Mỗi chàng một nàng

Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mở màn

❊ ❊ ❊

Nhật kí hành trình của:

Holly Caputo và Mark Levine

Về cuộc bỏ trốn để tổ chức đám cưới bí mật

Ðược biên soạn bởi Jane Harris, nhân chứng

đồng thời là phù dâu

cũng như bạn thân nhất của Holly từ lớp một và là

bạn chung phòng từ sinh viên năm nhất tại

Trường Thiết kế Parsons

★ ★ ★

Holly và Mark thân mến,

Ngạc nhiên chưa!

Tớ biết không ai trong hai người thèm đoái hoài đến việc viết lại hành trình bỏ trốn để tổ chức đám cưới bí mật của mình. Thế nên tớ đã quyết định thực hiện nó giùm cả hai! Bằng cách này, khi hai người sắp kỉ niệm hai mươi năm ngày cưới trong khi đứa con lớn vừa phá hỏng chiếc Volvo, đứa con út thì mới về nhà từ trường tư thục nhàn hạ Westchester với cái đầu đầy chấy, còn con chó thì nôn lênh láng khắp thảm phòng khách và thế là, Holly, cậu sẽ tự hỏi mình rằng tại sao khi xưa lại rời bỏ căn hộ phù hợp nhất mà chúng ta đã cùng chia sẻ suốt thời gian dài tại East Village cho xem. Còn Mark, anh sẽ ước mình vẫn đang cư trú tại khu nhà dưới đường Vincents. Và lúc đó, hai người có thể mở cuốn nhật kí này ra để thốt lên rằng: “Ôi, hóa ra ĐÓ là lí do tại sao chúng ta đã kết hôn.”

Vì hai người là cặp đôi đẹp nhất tớ từng biết, sinh ra để là của nhau, nên tớ nghĩ việc đến Ý là một ý tưởng SÁNG SUỐT, mặc dù cậu đã bắt chước Kate Mackenzie - đại diện phòng Nhân sự.

Về việc bỏ trốn để kết hôn, ý tớ là vậy. Không phải việc đến Ý.

Nhưng cô ấy PHẢI bỏ trốn thôi. Với những người thân bên nhà chồng như vậy, cô ấy còn LỰA CHỌN nào khác?

Còn hai người làm điều này đơn giản vì sự lãng mạn thuần khiết - không phải vì hai người PHẢI làm, bởi gia đình hai bên đều đứng đắn cả.

À, tớ nghĩ chỉ có mâu thuẫn nho nhỏ về tôn giáo giữa hai bà mẹ thôi.

Bất kể có chuyện gì, họ sẽ vượt qua thôi.

 Tuy nhiên, đó chính là điều làm cuộc đào tẩu của cả hai trở nên đặc biệt.

 Và tớ đã lên kế hoạch ghi lại chi tiết sự đặc biệt đó, bắt đầu từ bây giờ, thậm chí trước khi chúng ta lên máy bay, thậm chí trước khi tớ gặp hai người tại cổng sân bay. Và, tiện thể thì, cậu Ở ĐÂU vậy chứ? Ý tớ là, lẽ ra chúng ta phải gặp nhau ở đây ba giờ trước khi máy bay cất cánh. Cậu biết điều đó mà, đúng không? Nó ghi rất rõ trên tấm vé đấy. Đối với chuyến bay quốc tế, vui lòng đến sớm ba tiếng trước giờ cất cánh.

 Thế thì, hai người đang ở đâu hả?

 Tớ nghĩ có thể gửi email cho cậu bằng cái BLACKBERRY mới cáu của tớ. Nhưng cậu, Holly, cậu liên tục nhắc nhở tớ CHỈ ĐƯỢC DÙNG NÓ CHO CÔNG VIỆC mà thôi, đó là lí do duy nhất để mấy chàng công nghệ thông tin đưa nó cho cậu. (Dù sao cũng cám ơn cái điện thoại này của tớ nhé! Tim và mấy anh chàng đó thật tốt bụng khi nghĩ về tớ, dù nói đúng ra, tớ không còn làm việc ở đó nữa).

 Chúa ơi, hi vọng cậu không gặp chuyện xui rủi gì. Ý tớ là, trên đường tới đây. Người ta lúc nào cũng phóng như điên trên xa lộ.

 Khoan nào - cậu không thay đổi ý định đấy chứ? Về chuyện kết hôn đấy? Cậu không thể làm vậy đâu. Chuyện đó sẽ thật tồi tệ! Rất TỒI TỆ! Tớ chỉ muốn nói, hai cậu là một cặp đôi hoàn hảo... Đó là chưa kể đến, sẽ không công bằng chút nào nếu các cậu cho tớ leo cây như thế này. Chuyến đi đầu tiên đến châu Âu của tớ, vậy mà bạn đồng hành nỡ lòng bỏ rơi tớ sao! Cậu cũng biết tớ không thể tin được mình sắp đi châu Âu mà. Sao tớ có thể chờ đợi quá lâu như vậy? Ai sẽ trở thành bà cô ba mươi khi chưa hề bước chân ra ngoài nước Mỹ ít nhất một lần trong đời đây? Không đến Paris cùng lớp tiếng Pháp khi học 11. Không “Cabo”[1] trong kì nghỉ xuân[2] hồi đại học. Tớ làm sao vậy chứ? Tại sao tớ lại là kẻ-chưa-bao-giờ-bay-khỏi-nước-mình vậy?

 Thôi được rồi, thật tình mà nói, anh chàng đang nghe điện thoại đằng kia là sao nhỉ? Ý tớ là, anh ta thật dễ thương và tất tần tật những thứ khác. Nhưng tại sao anh ta lại hét lên như thế? Chúng tôi sắp đi Ý rồi, anh bạn ạ. Là nước Ý đó! Tuyệt vời chưa!

 Thôi được rồi, bỏ qua anh chàng nghe điện thoại đi. BỎ QUA ANH CHÀNG ĐANG NGHE ĐIỆN THOẠI. Tớ không tin được mình lại đi phí những trang đầu tiên viết về anh ta trong cuốn nhật kí của cậu. Ai thèm quan tâm đến anh ta chứ? TỚ SẮP ĐI CHÂU ÂU RỒI!

 Không, CHÚNG TA sắp đi châu Âu rồi.

 Tớ nghĩ như thế. Nếu hai người không nằm trong đống sắt vụn của chiếc taxi đã chở cả hai đến sân bay trên xa lộ Long Island.

 Giả sử sáng nay cậu bị trễ và hiện giờ cậu đang ngắc ngoải...

 Cảm ơn Chúa vì hai cậu đã giúp tớ thực hiện điều này! Cậu và Mark đấy, Holly. Cuối cùng tớ cũng sắp băng qua Đại Tây Dương, vì LÍ nào tốt đẹp hơn nữa? Chúa ơi, thật lãng mạn...

 (Ôi, khoan đã, đó cũng chính là anh chàng đã đứng trước mình tại quầy miễn thuế! Cái gã đã trợn mắt nhìn khi mình mua hết mấy chai nước khoáng Aquafina. Rõ ràng anh ta đã không đọc tạp chí Shape tháng này. Họ nói rằng việc đi máy bay rất mất nước, và bạn phải uống lượng nước bằng một nửa trọng lượng cơ thể trong suốt chuyến bay nếu không muốn lơ mơ vì lệch múi giờ.

 Và đúng là trên máy bay họ có nước và tất cả những thứ khác, nhưng nước đó có chất lượng không? Ý tớ là, nó có chất lượng như nước khoáng Aquafina không? Có lẽ là không đâu. Tớ biết điều này lúc xem chương trình Hãy hỏi Asa trên kênh 4 khi họ gửi mẫu nước lấy trên máy bay đến phòng thí nghiệm và kết quả là nó toàn vi trùng vi khuẩn! Thật ra đó chỉ là nước lấy ra từ vòi nước trong nhà tắm trên máy bay. Không ai lại đi uống thứ đó, nhưng vẫn biết đâu đấy.)

 Holly ạ, chắc chắn ba mẹ tớ sẽ giết tớ mất nếu tớ làm những điều như cậu làm. Bỏ trốn như cậu. Để đến Ý, chứ không phải nơi nào khác.

 Nhưng đó mới chính là con người cậu, Holly. Chúa ơi, cậu thật may mắn! Mark đã rất... căn bản rồi. Mark à, em biết anh đã phải chịu đựng khi em chế nhạo anh là một kẻ khoa học viễn tưởng quái gở. Nhưng thật tình mà nói, phải chi em có thể gặp được anh chàng nào đó tốt như...

(Ôi Chúa ơi! Anh Chàng Điện Thoại vừa mới ném điện thoại của anh ta vào một trong những chiếc xe trung chuyển có người lớn tuổi ngồi bên trong! Chiếc xe đang chở họ ra cổng! Chỉ vì người lái xe bóp còi lùi xe để cảnh báo anh ta đang đứng chắn đường. Chúa ơi, chuyện gì đã khiến anh ta như muốn lộn quần lên đầu vậy? Dù trông anh ta không hề giống một gã mặc quần bình thường. Hiệu Jockey, có lẽ vậy. Hay chỉ đơn giản là quần lót ống rộng mà thôi.

 Ôi không! Làm sao mình có thể tặng cuốn nhật kí này cho Holly và Mark nếu nó chỉ chứa đầy những suy nghĩ viển vông về chiếc quần lót của một gã trai tình cờ nào đó!

 Vậy mình phải tặng họ cái gì bây giờ? Mình không thể tặng họ giá đỡ nến hay thứ gì khác. Quà này dành cho Holly. Nó phải là gì đó thật ĐẶC BIỆT.

