đao liên hồi.

Trong vài giây, Thấp Bà đã dùng tốc độ nhanh nhất của mình phát ra hơn mười đạo liên trảm, lực cản lại thức thứ năm, sáu, bảy của Xuân Thu Bát Pháp.

Sau khi trả giá bằng 30% trị số sinh tồn, hắn đã phá sạch bách màn múa đao của Mã Tôn, hơn nữa không hề dừng lại mà phát động liên công lên bản thể của Phong Bất Giác.

"Chính là lúc này!" Khoảnh khắc này, trong lòng Thấp Bà và Phong Bất Giác hai người lướt qua cùng một ý niệm.

Đối với Thấp Bà mà nói, thời gian duy trì của [Bạo Quân Cuồng Kích] sắp kết thúc, một đao này là cơ hội cuối cùng để phân định thắng bại bằng không chiến, nếu như bỏ lỡ, cực khả năng sẽ rơi vào bị động trong trận chiến tiếp theo.

Đối với Phong Bất Giác mà nói, trị số sinh tồn của bản thân đã bị dồn vào cực hạn, đường lui không còn; hắn cũng rất rõ ràng, một đao này dồn hết quyết tâm phân thắng bại của Thấp Bà, muốn tìm ra sơ hở trên người đối thủ ở cấp độ này và một chiêu đánh gục, cũng chỉ có thể lợi dụng khoảnh khắc này...

Nói thì chậm, khi đó thì nhanh!

Chỉ thấy, Thấp Bà vội vã leo lên vài trượng, chiếm thế thượng phong, cổ tay run lên rồi ép xuống, chém xuống một đạo vô hình độc trảm với đao khí bàng bạc.

Đây không phải là trảm kích bình thường, trong độc trảm, Thấp Bà còn phụ gia kỹ năng [Linh Hồn Tước Đoạt]; kỹ năng này đối với mục tiêu thuần vật lý (như tạo vật cơ khí) sát thương cực yếu, nhưng đối với mục tiêu phụ có linh lực hoặc linh hồn hiệu quả vô cùng hiển nhiên, tức là nói... đối đầu với Linh Tướng Mã Tôn trước mắt, chiêu này có thể phát huy công hiệu lớn nhất.

"Đao lực và gian hợp của ta hiện tại đều đã vượt ngược lại hắn, kỹ năng cũng là khắc chế sinh vật triệu hồi... cộng thêm việc ta đã đến vị trí trên cao ngược sáng, có thể dựa vào ánh mặt trời để gây nhiễu đối phương..." Thấp Bà lúc xuất đao, trong lòng niệm, "Bất kể chiêu 'Xuân Thu Bát Pháp' còn lại của hắn là gì, tính toán hết mức cũng không thể triệt tiêu một kích này của ta... là ta thắng rồi!"

Quay lại nhìn phía Phong Bất Giác... Hắn đối với việc bản thân rơi vào hạ phong cũng không để tâm, trái lại, hắn chờ chính là khoảnh khắc đối phương bay lên phía trên!

"Hê hê... ta còn đang nghĩ phải dụ ngươi lên đó thế nào đây, không ngờ ngươi tự mình chọn tấn công thượng đoạn..." Khoảnh khắc này, Giác ca lộ ra nụ cười vô cùng tà ác.

Thấp Bà thấy vậy, bất giác rùng mình, nhưng cực chiêu của hắn đã xuất, chính là ngựa vào ngõ hẹp, khó lòng quay đầu lại được nữa.

"Hôm nay để ta nói cho ngươi biết, cái gì gọi là..." Phong Bất Giác một chân hư đạp, kẹp theo Mã Tôn phía sau bay vút lên, "...Thiên hạ võ công xuất thăng long!"

Hống ——

Một tiếng rồng ngâm, ầm ầm thét tới.

Quan đao hất lên, quỷ khóc thần hào.

Hai đạo thân ảnh lướt qua nhau, một mảng huyết vụ nổ tung.

Hai giây sau, một bóng đen xoay tròn từ trên không trung rơi xuống, mà đó... chính là một cánh tay bị chém đứt của Thấp Bà.

Còn Mã Tôn thì thu đao đứng sừng sững, tiêu sái vẩy sạch huyết quang trên mũi đao.

Đây chính là thức cuối cùng của Xuân Thu Bát Pháp —— "Thăng Long Bái Nguyệt".

[Dịch từ bản hv] ChuongId:885
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tam Thiên Lưỡng Giác

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.