Hai tiếng sau, trong một kịch bản đơn người độ khó bình thường.
"Các người ở đây đúng là khó tìm thật đấy." Sau khi Phong Bất Giác bước vào căn hầm tối tăm u ám đó, hắn liền mở lời nói một câu như vậy với không trung đen kịt.
Phù phù phù...
Giây tiếp theo, từng đợt gió rít gào lướt qua, hai hàng nến ở hai bên căn hầm tự động bùng cháy.
Ánh nến thắp sáng không gian có phần chật hẹp này, cũng chiếu ra ba cái bóng quỷ dị.
"Ta đã bảo Điên Tam và Đảo Tứ đi đón ngươi rồi, nhưng có vẻ hai đứa nó tự lạc đường mất rồi..." Samodiel tiếp lời.
Hắn là kẻ có thân hình cao lớn nhất, trong không gian này chỉ có thể ngồi dưới đất, nếu hắn đứng thẳng dậy, đôi sừng sẽ đâm trúng trần nhà.
"Hê hê... không hổ danh là Phong Bất Giác, không cần người của chúng ta dẫn đường... vẫn có thể vượt qua trùng trùng hiểm trở mà đến được đây." Kẻ tiếp lời là Taliom.
Hắn vẫn như cũ, khoác một chiếc áo choàng đen, choàng chiếc khăn choàng hoa lệ; trên gương mặt tái nhợt đó, cặp "song đồng nhãn" độc đáo vẫn luôn liếc nhìn kẻ khác đầy giảo hoạt.
"Lâu rồi không gặp nhỉ, Phong Bất Giác." Và kẻ cuối cùng lên tiếng đáp lại Giác ca là một cái đầu lâu linh thể khổng lồ - Đoạt Linh, "Nếu chúng ta không nhớ lầm, lần trước gặp mặt, ngươi có mượn ta vài thứ, đến nay vẫn chưa trả lại..."
"Ma Yểu Linh Khu đã không còn tồn tại nữa, dù ta có muốn trả cho ngươi cũng không lấy ra được." Phong Bất Giác nhún vai đáp, "Nhưng mà... ta đây vẫn là người khá giữ chữ tín, người ta thường nói có vay có trả, vay lại mới dễ, để bồi thường tổn thất cho ngươi, ta tặng ngươi một món đồ có giá trị tương đương vậy." Vừa nói, hắn vừa lấy một món đồ từ trong hành trang ra, vươn tay đưa đến trước mặt Đoạt Linh.
"Cái này..." Đoạt Linh liếc nhìn một cái, "...chẳng lẽ là 'Nấm Không Nhịn Được Nữa Rồi' trong truyền thuyết!"
"Đúng vậy, thứ này ta tình cờ có được từ rất lâu trước đây, nhưng đến nay vẫn chưa tìm được cơ hội sử dụng thích hợp." Giác ca ngập ngừng một chút, "Ta suy đi tính lại, cứ dùng cái này để bồi thường tổn thất Ma Yểu Linh Khu của ngươi đi."
Trước đó từng đề cập, Phong Bất Giác có được Nấm Không Nhịn Được Nữa Rồi trong một "kịch bản trinh thám phong cách Phù Thế Hội", và đã giải thích đây là một loại "nấm có thể giải trừ nhiều trạng thái tiêu cực". Nhưng không hề liệt kê mô tả cụ thể của vật phẩm này.
Tại đây, hãy cùng tiết lộ nó nhé...
Tên: Nấm Không Nhịn Được Nữa Rồi
Loại: Vật phẩm tiêu hao
Chất lượng: ???
Đặc hiệu một: Thần thơ Haiku đang bảo kê ta! Khi người chơi nuốt nấm này, có thể giải trừ toàn bộ trạng thái tiêu cực hệ tinh thần.
Đặc hiệu hai: Thêm chút nấm cho bạn~ Vĩnh viễn thay đổi phong cách vẽ của một PC.
Ghi chú: Một loại nấm bí ẩn mọc ở phía Đông Bắc của một quốc gia nào đó.
Tin rằng sau khi các bạn xem qua mô tả của vật phẩm này thì đã hiểu rồi đấy... giống như dao cạo râu của Chuck Norris, đây là một vật phẩm "vượt giới hạn". Chất lượng của nó không thể định nghĩa. Có lẽ là do giá trị của hai đặc hiệu hoàn toàn khác nhau.
Đối với người chơi, cây nấm này nhiều nhất chỉ được tính là cấp "Tinh xảo", nhưng đối với đám PC kia, đây nhất định là thần vật cấp "Truyền thuyết".
"Tuy ta cũng cảm thấy... kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân (điều mình không muốn thì đừng làm cho người khác)." Phong Bất Giác làm bộ làm tịch khua khua cây nấm trước mặt Đoạt Linh, "Nhưng mà... có một số thứ, trong mắt những người khác nhau lại có giá trị khác nhau..."
