Bố
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mary Langdon <mlangdon@internetcafenetworkcom>
Về việc: Anh
Thôi thì em sẽ hiểu việc anh không thèm trả lời email của em cũng có nghĩa anh chẳng quan tâm đến em hay sự sống của em gì cả. Em nghĩ từ GIA ĐÌNH chẳng có ý nghĩa gì với anh nữa rồi.
Sao cũng được. Em vẫn có thể sống tốt mà không cần anh - đó là lý do tại sao tòa án ngay từ lúc đầu đã tuyên bố em là trẻ vị thành niên rồi.
Bây giờ em đang ở Canada, nói ra phòng khi anh quan tâm thôi. Chuyến đi CỦA EM cũng chẳng khiến một người giàu sụ hay đi du lịch như anh thấy thú vị đâu nhỉ. Nhưng dù sao thì, bây giờ ANH đang ở đâu vậy? Gstaad? Hay Ougoudagou? Chắc chắn là một nơi nào đó còn nổi tiếng hơn cả nơi em đến nữa.
Đừng lo (anh cũng muốn vậy thôi), em chắc chắn sẽ ổn mà. Ở đây vẫn chưa thấy lạnh lắm. Trừ khi đêm về. Nhưng em sẽ ngủ trong ô tô. Thật tệ khi Jeff không thể để lò sưởi cả đêm được, vì nó tốn pin quá.
Hẹn gặp anh ở kiếp sau.
Mare
Gửi đến: Mary Langdon <mlangdon@internetcafenetworkcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Anh
Em vậy hả? Tại sao phải ngủ trong ô tô của một gã trai? Anh cứ tưởng em đã rút ra bài học cho những gì xảy ra từ lần trước rồi chứ.
Anh CŨNG đã hồi âm email của em. Nếu em chịu khó từ bỏ thói quen thay đổi địa chỉ email cứ mỗi hai ngày một lần, chắc chắn thỉnh thoảng em cũng nhận được hồi âm từ người em gửi email rồi.
Anh có thể gửi em một nghìn đô nữa nếu em cho anh biết anh có thể đánh điện gửi đến đâu. Nhưng chuyện gì đã xảy ra với một nghìn đô anh gửi cho em tháng vừa rồi? Em làm gì với tiền của anh vậy hả? Nếu anh phát hiện em nướng tiền anh vào thuốc phiện, Mary, anh sẽ cắt viện trợ ngay. Em có hiểu lời anh nói không? Anh nghĩ em vẫn chưa hoàn thành tốt phần “không muốn dựa dẫm nữa” khi là trẻ vị thành niên. Tuy nhiên, với lứa tuổi 25 này, em không thể nào dựa dẫm người khác được.
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Mary Langdon <mlangdon@internetcafenetworkcom>
Về việc: Anh
Ôi Chúa ơi, anh đúng là người anh trai vĩ đại nhất mà bất cứ cô em gái nào LUÔN muốn có! Hãy gửi tiền đến Western Union ở Whistler, BC nhé.
Tụi em phải sống trong ô tô vì những căn hộ và phòng khách sạn giá rẻ đều bị những tay lướt ván Winter X chiếm hết rồi, để chuẩn bị cho cuộc thi. Cũng tốt thôi, vì tụi em sẽ bán được CẢ TÁ thứ linh tinh được nhuộm màu này. Tụi em còn không kịp nhuộm m
Em cần tiền để trang trải những thứ thiết yếu, băng vệ sinh, thực phẩm này kia, cho đến khi tụi em có lời. Chúa ơi, anh Cal. Em sẽ không bao giờ đụng đến thuốc. Em cần để đầu óc tỉnh táo cho NGHỆ THUẬT của mình nữa chứ. A là TUYỆT NHẤT!!
Yêu anh nhiều,
Em gái bé nhỏ của anh
Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>
Từ: Ruth Levine <rlevine@levinedentalgroupcom>
Về việc: Xin chào!
Con yêu, mẹ xin lỗi lại làm phiền con, mẹ biết con đang vui vẻ trong chuyến rong chơi châu Âu của mình. Nhưng mẹ cần biết càng sớm càng tốt rằng: Dạo gần đây con mặc áo lạnh size mấy vậy? Mẹ biết thường thì con chọn size lớn, nhưng con đã đến phòng tập rồi, đúng không? Nên có lẽ con sẽ hơi phình ra một chút, và con dùng size Cực Lớn chứ hả?
Mẹ chỉ hỏi vì hóa ra Susie Schramm - con nhớ chứ, lá email trước mẹ có nói đến con bé đó - biết đan! Đúng vậy! Là một luật sư đầy quyền lực VÀ mặc quần áo size bốn, con bé còn biết đan trong thời gian rãnh rỗi (dĩ nhiên là trong khoảng thời gian con bé không đi làm hay tham gia tình nguyện vào B’Nail Brith rồi).
Và mẹ đã đặt con bé đan một cái áo ấm cho con. Rõ ràng là, con bé chẳng ngại dùng những gam màu táo bạo. Mẹ biết con rất thích màu vàng, vì vậy đó sẽ là thứ con sắp
Ối chà, hình như là một bất ngờ Hannukah thì phải! Được đấy nhỉ!
Hồi âm ngay và cho mẹ biết ý kiến nhé.
Yêu con,
Mẹ
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Darrin Caputo <darrincaputo@caputographicscom>
Về việc: Chào con, là mẹ đây
Holly, lại là mẹ đây. Darrin nói mẹ không được dùng email của nó để viết cho con nữa, nhưng con đâu nghe điện thoại khi mẹ gọi. Có thể điện thoại của con không hoạt động khi ở châu Âu, hoặc con sử dụng chức năng Caller ID, nên không thèm nghe máy khi biết mẹ gọi.
Cũng không sao. Mẹ hiểu bây giờ con không muốn nói chuyện với mẹ mình mà. Mặc dù mẹ chính là người đã sinh ra con, đã khóc trong sung sướng khi nghe bác sĩ nói đứa bé là con gái, đứa con gái bé bỏng mà dường như mẹ đã muốn từ bỏ hi vọng khi sinh ra một loạt bốn thằng con trai.
Mẹ viết email này vì hôm qua đã gặp mẹ của Jane Harris tại Kroger Sav-On, và những gì bà ta nói với mẹ khiến mẹ không yên lòng. Bố con nói chẳng có gì quan trọng, nhưng mẹ không đồng ý. Mẹ nói với bà Harris rằng bà ấy thật may mắn khi có đứa con gái như Jane, con bé chỉ thích những đứa con trai theo Công giáo, như thằng người Anh tên Dave, và th chuyên viên đầu tư ngân hàng Malcolm.
Và bà Harris nói với mẹ rằng, “Nhưng Mark Lavine cũng là thằng bé ngoan. Nghe này, Maria, cô nên thôi ngay suy nghĩ đang mất con gái đi, thay vào đó, cô nên nghĩ mình đang có thêm một thằng con trai”.
Claire Harris nói vậy là có ý gì? Tại sao bà ấy nghĩ mẹ sắp có con trai chứ? Mẹ không cần thằng con trai nào nữa, mẹ đã có bốn đứa rồi... là năm nếu tính thêm Roberto của Darrin. Holly, con không đang suy tính làm điều gì ngu ngốc khi ở Ý đấy chứ?
Mẹ hi vọng con hiểu rằng, nếu con kết hôn với thằng Mark này, mẹ sẽ không coi nó là con, cũng như con không còn là con gái mẹ nữa. Hãy suy nghĩ về chuyện này, mẹ xin con đấy.
Mẹ sẽ cầu nguyện cho con.
Mẹ của con
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Ai đó nên kéo Cal Langdon qua một bên và nói với anh ta rằng cái áo sơ mi anh ta đang mặc, mình chắc chắn anh ta nghĩ nó rất mô-đen và mang phong cách SoHo, nhưng thật ra, nó làm anh ta trông giống một chàng gay. Làm sao một người nam tính như anh ta lại không hề biết điều này?
Và mình biết Cal là người nam tính. Không phải chỉ vì anh ta đã một lần kết hôn, hay ả gái gọi mình trông thấy lượn ra từ phòng khách sạn, vì, như bạn biết đấy, những thứ như thế chẳng chứng tỏ được điều gì nữa, trong ời đại ngày nay (cứ nhìn Curt mà xem). Mình biết điều đó căn cứ vào những chuyện vừa xảy ra ngay trong nhà hàng cả bọn đang ăn tối này, vì trời lại mưa (đất nước này LÀM SAO ấy nhỉ?) và chẳng ai muốn ra ngoài nấu nướng, cũng như không muốn mạo hiểm bật lò nấu lên để điện trong nhà lại tắt lần nữa.
Hơn nữa, hình như mọi người đều trong tâm trạng không vui, mặc dù chẳng ai chịu kể mình nghe.
Có lẽ do trời mưa.
Tuy nhiên, họ chỉ để tụi mình vào nhà hàng này sau khi cả bọn đã đứng ngoài cửa suốt 10 phút gõ gõ vào cửa kính, năn nỉ ông chủ cửa hàng bằng thứ tiếng Ý đứt quãng làm ơn bán hàng cho mình. Vì họ, cũng giống như những ông chủ cửa hàng khác mà tụi mình đã gặp ở Porto Recanati (dĩ nhiên là trừ quán bar Điên Loạn và cửa hàng Xăm Hình Khêu Gợi), luôn tỏ ra lưỡng lự khi phải chuẩn bị thức ăn để bán cho khách hàng, mặc dù họ chẳng buồn treo bảng đóng cửa lên cửa sổ. Rõ ràng là vào giai đoạn hết mùa du lịch như thế này, tất cả những gì các ông chủ cửa hàng Le Marche muốn làm là mời những người bạn lâu năm đến nhà hàng xemMagnum PI mỗi đêm - tất nhiên là bằng tiếng Ý - và lờ đi những khách hàng - dĩ nhiên là trả tiền sòng phẳng - lỡ chân bước vào quán.
Tạ ơn Chúa, Mark không còn khả năng trả lời không nữa, nếu không cả bọn sẽ chẳng được ăn. Anh ấy luôn mang theo sổ tay Hướng dẫn Du lịch và nằng nặc đòi đến nếm thử tất cả những nơi ông chú Holly đã đánh dấu. Anh ấy thậm chí còn cho các chủ cửa hàng thấy số sao họ được đánh giá, và nằng nặc đòi họ làm thức ăn. Có lẽ đó là do anh phải tiếp xúc với bệnh nhân cả ngày, nhưng ở Mark chỉ tỏa ra một xúc cảm “Hãy đối xử tốt với tôi” khiến người ta không thể nào không đáp lại.
Trừ mẹ của Holly.
Nhưng thật ra nghe cũng không kinh khủng như vậy. Với riêng Mark thì được, vì bạn không hề có cảm giác muốn gõ đầu anh ấy bằng cây thục bi-da.
Tuy nhiên, mình biết Cal không phải là gay bởi vì - dù anh ta có đang mặc chiếc áo sơ mi đó và từng có vợ là người mẫu, và việc Holly cứ cương quyết nói không có, dĩ nhiên rồi, nhưng này, người vợ luôn là người không được biết đầu tiên đấy nhé - đó là sau Magnum, mọi người lại tiếp tục xem Babe, bộ phim về một con heo nhỏ có thể chăn giữ đàn cừu. Những người Marquersan, hay người nào đấy không rõ, đang ngồi đó, trông rất bắt mắt, trong những chiếc quần jean Marche và áo pull Bon Jovi, nhưng Cal không hề nháy mắt một cái. Anh ta chỉ tập trung uống ly rượu vang Ý của mình như thể nó rất ngon và người ta không nên bán nó như một chất làm se khít lỗ chân lông vậy.
Không chàng gay nào có thể cưỡng nổi sự cám dỗ của Babe. Không phải mình cho rằng ông chủ nhà hàng và những người bạn của ông ấy là gay. Họ chỉ là người nước ngoài. Có lẽ họ đã bật khóc khi xem phần kết của Magnum. Mình bỏ lỡ điều đó vì bận lẻn vào toa-lét nam, cố gắng lấy trộm một cuộn giấy vệ sinh, vì toa-lét nữ không có. Giấy lót bàn ngồi cũng không nốt.
