Nhìn bộ dáng của hắn, trong lòng Đường Vũ Lân liền dấy lên một tia hy vọng, "Tiền bối, ngài giúp ta một chút, thỉnh ngài trợ giúp chúng ta. Tiếp tục như vậy ta thật sự không chịu nổi."
Phá Diệt lão ma thở dài một tiếng, "Thực xin lỗi, ta không có biện pháp. Ác Mộng lão ma quá cường đại, ta không phải là đối thủ của hắn. Ta chỉ có thể thừa dịp hắn nghỉ ngơi, lặng lẽ tới thăm ngươi một chút. Hắn để ngươi làm cái gì mà khiến ngươi thống khổ như vậy?"
Đường Vũ Lân vội vàng kể lại tình huống của mình một lần. Sau khi nghe hắn nói, Phá Diệt lão ma cười khổ nói: "Hắn quả nhiên cho ngươi một nhiệm vụ không thể hoàn thành. Đừng nói ngươi mới chỉ là Nhất tự Đấu Khải Sư, dù ngươi là Tam tự Đấu Khải Sư cũng không thể xông ra vùng biển này. Trong vùng biển này thế nhưng có Hồn Thú 10 vạn năm a!"
Đường Vũ Lân ngốc trệ nói: "Vậy ta nên làm gì bây giờ?"
Phá Diệt lão ma nói: "Ác Mộng người này cho tới bây giờ đều không có tính nhẫn nại, hơn nữa tâm tình của hắn rất không ổn định, nếu tiếp tục kéo dài, các bằng hữu của ngươi chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm. Ta không thể giúp ngươi cứu bọn họ, nhưng ta có biện pháp giúp ngươi xông qua được vùng biển này. Chỉ là ..."
"Biện pháp gì, cầu ngài dạy ta." Đường Vũ Lân giống như bắt được cọng rơm cứu mạng mà vội vàng nói.
Phá Diệt lão ma thở dài một tiếng, nói: "Biện pháp này rất nguy hiểm, là gánh nặng phi thường lớn đối với thân thể chúng ta. Ngươi thật sự muốn biết sao? Chỉ là, một cái không tốt sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán a!"
Đường Vũ Lân thở sâu, "Ta nhìn ra được, Ác Mộng lão ma chỉ muốn tra tấn chúng ta, cơ bản không có ý định cho chúng ta rời khỏi nơi này. Dù sao cũng phải chết, ít nhất ta muốn liều một lần, ta không thể trơ mắt nhìn đồng bạn của ta bị hắn tra tấn. Cầu ngài dạy ta."
Phá Diệt lão ma nhẹ gật đầu, "Vậy được rồi. Nhìn ngươi cũng có duyên với ta, ta liền chỉ cho ngươi một con đường. Ngươi thấy được mảnh vỡ huỷ diệt ở trung tâm Ma Quỷ Đảo chứ? Bên trong mảnh vỡ có hủy diệt chi lực cực kỳ khủng bố. Nhưng có điều là, khi nó rơi xuống nhân gian thì mang theo sinh mệnh năng lượng hoàn toàn trái ngược với huỷ diệt, cho nên mới có thể áp chế lực lượng huỷ diệt không khuếch tán ra ngoài quá nhiều."
"Bởi vì có những mảnh vỡ huỷ diệt đó mà mới có quần đảo này. Mà Hải Hồn Thú đều bị sinh mệnh năng lượng đi kèm theo hấp dẫn đến. Nói đơn giản, Hải Hồn Thú cực kỳ thích sinh mệnh năng lượng nồng đậm, các ngươi cũng có thể cảm thụ được chỗ tốt mà nó mang lại mà. Nhưng đồng thời, bọn chúng phi thường sợ hãi bị năng lượng huỷ diệt ăn mòn, nên muốn bình an xông qua vùng biển này thì chỉ có một biện pháp, đó chính là để người ngươi nhiễm khí tức mảnh vỡ huỷ diệt. Sau khi cảm nhận được khí tức đó, đám Hải Hồn Thú tự nhiên sẽ cách xa ngươi. Mà với năng lực của ngươi, bơi 30 km cũng không thành vấn đề."
....
"Nhưng ta phải làm thế nào mới có thể nhiễm khí tức huỷ diệt?" Tạ Giải vẻ mặt chờ mong nhìn Phá Diệt lão ma.
Phá Diệt lão ma cười khổ nói: "Nó sẽ rất đau đớn và nguy hiểm. Nếu ý chí của ngươi chưa đủ kiên định, khí tức huỷ diệt sẽ thôn phệ linh hồn ngươi, sau đó thôn phệ thân thể ngươi. Ngươi cho rằng, tinh thần của ngươi đủ kiên định không?"
Tạ Giải không chút do dự nói: "Ta có thể, ta nhất định có thể. Vì Nguyên Ân, vì mọi người, ta cái gì cũng có thể. Van cầu ngài, tiền bối dạy ta một chút đi."
Phá Diệt lão ma thở dài một tiếng, "Vậy được rồi. Ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt. Quá trình kia sẽ phi thường thống khổ."
....
Đúng vậy, phi thường thống khổ. Khi Đường Vũ Lân chậm rãi tới gẫn mảnh vỡ huỷ diệt, chỉ mới bước vào trong phạm vi nghìn mét quanh đó, hắn đã cảm nhận được đau khổ mà Phá Diệt lão ma nói.
