Về việc: Mẹ của anh ấy
Tớ không muốn nói về chuyện này nữa.
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
T>
Về việc: Mẹ của anh ấy
Tại sao lại không?
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Mẹ của anh ấy
Chỉ vì một lí do duy nhất, anh ta đang ngồi kế tớ! Anh ta có thể trông thấy. Cậu thôi ngay đi!
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Mẹ của anh ấy
Anh ta không chú ý đâu. Anh ta cũng đang bận bịu với đống email của mình kia kìa. Thôi nào. Anh ta nói gì vậy? Ắt hẳn anh ta đã nói GÌ ĐÓ. Hai người ngồi sát bên nhau suốt bảy tiếng đồng hồ còn gì. Cậu định nói với tớ anh ta chẳng nói GÌ HẾT suốt thời gian đó à?
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Mẹ của anh ấy
Không gì hết. Thật đấy. À, còn chuyện chỗ lấy hành lí, anh ta chỉ nói xin lỗi vì đã giẫm lên chân tớ mà thôi.
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Mẹ của anh ấy
CHỈ vậy thôi sao? Ái chà! Lạ lùng nhỉ. Anh ấy không nói gì về hôn nhân của mình à?
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Mẹ của anh ấy
CÁI GÌ... CỦA ANH TA????????????????????????????
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Mẹ của anh ấy
Chúa ơi, dùng nhiều dấu hỏi quá vậy!
HÔN NHÂN của anh ta. Anh ấy đã từng kết hôn. Nhưng đã li dị. Tớ chỉ muốn biết anh ấy có đề cập đến vấn đề này không
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Mẹ của anh ấy
Anh ta không hề hé môi nửa lời. Nhưng chuyện này giải thích được khối chuyện đấy. Ai là cô gái KÉM MAY MẮN vậy?
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Mẹ của anh ấy
Tên Valerie gì đó. Thật tình thì tớ không biết. Cũng cách đây 10 năm còn gì, lúc anh ấy và Mark vừa mới tốt nghiệp đại học thôi. Họ gặp nhau tại quán bar. Khi đó, anh ấy mới chỉ là tân phóng viên, còn cô ta là người mẫu. Họ hẹn hò đâu khoảng một tháng thì anh ta xác định cô nàng chính là điều tuyệt vời nhất dành cho mình và thế là quyết định kết hôn. Mối quan hệ chỉ kéo dài một năm. Rõ ràng là ngay sau khi li dị, cô ta đã kết hôn với một tay chuyên viên đầu tư của ngâàng, và Cal được đề xuất công tác nước ngoài. Theo như lời Mark nói, thì cô ta đã làm trái tim Cal tan nát.
Cậu nói chuyện này giải thích khối chuyện là sao?
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Mẹ của anh ấy
Không có gì.
Thế ý cậu nói, hóa ra anh ta cũng có trái tim à?
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Mẹ của anh ấy
Thôi mà! Anh ấy là người tử tế. Anh ấy đã có một khoảng thời gian đau buồn vì phụ nữ rồi. Tớ nghĩ mẹ anh đã bỏ nhà đi để “tìm lại chính mình” khi anh còn đang học cấp hai. Và dạo gần đây, em gái bé nhỏ của anh cũng theo nghề may mặc. Anh ấy cũng vừa mới bị một cô người mẫu khác vắt kiệt sức, và đã dành mười năm qua tìm quên ở những nơi thậm chí còn không có dịch vụ điện thoại, hay những toa-lét còn đang sử dụng. Cậu có thể trách cứ anh ấy không hiểu chuyện được sao?
Hơn nữa, anh ấy cũng không hề xấu xa NHƯ VẬY. Mark nói rằng Cal luôn là mẫu đàn ông đích thực của các quí cô - rằng anh ấy ở bến cảng nào cũng có bạn gái chờ đợi, nếu cậu hiểu điều tớ muốn nói. Thật ra, Mark cứ đinh ninh hai người khi gặp mặt sẽ phải lòng nhau ngay lập tức. Mark nói cậu đúng là tuýp phụ nữ của Cal. Rõ ràng là anh ấy luôn yêu thích phụ nữ da ngăm.
Chắc hẳn anh ấy không thích cậu rồi.
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Mẹ của anh ấy
Ái chà! Như vậy cũng hay. Cám ơn đã cho tớ biết nhá!
J
Tái bút: À, cũng cám ơn cậu đã cố gán ghép tớ với anh ta! Nhưng cho dù tớ CÓ T chịu nổi anh ta - điều mà tớ không hề làm được - anh ta cũng thuộc dạng chỉ khoái mấy cô người mẫu thôi. Cậu cũng BIẾT một khi gã nào đã làm bạn trai của người mẫu, gã đó sẽ không bao giờ có thể quay lại. Thế nên, có cố gắng đấy, cô bạn ạ!
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto[17]
Hai cô này đang email qua lại về chúng ta đấy.
Mark
Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Rành rành rồi.
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Cậu nghĩ họ đang nói chuyện gì?
Mark
Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Thật tình mà nói tớ cũng muốn biết lắm.
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Cậu không thích cô ấy à? Jane đấy? Holly cứ cam đoan cậu sẽ thích.
Mark
Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Nhìn có vẻ cũng không làm hại đến ai.
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Cậu không thích cô ấy rồi.
Mark
Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Tớ đâu có nói vậy. Tớ chỉ nói cô ấy trông khá vô hại mà thôi. Rất giống loài rắn không gây chết người ở Nam Mĩ, khi nó quấn quanh cành cây cách đầu cậu 3 mét.
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Cô ấy không như vậy.
Và dù sao cô ấy cũng đã có bạn trai rồi.
Thế nên cậu tự lo cho thân mình nhé, đầu heo!
Mark
Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Đầu heo à? Nặng lời nhỉ!
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Nghiêm túc đấy. Cậu đã gặp bất cứ ai - người ĐẶC BIỆT - dạo gần đây chưa?
Mark
Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Họ đều đặc biệt cả, anh bạn của tôi ạ.
Nhưng đủ đặc biệt để khiến tớ trói gô cả đời mình với người đó như cậu đang làm à?
Chưa đâu.
Việc cậu quan tâm đến khả năng lãng mạn có thừa của tớ, tuy chẳng lạ gì, khiến tớ rất cảm kích đấy
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
Nghe này, chỉ là tớ hiểu, cậu đã có thời gian khó khăn như thế nào sau khi...
Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Benvenuto
A, nhìn kìa! Khách sạn kia rồi. Làm ơn đừng email cho tớ nữa!
Cal
RICEVUTA TAXI—ROMA
Percos
Da... Fiumacino A... Khách Sạn Alexander
Firma
Importo Corsa 80.000 Euro
Benvenuto al nostro albergo!
(Hoan nghênh quí khách đến khách sạn!)
Gentile Ospite,
Nel porgerLe il nostro cordiale benevuto, abbiamo pensato fe FarLe cosa gradita
offrendoLe, al suo arrivo, un assaggio di acqua dalle proprietaria salutari.
Quí khách thân mến,
Khách sạn chúng tôi luôn mong muốn bày tỏ sự đón chào nồng nhiệt nhất đến quí khách. Để thể hiện sự quan tâm chân thành của mình, chúng tôi xin kính mời quí khách thưởng thức nước uống đóng chai rất tốt cho sức khỏe này!
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
ĐẾN NƠI rồi!!!!!!!! Đến khách sạn rồi. Đó là một nơi nhỏ nhắn đáng yêu, nằm khép mình trên con đường không đủ rộng để hai chiếc xe đi ngược chiều có thể băng qua nhau. Con đường đông nghịt người! Mình cứ tưởng đây là con đường dành cho người đi bộ và anh tài xế taxi đã đi nhầm đường. Nhưng hóa ra đó chính là đường Via di Buffalo, nơi định vị của khách sạn mình sắp đến.
