Mỗi chàng một nàng

Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Anh ta đã làm thế nào? Thức ăn ê hề đủ cho một đội quân nhỏ anh ta phải đánh thức rất nhiều người để nhờ họ nấu nhiều thức ăn thế này - hay ít ra cũng đưa thức ăn đến đúng giờ. Anh ta đã làm gì, đứng ngoài khách sạn dộng rầm rầm vào cửa cho đến khi họ chịu mở sao?

Bạn biết không? Chắc chắn là vậy rồi. CHẮC CHẮN là vậy.

Nhưng TẠI SAO? Tại sao một người luôn chống đối tình yêu và hôn nhân như anh ta lại LÀM những chuyện như thế?

Có lẽ cũng cùng lí do như mình nên anh ta mới xúc tiến để đảm bảo Holly và Mark có được đám cưới trọn vẹn - bởi cuối cùng thì, anh ta cũng có trái tim sao?

Mình nói thật lòng. CHẮC CHẮN anh ta cũng có trái tim. Chuyện này - và cả chuyện xảy ra ở thị trấn nữa - đã CHỨNG TỎ như vậy.

Rằng Cal Langdon rất... tử tế.

Chúa ơi! Terrazza trông thật xinh xắn - ai đó đã đặt những bình hoa tươi ở khắp nơi. Những chiếc bàn phủ khăn trắng muốt được kê trên thảm cỏ xanh, có cả những bông hoa huệ tây bằng nhựa - trông như thật - được thả trôi lững lờ trong hồ bơi. Sâm-panh đang được khui bôm bốp - đúng là một bữa tiệc vui nhộn!

Cùng những người mới tuần trước thôi tụi mình còn chưa biết mặt - thậm chí có những người hôm nay mới biết đến - nhưng vẫn tạo thành một đám đông thân ái. Cùng tụ tập bên nhau nhờ một người đàn ông, mà mới đêm qua thôi, vẫn còn nằng nặc cho rằng tình yêu chẳng là gì cả, nó chỉ là kết quả của sự thiếu cân bằng các chất hóa học trong não bộ.

Holly trông thật hạnh phúc ở đằng kia, cậu ấy đang khiêu vũ với ngài thị trưởng! Cứ như thể cuối cùng cậu ấy đã được khiêu vũ cùng bố mình.

Còn Mark đang khiêu vũ cùng - ôi, ai cũng được. Khoan nào, Annika gọi bà ấy là Mutti, ắt hẳn bà ấy là vợ ông thị trưởng. Mark trông cũng ngập tràn hạnh phúc. Holly và Mark sung sướng như đi trên mây. Thế này tuyệt vời HƠN NHIỀU nếu phải lén lút kết hôn tại Tòa Thị chính ở Mỹ. Ừm... bữa tiệc chiêu đãi sẽ ra sao nếu mẹ Holly là người lên kế hoạch?

Chuyện này sẽ không xảy ra - tuyệt đối không chuyện nào hết - nếu không nhờ người đàn ông ngay từ đầu luôn cho rằng Mark và Holly đang phạm phải sai lầm nghiêm trọng này. Cal Langdon đã sắp xếp. Cal Langdon đã sắp xếp TẤT CẢ.

Thật không thể tin được. Ước gì mình cũng có ý tưởng nào đó hay ho như thế. Sao anh ta không hỏi mình? Mình sẽ ủng hộ cả hai tay hai chân.

Nhưng rõ ràng bây giờ mình là kẻ thù của anh ta mất rồi. Cứ nhìn cái cách anh ta tránh nói chuyện với mình cả buổi sáng nay thì biết - trừ một lần duy nhất anh ta cảnh báo dây giày của mình bị sút. Tuy nhiên anh ta không gọi chúng là Christian Louboutin. Anh ta chỉ nói, “Giày của cô bị sứt dây rồi”.

Mình không có quyền trách móc anh ta. Về việc không thèm nói chuyện với mình. Đêm qua mình cư xử hơi cục súc. Xét cho cùng, đó chỉ là một nụ hôn. Mình cũng chẳng hiểu tại sao mình có thể nhảy đến kết luận rằng anh ta muốn lên giường cùng mình. Đôi khi mình NGỐC NGHẾCH vậy đấy. Mình lại phá hỏng mối quan hệ với một chàng trai tuyệt vời nữa rồi.

