Đường Vũ Lân cười khổ nói: "Suy đoán của ngươi chỉ sợ là chính xác, ta cũng không cảm nhận được bất kỳ khí tức sinh mệnh nào ở thực vật nơi này."
Nơi bọn họ rơi xuống là một chỗ tương đối bằng phẳng, cách đó không xa là một rừng cây đen như mực. Đường Vũ Lân bước nhanh qua, khi hắn ấn bàn tay của mình lên một cây đại thụ, ngoài cảm giác lạnh buốt, không có nửa phần khí tức sinh mệnh truyền đến thì còn có tử khí nồng đậm bốc lên. Nếu không phải bản thân Đường Vũ Lân có khí tức sinh mệnh rất mạnh, khí huyết chấn động mạnh, bị tử khí này xâm nhiễm thì thân thể sẽ bị tổn thương nhất định.
"Những cây này không phải thật. Chúng dường như đã bị than hoá, rắn như sắt đá, không có khí tức sinh mệnh." Đường Vũ Lân cau mày.
Ngay cả thiên địa nguyên lực cũng không có, tu luyện không còn ý nghĩ gì. Mọi người liền tập trung lại, quay xung quanh Đường Vũ Lân.
Hứa Tiểu Ngôn nói: "Đội trưởng, không có thiên địa nguyên lực, ngoài ảnh hưởng đến hồn lực thì có ảnh hưởng đến sinh mệnh lực hay không? Hoặc là nói, có ảnh hưởng đến khí huyết chi lực của chúng ta hay không?"
Đường Vũ Lân cười khổ nói: "Có. Bất cứ sinh vật nào đều dựa vào thiên địa nguyên lực mà sinh tồn, điều này không hề nghi ngờ. Nước và ánh mặt trời là nguồn gốc của sự sống, bọn chúng mang đến sinh mệnh năng lượng. Ở nơi không có sinh mệnh năng lượng, khí tức sinh mệnh của chúng ta sẽ không ngừng tiêu hao. Trong thời gian ngắn sẽ không có chuyện gì, nhưng theo thời gian, chúng ta chỉ sợ sẽ hoá thành thây khô ở chỗ này, hoặc là giống những cây kia, bị than hoá."
Đường Vũ Lân nói xong, sắc mặt mọi người đều đại biến.
"Vậy làm sao bây giờ?" Tạ Giải có chút vội vàng nói.
Đường Vũ Lân thở sâu, "Nếu học viện để chúng ta đến nơi này huấn luyện quân sự thì nhất định không phải để chúng ta đến tìm chết. Hơn nữa, hiện tại chưa biết nơi huấn luyện quân sự là chỗ nào. Từ trên không quan sát thì toàn bộ quần đảo này đều có màu đen, ngay cả hải vực xung quanh cũng vậy. Nhưng vượt quá 300 mét thì có màu sắc bình thường. Dựa vào đây suy đoán, ở hải vực có màu sắc bình thường hẳn là có thể cảm nhận được thiên địa nguyên lực. Nói cách khác, chúng ta thử đến hải vực có màu sắc bình thường hấp thu thiên địa nguyên lực để khôi phục bản thân."
Diệp Tinh Lan mỉm cười, "Ngươi luôn có thể lạnh như vậy bình tĩnh. Tình huống chắc cũng tương tự vậy."
Đường Vũ Lân cười cười, "Kỳ thật ta cũng lo lắng, nhưng lo lắng có tác dụng gì. Cuối cùng vẫn phải đối mặt với nó. Được rồi, nếu không có cách nào khác hấp thu thiên địa nguyên lực để khôi phục thì chúng ta đến bờ biển trước, dù sao chúng ta cũng đến nơi trong thời gian quy định. Cửa thứ nhất Hoàng Kim Lộ hẳn là đã thông qua. Bây giờ chúng ta đến bờ biển, sau đó Chính Vũ và Nguyên Ân bay ra ngoài, xem một chút phán đoán của ta đúng hay không."
Toàn bộ hòn đảo đều đen kịt khiến người ta có áp lực không thể giải thích, ít nhất trước mắt bọn họ không tìm hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Không hề nghi ngờ, tìm đường lui là chuyện phi thường trọng yếu, cho nên Đường Vũ Lân không vội tiến hành trinh sát hòn đảo.
Nơi bọn họ đáp xuống là rìa hòn đảo, sau khi nhận ra phương hướng, đi không bao xa, bọn họ đã thấy được biển cả.
Màu đen nhìn từ không trung và nhìn từ mặt đất là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau, trong đó càng thêm kinh ngạc. Sóng biển dập dềnh vỗ vào bờ, nước biển đen như mực kia giống như vực sâu đáng sợ, có thể nuốt chửng con người bất cứ lúc nào.
Đường Vũ Lân phóng ra một cây Lam Ngân Hoàng, chui vào trong nước biển.
Lam Ngân Hoàng vừa tiếp xúc với mặt nước, Đường Vũ Lân đột nhiên cảm giác được chấn động toàn thân. Ngay sau đó, một lực hút khủng bố từ trong nước biển truyền đến. Hồn lực, khí huyết chi lực trong cơ thể Đường Vũ Lân lập tức theo Lam Ngân Hoàng tràn ra.
Hắn vội vàng vung Lam Ngân Hoàng lên, nhưng trong nháy mắt này, một đầu Lam Ngân Hoàng đã biến thành trắng xám.
"Không được chạm vào nước biển này, nước biển có hiệu quả cắn nuốt thiên địa nguyên lực rất mạnh. Nếu tiếp xúc sẽ tiêu hao thiên địa nguyên lực nhanh hơn."