 Thôi thì, dù sao chỉ mới nhắc đến quần lót một lần thôi mà. Hai người không phiền chứ hả? Nó cũng chỉ là một chiếc quần lót mà thôi.)

 Tớ nói tới đâu rồi nhỉ? À đúng rồi. Nói đến Mark. Rất đáng yêu, dù anh ấy bắt cậu phải xem các sự kiện của Star Trek Thế hệ mới. Rất có trách nhiệm, với chuyên-mục-sức-khỏe-và-bác-sĩ đó. Nói đến chuyện này tớ mới nhớ, tớ cần hỏi anh ấy về nốt ruồi trên cùi chỏ. Chúa ơi, Holly thật may mắn! Cô ấy có thể nhờ kiểm tra nốt ruồi miễn phí bất cứ khi nào cô ấy muốn. Tại sao mình chẳng thể tìm được bạn trai nào với kĩ năng hữu ích tương tự thế kia? Tất cả những gì Malcom có thể làm là hạ gục mình trong trò Vice City. Như thế thì hay ho gì? Liệu việc đạt được điểm cao trong trò Vice City có thể giúp bạn thoát khỏi căn bệnh ung thư biểu mô đe dọa mạng sống không? Không hề.

 Rồi, bây giờ thì mình hoàn toàn không thể tặng cuốn nhật kí này cho Holly và Mark. Mình mắc cái chứng gì vậy?

 Anh Chàng Điện Thoại vừa mới ngắt ngang cuộc nói chuyện với người nào đấy mà anh ta đang gọi điện. Mình vừa nghe anh ta gắt: “Chuyện này không thể bào chữa!”. Mình chỉ có thể nghe lỏm được vậy thôi vì ở đây họ đang mở kênh CNN rất to. Bây giờ anh ta đang lấy ra một chiếc Blackberry. Anh ta bấm bấm một cách đầy giận dữ. Mình sẽ không bao giờ dám bấm nhanh như thế vào cái điện thoại của mình.

 Nhưng có lẽ đó lại là chuyện tốt. Anh Chàng Điện Thoại là ví dụ điển hình cho tính cách Loại A, như đã minh họa trong tạp chí Shape tháng vừa rồi. Mình có thể nhìn thấy huyết áp anh ta đang tăng cao. Hi vọng anh ta không đột quị trên máy bay.

 Dù rằng mình chẳng thấy phiền chút nào nếu phải hô hấp nhân tạo cho anh ấy.

 Ôi Chúa ơi, không tin được mình lại viết ra điều đó!

 Nhưng anh ta cũng thật dễ thương. Nếu bạn thích tuýp người cao ráo, vạm vỡ, tóc hung đỏ, mày-râu-nhẵn-nhụi-với-cặp-mắt-xanh-sắc-sảo-biết-sử-dụng-Blackberry.

Thôi rồi! Bây giờ thì mình hoàn toàn không thể tặng quyển nhật kí này cho Holly và Mark như món quà cưới nữa rồi.

 Khoan, mình chỉ cần xé bỏ những trang bình luận về Chàng Điện Thoại. Hay chỉ cần tô đen chúng bằng bút Sharpie là được.

 Hoặc thay vào đó, mình chỉ cần tặng Holly và Mark một khung hình bằng bạc xinh xắn từ cửa hàng Tiffany. Nhưng có vẻ món quà đó không xứng đáng dành cho người đã luôn cố gắng ngăn cản khi bạn nốc tequila nhiều lần như Holly đã làm cho mình.

 Mặc dù rõ ràng là mình cũng thường xuyên ngăn cậu ấy. Gần đây nhất là thứ sáu vừa rồi khi toàn bộ phòng Mĩ thuật lôi cậu ấy ra ngoài tổ chức tiệc chia tay độc thân. Đối với hai nhân vật được cho rằng sẽ đào tẩu, Mark và Holly đã sớm nói lên số phận LẠ LÙNG của con người.

 !!!! CNN đưa tin, một máy bay tại sân bay San Francisco đã bị hoãn lại vì có thông tin nghi ngờ rằng một hành khách nào đó trên máy bay đang nhiễm một loại virút có tính truyền nhiễm cao mà họ lo ngại có thể lây lan khắp toàn cầu!!!!

 Cậu biết chuyện này có nghĩa gì không?

 Nghĩa là tớ cần mua thêm nhiều thức ăn vặt.

 Thật tình mà nói, những người đã lên chuyến bay đó suốt HAI GIỜ đều không được phục vụ thức ăn. Nếu tớ bay hai tiếng đồng hồ mà không ăn gì cả, tớ sẽ mắc chứng bệnh lạ lùng không thể thấy gì bằng một mắt. Khi đó sô-cô-la Toblerone cũng không giúp gì được. Tớ cần thực phẩm chứa nhiều protein. Như quả hạnh hun khói. Hoặc một ít bỏng ngô phó mát. Món này tớ cá ở Ý không có đâu. Tớ nên quay lại quầy miễn thuế để mua hàng, đề phòng khi...

Gửi đến: Tara Samuels <tarasamuels@thenyjournalcom>

Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Về Việc: phòng Dịch vụ du hành

 Mọi người đâu hết rồi? Tôi đã gọi điện suốt nửa tiếng mà không ai nghe máy. Có phải phòng Dịch vụ được nghỉ nửa buổi thứ sáu đến hết tháng chín này không, trong khi dân hèn mọn chúng tôi chỉ được hưởng một chút vào ngày Quốc tế Lao động?

Tôi đã nhờ mọi người đặt vé cho tôi cách đây cả tháng, nhưng bây giờ tôi đang đứng tại sân bay và họ khẳng định tôi sẽ đi hạng vé rẻ tiền chứ không phải vé thường dành cho doanh nhân.

 Ghế ngồi ở giữa. Trong chuyến bay suốt bảy tiếng.

 Đến Frodo[3] còn không sống nổi sau khi ngồi trong cái ghế nhỏ xíu đó suốt sáu tiếng như thế. Làm sao một gã thanh niên cao 1,92m, nặng gần 100kg có thể xoay sở được đây?

 Ai đó nên trổ tài ngoại giao đi nếu không các người sẽ có trong tay một nhà báo hết sức khó chịu.

 C. Langdon

Gửi đến: Dolly Vargas<dollyvargas@thenyjournalcom>

T: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Về Việc: Chuyện đêm qua

 Cám ơn em về đêm qua! Tuy nhiên, anh nghĩ việc chúng ta ở cùng nhà với nhau là rất nguy hiểm. Anh nghĩ chồng em sẽ không thật sự cảm kích chuyện này chút nào.

 Hãy cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên để xem diễn tiến ra sao, được chứ? Anh phải đến một nơi hẻo lánh nào đó của nước Ý nơi chưa ai từng nghe thấy bao giờ, vì Levine có ý tưởng ngu ngốc sẽ kết hôn ở đó. Nhưng một tuần nữa thôi, ngay khi anh trở về, anh sẽ liên lạc với em.

 C

Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Từ: Tara Samuels <tarasamuels@thenyjournalcom>

Về Việc: phòng Dịch vụ du hành

Tôi RẤT xin lỗi, thưa ông Langdon! Chúng tôi đang họp về ngân sách công ty, đó là lí do tại sao không ai có thể nghe máy. Ngay khi quay lại tôi đã gọi cho hãng hàng không, nhưng họ đã đặt vé cố định. Tôi có thể mua vé hạng thường cho ông ở chuyến bay khác... nhưng phải đến ngày mai. Như vậy có được không?

Một lần nữa, tôi hết sức xin lỗi về sự hiều lầm vừa rồi! Tôi không thể tưởng tượng nổi ông đi vé hạng rẻ tiền sẽ ra sao nữa. Ông cũng biết chúng tôi LUÔN đặt vé hạng thường cho ông. Dĩ nhiên là trừ khi máy bay ông muốn đi quá nhỏ không thể c vé hạng thường. Tuy nhiên, trường hợp này thì không phải vậy. Tôi thật sự không biết xin lỗi thế nào cho đủ. Liệu chúng tôi có thể chuyển ông lên phòng lớn dạng căn hộ khi ông đến khách sạn không?

Tara

Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Từ: Dolly Vargas <dollyvargas@thenyjournalcom>

Về Việc: Chuyện đêm qua

 Anh đây rồi! Em chỉ mới để lại mười tin nhắn điện thoại cho anh thôi đấy. Làm sao sáng nay anh CÓ THỂ lẻn đi như vậy mà không hề để lại một lời nhắn?

 Peter và em chưa kết hôn, anh yêu ạ. Chúng em đã có một thỏa thuận ngầm - giống như thỏa thuận giữa em và anh thôi.

 Và dĩ nhiên, em không đề nghị anh chuyển đến nhà em lâu dài. Chỉ cho anh mượn phòng khách còn trống cho đến khi anh tìm được chỗ ở mới. Em biết thị trường bất động sản ở New York tàn khốc ra sao mà.

 Không phải em có ý nói anh không đủ khả năng. Doanh số cho cuốn Sweeping Sands[4] đang tăng vèo vèo. Thật ra, căn nhà áp mái đối diện nhà em vừa mới tăng giá, một món hời chỉ với hai triệu đô. Anh thích không? Em có thể thay anh nói chuyện với ban quản lí ở đó...

 Anh yêu à, bất luận thế nào, hãy gọi cho khi anh trở về từ cuộc đào tẩu nho nhỏ của Mark nhé!

 XXXOOO

 Dolly

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

 Và rồi, tớ đã nhờ Anh Chàng Điện Thoại xem hộ đồ đạc một chút khi tớ chạy đi mua thức ăn vặt, nhưng anh ta tỏ ra HẾT SỨC thô lỗ. Anh ta nói, theo một cung cách hết sức khó ưa: “Tôi rất nghi ngờ chuyện có ai đó sẽ lấy cắp đống nước khoáng này, thưa cô”.

