Ma Câm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 293 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Nét mặt Điền Mộ Thanh cổ quái đến khó hiểu, cô tiến từng bước lên bàn tế, dường như Na thần trong cô đang hồi sinh, chuẩn bị hoàn thành nghi lễ từ cổ xưa đang còn dang dở.

Tôi chợt rùng mình sợ hãi, không thể giương mắt lên nhìn Điền Mộ Thanh đi vào chỗ chết, tôi xông lên giật lấy thanh kiếm đồng trong tay Điền Mộ Thanh.

Đang định vứt thanh kiếm xuống dưới thì Điền Mộ Thanh chợt quay lại giành thanh kiếm, hai người tranh qua tranh lại khiến thanh kiếm rơi xuống đáy hố tế lễ, Điền Mộ Thanh loạng choạng lùi về sau mấy bước, trông cô như người mất hồn.

Tôi vội đỡ lấy Điền Mộ Thanh, dìu cô dựa vào chiếc cột, hai mắt cô vẫn đờ dẫn, toàn thân không ngừng run lên bần bật, không nói được lời nào.

Mặt dày hỏi tôi tình hình Điền Mộ Thanh lúc này thế nào?

Tôi giải thích: “Cô ấy bị ma nhập, con ma đó muốn cô ấy nhảy xuống hố tế”

Mặt dày lại hỏi: “Có cứu được cô ấy không?”

Tôi trả lời: “Không cứu được cũng phải cứu, theo tôi hiểu, Đất quỷ chính là âm ti, nói chung là chỗ ở của con người sau khi chết. Ngôi làng đã chắn cánh cửa thông với âm ti, nếu nghi lễ tế máu được hoàn tất thì cả thôn làng này sẽ thành âm phủ. Tuy người dân ở đây đã chết từ lâu, nhưng bọn mình vẫn chưa thoát ra được.”

Mặt dày hiểu ra vấn đề, nói: “Vậy thì không thể để cho cô ấy chết được, nếu không bọn mình thành người tùy táng rồi.”

Tôi nói: “Không làm vật tùy táng thì cũng không thể thấy chết mà không cứu. Cô ấy là người bằng da bằng thịt, nếu chết đi thì không có cách gì mà sống lại được.”

Mặt dày nói: “Nói thì nói vậy, nhu tình cảnh này của cậu, tôi và Điếu bát đều giống như tượng đất qua sông, mình còn chưa cứu được mình nữa là cứu ai.”

Tôi nói: “Bây giờ mà tuyệt vọng thì vẫn hơi sớm. Ngôi làng này vẫn chưa hoàn toàn biến mất, nếu không thì bọn mình đã không vào được đây, nếu có đường vào thì thể nào cũng có đường ra.”

Điền Mộ Thanh lên tiếng: “Các anh… mặc kệ tôi, tôi không chết ở đây thì lời nguyền hủy diệt thôn năm xưa không thể nào hóa giải được…”

Mặt dày sốt ruột hỏi: “Trong thôn không có đường nào thông ra ngoài, bọn mình phải đi theo hướng nào đây?”

Tôi nhìn Điền Mộ Thanh, thần sắc cổ quái đã biến mất, cô đã trở về với vẻ bình thường, tôi liền hỏi: “ Cô thấy đỡ hơn chưa?”

Điền Mộ Thanh nói: “Không hiểu sao cảm giác nghẹt thở như lúc ở điện Na vương lại quay lại, tôi bỗng thấy sợ vô cùng, nhưng giờ đã tỉnh táo hơn rồi.”

Mặt dày nói: “Có gì đó không ổn, chỗ này hình như khác với lúc nãy, tôi ngửi thấy mùi gì đó.”

Tôi hít hít vài lần, trong hố tế âm u lạnh lẽo này có mùi máu tanh, nhưng xung quanh tối đen không nhìn thấy gì cả. Trên bàn mổ còn mấy ngọn nến cỡ lớn, chúng tôi liền thắp sáng lên thì thấy trong hố tế đầy sương mù bằng máu. Khi chém đứt đầu Na bà, oan khí đã biến thành sương máu, lúc đó chúng tôi đã sợ đến sởn tóc gáy, nhưng không ngờ chúng đã theo đến tận đây.