Tuy nhiên, cũng hơi đáng sợ khi mấy đứa học sinh người Ý cứ liên tục gõ vào kính xe. Mình tự hỏi, không biết anh tài đã la hét điều gì khiến chúng co giò bỏ chạy như vậy. Đây chính là hậu quả của việc không cung cấp đủ chương trình giáo dục xã hội cho lớp trẻ. Những đứa trẻ đó lẽ ra nên làm điều gì đó hữu ích vào ngày thứ bảy hơn là việc đứng lảng vảng ở Via di Buffalo này, gõ gõ lên kính xe của du khách như thế.
Không phải mình muốn lên mặt dạy đời một quốc gia khác về cách giáo dục con trẻ. Tuy nhiên, không thể không nói được.
Tất cả những gì mình muốn làm là nhận được phòng và ngủ một giấc. Nhưng Cal đã lên tiếng cãi vã với tài xế taxi khi anh ta trông thấy biên nhận. Anh ta nói rằng dù có chết cũng không chịu trả 80 euro cho chuyến đi từ sân bay đến khách sạn. Tài xế có thể lừa bịp những du khách khác bằng trò này, nhưng anh ta, Cal, người đã từng đến Ý trước đây, biết thừa chi phí cho chuyến đi này không quá 40 euro. Cãi nhau bằng tiếng Anh. Nhưng hóa ra anh tài xế hiểu được hết. Và sau khi cằn nhằn chán chê, anh ta cũng chịu lấy giá 40 euro.
Tính ra Mark mời Cal theo lại là chuyện hay. Mình nghĩ vậy.
Dù sao thì căn phòng của mình cũng thật đáng yêu. Một căn phòng nhỏ theo tông màu xanh-trắng với rèm cửa màu vàng, và khi mình kéo chúng qua một bên, đó là ô cửa sổ nhìn ra sân sau tuyệt đẹp. Những chú chim bồ câu trắng muốt bay lượn xung quanh, khắp nơi đều trông thấy hoa giấy rủ xuống từ những bồn hoa bên cửa sổ, và bầu trời bên trên, mình thề là nó còn trong xanh hơn cả bầu trời ở Manhattan. Nó giống HỆT căn phòng của Helena Bonham Carter tại khách sạn nhỏ, căn phòng để ngắm cảnh. Tuy nhiên ở đây lại không có cảnh. Trừ sân sau và bầu trời.
Ngay trong phòng còn có những chai nước to đùng, để sau này dùng đến, mình mở ti-vi lên, và kênh nào cũng đều
Mình biết là như vậy. Nhưng vẫn cảm thấy QUÁ LẠ LÙNG!
Cứ tưởng mình đuối quá không thể ra ngoài ngắm cảnh, nhưng cuối cùng mình cũng có mặt tại đây, và đang rất hứng khởi! Mình muốn ra đường ngay để thăm thú TẤT CẢ MỌI THỨ. Xét cho cùng, bọn mình chỉ có 24 giờ đồng hồ ở Rome trước khi lên đường đến Le Marche.
Suy đi tính lại, trên máy bay mình không được ngủ ngon giấc cho lắm. Tất cả đều nhờ Tên Quốc Xã Muốn Chiếm Chỗ Gác Tay này. Nghĩ đến chuyện anh ta bị cô người mẫu phụ tình suốt từng ấy năm trời, mình thấy cũng không nên gọi anh ta như thế nữa.
Nhưng thật tình mà nói, anh ta trông đợi điều gì mà lại đi kết hôn với người mẫu chứ? Kẻ nào ham hố người mẫu đều nhận lấy hậu quả xứng đáng mà thôi.
Có lẽ mình nên chợp mắt một hai phút...
Hay thật! Mình nhớ con Dude quá! Mình đã quen với thân hình to lớn xám xịt của nó cuộn tròn trong lòng mình khi đi ngủ rồi. Mình không biết liệu mình có thể ngủ...
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Arthur Pendergast <apendergast@rawlingspresscom>
Về việc: Cuốn sách
Tuần này cậu đi đâu đó?! Nigeria à? Cho dù cậu ở đâu cũng nên nghĩ rằng tôi đang báo cho cậu một tin tốt nhé đã khiến tờ Times phải mở rộng danh sách. Vị trí 18. Nếu cậu chịu khó đi quảng cáo sách, lần phát hành giới thiệu sách của chúng ta còn được chú ý hơn nhiều. Nhưng tôi biết, tôi rất biết. Cậu phải đi dự một đám cưới. À, nó xếp vị trí 48 trên báo USA Today. Cũng không tệ đối với một cuốn sách bìa cứng đâu nhỉ.
Cậu xem thiết kế trang bìa cho nó khi phát hành ở Anh quốc rồi cho biết ý kiến luôn nhé!
Dạo này cậu có nảy ra ý tưởng gì cho cuốn sách thứ hai chưa? Cuốn sách thứ hai trong hợp đồng của cậu. Cũng không cần phải vội vàng gì, nhưng vấn đề là, cậu chỉ có vài tháng để hoàn thành, và bây giờ cậu vẫn chưa nộp bản đề xuất. Cậu có bao giờ chợt nghĩ về kim cương bẩn chưa? Đó là chủ đề khá nóng dạo gần đây đấy. Và tôi cũng nghe nói Angola rất ư là đẹp vào thời gian này trong năm.
Arthur Pendergast
Biên tập viên cấp cao
Báo Rawlings
1418 Avenue of the Americas
New York, NY 10019
212-555-8764
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Aaron Spender <aspender@cnncom>
Về việc: Đời
Tớ nghe chuyện cậu đầu hàng công việc phóng viên công tác nước ngoài rồi lui về một vị trí ở Mỹ là sao đây? Cậu định xoa dịu tớ bằng tác phẩm gì với cái tuổi già khú của cậu? Không thể vì cuốn sách triệu đô này mà cậu quay về được, vì Cal Langdon mà tớ biết không bao giờ quan tâm đến tiền. Tớ còn nhớ như in cậu đã nói rằng - vào cái đêm tớ và cậu bị mắc kẹt trong hố bom ở Baghdad - cậu không màng đến việc sở hữu vật chất vì những thứ đó sẽ “hạ thấp” giá trị con người cậu.
Tất cả những gì tớ có thể nói là, cậu có thể mua cả mớ miếng nhấc nồi với đống bạc cậu vừa lùa vào túi đấy, anh bạn ạ.
Tuy nhiên, nếu cậu thật tình muốn về nhà một thời gian, hà cớ gì phải làm cho tờ lá cải đó? Tin đi, tớ đã làm việc ở đó, đó là một nơi không hợp với cậu. Hãy đến những nơi sản sinh ra những bản tin THẬT SỰ. Báo in đã hết thời rồi. Bây giờ là thời đại của truyền thông phát thanh. Tớ có thể giới thiệu cho cậu một công việc hết sức ưng ý, nếu cậu thích. Nhớ trả lời tớ nhé!
Barbara gửi lời chào cậu đấy.
Aaron Spender
Phóng viên cấp cao
CNN-New York
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mary Langdon <mlangdon@freemailcom>
Về việc: M
Em nghe bố nói anh đã về Mỹ được một thời gian - nhưng lại rong chơi đến Ý để làm nhân chứng cho đám cưới của người bạn nào đó tên Mark (Không phải anh Mark hàng xóm đấy chứ? Chẳng phải cuối cùng anh ấy cũng đã yên phận với nghề bác sĩ hay nghề nhạt nhẽo nào đó rồi sao? Đặc trưng của gia đình ảnh mà).
Em còn nghe nói anh kiếm được kha khá từ cuốn sách anh vừa viết, và họ còn muốn anh viết cuốn thứ hai. Anh định làm gì với đống tiền đó vậy? Cố gắng dụ dỗ bà vợ cũ bỏ thằng chuyên viên đầu tư để quay về với anh phải không?
