Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1470 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 797
Cường Địch

❊ ❊ ❊

Mấy toa xe phía trước đã bị Tà Hồn Sư gϊếŧ hết nên không có cơ hội trị liệu, nhưng may mắn bọn họ đánh tan Tà Hồn Sư nên ở các toa phía sau, dù số lượng thương vong lớn nhưng vẫn có hơn một ba người còn sống. Trong đó số người bị trọng thương không ít, người bị thương nhẹ sau khi ổn định lại tâm tình thì cũng bắt đầu giúp đỡ chăm sóc người bị thương. Cuối cùng cũng phát triển theo chiều hướng tốt.

Một người trung niên tựa hồ là y sư chạy đến bên cạnh Đường Vũ Lân, "Xin chào, cám ơn các ngươi cứu được mọi người. Có tin tức gì không? Lúc nào nhân viên cứu viện sẽ đến? Có rất nhiều người bị trọng thương không thể chậm trễ, nhất là người bị thương nội tạng. Nếu tiếp tục trì hoãn thì tỷ lệ cứu chữa sẽ thấp hơn."

Đường Vũ Lân cau mày nói: "Ta không có máy truyền tin nên không cách nào liên lạc với thành thị phụ cận. Ta thậm chí không biết hiện tại chúng ta đang ở nơi nào."

Người trung niên thoáng có chút thất vọng, nói: "Không có biện pháp, chỉ có thể chờ đợi thôi. Trên tất cả Hồn Đạo đoàn tàu đều có hệ thống định vị, nếu xảy ra chuyện nhất định sẽ có người biết. Nơi này ở giữa hai thành thị, binh sĩ cứu viện cần thời gian nhất định mới có thể chạy đến. Hiện tại chỉ có thể cố gắng và tuỳ theo thiên mệnh thôi. Ta đi cứu người trước, làm hết sức có thể. Nếu như các ngươi phát hiện đồ vật như túi cấp cứu thì lấy ra giúp ta, sẽ có trợ giúp rất lớn."

"Được, ngài vất vả rồi." Đường Vũ Lân nhẹ gật đầu.

Hứa Tiểu Ngôn ngồi xổm xuống, cẩn thận giúp một người bị thương băng bó cánh tay, ôn nhu nói: "Không có chuyện gì đâu, ngài sẽ không sao. Chỉ là gãy xương cánh tay, ta giúp ngài cố định, không nên cử động, cứ nằm như vậy nha. Chốc nữa nhân viên cứu viện đến rồi sẽ đưa ngài đến bệnh viện."

Được nàng cứu chữa là một lão giả. Người này vì đau đớn mà sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng rất nhanh đã bình ổn lại, "Cảm ơn tiểu cô nương, ngươi thật giống thiên sứ. Cảm ơn các ngươi đã đánh bại những kẻ khủng bố tàn nhẫn kia. Có thể nói cho ta biết ngươi đến từ đâu không?"

Hứa Tiểu Ngôn mỉm cười, "Chúng ta là đệ tử học viện Sử Lai Khắc."

Lão giả ngẩn người, "Học viện Sử Lai Khắc sao? Khó trách."

Hứa Tiểu Ngôn an ủi hắn: "Không sao, ngài nằm ở đây, ta đi giúp những người khác." Vừa nói nàng vừa cười với lão giả, đứng lên chạy tới bên cạnh một người bị thương khác.

Nhìn thân ảnh của nàng, lão giả cau mày lại, than nhẹ một tiếng, "Thật là một cô nương tốt bụng. Sử Lai Khắc không hổ là học viện đệ nhất đại lục. Ngoài thực lực, nhân phẩm cũng khó ai có thể sánh bằng."

Đúng lúc này, đột nhiên, lão giả trợn mắt hét lên: "Cô nương, cẩn thận!"

Một bóng đen màu tím không biết lúc nào đã lặng yên đến sau lưng Hứa Tiểu Ngôn, nhanh như thiểm điện đâm tới sau lưng nàng.

Tập kích đến quá đột ngột khiến tất cả mọi người đều không phản ứng kịp.

Nhưng tiếng hét này của lão giả vẫn có tác dụng.