Tiện thể mình cũng thắc mắc: Vậy là sao? Về chuyện này. Rõ ràng là, phụ nữ Ý không bao giờ dùng toa-lét bên ngoài. Đó là lí do duy nhất mình có thể giải thích cho tình trạng hiện nay của một vài toa-lét nữ ở Le Marche. Nếu buộc phải đi thì những phụ nữ Ý này sẽ làm gì nhỉ? Chỉ cần ngồi xổm thôi sao? Bản thân mình còn khó ngồi xổm khi tập Pilates, và đó là quần dải rút đấy nhé. Còn bây giờ làm sao mình có thể ngồi xổm với chiếc quần bó bụng và chiếc quần lửng chật cứng này đây? Nói thật đấy. Bạn thử nghĩ xem. Tất nhiên mấy ông chủ nhà hàng này chẳng thèm bận tâm.
Đúng, mình biết chứ, họ chỉ hoạt động vào mùa hè và bọn mình lại không đến đây vào mùa du lịch, nhưng mình rất nghi ngờ, có thể chủ sở hữu nơi này đang cất giấy lót bàn ngồi ở đâu đấy, và đợi đến khi bờ biển nhộn nhịp trở lại mới lấy ra. Chắc hẳn ở đây người ta có suy nghĩ cho rằng giấy lót bàn ngồi chỉ là thứ yếu.
Chính vì vậy mà một lần nữa, mình có thể nói rằng, đó là lý do tại sao nước Mỹ là siêu cường quốc và các người, nước Ý, thì không. Vì chúng tôi là một quốc gia luôn quan tâm đến sự thoải mái trong nhà vệ sinh.
Bây giờ thì mọi người lại đang bàn luận về ngày mai. Bạn biết đấy, ai sẽ là người quay về Rome để đến lãnh sự Mỹ. Đầu tiên mình nêu ý kiến Holly và Mark nên đi để mình có thể nằm ườn bên hồ bơi uống bianco frizzante và đọc Nora Roberts số mới nhất. Này, dù sao đây cũng là kì nghỉ của tớ màhẳng phải sao?
Nhưng không. Cal nhất quyết, “Tớ đi cùng hai người”, khi nói với Holly và Mark.
Này? Đi với họ sao? Tại sao chứ? Không phải anh đang có cuốn sách gì đó cần viết hay sao? Họ không cần anh, Cal Langdon. Phiên dịch viên thì được. Không phải một kẻ mê người mẫu.
Mình biết anh ta định làm gì. Chắc anh ta nghĩ mình không biết, vì mình chỉ là một họa sĩ truyện tranh tầm thường còn anh ta là một nhà báo tầm cỡ viết về khủng hoảng dầu mỏ ở Ả-rập Saudi. Nhưng mình đã BIẾT TỎNG kế hoạch ranh mãnh của anh ta. Anh ta nghĩ, nếu đi với Holly và Mark có thể thừa cơ đưa ra những lời nhận xét chống đối hôn nhân, một cách nhẹ nhàng thôi, và điều đó sẽ tác động đến sự thiếu tự tin của Holly, khiến cậu ấy bắt đầu sợ hãi về việc đã cãi lời bố mẹ để kết hôn, và thế là, cậu ấy sẽ hủy bỏ tất cả!
Mình sẽ không để chuyện đó xảy ra. Mình chỉ tuyên bố, nếu Cal đi, mình cũng sẽ đi!
Bây giờ thì anh ta nhìn mình chằm chằm với cặp mắt giống hệt Robert Redford từ phía bên kia mép bàn, như thể mình đang bị đe dọa dữ tợn, nên sẽ sợ quá mà rút lại lời nói.
Vô ích. Mình cũng nhìn anh ta chằm chằm không kém, trong khi Holly và Mark đang bàn cãi có nên để hai đứa mình cùng đi hay không. Mark nói rằng nếu đi cùng, hai đứa sẽ có cơ hội thưởng thức một trong những nhà hàng Roman mà chú Holly đã đánh dấu trong cuốn sổ tay Hướng dẫn du lịch Rome Mark tìm thấy trong biệt thự.
Nhưng Holly nói đây cũng là kì nghỉ của hai đứa mình, tụi mình không cần phải tốn thời gian đi về như con thoi giữa Rome và Le Marche trong chiếc Toyota này. Mặc dù lần này không có thêm chiếc vali nào, vì chỉ là một chuyến đi về trong ngày.
Mình có thể thấy Cal sẽ không thay đổi quyết định, nên mình nói, “Tớ cũng rất thích đi xe Toyota”, khiến Holly phải ngoái lại nhìn, “Chúa ơi, cậu LÀM SAO vậy? Mà cậu đang viết gì trong cuốn sách đó thế?”.
Phải dẹp ngay. Cập nhật thông tin sau nhé.
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Nỗi kinh hoàng lại tiếp tục.
Ngay khi Cal đứng dậy để “sử dụng phương tiện vệ sinh có sẵn” trong nhà hàng, mình nói với Mark rằng nếu anh ấy đúng là người bạn tốt, anh ấy nên khuyên Cal ở lại biệt thự (mặc dù mình chẳng thích anh ta có mặt ở đó, vì mình sẽ phải ở một mình với anh ta trong khi Holly và Mark đến lãnh sự Mỹ vào ngày mai, nhưng sao cũng được). Hơn nữa, anh ấy cũng nên nói với Cal rằng áo sơ mi anh ta đang mặc nhìn quá nữ tính. Mark giải thích rằng anh ấy đã khuyên Cal nên ở nhà nhưng vô ích, và đó là chiếc áo sơ mi mua ở Bangladesh - cái áo sạch duy nhất còn lại trong ba lô của Cal. Rõ ràng là, anh ta đã nhỏ to ngon ngọt với bà Frau Schumacher về chuyện giặt đồ giùm trong khi mọi người đang ăn uống.
Không tin được anh ta có thể trơ trẽn lợi dụng tình cảm mà bà lão đáng quí đã dành cho mình như vậy, thậm chí cả khi anh ta CÓ CHO bà ấy mười euro, như lời Mark nói.
Tuy nhiên.
Chí ít thức ăn cũng ngon miệng. RẤT ngon là đằng khác. Mặc dù nó được chế biến bởi một đầu bếp mà mắt lúc nào cũng dán chặt lên Babe. Cả Cal và mình đều tránh ăn hàu sống, nhưng Cal chỉ đơn giản không thích chúng, còn mình tuy là người mới đi du lịch, nhưng mình không thích ăn đồ sống ở nước ngoài. Cả Holly và Mark đều reo lên vui mừng, “Ôi, mình được ăn thêm nè”, rồi húp soàm soạp m người cũng đến hai chục con.
Hừm. Hôm nay là ngày tử của đám hàu đó.
Sau bữa ăn, trời cũng đã tạnh mưa, cả bọn đi mua kem ở cửa hàng Gelateria và đi dạo dưới ánh trăng trên bờ biển. Thật lãng mạn! À, chỉ dành cho Holly và Mark thôi nhé.
Ồ lá la, lại tiếp tục bàn cãi Ai Sẽ Đến Rome Vào Ngày Mai...
Ai lại mua áo sơ-mi ở Bangladesh bao giờ??? Vì Chúa, sao không chọn mua đồ của Gap mà mặc?
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Claire Harris <charris2004@freemailcom>
Về việc: Holly
Chào con yêu! Con đừng lo, mọi việc đều ổn. Bố vừa mới làm đứt một mạch máu trên con mắt khi đang dịch chuyển dàn âm thanh đằng kia, nhưng ông ấy nói chẳng thấy đau gì hết.
Dù sao đi nữa, mẹ chỉ hi vọng mình không làm rối tung mọi thứ. Vì mẹ có trông thấy bà Marie Caputo ở cửa hàng tạp hóa, bà ấy trông vẫn rất thểu não về Holly như thường lệ (và còn nói rằng mẹ thật may mắn khi con chỉ hẹn hò với những thằng như Dave - nhưng có chuyện gì xảy ra với thằng bé vậy? Nó cũng dễ thương...) và mẹ có nói xa gần chuyện bà ấy không nên xem việc Holly kết hôn đồng nghĩa với việc bà ấy mất đi một đứa con gái, mà là có thêm một thằng con trai.
Sau đó mẹ mới nhớ bà ấy không nên biết tuần này Holly và Mark sẽ kết hôn
Hi vọng mẹ không để lộ bí mật, hay gây ảnh hưởng xấu đến bất cứ chuyện gì!
Còn thằng Cal đó, mẹ đồng ý với con, Ả-rập Saudi là một đề tài hết sức buồn chán cho một cuốn sách.
Tuy nhiên, thằng bé trông rất đẹp trai trong chiếc áo cổ lọ nó đã mặc lên chương trình Charlie Rose. Mẹ nghĩ nó là len Kashmir. Con chẳng thiệt thòi gì đâu nếu chịu khó cho nó một cơ hội, nói bâng quơ vậy thôi.
Con nghĩ sao lại đi khuyên mẹ không nên lo lắng chuyện con sẽ yêu cậu ta? Mẹ không muốn nghe con nói những điều tiêu cực như vậy, cô nương à. Con biết mình là người gây hấp dẫn mạnh mẽ mà. Ít ra là khi con không bị hội chứng tiền kinh nguyệt[39] và chịu khó vén tóc qua mang tai.
Yêu con,
Mẹ
Gửi đến: Claire Harris <charris2004@freemailcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Holly
MẸ À! LỚN CHUYỆN RỒI!!!! CON ĐÃ DẶN MẸ ĐỪNG NÓI GÌ HẾT CƠ MÀ!!!
ĐỪNG KỂ BẤT CỨ CHUYỆN GÌ VỚI BẤT CỨ AI CHO ĐẾN KHI CON NÓI VỚI MẸ MỌI CHUYỆN ĐÃ ỔN!
CŨNG ĐỪNG ĐI ĐẾN KROGER SAV-ON HAY BẤT CỨ NƠI NÀO MẸ CÓ THỂ ĐỤNG PHẢI MẸ CỦA HOLLY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
J
Gửi đến: Darrin Caputo <darrincaputo@caputographicscom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Mẹ anh
Ôi Chúa ơi, Darrin, mẹ anh đã biết chưa? Về chuyện Holly và Mark? Vì hình như mẹ em đã khai ra gì đó rồi. ANH cũng biết mà, đúng không? Về chuyện...
Chúa ơi, nếu anh cũng không được phép biết thì sao đây? Holly sẽ GIẾT em mất nếu cậu ấy biết em kể cho anh. Cậu ấy chỉ muốn khiến anh ngạc nhiên, vì anh luôn nói đùa cậu ấy nên ổn định với chàng nào đó.
Sao cũng được, chuyện này rất khẩn cấp. Holly cư xử hết sức lạ lùng suốt chiều nay, rất tuyệt vọng, và em nghĩ có lẽ cậu ấy đã nghe mẹ anh nói gì đó. Darrin, tuần này Holly và Mark sang Ý để tổ chức đám cưới bí mật! Nhưng mọi chuyện không hề diễn ra suôn sẻ! Nhân viên phòng đăng kí kết hôn không hợp tác, còn bếp lò của ông chú anh thì không hoạt động và cả người bạn của Mark lúc nào cũng nói những chuyện xấu xa về...
Thôi, anh đừng quan tâm mấy chuyện đó. Anh phải giữ cho bác gái không biết chuyện gì đang diễn ra, vì em nghĩ Holly không thể chịu đựng thêm nữa. Anh có thể làm gì khiến bác gái mất tập trung không? Anh và Bobby giả vờ xin con nuôi hay sao đó?
A, đúng rồi! Hãy nói với bác rằng anh sắp làm phẫu thuật chuyển đổi giới tính!!! ĐÚNG VẬY!!! Bác ấy sẽ RẤT quan tâm cho xem!
Cám ơn anh nhé, Darrin, anh là tuyệt vời nhất! Em sẽ viết email khi có tin gì mới...
