Ma Câm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 293 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
4

❊ ❊ ❊

Những xác chết đó lần lượt đứng dậy, thi nhau đi ra phía thanh xà đá, tất cả đều nhắm vào Điền Mộ Thanh.

Tôi biết hồn ma của Na bà đã nhập vào những xác chết đó, mà những người dân chết trong hố tế này phải đến hàng trăm hàng nghìn người, chúng tôi bị kẹt trên bàn mổ bằng đá lơ lửng trong không trung thế này, làm sao mà chống cự nổi?

Chẳng đợi chúng tôi suy nghĩ, bọn xác chết lũ lượt kéo đến, may thanh đá cũng hẹp, chúng tôi dùng đuốc đánh trả, miễn cưỡng chặn được đám xác chết, nhưng giờ này ai cũng sức cùng lực kiệt, e chẳng chống đỡ được mấy nỗi, lùi lại thì chỉ có nước nhảy xuống hố tế, dưới đó đen ngòm, như một cái động không đáy.

Phải giải thích tại sao nó chỉ gọi là hố tế mà không phải là động tế thì chắc là vì bên dưới có đáy. Trong phong tục của Na giáo, thời khắc thiên cẩu ăn mặt trăng, hố tế sẽ biến thành cánh cửa thông với Đất quỷ, kể từ đêm đại họa diệt thôn đẫm máu đó, cánh cửa này chưa từng được đóng lại. Phía trên bàn mổ bằng đá có một cái đầu đang há to miệng, mặt hướng lên trên, máu tươi sẽ chảy xuống cái miệng này, rồi xuyên qua đó rơi xuống hố tế, nhưng không biết dưới đáy hố kia thông về đâu.

Tôi thấy những âm hồn nhập vào xác chết kia đều sợ lửa, hơn nữa xác chết đều khô đét nên di chuyển rất chậm, trong đầu nảy ra ý định tìm cơ hội chạy ra khỏi nơi này, tìm một căn nhà nào đó kiên cố một chút để lánh nạn, có thể sẽ tránh được đợt tấn công này.

Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, bỗng thấy một xác chết nhả đám khói màu đỏ ra, thi thể ngay lập tức đổ ập xuống, tôi ngửi thấy mùi hôi tanh xộc lên, suýt chút nữa bó đuốc đã bị ngọn gió âm thổi tắt, tôi vội vàng né tránh nhưng đám khói đó cứ quây lấy tôi không tha, xem ra nó đang định nhập vào người sống. Tôi và Mặt dày thất kinh, tấm bàn mổ này lơ lửng trong không trung, trong lúc né tránh nếu không cẩn thận thì bị rơi xuống hố tế bên dưới như chơi, cho dù bên dưới là gì thì rơi xuống đó cũng đủ gãy xương mà chết, tình thế trước mắt không biết phải giải quyết thế nào.

Điền Mộ Thanh bỗng kêu lên: “Mau đeo mặt nạ vỏ cây vào!”

Tôi nghe vậy chững lại một lúc rồi lập tức nghĩ tới chiếc mặt nạ hình mặt quỷ, trên có vẽ hai màu đỏ và đen, hình thù ký quái, vốn dùng để trừ tà ma. Quả đúng như vậy, tôi thấy đám khói đỏ đó ngay lập tức nhập vào những xác chết không đeo mặt nạ, gặp phải những xác chết có mặt nạ chúng chỉ bay vòng qua rồi tránh đi. Ba chúng tôi vội vàng nhặt những chiếc mặt nạ đeo vào, dùng đuốc xua đuổi những xác chết kia.

Tôi tính dùng đuốc đẩy lùi các xác chết rồi theo đường cũ ra khỏi chỗ này, quay trở lại điện Na vương. Đó là kiến trúc kiên cố nhất trong làng, phía dưới còn có địa đạo, có thể rút lui. Còn tiếp theo phải làm thế nào thì giờ này cũng không thể tính được. sau khi quyết định như vậy, tôi vừa định cõng Điếu bát để rút lui thì thấy sau lưng mình phát ra tiếng kêu the thé.