Nhưng còn vấn đề phản ứng hóa học trong não. Anh ta vẫn nghĩ NHƯ THẾ...

Peter tiến lại gần và đề nghị được khiêu vũ cùng mình. Đây là lần thứ ba rồi đấy. Mình vội nói, “Peter này, sao em không mời Annika nhỉ?”.

Mình cố nói to lên, vì Annika đang đứng gần đó. Cô bé trông có vẻ không hẳn không muốn mình nói câu này.

Hừm, tiếng Anh của cô bé không giỏi như Peter. Đúng ra, cô bé nên đi học. Một nửa khách mời đám cưới trông có vẻ đã cúp tiết toán thì phải. Phải chăng Cal đã tuyên bố đây là kì nghỉ của địa phương quan trọng hơn hết thảy? Hay người Ý có truyền thống cho phép dân làng bỏ học cũng như nghỉ làm bất cứ khi nào cặp đôi người Mỹ nào đó thông báo họ muốn kết hôn tại thị trấn của họ

Dù sao thì, Peter nói với mình rằng cậu bé KHÔNG THỂ mời Annika được, vì thế nào cô bé cũng từ chối.

“Annika”, mình gọi. “Nếu Peter mời em nhảy, em có từ chối không?”

Ha. Annika lắc đầu, và đỏ mặt. CÔ BÉ ĐỎ MẶT!

Thế là mình đẩy Peter qua bên đó, và hai cô cậu chầm chậm nhảy theo bài “Killer Queen”.

Vì Holly cứ nằng nặc đòi Peter mở đi mở lại đĩa Queen của Cal thôi. Còn “Fat-Bottomed Girls” LÀ bài hát chủ đề trong đám cưới của cậu ấy.

Ô kìa, Cal đang dùng muỗng của ông chú Zio Matteo gõ gõ vào một bên chai sâm-panh. Anh ta sắp đọc diễn văn!

Ôi trời. Chỉ cần xét đến việc anh ta cảm thấy phấn khích với sự kiện này như thế nào - hay sự thay đổi bí ẩn về trái tim của anh ta sáng nay ra sao - “Xuống cổ họng, tràn đầy miệng, bao tử coi chừng, dzô!, cô ấy đến rồi”, cũng đầy tính thuyết phục như những gì mình tưởng tượng.

Gửi đến: Darrin Caputo <darrincaputo@caputographicscom>

Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

Về việc: Em KẾT HÔN rồi!!!!

Vâng, em thành công rồi. Em và Mark đã kết hôn. Em đã đánh điện cho bố mẹ, nhưng có lẽ ngày mai bố mẹ mới nhận được.

Tuy nhiên, em muốn anh là người biết đầu tiên.

Em hi vọng anh mừng cho em. Bản thân em cũng rất hạnh phúc. Nếu anh có mặt ở đây em càng hạnh phúc hơn.

Jane thật tuyệt vời - có chuyện không hay liên quan đến giấy tờ, và họ sẽ không cho tụi em kết hôn vì điều này, nhưng Jane đã lái xe đến Rome và giả mạo tụi em, cùng với sự trợ giúp của Cal - bạn Mark, người cũng đã mang lại cho tụi em bữa tiệc chiêu đãi hết sức tuyệt vời ngay tại nhà chú Zio Matteo. Anh ấy vừa có hành động chúc mừng thật tao nhã, em biết thế nào Bobby cũng muốn học hỏi, nên em cố gắng viết ra càng chính xác càng tốt cho anh. Nó như thế này:

“Cám ơn mọi người đã dành thời gian đến góp vui ngày hôm nay. Tôi biết không phải ai trong các bạn cũng biết tiếng Anh, nên tôi sẽ cố gắng nói ngắn gọn. Tôi biết Mark Levine kể từ khi chúng tôi còn mặc quần yếm OshKosh. Mặc dù không phải lúc nào tôi cũng ủng hộ quyết định của cậu ấy - tôi vẫn nghĩ cậu ấy nên tham gia MLB[53] thay vì học trường y, nhưng cậu ấy luôn ám ảnh về chuyện cứu người, và muốn cứu lấy mạng sống người khác thay vì phải ghi bàn để kiếm sống - nhưng việc này - việc kết hôn với Holly - là một điều tôi có thể ủng hộ. Những người làm việc trong lĩnh vực của Mark dường như không muốn để yên những sự việc vốn dĩ đã tốt rồi. Họ thậm chí còn phân tích chất hóa học cấu thành tình yêu. Khi chúng ta yêu nhau, bộ não của chúng ta ngập tràn chất phenylethylamine. Đó là chất kích thích có thể được tìm thấy trong sô-cô-la, thế nên, cũng giống như tác động của sô-cô-la, nó không kéo dài lâu.

Nhưng với riêng những người may mắn khác - tôi nghĩ Mark và Holly rơi vào loại này - cơ thể họ đã tạo ra chất chống đỡ độc dược “tình yêu”, một chất hóa học khác - gọi là endorphin - đã cùng tham gia. Endorphin là chất sản sinh đầy não bộ khi những người yêu nhau lâu năm chạm vào nhau. Chúng mang lại cho họ cảm giác yên tâm, thoải mái và thân quen. Nhưng để giữ cho cảm xúc không thoải mái THÁI QUÁ - để giữ họ luôn hấp dẫn nhau - một chất kích thích tử cung xảy ra hoàn toàn tự nhiên cũng được phóng thích, khát vọng không ngừng gia tăng, và kích thích

Ừm, tôi nghĩ phần còn lại các bạn có thể tự suy ngẫm. Ngay bây giờ tôi muốn các bạn cùng nâng ly và nói, xin chúc mừng, đến Mark và Holly. Chúc cuộc sống lứa đôi của hai người luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và ngập tràn endorphin”.

Không đáng yêu sao? Những người khác chắc chắn cũng nghĩ như vậy. Trước giờ em không biết bạn của Mark lại nói chuyện truyền cảm như vậy. Em thấy anh ấy đã gây ấn tượng mạnh với Janie đáng thương, vì cậu ấy chỉ đứng đó nhìn anh ta chằm chằm với vẻ mặt hết sức buồn cười!

Í, Mark muốn khiêu vũ nữa - thư sau em nói nhiều hơn nhé. Hi vọng anh đọc hiểu được, vì, em cũng hơi say.

Yêu anh nhiều,

Holly

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Ôi thôi, mình thấy sợ rồi. Điều gì đó đã tác động đến Cal Langdon.

Thật đấy. Cứ như thể đêm qua anh ta đã chơi thuốc hay gì đó vậy. Có thể anh ta đã hết Wellbutrin[54]. Hay anh ta chỉ mới bắt đầu uống Wellbutrin.

Vậy thì sao???? Đầu tiên là chuyện xảy ra trong văn phòng thị trưởng sáng nay. Sau đó là bữa tiệc anh ta tổ chức cho hai người, mà mới đầu tuần này thôi, anh ta thậm chí còn cho rằng họ không nên kết hôn. Anh ta chắc hẳn đã tốn khoản tiền không nhỏ cho bữa tiệc sâm-panh này.

Sau đó Holly xuất hiện - đã ngà ngà say, nhưng không sao, hôm nay là đám cưới của cậu ấy, cậu ấy xứng đáng tận hưởng điều đó - và nói líu nhíu, giọng nặng trịch: “Ôi Chúa ơi, Janie, biết Cal làmm gìii chuưaaa? Cậu biết Cal LÀMM gìii chuưaaa?”.

Khi mình hỏi anh ta đã làm gì, cậu ấy nói rằng, “Anh ấy đặt cho tụi tớ một phòng - Mark và tớ - một phòng hạng sang ở khách sạn năm sao - ngay bên bờ biển - đêm nay. Đêm tâng hôn của tụi tớ. Đêm trăng mậc nho nhỏ. Gồm có, bữa tối VÀ bữa sáng... có cả bồn tắm mát-xa Jacuzzi trong phòng. MỘT BỒN JACUZZI NGAY TRONG PHÒNG. TRƯỚC GIỜ cậu có nghe thấy điều gì tuyệt như vậy chưa?”.