Tôi nghĩ bụng trong điện có sương máu xuất hiện thì e là lành ít dữ nhiều, nhất định phải có đường ra khỏi đây, chỉ có điều chúng tôi vẫn chưa tìm ra lối thoát. Nếu bị chết ở nơi này thì còn hi vọng gì nữa.

Tôi vừa nghĩ vậy thì chân đã bị ai đó túm chặt, bàn tay đó vừa lạnh vừa cứng, móng tay cứng như vuốt sắt, cổ chân đau buốt, tôi cúi đầu xuống nhìn thì thấy một xác chết người dân trên bàn mổ đang tóm lấy chân tôi, mặt nạ của người đó đã bị rơi từ lâu, khuôn mặt khô đét như củi, miệng há to phát ra tiếng kêu chát chúa như tiếng chim ăn đêm, nghe giống xác chết nữ mà chúng tôi gặp trong hầm mộ.

Tôi luống cuống sợ hãi, cầm xẻng phang vào cánh tay khô, người dân đó chết trong hố tế đã lâu, thi thể khô rốc, cánh tay bị chém đứt làm đôi nhưng phần tay gãy vận túm lấy tôi không thả ra, tôi vội lắc mạnh rảy cánh tay đó ra, cổ chân đã bị thây ma đó túm sứt mảng da, máu chảy đầm đìa.

Xác chết gãy tay đó vẫn không ngừng phát ra tiếng kêu the thé, tay còn lại giơ ra định tiếp tục tóm lấy tôi, may mà Mặt dày bên cạnh ra tay nhanh, cầm báng súng phang thẳng vào đầu xác chết, chỉ nghe thấy “bụp” một tiếng, cái đầu đã vỡ ra nát bét, không có cảnh da thịt hỗn độn mà chỉ thấy một làn khói đỏ như máu bay ra nhập vào một xác chết khác bên cạnh, chỉ thấy xác chết đó động đậy vài cái rồi đứng bật dậy.

Mặt dày chưa đợi xác chết đó đứng dậy hẳn đã bắn một phát đạn trúng đầu.

Xác chết loạng choạng rồi đổ ập xuống đất, làn sương khói màu đỏ đó lại tiếp tục nhập vào một xác chết khác.

Mặt dày đâm ra luống cuống, lập cập bắn phát súng thứ hai trúng vào ngực xác chết đó.

Xác chết lại ngã bật ra phía sau, nhưng như kiểu không có chút cảm giác gì, lại bò dậy giơ hai tay ra chực bắt người.

Mặt dày sờ vào túi quần thấy trống không mới sực nhớ ra là đã hết đạn, đành phải vứt khẩu súng xuống, rút cuốc chim ra, định bổ một lỗ thủng đầu vào xác chết, không ngờ xác chết giơ tay nắm vào cán cuốc, Mặt dày không bổ tiếp được mà giằng lại cũng không xong.

Thấy hai người giằng co không phân thắng bại, tôi tiến gần dí bó đuốc vào mặt xác chết.

Mặt dày tranh thủ giằng lại chiếc cuốc chim bổ một nhát trúng đầu chiếc xác chết, cả người và cuốc chim ngã ngửa ra phía sau. Đám sương bằng máu kia lại bay ra, lởn vởn trong không trung mãi không tan, lượn lờ như một con rắn biết bay, bỗng chúng tản ra thành nhiều đám nhỏ, nhập vào những xác chết trên mặt đất.

àu có, thời trai trẻ thích giao du mạo hiểm, say mê khảo cổ sưu tầm hiện vật, thường tìm cơ hội ra nước ngoài mua lại những cổ vật bị lưu lạc. Được biết Đồ Hắc Hổ chuyên đi đào mộ cổ đã nhiều lần viết thư cho cơ quan địa phương nhưng các qu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.