Ma Câm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 293 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Mặt dày theo vào, nhìn thấy những bức bích họa đó cũng “Ối!” lên một tiếng, lập tức đặt Điếu bát xuống đất, dài cổ cùng tôi ngắm nghía mấy bức tranh.

Bích họa trong này có rất nhiều, xem ra không liên quan gì tới nhau. Tôi nhìn thấy một bức vẽ hoàng đế nhà Hán ban chiếc vương miện Lộc thủ bộ dao quan cho một vị Na tướng có thân hình lực lưỡng, mình mang áo giáp, mặt đeo mặt nạ, trên trời là một vầng trăng, bức tranh nà rõ ràng là nói lên lai lịch của chiếc vương miện. Trong dân gian truyền rằng, chiếc vương miện là Vị Ương cung dùng mỗi lúc tế thần mặt trăng, hình dạng giống như sừng hươu, mỗi nhánh sừng đều có lá vàng, sau đó chiếc vương miện bị mất tích, không hiểu sao lại xuất hiện ở thôn Thiên Cổ Dị Đế này, xem ra là do hoàng thượng ban tặng.

Bức tranh tiếp theo là hình chiếc đai ngọc có hoa văn rắn và mây, là vật báu được ghi chép trên tấm bia Tầm Na, những bảo vật khác như gậy bằng sừng tê giác, gương đồng đúc hình chim thần, thanh bảo kiếm của Việt vương, gối âm dương, mỗi cái đều có một bức tranh riêng.

Tôi nói: “Chỗ này chắc là nơi cất giữ báu vật của ngôi làng, mỗi cái đều có lai lịch rõ ràng.”

Mặt dày vội mở những chiếc rương ra, bên trong chẳng có gì, liền thắc mắc: “Sao không có gì cả thế này?”

Tôi nói: “Những báu vật của thôn Thiên Cổ Dị Đế này chúng ta đều đã nhìn thấy rồi, ngoài chiếc gương đồng ở trong Na miếu thì còn lại đều trong địa cung. Đương nhiên là không thể có mặt ở đây được rồi.”

Mặt dày nói: “Vậy cậu xem bức họa của chiếc gương và chiếc đai ngọc đi, sau này còn tiện ra giá.”

Tôi xem một hồi lâu thông qua bức tranh được biết chiếc đai ngọc do loạn quân đoạt được trong một ngôi mộ của triều đại trước, chiếc đai có khóa, có thể ghép lại hoặc mở ra, khi nối lại thành vòng tròn, có hình chín con rắn cưỡi mây vờn xung quanh, tinh tế khéo léo tới mức khiến ngta nghĩ rằng nó là do quỷ thần tạo ra, xem ra nó cũng không thua kém gì chiếc vương miện vàng.

Lúc này, Điếu bát bỗng “ư” lên một tiếng, chúng tôi vội đỡ anh ta ngồi dậy dựa vào một chiếc rương gỗ. Thấy anh ta có chút ý thức, mặt trắng như tờ giấy mệt mỏi há miệng hớp hớp, chắc là do mất máu nhiều nên khát nước đây. Tôi vội lấy nước trong bi đông cho anh ta uống, Điếu bát rên lên: “Ôi giời… Anh vừa nằm mơ mất cả tiền lẫn tình, anh thấy mình rơi vào một hang động, rơi mạnh quá khiến mông anh vỡ làm đôi.”

Tôi khuyên Điếu bát đừng nghĩ ngợi linh tinh, mông con người ta vốn là hai nửa mà.

Điếu bát nghe thấy giọng nói của tôi, miễn cưỡng mở mắt ra nhìn, hỏi: “Đây là đâu? Về nhà rồi à?”

Mặt dày hậm hực: “Nhà đâu mà nhà, ông anh nhắm mắt lại thế là xong chuyện, tôi cõng ông anh đi cả một ngày rồi đấy.”

Điếu bát ngạc nhiên đưa mắt nhìn xung quanh, nghiêng đầu thấy bộ xương khô bên cạnh, anh ta sợ quá hai mắt trợn tròn trắng dã, rồi lại lăn đùng ra ngất xỉu.

Điếu bát thường ngày lắm chuyện, tôi vẫn bảo anh ta miệng đàn bà, nói liên hồi không cho mồm lên da non, nhưng mối thâm tình của tôi với anh rất sâu nặng, giờ này tuy anh ta lại ngất xỉu nhưng cũng chỉ là do sợ quá, còn đã tỉnh táo hơn, tôi cũng yên tâm phần nào. Có điều Điền Mộ Thanh vừa sợ vừa mệt, cứ để cô ấy nghỉ ngơi, chỉ cần rồng đất không đuổi theo tới đây thì nơi đây vẫn coi là an toàn.