Trong tay hắn nắm một khối thuỷ tinh màu tím, trong đó tản ra từng chấn động năng lượng kỳ quái, miễn cưỡng có thể làm suy yếu hay tinh lọc một ít năng lượng huỷ diệt.
Dù vậy, sau khi được tinh lọc, năng lượng huỷ diệt càng tinh thuần tràn vào cơ thể hắn.
Cảm giác thống khổ đó không phải nhẫn nại là có thể chịu đựng được, giống như thân thể bị xé thành mảnh nhỏ, sau đó lại lần nữa tổ hợp. Quá trình huỷ diệt rồi dung hợp này liên tục diễn ra. Thử nghĩ, tận mắt nhìn thấy thân thể mình bị phân ra sẽ là cảm giác gì.
Tất cả cảm giác đều rất rõ ràng, thậm chí ngay cả cảm giác mỗi tế bào tan vỡ rồi dung hợp lại đều khắc thật sâu vào trong linh hồn hắn. Kiểu tra tấn này không thể dùng ngôn ngữ để hình dung. Dù Đường Vũ Lân có ý chí kiên định cũng không ngừng kêu lên thảm thiết.
Mà mỗi khi thân thể hắn dần phá toát rồi tổ hợp lại, trên người hắn đều nhiễm một tia màu tím đen như có như không. Đường Vũ Lân biết, đây hẳn là khí tức huỷ diệt theo lời Phá Diệt lão ma.
....
Động quật.
Ác Mộng lão ma quẹt miệng, "Rõ ràng ngươi tra tấn bọn họ còn ác hơn ta, vậy mà làm người tốt. Thật không phải thứ gì tốt."
Phá Diệt lão ma cười hắc hắc, nói: "Đây chính là chỗ khác biệt giữa ta và ngươi. Ngươi đã định trước chỉ có thể làm ma quỷ, còn ta, không chừng vẫn có thể làm thánh nhân."
"Đánh rắm, đánh rắm! Ngươi là phân trâu. Nếu bọn họ biết khối Phá Diệt thủy tinh ngươi đưa cho bọn họ có tác dụng khuếch đại độ mẫn cảm của tinh thần và cơ thể, để chúng cảm nhận thống khổ gấp 10 lần, chúng sẽ cảm kích ngươi sao?
Phá Diệt lão ma nói đương nhiên: "Đây cũng là vì tốt cho bọn chúng. Chỉ có nhạy cảm với biến hoá thân thể mới có thể nắm rõ đâu là giới hạn. Nếu thống khổ không đủ mạnh, nếu mạo hiểm đi vào quá sâu sẽ khiến thân thể trực tiếp sụp đổ thì làm sao bây giờ? Ta là người lương thiện."
"Chết tiệt, chết tiệt. Ngươi chỉ muốn nhìn bọn chúng thừa nhận nhiều đau khổ hơn mà thôi. Vốn hấp thu một tháng là đủ khí tức huỷ diệt rồi, ngươi để như vậy, ba tháng nữa cũng chưa hấp thu đủ."
Phá Diệt lão ma, "Ngươi không phải xem rất say sưa sao?"
....
Thật sự có hiệu quả!
Khi Đường Vũ Lân lần nữa bước vào Hủy Diệt Chi Hải thì lập tức cảm nhận được biến hoá trên người mình. Tốc độ bị thôn phệ năng lượng giảm xuống, hơn nữa hắn còn có cảm giác dung hợp với Hủy Diệt Chi Hải xung quanh, giống như hắn là một bộ phận trong đó.
Đương nhiên, đây chỉ là cảm giác ngắn ngủi. Sau đó, năng lượng trong cơ thể vẫn trôi đi, chỉ là không mãnh liệt như trước mà thôi.
Lần nữa ra khỏi Hủy Diệt Chi Hải, tiến vào trong biển rộng chứa đầy Hải Hồn Thú, cảm giác của hắn cũng như vậy. Đường Vũ Lân phát hiện, một ít Hải Hồn Thú tương đối nhỏ yếu đã không dám đến gần hắn, chỉ có Hải Hồn Thú nghìn năm trở lên mới công kích hắn.
Bởi vì tiết kiệm được một ít hồn lực ở Hủy Diệt Chi Hải nên hắn có thể kiên trì lâu hơn. Lần này hắn bơi ra xa 1 km mới không kiên trì được nữa.
Dùng Ác Mộng thủy tinh quay về, vẫn kiệt sức như cũ, nhưng ít ra hắn tìm được cơ hội, tìm được cơ hội bơi ra xa hơn.
Dù hắn không muốn trở lại phụ cận mảnh vỡ huỷ diệt như thế nào, nhưng hắn không thể không quay lại.
Có thể bơi qua hải vực này có nghĩa là tương lai, hắn có khả năng mang đồng bạn chính thức rời khỏi đây. Muốn thủ hộ đồng bạn, đầu tiên chính mình phải trở nên cường đại.
Bằng vào tâm tình này, Đường Vũ Lân lần nữa cầm lấy Phá Diệt thủy tinh đi tới phụ cận mảnh vỡ huỷ diệt. Một bước, lại một bước, cẩn thận tới gần mảnh vỡ huỷ diệt, lần nữa cảm nhận được thân thể bị phá vỡ rồi gây dựng lại.
Trong quá trình này, huyết mạch Kim Long Vương dao động kịch liệt, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy dâng trào, cũng không có nhiều biến hoá. Người hắn là một màu tím đen, mà càng tới gần mảnh vỡ huỷ diệt thì màu ngày càng đậm.
♣ ♣ ♣