Sao anh không gửi một ít cho em giữ giùm nhỉ? Em sẽ giữ chúng thật cẩn thận. Việc đan dệt này xem ra không khá khẩm lắm, và em cũng đang xem xét việc chuyển đến phương Bắc cùng với anh chàng chuyên nhuộm họa tiết cho vải trên chiếc xe nhỏ này đây.
Dù sao cũng giữ liên lạc nhé! Và chào mừng anh quay về nước Mỹ đẹp lão này. Nó cũng tệ hại chẳng khác gì lúc anh ra đi đâu.
Mary
Tái bút: Anh có nghe tin mới nhất về mẹ chưa? Cuối cùng thì mẹ đã có một buổi TRIỂN LÃM. Một buổi triển lãm NGHỆ THUẬT. Về những hình người làm từ vải sợi hay kẹp phơi quần áo vớ vẩn đó. Em không thể nào hiểu nổi tại sao MẸ lại có được buổi triển lãm còn em thì không. Chuyện đan dệt của em còn nghệ thuật hơn mấy thứ vớ vẩn của mẹ kia mà.
Gửi đến>
Từ: Graziella Fratiani <graziella@galleriefratianicoit>
Về việc: Anh đó nha
Chuyện em nghe nói anh đã đến Ý mà không thèm gọi cho em là sao đây? Em sẽ không mảy may biết tin gì nếu Dolly Vargas không tình cờ nhắc đến nó trong buổi phỏng vấn. Anh đúng là một chàng trai xấu tính. Anh đang ở đâu vậy? Gọi cho em nhé! Anh biết số mà. Em sẽ đến khách sạn của anh để trao cho anh sự chào đón đậm chất Ý nhất.
Ciao[18], amore[19] XXXX
Grazi
PDA của Cal Langdon
Hôm nay, phòng Mĩ thuật gởi bản thiết kế trang bìa cho cuốn Sands sắp phát hành ở Anh quốc. Nó mang hơi thở lãng mạn đến nỗi mình không chắc nó hoàn toàn phù hợp, nếu xét đến chủ đề cuốn sách. Mình nghĩ nếu nó phỉnh được những độc giả dễ dãi mua nó, cứ tưởng nó là một tác phẩm hư cấu về lời nguyền của xác ướp thay vì một luận thuyết khoa học về tình hình dầu mỏ căng thẳng ở Ả-rập Saudi, thì cũng tốt mà thôi.
Mình không tin được Aaron Spender vẫn đang sống sờ sờ ra đó. Mình cứ đinh ninh Barbara Bellerieve đã cắn mất đầu hắn và ăn sạch trong đêm tân hôn của họ rồi chứ. Mình vẫn lấy làm ngạc nhiên về sự may mắn của mình khi thoát khỏi lưỡi hái tình của cô nàng. Nếu không nhờ Daisy Cutter thì...
Còn Mary nữa, chắc một ngàn đô mình vừa gửi cho con bé tháng vừa rồi chẳng kéo dài được bao lâu. Nó làm cái với đống tiền đó vậy? Nó đâu có buổi triển lãm nào cần chi tiêu. Con bé không thể hút thuốc HẾT số tiền đó chứ? Ước gì bố mẹ nghiêm khắc hơn khi giáo dục nó ở độ tuổi thiếu niên. Rõ ràng con bé không thể cứ sống nhờ vào chiếc xe của gã nào đó ở lứa tuổi 25 này được.
Thiết nghĩ chính bố mẹ cũng không hoàn thành tốt vai trò của mình trong gia đình. Bố thì luôn say mê với đường ray, còn mẹ lúc nào cũng tin rằng mình là một “Ngoại Moses”[20] tiếp theo. Cũng đáng ngạc nhiên khi Mary không hoang tưởng nặng hơn lẽ ra nó phải vậy.
Giống y chang ai đó mình có thể nêu ra ở đây. Thật buồn cười khi - từ lúc ra khỏi sân bay - phải liên tục nghe tiếng cô bạn của Holly hét lên thích thú khi trông thấy bất cứ đài tưởng niệm nào ngang qua, hay bất cứ một bảng hiệu nào. Cũng rất lâu rồi mình mới chứng kiến có người tỏ ra hết sức phấn khởi khi trông thấy bảng hiệu quảng cáo nước súc miệng. Cứ tưởng cô ấy lên cơn đau tim khi xe chạy ngang qua Colosseum chứ. Mình không chắc chuyện nào gây ấn tượng mạnh hơn... do Colosseum đã đứng đó hơn 2000 năm nay, hay do Britney Spears dạo gần đây cũng đang ở đó để quay đoạn phim quảng cáo (ít ra đó cũng là thông tin cô bạn của Holly nói lại).
Có một điều khá thú vị về niềm đam mê di tích cổ xưa của người Mỹ. Cứ tưởng mình quên mất rồi, vì đã xa quê hương quá lâu, rằng đâu đó trên hành tinh này vẫn còn một nơi mà ở đó, không có công trình nào có độ tuổi quá nửa thiên niên kỉ. Ắt hẳn người ta sẽ rất ấn tượng nếu có thể trông thấy thứ gì đó tồn tại 1500 năm, trước cả tàu lịch sử Mayflower[21]...
Dĩ nhiên là có, nếu chúng ta không tàn sát người da đỏ và phá hủy đất đai của họ. Khi đó mọi thứ sẽ rất khác.
Chúa ơi! Có thể chỉ mỗi mình mình rung động chuyện này. Lỡ như đó không phải là điều cô ấy ấn tượng thì sao? Nếu như cô ấy chỉ chú ý đến Britney Spears thôi thì sao?
Không. Không thể có chuyện đó được. Không cần là họa sĩ cũng không đến nỗi hời hợt như vậy.
Mình cần nhớ lát nữa phải đổi tiền, nếu tìm thấy nơi nào có tỉ số hối đoái hợp lí. Mình đã tiêu sạch đồng euro cuối cùng cho chuyến taxi vừa rồi.
Đó là người giữ cửa. Grazi đến rồi. Cô ấy đến nhanh thật. Mình gọi cho cô ấy chưa đầy nửa tiếng trước. Cứ nghĩ tối nay cô ấy mới đến, chứ không phải BÂY GIỜ.
Tuy nhiên, sẽ không lịch sự chút nào nếu mình không gặp cô ấy...
Gửi đến: Julio Chasez <julio@streetsmartcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Con Dude
Chào Julio! Lại là chị nữa đây! Chỉ để kiểm tra thôi, vì chị không thấy em hồi âm. Con Dude sao rồi em? Nó có thích món patê cá hồi chị đã mua không? Chị chỉ nghĩ nó đáng được ăn ngon một chút trong những ngày chị đi xa. Hi vọng em tìm ra Pounce. Chị để nó trên bếp, cùng với đôi găng tay. Thật đấy, em chỉ cần dùng món Pounce nếu nó cố tấn công em. Tất nhiên là nó không nên rồi, nó BIẾT em mà. Cả hai là bạn của nhau. Có đúng không?
Em báo cho chị biết ngay tình hình của nó ngay khi em rảnh nhé! Cũng chẳng phải chuyện gì nghiêm trọng. Em chỉ cần gửi email thôi, nếu em muốn như vậy. Hay gọi điện cũng được. Cứ dùng điện thoại trong nhà chị. Bằng cách đó em sẽ không tốn kém gì cả. Em đừng lo lắng về chuyện khác biệt thời gian, cứ gọi cho chị bất cứ khi nào em muốn nhé! Chị không phiền nếu phải thức dậy đâu, nếu đó là việc liên quan đến
J
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Ôi Chúa ơi, nơi này thật TUYỆT VỜI! Khi mình thức dậy, đã 2 giờ chiều, mình gọi cho Holly để hỏi xem cậu ấy có thấy đói không. Cậu ấy cũng giống mình, nhưng Mark vẫn đang ngủ, và tên Mê Người Mẫu/ Tên Quốc Xã Muốn Chiếm Chỗ Gác Tay đã không nghe máy (thở phào nhẹ nhõm) khi Holly gọi... Bạn biết đấy, rủ anh ta chẳng qua vì lịch sự thôi.