 !!!!!

 Đó không phải là thứ tớ muốn nhờ anh ta trông giùm. Đống nước khoáng. Rõ ràng là tớ muốn nhờ anh ta trông hộ CÁI TÚI. Tớ không muốn bị sân bay tịch thu hành lí chỉ vì đã để nó vô chủ như vậy.

 Sao cũng được. Như Malcom đã nói, một vài kẻ chỉ đơn giản xấu tính, và chúng ta chẳng thể làm gì hơn. Lẽ ra tớ phải biết Gã Điện Thoại cũng là một trong số đó. Đặc biệt là cách anh ta hùng hổ bấm bấm trên bàn phím Blackberry. Anh ta vẫn đang như vậy. Làm sao một người trông kĩ tính thế kia lại nhìn rất bảnh trong chiếc quần jean đó? Mình chẳng thể nào hiểu nổi. Nói về chuyện tiến hóa, người như anh ta lẽ ra phải bị trừ khử cách đây lâu lắc rồi? Vì ai lại muốn hòa hợp với loại người có thái độ NHƯ THẾ chứ?

 Ôiiiiiiii, mình trông Holly rồi!!!! Cuối cùng thì Holly và Mark cũng đến! Hoan Hô!

 Không biết anh bạn Cal của Mark đâu nhỉ. Chàng phù rể. Mọi người đã hẹn gặp nhau tại cổng sân bay này...

Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Về việc: Cậu ở đâu đấy?

 Tớ đang đứng tại cổng sân bay. Tớ không thấy cậu. Cậu không nghe theo lời khuyên của tớ và hủy chuyến đi vào phút cuối cùng đấy chứ?

Thôi quên đi, cậu không phải loại người chịu từ bỏ vào phút cuối.

 Vậy thì, thấy lo lắng rồi phải không? Đừng lo, tớ có lọ rượu đây. Chúng ta sẽ cần nó đấy. Có chuyện thật sự điên rồ sắp diễn ra trên chuyến bay này. Rõ ràng cô ấy nghĩ có khả năng chúng ta sẽ đâm sầm xuống hoang mạc Sahara.

 Cậu nhanh chân đến đây ngay đi, tớ muốn hôn cô dâu...

 A, cậu kia rồi!

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Ôi Chúa ơi!

 Anh Chàng Điện Thoại chính là Cal, Cal Langdon, người bạn thân nhất của Mark từ thời tiểu học, người đã đi du lịch vòng quanh thế giới cho Tạp chí, viết về những bất ổn xã hội và tính không ổn định của nền kinh tế suốt mười năm qua. Người cũng vừa mới cho ra lò một quyển sách - quyển sách đã giúp anh ta ứng trước một số tiền khổng lồ.

 Mình ước gì đã lên chuyến bay đang mắc kẹt tại sân bay San Francisco cho rồi, hơn là ngồi trên đây. Mình thà bị nhiễm một loại virút gây chết người còn hơn phải gặp Cal Langdon thêm phút giây nào, người đồng thời cũng là Chàng Trai Điện Thoại, và cũng là bạn thân nhất của Mark Lavine.

 Ôi, bạn đoán được không? ANH TA NGỒI KẾ BÊN MÌNH. Đó là lí do tại sao hồi nãy anh ta đã nổi điên lên. Anh ta đã gọi cho Dịch vụ du hành của Tạp chí, cố gắng bắt họ phải đổi chỗ ngồi để có thể ngồi ghế hạng thường, hay chí ít cũng được ngồi gần lối đi, chứ không phải ngồi ghế giữa, như đang ngồi bây giờ.

 Ha ha, ha ha, Cal ĐANG NGỒI GHẾ GIỮA. Hi vọng anh thích cảm giác đập cùi chỏ anh vào cùi chỏ tôi cứ mỗi năm giây một lần, ngài Tôi-rất-nghi-ngờ-chuyện-có-ai-đó-sẽ-lấy-cắp-đống-nước-khoáng-này,-thưa-cô ạ. Bởi vì tôi SẼ không nhường chỗ ngồi gần lối đi của mình cho anh đâu. Đừng có mơ.

 Cũng đừng hi vọng tôi chia sẻ nước uống của mình cho anh nhé. Hay kẹo sô-cô-la Toblerone của tôi. Hay bỏng ngô phó mát của tôi. Tôi không quan tâm chúng ta bị kẹt trên đường băng này bao lâu, hay loại virút nào có thể xâm nhập vào hệ thống thông ginh sẽ phải cầu xin nguồn sinh lực của tôi thôi, chàng trai ạ.

 Tuy nhiên, mình sẽ không nói cho Holly biết mình ghét gã phù rể này như thế nào. Mình không muốn phá hủy khoảng thời gian đặc biệt của cậu ấy.

 Mình sẽ không thể tặng họ cuốn nhật kí hành trình này như món quà cưới nữa rồi. Ối chà, có lẽ như vậy lại hóa hay, vì nét chữ của mình sẽ khó mà đọc được. Đó là nhờ Tên Quốc Xã Muốn Chiếm Chỗ Gác Tay ngồi kế bên mình. Xin lỗi anh, ngài Tôi-Khá-To-Con-Nên-Cũng-Muốn-Chiếm-Luôn-Khoảng-Không-Gian-Của-Cô! Anh có thể làm ơn chuyển cánh tay lông lá ngu ngốc cùng với chiếc đồng hồ chống nước cũng ngu ngốc không kém - có thể nói chính xác độ cao cũng như thời gian tại bảy châu lục mà anh rất cần khi là người thích du lịch vòng quanh thế giới, biết rất nhiều về chính sách nước ngoài cũng như những thứ khác mà một họa sĩ truyện tranh nhỏ bé đáng thương như tôi không thể nào hiểu nổi - đi không?

 Mình nói các bạn nghe chuyện này: Nếu đây là một vụ sắp đặt, Holly sẽ chết với mình. Mình biết cậu ấy không thích Malcolm, nhưng làm sao cậu ấy có thể nung nấu ý tưởng, dù chỉ một giây thôi, rằng mình có lẽ sẽ thích Quí Ông Chẳng-Có-Gì-Có-Thể-Chen-Ngang-Giữa-Tôi-Và-Chiếc-Blackberry này chứ? Làm ơn đi! Anh ta hỏi mình làm gì để kiếm sống (anh ta bắt chuyện chỉ vì Holly và Mark ngồi ngay đằng sau, anh ta chỉ không muốn tỏ ra là Kẻ Bề Trên Kĩ Tính Nóng Nảy như bản chất của anh ta trước mặt họ mà thôi), và khi mình trả lời là họa sĩ truyện tranh, anh ta tỏ vẻ như là: “Cô đùa tôi rồi”.

 Hoàn toàn vô cảm: “Cô đùa tôi rồi”.

 Bạn nên biết điều này: Anh ta chưa bao giờ nghe nói đến Wondercat[5].

 ChưaBaoGiờNgheNóiĐếnWonderCat.

 Anh ta đúng là nói dóc. Anh ta đang viết bài cho tờ báo nơi khai sinh ra Wondercat cơ

 Thì đúng là anh ta đi nước ngoài thường xuyên nên không thể lúc nào cũng mua được Tạp chí. Nhưng anh ta không xem ti-vi sao? Có thể suốt mười năm qua anh ta đã rong ruổi khắp thế giới. Nhưng xin lỗi, bây giờ anh ta đã trở về để quảng bá cuốn sách ngu ngốc của mình. Chẳng lẽ anh ta cũng không trông thấy đoạn phim quảng cáo của Wondercat về các sản phẩm tiết kiệm năng lượng trên New York One[6] hay sao? Mọi người đều xem New York One, ít nhất cũng để biết nhiệt độ ngày hôm đó.

 Chúa ơi. Gã này là ai vậy? Tại sao Mark lại khoái hắn chứ???

 Mình nghĩ mình phải nói chuyện với Holly thôi. Cậu ấy có biết mình đang dấn thân vào ai không, khi kết hôn với một người mà bạn thân của người đó không bao giờ xem ti-vi????

Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Về việc: Tớ sẽ giết cậu

Wondercat là cái quái gì vậy?

Cal

Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Về việc: Tớ sẽ giết cậu

 Xin lỗi nhé! Tớ không tin cậu được phép sử dụng điện thoại trên máy bay đâu.

 Mark

 Tái bút: Cậu không nói với cô ấy rằng cậu không biết Wondercat đấy chứ?

Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Về việc: Tớ sẽ giết cậu

Cậu không thể dùng chúng chỉ khi đang trên không trung, theo qui tắc của FAA[7] - mặc dù tớ rất nghi ngờ tính xác thực của chuyện này, vì tớ đã mở điện thoại trên máy bay rất nhiều lần và không có chuyến bay nào vì chuyện này mà đâm đầu xuống biển cả.

  vẫn có thể thoải mái sử dụng chúng khi đang ngồi một cách vô dụng trên đường băng, trong khi những gã thuộc tháp điều hành hàng không đang thi nhau quăng cục lờ lớ lơ. Chính xác là họ đang làm như vậy vì tớ thấy chẳng có lí do chính đáng nào khiến máy bay chưa thể cất cánh cả.

 Đúng là tớ đã hỏi cô ấy Wondercat là gì. Có phải đó là lí do cô ấy cứ hí hoáy viết vào cuốn nhật kí hành trình đã mua tại cửa hàng miễn thuế không? Chỉ vì tớ đã khiến cô ấy phật lòng vì sự thiếu hụt kiến thức của mình về con mèo đấy à?