NHỚ ĐỪNG NÓI VỚI HOLLY EM ĐÃ KỂ ĐẤY!!!! KHI NÀO ANH NGHE CÔ ẤY THÔNG BÁO KẾT HÔN, CỨ TỎ RA CỰC KÌ KINH NGẠC VÀ SỮNG SỜ!!!!!!!!!!!!!!
J
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
AAAARRRGH. MẸ ƠI LÀ MẸ ƠI. Mình yêu mẹ và tất cả mọi thứ - thật tuyệt vời khi trong cuộc đời, có một người luôn nói với bạn, mỗi khi bạn ca cẩm về gã trai nào đó, rằng “Thằng bé chắc đang thầm yêu trộm nhớ con thôi, nên mới cư xử như vậy”? - nhưng mẹ NHIỀU CHUYỆN quá đi.
Đúng là một sự KHỦNG HOẢNG, mẹ đã tiết lộ - dù chưa nghiêm trọng lắm - với bác Caputo.
Và thật ra, đây đúng là lỗi của mình. Lẽ ra ngay từ đầu mình không nên nói bất cứ điều gì... cho mẹ nghe. Mẹ đã không còn khả năng giữ được bí mật kể từ khi... ừm, lúc nào cũng vậy mà thôi.
Mình không biết phải giải quyết thế nào đây. Cơn khủng hoảng mới này. Đây là chuyện bà Frau Schumacher không thể dùng võ mồm để giải quyết, cho đến khi, bạn biết đấy, nó được giải quyết.
Ngay khi nhận được lá email đó, mình đã nhanh chóng đến phòng Holly và Mark - Holly về phòng ngay khi cả bọn về đến nhà và bảo rằng cậu ấy nhức đầu... cũng đúng thôi, nếu cậu ấy đã nghe bác Marie nói gì đó đúng như mình nghi ngờ - và gõ cửa phòng, vì mình biết chắc Mark đang ngồi ngoài terrazza nhấm nháp vài ly cùng Cal.
Holly cất tiếng “Vào đi” một cách yếu ớt - cậu ấy trông thật tồi tệ! Rất TỒI TỆ! Mình hỏi có phải cậu ấy đã nghe mẹ nói gì rồi không và cậu ấy trả lời đúng như vậy, mình chỉ biết nói xin lỗi vì đó hoàn toàn là lỗi của mình.
Holly vẫn tỏ ra đáng yêu, bảo mình đừng lo lắng, cậu ấy không hề trách mình chút nào...
Nhưng đó là lỗi của mình. Mình biết mà.
“Mình bắt đầu suy nghĩ đám cưới này đúng là không nên”, Holly nói.
!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ngay lập tức mình bảo cậu ấy PHẢI kết hôn với Mark. Nếu cậu ấy không làm vậy, niềm tin về tình yêu lãng mạn của mình sẽ bị lung lay đến tận gốc rễ. Rằng hai người sinh ra để là của nhau. Cứ nhìn cái cách anh ấy có đôi bàn chân thật to, trong khi chân cậu ấy lại nhỏ nhắn xinh xắn. Cái cách cậu ấy ghét cà chua trong khi anh ấy lại thích, anh ấy ghét dưa món Đức nhưng cậu ấy thì ngược lại... Họ thường đều đặn ăn hết dĩa thức ăn của nhau.
CẢ HAI đều yêu thích bộ phim Thiên đường thứ bảy, không chỉ riêng Holly. Mark sẽ không thú nhận điều này, nhưng anh ấy cũng không thèm nghe điện thoại mỗi khi mình gọi vào tối thứ Hai. Holly nói anh ấy cũng hay khóc khi kết thúc phim nữa.
Mình phân tích cho Holly nghe tất cả điều đó và cậu ấy chỉ gật đầu yếu ớt nói rằng cậu ấy sẽ cố gắng. Mình bảo cậu ấy đi ngủ đi, sáng mai sẽ cảm thấy nhẹ nhàng h
Nhưng cuộc nói chuyện xem ra vẫn chưa ổn lắm. Thế là mình xuống lầu để tìm Mark - và đụng phải anh ấy cũng đang đi lên lầu, anh nói rằng cũng cảm thấy hơi mệt nên quyết định đi ngủ sớm.
Thế là mình nắm tay anh kéo vào một trong những phòng ngủ còn trống - thì ra cuối cùng Cal đã quyết định không chọn căn phòng màu hồng - và kể cho anh ấy nghe chuyện gì đã xảy ra giữa mẹ mình và mẹ Holly.
Nhưng anh ấy chỉ nói: “Jane à. Anh không hề lo lắng về chuyện này đâu”.
“Nhưng Holly đang xuống tinh thần!”, mình kêu lên. Mình không tin được anh ấy không phát hiện ra chuyện đó! Đúng là mình chơi với Holly đã lâu, từ hồi lớp một, kể từ khi gia đình cậu ấy dọn về con đường nhà mình và mình đã nhanh nhảu chạy qua nhấn chuông hỏi thăm xem nhà đó có con gái để mình chơi cùng hay không.
Nhưng Mark đã sống cùng cậu ấy hai năm nay! Bạn cũng nghĩ anh ấy phải hiểu Holly như mình chứ! Họ ngủ cùng giường với nhau cơ mà!
“Holly chỉ mệt mỏi thôi”, Mark nói. “Cô ấy mệt lử rồi, anh cũng vậy. Hôm nay là cả một ngày dài mà”.
“Thế thì...”, mình phải thú nhận rằng, mình đã bật khóc, như thể mình vừa xem kết thúc của Babe hay Thiên đường thứ bảy vậy, “anh sẽ không nghĩ đến chuyện hủy hôn chứ?”.
“Đám cưới à?”, Mark cúi xuống nhìn mình như thể mình là con điên. “Không bao giờ. Tại sao anh phải làm vậy?”.
“Là bởi vì...”
Và sau đó, trước khi mình có thể kiềm chế, nó cứ thế tuôn ra. Sự thật. Về anh bạn Cal của anh ấy.
Mình biết như vậy không hay ho lắm. Khi lắm lời như thế. Đặc biệt là khi nói xấu chàng rể phụ với chú rể. Đặc biệt là khi chỉ còn 36 tiếng nữa là đến đám cưới.
Dù vậy. Cal hoàn toàn xứng đáng nhận lấy điều đó. Anh ta nghĩ mình là ai mà dám đem chuyện phenylethylamine cũng như có suy nghĩ sẽ ngầm phá hoại đám cưới của cô bạn mình bằng cách cấy sự hoài nghi vào lòng cậu ấy - thậm chí tệ hơn, vào đầu người chồng tương lai?
Mark lắng nghe tất cả những gì mình nói (mình nói với sotto voce, để Cal, vẫn còn ngồi dưới terrazza, không nghe thấy). Và, sau khi mình kể xong, anh đã có hành động hết sức quái lạ.
Anh ngửa đầu ra sau, và cười vang.
Đúng vậy! Anh cười rất to! Như thể đây là câu chuyện hài hước nhất mà anh từng nghe!
Thẳng thắn mà nói, mình chẳng thấy có chuyện gì đáng cười. Nếu mình sắp kết hôn, và phát hiện một trong những người bạn của mình đang lên kế hoạch sử dụng sức ảnh hưởng của cô ta đến mình để khuyên mình nên dừng lại...
Hừm, chuyện đó thật nực cười, vì nếu mình đã quyết định lấy ai đó, không ai có thể ngăn cản mình được.
Đó chính xác là điều Mark nói với mình.
Mark: “Janie, Cal là một trong những người bạn thân nhất mà anh từng có. Nhưng không ai có thể khuyên anh thôi kết hôn với Holly. Đặc biệt là từ người mà hôn nhân của người đó đúng là một thảm họa”.
Câu nói này khiến mình khô nước mắt ngay.
Mình biết chuyện này hoàn toàn sai lầm, nhưng mình không thể nào không mở miệng hỏi, “Anh biết Valerie, vợ cũ của Cal
Mark: “Biết à? Có, anh biết chứ. Biết chính xác như cậu ấy biết vợ mình vậy. Trong thời gian cũng khá lâu như cậu ấy. Anh có mặt vào cái đêm họ gặp nhau mà”.
Mình: (cực kì quan tâm về chuyện này) “Thật vậy sao? Cô ta trông có đẹp không? Cô ta là người mẫu mà, đúng không?”.
Mark chỉ nhún vai. Mình phải công nhận rằng, trông Mark chẳng quyến rũ gì cả. Nhưng có lẽ đó là do ánh sáng từ bóng đèn điện của Ý trong căn phòng màu hồng này.
Mark: “Cô ta cũng được. Không phải tuýp người của anh. Cao, tóc vàng hoe và mảnh mai. Em biết đấy. Một người mẫu điển hình”.
Mình: (gật đầu một cách thông cảm) “Và cũng rất ngốc nữa, đúng không?”
Mark: “Cũng không đến nỗi ngốc nghếch để chúng ta không nhận thấy cô ta đã tóm gọn những đồng lương đầu tiên của một gã trai. Trong khi sự nghiệp người mẫu lại không suôn sẻ như cô ta mong đợi. Hoàn toàn trái ngược với những gì cô ta được định hướng trong Trường Barbizon hay bất cứ nơi nào cô ta được huấn luyện, nghề người mẫu xem ra rất khó khăn. Em phải thức dậy sớm. Nhưng cô ta không thích điều đó”.
Ối chà chà! Mark thật sự rất ghét vợ cũ của Cal! Anh ấy CHƯA BAO GIỜ nói xấu ai cả, anh ấy là người đàng hoàng tử tế.
“Vậy thì...”, mình vẫn không chắc là có an toàn không khi để Mark một mình cùng anh bạn. “Nếu Cal CỐ thuyết phục anh không nên cưới Holly thì...”
“Cậu ấy sẽ không cố làm những chuyện như vậy”, Mark nói. Nhưng trông thấy mình nhướng mày lên nghi ngờ, anh nói thêm, “Nếu cậu ấy có cố gắng, cũng chẳng tác dụng gì đâu. Anh không thể tin em lại nghĩ rằng chuyện đó có thể xảy ra, Janie ạ. Anh yêu Holly, không ai có thể khuyên anh thôi kết hôn với cô ấy. Cal cũng không. Mẹ anh cũng không. Thậm chí mẹ của Holly cũng không. Không có thứ gì có thể chen ngang vào đường đi của tụi anh được. BẤT CỨ THỨ GÌ”.
Đáng buồn là, câu kết luận của bài diễn văn truyền cảm này không như mong đợi, vì ngay khi Mark mở miệng nói “Mẹ của Holly”, gương mặt anh trông có vẻ nhợt nhạt và anh nói nhanh, “Ừm. Anh xin lỗi. Đột nhiên anh cảm thấy không khỏe lắm”, rồi đâm đầu vào nhà tắm, và những âm thanh dữ dội phát ra.
Thế là mình chỉ còn cách mong anh ấy sẽ ổn và trở về phòng, cảm thấy thật hạnh phúc khi biết rằng, dù cho Cal có cố thuyết phục ra sao, thì chí ít, Mark, sẽ giữ vững quyết tâm của mình.
Về phần Holly... chúng ta phải chờ xem sao. Mình NGHĨ Holly hiểu rõ cậu ấy đang làm điều đúng đắn.
Ngày mai, khi ngồi trong xe, mình sẽ nói chuyện thêm với cậu ấy.
Giờ thì, để Cal Langdon biết anh ta không thể khuyên Mark thôi kết hôn, mình nên...
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Ôi Chúa ơi, bạn không thể đoán nổi mình vừa bắt gặp Cal làm gì đâu!!!! Tay Viết Báo Tin Tức Dày Dạn đang ngồi ngoài tarrazza, chìa đĩa cá ngừ của Zio Matteo cho những con mèo hoang gầy nhẳng đang nhẹ nhàng tiến vào biệt thự từ những chuồng ngựa gần đó.
Anh ta nhảy bắn lên như bị trúng đạn khi mình gọi tên anh ta, mấy con mèo chạy mất, nhưng mình đã trông thấy
Mình đã trông thấy chúng.