Thế là Holly và mình gặp nhau ngoài hành lang và cả hai tản bộ ra con đường nhỏ Via di Buffalo. Mình nghĩ nó được đặt tên theo tên một loại phó mát trắng, được làm từ sữa bò, ít nhất là ở Ý. Và hai đứa bắt đầu tản bộ. Chỉ trong vòng nửa tiếng, cách khách sạn chưa đến năm dãy nhà, cả hai đã được ngắm Đài phun nước Trevi, Điện Pantheon, Quảng trường Piazza Navone, và hàng tá thắng cảnh khác mình chẳng thể nào nhớ hết, vì chúng đều là những tượng đài bằng đá với những dòng chữ múa lượn.
Nhưng đó vẫn chưa phải tất cả! Hai đứa trông thấy những họa sĩ vẽ tranh chân dung, ngay trên đường phố - những họa sĩ tài năng, không giống những tay gà mờ ở New York. Mọi người xung quanh đều ăn kem. Có nhiều nhóm người lớn tuổi cầm cờ đi theo sau hướng dẫn viên du lịch. Và mình đã ném đồng tiền vào Fontana di Trevi - mình không biết bao nhiêu, vì đó là đồng tiền Ý - chỉ để đảm bảo một ngày nào đó mình sẽ quay lại. Hi vọng chuyện này có thật, vì nó đúng là một vòi phun nước tuyệt vời, có thể nói là tuyệt đẹp như hồ bơi của Ozzy trong The Osbournes[22]
Hai đứa bị một người lùn lưng gù chẳng mặc áo gì cả với một hình xăm Antonio trên vai theo nài nỉ xin tiền. Mình cho anh ta một ít tiền, sau đó mình mua một chai Diet Coke[23] với giá năm euro, đắt hơn một lốc sáu lon ở Mỹ, và mình nhận ra đã cho anh lùn đó số tiền đủ mua NĂM chai Diet Coke trên đất Rome này.
Mình phải kiểm soát vấn đề chi tiêu mới được. Mặc dù mình biết Antonio (nếu đó là tên anh ta) cần tiền hơn cả việc mình cần Diet Coke.
Rồi Holly muốn chụp hình chung với một anh chàng nóng bỏng ăn mặc như đấu sĩ đứng trước Pantheon, thế là mình chụp một tấm. Nhưng sau đó, một phụ nữ thô kệch mặc áo choàng rộng thời La Mã tiến đến gần và đòi năm euro, chỉ vì bà ta đã để mình chụp hình bạn trai đấu sĩ của bà! Anh chàng chỉ đứng đó bẽn lẽn trong khi chuyện này diễn ra, nhưng Holly thì cứ một mực: “Mình muốn chụp, sẽ vui lắm đây!” thế là mình phải móc thêm năm euro nữa và chụp tấm hình.
Sau đó, Holly kể với mình rằng, ngay trước khi mình bấm máy, chàng đấu sĩ đã đưa cho cậu ấy thanh kiếm nhựa. Và khi cậu ấy hỏi: “Tôi phải làm gì với cái này đây?”, anh ta trả lời, với một giọng nói hết sức nhẫn nại: “Hãy hất tung áo tôi đi!”.
Xét về bản chất cũng đáng giá năm euro đấy chứ.
Và bất cứ nơi nào hai đứa đến đều có nhiều người bán hàng rong xuất hiện mời chào, cứ mỗi năm giây lại có một người: “Túi không, California?”. Mình nghĩ chắc là vì hai đứa trông giống người đến từ California, mặc dù dĩ nhiên là không phải vậy, tuy cả hai có nước da hơi sậm, cũng nhờ vào căn hộ của Holly và Mark ở bờ biển EastHampton mà thôi.
Mình chẳng thể lí giải được tại sao họ có thể biết hai đứa là người Mỹ, dù hai đứa đã nói rất nhiều về điều này. Và rõ ràng mình là cô gái duy nhất ở Rome mang guốc Steve Madden.
Sau đó, Mark ọi cho Holly nói rằng anh ấy thấy đói bụng và Cal cũng không nghe máy bàn trong phòng khách sạn. Thế nên hai đứa đồng ý gặp Mark để đi ăn nhẹ.
Tuy nhiên, trên đường trở về khách sạn, hai đứa đi ngang qua một nhà thờ nơi đang tổ chức lễ cưới - hay họ chỉ đang chuẩn bị mà thôi. Mình trông thấy đám đông và cứ nghĩ, có lẽ có cảnh đẹp nào đấy không nên bỏ qua. Nhưng hóa ra đám đông đó chỉ là những du khách như hai đứa mình. Họ đang đứng đợi ngoài nhà thờ cùng vài cô bé rải hoa và các phù dâu. Khi đó hai đứa mới biết chính xác hóa ra đó là một đám cưới!
Thế là Holly nói muốn ở lại chờ nhìn mặt cô dâu để lấy hên, vì cậu ấy cũng sắp kết hôn.
Vậy là cả hai len lỏi vào nhà thờ và đứng chờ. Không lâu sau đó, một chiếc Mercedes màu be dừng lại và cô dâu, nhìn cực kì tao nhã trong bộ váy màu ngà với mạng che mặt nho nhỏ, bước xuống xe, nở nụ cười rạng rỡ và nói tiếng Ý với những cô bé rải hoa đang bắt đầu nhảy cẫng lên.
Mình đã chụp rất nhiều tấm hình đẹp và muốn hỏi cô ấy liệu có muốn mình gửi vài tấm làm kỉ niệm không (ý mình muốn nói cô dâu), nhưng mình chẳng biết nói tiếng Ý thế nào cho đúng. Và hơn nữa, khi đó bố cô dâu bước ra từ nhà thờ và chìa cánh tay về phía con gái. Đó là khi Holly và mình nhận ra hai đứa đang đứng ngay trên lối đi, còn chú rể đứng trước cửa nhà thờ cùng với đức cha đang cố gắng nhìn qua cả hai để được trông thấy cô vợ tương lai trong chiếc áo dài màu ngà tha thướt đó.
Thế là hai đứa lật đật chạy ra ngoài. Và khi mình quay sang nhìn Holly, cậu ấy đang khóc!!!!
Mình cứ tưởng cậu ấy bị ong chích hay gì đó nên vội vàng nói: “Đi tìm đá lạnh nhanh lên!” nhưng hóa ra chẳng phải như vậy. Holly nhìn mình nước mắt lưng tròng rồi nói: “Mình muốn được bố mình dìu đi trên lối đi vào nhà thờ! Đáng buồn là ông ấy không biết mình sắp kết hôn. Và mình cũng chẳng có lối đi nào để đi cả. Vì mình sẽ được kết hôn trước một nhân viên pháp lí nào đó trong một văn phòng nào đó”.
Sau đó cậu ấy òa khóc nức nở trên con đường mà mình chẳng nhớ
Dĩ nhiên, mình chẳng còn chọn lựa nào khác là phải hấp tấp đưa cậu ấy đến quán cafe đã hẹn với Mark ăn xế trước đó. Mình biết đó là nhiệm vụ của một nhân chứng kiêm phụ dâu như mình. Phải giúp cậu ấy lau sạch mặt mũi trước khi chồng tương lai phát hiện anh ta sắp cưới một người vợ thần kinh yếu như thế nào. Không phải Mark chưa biết, vì Holly cũng rất hay khóc sau mỗi tập phim Thiên đường thứ bảy kết thúc, thậm chí cả khi xem lại. Hậu quả là cậu ấy sẽ không bao giờ nghe điện thoại vào mỗi tối thứ hai.