 Cal

Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Về việc: Tớ sẽ giết cậu

 Ừ. Và đừng gửi email cho tớ nữa. Holly cứ hỏi tớ đang viết email cho ai. Tớ nói với cô ấy là bệnh viện gởi. Bây giờ cô ấy đang nổi điên lên vì bệnh viện cứ liên tục gửi email khi biết tớ đang đào tẩu như thế này.

 Mark

Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Về việc: Tớ sẽ giết cậu

Nhưng làm sao bệnh viện lại biết được chuyện đó? Từ “đào tẩu” trong trường hợp này có nghĩa là chạy trốn với người mình yêu để tổ chức một đám cưới bí mật. Đám cưới của các cậu còn gì là bí mật nếu bệnh viện đã biết rõ cả rồi?

 C

Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Về việc: Tớ sẽ giết cậu

Tớ phải nói cho bệnh viện biết chuyện tớ sắp kết hôn chứ. Cả tờ báo cũng vậy. Nếu không họ sẽ không cho tớ nghỉ phép, thậm chí còn gạch tên tớ ra khỏi chuyên mục của tờ báo. ĐỪNG NÓI CHO Holly đấy! Cô ấy cứ nghĩ bốn chúng ta là người duy nhất biết chuyện mà thôi.

 Dĩ nhiên cả phòng Mĩ thuật của Tạp chí New York cũng biết. Nhưng cô ấy cứ nghĩ tớ không biết chuyện này.

 Mark

 Tái bút: Đừng gửi email cho tớ nữa. Tớ tắt máy đây

Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Về việc: Đồ nhát cáy

 Tớ sẽ không tiết lộ bí mật của cậu.

 Nhưng thành thật mà nói, có phải cô này cũng thuộc tuýp người khoái mèo không? Vì lòng tôn kính với Chúa, hãy nói rằng tớ sẽ không ngồi kẹt cứng trong cái ghế nhỏ xíu với giá vé rẻ tiền kế bên một người khoái mèo đi! Cô ấy không mang theo bức tranh nào về nó trong ví chứ, về con mèo của cô ấy? Tớ sẽ bị phình mạch giữa không trung nếu như...

 VÀO THỜI ĐIỂM NÀY, CƠ TRƯỞNG YÊU CẦU QUÍ HÀNH KHÁCH TẮT HẾT CÁC THIẾT BỊ ĐIỆN TỬ VÀ CẤT CHÚNG ĐI CHO ĐẾN KHI CHÚNG TA ĐẠT ĐẾN ĐỘ CAO CẦN THIẾT.

 - Cậu thấy anh ta thế nào?

 - Ôi Chúa ơi, Holly! Cái này là gì đây, giống hồi lớp chín hả? Cậu chuyền giấy nhắn tin cho tớ sao? Ngay trên MÁY BAY à?

 - Thì, làm sao tớ có thể nói chuyện với cậu khi chiếc xe đẩy thức ăn ngu ngốc đó đang chắn đường chứ? Họ sẽ không cho chúng ta mở Blackberry lên đâu. Thôi nào, nhanh lên đi, trong khi anh ấy đang ngủ. Cậu thấy anh chàng thế nào?

 - Anh ta thật sự vẫn chưa ngủ. Anh ta chỉ giả vờ như vậy để không phải nói chuyện với tớ mà thôi. Tớ biết vì anh ta vẫn ngấm ngầm tranh chỗ để tay với tớ. Mỗi khi tớ để cùi chỏ lên thành ghế, anh ta cũng để cùi chỏ của mình lên, chỉ để chặn tớ

- Cậu không thích anh ấy à?

- Holly à, anh ta chưa bao giờ nghe nói đến Wondercat!!!!

- Janie, anh ấy đã làm phóng viên ở nước ngoài suốt mười năm qua. Họ không đọc những tờ báo cùng một công ty như tờ báo đang đăng tải Wondercat này ở những nơi như Kabul.

- Nhưng cậu nói anh ta đã về Mỹ cách đây vài tuần mà?

- Và cậu nghĩ anh ta phải dành những tuần lễ đó để tìm hiểu truyện tranh CỦA CẬU, không cần phải, tớ không biết, TÌM MỘT NƠI ĐỂ SỐNG SAO???

- Thì, anh ta cũng đã cười nhạo tớ khi mang quá nhiều chai nước lên máy bay.

- Cậu đúng là mang nhiều nước thật.

- Xin lỗi nhé! Chín trong số mười người được tìm thấy đã chết sau khi bị lạc trong sa mạc nhưng thật ra bi-đông của họ vẫn còn nước. Họ chỉ quan tâm đến việc bảo vệ nguồn nước mà không chịu uống đủ nước để sống sót. Đó là sự thật. Tớ đã xem nó trên kênh Discovery.

- Được rồi, được rồi. Nhưng cậu thấy anh chàng thế nào???? Cậu thích anh ấy không? Nhìn cũng dễ thương mà, đúng chứ? Tớ đã nói với cậu là anh chàng rất dễ thương.

- Anh ta hình như rất... thông minh.

- Blackberry. Biết ngay mà. Tớ đã nói Mark bảo anh ấy cất thứ đó đi. Tớ biết không có điều gì khiến cậu sợ hãi hơn việc một gã nào đó thông minh hơn cậu.

- Không tin được cậu lại viết ra như vậy. Thứ nhất, cậu nói chẳng đúng tẹo nào. Thứ hai, không đời nào Cal lại thông minh hơn tớ. Đúng là anh ta đã đi du lịch vòng quanh thế giới để thu thập tin tức về những cuộc chiến rùng rợn cũng như bạo động Ebola và viết nguyên cả cuốn sách, nhưng điều đó không có nghĩa anh ta thông minh hơn tớ. Ý tớ là, anh ta có thể vẽ mèo được không? Hơn nữa, tớ cũng rất thích những anh chàng thông minh mà.

- Đúng vậy. Như Malcolm chẳng hạn.

- Ối chà, tầm thường thật! Cả cậu cũng vậy thôi. Tớ sẽ nói cho cậu biết rằng Malcolm có thể xoay vòng 360 độ trên không trung mà không bị rớt ván đấy.

- Cậu nên thôi ngay việc hẹn hò với mấy tay lướt ván tuyết cũng như nhạc sĩ đi, Jane ạ. Cậu đã 30 rồi. Cậu nên bắt đầu nghĩ về tương lai, và hẹn hò với những người thật sự muốn dính với cậu để thay đổi, thay vì phải vác mặt đi dự X-Games[8]hay buổi biểu diễn ca nhạc nào đó.

- Có lẽ tớ không muốn có một người bạn trai muốn dính với tớ. Cậu có bao giờ nghĩ về điều đó chưa?

- Thế tại sao cậu lại khóc bù lu bù loa mấy tuần liền sau khi Malcolm dọn đi vậy?

- Tớ chỉ thấy tội nghiệp cho con Dude. Cậu biết họ gắn bó keo sơn thế nào mà.

- Ừ, đúng vậy, đó cũng là chuyện đáng nói đấy. Con Dude cũng cần ổn định cuộc sống của nó. Nó có lẽ sẽ không hở ra là đớp người ta như vậy nếu nó gặp được mẫu người đàn ông đứng đắn trong cuộc đời. Trường hợp của cậu cũng có thể nói như thế! Hơn nữa, về mặt tài chính, tốt nhất cậu nên gắn kết với người đàn ông đã có công ăn việc làm ổn định. Là một người hành nghề tự do, cậu phải đóng phí bảo hiểm y tế. Nếu cậu kết hôn với người đã có bảo hiểm của riêng mình - thông qua, ví dụ như, tòa soạn chẳng hạn - cậu sẽ tiết kiệm được một khoản tiền lãi khá lớn. Ngoài ra cậu còn được bảo hiểm. Và cả tiền hưu trí dạng 401K.

- Lời nói này khá hài hước khi xuất phát từ một quí cô đã từng dùngê nhà cả tháng mua một chiếc quần bó bụng màu tía đấy.

- Này này, chúng ta có thể chỉ nói về những chuyện xảy ra trong thiên niên kỉ này thôi không?

- Được thôi. Cậu biết gì không? Thật không công bằng chút nào khi cậu đem những thứ như 401K nói như tát nước vào mặt tớ trong khi cậu biết rất rõ tớ cũng từng có những thứ đó khi hẹn hò với DAVE, và cậu cũng biết CHUYỆN ĐÓ có kết cục thế nào.

- Được rồi, tớ đồng ý chuyện phát hiện bạn trai mình đang nằm trên giường với một đại diện nhân sự có thể sẽ rất khó chịu về mặt tâm lí. Đặc biệt là khi đó lại là Amy Jerkins. Nhưng cậu cũng nhắc lại việc tớ đã LUÔN cảnh báo cậu rằng hẹn hò với người nước ngoài không bao giờ là một ý tưởng sáng suốt. Cậu không thể nào biết được họ đang nói dối.

- Này này, Dave là người ANH đấy nhé!

- Đúng, nhưng chính giọng nói đó đã lừa phỉnh chúng ta. Nếu anh ta sống ở đất nước này, chúng ta sẽ biết ngay anh ta là một đại diện nhân sự - một gã trai bao. Nhưng thật lòng mà nói, Janie à, cậu đừng vì việc không thành công với Dave mà lại cố ép mình phải hẹn hò với những gã trai trẻ thất nghiệp chỉ bằng một nửa số tuổi của anh ta...

- Có cần tớ nhắc cậu nhớ Malcolm không phải là gã thất nghiệp không? Cậu biết anh ấy đã kí kết một hợp đồng lớn với Winter Cal Games[9]. Đó là lí do tại sao anh ấy dọn ra ngoài. Anh ấy phải chuyển đến Canada. Ở đó mới có tuyết chứ.