Với việc sợ rắn, và bây giờ là hình ảnh yên bình bên bầy mèo, có lẽ Ngài Không Có Trái Tim xét cho cùng cũng có một cái.
Tuy nhiên, mình đã không để lộ điều mình biết. Về trái tim của anh ta. Thay vào đó, mình nói với anh ta - vì mình không thể ngăn nổi bản thân - rằng mình đã nói chuyện với Mark, và anh ta (Cal) đang sống trong thế giới tưởng tượng nếu anh ta nghĩ rằng có thể khuyên anh ấy (Mark) hủy hôn với Holly vào thứ Tư.
Thật ngạc nhiên, Cal hoàn toàn lờ đi. Thay vào đó - trong khi mắt vẫn nhìn chằm chằm đôi Christian Louboutins của mình, như thường lệ thôi - anh ta hỏi liệu mình có biết phụ nữ Ấn Độ thường làm đẹp cho chân bằng phẩm màu đỏ không.
????????????????
Anh ta đúng là có gì đó không được bình thường.
Mình: “Ừm, không biết. Nhưng tôi biết nếu họ để lộ cổ chân nơi công cộng, họ sẽ chịu hình phạt chặt mất chân. Tại sao anh không viết cuốn sách phản ánh sự bất công này, thay vì dự đoán chuyện gì sẽ xảy ra với Ả-rập Saudi sau khi nguồn dầu mỏ cạn kiệt?”.
Cal: (cuối cùng cũng chịu rời mắt khỏi chân mình) “Cô có nghĩ cuộc sống của những phụ nữ ở đó sẽ dễ thở hơn nếu quốc gia họ, xét về bản chất, bị cô lập với thế giới bên ngoài chỉ vì họ không còn tài nguyên chúng ta muốn bóc lột không? Hay cô nghĩ cuộc sống của họ sẽ càng khốn khổ hơn?”.
Mình: “Rõ ràng là khó khăn hơn. Nhưng tôi có thể làm gì khác? Dùng ít chai nước khoáng hơn sao?”.
Cal: “Đúng vậy, sự tiêu thụ quá mức các sản phẩm liên quan đến dầu mỏ là nguyên nhân hàng đầu khiến trái đất nó
Thật tình mà nói, mình không tin trên đời này còn người phụ nữ nào muốn kết hôn với anh ta nữa. Với suy nghĩ như anh ta. Thậm chí đến người mẫu cũng chẳng thèm.
Hừm, có thể đó là lí do vì sao bây giờ anh ta chỉ hẹn hò với người nước ngoài. Vì họ chẳng thể nào hiểu được những gì anh ta nói.
Mình: “Chà, tốt nhất chúng ta nên sử dụng sạch dầu mỏ và làm quen với tình trạng thế là hết sạch rồi và sau đó trở về với trạng thái như buổi sơ khai thôi”.
Cal: “Ý cô muốn nói trước khi họ cho đóng chai nước khoáng và bán nó với giá một đô năm mươi xu một chai có gas và giả vờ cho rằng uống loại nước này tốt hơn nước máy à?”
!!!!!!!!!!!!!!!!
Mình: “Tôi không biết. Anh mới chính là người viết sách. Nhưng sao anh cứ nhìn chân tôi hoài vậy?”
Cal: “Còn cô sao cứ nhìn đũng quần tôi mãi?”
MÌNH THỀ CÓ CHÚA!!! ANH TA HỎI THẲNG MÌNH NHƯ VẬY!!!!
TẠ ƠN CHÚA, đột nhiên Peter xuất hiện hỏi mình, “Jane Harris, em nghe thái tiếng chị mới biết chị còn thức. Bây giờ chị có thể vẽ Wundercat cho Website của tụi em như lời chị đã hứa được khôn?”, và đưa cho mình giấy vẽ cũng như vài cây bút màu.
Thế là mình trả lời, “Dĩ nhiên là được rồi, Peter”, bằng giọng nói duyên dáng nhất - dù mình đang PHÁT HOẢNG về chuyện cái đũng quần - và vẽ cho thằng bé năm mươi bức họa Wondercat, trong khi Cal ngồi đó quắc mắt giận dữ trong ánh nến - “Peter, giờ này lẽ ra em nên ngủ rồi chứ? Sáng mai em không đi học à?”
Nhưng tất nhiên trả lời rằng cậu bé học trên internet và không cần phải đăng nhập vào thời gian cố định trong ngày.
Tất cả những gì mình có thể nghĩ là, nếu Peter không xuất hiện đúng lúc đó thì sao? Cal và mình đã nói chuyện mặt đối mặt về vấn đề dầu mỏ. Gần đến nỗi, mình có cảm giác - chỉ ngẫu nhiên thôi - rằng nếu hai đứa không ghét nhau nhiều đến vậy, có thể cả hai sẽ... mình chẳng biết nữa.
Hôn nhau hay gì đó.
Mình BIẾT! Nhưng mình thậm chí không thích anh ta. Anh ta là kẻ phô trương Cái Gì Cũng Biết - một kẻ mê người mẫu!
Tuy nhiên, ở anh ta toát ra... điều gì đó. Mình không biết đó là gì. Mình vẫn đang yên lành ghét cái bản chất của anh ta cho đến khi trông thấy anh ta với lũ mèo.
MÈO!!!! ANH TA THÍCH MÈO!!!!
Rõ ràng anh ta không MUỐN bị trông thấy khi đang cho chúng ăn. Anh ta có vẻ XẤU HỔ khi thấy mình.
Và rồi, khi cả hai đứng gần bên nhau như vậy, trong suốt cuộc tranh luận nho nhỏ đó...
ĐÙNG. Là vậy đấy. Mình không thể nào không ngắm nhìn anh ta trông rất đẹp trai dưới ánh nến, với đôi mắt xanh biếc và mái tóc rối như Brad Pitt, cổ áo sơ mi của anh ta hơi mở rộng ở cổ nên mình có thể trông thấy một phần ngực mà trước đó anh ta đã trưng bày ngoài hồ bơi và...
MÌNH LÀM SAO VẬY??? MÌNH ĐÃ CÓ BẠN TRAI RỒI MÀ!!!!!!!!!!
Thì, cũng không hẳn.
Nhưng mình sẽ có nếu mình muốn có. Tất cả những gì mình cần làm là đi đến British Columbia, và ĐÙNG, anh ấy kia, người bạn trai. Một bạn trai TIN vào tình yêu. Một bạn trai KHÔNG BAO GIỜ rằng tình yêu đơn giản chỉ là một phản ứng hóa học xảy ra trong não bộ được gây ra bởi những xung động của phenylethylamine (đặc biệt là khi Malcom cũng không hề biết những từ to tát đó).
VẬY TẠI SAO MÌNH CÒN NGHĨ VỀ CAL NHƯ THẾ????
Không thể do chuyện bầy mèo khi nãy. Chắc chắn là do không khí trong lành này. Nó TÁC ĐỘNG đến một cô gái như mình. Ngay khi trở về thành phố và hít thở khói thải của New York đẹp lão đó, mình sẽ ổn lại thôi.
Hi vọng vậy.
Trong khi đó, mình chỉ cần TRÁNH XA anh ta cũng như chất pheromone hấp dẫn giống cái của anh ta hay bất cứ thứ gì khiến mình luôn suy nghĩ không biết cảm giác ngủ cùng Cal Langdon là như thế nào.
Ngày mai mình chắc chắn sẽ mang đôi Adidas. Không có chàng nào nhìn vào chân bạn khi bạn mang một đôi Adidas cả.
Chúa ơi, BÂY GIỜ làm sao mình có thể ngủ được đây?
PDA của Cal Langdon
PHẢI tránh xa rượu prosecco. Nó khiến mình làm những chuyện quái gở nhất, những thứ mình không bao giờ làm khi đầu óc tỉnh táo... như cho lũ mèo hoang ăn cá ngừ hảo hạng. Hay ngắm nhìn ánh trăng phản chiếu lấp lánh trên mái tóc của cô họa sĩ truyện tranh nào đó...
Ai đã uống hết uýt-ki rồi?
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Darrin Caputo <darrincaputo@caputographicscom>
Về việc: Mẹ anh
EM NÓI THẬT KHÔNG???? HOLLY VÀ MARK ĐANG LÉN LÚT KẾT HÔN À???? Ở Castelfidardo sao?
Chà, chọn một nơi cũng lạ kì nhỉ (em có trông thấy thằng nhỏ của một bức tượng nghệ sĩ đàn xếp khỏa thân ngay quảng trường xã không? Anh bạn đó thuộc HÀNG KHỦNG đấy), nhưng anh không thể không vui mừng cho tụi nó được. DĨ NHIÊN tụi anh sẽ làm gì đó để đánh lạc hướng mẹ. Anh cũng chưa biết chính xác phải làm gì... Bobby sẽ tính chuyện này, cậu ấy giỏi mấy vụ này hơn anh.
Ôi Chúa ơi, đây đúng là TIN TỐT LÀNH. KHÔNG AI xứng đáng có được một đám cưới lãng mạn ở Ý hơn em gái Holly của anh. Chuyển cho con bé nụ hôn ngọt ngào nhất từ anh nhé, và đừng lo lắng, anh sẽ không nói cho MA nào biết đâu!!!!
Thân,
D
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Claire Harris <charris2004@freemailcom>
Về việc: Mẹ
Này, con không cần phải HÉT vào mặt mẹ như thế. Người ta sẽ hiểu như vậy khi trông thấy một lá email được viết bằng chữ in hoa. HÉT VÀO MẶT NGƯỜI KHÁC. Như vậy rất thô lỗ.
Mẹ không hề cố ý tiết lộ cho bà Marie biết. Thật sự như vậy. Mẹ chỉ lỡ miệng thôi. Con nên thông cảm cho mẹ một chút. Mấy ngày nay mẹ đã chịu nhiều căng thẳng về tổ chức Cơ đốc giáo Salvation Army, nơi mẹ đang tình nguyện làm việc rồi. Ba ngày thứ Bảy liên tục vừa qua mẹ đã đăng kí bán hàng trong một cửa hàng quần áo cũ. Nhưng mỗi lần như thế họ đều xếp mẹ làm việc phía sau, ủi những bộ đồ em bé mà người ta đã quyên góp! Mẹ biết mình rất khéo tay trong việc ủi đồ, nhưng họ không thể nào xếp mẹ vào vị trí tính tiền ít nhất một lần được sao? Hay giúp đỡ những người nghèo tìm được bộ quần áo phù hợp với vóc dáng họ cũng được?
Nhưng không. Lúc nào cũng, “Nhìn kìa, Claire đến rồi. Lấy bàn ủi ra thôi”.
Mẹ đang nghĩ đến chuyện bỏ việc ở đó để qua làm cho Good Will. Marcy Clark nói với mẹ rằng ở đó người ta không bắt mình ủi BẤT CỨ CÁI GÌ.
Hơn nữa hôm qua bố con đụng phải trái xoài, con cũng biết bố con vốn bị dị ứng. Mẹ đã NHẮC ông ấy trong rổ trái cây có một trái xoài. Mẹ định dùng nó để làm món salad trái cây đem đến nhà Helen Fogarty để tổ chức tiệc cây nhà lá vườn tuần này.
Nhưng bố con lại đi bổ nó ra, cứ nghĩ đó là trái đu đủ, và bây giờ ông ấy bị nổi đốm đỏ khắp hai cánh tay. Mẹ đã thoa kem cho bố, nhưng mẹ nghĩ chắc phải đưa bố đến Promtcare một chuyến nữa để lấy thuốc chống viêm thôi...
Thế nên con đừng cáu kỉnh với mẹ. Mẹ đau buồn quá nhiều rồi.
Mẹ chẳng thể nào hiểu nổi Marie đang gặp vấn đề gì nữa. Ít ra con gái bà ấy đã gặp được người thật sự muốn kết hôn với nó. Tất cả những gì con gái CỦA MẸ có được là một hợp đồng đầu tiên với Cartoon Network. Tuy bố mẹ rất tự hào về con, nhưng con không thể cùng hưởng tuần t mật với cái hợp đồng đó được, đúng không? Cũng chẳng thể nhìn vào trong với cặp mắt âu yếm khi con thay tã cho nó.