Công nhận chưa.

Còn lời chúc mừng đó? LỜI CHÚC MỪNG ĐÓ THÌ SAO???? ĐÓ không phải lời chúc mừng của một kẻ không tin vào tình yêu. KHÔNG HỀ. Thật ra, đó là LỜI BÀO CHỮA về tình yêu rất khoa học và sâu sắc. Một tình yêu LÂU DÀI.

Anh ta NGHĨ gì vậy?

Có lẽ anh ta không hề nghĩ vậy. Có lẽ anh ta đã dùng thuốc. CHẮC CHẮN như thế rồi. Sáng nay anh ta thức dậy với một kế hoạch tàn độc trong đầu hòng ngăn cản đám cưới của Holly và Mark, và biết đâu đó khi anh ta cố gắng mua chuộc ông thị trưởng gọi điện đến cơ quan báo bệnh hay thông báo tòa Commune di Municipale đang bị đe dọa thả bom thì đột nhiên, ai đó đưa cho anh ta một viên Rohypnol. Hay một viên thuốc kích thích.

Nếu đúng là vậy, tại sao anh ta lại đang khiêu vũ cùng bà Frau Schumacher trong một trạng thái hoàn toàn tỉnh táo (vừa hấp dẫn vừa duyên dáng nữa)? Anh ta dìu bà ấy băng ngang qua terrazza - e hèm, và tiến về phía mình - hết sức nhẹ nhàng. Thật ra, bà nội của Peter trông như thể bà ấy vừa chết đi và được lên thiên đường vậy. Bà ấy quá phấn khích khi được dìu đi trong điệu nhảy êm ái. Bà ấy thậm chí còn không nhận thức được mình đang khiêu vũ trên nền nhạc của bài Bohemian Rhapso

Một bài nhạc đang đến phần kết thúc sôi động. Chắc chắn anh ta không hề có ý định, bạn biết đấy, mời MÌNH khiêu vũ. Dĩ nhiên là không vì đêm qua anh ta đã bị mình từ chối. MÌNH ĐÚNG LÀ CON ĐẠI NGỐC MÀ.

Ôi Chúa ơi. Mình thật sự đang nghĩ đến việc sẽ XIN LỖI anh ta vì đêm qua đã không hôn đáp trả. Rằng lúc đó mình chỉ bị giật mình vì đột nhiên trông thấy gương mặt anh ta ở cự li gần như thế. Endorphin à? ENDORPHIN SAO? Anh ta chưa hề nói với mình về endorphin. Suốt hôm qua anh ta luôn nói về phenylethylamine. Sao đột nhiên anh ta lại trở thành Quí Ông Endorphin vậy?

“Ôiiiiiiiiiiiii, thật là một bữa tiệc tuyệt vời!”. Đó là câu bà Frau Schumacher nói, khi Cal xoay vòng đưa bà ấy đến chỗ ngồi gần mình, khi “Bohemian Rhapsody” kết thúc trong điệu nhạc sôi nổi (đã là lần thứ hai suốt nửa tiếng qua).

Mình: “Cháu rất vui khi thấy bà thích như vậy, bà Frau Schumacher ạ. Cháu không ngờ bà khiêu vũ giỏi như vậy”.

FS.: “Tôi ấy à? Có gì đâu. Cậu chàng nài đây” (cầm lấy tay Cal. Anh ta trông có vẻ sắp sửa băng qua phía kia căn phòng) - “cậu ta đún là người của tiệc tùng!”.

Cal: (trông có vẻ bối rối - phải nói rằng - rất đáng yêu) “Bà Frau Schumacher à. Đừng khiêm tốn như vậy. Chắc chắn ngày xưa bà cũng là người yêu thích tiệc tùng rồi”.

FS.: (khoác tay phủ nhận) “Đúng vại. Nhưn lâu lám ròi. Nhữn bữa tiệc họ thường tổ chớt tại tổng hành dinh của Führer[55]! Bữa tiệc nài khiến tôi nhớ đến chúng, một chút thoi. Người ta khui sâm-panh ào ạt, như ở đây vại”.

