Ác Mộng lão ma khinh miệt mà nói: "Chúng ta chính là quỷ, quỷ còn sợ quỷ hay sao? Uy hϊếp không có bất kỳ tác dụng gì với ta, hãy làm điều gì đó có ý nghĩa. Để ngươi làm cái gì mới tốt đây? Ân, như vậy đi. Ngươi đi một chuyến tới Bắc Hải Quân Đoàn, trộm một bộ máy bay lái về đây."
Trộm máy bay? Không biết vì sao, sau khi nghe mệnh lệnh, trong lòng Đường Vũ Lân thoáng thở nhẹ ra. Bởi vì chuyện này so với tình huống đồng bạn gặp phải tốt hơn nhiều. Ít nhất không phải sự tình làm người ta tan vỡ.
"Có thể, nhưng ta không biết lái máy bay." Đường Vũ Lân trầm giọng nói.
Ác Mộng lão ma nói: "Cái này đơn giản! Ta dạy cho ngươi!"
"Ngươi dạy ta?" Đường Vũ Lân ngẩn người, một lão ma hơn 1000 tuổi biết lái máy bay?
Ác Mộng lão ma nói: "Ngươi không được hoài nghi năng lực của ta, càng không được hoài nghi chỉ số thông minh của ta. A, có rất ít chuyện có thể khiến chúng ta cảm thấy hứng thú. Đến đây đi, ta dạy cho ngươi lái phi cơ. Sau đó, ngươi đi trộm máy bay cho ta."
Đường Vũ Lân không có lựa chọn nào khác. 20 phút sau, hắn nhìn thấy một chiếc máy bay. Thiên Tường 17, chính là Thiên Tường 17 mà bọn họ lái đến, đã trở thành máy bay mui trần.
Nhìn Hồn Đạo máy bay trước mặt, Đường Vũ Lân đột nhiên ý thức được một cái vấn đề, nhịn không được hỏi: "Ác Mộng lão ma, dù ta học được lái phi cơ là lái được chiếc phi cơ này, nhưng ta không thể điều khiển hai bộ máy bay a."
Ác Mộng lão ma nói đương nhiên: "Ai bảo ngươi điều khiển hai bộ máy bay, ta sẽ đưa ngươi qua, sau đó chính ngươi lái phi cơ về là được. Ngươi làm sao tới Ma Quỷ Đảo thì dùng cách đó đến Bắc Hải Quân Đoàn đi."
"A?" Đường Vũ Lân trợn mắt há mồm nhìn hắn, làm sao tới Ma Quỷ Đảo? Nhảy dù a! Chẳng lẽ còn nhảy dù về Bắc Hải Quân Đoàn?
Các loại ra-đa của Bắc Hải Quân Đoàn dùng để trang trí sao? Nếu quay lại sẽ lập tức bị phát hiện, vậy còn có thể làm gì?
"Đừng kinh ngạc, tự ngươi nghĩ biện pháp đi. Ngươi có thể trộm máy bay từ Bắc Hải Quân Đoàn mà đến, chẳng lẽ không có biện pháp thứ hai sao? Được rồi, lên phi cơ."
Vừa nói, Ác Mộng lão ma dẫn đầu lên phi cơ. Chỉ thấy hắn vung tay lên, rõ ràng xuất hiện một cầu thang màu đen, kết nối trực tiếp với buồng lái. Từ trên người hắn, Đường Vũ Lân không cảm nhận được bất kỳ chấn động hồn lực nào, tất cả đều tự nhiên mà tạo thành.
Ác Mộng lão ma lên máy bay trước, Đường Vũ Lân ngồi ở ghế lái phụ.
"Trước tiên ta giảng một lần, sau đó dẫn ngươi cảm thụ niềm vui thú khi lái máy bay." Trong ánh mắt của Ác Mộng lão ma hiện lên sự vui vẻ tà ác. Lập tức, hắn giảng thuật cho Đường Vũ Lân về nguyên lý của máy bay, cùng với tác dụng của các nút cơ bản.
Đường Vũ Lân từng khống chế Cơ Giáp, tương đối mà nói, khống chế Cơ Giáp phức tạp hơn Hồn Đạo máy bay. Khi điều khiển Cơ Giáp không phải chỉ khống chế các nút, mà còn dùng một ít động tác thân thể phối hợp hành động với Cơ Giáp. Máy bay thì không phức tạp như vậy, chỉ cần khống chế các nút là có thể điều khiển được.
Đường Vũ Lân học rất nghiêm túc, rất nhanh đã nhớ kỹ.
"Nhớ kỹ chưa?" Ác Mộng lão ma hỏi.
Đường Vũ Lân nhẹ gật đầu, "Cơ bản đã nhớ kỹ."
"Rất tốt. Vậy bây giờ ta mang ngươi trải nghiệm một thoáng!" Ác Mộng lão ma vừa nói vừa vung tay lên, đống đá trước máy bay đột nhiên thay đổi. Chúng từ từ chìm xuống, một quang mang đen như mực kéo dài về phía trước, hoá thành đường băng.
Ác Mộng lão ma phát ra một tiếng hoan hô như người trẻ tuổi. Hắn nhanh chóng khởi động Thiên Tường 17, thuần thục ấn một đống nút, kéo cần điều khiển. Thiên Tường 17 chậm rãi trượt đi, bắt đầu tăng tốc dần dần.
Đường Vũ Lân rất cảnh giác thắt dây an toàn cho mình, sau đó một cảm giác khó chịu xuất hiện.
