Diệp Tinh Lan nhìn sắc trời một chút, "Đã qua một ngày. Tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
Đường Vũ Lân suy nghĩ một chút, nói: "Cái gì cũng không làm, ở chỗ này tu luyện. Như vậy đi, trừ Lạp Trí, hai người một tổ, chịu trách nhiệm thủ vệ. Những người khác thì minh tưởng tu luyện, coi như ở đây bế quan. Chỗ này có khí tức sinh mệnh nồng đậm như vậy, đối với việc tu luyện có tác dụng rất tốt."
Mọi người lần lượt gật đầu, bọn họ đều cảm nhận được. Tuy rằng lúc trước bị tra tấn, nhưng tu luyện ở đây đúng là làm ít ăn nhiều. Trong không khí, sinh mệnh năng lượng là thiên địa nguyên lực thuần tuý nhất, hỗ trợ với đặc điểm không ngừng sinh sôi của Huyền Thiên Công, khi tu luyện rõ ràng còn tốt hơn cả khi ở học viện.
Từ Lạp Trí nghĩ có chút sợ, nói: "Ác Mộng lão ma sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng ta, đúng không?"
Đường Vũ Lân trầm giọng nói: "Binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn. Mọi người nhớ kỹ, chúng ta tận khả năng không ăn những thứ kia, không uống nước nơi này. Nước uống chúng ta mang theo hãy dùng tiết kiệm. Trước tiên lặng yên theo dõi kỳ biến, bọn họ nhất định sẽ còn động thái khác. Nếu chúng ta động trước, ở nơi hoàn toàn xa lạ này rất dễ mắc lừa. Cho nên chúng ta phải đợi bọn họ ra tay trước."
"Được."
Mọi người phân biệt đáp ứng một tiếng, riêng phần mình bắt đầu tu luyện.
Đường Vũ Lân trầm ổn khiến mọi người tin tưởng hơn.
"Ồ, đó là cái gì?" Tạ Giải đột nhiên chỉ chỉ phía trước.
Sương mù màu vàng nhạt chậm rãi tiến về phía bọn họ, không chỉ hướng chính diện, nó đến từ bốn phương tám hướng.
Đường Vũ Lân vội vàng quát: "Nín thở. Mọi người cẩn thận."
Tra tấn mới đến.
Vừa nói, Đường Vũ Lân ra hiệu cho Nguyên Ân Dạ Huy.
Hồn hoàn trên người nàng lóe sáng, lập tức phóng ra võ hồn Thái Thản Cự Viên. Hai nắm tay vung lên, từng đoàn Không Khí Pháo oanh ra bốn phía, tận khả năng xua tán sương mù.
Nhưng vào lúc này, lượng lớn sương mù dâng lên từ dưới chân bọn họ, bao trùm bảy người bọn họ ở trong đó.
Trước khi hôn mê, trong đầu Đường Vũ Lân xuất hiện một suy nghĩ là không nên ở lại nơi này, bởi vì nơi này là do Ác Mộng lão ma mang bọn họ tới.
Bảy người chậm rãi ngã xuống đất, rất nhanh đều chìm vào hôn mê.
Sương mù tản đi, hai thân ảnh đến bên cạnh bọn họ.
Phá Diệt lão ma tràn đầy tươi cười, Ác Mộng lão ma vẫn âm tàn như cũ.
"Một đám tiểu gia hỏa, còn muốn chơi tâm nhãn với chúng ta. Hắc hắc! Cho các ngươi biết rõ lợi hại." Ác Mộng lão ma lạnh lùng nói.
Phá Diệt lão ma nói: "Được rồi, được rồi. Ngươi nhanh lên đi, xem bọn nhỏ này đang nghĩ gì."
♣ ♣ ♣
Khi Đường Vũ Lân tỉnh lại thì phát hiện mình vẫn ở chỗ này như trước, nhưng đồng bạn bên cạnh đã biến mất.
Nghiêng người, hắn bay vọt lên. Sau đó vẻ mặt liền ngưng trọng.
Hiện tại hắn bắt đầu có chút nghi ngờ, đây thật sự là nơi học viện để bọn họ đến huấn luyện quân sự sao? Sao lại quỷ dị như vậy, hơn nữa, thủ đoạn Ác Mộng lão ma thi triển với bọn họ không giống huấn luyện, mà giống tra tấn bọn họ.