Thế nên, hãy để mẹ được nghỉ ngơi một chút.
Yêu con,
Mẹ
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Bình tĩnh. Bình tĩnh. Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi. Mình có thể giải quyết được. Mình hoàn toàn có thể giải quyết được...
Không, mình không làm được. Chuyện này đúng là thảm họa. Một thảm họa tàn khốc.
Mình phải làm gì đây????
Gửi đến: Listserv <Wundercat@wundercatlivescom>
Từ: Peter Schumacher <webmaster@wundercatlivescom>
Về việc:
Chào buổi sáng những thành viên yêu mến Wundercat! Hôm nay có TIN NÓNG HỔI về JANE HARRIS cho các bạn đây! Hai người bạn sắp kết hôn của chị ấy đã ăn trúng hàu kém chất lượng đêm qua, và sáng nay xụi luôn rồi! ĐÚNG VẬY! Họ còn không thể nhấc chân ra khỏi giường!
Chuyện này rất tồi tệ vì lẽ ra hôm nay họ phải đến Lãnh sự Mỹ lấy đơn, để ngày mai họ được tổ chức kết hôn!
Nhưng sáng nay khi mình lái xe máy đến biệt thự, để mang cho JANE HARRIS ổ bánh mì nóng, chị ấy trông rất bối rối, và nói rằng, “Hãy hỏi bà nội em xem có làm được gì không”. Thế là tớ chạy đi gọi bà nội, và bà nói rằng chẳng thể làm được gì khi ăn trúng hàu như thế, họ phải đợi cho đến khi hết bệnh thôi.
Nhưng nếu họ không mau chóng lành bệnh, ngày mai sẽ không có đám cưới nào hết!
Đây đúng là một TIN TỒI TỆ cho JANE HARRIS.
Tớ sẽ liên tục cập nhật tin mới cho các bạn! Đây là Peter Schumacher, Fan Số Một của Wundercat!
Wundercat muôn năm!
Peter
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Hàu sống. Họ đã ĂN hàu sống.
Mình đã cảnh báo họ. Họ không thể trách mình đã không nói trước. Mình hỏi các bạn, ai lại đi ăn đồ sống ở nước ngoài? Ai chứ? Nơi đây không phải Nhật Bản. Ý không phải là quốc gia nổi tiếng với hải sản sống. Họ NGHĨ gì vậy?
Tội nghiệp Mark. Mình nghĩ đó là lí do tại sao đêm qua anh ấy nôn thốc nôn tháo như vậy. Bây giờ anh VẪN CÒN nôn. Thậm chí anh không lết nổi khỏi giường.
Còn Holly... Chúa ơi, khi mình gõ cửa để hỏi thăm xem tại sao họ vẫn chưa chuẩn bị lái xe đến Rome, Holly trả lời, trông cậu ấy giống như... một người sắp chết vậy. Cậu ấy không nhìn tệ hại như vậy kể từ ngày mùng Bốn tháng Bảy năm đó khi hai đứa sáng chế thức uống làm từ dưa hấu khoét viên và vodka (món cocktail Rocket’ Red Glare).
“Tớ nghĩ sẽ không có đám cưới nào hết”, cậu ấy nói. Vừa dứt lời đã hộc tốc chạy vào nhà tắm.
Mình còn có thể làm gì ngoài việc theo sau cậu ấy bây giờ? Không giống việc mình sẽ không giữ tóc giùm cậu ấy khi cậu ấy nôn lên nôn xuống như trước kia - cụ thể là Rocket’ Red Glare.
“Holly”, mình nói, nhẹ nhàng hết mức có thể, khi cậu ấy buông người xuống sàn nhà tắm vì kiệt sức. “Hôm nay hai người PHẢI đến Ý. Cậu biết ngày mai là ngày duy nhất ông thị trưởng có thể xếp lịch cho hai người mà.”
Nhưng hóa ra đó chẳng phải là câu thích hợp, vì Holly ngay lập tức òa khóc nức nở.
“Tớ biết chứ!”, cậu ấy gào lên thảm thiết. “Nhưng tụi tớ còn làm gì được? Chúng tớ sẽ không sống nổi nếu ngồi trong xe quá năm phút. Tớ sẽ phải dừng xe cứ ba mươi giây một lần để nôn mất thôi. Chúa ơi, Janie ơi. Hết thật rồi. Chúng tớ sẽ không được kết hôn. Không phải bây giờ. Không phải ở Ý. Cứ nhìn cái cách sự việc luôn tréo ngoe mà xem... có lẽ là không bao giờ. Có lẽ mẹ tớ nói đúng. Có lẽ chúng tớ nên quên chuyện này đi. Có lẽ tụi tớ đang làm một điều trái với tự nhiên”.
Mình biết! Nhưng mình không thể tin được những gì vừa nghe thấy.
“Trái tự nhiên sao? Holly, tớ biết cậu không khỏe, nhưng cậu CÓ ĐIÊN không? Cậu không thể cố quên chuyện này được. Hai người PHẢI kết hôn. Và hai người phải kết hôn ở đây, ngay trên nước Ý này”.
Cậu ấy chỉ nhìn mình đầy đau khổ với cặp mắt sưng mọng, “Tại sao?”.
“Vì tớ đã nói cho anh Darrin biết rồi!”, đó chính là điều mình sắp nói. Mình nhớ lại rằng mình không được phép kể chuyện này cho bất cứ ai, thế nên, vào giây phút cuối cùng, mình nói trại thành, “Vì đó là điều cậu luôn ao ước. Cậu đã lên kế hoạch chuyện này từ rất lâu rồi. Cả Mark cũng muốn như vậy, tớ biết mà. Hơn hết thảy những thứ khác. Cậu không thể từ bỏ chỉ vì chuyện ngộ độc thức ăn nhỏ xíu này được!”.
Cậu ấy trả lời bằng cách nôn thêm vài lượt nữa.
Thế nên mình phải đỡ cậu ấy trở về giường. Sau đó mình trông thấy Peter bên ngoài với đống bánh mì nóng cầm trên tay, và nhờ thằng bé đi gọi bà nội. Frau Schumacher cấp tốc chạy đến, trông rất lo lắng, và chạy đi xem cặp đôi bệnh tật ngay. Khi bà bước ra khỏi phòng, gương mặt bà lộ rõ sự đăm chiêu.
“Khôn xong rồi”, bà ấy nói với mình. “Họ khôn thể nào lái xe đến Roma rồi quai trở về được. Ngài mai thì được. Nhưng khôn phải hôm nay”.
“Nhưng PHẢI là hôm nay”, mình kêu lên. “Không còn thời gian nào khác! Ông thị trưởng đã nói thứ Tư là ngày duy nhất... và thứ Sáu tụi cháu phải đi rồi”.
Nhưng mình biết bà Frau Schumacher nói đúng. Bà đi xuống lầu làm món súp nóng để giúp Holly và Mark không buồn nôn nữa - chẳng vấn đề gì nếu bây giờ điện có tắt, vì đang là ban. Một ngày đẹp trời, đúng vậy. Mặt trời đang tỏa ánh nắng chói chang, và mặt nước hồ bơi đang sáng lấp lánh, cơn gió thoảng qua khiến hàng cọ cứ đung đưa nhè nhẹ...
Chết tiệt! Sao họ lại đi ăn thứ hàu đó làm gì không biết?
Và tại sao đất nước này lại TỤT HẬU đến vậy??? Nếu một người muốn kết hôn ở đây, trong khi cô ấy có đầy đủ giấy tờ được làm từ Mỹ, tại sao lại KHÔNG CHO??? Sao phải bắt cô ấy đi khắp nơi để lấy THÊM đơn? Có phải đây là cách để họ thử xem người ta có thật lòng muốn kết hôn hay không? Chỉ là một LÁ ĐƠN thôi mà, ai lấy mà chẳng được...
Ồ la la.
Ai lấy mà chẳng được.
PDA của Cal Langdon
Thề có Chúa, mình không biết chuyện này đã xảy ra như thế nào. Điều gần nhất mình biết là mình đang êm ái giấc nồng.
Sau đó, chưa đầy năm phút trước, một tên lửa nhỏ bé nhưng rất cương quyết lao tới giường mình, xé toang drap giường đã được xếp hết sức thoải mái, rồi hét toáng vào tai mình đã đến lúc thức dậy để lên xe rồi.
Mình chỉ mơ hồ nhớ rằng cái tên lửa này hình như là giống cái - nhưng đã không được phóng thích một cách hợp lí. Mãi lúc sau mình mới nhận ra, thứ giống cái đó, có hình dáng của một phụ nữ.
Một cốc cà phê được nhét vội vào tay mình, và mình bị hối thúc phải thay đồ. Ừ, thì thay. Sau đó, khi mình loạng choạng đi xuống lầu, tự hỏi chuyện gì đang xảy ra và tại sao bà Frau Schumacher lại đứng bên bếp lò, hình như đang nấu món súp gì đó, đột nhiên mình bị tóm lấy một cách thô bạo, bị đẩy ra ngoài, và bị xô vào ghế ngồi trong ô tô, rồi được chở đi với một vận tốc chóng mặt xuống con đường nhỏ bởi một người rõ ràng chẳng rành việc lái xe.
Ai đó nếu nhìn kĩ sẽ giống hệt Jane Harris.
Đang phê thuốc.
Thôi đúng rồi. Mình đã dần nhớ lại. Hôm nay tụi mình phải hộ tống Mark và Holly đến Rome để họ có thể lấy lá đơn cần thiết tại đại sứ quán Hoa Kì.
Tuy nhiên, vì lí do nào đó, Mark và Holly không có mặt trên xe.
“À, Jane này”, mình hỏi, bằng một giọng hết sức nhẹ nhàng để người phụ nữ ngồi cạnh bên - đang căng mắt nhìn đằng sau tay lái - không giật mình. “Không phải chúng ta đã quên mất thứ gì rồi sao? Hay chính xác là, ai đó thì phải? Hay, một cặp nào đó mới đúng?”.
Cô ấy dường như chẳng thèm để ý đến sự hiện diện của mình trong xe. Cô nàng đang hết sức chăm chú quan sát kính chiếu hậu, tính toán khoảng cách với xe đang chạy tới, để có thể rẽ ra strada principale[40].
“Mark và Holly bị ngộ độc thực phẩm”, mình khá ngạc nhiên vì cứ tưởng cô ấy không thèm trả lời. “Họ không thể làm được. Chúng ta phải đi mà không có họ”.
“Tôi hiểu rồi”. Mình cố tỏ ra biết điều hết mức có thể, vì cô ấy rõ ràng chẳng quen với việc vừa lái xe vừa nói chuyện. “Vậy tôi có nên hiểu rằng chúng ta sẽ đi xin lá đơn mà họ đang thiếu không?”
“Đúng vậy”. Cô ấy thảy thứ gì đó vào người mình. Nhìn xuống, mình trông thấy một cặp hộ chiếu. “Đừng lo, tôi đã lấy hộ chiếu của họ. Cả giấy khai sinh”.
Thật
“Cô thật sự nghĩ rằng đại sứ Mỹ sẽ cấp đơn, nếu ta đưa cho họ hộ chiếu và giấy khai sinh của bạn mình”, mình hỏi, giả vờ thuận theo cô nàng, “chỉ đơn giản bởi vì chúng ta năn nỉ họ làm vậy thôi?”.
Im lặng.
“Không”, cô nàng đột ngột trả lời khiến mình giật cả mình. “Họ sẽ cấp đơn vì chúng ta nói với họ rằng chúng ta là Mark Levine và Holly Caputo”.
Điều buồn cười nhất mình được nghe sáng nay.
“Không phải chuyện này sẽ hơi khó khăn sao?”, mình lại hỏi. “Cứ nhìn Mark có tóc đen và đeo kính cận, trong khi tôi có tóc vàng và thị lực hoàn toàn bình thường?”