Kinh nghiệm chiến đấu của Hứa Tiểu Ngôn rất phong phú, trong nháy mắt khi nghe lão giả hét lên, cả người nàng đều ngã về phía trước. Hơn nữa, nàng vẫn luôn mặc Đấu Khải, chính là vì địch nhân tuỳ thời đều có thể xuất hiện.

Hào quang màu tím cơ hồ xẹt ngay sát sau lưng nàng. Hứa Tiểu Ngôn kêu lên một tiếng, toàn thân bị tia sáng kia đánh bay ra ngoài, đụng vào một toa xe cách đó không xa rồi bật ngược trở lại.

Đấu Khải màu xanh đậm nở rộ từng điểm tinh quang, tận khả năng hoá giải một kích kia. Nhưng công kích của địch nhân quá mạnh mẽ, lưng Đấu Khải bị xé toạc ra, may mà Đấu Khải phía trước ngăn lại phần lớn lực va chạm. Hứa Tiểu Ngôn chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, nàng vội vàng thúc giục hồn lực, đồng thời trong lòng hoảng sợ.

Bên này đột nhiên xuất hiện biến hoá, những người khác trong Sử Lai Khắc Thất Quái lập tức phản ứng.

"Tiểu Ngôn!" Nhạc Chính Vũ gào lên, hai cánh sau lưng đập mạnh, hồn hoàn thứ hai óng ánh, Thánh Kiếm phóng xuất ra, cơ hồ loé người lên đã chắn trước mặt Hứa Tiểu Ngôn.

Hào quang màu tím đen ngưng kết, một bóng người từ bóng tối đi ra.

Đó là một tên trung niên sắc mặt cực kỳ trắng xám, đôi mắt có màu tím sậm. Hắn nhìn Nhạc Chính Vũ, lạnh lùng nói: "Là các ngươi gϊếŧ người của ta? Các ngươi đều phải chết!"

Trên người y không có Đấu Khải, nhưng toả ra khí tức cực kỳ u ám.

Nhạc Chính Vũ mặc kệ y là ai, trong nháy mắt khi hắn thấy Hứa Tiểu Ngôn bị y đánh bay, hắn chỉ thấy trái tim mình đều muốn nhảy ra ngoài.

Kim quang bắn ra từ hai mắt, hai cánh sau lưng triển khai, hồn hoàn thứ tư sáng lên, khí tức toàn thân tăng vọt, Thiên Sứ hàng lâm!

Sải bước trong hư không, Thánh Kiếm như thiểm điện chém tới y.

Một vầng sáng màu tím đen từ người y toả ra, tám hồn hoàn xuất hiện.

3 tím 5 đen! Tám hồn hoàn làm nổi bật thân thể hắn. Đối với Thánh Kiếm của Nhạc Chính Vũ, hắn không tránh không né, tuỳ ý để Thánh Kiếm chém tới.

Khi Thánh Kiếm mang theo thánh quang hỏa diễm nóng bỏng chém vào vầng sáng màu tím đen kia thì Nhạc Chính Vũ cảm thấy kiếm quang của mình dường như chém vào một đầm lầy, không thể xâm nhập một chút nào. Càng làm cho hắn khiếp sợ là, khi chém vào hào quang màu tím đen, Thánh Kiếm rõ ràng đã bị ô nhiễm, thánh quang bị cắn nuốt và nhanh chóng tan ra.

Đây là ...

Nhạc Chính Vũ chấn động.

Tên trung niên lạnh lùng nói: "Ghét nhất khí tức thần thánh." Vừa nói, hắn vung tay lên với Nhạc Chính Vũ, hào quang màu tím đen bay ra, đánh về phía hắn.

Thời điểm này, kinh nghiệm của Sử Lai Khắc Thất Quái liền hiện ra. Đối mặt với công kích của tên trung niên, Nhạc Chính Vũ không kinh hoàng, chân đạp Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ, nhanh chóng lùi về phía sau. Thân thể như hư ảo, Thánh Kiếm trong tay lập tức phóng ra không chút do dự. Cùng lúc đó Thần Thánh Chi Quang đại phóng, một đạo thánh quang chiếu rọi trên người mình.