Tuy nhiên...
Hai đứa lập tức ổn định chỗ ngồi tại quán cafe đối diện Pantheon - chính xác là ngồi một bàn ngoài trời. Ở New York, dù có đi nát cả chân, bạn cũng chẳng thể kiếm ra quán cafe nào có bàn đặt ngoài trời như thế. Có lẽ người phục vụ cảm thấy hai đứa quá thê thảm, nếu xét đến gương mặt đang khóc lóc của Holly. Thế là anh ta xếp cho hai đứa ngồi dưới bóng râm của tấm bạt lớn đang tung bay phấp phới. Rồi mình nói, “Un verre de vin blanc pour moi et pour mon amie”[24], quên mất mình không phải đang ở lớp 11 học tiếng Pháp, mà đang ở Ý.
Tuy nhiên người phục vụ hiểu ngay lập tức. “Frizzante?”[25], anh ta hỏi lại.
Mình không hề có khái niệm anh ta đang nói về điều gì. Nhưng mình nhớ ngay đang ở Ý chứ không phải Pháp, thế là mình cố gắng nói Si[26] chứ không phải là Oui[27].
Một sự trao đổi ngoại ngữ đầu tiên của mình! Mình đã nói tiếng Anh với anh chàng bán Diet Coke và mụ tú bà của anh đấu sĩ. Đúng là sự trao đổi này không thuần túy là loại ngôn ngữ đang được giao tiếp trên đất nước này. Xét ra, nó vẫn là tiếng nước ngoài
Sau đó một rổ bánh mì được đưa ra, với một lọ bơ trắng mịn nho nhỏ, và hai đứa bắt đầu ăn. Thậm chí ngay khi đang khóc, Holly vẫn có thể ăn được, đó chính là một trong những lí do mình rất thích cậu ấy.
Và mình phân tích cho cậu ấy hiểu việc bố cậu ấy KHÔNG có mặt ở đây hóa ra là điều may mắn. Vì, cũng như mẹ Holly, ông ấy nói thẳng ra là không ưng Mark lắm. Chuyện này đúng thật nực cười, vì Mark hoàn toàn là một người chồng hoàn hảo, rất ngọt ngào, chín chắn, hài hước, biết nâng người hạ mình và hoàn toàn trái ngược với anh bạn Cal Mê Người Mẫu ở tất cả mọi mặt. Hơn nữa, Mark trông cũng khá điển trai. À, và anh ấy còn là bác sĩ. Tham gia vào một chuyên mục sức khỏe hàng tuần của tờ báo New York được đọc bởi hàng triệu triệu người. Gia đình Caputo còn muốn đòi hỏi thêm điều gì nữa?
Một con rể theo Công giáo, rõ ràng là vậy.
Đôi khi, mình muốn nổi điên lên với cái cách bố mẹ cậu ấy đối xử với con, mình chỉ muốn nói toạc ra cho họ biết.
Tuy nhiên, bố mẹ Mark cũng chẳng hơn gì, theo cách riêng của họ.
“Cứ như nó có tác động đến tụi mình vậy” - Holly nức nở, khi người phục vụ quay trở lại với hai ly rượu vang trắng trên khay. “Tớ muốn nói là, tớ đã không đến nhà thờ từ khi lên 18 tuổi! Nhà thờ là chuyện của bố mẹ, không liên quan gì đến tớ. Còn Mark đã không đến đền thờ từ khi 13 tuổi phải làm lễ thụ giới bên Do Thái giáo. Tụi mình không hề có dự định là sẽ định hướng con cái theo tôn giáo nào. Tụi mình sẽ nuôi dạy chúng không theo tôn giáo nào cả. Rồi khi chúng lớn khôn, chúng có thể quyết định tôn giáo nào - bất cứ cái nào - chúng nên theo học”.
Mình cứ gục gặc đầu vì đã nghe chuyện này quá nhiều lần rồi. Rượu vang trong hai ly thủy tinh mà người phục vụ đã đặt xuống trước mặt hai đứa dường như đang hấp thu ánh sáng mặt trời và nhảy múa lung linh trước mắt mình như khối đá giống vàng mà cô bé Laura đã trông thấy dưới dòng suối trong bộ phim Ngôi nhà nhỏ trên thảo
“Tại sao họ không thể chấp nhận đây là người đàn ông tớ yêu?” - Holly hỏi, nhấc ly rượu lên và uống một ngụm. “Thì đúng, anh ấy là người Do Thái. Chỉ cần nhắm mắt cho qua là được thôi mà?”.
Mình cũng hớp một ngụm rượu...
Và xém chút nữa phun hết cả ra! Bởi vì đó không phải là rượu vang! Đó là sâm-panh!
Chỉ ngon hơn sâm-panh một chút! Bong bóng khí trong sâm-panh luôn khiến mình nhức đầu ngay lập tức.
Nhưng những bong bóng này rất nhỏ và nhẹ - bạn khó lòng trông thấy chúng.
“Rượu gì đây?” - mình hỏi, khá hoang mang, nâng ly đưa lên ánh sáng và soi mói những bong bóng đáng yêu ấy.
“Frizzante” - Holly nói. “Không nhớ à? Anh ta hỏi, rồi cậu nói Si. Nó giống như rượu có gas. Cậu không thích hả?”.
“Tớ thích chứ”.
Mình rất thích nó. Mình đã uống thêm một ly nữa. Trước lúc Mark đến, mình đã có tâm trạng HẾT SỨC vui vẻ.
Rất may là Holly cũng vậy. Có quá nhiều người để quan sát họ đang làm gì tại góc đường nơi hai đứa đang ngồi, đến nỗi cậu ấy nhanh chóng quên mất đám cưới vừa gặp, cũng như nỗi khao khát được bố mình dìu đi trên lối đi vào nhà thờ. Chỉ một lúc sau là hai đứa có thể nhận ra người Mỹ còn nhanh hơn cả người Ý. Mình không có ý nói xấu nam thanh nữ tú của đất nước mình, nhưng mà này, dân Mỹ luôn là những người tự lực cánh sinh.
Holly vui lên ngay, như thường lệ thôi, khi cô nàng trông thấy Mark. Anh ấy đề nghị xem menu và nhận được một cái - bằng tiếng Anh! - rồi gọi một ĩa trai sốt tỏi cộng một đĩa khai vị kiểu Ý. Cả bọn ngồi đó vừa nhấm nháp mấy viên phó mát Parma chắc nịch, ô-liu tươi thơm lừng, lát xúc xích Ý quết bơ mỡ màng và cả đĩa trai sốt tỏi, vừa khoái chí xem những người xấu số khác bị mụ tú bà và chàng đấu sĩ có gương mặt điển trai nhưng ủ dột lừa bịp.
Sau đó, trời dần tắt nắng. Mark kiểm tra Blackberry và nói cả bọn nên quay về khách sạn thay đồ cho bữa tối. Vì thế mọi người gọi tính tiền - Mark cứ nằng nặc đòi trả - và bắt đầu đi về. Mark vòng cánh tay qua eo Holly, còn cô ấy thì ngả đầu vào vai chồng sắp cưới, nỗi đau buồn của cô nàng cách đây mới vài tiếng thôi đã bị lãng quên trong hạnh phúc.
Và mình THẬT SỰ ước ao gã Cal Mê Người Mẫu tồi tệ đó có mặt để chứng kiến cảnh Holly và Mark bên nhau dễ thương như thế nào, họ là một cặp đẹp đôi ra sao, và họ sẽ là ông bố bà mẹ hết sức tuyệt vời, và sẽ thật tội lỗi nếu họ không đến được với nhau. Làm sao ai đó có thể nhìn vào Mark và Holly mà nghĩ, thậm chí trong một phút thôi, rằng hôn nhân là một thể chế lạc hậu cần được loại bỏ? Họ chính là những nhân chứng sống hùng hồn nhất. Đừng vì vợ của tay Mê Người Mẫu là mụ hám tiền mà qui kết cho...