Đường Vũ Lân cảm thấy rất may mắn, vừa rồi bọn họ không rơi vào trong biển, nếu không, chỉ cần hơi dính nước, bọn họ tiêu hao không biết sẽ gấp bao nhiêu lần.
Nguyên Ân Dạ Huy nói: "Ta đi xem một chút."
Đường Vũ Lân gật đầu, "Hết sức cẩn thận, cảm giác không tốt liền lập tức trở về."
"Ừm." Nguyên Ân Dạ Huy gật đầu, hai cánh Đọa Lạc Thiên Sứ mở ra sau lưng, nhẹ nhàng vỗ, bay vào không trung. Sau đó chậm rãi lơ lửng phía trên nước biển màu đen.
Nàng vừa mới lên không, trên người mơ hồ có hắc vụ bốc lên, Nguyên Ân Dạ Huy vội vàng vỗ hai cánh, bay lên chỗ cao hơn. Điều này khiến hắc vụ giảm bớt, sau đó bay về phía xa.
Khoảng cách 300 mét rất nhanh đã đến, giữa các hòn đảo, trừ hải vực màu đen, bởi vì khoảng cách xa nên có một ít hải vực trong. Nguyên Ân Dạ Huy rốt cuộc bay ra khỏi phạm vi 300 mét, nhưng trong khoảnh khắc đó, nàng đột nhiên biến mất.
"Biến mất? Nguyên Ân!" Tạ Giải khẩn trương gọi.
Đường Vũ Lân bắt được hắn, "Đừng hoảng hốt, trước xem một chút."
Tạ Giải sao có thể không vội đây? Hắn vừa muốn nói gì đó, quang ảnh lóe lên, Nguyên Ân Dạ Huy lần nữa xuất hiện ở xa xa, sau đó vỗ mạnh cánh, bay về giống như một mũi tên, rồi rơi xuống đất.
Tạ Giải lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, bước nhanh về phía trước, "Nguyên Ân, nàng không sao chứ?"
"Không có việc gì." Nguyên Ân lắc đầu, "Tình huống không khác đội trưởng phán đoán lắm, đúng là ra khỏi phạm vi 300 mét, tiến vào hải vực bình thường thì có thiên địa nguyên lực. Nhưng ở đó có Hải Hồn Thú phi thường hung mãnh. Lúc ấy ta chỉ cảm thấy hoảng hốt, vừa mới chui ra thế giới này liền nhìn thấy một cái miệng lớn đầy máu há to, khí tức phi thường cường liệt. Sau đó ta nhanh chóng trở về. Nói cũng kỳ quái, Hải Hồn Thú kia rất mạnh mẽ, nhưng không dám tiếp xúc với vùng biển đen này. Chúng ta muốn ra ngoài là một chuyện không hề dễ dàng."
Đường Vũ Lân nhíu mày, "Các ngươi có cảm giác chỗ này giống một cái lồng giam không, dường như đang nhốt cái gì đó."
Bên trong không có thiên địa nguyên lực, bên ngoài có Hải Hồn Thú hung mãnh, lần này Nguyên Ân Dạ Huy ra ngoài, mơ hồ có thể thấy hòn đảo này đang nằm trong một kết giới.
"Đúng là có điểm giống." Nhạc Chính Vũ gật đầu, "Dù sao ở chỗ này ta cũng không thoải mái, đoán chừng các ngươi cũng như vậy. Nơi này không có bất kỳ thiên địa nguyên lực nào, tất cả đều tĩnh mịch, cảm giác này thật sự rất khó chịu! Chúng ta đi sâu vào bên trong sao?"
Đường Vũ Lân lắc đầu, "Không vội. Nguy hiểm bên ngoài chủ yếu đến từ Hải Hồn Thú. Nhưng Hải Hồn Thú không thể rời khỏi biển, chúng ta trước tiên phải tìm đường lui mới được. Nguyên Ân, ngươi thử lại lần nữa, nếu từ chỗ tương đối cao bay ra ngoài thì có thể bị Hải Hồn Thú tập kích hay không."
"Được." Nguyên Ân Dạ Huy đáp ứng một tiếng, hai cánh đập rung, bay lên lo trung cao hơn. Nhưng không đợi nàng bay ra ngoài, khi nàng mới lên không trăm mét thì thân hình đột nhiên rơi xuống, dù nàng dốc sức liều mạng vỗ cánh thì khi rơi xuống 50 mét mới ổn định được thân hình.
"Cấm bay!" Nguyên Ân hoảng sợ kêu lên, "Phía trên giống như có một lực lượng vô hình, ta mới bay lên khoảng trăm mét giống như bị một bàn tay chụp được, may mắn ta phản ứng nhanh."
Lồng giam! Hai chữ này lần nữa xuất hiện trong đầu mọi người. Lúc này, chỉ có hai chữ này là giải thích chính xác nhất.
Không thể lên trời, không thể ra biển. Vào được nhưng không ra được. Không có thiên địa nguyên lực. Như vậy, phải ở chỗ này chờ chết hay sao?
Đường Vũ Lân quyết định thật nhanh, "Đi, chúng ta vào đảo xem một chút." Hắn vẫn luôn tin tưởng, nếu học viện để bọn họ tới đây huấn luyện quân sự, như vậy, nhất định là có mục đích và ý nghĩa. Học viện không có bất kỳ lý do gì mà giam giữ bọn họ.
♣ ♣ ♣