Cal và mình đưa mắt nhìn nhau hết sức ngạc nhiên.

Mình: “Xin lỗi, bà Frau Schumacher. Có phải bà nói đến tổng hành dinh của Führer không?”

FS.: (mở to mắt tỏ vẻ ngây thơ) “Đúng vại. Nhưng dĩ nhiên là. Tôi chỉ đến đó khi còn trẻ để khiêu vũ thoi. Sau đó tôi làm việc cho SS.[56]”.

Cal: (sững sờ) “Bà Frau Schumacher... bà từng làm việc cho SS. sao?”

FS.: (lại khoác tay) “Dĩ nhiên ròi. Ai chẳng vại! Đó là những gì cậu phải làm thoi! Còn sâm-panh nữa khôn?”

Cal vội vàng đổ đầy ly cho bà ấy. Bài hát “Under Pressure” vang lên từ máy nghe nhạc của Peter, và bà nội của cậu bé đứng bật dậy, tuyên bố, “Đây là bài yêu thếch của toi!”.

Sau đó, bà ấy trở lại sàn nhảycạnh hồ bơi.

Cal và mình đưa mắt nhìn nhau.

“Chúng ta không bao giờ”, mình cảnh báo anh ta, “nói cho Holly và Mark biết người đã làm bữa sáng trước đám cưới này từng làm việc cho SS.”.

Cal nhún vai, “Có gì to tát đâu, Jane? Ai chẳng vại”, anh ta nói, bắt chước y chang giọng nói tỉnh rụi của bà nội Peter.

“Thề đi”, mình bảo anh ta.

“Thề”, anh ta trả lời. Rồi nói: “Vậy. Vẫn còn viết vào cuốn sổ đó đúng không”.

Mình: (Không thể rời mắt khỏi đôi tay anh ta, đôi tay đang cầm ly sâm-panh thậm chí còn quyến rũ hơn lúc cầm bài đêm qua) “ĐúngCal: “Cô sẽ không tặng cho họ nữa chứ?”

Mình: (Đó chỉ là tưởng tượng của mình, hay đôi mắt anh ta dường như cũng xanh biếc như bầu trời bên trên?) “Đưa cái gì cho ai?”.

Cal: “Mark và Holly. Một món quà cưới. Cô đã viết nhật kí hành trình để tặng họ”.

Mình: (Anh ta mặc áo vét và thắt nơ cho sự kiện này. Mình có thể nói rằng anh ta trông vẫn quyến rũ chẳng kém lúc không mặc áo sơ mi không?) “À không. Không tặng nữa. Tôi đổi ý rồi. Cũng đại loại giống anh vậy thôi”.

Mình biết mà! Bản chất của mình là cục súc rồi!

Anh ta trông rất bối rối. Mình có thể nào nói rằng, nét bối rối của anh ta, trông vẫn rất đáng yêu không?

Cal: “Tôi không hiểu lắm...”

Mình: “Thì bữa tiệc này. Khi nào anh bắt đầu nghĩ rằng hôn nhân là một sự kiện cần được tổ chức ăn mừng thay vì sợ hãi vậy?”.

Cal: “À, chuyện đó. Ừm. Này, cô có thể nào ngưng viết một phút thôi được không? Để nói chuyện tập trung hơn”.

Mình: “Nhưng đây là chuyến du lịch châu Âu đầu tiên của tôi, tôi không muốn bỏ lỡ một giây phút nào”.

Cal: “Nếu cô dồn tâm trí vào cuốn sổ đó, cô sẽ bỏ lỡ nhiều thứ đấy”.

Mình: “Tôi sẽ không viết nữa nếu anh nói tôi biết điều gì khiến anh thay đổi suy nghĩ”.

Cal: “Thay đổi suy nghĩ về chuyện gì

Mình: “Holly và Mark”.

Cal: “À. Ừm. Thật ra là nhờ cô”.

MÌNH À???