Ma Quỷ Đảo, đến tột cùng là một nơi như thế nào?
"A" một tiếng thét làm Đường Vũ Lân rùng mình. Tiếng thét chói tai này rất quen thuộc, hẳn là người quen biết, nhưng không phải là Sử Lai Khắc Thất Quái.
Là ai?
Đường Vũ Lân nhanh chóng phóng xuất Đấu Khải và Hoàng Kim Long Thương, ở một nơi quỷ dị như thế này, hắn nhất định phải hết sức chăm chú mới được.
Đồng bạn không ở đây, hắn phải đi tìm, hơn nữa, chỗ này là Ác Mộng lão ma dẫn tới, hẳn là không nên ở chỗ này.
Sau khi hơi trầm tư, Đường Vũ Lân nhanh chóng chạy tới hướng thanh âm kia.
"A" lại một tiếng thét truyền đến, nhưng không chỉ đường cho hắn. Đường Vũ Lân xuyên qua khu rừng. Đột nhiên, ở xa xa, một hồ nước hiện lên trước mặt hắn.
Bên hồ, một thân ảnh trắng nõn đang té trên mặt đất, chậm rãi lui về phía sau, trong tay còn cầm một thanh trường thương lóe lên ánh bạc. Nàng thân không mảnh vải, nhìn qua lúc trước dường như đang tắm. Mà trước người nàng, một con cự mãng khổng lồ đang từ từ tiến đến. Con cự mãng này dài hơn trăm mét, dày như vạc nước, cái đầu khổng lồ như một ngôi nhà nhỏ. Nó mở ra cái miệng lớn, chậm rãi áp bách đến gần cô gái.
"Na Nhi!" Đường Vũ Lân la thất thanh, sau đó hắn hoàn toàn không nghĩ ngợi mà vọt tới.
Kim quang lóe lên, Kim Long Phi Tường. Thân hình mãnh liệt bắn lên, cơ hồ trong nháy mắt đã chắn trước mặt Na Nhi.
Không sai, người cầm Ngân Long Thương chính là Na Nhi. Mà cự mãng trước người nàng tản ra uy thế cực kỳ khủng bố.
Đường Vũ Lân ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng, không chút do dự liền phóng ra Hoàng Kim Long Thể, Hoàng Kim Long Hống.
Bị Hoàng Kim Long Hống trùng kích, cự mãng kia co rút lại về phía sau một chút. Ngay sau đó, nó mở ra miệng rộng, cắn về phía Đường Vũ Lân.
Hoàng Kim Long Thương trong tay Đường Vũ Lân quét ngang, không hề sợ hãi. Bằng vào Hoàng Kim Long Thể tăng phúc, hắn đem lực lượng bản thân tăng tới cực hạn.
Trong tiếng nổ 'oanh', đầu cự mãng bị hắn quất sang một bên. Nó bị đau, lân phiến trên người dựng đứng, nhanh chóng quấn lấy hắn.
Đường Vũ Lân sắc mặt trầm ngưng, ý niệm khẽ động, triệu hoán Bá Vương Long ra. Đã qua một ngày, hắn có thể triệu hoán Bá Vương Long lần nữa. Đối phó với đại gia hỏa này, Bá Vương Long vẫn là thích hợp nhất.
Sau khi Bá Vương Long xuất hiện thì mở rộng miệng, cắn một phát vào cổ cự mãng. Cự mãng bắt đầu dốc sức liều mạng giãy giụa, thân thể khổng lồ quấn lên Bá Vương Long.
Điểm kinh khủng nhất của Bá Vương Long là lực cắn cực mạnh của nó. Bị Bá Vương Long cắn, kết cục của con cự mãng cơ bản đã định.
Đường Vũ Lân quay người lại, nhưng là ngẩn ngơ.
Na Nhi đã là thiếu nữ, không còn là tiểu cô nương như trước nữa. Hai tay nàng hoàn toàn không thể che được thân mình. Trong lúc nhất thời, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy nóng bừng bừng.