Điều tiếp theo mình biết, cặp kính của Mark bay vèo đến người mình.
“Tôi chôm được trên chiếc bàn kê cạnh giường ngủ”, cô bắt cóc giải thích. “Anh không thể biết được Mark có tóc đen khi nhìn vào tấm hình đó. Nó là hình đen trắng kia mà. Anh có thể giải thích tóc anh bị tẩy màu do ánh sáng mặt trời, hay gì cũng được, nếu có ai muốn hỏi. Nhưng chẳng ai buồn hỏi đâu”.
Đáng buồn ở chỗ, mình bắt đầu dần tỉnh ngủ. Thậm chí đáng buồn hơn, chuyện này bắt đầu chẳng giống một giấc mơ chút nào, mà ngày càng giống một cơn ác mộng ở thực tại.
“Khoan nào. Cô nói nghiêm túc đấy à?”. Vì trông cô ấy CÓ VẺ hết sức nghiêm túc. Trong khi xe thì nẩy tung xuống strada principale - chạy ngang qua biển báo viết ROMA - với một vận tốc hết sức đáng nể. “Chúng ta sắp GIẢ DẠNG Mark và Holly sao?”
“Sao lại không?”. Cô ấy lái xe vượt qua một chiếc xe tải chở đầy - không nhìn cũng đoán được - vô số những con gà còn sống, được chất cao chót vót. Chúng kêu quác quác một cách điên cuồng nhìn mình. “Tất cả những gì chúng ta cần làm là đưa ra hộ chiếu và giấy khai sinh, rồi kí vài tờ giấy. Có gì to?”
“TO”, mình nói (kể từ khi nào người ta đã bỏ chữ “tát” khi muốn nói có gì to tát đâu vậy? Đây là phong cách nghệ sĩ hay sao? Mary cũng nói y như thế), “ở chỗ, đó chính là điều tôi tin rằng người ta gọi là giả mạo. Và có lẽ là sự khai man. Và có thể là những tội danh khác nữa”.
Jane Harris không thèm nhìn mình lấy một lần. Cô ấy đang đeo kính đen, rất khó nhìn vào đôi mắt ấy, nên chẳng thể biết được liệu cô ấy có muốn khẩu chiến hay không.
“Ôi, thôi đi”, cô ấy nói. “Như thể chúng ta sẽ bị bỏ tù không bằng. Mark là bác sĩ, không nhớ sao? Không ai có thể đọc ra chữ kí của anh ấy. Còn tôi là một họa sĩ. Tôi đã quá quen với việc giả mạo chữ kí của mẹ Holly trên phiếu học tập cũng như giấy xin phép rồi. Tôi nghĩ cũng rất dễ dàng khi giả mạo chữ kí của Holly mà thôi. Còn anh chỉ cần nguệch ngoạc vài nét cho Mark là được”.
Từ một vấn đề buồn cười đã dần chuyển sang một tình huống không thể nào cười nổi.
“Jane”, mình cố thêm lần nữa. “Phải chăng cô đang bắt cóc và cưỡng ép tôi cùng đi đến Rome để cùng phạm tội lừa dối chống lại chính phủ Mỹ?”
Cô ấy phớt lờ tính nghiêm trọng của vấn đề, chỉ đơn giản trả lời, “Thôi, anh im đi rồi uống cà phê và cứ tiếp tục gõ gõ gì đó vào cái máy của anh, nếu điều đó giúp anh thoải mái hơn. Có vài ổ bánh mì Peter đã mua để ở đằng sau nếu anh muốn ăn. Và tôi không bắt cóc anh. Tôi không đòi ai tiền chuộc vì anh cả. Làm như có ai chịu trả tiền nếu tôi làm vậy không bằng”.
Nước Ý phải ban hành thêm luật lệ ngăn cấm những chuyện thế này... lợi dụng một người đàn ông khi người ta vẫn đang ngái ngủ, cưỡng bức người đó để rồi lái xe hàng trăm kilomet đến một thành phố mà anh ta chỉ vừa đến đó cách đây một hai ngày, nơi anh sẽ bị ép buộc giả danh một người đàn ông khác...
ô ấy đang mang giày Adidas, nhưng mình vẫn trông thấy hình xăm đầu con mèo. CÓ phải do trời còn tinh mơ, hay nó thật sự có thể... chà... nháy mắt với mình?
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Chuyện này sẽ thành công. Chuyện này PHẢI thành công.
Mình biết Cal không hề ngờ rằng chuyện này sẽ xảy ra (ngạc nhiên quá nhỉ).
Nhưng ANH TA thì biết cái gì? Anh ta chống đối hai người bọn họ tiến tới hôn nhân trước cả khi những chuyện thế này xảy ra. Nhìn anh ta kìa, hỏi thăm có chìa khóa để vào toa-lét nam không. Anh ta VẪN còn lơ mơ không có khái niệm gì về xung quanh. Tóc phía sau đầu thì dựng đứng lên theo một phong cách thời trang hết sức lập dị - nhưng cũng không kém phần gợi tình.
GỢI TÌNH???? Mình đang NGHĨ gì vậy???? Mình đang làm NHIỆM VỤ ở đây. Mình không nên nghĩ về tình dục vào những lúc như thế này!!!
Chuyện này PHẢI thành công. Được nửa chặng đường đến Rome rồi, chỉ mới mười giờ kém thôi. Mình nên đến đó trước giờ ăn trưa... nhưng có lẽ mình sẽ đến đó khi người ta chuẩn bị nghỉ trưa rồi.
Nhưng không sao. Đây là đại sứ quán Mỹ. Họ KHÔNG LẼ NÀO cũng nghỉ trưa suốt bốn tiếng đồng hồ. Ơn Chúa, họ là NGƯỜI MỸ. Có lẽ họ chỉ nghỉ trưa một tiếng thôi, như tất cả những người bình thường khác. Thế nên mình có thể hoàn tất đơn, lấy APOSTILLE, và lên xe vào khoảng hai ba giờ gì đó, và trở về nhà trước khi trời tối.
LÀM ƠN chỉ nghỉ trưa một tiếng thôi...
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Cậu đi đâu vậy?
Xin lỗi nếu tớ có đánh sai chính tả nhé, tớ không nhìn rõ lắm, đầu tớ đang đau như búa bổ. Nhưng hai người đang đi đâu vậy? Bà Frau Schumacher - người đã đối xử rất tốt với tụi mình - nói rằng bà ấy không biết, hai người bỏ đi không hề nói với ai tiếng nào...
Dù sao thì, tớ cũng yên lòng. Khi cậu không có mặt ở đây để chứng kiến cảnh này. Hi vọng hai người có thời gian vui chơi thoải mái ở đâu đó. Tớ rất xin lỗi khi phá hỏng kì nghỉ của cậu thế này. Cả chuyện đám cưới nữa, tớ biết cậu cũng rất mong đợi chuyện này. Cũng nhiều như tớ mà thôi— 02q9375)(*&@
Xin lỗi, tớ không thể ngừng khóc được, nên không thấy rõ bàn phím.
Dù sao thì, tớ cũng rất vui khi thấy cậu và Cal hòa hợp với nhau. Hi vọng hai người đang đi đến Loredo hay nơi nào đó. Khu này cũng có nhiều cảnh đáng xem. Như nhà Madonna. Các thiên thần đã nhấc nó lên và mang nó đến Le Marche từ vùng Đất Thánh...
Ừm, tớ chỉ muốn hỏi, cậu có trông thấy mắt kính của Mark không? Anh ấy khẳng định đã để nó ở đầu giường, nhưng bây giờ không cò
Dù sao cũng không có gì quan trọng, vì nơi duy nhất anh ấy có thể đến là nhà tắm mà thôi. Tuy nhiên, sao vẫn lạ quá.
Ừm, hồi âm cho tớ khi cậu có thời gian rảnh nhé. Ôi, Chúa ơi, lại nữa rồi - tớ phải đi ngay đây...
Holly
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Đến nơi rồi!!!! Đại sứ quán Hoa Kì!!! Hai đứa đã đi liên tục chỉ dám nghỉ ngơi vài phút thôi!!!! Cal lái thay mình sau khi dừng chân ở trạm Mobil, sau đó hai đứa BAY thẳng mấy trăm kilomet tiếp theo.
Hơn nữa, anh ta cứ nằng nặc đòi đi tuyến đường khác, con đường này không đi qua núi. Như thế lại hóa hay, vì mình quên mang theo thuốc chống ói Dramamine. Hai đứa đến Rome lúc 12 giờ kém 15.
Và bây giờ đang có mặt tại đây!!!!
Phải nói rằng, nơi này chẳng giống như mình tưởng tượng chút nào. Phía bên trong, nhìn nó giống văn phòng của một nha sĩ. Có những chiếc ghế để gần đó cho mọi người ngồi đợi và một bàn tiếp tân có lắp kính để bạn có thể lấy số (chà, giống bàn của người bán thịt hơn nha sĩ nữa, nhưng sao cũng được). Số của mình là 92.
Mình phải nói rằng, Tên Mê Người Mẫu khá chuyện hơn mình nghĩ, chỉ cần đánh giá hành động đầu tiên của anh ta trong xe, khi anh ta hoàn toàn tỉnh ngủ. Phải công nhận mình cũng có phần cưỡng ép anh ta. Mình biết anh ta vẫn chưa tỉnh ngủ khi bị ép ngồi vào ô tô.
Tuy nhiên, anh ta đón nhận nó như một môn thể thao phải chơi vậy. Nguyên cả buổi sáng, anh ta không hề hé răng tuyên truyền tư tưởng chống đối hôn nhân tiếng nào. Có lẽ cuối cùng thì anh chàng cũng hiểu vấn đề rồi.
Fat-bottomed girls
They make the ronkin’ world go round...[41]
Ôi Chúa ơi, mình không TIN được đó là những gì mình đã nghe suốt chuyến đi! Cả hai đang chạy THẲNG đến cửa hàng băng đĩa và mua đại một CD khác. Mình không quan tâm nó là gì. Miễn KHÔNG PHẢI Queen.
Mặc dù phải công nhận rằng, Freddy Mercury khiến mình hài lòng hơn. Chúng ta là những nhà vô địch, các bạn ơi...
Ô kìaaaaaa, họ đang gọi số. 92, 92, là 92!!!!!!! 28 sao?
28????
Cal chỉ nhìn mình rồi nói: “Có vẻ chúng ta phải chờ ở đây hơi lâu đấy”.
Câu nói giảm hay nhất trong năm.
Và tất cả những gì mọi người phải đọc là tạp chí Thời gian Quốc tế[42]! Đọc Thời Gian Quốc Tế giúp quên đi Thời Gian Thực Tại, cũng giống như ngồi xem bản tin địa phương vậy, chỉ có điều không có những bản tin về tai nạn do máy cắt cỏ mà thôi.
Mình sắp CH
Nhưng cũng đáng. Cũng đáng nếu vì Holly. Chuyện này là vì cậu ấy. Và cả Mark nữa. Đây sẽ là...
ÔI CHÚA ƠI, ĐÂY SẼ LÀ MÓN QUÀ CƯỚI MÌNH TẶNG HỌ!!!!
ĐÚNG VẬY!!! Sao trước đây mình không nghĩ ra??? Mình không thể tặng họ cuốn nhật kí này - ừm, đặc biệt không phải bây giờ vì mình đã đề cập đến pheromone quyến rũ giống cái của Cal - mình sẽ tặng họ cái này... một lá đơn có thể cho phép họ kết hôn vào ngày mai.
Thiên tài. Đúng là thiên tài. Món quà này tuyệt hơn NHIỀU so với giá đỡ nến hay những thứ vớ vẩn khác.
Ôooooo, họ lại đang gọi một số khác... 92 đi. LÀM ƠN!!! Cầu cho 29 đến 91 đã bỏ đi đâu mất rồi.
Khoan nào. Họ không gọi số. Anh ta đang để một tấm bảng lên bàn. Nó nói gì vậy?
