Điền Mộ Thanh kêu lên thất thanh: “Mau đóng cửa điện lại!”
Tôi và Mặt dày cùng rùng mình, mỗi người một bên vội vàng đóng sập cửa lại. Cái đầu với khuôn mặt xinh đẹp chỉ hiện ra trong sương mù đã bị chặn lại ở bên ngoài cửa điện.
Cửa điện bằng gỗ, có chắn được cái thứ bên ngoài kia không chúng tôi cũng không dám chắc. Chúng tôi đứng bên trong, căng thẳng thắc thỏm mất vài phút, bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì, nhưng mùi máu tanh thì vẫn chưa tan.
Mặt dày hỏi: “Sao bên ngoài đầy mùi máu thế nhỉ?”
Tôi nói: “Cô ả ngoài điện kia không đơn giản chỉ là một cái đầu, chắc chắn phía sau ả ta còn những thứ khác nữa!”
Mặt dày kinh hãi: “Giống đèn lồng đầu người như cậu kể à?”
Tôi trả lời? “Không rõ lắm. Tôi không dám nhìn, cô ả đó có thuật hút hồn, nếu nhìn vào mắt ả ta thì mình cứ đi theo ả như bị thôi miên.”
Mặt dày nói: “Đó là do cậu háo sắc, đầu người thì có gì hay ho đâu, đúng là nhà quê chưa được mở mang tầm mắt, nhưng mà đúng là, tôi…” nghĩ tới bộ dạng chiếc đầu đèn lồng, anh ta cũng cảm thấy như người mất hồn, anh ta không kìm nổi tò mò lại muốn ra ngoài xem sao.
Tôi lôi Mặt dày lại bảo đừng sinh sự, không được nghĩ tới cái đầu đó nữa, nếu lỡ không kiềm chế được xông ra ngoài thì chỉ có toi mạng. Nhưng trong ngôi điện Na vương này cũng tối đen như mực, bên ngoài thì yên tĩnh đến kỳ lạ, trong thôn không những không còn ai mà đến cả côn trùng cũng không có lấy một con. Đứng bên trong chỉ cần hơi suy nghĩ một chút là lại nghĩ tới cái đầu kia.
Mặt dày gãi đầu nói: “Nghĩ gì bây giờ? Nếu không nghĩ tới cái đầu đó thì tôi cũng chẳng nghĩ được việc gì cho nghiêm chỉnh, cứ nhắm mắt là toàn thấy thịt vịt quay thôi.”
Tôi nói: “Đúng thế, tôi cũng đói rồi, thường khi đói quá người ta đều nghĩ tới những món ăn béo ngậy. Ông cứ tưởng tượng như bây giờ mình đói mờ mắt rồi, đang được ăn vịt quay, món vịt quay được đặt trên đám lá sen, lớp da bóng nhẫy được quay giòn vàng ruộm, phết lên trên lớp nước tương, thêm mấy cọng hành, cắn một miếng mỡ ngập chân răng, gọi thêm bát cháo trắng ăn cho đỡ thèm.”
Mặt dày nhắm mắt lại, vừa tưởng tượng vừa gật đầu: “Cậu thật là hiểu tôi, kiểu ăn này rất đúng ý tô…”
Tôi nói: “Món vịt quay muốn ngon thì đầu tiên vịt phải béo. Loại vịt trắng Nam Kinh là ngon nhất, vì chúng được nuôi bằng gạo; thứ nữa là lửa và nước ướp, khi đã quét lớp mật và gia vị lên trên mình vịt thì cho vào lò quay, lửa cũng phải ổn định, lửa nhỏ thì không chín, lửa lớn lại dễ cháy. Khi quay chín ra lò, vịt phải có màu vàng ruộm hơi sẫm như màu táo đỏ, bóng mỡ, thịt mềm da giòn, vậy mới gọi là thượng hạng. Đó là vịt nướng treo, tôi khoái món vịt nướng om hơn. Vịt nướng treo là nướng trực tiếp trên lửa, thường dùng loại củi táo đỏ, còn nướng om là tận dụng lửa âm ỉ, thường dùng thân mía làm cùi, vịt sau khi nướng chín có một mùi thơm đặc biệt. Vịt nướng om ở tiệm Tiện Nghi Phường là tuyệt nhất, đáng tiếc là hồi đó nghèo, tổng cộng cũng chỉ mới ăn được hai, ba lần.”