Mặt dày định chuyển bộ xương khô ra chỗ khác, người này chết đã hơn nghìn năm, mặc một chiếc áo dài, mặt nạ rơi ngay bên cạnh, sau lưng đeo thanh kiếm đồng. Mặt dày chạm vào bộ xương khô, thanh kiếm rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng kêu lạnh lẽo.

Tôi cầm lấy thanh kiếm, cảm nhận được trọng lượng của nó trong lòng bàn tay, gọi Điền Mộ Thanh thắp đuốc tới gần, tôi rút thanh kiếm ra khỏi vỏ bao da cá mập, thân kiếm không dài lắm, nhưng không hề hoen rỉ, chi chít những hoa văn lục lăng khắc chìm, cân đối đẹp mắt, còn có hoa văn hình chim và chữ triện, lưỡi kiếm sắc ngọt. Trong quan tài của rồng đất thì có thanh bảo kiếm của Việt Vương, tương truyền đó là một trong tám thanh kiếm của Việt Vương thời Xuân Thu chiến quốc, rơi vào tay người Na giáo và trở thành bảo vật trấn giáo. Còn thanh kiếm chúng tôi tìm thấy đây, mặc dù không thể so sánh được với thanh Yểm Nhật nhưng cũng không phải loại tầm thường.

Tôi kiểm tra lại xem còn mấy viên thuốc súng, thanh kiếm đồng này có thể mang theo phòng thân, nghĩ vậy liền thu vào vỏ kiếm, giao cho Điền Mộ Thanh.

Trong lúc Điền Mộ Thanh buộc lại thanh kiếm tôi liếc mắt nhìn thấy bức tranh chiếc gối âm dương, rồng đất đã nằm trong quan tài, mình mặc áo ngọc cũng gối đầu trên chiếc gối Phục hổ âm dương, tôi chột dạ, trong mộ cổ nhà Liêu cũng có một chiếc gối âm dương như vậy.

Tôi luốn cuống đứng dậy, cầm đuốc xem xét kỹ càng bức tranh, phát hiện gối Phục hổ âm dương hóa ra là có một cặp. Điền Mộ Thanh và Mặt dày nói chuyện với tôi, tôi cũng không thèm để ý, cứ đứng thất thần nhìn bức tranh. Theo những gì vẽ trong tranh thì gối Phục hổ âm dương có một chiếc là gối âm một chiếc là gối dương, là bảo vật thời Tây Hán. Hai người ở hai nơi khác nhau mà gối chiếc gối này để nằm ngủ thì hồn phách của họ có thể gặp nhau. Một chiếc gối ở trong quan tài của rồng đất, một chiếc sau đó lưu lạc ra bên ngoài (cũng có thể nó chưa từng có mặt ở Thiên Cổ Dị Đế) tới tận nước Liêu. Công chúa nước Liêu, nữ thần Saman gối chiếc gối này để ngủ, đương nhiên sẽ gặp oan hồn của rồng đất trong cơn ác mộng. Vòng tròn đen trên bức bích họa trong mộ cổ nhà Liêu không phải ám chỉ hiện tượng thiên cẩu ăn mặt trăng, trước đây do tôi tự mặc định như vậy, giờ nghĩ lại mới thấy thiên cẩu và mặt trăng tách rời nhau, nếu nói thiên cẩu ăn mặt trăng thì phải tiếp xúc nhau chứ. Căn cứ tình hình trong bức tranh rõ ràng là ngôi làng đã rơi vào vùng đất quỷ.

Khi tôi cùng Trương Cự Oa, Sách Ni Nhi vào trong mộ cổ nhà Liêu, tôi đã ngã đập đầu vào chiếc gối mà cô gái Khiết Đan đang nằm, vì vậy mà tôi cũng gặp ác mộng và thấy được âm hồn bất tán của rồng đất. Nữ thần Saman Mang Cổ là người có thông linh, cô có thể nhìn thấy ngôi làng bị rơi vào Đất quỷ qua giấc mơ của mình, còn tôi thì chỉ có thể nhìn thấy oan hồn của rồng đất. Còn chuyện vì sao gối Phục hổ âm dương có thể khiến người kê nó nằm mơ thì tôi nghĩ chắc có nguyên do, nhưng đó là điều nằm ngoài tầm kiến thức của tôi.

Mặt dày lại vỗ vai tôi: “Cậu lại gặp ma rồi à? Sao mà cứ đần mặt ra nhìn bức tranh mãi thế?”

Tôi định thần lại mới thấy cánh tay cầm đuốc của tôi đầm đìa mồ hôi lạnh, liền trả lời: “Chỉ sợ là chúng ta đã gây họa lớn rồi!”

àu có, thời trai trẻ thích giao du mạo hiểm, say mê khảo cổ sưu tầm hiện vật, thường tìm cơ hội ra nước ngoài mua lại những cổ vật bị lưu lạc. Được biết Đồ Hắc Hổ chuyên đi đào mộ cổ đã nhiều lần viết thư cho cơ quan địa phương nhưng các qu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.