- Và thật sự anh ta hành nghề thức canh người chết cũng như bán bánh mì chẳng liên quan gì đến việc cậu KHUYẾN KHÍCH anh ta ra ngoài chứ gì.

- Ít ra anh ấy không phải là kẻ bề trên kĩ tính như AI ĐÓ đang tình cờ ngồi kế tớ, CỐ LẤN CHIẾM CHỖ GÁC TAY

- Jane, phòng ngủ của cậu vẫn còn bốc mùi như một ống hút cần sa vậy.

- Đúng là chỉ có cậu mới lôi chuyện này ra ở thời điểm nhạy cảm như thế này. Xét cho cùng, CẬU là cô dâu. Tớ chỉ là phụ dâu. Hay chỉ là nhân chứng. Hay bất cứ danh hiệu nào đó.

- Được rồi, ngoài chuyện tranh giành ai “thông minh” hơn, cậu thấy Cal thế nào? Thích anh ấy không?

- Tớ nhận được thư của người hâm mộ Wondercat ở tận SRI LANKA, Holly ạ. Người SRI LANKA cũng biết đến Wondercat. Còn anh bạn của Mark thì không.

- Thế thì sao? Cậu có bao giờ đọc bài báo nào của anh ấy viết về bom đạn đâu?

- Ít ra tớ cũng biết một quả bom là gì!!!!!!!!!

- Cậu chỉ cần cố gắng hòa hợp với anh ấy chút thôi, có được không? Dù sao thì đây cũng là một chuyến đi khá dài.

- Chuyện nhỏ. Bây giờ thì đừng viết thư cho tớ nữa, thức ăn của tớ đến rồi.

Benvenuti in

(Chào mừng quí khách đến với)

Thực đơn trên chuyến bay của hãng Alitalia!

 Durante il volo da New York a Roma verra servita la cena e, prima dell’ arrivo, la colazione. I piatta che gusterete sono stati preparati per voi. Buon appetito!

 >

(Trong suốt chuyến bay từ New York đến Rome, chúng tôi sẽ phục vụ quí khách bữa ăn tối và sau đó, trước khi đến nơi, quí khách sẽ được phục vụ bữa sáng. Các món ăn trong menu hôm nay được đặc biệt chuẩn bị cho quí khách. Chúc quí khách ngon miệng!)

 Cena

(Bữa tối)

Farfalle al pomodoro pachino e foglie di basilico Rolle di tacchinella e broccoletti accompagnata da caponata de melanzane e patate

(Mì Farfalle sốt húng quế Thổ Nhĩ Kì và cà chua bi Pachino ăn kèm với bông cải xanh nhồi cà tím hầm và khoai tây)

Oppure

(Hoặc)

Filetti de pescatrice con potage de zucchine e insalata Catalana

(Cá nhám phi-lê sốt bí xanh Mêhicô ăn kèm salad theo phong cách Tây Ban Nha)

Assortimento dei fromaggi, accompagnali da composte di frutta e cruditees Caffe

“Espresso” e cioccolatini

(Các loại phó mát ăn kèm rau sống và trái cây tươi, cà phê “Espresso” và sô-cô-la kiểu Ý)

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

 Jane Harris

Ôi Chúa ơi, thức ăn Ý trên máy bay còn ngon hơn nhà hàng Ý bán thức ăn mang về ở ngay góc đường gần căn hộ mình nữa! Vậy mà mình cứ nghĩ món insalata caprese[10] của họ là đáng thèm khát rồi chứ.

 Họ bắt đầu chiếu phim rồi. Đó là phim mới của Hugh Jackman! ÔI CHÚA ƠI, MÌNH ĐÃ CHẾT VÀ LÊN THIÊN ĐƯỜNG MẤT RỒI! MÌNH ĐANG BAY ĐẾN CHÂU ÂU CÙNG VỚI NGƯỜI BẠN THÂN NHẤT VÀ HỌ LẠI ĐANG CHIẾU BỘ PHIM CỦA HUGH JACKMAN TRÊN MÁY BAY.

 Phải chi tên Tên Quốc Xã Muốn Chiếm Chỗ Gác Tay NHÍCH CÁI CÙI CHỎ CỦA ANH TA RA MỘT CHÚT!

PDA[11] của Cal Langdon

Thức ăn trên chuyến bay vẫn khó nuốt như thường lệ. Và người dân ngày nay có thú tiêu khiển cũng thật đáng buồn. Phim chiếu trên máy bay hình như cũng thuộc kiểu phim lãng mạn hài hước, nói về cô nàng sư tử hà đông đam mê nghề nghiệp, rồi đột nhiên tìm thấy tình yêu ở một nơi chẳng thể nào ngờ tới. Cô bạn đồng hành của mình đang chăm chú một cách say mê, vừa xem vừa nốc hết chai này đến chai khác từ đống nước khổng lồ đã mua khi nãy. Rõ ràng cô nàng đang mường tượng chính mình là quí cô sư tử cầu tiế trong bộ phim đó.

 Mình có thể khá tự tin khi nói rằng, cô nàng KHÔNG HỀ hình dung mình trong hình ảnh một chàng trẻ tuổi, đẹp trai, và tài năng. Thật ra, cô ấy thiếu nhiệt tình với mình lộ liễu như vậy cũng vì quá tập trung vào bộ phim hài kia thôi. Cô ấy đang cố gò bó chính mình khi không bao giờ cho phép cùi chỏ hai người chạm vào nhau trên thanh để tay chung này, cứ như thể cô sợ sẽ bị lây nhiễm một loại virút chết người nào đó nếu làm như vậy.

 Và hơn hết thảy, có lẽ do mình đã vô tình bình luận sở thích mua nhiều nước đóng chai rất kì lạ của cô ấy.

À, còn chuyện con Mèo Điên nữa. Hay Wondercat gì đó. Làm sao mình có thể biết Wondercat là một chuỗi truyện tranh, và cô ấy chính là tác giả. Mình đã không còn đọc truyện tranh khi mình và Mark còn nhỏ, tuy cũng từng đều đặn móc túi 35 xu mỗi tuần để mua Người nhện số mới nhất tại Big Red Food Mart. Cá nhân mình không có thói quen đọc truyện tranh trên tạp chí - kể từ khi lên mười. Loại báo mà mình chọn đọc cũng không hề có mục truyện tranh.

 Mặc dù mình không cho rằng việc công nhận tờ báo chúng ta đang biên soạn phải dành hai trang cho chuyên mục truyện tranh - chưa kể đến mục Kính viễn vọng và Abby thân yêu - là một việc làm khôn ngoan. Nhưng trên thực tế, mình phải sống ở nơi này lâu hơn thời gian thường lệ. Mình nghĩ cũng nên bắt đầu đặt mua số báo dài hạn. Tính ra mình cũng có cái để trông ngóng ngoài nhiều chuyện thú vị khác mà mình đã bỏ lỡ khi sống xa xứ, như việc săn lùng nhà ở, hay mua sắm nhiều vật dụng điện tử khác nhau như máy nướng bánh mì và dàn âm thanh nổi, cũng như ngồi nhà cả ngày chờ đợi anh chàng nối cáp hứa hẹn sẽ đến trong khoảng từ 10 đến 2 giờ chiều, nhưng rốt cuộc chẳng thấy xuất hiện.

 A! Cuộc sống gia đình! Sao tao chẳng nhớ nhung mày gì hết!

 Nhưng cuộc sống gia đình cũng có những ưu điểm riêng. Mark hạnh phúc hơn hẳn so với lúc trước. Dường như cậu ấy đã sẵn sàng đưa cổ vào tròng khi chuyến đi này kết thúc. Và cái thòng lọng đó chính là Holly...

 Mình phải công nhận, Holly luôn nghĩ về những đề tài ngoài chuyện móng tay móng chân, tập yoga hay chtrình ti-vi phải xem, không giống hầu hết những phụ nữ Mỹ mình đã tiếp xúc gần đây. Thậm chí tuần vừa rồi, mình và cô ấy còn có một cuộc trò chuyện khá hóc búa về nhân vật Gore Vidal[12].

 Nhưng những ngày đầu tiên khi gặp Valerie, mình cũng có những cuộc trò chuyện y như thế.

 Về người bạn của Holly... mình không biết. Có lẽ cô này là trường hợp ngoại lệ vì dù sao cô ấy cũng làm nghệ thuật.

 Nhưng vẽ truyện tranh cũng là một nghệ thuật? Chắc chắn mẹ mình sẽ nghĩ như vậy.

 Mẹ luôn nghĩ rằng vải sợi mà bà nhặt được từ máy sấy quần áo hay vết keo khô cho đến kẹp áo là một nghệ thuật. Và đáng buồn là, bà lại được củng cố niềm tin bởi Hội đồng nghệ thuật của Tucson, nơi mà dạo gần đây bà đã thiết lập một xưởng làm việc nho nhỏ.

 Cô ấy có thể là một họa sĩ, tuy nhiên, cô Harris này có một mái tóc rất óng ả. Màu nâu, như đôi mắt của cô vậy.

 Hình xăm một cái đầu mèo - Wondercat, có lẽ vậy - mà cô đã xăm ngay trên mắt cá chân phải, nhìn thật ngứa con mắt. Miệng cô nàng hoạt động liên hồi không ngơi nghỉ. Bây giờ thì cô đang kể với tiếp viên hàng không về việc cô thích nhân vật nam chính trong bộ phim vừa rồi như thế nào, trong phim anh ta vào vai một người đột biến.

 Ghế ngồi thật không thoải mái chút nào. Mình sẽ ngồi vừa nó, nếu mình tắt thở.

 E hèm, mình đã ngủ ở những nơi còn tệ hại hơn nhiều. Ít ra nơi này chẳng có tên du kích nào đang ẩn nấp trong những lùm cây, chờ đợi thời cơ để nhào ra cắt cổ. Hay rắn rít gì đấy.