Mặt dày nói: “Chỉ cần không bị chết ở nơi này, thoát khỏi đây thì chúng ta đều giàu rồi, muốn ăn gì chẳng được. cậu thử tính xem, bay trên trời, chạy trên bờ, lội dưới nước, nhảy trong cỏ…”
Hai chúng tôi ôm chiếc bụng rỗng nghĩ tới cảnh được ăn vịt quay thì cảm giác đói càng mãnh liệt hơn, nước miếng chảy ra đầy mồm, nhưng nhờ đó mà đầu óc đã tỉnh táo hơn. Thế mới thấy bản tính của con người là ăn và tình dục, nhưng ăn vẫn được xếp hàng trên hết, ăn no mặc ấm rồi mới có sức mà nghĩ tới chuyện trai gái được, khi con người ta đã đói mờ cả mắt rồi thì trong đầu chỉ nghĩ tới ăn, chuyện mây mưa thì xếp hàng thứ yếu.
Trong điện tối om còn có cả sương mù, Điền Mộ Thanh đứng cách xa không nhìn rõ mặt ả kia, nhưng cũng biết tình thế hung hiểm, thấy tôi và Mặt dày dừng lại thì cô cũng yên tâm phần nào, liền hỏi: “Cô ả chỉ có cái đầu đó sao lại không vào trong điện?”
Tôi nói: “Cũng lạ nhỉ! Tường nhà tuy kiên cố, nhưng cánh cửa điện bằng gỗ, lại mục nát hỏng hóc, không lẽ trong điện có thứ gì đó trừ tà? Nhưng cũng không hẳn, vì đầu ả ta đã thò vào tới trong điện nhưng lại cứ muốn dụ chúng ta ra ngoài. Thường thì đầu xuôi đuôi lọt, đầu vào được bên trong rồi thì thân hình cũng vào được thôi, hơn nữa cửa điện to rộng thế kia, trừ phi thân thể phía sau ả ta quá to lớn, không tài nào vào bên trong được.”
Điền Mộ Thanh nói: “Bên ngoài không thấy động tĩnh gì, hay là đã đi rồi?”
Mặt dày nhớ lại cánh cảnh vừa nãy vẫn bất giác rùng mình, nói: “Khoan hẵng ra ngoài, khuôn mặt ả ta không thể nhìn được, một chàng trai chất phác mộc mạc như tôi mà còn bị cô ta hớp hồn, không chừng là hồ ly tinh ở ngôi mộ nào đó trong thôn biến thành đấy.”
Ba người chúng tôi nhất thời không dám ra ngoài cửa xem xét, dỏng tai lên nghe ngóng bên ngoài, nhưng tuyệt nhiên không chút động tĩnh.
Mặt dày thì thầm: “Hình như là đi thật rồi…”
Anh ta vừa dứt lời bỗng bên ngoài vọng lại tiếng khóc của người con gái kia, âm thanh vọng vào từ ngoài cửa điện, đập vào tai chúng tôi nghe thê lương ai oán. Bọn tôi nghe thấy tiếng khóc mà có cảm giác như có phiến đá to đang đè nặng ngực mình không thể thở nổi. Cả bọn vội bịt tai lại, tiếng khóc đã nhỏ đi, nhưng cảm giác vẫn hết sức khó chịu. Một lúc sau, tiếng khóc dần nhỏ lại và im bặt, xung quanh lại trở về trạng thái tĩnh mịch đáng sợ.
Chúng tôi lại chờ một lúc lâu, không thấy động tĩnh gì mới yên tâm một chút. Tôi đánh mắt sang Mặt dày, hai người nhòm qua khe cửa nhìn ra bên ngoài một lúc, không thấy có gì khác thường liền mở cánh cửa ra, cần nhân cơ hội này chạy thoát, nhanh chóng tới hố tế lễ, bị nhốt mãi nơi quỷ quái này cũng không phải là cách.
Vừa mới hé cửa thì mùi máu hôi tanh lại xộc vào, chúng tôi thất kinh, biết là chiếc đầu kia vẫn còn ở bên ngoài, tôi vội vàng đóng cửa lại, đang chuẩn bị cài then thì nghe đánh “rầm” một tiếng, cánh cửa bị va mạnh từ phía ngoài liền bật mở, cùng lúc đó là tiếng cười rùng rợn vang lên, cái đầu lại hiện ra trong đám sương mù, từ từ tiến vào trong điện, dưới ánh lửa, chúng tôi nhìn thấy cổ của ả ta có màu đỏ bầm như gan lợn, tựa màu thịt đã bị lột đi lớp da bên ngoài.