Đi ở phía trước nhất là một thiếu nữ mặc quân phục Thiếu Tá. Dáng người của nàng rất tốt, quân phục không cách nào che lại đường cong cơ thể. Nhưng khuôn mặt đẹp lại rất lạnh lùng, rất có hương vị người lạ chớ động vào.
Đôi giày da giẫm trên mặt đất kim loại, phát ra âm thanh giòn tan.
"Có kết quả kiểm kê số lượng chưa? Hai quả Định Trang Hồn Đạo Đạn Pháo cấp 5 lần trước đã tra ra manh mối chưa?" Thiếu nữ quan quân lạnh lùng hỏi.
Đi bên người nàng cũng là một Thiếu Tá, vị này nhìn qua đã 30, 40 tuổi, mặt cười hiền lành nói: "Thẩm tham mưu, chúng ta đã điều tra, nhưng trước mắt chưa có kết quả. Kiểm kê đã hoàn thành, giống với số lượng lần trước."
Thẩm tham mưu dừng bước lại, lạnh lùng nhìn hắn nói: "Ý ngươi là, hai quả Định Trang Hồn Đạo Đạn Pháo cấp 5 thật sự thất lạc? Ngươi có biết chuyện này nghĩa là gì không?"
Nam Thiếu Tá kia sắc mặt biến hóa, trán lấm tấm mồ hôi nói: "Biết rõ, biết rõ, ta nhất định mau chóng đưa ra kết quả điều tra. Chúng ta đã điều tra tất cả màn hình giám sát, thật sự không tìm được cái gì. Chúng ta dự định lắp thêm các trang bị thăm dò trong nhà kho, cam đoan không có bất kỳ góc chết nào. Thẩm tham mưu, còn phiền ngài nói trước mặt tướng quân nói tốt cho ta vài câu. Ngươi cũng biết đấy, lão Trần ta luôn nhát gan, làm sao có thể làm chuyện biển thủ chứ?"
Thẩm tham mưu cười lạnh một tiếng, "Có biển thủ hay không chính ngươi biết rõ. Những thứ này ta mặc kệ, ta chỉ muốn kết quả. Hai quả Định Trang Hồn Đạo Đạn Pháo cấp 5 kia không tìm thấy, dù là tướng quân cũng không bảo hộ được ngươi. Cho ngươi thêm ba ngày, ta chỉ muốn kết quả, không muốn nghe ngươi lảm nhảm."
"Vâng, vâng, trong ba ngày ta nhất định sẽ đưa ra một kết quả." Trần Thiếu Tá lau mồ hôi lạnh trên trán, trong lòng âm thầm kêu khổ.
"Dẫn ta vào trong kho hàng xem một chút." Sắc mặt lạnh như băng của Thẩm tham mưu lúc này mới hòa hoãn vài phần, dưới sự dẫn dắt của Trần Thiếu Tá tiếp tục đi kiểm tra kho hàng.
Có cơ hội!
Không hề nghi ngờ, đây là một cơ hội tuyệt hảo, một cơ hội không thể bỏ qua.
Cơ hồ không hề do dự, Đường Vũ Lân liền chạy ra ngoài.
Sau lưng hai vị Thiếu Tá chỉ là 4 tên binh sĩ mà thôi. Đường Vũ Lân chỉ thoáng lóe lên, 4 tên binh sĩ đã ngã xuống đất.
Thẩm tham mưu và Trần Thiếu Tá đã kịp phản ứng, 10 cây Lam Ngân Hoàng đã lao về phía họ.
Trần Thiếu Tá kinh hô một tiếng, muốn lấy Hồn Đạo súng ngắn bên hông mình thì bị Lam Ngân Hoàng quấn lấy. Thẩm tham mưu nhìn qua hơn 20 tuổi phản ứng rất nhanh, nàng nhảy lùi lại, ngay sau đó, bốn hồn hoàn 2 vàng 2 tím từ dưới chân bay lên.
Tứ Hoàn Hồn Tông sao?
Khí tức Thẩm tham mưu bỗng lạnh xuống, nhiệt độ trong không khí cũng giảm xuống, khí lưu lạnh lẽo kèm theo vô số bông tuyết nở rộ, bao trùm đến phía Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân biết rõ, lúc này mình đã bị phát hiện, không thể chậm trễ thời gian nữa. Bốn quang hoàn màu vàng kim bay lên, đồng thời quang hoàn thứ ba phát sáng.