Ôiiiii! Mình nhận được email! Trên chiếc Blackberry! LÀM ƠN là thư của Julio!!!!
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Malcolm Weatherly <malcolmw@snowstylecom>
Về việc: Ciao!
Cục cưng của anh! Thế nào rồi hở? Đến nơi rồi chứ? Em thấy sao nào? Khá tuyệt đúng không? Ừ, anh cũng từng phát cuồng lên khi đến Ý năm ngoái cho giải châu Âu mở rộng. Thậm chí cà phê dở ẹt cũng ngon hơn khi uống ở đó
Nhưng anh không thích cái kiểu “mọi cửa hàng đều đóng cửa từ 12 đến 4 giờ chiều nên không ai phục vụ bữa trưa, và sau 10 giờ tối các bạn chỉ có mỗi món mì ống để ăn mà thôi”. Sẽ chẳng thể làm gì nếu em thức dậy lúc 1 giờ và muốn ăn một cái bánh quế.
Em nhớ dùng thử bồn rửa phía dưới sau khi đi vệ sinh nhé! Nó sẽ thay đổi cuộc đời em đấy!
Nhớ tránh xa những tay yêu đương theo kiểu Ý Latin luôn! Anh biết những thằng đó nghĩ gì. Chúng chỉ muốn thẻ xanh thôi. Không phải là em không thật sự hấp dẫn.
Ái dà, phải đi rồi, đến lượt anh tập trên halfpipe[28]. Yêu em!
Mal
Tái bút: Biết gì không? Anh thấy nhớ con Dude rồi. Nhờ em gửi cho nó nụ hôn nồng cháy của anh nhé! Chà, không thể được, vì em đang ở Ý mà. Xin lỗi cưng!
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Lá email đó không ngọt ngào sao? Mình cũng nhớ con Dude vậy. Nếu nó có ở đây, thế nào nó cũng cuộn tròn dưới chân mình.
Và ngón chân cái của mình sẽ bị tê cứng vì nó quá nặng. Nhưng chẳng s
Mình không hiểu tại sao Julio lại không hồi âm. Lỡ thằng bé quên mất thì sao? Quên cho con Dude ăn?
Nhưng làm sao thằng bé có thể quên được? Mình đã dán một tấm bảng khổng lồ trên cánh cửa của bố nó, để nhắc nhở nó...
Mình viết tới đâu rồi nhỉ? Đúng rồi. Đi sau lưng Mark và Holly xuyên qua một lối đi có mái hiên nhỏ.
Ừm... khi mình đang ngắm họ, và đang suy nghĩ họ thật dễ thương, và thật đáng tiếc khi Cal Mê Người Mẫu không có mặt để trông thấy cảnh này, đột nhiên mình thấy nhói đau.
NHÓI ĐAU.
Mình thừa nhận. Ý mình là, mình toàn tâm toàn ý chúc mừng Holly và luôn ủng hộ hết mình cho chương trình kết hôn bí mật này. Thật vậy, trong tình huống như thế, mình không nghĩ hai người còn chọn lựa nào khác ngoài việc bỏ trốn.
Nhưng khi trông thấy họ bên nhau như thế, đầu Holly tựa trên vai Mark, tay Mark vòng qua eo Holly - mình thấy đau nhói.
Vì, anh Mark CỦA MÌNH ở đâu? Ở đâu vậy? Anh ấy ĐANG ở đâu?
Vì mình biết, lúc này anh ấy không ở Canada để luyện tập halfpipe - hay fullpipe[29] gì đấy, hay cả hai, như trong trường hợp của Malcolm. Mình thích Macolm, và tụi mình đã có khoảng thời gian vui vẻ bên nhau. Nhưng mình không thể hình dung ra cảnh anh ấy đi tản bộ qua lối đi này với cánh tay vòng qua eo mình. Có lẽ trượt ván qua nó thì chính xác hơn. Còn chuyện cùng uống bianco frizzante lúc hoàng hôn ư? Chẳng thể nào đâu.
Mình chắc chắn anh ấy đang đâu đó. Anh Mark của mình. Phải như vậy chứ, đúng không?
Nếu như mình không tìm thấy anh ấy thì sao? Hay lỡ mình đã gặp anh rồi, nhưng lại làm rối tung hết thì sao? Chuyện này cũng bình thường thôi, vì mình luôn làm rối tung mọi thứ. Có khi nào chàng Mark của mình chính là DAVE - người đã phản bội mình dan díu với Amy Jerkins (con quỉ cái đó) không?
Ôi Chúa ơi, không đâu! Định mệnh không bao giờ nghiệt ngã như vậy.
Hay lỡ như Mark của mình là Curt Shipley, người đã mời mình đến buổi khiêu vũ lớp 11, và hai đứa đã cùng gần gũi trên chiếc Chevette, để rồi mùa hè sau đó, mình phát hiện cậu ta cũng gần gũi, cũng trên chiếc Chevette đó, với Mike Morris sau lễ bắn pháo hoa vào ngày 4 tháng 7, thì sao?
Điều đó có nghĩa, mình đã biến Curt thành gay, vì rõ ràng cậu ta không phải là gay TRƯỚC KHI hai đứa gần gũi nhau.
Ôi Chúa ơi! Lỡ như Curt Shipley chính là người tình trong mộng của mình, nhưng mình đã BIẾN ANH ẤY THÀNH GAY thì sao chứ?????
Đập đầu vào gối chết thôi.
Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Xin lỗi nhé
Xin lỗi vì lúc nãy đã không nghe máy khi cậu gọi. Tớ ngủ say như chết. Chúng ta vẫn trong kế hoạch cùng ăn tối đêm nay chứ?
Gửi đến: Cal Langdon<callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Về việc: Xin lỗi nhé
Ừ, tớ tình cờ được biết cậu “ngủ say như chết” thế nào khi đi ngang phòng cậu trên đường đến chỗ hai cô nàng. Tớ chưa bao giờ biết chuyện xác chết lại có khả năng sinh hoạt tình dục... ít ra là như vậy, nếu tớ chắc chắn giọng nữ hơi nặng gọi tên cậu với âm lượng ngày càng tăng cao vì cô ta đã lên tới đỉnh, thật ra xuất phát từ phòng 204.
Mark
Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Xin lỗi nhé
À, đó là Graziella. Tối nay cô ấy sẽ không tham gia cùng tụi mình.
C
Gửi đến: Cal Langdon<callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Về việc: Xin lỗi nhé
Không ngôn từ nào có thể diễn tả tớ cảm thấy tiếc như thế nào. Gặp cậu lúc 8 giờ tối.
Mark
PDA của Cal Langdon
Đúng là sai lầm khi mời Grazi đến đây. Lẽ ra mình nên cương quyết đòi đến chỗ của cô ấy. Mình quên bén cô ấy có thể... la lớn như thế nào.