Hắn vội vàng cắn đầu lưỡi một cái, nỗ lực làm cho mình thanh tỉnh, sau đó nhanh chóng cởϊ áσ khoác, ném cho Na Nhi, "Mau mặc vào."
"Ca, ngươi thật là độc ác, vì sao ngươi lại không muốn ta? Na Nhi không tốt ở chỗ nào, vì sao ngươi lại không muốn ta?"
Nàng cũng không mặc quần áo, mãnh liệt bổ nhào tới trước mặt Đường Vũ Lân, nhào tới lồng ngực hắn, ôm chặt lấy người hắn.
Đường Vũ Lân bị nàng ôm mà toàn thân cứng ngắc, chặn lại nói: "Na Nhi, đừng như vậy. Chúng ta trước thu thập con cự mãng kia rồi nói. Ngươi cũng tới đây huấn luyện quân sự sao? Nhưng vì sao Các chủ lại nói không tìm thấy ngươi?"
Na Nhi thấp giọng thút thít nói: "Lão sư không muốn ta ở cùng ngươi, ngài ấy tức giận mới đem ta tới nơi này. Nhưng ta rất nhớ ngươi a, ca ca. Không được rời khỏi ta, được không? Về sau cũng không được rời khỏi ta?" Vừa nói, nàng càng ôm Đường Vũ Lân chặt hơn.
Đường Vũ Lân trong lòng thầm than, lại không biết nên nói cái gì cho phải. Nhưng có thể tìm được muội muội, đối với hắn cũng là một chuyện rất vui vẻ.
Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của Na Nhi, "Đừng như vậy, Na Nhi. Chúng ta trước giải quyết xong cự mãng rồi nói tiếp."
Na Nhi nói: "Ca, ngươi nói cho ta biết trước, ngươi chọn ta hay vẫn chọn nàng?"
Đường Vũ Lân cúi đầu nhìn Na Nhi, lại thấy một đôi mắt quật cường.
"Na Nhi, ngày đó ta đã nói với ngươi rất rõ ràng. Ta ..." Vừa nói đến đây, ánh mắt Na Nhi đột nhiên trở nên lạnh như băng. Ngay sau đó, ngực đau xót, một đạo ngân quang đã xuyên thấu thân thể của hắn.
"Na Nhi, ngươi ..."
Đường Vũ Lân ngơ ngác nhìn Na Nhi, Ngân Long Thương trong tay Na Nhi đâm xuyên qua ngực hắn.
Trên mặt Na Nhi đầy vẻ hung ác, "Vì sao? Vì sao ngươi lại không chọn ta? Cái gì ta cũng mạnh mẽ hơn nàng, ngươi cũng không chọn ta. Không chọn ta, vậy ngươi đi chết đi."
Vừa nói, nàng dùng sức khuấy động Ngân Long Thương trong tay, đau nhức kịch liệt khiến toàn thân Đường Vũ Lân co quắp, sinh mệnh lực trôi qua rất nhanh.
"Không, không, ngươi không phải Na Nhi, Na Nhi sẽ không đối với ta như vậy!" Đột nhiên, đôi mắt Đường Vũ Lân sáng lên, nhìn Na Nhi đầy hung ác kia, "Ngươi không phải Na Nhi, dù như thế nào, Na Nhi sẽ không xuất thủ với ta. Ác Mộng, Ác Mộng lão ma. Ngươi không phải Na Nhi!"
Đường Vũ Lân nổi giận gầm lên một tiếng, Kim Long Trảo tay phải vung ra, Kim Long Tịch Diệt!
"Phốc!" Na Nhi trước mặt tan thành bong bóng, cự mãng cũng vậy, xung quanh đều bắt đầu trở nên vặn vẹo.
"Ý chí mạnh như vậy, muốn cho ngươi tan vỡ đúng là không dễ! Được rồi, vậy thì cực hạn một ít."
Trước mắt đều trở nên hư ảo rồi tối đen, Đường Vũ Lân lần nữa hôn mê.
Khi hắn tỉnh lại thì phát hiện mình lùi về phía xa. Trở mình ngồi dậy, Đường Vũ Lân theo bản năng sờ sờ lồng ngực của mình.
Không có vết thương, đương nhiên cũng không có Ngân Long Thương. Na Nhi là hư ảo, là ác mộng!