"Ngang ----" Hoàng Kim Long Hống sục sôi khiến cả thương khố rung chuyển.
Thẩm tham mưu toàn thân kịch chấn, bốn hồn hoàn vừa phóng xuất trực tiếp bị đánh tan, cảm giác mê muội mãnh liệt khiến nàng lảo đảo.
Hoàng Kim Long Hống dù trước mặt đối thủ có tu vi cao hơn Đường Vũ Lân rất nhiều cũng có tác dụng, huống chi người trước mặt này tu vi còn không bằng hắn.
Loé thân lên, Đường Vũ Lân đến sau lưng Thẩm tham mưu, tay trái vỗ trên bụng nàng, tay phải nắm lấy cổ nàng.
Hồn lực của Thẩm tham mưu bị Đường Vũ Lân phong bế. Hắn lạnh lùng nói: "Đừng nhúc nhích, nếu không ta sẽ gϊếŧ ngươi."
Lúc này, Thẩm tham mưu còn chưa hoàn toàn khôi phục lại từ Hoàng Kim Long Hống, nàng chỉ cảm thấy một hơi thở nam tính mạnh mẽ ập tới. Nàng cảm thấy nam nhân phía sau tràn đầy khí tức dương cương nóng bỏng khiến nàng toàn thân có chút bủn rủn.
Địch tập kích!
Thẩm tham mưu lập tức ý thức được chuyện gì phát sinh, nhưng lúc này nàng đã hoàn toàn không thể phản kháng.
"Ngươi, ngươi không thể chạy trốn." Lúc này Thẩm Tinh vừa xấu hổ vừa giận giữ. Nàng chưa từng tiếp xúc với nam nhân ở khoảng cách gần như vậy. Nàng thậm chí không thấy rõ Đường Vũ Lân nhìn như thế nào, chỉ là cảm giác được trên người hắn truyền đến khí tức dương cương đậm đặc, hẳn là tuổi không lớn lắm.
"Điều đó không nhất định." Đường Vũ Lân khẽ cười một tiếng, mang theo Thẩm Tinh nhanh chóng đi ra khỏi thương khố.
Lúc này, âm thanh báo động chói tai đã vang lên. Thương khố Định Trang Hồn Đạo Đạn Pháo là trọng địa, nơi này đột nhiên bị tập kích, đây tuyệt đối là đại sự làm khϊếp sợ toàn bộ căn cứ.
Đường Vũ Lân để Thẩm Tinh ngăn lại ở bên mình, tay kia tháo xuống thẻ thân phận của nàng.
Không hề nghi ngờ, mỹ nữ này có địa vị không tầm thường trong Bắc Hải Quân Đoàn. Bằng vào thẻ thân phận, hắn liên tục đi qua ba cửa kiểm tra điện tử.
Đường Vũ Lân biết rõ, hiện tại bọn họ đang ở trong căn cứ ở sâu dưới mặt đất, bây giờ việc đầu tiên phải làm là lên trên mặt đất.
"Đi lên mặt đất như thế nào?" Đường Vũ Lân hỏi Thẩm Tinh.
"Ta sẽ không nói cho ngươi. Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ! Có bản lĩnh ngươi gϊếŧ ta đi." Thẩm Tinh lạnh lùng nói.
Đường Vũ Lân thản nhiên nói: "Gϊếŧ ngươi? Ta sao phải gϊếŧ ngươi? Ta tin ngươi không sợ chết, nhưng là nữ nhân, tử vong cũng không phải chuyện đáng sợ nhất."
Vừa nói, Đường Vũ Lân vung tay phải lên, Thẩm Tinh chỉ cảm thấy cánh tay phải của mình mát lạnh. Ống tay áo đã bay ra ngoài, hoá thành từng mảnh nhỏ.
"A ----" Nàng thét lên một tiếng chói tai, nỗi sợ hãi mãnh liệt chớp mắt lan truyền toàn thân.
Thanh âm đầy tà ác của Đường Vũ Lân vang lên bên tai nàng, "Biết rõ ta muốn làm gì rồi chứ? Ta tin trước nhiều camera giám sát như vậy, chỉ sợ toàn quân Bắc Hải Quân Đoàn đều đang nhìn chúng ta. Một đại mỹ nữ như ngươi nếu hoàn toàn bại lộ trong mắt bọn họ, ngươi nói xem, những tên lính đó có ấn tượng khắc sâu hay không?"