Phản ứng nhanh nhẹn khiến hắn tránh được hào quang màu tím đen phía chính diện, nhưng chúng tới rất nhanh, thánh quang cùng Đấu Khải phòng ngự miễn cường ngăn lại hào quang màu tím đen kia, dù vậy Nhạc Chính Vũ vẫn cảm giác được màu tím đen kia đang lan tràn về chỗ mình. Ngay cả hồn lực cũng có thể ô nhiễm sao?

Một lực lượng mạnh theo sau, thân thể hắn bị kéo xoay tròn rồi ném ra ngoài.

Nhưng đúng lúc này, sau lưng xuất hiện một bàn tay kéo hắn xuống mặt đất. Cùng lúc đó, một đôi cự chuỳ xuất hiện phía sau lưng tên trung niên, đập xuống đầu hắn.

Y toát ra vẻ khinh thường, hai tay giơ lên trời, tử quang trong mắt bắn ra, hồn hoàn thứ ba trên người lóe sáng.

Một đoàn tử quang bộc phát mãnh liệt, từ trong ra ngoài, giống như là bom nổ tung vậy.

Đường Vũ Lân vừa mới kéo Nhạc Chính Vũ xuống thì lập tức kêu lên không tốt.

Song chuỳ rơi xuống, Nguyên Ân Dạ Huy bị tử quang trùng kích, với lực lượng của nàng mà lập tức bật ngược lại, Tạ Giải đang ẩn nấp cũng không thể không nhanh chóng rút lui.

Một đạo kiếm quang hiện lên, Diệp Tinh Lan cũng bị đẩy lùi, đáng sợ hơn là, chỉ cần tiếp xúc với tử quang thì đều nhanh chóng bị ô nhiễm, cho dù bọn họ toàn lực thúc giục hồn lực cũng không thể thoát khỏi nó.

Hào quang màu tím kia tràn đầy khí tức băng lãnh và tà ác, còn có tính ăn mòn kinh khủng. Đôi cự chuỳ của Nguyên Ân khổng lồ như thế, khi đập lên tử quang vậy mà đã bắt đầu tan chảy. Thúc giục hồn lực đối kháng chỉ có thể khiến tốc độ ăn mòn chậm xuống một chút mà thôi.

Nhạc Chính Vũ quay người, vọt tới bên cạnh Hứa Tiểu Ngôn, ôm lấy nàng, đập mạnh hai cánh, như thiểm điện bay đi.

Đường Vũ Lân không lùi lại, ở thời điểm này, với tư cách là hạch tâm đoàn đội, là linh hồn Sử Lai Khắc Thất Quái, hắn nhất định phải tranh thủ thời gian cho đồng bạn, huống chi trên mặt đất còn có nhiều người bị thương như vậy.

Một tiếng Long ngâm sục sôi vang lên, Đường Vũ Lân tay cầm Hoàng Kim Long Thương, Đấu Khải nở rộ kim quang, nhanh chóng đâm tới hào quang màu tím đen kia.

Vầng sáng màu nâu nhạt lần nữa xuất hiện, làm mặt đất trầm xuống, đồng thời, từng đám Lam Ngân Hoàng ùn ùn mà ra, nhanh chóng quấn chặt lấy người bị thương, ném bọn họ đến một hướng khác.

Lúc này không còn suy nghĩ được nhiều nữa, bảo vệ tính mạng mới là trọng yếu nhất.

Phía xa, Từ Lạp Trí hai tay quơ một vòng, sử dụng Khống Hạc Cầm Long tiếp được những người bị Đường Vũ Lân ném đi.

Hoàng Kim Long Thương đâm vào tử quang, Đường Vũ Lân lúc đầu cũng cảm giác được như đâm vào đầm lầy. Tử quang không ngoài dự tính cũng tràn đến Hoàng Kim Long Thương, muốn ăn mòn nó.

Đúng lúc này, phần Hoàng Kim Long Thương đâm vào hào quang màu tím đột nhiện hiện lên Long lân hình thoi màu vàng, ngay sau đó, kim quang đại phóng, trong tiếng Long ngâm giãy giụa thoát khỏi tử quang. Tiếp theo, một đầu rồng màu vàng hiện lên trên mũi thương, chính là Kim Long Kinh Thiên, đánh tới giữa ngực tên trung niên.

Không chỉ như vậy, Đường Vũ Lân hét lớn một tiếng, Hoàng Kim Long Hống!

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.