Tôi nghe kể mà cũng thấy ớn lạnh, thiết nghĩ vỏ trai cho dù sắc đến mấy thì cũng không bằng lưỡi dao, dùng nó để xẻo thịt thì cảm giác sẽ thế nào chứ?
Nhưng Na giáo từ xưa đều thờ Na thần, những người tạo phản to gan dám phá hủy Na miếu, chuyện bại lộ tất không thể có kết quả tốt được, hình phạt dùng vỏ trai xẻo thịt cho đến chết chính là hình phạt “ngàn đao vạn quả” tàn khốc.
Điền Mộ Thanh kể, ngày hôm đó Na bà đã bị chịu hình phạt tùng xẻo, toàn thân máu thịt be bét, đau đớn mà không thể chết ngay lập tức, cô ta không chịu nổi hình phạt tàn khốc đó, đã khóc lóc van xin ban cho cái chết nhanh chóng, dân làng lại muốn cô ta phải chịu khổ sở thêm chút nữa nên đã xẻo thịt liên tục trong hai ngày, chỉ giữ lại cái đầu. Tất cả thịt xẻo được đều vứt xuống khe đất phía đông của làng mà không chôn, để mặc cho diều tha quạ mổ.
Vì phát sinh sự cố này nên tại thời khắc thiên cẩu ăn mặt trăng, toàn bộ thôn làng đã bị rơi vào Đất quỷ, người dân trong làng đều trở thành vật tế, xương thịt kẻ phản loạn chất cao thành núi, oan hồn không tiêu tán được đã biến thành một khói thịt không tay không chân, chỉ có một cái miệng, nó thường lè lưỡi ra dụ những thanh niên trẻ tuổi vào trong thôn để ăn thịt, vừa rồi chiếc đầu bị cắt đứt, oán khí bên trong thoát ra ngoài biến thành làn sương mù bằng máu.
Điền Mộ Thanh dần dần nhớ lại từng việc một, quang cảnh đại nạn năm xưa của làng đã dần dần hiện ra. Tôi chỉ thấy lạ là tại sao cô ấy lại sợ Na bà đến vậy?
Tôi có một bụng thắc mắc muốn hỏi, chưa kịp thốt thành lời đã thấy Điền Mộ Thanh rảo nhanh bước chân, xăm xăm tiến về phía trước, tôi gọi thế nào cô ấy cũng không nghe, sắc mặt có phần cổ quái. Lúc này, cô ấy đã đi tới Thần đạo, phía trước lăng tẩm và đàn tế đều lát đá phiến, hai bên có tượng hình thú bằng đá. Chúng tôi vác Điếu bát theo sát phía sau, chỉ thấy mờ ảo trong làn sương là những cành cây gầy guộc, những hình bóng quái dị đan xen vào nhau, những tượng thú hai bên đường sứt mẻ không nguyên vẹn khiến hình thù trở nên quái dị, cái thì vỡ, cái thì đổ nằm nghiêng ngả trong bụi cỏ dại, có những tấm bia đá bên cạnh khắc nổi hình ác thú, nhưng chữ trên bia đã phai mờ nhìn không rõ, mùi hôi thối của xác chết không ngừng bốc ra từ phía mộ cổ.
Tôi và Mặt dày thay nhau cỗng Điếu bát, mệt mỏi rã rời, mắt hoa lên từng chặp, ai cũng rõ là mình không thể gắng gượng được mấy nữa rồi.
Mặt dày chỉ về phía Điền Mộ Thanh, thấp giọng nói: “Cậu thấy chứ, cô ấy cứ như biến thành một người hoàn toàn khác vậy.”
Tôi nói: “Mắt mũi ông kiểu gì thế, giờ mới phát hiện ra à?”
Mặt dày nói: “Tôi với cậu mà còn mệt thế này rồi, cô ấy thì chạy như điên, cứ như gà bị chọc tiết vậy, hay là bị chiếc đầu đèn lồng kia dọa cho sợ quá rồi.”
Tôi nói: “Không phải, có thể cô ấy nhìn thấy mặt Na bà nên đã nhớ lại toàn bộ câu chuyện của năm xưa.”
Mặt dày nói: “Cô nàng nói kiếp trước ở thôn này, tôi vẫn không tin lắm, có chuyện này thật à? Cô nàng là Na bà chuyển thế?”
Tôi nói: “Ông không biết dùng đầu mà suy nghĩ à, nếu là Na bà chuyển thế thì làm sao âm hồn còn xuất hiện trong thôn được chứ.”
Mặt dày nói: “Đúng là đồ quạ đậu trên lưng lợn, chỉ nhìn thấy người khác đen thôi. Nếu cái đầu của cậu không phải để làm cảnh thì cậu thử nói xem, cô ấy… cô ấy là ai?”
Tôi nói: “Chuyện lục đạo luân hồi thực ra rất khó nói, nó không thuộc phạm vi kiến thức của chúng ta. Nhưng nếu ông hỏi tôi cô ấy là ai thì tôi cũng có thể đoán được tám chín phần. Tôi dám chắc cô đã từng sống ở ngôi làng bị ám lời nguyền này.”
Mặt dày hỏi: “Đã từng ở trong thôn này? Mấy chuyện tầm thường này không cần cậu nói tôi cũng biết, tôi đang hỏi cậu, cô ấy là người hay là ma?”
Tôi nói: “Cô ấy là người hay là ma? Ông hỏi đúng điểm trọng tâm rồi đấy. Tôi nghĩ cô ấy không phải là ma, tôi có phải không đem mắt theo đâu mà không nhìn thấy, bọn mình đi cùng ma một đoạn đường dài như vậy còn không phát hiện ra à? Nhưng tôi lại thấy cô ấy cũng không phải là người.”