"Ngươi khốn nạn!" Nước mắt không khống chế nổi mà tràn ra.
Kim Long Trảo tay phải lần nữa nâng lên, "Nói hay không? Không nói, lần sau là áo sơ mi."
Hắn thật sự sẽ làm thế sao? Đáp án đương nhiên là không, nhưng nhất định có hiệu quả uy hϊếp. Sau khi bị Ác Mộng lão ma dạy dỗ, Đường Vũ Lân phát hiện mình so với trước kia đã cứng rắn hơn rất nhiều. Hơn nữa, dường như dễ tìm thấy nhược điểm của người khác hơn.
Đối với nữ nhân, nhất là nữ nhân lạnh lùng như Thẩm Tinh, thủ đoạn uy hϊếp hữu hiệu nhất không phải là sinh tử. Một cô nương như nàng, danh dự nhất định quan trọng hơn sinh mạng.
Đương nhiên, nếu Thẩm Tinh ngoan cố đến cùng, thực ra Đường Vũ Lân cũng không thể làm gì nàng. Hắn cũng không thể thật sự xé rách y phục của người ta.
Nhưng rất hiển nhiên, tố chất tâm lý của Thẩm Tinh không tốt như vẻ bề ngoài, "Bên phải!" Nàng hét lên một tiếng, thân thể mềm mại đã phát run.
Nàng hoàn toàn không thể tưởng tượng được, nếu thân thể mình bại lộ trước camera giám sát thì sẽ có hậu quả gì. Nàng nhất định sẽ phát điên, chuyện đó còn thống khổ hơn là chết. Khi đó, không chỉ là nàng, chỉ sợ toàn bộ gia tộc cũng hổ thẹn vì nàng.
Đường Vũ Lân hài lòng nói: "Làm đúng lắm. Bất quá, lần sau ta hỏi ngươi cái gì, nếu câu trả lời không làm ta thoả mãn, ta sẽ không cho ngươi cơ hội suy nghĩ lại. Dù sao, ngươi đâu chỉ có áo, ở đây không phải còn có quần sao?"
"Ngươi khốn khϊếp!" Lúc này Thẩm Tinh chỉ hận không thể rút gân lột da người sau lưng.
Đường Vũ Lân ha ha cười một tiếng, "Còn nhiều người khốn khϊếp hơn ta nhiều."
Quả nhiên, cuối con đường bên phải có một thang máy. Đường Vũ Lân quẹt thẻ thân phận, cửa thang máy mở ra. Đường Vũ Lân mang theo Thẩm Tinh tiến vào thang máy.
Hắn không hề lo lắng mình bắt rùa trong hũ. Trong tay có con tin, trong lòng không hoảng hốt. Vị Thiếu Tá này rõ ràng có thân phận không bình thường, Thiếu Tá Tứ Hoàn cũng không có nhiều a, hẳn là có chút địa vị mới đúng.
Hơn nữa, tốc độ của hắn quá nhanh, không cho Bắc Hải Quân Đoàn nhiều thời gian phản ứng.
Sự thật chứng minh, Đường Vũ Lân phán đoán là chính xác, trong quá trình đi thang máy cũng không có bất kỳ cản trở nào. Nhưng khi cửa thang máy mở ra thì bên ngoài đã có hơn 10 thanh Hồn Đạo súng xạ tuyến đang nhắm vào hai người họ.
"Không được nhúc nhích, thả Thẩm tham mưu ra." Một thanh âm trầm thấp vang lên, đứng trước nhất là một nam quan quân có dáng người hùng tráng, quân hàm Trung Tá.
Kim Long Trảo tay trái chế trụ cổ Thẩm Tinh, Đường Vũ Lân cười lạnh nói: "Tránh ra, bằng không ta không ngại ném cho ngươi một cỗ thi thể."
Trung Tá kia hừ lạnh một tiếng, "Ngươi không phải học viên Sử Lai Khắc sao? Học Viện Sử Lai Khắc cho phép ngươi lạm sát kẻ vô tội sao? Ta không tin ngươi thực có can đảm động thủ. Lập tức thúc thủ chịu trói, nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí."
Không hề nghi ngờ, thân phận của Đường Vũ Lân đã bị nhận ra.