Mình: “TÔI SAO??? Nhưng... từ khi nào vậy? Đêm qua vẫn chưa mà”.

Cal: “Đúng vậy. Là đêm qua”.

Mình: “Nhưng tôi đã cư xử không hay với anh”.

Cal: “Có lẽ tôi đáng bị như vậy”.

Ôi Chúa ơi, anh ta ĐÃ bắt đầu uống Wellbitrin rồi! CHẮC CHẮN như vậy! Chẳng còn lời giải thích nào khác cho chuyện này!

Mình: “Được rồi, vậy thì sao? Sao đột nhiên anh lại tỏ ra tử tế như thế?”

Cal: “Tôi lúc nào cũng tử tế mà”.

Mình: “Không đúng. Còn chuyện lúc ở văn phòng thị trưởng thì sao? Anh đã đánh mất cơ hội tuyệt vời của mình để cứu người bạn thân khỏi số mệnh mà anh TỪNG cho rằng còn tệ hơn cái chết. Chuyện gì đã xảy ra vậy?”.

Cal: “Tôi nhận ra rằng mình đã sai”.

Mình: “Về Holly và Mark đúng không?”

Cal: “Về tất cả

Mình: “MỌI THỨ SAO? Cả chuyện phenylethylamine nữa?”.

Cal: “À - đó là một quan điểm của khoa học. Như tất cả những thứ khác”.

Mình: “Nhưng... bằng cách nào? Và tại sao? Có phải anh đã ghé mua thuốc chống suy nhược khi anh vào thị trấn sáng nay, đồng thời thuê luôn người tổ chức tiệc cưới và tất cả những thứ khác? Vì anh hành động KHÔNG giống anh chút nào”.

Cal: “À, có lẽ tôi có cơ hội biết được hình ảnh của mình trong mắt người khác ra sao, và thật ra tôi cũng không hoàn toàn giống như thế. Bây giờ thì cô có thể đặt cuốn sổ xuống và khiêu vũ cùng tôi không? Họ đang chơi bài hát của chúng ta đấy”.

“Fat - Bottomed Girls” lại vang lên.

Một lời mời thú vị. Có lẽ anh ta cũng không thay đổi nhiều đến vậy.

Nhưng hóa ra chẳng đến nỗi tệ. Hừm, ai muốn làm quen với một anh chàng không thể nghe - hay nói - chuyện hài hước chứ?

Cal: “Nào. Hãy cho tôi cơ hội để chứng minh rằng tôi vẫn có một thứ”.

Mình: “Thứ gì vậy?”

Cal: “Một trái tim”.

LÀM SAO ANH TA BIẾT????

Và làm sao mình có thể chối từ?

Gửi đến: Listserv <Wundercat@wundercatlivescom>

Từ: Peter Schumacher <webmaster@wundercatlivescom>

Về việc: JANE HARRIS

Xin chàooooo! Tớ viết cho các bạn đã về đến nhà từ bữa tiệc cưới của hai người bạn JANE HARRIS! Một bữa tiệc tuyệt vời. Nếu bạn không có mặt ở đó, tớ thật sự tiếc cho bạn! Có rất nhiều thức ăn và rượu sâm-panh. Một vài người say bí tỉ luôn đấy. Thật là vui!!!!

Mọi người lại có dịp vui vẻ khi chiếc ô tô từ khách sạn đến biệt thự để đón cặp vợ chồng đi hưởng thụ “ngày trăng mật”. Sau đó, tụi tớ quyết định chạy theo chiếc xe bằng xe máy của mình, vì như vậy sẽ rất vui. Tụi tớ đứng dưới bậc thềm của khách sạn, và hét vang những câu hài hước. Sau đó cô dâu bước ra và tung bó hoa về phía tụi tớ! Annika chụp được bó hoa! Annika sẽ là cô dâu tiếp theo của Castelfidardo (theo tập tục của người Mỹ)!

Nhưng đây vẫn chưa phải chuyện vui nhất xảy ra tại bữa tiệc cưới của hai người bạn JANE HARRIS. Chuyện vui nhất đó là, khi JANE HARRIS đang khiêu vũ cùng anh Cal Langdon tốt bụng (người đã cho tớ 20 euro để mua truyện WUNDERCAT), thì đột nhiên một phụ nữ Ý rất xinh đẹp tiến vào biệt thự. Tên chị ấy là Graziella, chị ấy đến gặp Cal Langdon.