Tua-bin phản lực phía sau bắn ra hoả diễm màu vỏ quýt, trong chớp mắt đã thôi động máy bay gia tốc. Lực đẩy kinh khủng nhấn Đường Vũ Lân xuống ghế ngồi, trong nháy mắt tiếp theo, Thiên Tường 17 đã bay lên trời. Tốc độ cất cánh này không biết nhanh hơn Tạ Giải bao nhiêu lần. Dường như còn chưa kịp phản ứng, nó là bay lên không.
Ác Mộng lão ma cười quái dị rất chói tai. Hắn kéo cần điều khiển lên, Thiên Tường 17 lên như diều gặp gió đồng thời dần lệch khỏi quỹ đạo bay ban đầu, sau đó lật trực tiếp trên không.
Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trong lúc nhất thời hoàn toàn không phân rõ đâu là bầu trời đâu là mặt đất.
Ngay sau đó, hắn chỉ cảm thấy hai tay của Ác Mộng lão ma di chuyển hư ảo trên bàn điều khiển, sau đó Thiên Tường 17 lăn sang một bên sau một cú lộn ngược. Lộn vòng liên tục khiến nội tạng của Đường Vũ Lân cũng lộn nhào, mang theo lực trùng kích mãnh liệt và hoa mắt, máy bay xuyên thẳng vào không trung.
♣ ♣ ♣
"Nhìn thấy chưa, nếu không nghe lời đó chính là hậu quả. Nếu sương mù phóng ra, kết quả ngươi hoàn toàn có thể tưởng tượng được."
Tạ Giải trợn mắt há mồm nhìn Ác Mộng lão ma trước mặt, hắn thực hận không thể xé người này thành từng mảnh nhỏ. Nhất là khi nhìn thấy Nguyên Ân Dạ Huy đang hôn mê nằm cạnh Đường Vũ Lân, sợ hãi cực độ khiến hắn không tự chủ được mà run rẩy.
"Ngươi, ngươi không thể làm như vậy, không thể làm như vậy. Ngươi muốn như thế nào, ta đều đáp ứng ngươi ..."
Ác Mộng lão ma lộ ra vẻ tà ác, "Rất đơn giản, giúp ta trộm một bộ máy bay. Lái phi cơ như thế nào? Ta sẽ dạy ngươi thật tốt, xem bộ dạng của ngươi khi đến phế vật ra sao. Sáu máy bay đã tóm được ngươi trên không trung, quả thực là phế vật."
♣ ♣ ♣
"Ngươi!" Tinh Thần Kiếm trong tay Diệp Tinh Lan hào quang sáng chói, nhưng nàng không phải lần đầu tiên nàng bị Ác Mộng lão ma bắt về chỗ này. Nhìn hình ảnh Ác Mộng lão ma phóng ra, hai gò má của nàng đỏ bừng, thân thể mềm mại không khỏi run lên.
"Đây chỉ là ảo cảnh của ngươi, ta không tin! Hơn nữa, ngươi nhốt Vũ Lân và Lạp Trí ở cùng một chỗ, bọn họ có thể làm cái gì? Dù có thuốc mê của ngươi, bọn họ cũng sẽ không ..."
Ác Mộng lão ma cười hắc hắc, nói: "Thật sự không thể sao? Chẳng ngươi không biết, nam nhân và nam nhân kỳ thật cũng có thể ..."
"Đừng nói nữa, ta đáp ứng ngươi ..."
♣ ♣ ♣
"Oẹ ..." Đường Vũ Lân quỳ một chân xuống đất, đã ói ra hơn mười phút rồi. Dù vậy, đại não vẫn quay cuồng, trong bụng thì đảo lộn.
Cho tới bây giờ hắn chưa từng khó chịu như vậy, ngay cả khi đột phá phong ấn Kim Long Vương cũng không thống khổ như thế. Ác Mộng lão ma mang hắn bay một giờ. Trong thời gian ấy, hắn thể hiện cho Đường Vũ Lân tất cả khống chế cực hạn của Thiên Tường 17. Chỉ cần bản thân máy bay có thể làm được, Đường Vũ Lân đều trải qua một lần.
Dù cường độ thân thể hắn vượt xa người thường, nhưng trùng kích tốc độ cao và nhào lộn như vậy, hắn vẫn không chịu được.
Ác Mộng lão ma đứng trước hắn không xa, "Phế vật. Nhìn tình trạng của ngươi, lão nhân gia ta đây lớn tuổi như vậy rồi còn không có việc gì, ngươi xem ngươi thành cái gì rồi? Nhanh đứng lên, chúng ta tiếp tục. Ngươi đã nghỉ ngơi lâu rồi. Nếu không, ta phóng độc sương mù cho đồng bạn của ngươi."
"Ngươi ..."
Như thế ba lần ...
Lực lượng dường như đã rời bỏ Đường Vũ Lân, hắn chỉ cảm thấy cả người choáng váng, toàn thân rã rời, thân thể mềm nhũn, một điểm lực lượng cũng không có. Sắc mặt hắn tái nhợt như tờ giấy. Hiện tại hắn đã không muốn ói, bởi vì căn bản không có cái gì có thể nhổ ra.
Ác Mộng lão ma mang theo hắn hạ cánh, ném xuống đất, còn mình thì hoạt động thân thể một thoáng, cười tủm tỉm tự nhủ: "Rất lâu không có cảm giác thoải mái đầm đìa này. Vì sao nhìn ngươi thống khổ ta lại vui vẻ như vậy? Ngươi nói, ta có vấn đề gì về tâm lý không."
♣ ♣ ♣