 Chúa ơi, mình rất ghét

 Có vài điều cần ghi chép vậy thôi.

Benvenuti in

(Chào mừng đến với)

Thực đơn trên chuyến bay của hãng Alitalia!

Colazione

(Điểm tâm)

Spremuta fresca di arancia

Omelette alle erbe fini con funghi, pomodori e bacon ala griglia

Assortimento di tieviti e pano tostate caldi

Caffe, te, latte

Nước cam vắt

Trứng chiên nấm vị thảo mộc ăn kèm cà chua nướng và thịt xông khói

Các loại bánh mì nướng bơ

Cà phê, trà, sữa

Nhật kí hành trình của

>Jane Harris

 Gã Điện Thoại nói đúng. Trên chuyến bay này có rất nhiều nước. Còn có nhiều rượu nữa. Nhóm người ồn ào ngồi đằng sau đã uống đến nỗi say mèm. Họ cứ kêu réo người tiếp viên bằng tiếng Ý nên mình chả hiểu họ đang nói gì. Nhưng xem ra, không được hay ho cho lắm.

 Mình thậm chí nghĩ rằng thật không hợp lí chút nào khi uống rượu trong bữa điểm tâm thế này, điều mà tiếp viên vừa đánh thức toàn bộ hành khách để bắt họ cùng thưởng thức. Mình thích được ngủ vùi trong suốt thời gian còn lại của chuyến bay hơn, vì dù sao cũng mới ăn tối đấy thôi.

 Nhưng họ cứ xuất hiện với chiếc xe đẩy thức ăn và luôn miệng hỏi xem hành khách có muốn dùng không, khiến mọi người trong khoang đều tỉnh giấc. Và bây giờ, mặt người nào người nấy đều nhăn nhăn nhó nhó. Đặc biệt là mình, vì mình đi ngủ khi mắt vẫn còn quét mascara và có lẽ nó đã trở nên nhầy nhụa dưới lớp mặt nạ chống chói mà họ cung cấp. Khi anh tiếp viên đánh thức mình dậy để hỏi xem có muốn dùng điểm tâm hay không, mình còn không thể trông thấy anh ta vì hai mi mắt đã dính chặt vào nhau. Và rồi anh ta nói: “Ôi không, tôi nghĩ là không đâu” về mong muốn dùng điểm tâm của mình với giọng nói khá khiếp đảm.

 Thế là mình tức tốc chạy ào vào toa-lét để gỡ những mẩu mascara ra trước khi Cal trông thấy. Cám ơn Chúa, anh ta không hề hay biết vì vẫn còn say ngủ!

 Nhưng đó vẫn chưa phải là chuyện tệ nhất. Tồi tệ ở chỗ Cal đã thức dậy lúc mình đi khỏi, và anh ta đi vào một toa-lét khác nơi anh ta đánh răng với bộ đồ nghề bé xíu mà họ cung cấp cũng y chang mình, vì hơi thở anh thơm mùi bạc hà khi anh trả lời câu hỏi của mình. Mình chỉ đề nghị anh ta nên tỏ ra lịch sự và trò chuyện cùng nhau, một điều mà chắc chắn mình sẽ không bao giờ lặp lại ở nơi anh ta được quan tâm.

 Dù sao mình cũng đã hỏi anh ta có thấy phấn khích về chuyện đám cưới hay không, anh ta trả lời: “Cũng không hẳn”.

 Đó chắc hẳn là điều bạn không mong muốn được nghe thấy từ người phù rể của người sắp làm chồng bạn thân của b

 Phải thú nhận rằng mình cảm thấy quá sốc đến nỗi chỉ biết ngồi thừ ra nhìn đăm đăm cái thứ trên tường đang đếm ngược số km cho đến khi cả bọn đến Roma (425). Mình không lí giải nổi anh ta nói như vậy là có ý gì.

 Theo mình hiểu thì điều duy nhất anh ta muốn ám chỉ khi nói như vậy là vì anh ta không thích Holly. Chuyện này đúng thật nực cười vì ai lại không thích Holly? Cậu ấy vừa xinh đẹp, vừa tốt bụng và lại là Trưởng phòng Mĩ thuật của một tờ báo đô thị có hạng. Một công việc bạc bẽo không được trả lương xứng tầm nếu chỉ mới xét đến việc cậu ấy phải làm việc với những họa sĩ truyện tranh điên điên như mình. Đó là chưa kể đến những cá thể chập mạch khác tại Tạp chí, như Dolly Vargas thuộc mảng Phong cách, người cứ luôn theo đuôi Holly vì đã không làm cho những người da đỏ đủ đỏ trong số báo ngày Valentine.

 Hơn nữa cậu ấy hoàn toàn ngưỡng mộ Mark. Vậy lí do gì Cal lại không thích cậu ấy?

 Thế là mình đã hỏi anh ta về những gì anh ta không thích ở Holly, có lẽ hơi e dè một chút - mình công nhận như vậy. Nhưng này, tôi biết Holly đã nhiều năm nay rồi, và nếu không nhờ cô ấy, Wondercat đã không có cơ hội tỏa sáng như ngày nay mà vẫn là những phác họa vớ vẩn trong cuốn sổ tay của tôi mà thôi, và tôi vẫn không có khả năng chi trả hóa đơn chuyển phát nhanh hàng tháng. Nhưng anh ta trả lời hết sức lịch sự rằng: “Tôi không có điều gì không thích ở Holly cả. Tôi nghĩ Holly rất tuyệt vời và Mark thật may mắn khi có được cô ấy. Chỉ là cá nhân tôi có vấn đề với hôn nhân mà thôi”.

 Thế là mình nhận ra anh ta thuộc tuýp người chống đối chủ nghĩa một vợ một chồng.

 Rồi mình bảo với anh ta tôm hùm đã giao phối như thế nào để duy trì nòi giống, và nếu chúng làm được, tại sao chúng ta lại không. Rồi anh ta nhìn mình một cách hài hước và nói: “Đúng vậy, nhưng chúng là loài giáp xác”.

 Mình trả lời ngay mình biết điều đó, nhưng cũng có nhiều động vật có vú máu nóng khác cũng giao phối để duy trì nòi giống, như chó sói và diều hâu (chí ít đó cũng là điều Rutger Hauer nói trong phim Lady Hawke, thế nên mình tự tin điều đó chính xác); mình nghĩ chuyện đó lãng mạn ra sao và cuộc sống nên diễn biến như thế nào.

 Cal nói: “Nếu nó lãng mạn như vậy, tại sao hơn 50% cuộc hôn nhân đều kết thúc trong li dị? Tại sao nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của nhiều phụ nữ mang thai ở Mỹ không phải do việc sinh con khó khăn mà là bị ám sát bởi chính người bạn đời của mình?”.

 Bạn còn có thể nói được lời nào với những điều như thế?

 Mình thề đấy, nếu gã này còn tiếp tục phun ra những thông tin bá láp về chuyện li dị hay tỉ lệ giết người trong khoảng cách Holly có thể nghe thấy, mình sẽ giết anh ta. GIẾT ANH TA NGAY. Không cần nghe thấy CHUYỆN ĐÓ thì cậu ấy cũng đã có quá nhiều nỗi bận tâm trong đầu rồi... mâu thuẫn với mẹ mình và cả những thứ khác.

 Ối! Máy bay đang hạ cánh! Chỉ vài phút nữa thôi, mình sẽ đứng trên đất ngoại quốc lần đầu tiên trong đời! Mình cá là Tên Quốc Xã Muốn Chiếm Chỗ Gác Tay, người đi du lịch vòng quanh thế giới dày dạn kinh nghiệm, sẽ cho rằng mình thật ngốc nghếch, nhưng mình mặc kệ... Mình đang rất phấn khởi kia mà!

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Mình có rồi! Con dấu đầu tiên trong hộ chiếu! Tuy hơi nhòe không thể đọc được ngày tháng, nhưng nó vẫn RÀNH RÀNH ở đó!

 Mặc dù MẤT hơi lâu để có được con dấu này. Những DÒNG NGƯỜI XẾP HÀNG ở nơi này là sao đây? Thẳng thắn mà nói, bạn có nghĩ họ nên mở thêm một phòng làm thủ tục hải quan nữa không? Ắt hẳn phải có đến 300 người đang xếp hàng dài phía trước. Chuyện này KHÔNG BAO GIỜ xảy ra ở Mỹ. Ý mình muốn nói là, người Mỹ không có thói quen chờ đợi như vậy.

 Nhưng mình cũng có cơ hội ngắm nghía xung quanh để ngay lập tức nhận ra rằng đôi giày của mình không phù hợp với xứ sở này. KHÔNG AI ở đây mang guốc Steve Madden cả. KHÔNG AI HẾT. Đúng là phụ nữ Ý có mang guốc, nhưng họ mang loại đầu nhọn với gót nhỏ xíu. Hơn nữa tất cả mọi người đều mặc quần tây dài, không như Holly và mình đang mặc quần jean. Và họ đều mang khăn choàng cổ quấn hờ hững một bên vai mặc dù theo thông tin của kênh Dự báo thời tiết, nhiệt độ bình quân nơi đây lên đến 24 độ C, tương đương với 80 độ F. Mình nghĩ vậy.

 Như thế thì đã sao?

 Hơn nữa, cũng KHÁ phiền phức khi nhân viên hải quan hỏi: “Cô định ở đâu?”, và mình trả lời: “Le Marche” - hi vọng mình phát âm từ đó đúng - nhưng anh ta đột nhiên nhăn mặt tỏ vẻ đùa cợt rồi hỏi: “Tại sao cô lại đến NƠI ĐÓ?”.