PDA của Cal Langdon
Không tin được chuyện này lại xảy ra. Không tin được mình phải đổi sang làm những chuyện như thế này. Mình đến Rome, có lẽ là một trong những thành phố đa dạng về ẩm thực nhất thế giới, nổi tiếng về phong cách ẩm thực, và thời gian ăn trưa chậm chạp kéo dài...
Và bây giờ mình đang dùng món pizza cà tím tại Amici Amore, một kiểu nhà hàng bán thức ăn nhanh có mặt khắp nơi trên nước Ý.
Phía sau còn có KHU VỰC CHƠI ĐIỆN TỬ.
Lẽ ra mình phải lên tiếng. Lẽ ra mình phải giải thích, rằng khi một người Rome treo bảng thông báo văn phòng sẽ đóng cửa vô thời hạn, anh ta thật lòng có ý như vậy.
Nhưng không. Cô ấy vẫn cố cãi. Cô ấy cố thuyết phục rằng chỉ cần cả hai ăn nhanh một bữa trưa nhẹ rồi nhanh chóng trở lại đại sứ quán, có thể chúng ta sẽ nhích thêm được một chút trong hàng dài người đang chờ ở đó. Mặc dù chẳng có hàng người nào cả, và sự thật là, cô ấy đang cầm trong tay một con số rõ ràng sẽ không được gọi cho đến ngày mai, hay thậm chí tuần tới.
Sao mình không mạnh dạn lên tiếng? Chuyến đi này không thể vô ích như vậy. Ngay bây giờ hai đứa có thể dùng một bữa ăn trưa thong thả và lãng mạn tại khu vườn ấm cúng phía sau khách sạn nào đó - lắng nghe tiếng chim bồ câu gù thay vì âm thanh những tiểu hành tinh bị bắn tung tóe bởi những nòng súng laser của máy tính đằng kia - tận hưởng ánh nắng mặt trời thay vì ánh đèn neon mờ mờ ảo ảo này.
Sao cứ để cô ấy lúc nào cũng làm theo ý mình? Đặc biệt là khi ý kiến của cô ấy bao giờ cũng dở tệ?
Mình không thích cà tím.
Mình phải đấu tranh. Khi cô ấy trở lại từ phòng vệ sinh, mình sẽ vùng lên. Mình sẽ nói cho cô ấy biết kế hoạch này đã nắm chắc thất bại. Mình sẽ nói cho cô ấy hiểu chuyện này hoàn toàn lãng phí thời gian, và cả hai nên trở về biệt thự để tận hưởng vài ngày sót lại của kì nghỉ. Mình sẽ nói cho cô ấy biết...
Cô ấy ra rồi.
Ô. Cô ấy nói phải đi thôi.
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Nhà hàng ngu ngốc! Rome ngu ngốc! Nước Ý ngu ngốc!
Phòng vệ sinh ở đây mắc cái CHỨNG gì vậy???? Thật tình. Mình phải vào nhà hàng Amici Amore ngu ngốc đó, và đâm đầu vào toa-lét nữ, ấn tượng đầu tiên là, toàn bộ nơi này được treo đèn màu đen - tại sao chứ? À, đó là vì (Cal nói với mình) sẽ gây khó khăn cho bọn nghiện hút, khiến chúng không thể tìm thấy mạch máu nếu chúng muốn hút chích trong đó.
Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất. Ôi, không!
KHÔNG CÓ TOA-LÉT NÀO TRONG ĐÓ CẢ. Không có. Không một cái nào. Nơi được gọi là toa-lét hóa ra chỉ là một cái lỗ. MỘT CÁI LỖ NGAY TRÊN SÀN. Với hai dấu chân nằm hai bên, và hai thanh để bám tay vào.
Được thôi, có lẽ PHỤ NỮ Ý biết nó là gì. Nhưng mình chưa bao giờ trông thấy thứ gì như thế, và mình KHÔNG HỀ BIẾT nên làm gì với thứ đó. Có lẽ chúng ta cần để chân lên dấu chân đó. Và rõ ràng chúng ta phải vịn vào tay cầm.
Và sau đó thì làm gì? Ngồi xổm à?
MÌNH KHÔNG MUỐN NGỒI XỔM.
Ôi Chúa ơi, đất nước này LÀM SAO vậy?
Cal nói anh ta biết một n không xa nơi này lắm, anh ta chắc chắn nơi đó sẽ có toa-lét trong nhà vệ sinh. Mình đang hoảng loạn, mình cứ để anh ta chở đi như thế. MỘT CÁI LỖ. MỘT CÁI LỖ. Amici Amore có NGHĨA là gì? MỘT CÁI LỖ LỚN Ở ĐÂY sao?
Ô. Cal nói nó có nghĩa Yêu Các Bạn (amici = các bạn, amore = yêu).
Yêu Các Bạn. Ha! Thỏa Mãn Các Bạn thì có. Bằng cách chỉ cho họ đến đó. ĐỂ XEM CÁI LỖ.
Nhưng anh ta đang chở mình đi đâu? Mình đã dặn Cal không nên đi quá xa Lãnh sự quán, vì mình CHẮC CHẮN họ không nghỉ trưa đến ba tiếng đâu. Họ là NGƯỜI MỸ, thật may mắn. Tấm bảng đó chẳng qua chỉ là một thủ đoạn nhằm hạn chế số người gặp phải những vấn đề vớ vẩn lặt vặt như mất hộ chiếu hay đại loại vậy. Họ không lừa được MÌNH đâu. Mình đã đi một đoạn đường rất dài. Mình không quan tâm sẽ mất bao lâu. Mình sẽ ngồi chờ ngay đó cho đến khi...
Ôiiiiiiiiii, một tòa nhà thật đẹp!
Hotel Eden
Sesto piano, la nostra terrazza ristorante da dove si può ammirare uno dei più bei panorami sulla Città Eterna.
Gli altri ce la invidiano, noi ve la offriamo. Oltre all’incantevole panorama, “La Terrazza dell’Eden” è da segnalare per i prestigiosi riconoscimenti tra cui uno Stella Michelin.
Khách Sạn Eden
Khách sạn sáu tầng của Rome:
Nhà hàng chúng tôi sẽ làm hài lòng quí khách với phong cách ẩm thực Địa Trung Hải cùng cảnh đẹp vô đối nhìn về Bảy Ngọn Đồi[43] của Rome.
“La Terrazza dell’Eden” là một trong những nhà hàng sành ăn uy tín nhất Rome và rất tự hào khi được phong tặng một sao Michellin.
Degustazione
Carpaccio scottato di branzino e capesante con olio extra vergine al basilico
Mezzi rigatoni grezzi all’aragosta con crema di zucca
Ravioli di barbabietola con polenta e taleggio
Coda di rospo al forno con speck e lenticchie
Medaglioni di vitello in crosta di pecorino senese con zucchine croccanti
Crostata aromatizzata con mele e mandorle, semifreddo alle nocciole e Ferrari Maximum Demi-sec
Caffe
Delizie friabili
Menu Sành Ăn
Cá mú biển và sò điệp xắt lát mỏng, ướp dầu ô liu nguyên chất hương húng quế
Mì ống tôm hùm sốt kem bí
Bánh bao nhân củ cải đường ăn kèm cháo ngô và phó mát mềm.
Cá nhám đút lò dùng kèm thịt heo xông khói và hạt đậu lăng
Tim bê xắt lát sốt phó mát cừu dùng kèm bí đao chiên giòn và kinh giới ô>Món bánh dùng lạnh hạt phỉ hương vị táo và quả hạnh sốt rượu Ferrari Maximum
Cà phê
Bánh ga-tô nhỏ
PDA của Cal Langdon
Bây giờ có phải hay hơn không. Nắng vàng rạng rỡ. Prosecco hảo hạng. Tầm nhìn bao quát toàn thành phố tuyệt đẹp. Nhà hàng “La Terrazza dell’Eden” của khách sạn Eden chưa bao giờ lung lay vị trí của nó. Kể từ năm 1889, nó đã đông nghẹt khách, đánh bại những cảnh đẹp khác của Rome bị giao thông tác động. Lẽ ra chúng ta phải đến nơi này ngay từ đầu.
Hãy để đó là bài học cho tất cả chúng ta: Đừng bao giờ để một họa sĩ chọn nhà hàng.
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Ôi Chúa ơi, mình biết nơi này! Đây chính là nơi Britney Spears và Pink ở lại khi quay đoạn phim quảng cáo cho Pepsi ở Colosseum, là nơi họ giới thiệu trong Superbowl!
Và những tay nhiếp ảnh đã chụp hình cho Britney trên khoảng sân đầy nắng này, cùng với tay diễn viên múa đã kết hôn đó
Hay thật.
Nơi này thật lộng lẫy, với hai tông màu xanh-vàng, và cảnh đẹp đáng KHAO KHÁT. Bạn có thể trông thấy con đường dẫn đến tòa thánh Vatican. Bạn có thể vẫy tay chào Đức Giáo hoàng. Chào Ngài! Mẹ Holly gửi lời thăm hỏi đến Ngài đấy ạ! Chắn chắn nhà văn Dan Brown không có ý đó đâu!
Cả prosecco nữa... tuyệt cú mèo. Thức ăn cũng rất ngon miệng.
Nhưng hai đứa phải nhanh lên thôi. Văn phòng sẽ mở cửa trong 45 phút nữa. Cal muốn đi xuống Những Bậc Thang Tây Ban Nha[44] dẫn xuống con đường lớn. Cứ như thể cả hai có thời gian ngắm cảnh không bằng.
Tuy nhiên, mình cũng “không nỡ” từ chối.
Đột nhiên, anh ta tỏ ra rất TỬ TẾ. Dẫn mình đến đây, giới thiệu cho mình biết cảnh này, trả tiền bữa trưa, và luôn tỏ ra... ừm, là một chàng trai chín chắn.
Và anh ta trông cũng rất... ừm, quyến rũ, ngồi đó trong chiếc áo sơ-mi vải và quần jean. Cuối cùng anh ta cũng vuốt tóc lại gọn gàng - cũng tốt thôi, nếu anh ta muốn trông giống Mark, vì anh ấy không nhiều tóc như Cal. Ánh nắng mặt trời đang phản chiếu mái tóc vàng óng ả của anh ta.
Và anh ta kể những câu chuyện hài hước, về thời thơ ấu khi anh và Mark còn đi học. Bạn không thể nào biết được anh ta chính là người mới hôm kia thôi còn khăng khăng cho rằng hôn nhân là một thể chế lạc hậu, và tình yêu chẳng là gì, chỉ là một phản ứng hóa học xảy ra trong não bộ.
Bạn biết đấy, với chuyện này và chuyện bầy mèo hôm qua, mình bắt đầu THÍCH anh ta mất rồi.
Có lẽ đó là do proseccoChúa ơi, cảnh này thật lãng mạn. Ngồi vắt vẻo trên cao nhìn xuống thành phố, ngắm nhìn những ngọn cây và những tàn tích cổ xưa, nhấm nháp rượu có gas và ô liu thơm ngát. Thật tiếc khi Holly và Mark không được thưởng thức mĩ cảnh này...
Holly và Mark! Mình phải đi thôi!
Gửi đến: Jane Harris < jane@wondercatcom>
Từ: Claire Harris < charris2004@freemailcom >
Về việc: Con
Mẹ không biết vì con giận nên cố ý lơ mẹ đi, hay có chuyện gì không hay xảy ra với con nữa. Dĩ nhiên mẹ hi vọng đó là do chuyện cũ. Hôm qua, khi mẹ đang xem lướt các kênh truyền hình trên ti-vi thì đột nhiên trông thấy kênh Du lịch nói về những vùng đất chưa được biết đến nhiều của nước Ý, thế là mẹ xem. Và thật tình cờ, họ đang làm phim về Le Marche, và còn nói rằng ở đó có CHÓ SÓI.
Đúng vậy. Có CHÓ SÓI. Ở trên đồi.
Mẹ hi vọng gần biệt thự của chú Holly không có ngọn đồi nào cả, và nếu có đi chăng nữa, cũng hi vọng đừng có chó sói. Và con nên nhớ đóng kín cửa sổ trước khi đi ngủ. Vì chó sói có thể nhảy rất cao. Chí ít đoạn phim tài liệu này cũng cảnh báo như vậy.
