Ma Câm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 293 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
4

❊ ❊ ❊

Bên trong địa cung đèn đuốc sáng trưng, tên Thành câm vừa cạy nắp quan tài lên chỉ thấy ánh sáng lóng lánh phát ra từ bên trong quan tài, cả bọn há hốc mồm ra nhìn đầy kinh ngạc.

Tôi và Điếu bát cùng mọi người nấp trên trần điện, trong lòng thấy hiếu kỳ, cũng cố dụi mắt rướn cổ lên xem trong đó có thứ gì?

Chỉ thấy bên trong quan tài là một thi thể nữ, mặc một bộ đồ hoa văn đỏ trên nền vải xanh, màu sắc tươi tắn như còn mới, trông không khác gì vải mới bày bán trong các hàng vải, tới lúc nhìn lại thì thấy màu đã sạm lại. Lưng cô gái đeo một chiếc đai ngọc, phía trước mặt đai là hình hai con quỷ được làm từ những sợi chỉ bằng vàng, miệng mỗi con ngậm một chiếc vòng ngọc, hai chiếc vòng cài vào nhau làm vật cố định chiếc đai. Cô gái đeo một chiếc mặt nạ bằng vỏ cây bên trên có chạm khắc những viên đá màu xanh lam xanh lục trang trí một cách tinh tế. Đồ vật nổi bật trên thi thể cô gái chính là chiếc vương miện “Lộc thủ bộ dao quan”, phần phía trước trông giống như mặt bò, bên trên có hai chiếc sừng chẽ ra thành tám nhánh, trên mỗi nhánh đều có những chiếc lá làm bằng vàng, trông như một cành cây có hình dáng hơi kỳ lạ, vừa giống sừng hươu lại vừa giống cành cây. Người đội chiếc vương miện này mỗi lần bước chân đi thì cành vàng lá ngọc sẽ rung lên từng nhịp, vì vậy mới có tên gọi là “Lộc thủ bộ dao quan[21]”.

Trước đó chưa từng có ai tận mắt nhìn thấy “Lộc thủ bộ dao quan”, kể cả những tay đổ đấu cao thủ, nhưng người biết tới chiếc vương miện này thì không phải là ít. Tương truyền trong mộ cổ nhà Hán có một chiếc vương miện bằng vàng, khi tổ chức tế mặt trăng thì do một vị nữ quan đội. Thời đó có quan niệm con trai thì không lạy mặt trăng, con gái không lạy thần bếp. Dù lễ tế mặt trăng là việc của con gái, nhưng thời Hán, việc đó được coi là một sự kiện quan trọng. Sau này, vì chiến tranh loạn lạc nên tung tích chiếc vương miện không rõ ở đâu, không ngờ nó lại xuất hiện trong núi Hùng Nhĩ, thật là một vật báu vô giá, không thể định giá được, định giá bao nhiêu thì nó có giá bấy nhiêu, chỉ cao lên chứ không bao giờ giảm đi. Tôi đang nghĩ không lẽ người nằm trong quan tài là một vị hoàng hậu nào đó? Nhưng cỗ quan tài bằng gỗ mun đó mang trong mình một hàm ý mê tín của người xưa, chỉ có người chết oan, chết đột ngột thì mới đặt trong quan tài gỗ mun, nếu không thì cũng không cần phải trổ thêm một ô cửa nhỏ, tà khí rất nặng. Theo quy tắc thì không phải là nơi đặt thi thể của hoàng hậu. Tôi vốn nghĩ mở nắp quan tài sẽ làm rõ được thân phận chủ nhân ngôi mộ, hóa ra vẫn mù mịt chân mây.

Điếu bát cũng hết sức ngạc nhiên, khẽ nói: “Vương miện Lộc thủ bộ dao quan của thời Tây Hán cơ đấy, thật không đơn giản.”

Mặt dày tiếp lời: “Đồ tốt thế lại để bọn Hoàng phật gia hớt tay trên, đáng lẽ phải là của tụi mình.”

Điếu bát thở dài: “Hây… chẳng khác gì ong hút phấn hoa để làm mật, tới khi thành mật rồi thì bị người ta lấy mất, cái này gọi là không phải của mình thì không thể gượng ép được.”