Cả ba chúng tôi chỉ lấy mặt nạ đeo cho mình để đối phó với bọn xác chết, bất chợt nghe thấy tiếng kêu như vậy thì đồng lọat giật mình run bắn. Vì phía sau lưng chúng tôi không có xác chết người dân nhưng còn có Điếu bát, cả ba bận đối phó với xác chết mà quên mất đeo mặt nạ cho Điếu bát. Tôi quay đầu lại, thấy Điếu bát đã đứng dậy, miệng lẩm bẩm phát ra những âm thanh khó hiểu, nét mặt thâm u, ngũ quan đơ cứng, ánh mắt vô hồn như mắt người chết.

Điếu bát đã bị Na bà nhập vào người, bỗng há to miệng kêu lên những tiếng rất khó nghe, tay giơ ra hướng về phía Điền Mộ Thanh.

Tôi đơ cứng người tại chỗ, khi nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Điền Mộ Thanh thì chợt tỉnh, vội giơ xẻng lên định đánh vào đầu Điếu bát, nhưng vừa giơ lên đã vội dừng lại. Tôi biết rõ cho dù đó là ai thì một khi đã bị hồn ma của Na bà nhập vào sẽ không còn ý thức nữa, chỉ biết tấn công người sống, không đánh vỡ đầu thì không thể đuổi được hồn ma đó đi.

Nhưng điếu bát và tôi lại là huynh đệ thâm tình, tôi không đành xuống tay với anh, nhưng lại không thể giương mắt nhìn Điền Mộ Thanh bị giết. Bất đắc dĩ đành nhảy vào đè Điếu bát ngã xuống đất, đồng thời gạt mạnh tay, đẩy được hai cánh tay Điếu bát đang chuẩn bị bóp cổ tôi. Tôi cảm nhận được cánh tay đó cứng như thép, mùi máu tanh hôi không thể chịu đựng nổi.

Mặt dày thấy tôi gặp tình thế nguy hiểm chạy tới định giải nguy cho tôi, giơ bó đuốc dí vào mặt Điếu bát.

Tuy tôi biết rõ Điếu bát giờ chỉ như xác chết di động, nhưng cũng không nỡ lòng nào để anh ta bị đuốc đốt cháy mặt, vội ôm cả Điếu bát lộn mấy vòng để tránh.

Mặt dày bị hẫng, ngã chúi xuống đất. Lúc này đám người dân kia lại ồ ạt xông lên chỗ phiến đá bàn mổ. Mặt dày và Điền Mộ Thanh vội dùng đuốc chống đỡ, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản việc phía sau lưng, Mặt dày kêu lớn: “Điếu bát đã không còn nữa rồi, nếu cậu muốn sống thì phải mạnh tay lên mới được.”

Tôi đã bị Điếu bát bóp cổ, lăn ra bên viền bàn mổ, cảm nhận được hai cánh tay đối phương siết càng ngày càng chặt hơn, mắt tôi hoa lên, trước mắt một màu tối đen không nhìn thấy gì, đã vào tình thế không thể gắng gượng thêm, nếu không đánh lại thì khó giữ toàn tính mệnh, nhưng vừa rồi trong lúc hỗn loạn, chiếc xẻng đã văng đi đâu không biết, đành phải một tay đánh trả một tay quờ quạng tìm xẻng, nhưng mò mãi vẫn không thấy.

àu có, thời trai trẻ thích giao du mạo hiểm, say mê khảo cổ sưu tầm hiện vật, thường tìm cơ hội ra nước ngoài mua lại những cổ vật bị lưu lạc. Được biết Đồ Hắc Hổ chuyên đi đào mộ cổ đã nhiều lần viết thư cho cơ quan địa phương nhưng các qu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.