ANTIPASTI
(Món khai vị)
Insalatina mista all’aceto balsamico Carpaccio tiepido di manzo con parmigiano e rucola Medaglioni d’astice con insalata di stagione
(Xà lách trộn với dấm thơm, thịt bê nóng có rắc bột phó mát Parmigiano với rau xà lách xoong, tôm hùm với rau củ theo mùa)
PASTA
(Các món m
Fusilli con pomodori e basilico Garganelli con pesto, patate e fagiolini Tagliolini con zafferano, gamberoni e zucchine
(Mì xoắn với sốt cà và rau quế thơm, mì garganelli với rau quế thơm, mì Tagliolini với bột nghệ, tôm và bí xanh)
SECONDI PLATTI
(Món thứ hai)
Medaglioni di vitello in crosta di basilico con purea de melanzane e parmigiano Filetto di manzo alle erbe aromatiche Tagliata di manzo con timballo de patate e cardamomo Filetto di rombo al forno con limone e capperi
(Thịt bê nấu với rau thơm và khoai tây nghiền, thịt bò phi lê với rau thơm, thịt bê cắt nhỏ với khoai tây và rau thơm, cá phi lê hấp lò với chanh và nụ bạch hoa)
INSALATE DI STAGIONE
(Rau xà lách theo mùa)
SELEZIONE DI FORMAGGI ITALIANI
(Phó mát Ý chọn lọc)
DOLCI
(Các loại đồ ngọt, ăn tráng miệng)
Bavarese al cioccolato bianco con crema cocoa alla liquirizia e latte di madorle Mousse al cioccolato fondente con sedano candito Crema al limone Budino al cocco con frutto della passione
(Bavarese với sô cô la trắng, kem cacao có vị cam thảo và sữa hạnh nhân, kem sô cô la có trộn mứt, kem chanh, bánh pudding d và vị chanh dây)
PDA của Cal Langdon
Nằng nặc đòi trả tiền bữa tối, vì đã chiếm hầu hết thời gian truyền bá cho Sweeping Sands để rồi cảm thấy cần phải đền bù cho họ. Hơn nữa, đó là việc tối thiểu mình có thể làm sau khi bị Mark phát hiện dan díu với Grazi. Tám trăm euro, nhưng rất xứng đáng - đặc biệt là rượu vang.
Tuy nhiên, đừng nghĩ mình sẽ làm bạn với cô Harris này. Cũng tiếc thật, vì cô ấy trông khá quyến rũ trên đôi giày cao gót - gót giày đã khiến cả bọn trở về khó khăn khi cô ấy vấp ngã ngoài khách sạn, mình buộc phải nạy gót giày đang mắc kẹt giữa hai viên sỏi ra giùm cô ấy.
Hình xăm cũng LÀ Wondercat. Đó cũng chính là cái đầu mèo cô ấy đã vẽ trên túi hành lí. Mình chưa bao giờ xăm hình, nhưng hình xăm của cô ấy trông rất quyến rũ.
Không tin được mình lại viết ra từ quyến rũ. Đất nước này đi vào lòng mình như rượu prosecco[30] vậy.
Nhật kí du hành của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Ôi Chúa ơi, nhà hàng đó tuyệt vời đến nỗi họ thậm chí còn trang bị ghế nhỏ cho các quí cô để ví của mình lên! Thật vậy đấy! Người phục vụ kéo ghế cho mình, rồi anh ta lấy ra một chiếc ghế đẩu đi kèm để mình đặt túi! Chiếc túi mình đã m tại một quầy hàng vỉa hè trên đường Canal ở khu Chinatown[31], sau đó mình gây ấn tượng cho nó bằng một hình vẽ gương mặt Wondercat! Ngay vị trí danh dự nhất!
Có quá nhiều thứ đáng ngạc nhiên. Có một món đồ làm bằng bạc đặt trên bàn mà trước đây mình chưa từng trông thấy.
Hơn nữa, trong toa-lét, người ta xếp những chiếc khăn lau tay cho mỗi du khách. Không phải khăn giấy đâu nhé! Một chồng khăn tay nho nhỏ, khi bạn muốn lau tay, bạn có thể dùng một cái, sau đó quăng nó vào một cái giỏ được đặt dưới bồn rửa tay.
Mình chẳng có khái niệm đã ăn gì cho bữa tối cả. Nhưng chúng rất ngon. Người phục vụ giới thiệu đủ thứ, và Holly, người nói được một chút tiếng Ý, cả Cal Mê Người Mẫu, nói được nhiều hơn Holly một chút, chỉ gật gật đầu lặp đi lặp lại: “Si, si”. Sau đó các dĩa thức ăn được đưa ra. Bông bí nhồi phó mát dê, một miếng gan ngỗng nhỏ và một nhúm rau diếp quăn sốt bơ phó mát tan chảy...
Bữa ăn đó ít nhất cũng 3000 Kcal.
Nhưng mình chả quan tâm. Vì thức ăn quá đỗi ngon miệng. BỮA TỐI THẬT VUI!!!!!!!
Ngoại trừ tên Cal này. HÈN GÌ anh ta chưa bao giờ nghe nói đến Wondercat. Mình ngờ từ nhỏ đến lớn anh ta chưa bao giờ đọc truyện cười. Holly đã phạm sai lầm - một sai lầm TRẦM TRỌNG - khi hỏi cuốn sách anh ta đang viết nói về điều gì.
Dĩ nhiên một kẻ hám người mẫu như anh ta không thể viết được những tác phẩm tuyệt vời như tiểu thuyết gián điệp hay tác phẩm văn học về mật thám, như Nick Hornsby chẳng hạn. Không, ANH TA đã viết một cuốn sách về - bạn nhớ điều này nhé - tình hình dầu mỏ ở Ả-rập Saudi đang bên bờ vực thẳm ra sao, và sớm muộn gì nó cũng không đáp ứng nổi nhu cầu của thế giới thế nào. Chuyện này, dĩ nhiên là, sẽ phá sập nền kinh tế của Ả-rập Saudi, và gây hậu quả nghiêm trọng theo hiệu ứng domino đối với những quốc gia còn lại trên thế giới.
Đúng là vậy. Nhưng ai thèm quan tâm? Anh biết gì không, Cal? Ở Ả-rập Saudi, phụ nữ không được phép bầu cử hay lái xe hơi. Tại sao tôi phải quan tâm đến việc nền kinh tế nước đó có bị suy thoái hay không? Có lẽ là, nếu họ để phụ nữ có tiếng nói trong chính quyền, có thể ngay từ đầu họ đã không rơi vào trường hợp đáng tiếc như vậy.
Đáng buồn là, anh ta TRÔNG THẤY mình ngáp dài. Cal.
Và thay vì lịch sự chấp nhận lời xin lỗi của mình - “Xin lỗi nhé, mệt mỏi do khác biệt thời gian thôi!” - anh ta lại cứ: “Chuyện này cũng có tác động sâu sắc đến cô đấy, Jane ạ. Cô nghĩ mấy chai nước khoáng cô rất thích thú được làm từ đâu vậy? Dầu mỏ cả thôi”.
Trời đất ơi! Mình thích Mark muốn chết, nhưng tại sao anh ấy lại làm bạn với gã này chứ? À phải, có lẽ cô vợ cũ đã khiến anh ta khó ưa thế này. Nhưng anh ta có cần phải đổ hết lên đầu mình như thế không?
Hơn nữa, có lẽ anh ta tự cho rằng mình là người khôn khéo, không hề biết khi mình ra khỏi phòng để gặp Holly và Mark cùng uống cocktail dưới tiền sảnh, mình đã tận mắt trông thấy điều mà anh ta dành cả buổi chiều bên cạnh - cô ta lượn ra khỏi phòng anh ta và đi xuống cầu thang. Mình không quan tâm Holly nói mình là tuýp người của anh ta như thế nào, điều đó hoàn toàn dối trá. “Mẫu người” của Cal Langdon VẪN LÀ mấy cô người mẫu tóc vàng cao 1 mét 8, KHÔNG PHẢI họa sĩ truyện tranh da ngăm cao 1 mét 6 như mình, mặc một chiếc quần jean đến hai cô người mẫu như vậy cũng chui lọt.
Như thể chuyện đó vẫn chưa đủ tồi tệ vậy. Khi cả bọn đang đứng đón taxi về nhà, mình trông thấy Mark cởi áo ấm khoác lên người Holly khi cô nàng đang đứng run rẩy trong chiếc đầm hồng cụt tay. Rồi anh ấy choàng cánh tay qua người cô ấy, và hai người bọn họ ôm ấp nhau.
ÔM ẤP. Họ đang ÔM ẤP nhau.
Mình đảo mắt nhìn để xem Cal có trông thấy hay không. Anh ta đang đứng nhìn họ
Mình phải thú nhận rằng, khó mà biết được điều gì đang diễn ra đằng sau cặp mắt xanh dương đáng yêu nhưng sắc lạnh đó.