"Được rồi, bớt nói nhảm đi." Đoạt Linh tâm cơ thâm sâu, hắn đã biết Phong Bất Giác định nói tiếp điều gì, bèn trực tiếp ngắt lời, "Mọi người đều là người thông minh, không cần phải quanh co lòng vòng với ta..." Hắn nói toạc ra, "Chỉ cần ngươi đưa nấm cho ta, chuyện Ma Yểu Linh Khu coi như xóa bỏ, hơn nữa... ta có thể đổi cho ngươi một thứ khác."
"Vậy thì chúng ta chốt thế nhé." Giác ca nói, liền xòe lòng bàn tay ra.
Đoạt Linh lập tức dùng niệm lực nhận lấy Nấm Không Nhịn Được Nữa Rồi, và hút nó vào "Niệm không gian" của bản thân.
Hai giây sau, hắn lại lên tiếng: "Ngươi không sợ ta lấy đồ xong... rồi lại không giữ lời sao?"
"Hừ..." Phong Bất Giác đáp với vẻ mặt rất thư thái, "Hợp tác được xây dựng trên cơ sở tin tưởng lẫn nhau... nếu ngươi là hạng người vì chút lợi nhỏ mà thất tín, vậy chúng ta cũng không cần nói chuyện tiếp nữa."
"Hừ hừ hừ..." Taliom bên cạnh cười âm hiểm, "Các hạ không chỉ thông minh... mà còn rất biết ăn nói nha..."
Đoạt Linh thì lạnh lùng đáp: "Huyễn Ma Giáo hội có hợp tác với ngươi hay không, còn phải xem xét đã... nhưng ta cũng không đến mức thất tín với ngươi vì chút chuyện nhỏ này..." Nói đoạn, hắn lấy từ Niệm không gian của mình ra một món đồ khác, điều khiển nó trôi đến trước mặt Giác ca.
Phong Bất Giác nhận lấy, mở menu trò chơi ra xem...
Tên: Tự truyện của Chuck Norris
Loại: Khác
Chất lượng: Truyền thuyết
Đặc hiệu: Ở đây có mọi thứ ngươi muốn biết.
Có thể mang ra khỏi kịch bản này hay không: Có
Ghi chú: Một trong những vật phẩm thuộc series "C", ghi chép lại một trong 100 sự thật nổi tiếng về Chuck Norris, nhặt được là trói buộc.
—— Chuck Norris không thực sự đang viết sách. Chỉ là những từ ngữ đó vì sợ hãi mà tự sắp xếp thành toàn văn.
"Khi ngươi giải khai lời nguyền trên người 'Phù Linh', cũng từng tìm được một thứ tương tự đúng không?" Đoạt Linh sau khi đưa cuốn sách cho Phong Bất Giác, tiếp lời, "Vậy chắc ngươi cũng biết loại vật phẩm này có giá trị lớn đến thế nào đối với đám lữ khách dị giới các ngươi rồi."
"Ồ? Ngươi cũng biết chuyện của 'Phù Linh' sao?" Phong Bất Giác giả vờ giả vịt hỏi.
"Hừ..." Đoạt Linh cười lạnh, "Ngươi giả bộ với ta cái gì?" Giọng hắn lạnh dần, "Với trí tuệ của ngươi, chắc hẳn đã sớm suy đoán ra... cô ta biến thành cái dạng đó, đều là một tay ta gây ra."
"Hừ... được rồi, mấy chuyện đó lát nữa rồi nói tiếp." Phong Bất Giác nói xong, liền bỏ cuốn sách trong tay vào hành trang, "Chúng ta vẫn là nên nói về trận chung kết của Đỉnh Phong Tranh Bá lần này... tức là cái 'ván cờ' 'Chư Thần Hoàng Hôn' này đi."
"Trước đó..." Samodiel lúc này mới lên tiếng, "Ngươi vừa vào hầm ta đã muốn hỏi rồi... giờ này, ngươi và đồng đội của ngươi chẳng phải nên ở trên một hành tinh nào đó vì cuộc đại chiến? Tất cả các trận đấu của Tứ Giới đều bắt đầu cùng một lúc, hơn nữa đều xảy ra trong vũ trụ chủ của Kinh Dị Nhạc Viên, như vậy mới có khả năng nhiều đội gặp nhau trong cùng một thế giới; để tránh tình trạng này xảy ra, các đội thường sẽ được truyền tống riêng biệt đến các hành tinh khác nhau để thi đấu mà?"
"Ồ... cái đó à..." Phong Bất Giác nói, "Trận đấu đó bắt đầu từ hai tiếng game trước rồi, ba mươi phút sau đội chúng ta đã thắng cuộc, nên..." Hắn dang hai tay ra, nội dung đằng sau không cần nói cũng tự hiểu. Còn tiếp.