Mẹ nghĩ con không muốn hồi âm cho mẹ đâu vì con vẫn còn giận chuyện mẹ đã nói với mẹ Holly rằng bà ấy sắp có một đứa con trai, chứ không mất đi một đứa con gái. Mẹ không thể hiểu nổi làm sao bà Marie có thể suy luận ra Mark và Holly đang trốn đến Ý để bí mật
Mẹ nghĩ nên báo cho con biết tin này, hình như bà Marie sắp có những chuyện còn quan trọng hơn để lo lắng rồi: Bố mẹ vừa đến Promtcare vì bố con lại bị một mảnh dằm đâm vào chân (mẹ đã BẢO ông ấy nên đánh bóng sàn phòng ăn bằng cát rồi) thì tình cờ gặp chị dâu Brandy của Holly, nó ở đó cùng nhóc con Heather vì nó bị mắc kẹt hạt ớt bên trong mũi.
Là Heather, không phải Brandy.
Dù sao thì, theo lời Brandy nói, gia đình Caputo đang rất tức giận vì Darrin thông báo sắp kết hôn. Với bạn trai Bobby của nó. Tụi nó khẳng định sẽ tổ chức đám cưới đồng giới tại những bậc thang vào Tòa Thị chính nhằm nhắc nhở thị trưởng về những sai lầm của ông ấy.
Và mẹ đã gọi cho bà ấy - mẹ PHẢI gọi, để thông báo cho bà ấy biết Angela di Blasi đang bị cúm và câu lạc bộ đọc sách sẽ được tổ chức tại nhà mẹ tuần này - và bà ấy VẪN CÒN hoảng loạn về việc Darrin đã dám mời cả báo chí đưa tin sự kiện và thế nào Cha Roberto cũng biết Darrin là gay mất thôi.
Mẹ hi vọng bây giờ con yên tâm một chút.
Nancy Jansen nhờ con kí tên vào một tập truyện của Wondercat: tậpNhững năm đầu tiên cho đứa cháu trai của bà ấy. Mẹ hứa với bà là con sẽ đồng ý. Bà ấy sẽ gửi nó đến New York cho con với một phong bì có dán sẵn tem và ghi sẵn địa chỉ để con chỉ cần bỏ vào trong đó và gửi lại cho bà ấy.
Yêu con,
Mẹ
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Những Bậc Thang Tây Ban Nha đó chẳng có gì thú vị. Chúng nhẵn thín vì bị bước lên quá nhiều, có lẽ chúng cũng ba trăm năm tuổi. Đúng là một mối nguy hiểm đe dọa đến tính mạng. Mình xém chút nữa là vẹo chân đến mấy lần khi bước xuống dưới đó.
Ừm, xem ra nhà Shelly ở ngay bên cạnh. Shelly. Chẳng phải vợ ông là người đã viết tác phẩm Frankenstein sao?
Mình không hiểu tại sao Cal lại mím chặt môi khi mình hỏi câu này. Làm sao mình có thể biết tất tần tật về văn học được? Mình là một nghệ sĩ. Mình cá anh ta cũng không biết chuyện Michelangelo vì quá chán nản khi mọi người mãi bình luận về bàn tay trên tượng David nên ông cắt phăng nó đi.
Mình hỏi anh ta có biết chuyện này không, anh ta trả lời không biết. Và cũng nói thêm anh ta không hiểu, nếu nhiều người thích bàn tay đó như vậy, tại sao ông ta lại cắt nó đi.
Thế là mình giải thích, các nghệ sĩ luôn muốn khán giả nhìn ngắm tác phẩm của mình một cách tổng thể, không phải chỉ một phần. Nếu người ta mãi ngắm nhìn đôi tay, họ sẽ không trông thấy vẻ đẹp của phần còn lại. Đó là điều Michelangelo không mong muốn... khi chỉ tạo ra một đôi tay tuyệt vời. Ông muốn tạo ra một bức tượng tuyệt vời.
Mình có thể thấy rõ anh chàng khá ấn tượng về chuyện này. Có thể bù đắp việc mình nói với anh ta về chuyện Britney khi ở khách sạn Eden. Lúc đó anh ta trông có vẻ sợ hãi.
Sao cũng được! Mình không thể chịu nổi nếu anh ta là tạp chí Wall Street còn mình là US Weekly. Mình phải biết ĐIỀU GÌ ĐÓ nếu không năm nay sẽ không được chuyển sang báo cáo thuế thu nhập cá nhân hàng quý, có đúng không?
Dân híp-pi đang ngồi trên những bậc thang, chơi đàn ghi-ta và hát những bài ca về hòa bình. Trông thấy họ khiến Cal nhớ ra điều gì đó, vì anh ta nói, “Tôi phải đến Western Union”. Mình chỉ hỏi, “Sao vậy?”. Anh ta trả lời, “Tôi phải gửi tiền cho em gái”.
Thế là hai đứa đến Western Union - rất may là Những Bậc Thang Tây Ban Nha thuộc khu du lịch đông khách, nên hai đứa nhanh chóng tìm thấy ngay - và Cal đã gửi một ngàn đô cho ai đó tên Mary Langdon. Mình biết mình không nên nhìn lén, nhưng mình phải làm gì khác bây giờ?
Hơn nữa, mình rất tò mò.
Mặc cho anh ta không muốn nói về chuyện này, mình vẫn hỏi thăm em gái anh ta bao nhiêu tuổi. Anh ta nói rằng cô ấy đã 25. Hóa ra anh ta là anh trai lớn trong nhà. Thật khó tưởng tượng được Cal cũng có một em gái nhỏ.
Cũng rất khó tưởng tượng lúc nhỏ anh ta như thế nào. Nhưng chắc chắn anh ta cũng có lúc nhỏ chứ, vì đó là lúc anh ta và Mark trở thành bạn bè kia mà.
Mình thắc mắc không biết Mary có sợ rắn không.
Hơn nữa, cô bé cần một ngàn đô để làm gì nhỉ. Ai lại yêu cầu anh mình cho mượn món tiền lớn như thế? Chuyện này chắc chắn sẽ dẫn hai anh em ra Tòa án Nhân dân cho xem, bạn cứ biết như thế.
Nhưng khi mình hỏi, Cal chỉ trả lời ngắn gọn, “Mary là một nghệ sĩ” với giọng điệu chứng tỏ anh ta chẳng hề nghĩ nhiều về nghề này. Nghề CỦA MÌNH.
Sao cũng được. Biết giúp đỡ em gái mình là tốt. Mình sẽ không qui kết anh ta là người dễ dãi trong chuyện tiền bạc, nhưng bạn cũng có thể nói rằng cô gái đó đã tóm gọn anh ta trong tay để dễ dàng đào mỏ.
Hào phóng với em gái. Tử tế với mèo. Sợ rắn.
Tuy nhiên, vẫn là Tên Mê Người Mẫu. Và chống đối hôn nhân. E hèm.
Hai đứa trở lại Lãnh sự quán. Cal muốn bỏ cuộc, nhưng mình không đồng ý.
Thật may khi mình không đồng ý, vì mọi chuyện có vẻ tiến triển nhanh hơn. Họ đã gọi đến số 67 rồi. Các bạn đừng hỏi mình tại sao nhé.
Một điều phiền toái là... người phụ nữ này, cũng cỡ tuổi mình, hình như cũng đang chờ cấp tờ đơn giống mình. Cô ta sắp kết hôn với một người đàn ông Ý tên Paolo. Mình nghe lỏm được vì cô ta cứ thao thao bất tuyệt với bất cứ ai chịu khó lắng nghe. Paolo đang ngồi ngay bên cạnh, trông to lớn vụng về, nhưng gương mặt chẳng có mùa xuân. Cô ta nói rằng anh ta không biết nói tiếng Anh. Ngược lại, cô ta cũng chẳng biết nói tiếng Ý. Cô nói rằng mối quan hệ giữa họ hoàn toàn dựa trên sự thu hút xác thịt.
Nếu đây là sự thật, cũng thật đáng buồn. Đáng buồn cho cô ta. Paolo rất hấp dẫn, đừng hiểu lầm mình nhé. Nhưng cô ta chẳng còn gì khác để viết thư kể với gia đình. Mình tự hỏi không biết Paolo có khái niệm đang ngồi ở đâu, hay biết rằng họ sắp kết hôn không.
Mình thúc cùi chỏ Cal, anh ta đang bận rộn gõ gõ vào Blackberry (như thường lệ thôi) và hỏi anh ta (sotto voce) liệu Paolo có biết đang dấn thân vào việc gì không. Trước khi anh ta có cơ hội trả lời, quí bà Paolo tương lai đã lên tiếng, “Anh ấy là thợ cơ khí. Bố mẹ tôi không tán thành. Họ nghĩ tôi sẽ kiếm được tấm chồng khá hơn anh thợ máy người Ý chẳng biết chút tiếng Anh. Nhưng sự hấp dẫn giới tính giữa chúng tôi rất mạnh mẽ, làm sao tôi có thể chối từ?”.
Câu nói cuối này nhắm ngay đến mình. Không may là, mình nhìn đáp trả lại. Thế là bây giờ cô ta đã có đối tượng tiếp chuyện mới.
“Tôi là Rhonda”, cô ta nói. “Cô viết trong cuốn sổ đó thế?”
Mình: “Không có gì quan trọng”.
Rhonda: “A, đó là cuốn nhật kí hành trình. Tôi rất thích viết nhật kí. Cô biết đấy, tôi chẳng thể ngủ ngon giấc nếu không viết ra những gì đã xảy ra ngày hôm đó. Đôi khi tôi viết một mạch đến hai mươi, ba mươi trang”.
Mình: “Ối chà”.
Rhonda: (chớp đôi mi màu lông chuột về phía Cal) “Thế đây là anh yêu của cô à?”.
Mình: “Ừm, vâng. Đúng vậy. Đây là Mark. Còn tôi là Holly”.
Rhonda: “Chào Holly. Chào anh, Mark. Anh đẹp trai thật! Hai người đến đây làm gì vậy? Mất hộ chiếu phải không? Tôi đến đây để xin cấp đơn tổ chức kết hôn”.
Mình: “Trùng hợp nhỉ. Chúng tôi cũng đến đây để xin cấp đơn đăng kí kết hôn”.
Rhonda: “Ôi, thế hai người sắp kết hôn sao? Ngay nước Ý này? Tại sao vậy, nếu hai người không phiền trả lời? Sao không tổ chức ở Vegas?”.
Cal: “Chúng tôi không thể đợi nổi, Rhonda à. Tình yêu tôi dành cho cô gái này quá mãnh liệt, tôi muốn kết hôn với cô ấy ngay lập tức, không đợi chờ thêm giây phút nào hết. Tôi muốn nhanh chóng biến cô ấy thành bà Mark Levine, ngay trong khả năng cho phép của loài người”.
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Anh ta hài hước thật!!!!!
Ai biết được
Rhonda: “Ôi trời, đến bây giờ tôi mới hiểu! Cứ tưởng chỉ có tôi và Paolo thôi chứ. Anh gặp chồng tương lai của tôi chưa? Anh ấy không biết nói tiếng Anh. Và tôi cũng không biết nói tiếng Ý. Chúng tôi gặp nhau cách đây ba ngày. Tàu du lịch của tôi dừng tại đây. Tôi đã đi thuê một chiếc scooter, và gặp anh ấy, và... tôi không trở lại tàu của mình nữa. Ba mẹ tôi đang nổi giận - đó là chuyến tàu du lịch kỉ niệm ba mươi lăm năm ngày cưới của bố mẹ - nhưng tôi còn biết làm gì hơn? Sự hấp dẫn giới tính giữa chúng tôi không thể nào cưỡng nổi. Paolo giống một con thú hoang trên giường ngủ vậy”.
Mình: (vỗ vào đầu gối Cal) “Anh chàng này cũng thế đấy”.
Cal: (choàng tay ôm vai mình) “Cưng à, đừng e lệ nữa. Em cũng đâu vụng về”.