 Thẳng thắn mà nói, mình không tin bằng cách đưa ra lời khuyên về nơi mình nên đến anh ta có thể cho mình thông qua mà không bị trì hoãn hay cản trở gì trong việc nhập nước anh ta, vì passport của mình vốn dĩ đã bắt anh ta phải làm như vậy rồi.

 Hơn nữa, anh ta đã sai lầm. Holly luôn nói rằng nhà ông chú của cậu ấy nằm trong vùng đẹp nhất nước Ý. Và đúng là theo sách hướng dẫn du lịch mà mình đang có, Le Marche (tiếng Anh vẫn gọi là Le Marche) không nổi tiếng lắm đối với du khách. Nhưng chú của cậu ấy dường như phải rất thích nó mới bỏ ra một triệu đô la mua căn biệt thự thuộc thế kỉ mười sáu tại nơi đó.

 Hơn nữa, có gì mà không thích chứ? Le Marche “tạo nên đường biển phía đông cho trung tâm nước Ý - với dãy núi Apennine, gây chú ý với những đỉnh núi trần trụi và đường đèo khúc khuỷu, đã tạo nên đường biên giới tự nhiên giữa nó, Umbria và Tuscany. Những khu vực gần bờ biển hơn được tôn vinh với những đồi núi màu mỡ bao quanh nhấp nhô những thị trấn cổ đã được tu sửa”.

 Ừm, ít ra thì sách hướng dẫn du lịch cũng nói như thế

 Thôi được, có thể nó không thật sự siêu nổi tiếng với bất cứ ai ngoài người Ý (trừ anh chàng nhân viên hải quan ra). Nhưng chính sách hướng dẫn cũng nói đi nói lại về vẻ đẹp chưa bị tàn phá của nó...

 Sao cũng được. Tại sao cái túi của mình luôn là cái cuối cùng ra khỏi băng chuyền vậy? Tại sao Cal lại cười nắc nẻ khi trông thấy túi của mình? Có gì đáng cười đâu nhỉ? Thì, đúng là mình đã vẽ một cái đầu Wondercat lên đó. Vì nó là một cái túi xe đẩy màu đen, và chỉ có đâu đó khoảng 5 tỉ cái túi khác nữa nhìn cũng y chang như nó. Ít ra, nhờ vậy, mình có thể nhận ra nó khi đứng cách xa cả trăm mét.

 Hơn nữa, túi của mình không to như túi của Holly. Mình đâu cần phải nhét bộ áo cưới vào trong TÚI. Chắc ANH TA chỉ mang theo một cái balô nhỏ xíu tồi tàn, ngài Chuyên-Đi-Du-Lịch-Bằng-Máy-Bay.

 Ôi, cuối cùng cũng thấy bãi đậu xe taxi rồi. Mình không thể CHỜ đến lúc vào khách sạn để đánh một giấc được, mặc dù lúc này chỉ mới 10 giờ sáng thôi. Mình rất MỆT MỎI...

 Tiếng BÍP BÍP liên hồi phát ra từ túi mình là gì vậy? Không chỉ riêng túi của MÌNH... Túi của mọi người đều kêu bíp bíp!

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Claire Harris <charris2004@freemailcom>

Về việc: Con yêu

 Hi vọng thứ này có tác dụng! Mẹ mong con sẽ nhận được nó vì con nói vẫn có thể mở email khi ở Ý. Mở nhà vẫn ổn, con đừng lo lắng nhé! Thật ra, bố con lại vừa bị kẹt tay vào máy đốn cây. Nhờ mang bao tay bằng lưới kim loại nên ông không mất ngón tay nào nhưng thay vào đó là lưỡi cắt bị hỏng. Thỉnh thoảng ông cũng đãng trí như vậy con ạ!

 Còn chuyện này. Mẹ biết mình không nên nói bất cứ điều gì với mẹ của Holly về việc nó và Mark bí mật đi kết hôn. Con không cần phải lo lắng đâu! Mẹ đã không hé môi nửa lời, dù tối qua mẹ mới gặp bà ấy trong hiệu sách và bà ấy còn khóc rấm rứt khi bàn luận về một cặp đôi kết hôn với nhau trong cuốn sách - một cuốn sách khác của anh nhà văn đã viết cuốn A Walk to Remember[13]... Cậu ta thật tài năng! Nhưng tại sao tất cả các nhân vật của cậu ta đến phút cuối cùng đều chết hết vậy?

Khi mẹ hỏi có chuyện gì sao, bà Marie tội nghiệp nói rằng tất cả những gì bà ấy ao ước là được nhìn thấy Holly ổn định cuộc sống. Con cũng biết Holly lúc nào cũng thích nhuộm tóc màu đỏ tía, thích xỏ khuyên và hẹn hò với những anh chàng chẳng mấy phù hợp suốt những năm con và con bé học cùng nhau. (Cám ơn Chúa con không bao giờ giống như thế! Con lúc nào cũng khôn ngoan. Mẹ nghĩ thằng Malcolm bạn trai mới của con là một đứa hết sức ngọt ngào - mẹ gặp nó vào tháng Bảy vừa rồi. Công việc đầu tư ngân hàng của nó ra sao rồi con? Mẹ thật hạnh phúc vì cuối cùng con đã tìm được người có trách nhiệm như vậy! Và thằng bé trông cũng thật trẻ trung! Nhìn khó mà biết nó bằng tuổi con lắm. Con nhà gien tốt lắm đây!)

Mẹ thật sự muốn nói điều gì đó cho Marie, như là: “Bà sắp không phải lo lắng gì nhiều về việc Holly còn độc thân nữa rồi”, nhưng dĩ nhiên mẹ đã không nói.

Mặc dù mẹ ước bây giờ mình có thể nói ra điều gì đó. Vì Marie cứ nói: “Tôi không quan tâm con bé sẽ kết hôn với ai, miễn thằng đó là một con chiên ngoan đạo. Tôi chẳng có gì phải phàn nàn về thằng Mark của nó cả, nhưng, thằng bé, mọi người biết đấy, nó không giống như chúng tôi”.

Ôi, trời ơi! Mẹ nghĩ Marie sẽ không vui suớng lắm đâu khi hai đứa nó gửi một bức điện thông báo tụi nó đã kết hôn.

Mark cũng là một thằng b. Thật đáng tiếc!

Mẹ chỉ hi vọng con đến nơi bình an. Cẩn thận mấy thằng chuyên móc túi ở Rome nhé! Mẹ nghe nói chúng lái những chiếc Vespa từ những con hẻm nhỏ đâm vào du khách để giật phăng túi xách và camera cho dù người ta có đeo dây da! Thế nên con đừng choàng dây da qua người nếu không sẽ bị kéo lê cho đến chết đấy!

Yêu con,

Mẹ

Tái bút: Cho mẹ hun con Dude một cái!

Tái tái bút: Bạn của Mark trông thế nào? Nhìn có đàng hoàng không? Nếu nó là bạn của Mark thì chắc chắn cũng là người đàng hoàng thôi!

Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Từ: Ruth Levine <rlevine@levinedentalgroupcom >

Về việc: Xin chào!

 Con yêu! Mẹ biết hôm nay con đã bay đến châu Âu với những người bạn bé nhỏ của mình. Mẹ chỉ báo tin để con biết rằng, đêm qua bố mẹ đã dùng bữa tối tại gia đình Schramm - con nhớ không, con đã học bơi trong hồ bơi sau nhà Susie Schramm lúc lên bốn đấy - và Lottie Schramm nói với mẹ rằng Susie đang làm trong đoàn luật sư ở - con nghe rõ nhé - THÀNH PHỐ NEW YORK! Đúng vậy! Con bé làm tại công ty có tên Hertzog, Webber, và Doyle trên đại lộ Madison (thật tuyệt vời!), và sống ở khu Đông Thượng, cách nơi con ở chưa đến ba dãy nhà! Không ngoài sức tưởng tượng của con sao? Mẹ thấy ngạc nhiên khi hai đứa không bao giờ gặp nhau tại H & H Bagel

 Lottie đã cho mẹ địa chỉ email của con bé để chuyển lại cho con. Là sschramm@hwdcom. Bất luận thế nào, con cũng nên viết vài dòng cho con bé, Mark ạ! Lottie đã cho mẹ xem hình. Con bé lớn lên trông thật xinh đẹp và không còn tròn trịa như lúc bé nữa (Lottie nói rằng đó là nhờ con bé tập Pilates[14] ba lần một tuần và không hề đụng đến thức ăn chứa nhiều hydrat-carbon suốt ba năm nay).

 Hi vọng con đi chơi thật vui! Đừng quên mặc áo lạnh vào buổi tối nhé! Mẹ biết đêm xuống ở đó lạnh lắm đấy.

 Yêu con,

Mẹ

Gửi đến: Ruth Levine <rlevine@levinedentalgroupcom >

Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Về việc: Xin chào!

Mẹ. Đừng cố gán ghép con với những phụ nữ khác nữa. Con yêu Holly. Mẹ hiểu chưa? HOLLY.

 Mark

Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

Từ: Inge Schumacher <ischumacher@freemailcoit>

Về việc: Xin chào!

Cô biết hôm nay cháu sẽ đến. Thật tuyệt vời! Cô sẽ cố gắng để cháu cảm thấy căn nhà của chú mình, biệt thự Beccacia, như là nhà mình vậy. Tất cả mọi thứ đều sẵn sàng trừ mấy cái khăn tắm còn đang phơi ngoài dây. Cô biết mình cần chuẩn bị ba phòng ngủ. Chiều mai cháu sẽ đến bằng ô tô đúng không? Cô sẽ ở biệt thự Beccacia chờ điện thoại và sẽ đón các cháu ở xa lộ để dẫn về nhà.