Tên eo rắn nói: “Thằng ngu Điếu bát cũng biết nhìn hàng đấy chứ, đây gọi là “Lộc thủ bộ dao quan”, mở to mắt chó của mày ra mà nhìn cho kỹ, cái bọn ở trong hang cùng ngõ hẻm như tụi mày cả đời làm gì có cơ hội được nhìn thấy bảo vật như thế này, lát nữa có chết cũng không còn oán thán gì nữa rồi nhé.”

Mặt dày lớn tiếng chửi lại, tôi chẳng thèm chấp loại chó như thằng eo rắn, cao giọng nói với Hoàng phật gia: “Phật gia, mày chỉ là tên bán cháo quẩy, trông tướng phúc mỏng lượng ít, một chữ bẻ đôi cũng không biết, đào vài ba cái mộ không có chủ là được rồi, Lộc thủ bộ dao quan là bảo vật vô giá từ thời Tây Hán truyền lại, mày không sợ mình không đủ sức nhận sao, mày không sợ chết không được toàn thây à?”

Hoàng phật gia nói lại: “Mày đừng có giở trò lừa ông, ông nội mày lăn lộn trong nghề đã bao năm, trò gì mà ông mày chưa gặp chứ? Nếu tin vào mấy thứ đó thì làm sao chơi đến được ngày hôm nay?”

Tôi nói: “Đừng có già mồm, mấy lời hay đó ai chẳng nói được, có giỏi thì mày đích thân đi lấy đồ trên xác chết xem?”

Hoàng phật gia không thèm để ý đến tôi, quay sang dặn dò thuộc hạ: “Thành câm, mày mau lấy chiếc vương miện ra đây cho tao, nhớ là phải nhẹ tay, đừng làm hỏng đấy.”

Thành câm chỉ như một con rối, cho dù trời có sét đánh thì hắn cũng chỉ nghe lời Hoàng phật gia mà thôi. Sau khi nhận lệnh, hắn xắn tay áo thò tay vào quan tài chuẩn bị lấy chiếc vương miện trên đầu tử thi. Có lẽ hắn cũng biết rằng đây là vật báu vô giá toàn bằng vàng ròng, giá trị không phải chỉ đơn thuần là chỗ vàng này, mà đây là thứ có một không hai trên đời, mấy nghìn năm nay cũng chỉ có một chiếc đó mà thôi, nên hắn không dám khinh suất, lúc chuẩn bị tháo vương miện thì phát hiện ra chiếc mặt nạ và vương miện được gắn vào với nhau, muốn tháo vương miện ra buộc phải tháo chiếc mặt nạ xuống trước. Nhìn là biết tên Thành câm là tay đào trộm mộ lão luyện, động tác nhanh nhẹn khéo léo, không hề sợ hãi. Hắn quan sát thi thể một lúc, nghiên cứu xem chiếc mặt nạ vỏ cây được đeo cho người chết như thế nào, rồi tháo xuống, hắn hí hoáy một lúc đã tháo được chiếc mặt nạ ra. Nhưng chẳng hiểu hắn nhìn thấy gì mà sợ giật bắn ra phía sau.

Khi mở quan tài ra, đám đông đã lao xao mất hai lần, lần đầu là nhìn thấy hoa văn trên nắp quan tài, lần hai là nhìn thấy chiếc vương miện bằng vàng lấp lánh. Lần này, khi tháo chiếc mặt nạ bằng vỏ cây ra, thời khắc đó, trong đại điện im lặng như tờ, trừ mấy người chúng tôi nấp trên nóc điện, còn lại đều há hốc mồm, đơ người ra đứng nhìn, một lúc lâu sau vẫn chưa quay về trạng thái bình thường.

àu có, thời trai trẻ thích giao du mạo hiểm, say mê khảo cổ sưu tầm hiện vật, thường tìm cơ hội ra nước ngoài mua lại những cổ vật bị lưu lạc. Được biết Đồ Hắc Hổ chuyên đi đào mộ cổ đã nhiều lần viết thư cho cơ quan địa phương nhưng các qu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.