Nhưng mình đã tưởng tượng - một SAI LẦM LỚN thứ hai của mình - rằng anh ta cũng cảm thấy như mình bây giờ. Rằng Mark và Holly là một cặp đôi đáng yêu NHẤT và họ hoàn toàn thuộc về nhau. Và những gì mà gia đình hai bên đang đối xử với họ là một TỘI LỖI, quá vô lý khi cứ chăm chăm vào sự khác biệt trong đức tin.
Vì thế mình nói, bằng một giọng hết sức nhỏ nhẹ để Mark và Holly không nghe thấy, “Thế anh CÒN nghĩ hai người bọn họ không nên kết hôn nữa không?”.
Chàng Mê Người Mẫu trả lời: “Được một năm là cùng. Tối đa là hai năm”.
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mình không thể tin được chuyện này! Anh ta căn cứ vào đâu mà DÁM nói như vậy?
Thế là mình đáp ngay: “Anh có điên không? Họ đang yêu nhau nồng nàn thế kia. Nhìn họ mà xem”.
Cal: “Cô không biết tình yêu chỉ là phản ứng hóa học xảy ra trong não bộ do những xung động của phenylethylamine[32] thôi à?”.
Mình: (hơi bối rối) “Ý anh nói Holly và Mark không thật sự yêu nhau sao? Rằng tình yêu đó chỉ nằm trong đầu họ thôi?”.
Cal: “Tôi muốn nói không ai yêu ai cả. Mọi người đều bị thu hút bởi đối tượng khác giới và kết đôi với nhau để duy trì giống nòi theo bản năng sinh sản tự nhiên. Nhưng sự thu hút đó không kéo dài lâu. Do tác động của thuốc men, cơ thể chúng ta dần quen với ảnh hưởng của phenylethylamine. Vàthu hút cô từng có với đối tượng của mình dần dần phai nhạt. Điều đó xảy ra hoàn toàn tự nhiên. Cô có thể lấy được lượng phenylethylamine tương tự, chất kích thích mà não bộ cần, bằng cách ăn càng nhiều sô-cô-la càng tốt để có cảm giác mở ngoặc, yêu ai đó, đóng ngoặc”.
Mình: “Vậy... anh không tin vào tình yêu lãng mạn?”.
Cal: “Tôi nghĩ mình vừa trả lời đấy thôi”.
Mình: “Chỉ vì anh đã dành quá nhiều thời gian tìm hiểu chủ đề này sao?”.
Cal: “Xét theo kinh nghiệm của bản thân tôi thì, đúng vậy. Và từ những mối quan hệ tôi quan sát quanh mình”.
Mình: “Thế nghĩa là Holly và Mark sẽ chia tay nhau đơn giản chỉ vì giữa họ không có thứ gì gọi là tình yêu?”.
Cal: “Không phải vậy. Đúng là cuối cùng thì vẫn phải vậy. Nhưng trước khi chuyện đó xảy ra, họ sẽ phải chia tay vì nền tảng hai gia đình quá khác biệt”.
Mình nghĩ không thể nào bị bắt lỗi khi buột miệng nói: “Ít ra họ cũng là con người, không giống như cô gái gọi tôi trông thấy ra khỏi phòng anh khi nãy”.
Mình cảm thấy hết sức thỏa mãn khi lần đầu tiên kể từ lúc gặp nhau, anh ta hoàn toàn cứng miệng.
Đáng buồn là sự khoái trá này nhanh chóng lụi tàn khi gót giày của mình kẹt trong đống đá cuội ngoài khách sạn. Nó đã bay mất lớp kim loại bằng bạc phủ bên ngoài. Mình nghĩ không thể nào sửa nó được rồi.
Phải công nhận lớp đá cuội rất bắt mắt. Nhưng chẳng lẽ người dân ở đây chưa bao giờ biết đến nhựa đường sao? Đúng là quá mất mặt. Tên Mê Người Mẫu phải giúp mình kéo nó ra. Chiếc giày cao
Bàn tay anh ta bao quanh ống chân mình. Bạn biết đấy, nghĩa là ngón tay cái của anh ta đụng đến mấy ngón tay ở phía bên kia.
Tạ ơn Chúa, mình đã nhớ cạo lông chân trước khi đi ăn tối!
Chúa ơi, mình vẫn còn tơ tưởng đến mấy món ăn ngon miệng đó. Mình không nghĩ đêm nay sẽ ngủ được đâu. Hơn nữa, mình cứ luôn nghĩ về con Dude. Nó chắc chắn vẫn bình yên chứ? Thế nào Julio cũng gọi điện nếu xảy ra điều gì bất trắc. Mình đã để lại số điện thoại của mình kế bên điện thoại bàn, để Julio có thể dùng điện thoại của mình mà không khiến cước phí điện thoại của bố mẹ em gia tăng.
Mình vừa mới kiểm tra, không thấy thằng bé gọi. Nghĩa là con Dude vẫn ổn. Không có tin gì nghĩa là tin tốt, đúng không? Con Dude CHẮC CHẮN đang yên bình.
Chỉ là bây giờ tụi mình đã xa nhau đến 5 đêm, tính từ khi nó còn là một chú mèo con. Ai sẽ thức dậy theo thói quen khi con Dude đứng bên bậu cửa sổ kêu meo meo dưới ánh trăng lúc 4 giờ sáng và an ủi nó khi mình không có ở đó bây giờ? Tiếng meo meo đó đã từng khiến mình phát điên. Nhưng bây giờ mình lại thấy nhớ nó. Giờ đây, mình sẽ đổi lấy bất cứ thứ gì chỉ để được nghe thấy tiếng meo meo đó. Thật ra, mình không nghĩ có thể ngủ được nếu không nghe thấy âm thanh đó...
Gửi đến: Dịch vụ Bảo vệ quyền lợi du hành của khách hàng Tạp chí New York <TravelPrivcustser@thenyjournalcom >
Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom >
Về việc: Thuê x
Tôi biết hôm nay là Chủ nhật, và văn phòng đã đóng cửa. Tuy nhiên, khi tôi đến nhận xe đã được đặt trước, tôi cứ đinh ninh mình sẽ nhận được một chiếc ôtô mui kín với thùng xe có thể chứa đủ bốn chiếc túi LOẠI LỚN. Tôi đã đề nghị đi xe Jaguar hay Mercedes, không phải Toyota. Bây giờ tôi phải nhét một cái túi vào ghế sau với hai hành khách trong khi chúng tôi sắp đi đường NÚI gập ghềnh. Quí vị có nghĩ rằng sẽ thật sự an toàn khi lái xe xuyên qua rặng núi với một cái vali to đùng nhét giữa hai hành khách ngồi ghế phía sau không?
Cá nhân tôi thì không nghĩ vậy. Hi vọng Thứ hai sẽ nhận được hồi âm từ quí vị.
Mark Levine, MD
Gửi đến: Julio Chasez <julio@streetsmartcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Con Dude
Chào em, Julio! Chị phải nói rằng, chị bắt đầu cảm thấy lo lắng rồi. Mọi việc vẫn ỔN chứ? Vì em không hồi âm gì cả trong khi chị chỉ muốn biết mọi chuyện ở nhà ra sao. Chị biết em bận học và còn tập hockey này nọ, nhưng nếu em chịu khó gửi cho chị một lá email ngắn thôi, chỉ để thông báo con Dude vẫn ổn, chị sẽ cảm ơn em lắm.
Có lẽ chị sẽ nhắn vào máy nhắn tin của em.
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Cậu ở đâu vậy?
????????????????????
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Cậu ở đâu vậy?
Tớ vẫn đang trong phòng khách ăn sáng. Còn CẬU ở đâu?
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
T>
Về việc: Cậu ở đâu vậy?