 Hi vọng cháu sẽ không phiền, vì cô có đứa cháu nội đến thăm trong khi nó được nghỉ học. Thằng bé ngoan lắm, sáng nào nó cũng sẽ lái xe máy đi mua bánh mì nóng cho các cháu. Tschuss[15]!

Inge Schumacher

Biệt thự Beccacia

Castelfidardo, Marche

Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Từ: Tara Samuels <tarasamuels@thenyjournalcom>

Về việc: Dịch vụ du hành

Thành công rồi! Tôi đã đặt một chỗ trên chuyến bay đến Rome lúc 6 giờ tối cho anh. Tôi RẤT xin lỗi về chuyện lộn xộn vừa qua! Và để bồi thường, chúng tôi xin chuyển anh lên giá vé hạng nhất. Chúc anh có chuyến bay vui vẻ!

 Tara

Gửi đến : Claire Harris <charris2004@freemailcom>

Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Về việc: Con yêu

Mẹ yêu dấu! Con đang viết email cho mẹ trong chiếc taxi của Ý! Chúng con đang trên đường từ sân bay đến khách sạn để nghỉ qua đêm trước khi lên đường đến biệt thự của chú Holly vào sáng ngày mai. Holly đã đề nghị tòa soạn cho tụi con sử dụng Blackberry trong trường hợp khẩn cấp. Con có thể hiểu được tại sao họ đưa nó cho Holly, vì cô ấy là Trưởng phòng Mĩ thuật, công việc của cô ấy rất quan trọng. Nhưng còn CON??? Con chỉ là cộng tác viên, con thậm chí còn không làm việc ở đó. Nhưng Holly đã thuyết phục được họ. Chuyện này không tuyệt vời sao? Dĩ nhiên tụi con phải trả chúng lại khi trở về nhà. Nhưng như vậy cũng hay lắm rồi.

 Mọi thứ ở đây thật... khác lạ. Mặc dù con đang ngồi trong taxi, nhưng mọi thứ ở đây đúng là rất khác biệt so với quê nhà. Tất cả các bảng hiệu đều viết bằng tiếng Ý! Con biết chuyện này là hiển nhiên, nhưng đúng thật chúng được viết BẰNG tiếng Ý. Chẳng thể nhận dạng ra từ tiếng Anh NÀO CẢ.

 Và tất cả các tòa nhà đều sử dụng cửa cuốn, được sơ bằng những màu sắc tươi sáng để tránh nhiệt từ ánh nắng mặt trời, vì con nghĩ ở đây sẽ rất nóng nhưng không ai sử dụng máy điều hòa không khí cả.

Và người ta đều làm bồn hoa bên cửa sổ ở KHẮP NƠI, với những giàn hoa xanh hồng đỏ rủ xuống như thác nước. Trông rất đẹp mắt!

 Nhìn bất cứ nơi nào mẹ cũng có thể trông thấy những chiếc xe dạng một nửa khá ngộ nghĩnh, giống mấy chiếc con bọ Volkswagen cắt đôi, được gọi là Smart Cars[16]. Thật ra chiếc xe lớn nhất con trông thấy ở đây chính là chiếc ô tô nhỏ mà tụi con đang đi. Con nghĩ người Ý chắc không còn những đại gia đình nữa. Nếu không, chắc họ cũng không còn thói quen đi chơi xa với con trẻ như xưa.

Con nghĩ mẹ không cần lo lắng nhiều về chuyện giật túi xách đâu ạ. Những người con thấy lái Vespa ở đây đều là những quí cô thon thả với mái tóc suôn dài, ăn mặc thời trang, lái xe vòng quanh trong những đôi giày cao gót có đế bé xíu!

 Con mệt quá, không gõ email nổi nữa đâu. Con không thể CHỜ đến lúc tới khách sạn để ngã vật ra giường. Con chỉ cần tắm táp sơ sơ thôi cũng được.

 Nhắn với bố rằng con yêu bố. Nhắc bố luôn nhớ mang găng tay nhé!

 Janie

 Tái bút: Con Dude vẫn ổn khi con đi. Julio, con ông quản lí tòa nhà, sẽ coi sóc nó sau giờ học. Con đã mua món Pounce hương vị cá ngừ để đền bù. Cho con Dude. Không phải Julio.

 J.

 Tái tái bút: Bạn của Mark KHÔNG phải là người tử tế. Anh ta rất ư là kinh khủng! Tên anh ta là Cal Langdon và là một phóng viên khá tài giỏi như anh ta vẫn tưởng. Anh ta không tin vào hôn nhân và cho rằng Mark đang phạm phải sai lầm nghiêm trọng. Con không biết làm sao có thể sống sót nổi khi phải đồng hành cùng anh ta cả n như thế này. ANH TA CHƯA BAO GIỜ NGHE NÓI ĐẾN WONDERCAT.

 J

Gửi đến: Julio Chasez <julio@streetsmartcom>

 Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>

 Về việc: Con Dude

 Chào Julio! Là chị, Jane đây! Chị biết mình mới ra khỏi nhà một ngày thôi, nhưng chị muốn chắc chắn mọi việc vẫn bình thường. Em biết đấy, về con Dude. Chị biết nó sẽ thích nghi thôi. Chỉ cần em đảm bảo cho nó ăn đủ hai hộp thức ăn tươi mỗi ngày (một hộp trước khi em đi học, và một hộp trước khi em đi ngủ) THÊM thực phẩm khô và nước uống sạch, như vậy là đủ rồi.

 Nhớ mang găng tay nếu em phải chạm vào nó! Cho dù nó làm gì, cũng nhớ đừng đưa cho nó cây bạc hà mèo nhé!

 Cám ơn em RẤT NHIỀU vì đã chăm sóc nó giùm chị! Em là TUYỆT VỜI NHẤT!

 Yêu em,

 Jane

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

Về việc: Mẹ của anh ấy

 Cậu tin nổi chuyện này không? Anh ấy nhận được email của bà mẹ quái dị nói về việc giới thiệu cô gái nào đó đang sống ở New York cho anh. Tớ sẽ xóa nó cho coi.

Holly

 Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

 Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>

 Về việc: Mẹ của anh ấy

 Ừm... Sao cậu lại gửi email cho tớ khi chúng ta đang ngồi chung một xe như thế này? Hơn nữa, tớ tưởng đâu chúng ta chỉ được phép sử dụng cái này cho mục đích công việc thôi?

 J

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

Về việc: Mẹ của anh ấy

Tớ không thể kể cho cậu chi tiết về lá email NGAY TRƯỚC MẶT ANH ẤY. Cậu nhìn xem tớ có thể không? Chỉ còn cách này thôi.

Và làm sao họ biết chúng ta dùng những thứ vớ vẩn này cho việc gì? Cậu sao rồi đấy?

Holly

Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Về việc: Mẹ của anh ấy

 Tốt. Đất nước này thật xinh đẹp.

 Nhưng làm sao cậu lại biết mẹ Mark gửi email?

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

Về việc: Mẹ của anh ấy

 Ai mà không biết! Tớ đang nhìn trộm từ sau lưng anh ấy đây. Tớ thấy cậu nói chuyện với Cal tại nơi lấy hành lí. Anh ta nói gì vậy?

 Holly

Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Về việc: Mẹ của anh ấy

Ối dào! Chả có việc gì.

 J

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

Về việc: Mẹ của anh ấy

 Thôi nào! KHAI ĐI!

 Holly

Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

 Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>

 Về việc: Mẹ của anh ấy

 Đây có phải là chuyện sắp đặt không đây? Có phải cậu và Mark đang chơi trò Kết đôi bạn thân không đó? Tớ nói với cậu từ trước rồi, tớ ĐÃ CÓ CHỦ. Hơn nữa, anh ta không thuộc tuýp người tớ thích.

 J

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

T>

Về việc: Mẹ của anh ấy

 Cậu cũng có mẫu người yêu thích à? Là ai vậy nhỉ? Điểm chung duy nhất giữa các gã trai cậu đã hẹn hò đó là, họ đều thất nghiệp. Hay, nếu họ CÓ công việc đi chăng nữa, họ cũng mèo mỡ với Amy Jerkins thôi, như Dave vậy.

 Holly

Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

 Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>

 Về việc: Mẹ của anh ấy

 Bây giờ cô ta sao rồi?

 J

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

Về việc: Mẹ của anh ấy

 Ai? Amy Jerkins à?

Cô ta kết hôn với tay luật sư giàu có đó, rồi chuyển đến Pound Ridge, rồi rặn ra hai đứa con.

 Holly

Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Về việc: Mẹ của anh ấy

 Không! Không thể nào! Tại sao cậu nói chuyện này cho tớ nghe? KHÔNG CÔNG BẰNG CHÚT NÀO! Cô ta đã cố phá hủy đời tớ!!! Tại sao CÔ TA lại có kết thúc có hậu như vậy chứ?

 J

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

 Về việc: Mẹ của anh ấy

Cậu cho rằng việc sống ở Pound Ridge với một luật sư và hai đứa con là một kết thúc có hậu hay sao? Cậu nên biết cô ta phải dành thời gian làm việc và giúp đỡ vú em làm những món ăn không bột mì.

 Đừng lo. Chỉ trong vài năm nữa thôi cô ta sẽ phì ra và anh ta sẽ thay thế cô ta bằng một cô người mẫu trẻ tuổi. Và cô ta sẽ không thể kiếm được việc nào đó để nuôi sống bản thân vì không còn mối liên hệ nào hết. Rồi một ngày nọ, cậu và Cal sẽ tình cờ bước vào cửa hàng Benetton để mua vớ thì gặp cô ta đang làm thu ngân ở đó.

 Holly

Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

 Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Người dịch: Thanh Trúc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.