Cal Langdon trông hết sức ngạc nhiên khi trông thấy chị ấy. JANE HARRIS cũng tỏ ra ngạc nhiên không kém.

Sau đó JANE HARRIS đẩy Cal Langdon xuống hồ bơi.

Đây là chuyện vui nhất hôm nay! JANE HARRIS trông rất hài hước - y như Wundercat vậy!

Đây là Peter, Fan Số Một của Wundercat, nói CHÚC NGỦ NGON!

Wundercat muôn năm!

Peter

Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>

Từ: Sal Caputo <salcaputo@freemailcom>

Về việc: Là bố của con đây

Chào con! Chắc con không ngờ bố mình cũng có email chứ hả? Phải công nhận tụi bố không sử dụng nhiều đến nó khi ở cửa hàng, nhưng bố muốn có một cái để đặt giá cho những sản phẩm Electrolux đã qua sử dụng bán trên eBay. Con không bao giờ ngờ rằng có thể tìm thấy một cái chỉ với thao tác nhẹ nhàng là có thể khiến nó hoạt động được đâu.

Dù sao thì, chuyện bố nghe nói con và thằng Mark hôm nay đã kết hôn tại Marche nơi Zeo Matteo đang ở là sao đây? Có thật vậy không?

Nếu đây là sự thật, con đã làm mẹ buồn lắm đấy. Bây giờ bà ấy đang ở nhà thờ, tổ chức buổi cầu nguyện đặc biệt cho con. Trong lễ Mi-xa tối nay, bà ấy định thỉnh cầu một điều chân thành nhất giúp linh hồn con được bất tử.

Tuy nhiên, bố muốn mình là người đầu tiên chúc mừng con. Hay bố nên nói mazel tov[57] nhỉ? Bố biết trước đây bố mẹ đã tỏ ra lo lắng thái quá vì Mark không có cùng đức tin như chúng ta. Nhưng bây giờ con đã là người trưởng thành, con có quyền đưa ra quyết định của riêng mình. Bố lúc nào cũng thích thằng Mark. Ít ra nó cũng hiểu một động cơ hoạt động như thế nào, không giống mấy thằng anh trai của con.

Và, như bố cũng đã nói với mẹ, thật quí giá khi trong gia đình có người làm bác sĩ. Đặc biệt là khi bố có một nốt ruồi cần được nó xem xét khi hai đứa trở về thăm nhà.

Đừng lo lắng về mẹ của con. Bố sẽ nhờ cha Bob nói vài lời với bà ấy.

Dĩ nhiên là bây giờ, bà ấy sẽ chuyển sang thuyết phục Mark đổi tôn giáo cho xem. Con biết đức tin của mẹ mạnh như thế nào.

Yêu con nhiều,

Bố

Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Từ: Ruth Levine <rlevine@levinedentalgroupcom >

Về việc: Chào con!

Mark. Hãy nói mẹ nghe đây không phải sự thật. Hãy nói mẹ rằng bà Marie Caputo, người mới gọi điện đến đầy kích động, nói rằng một trong những đứa con trai của bà ấy thông báo con và con gái bà ta đã lén lút đi kết hôn, hãy nói rằng bà ấy bị mất trí rồi.

Mark - con đang nghĩ gì vậy? Con ý thức được mình đang làm gì không? Mẹ biết nói gì với bà Gloria Schramm bây giờ? Mẹ đã hứa với bà ấy con sẽ gọi điện cho Susie ngay khi trở về New York. Bây giờ con sẽ gọi cho con bé, không phải mời nó cùng uống rượu tại Cub Room sau giờ làm, mà để thông báo với nó con đã kết hôn sao? Con bé đáng thương sẽ chịu thêm tổn thương lần nữa. Người ta đã từng trông thấy nó đi lang thang ở Đại lộ số 5 trong đôi giày ống Ugg và quần bó Spanx cũn cỡn.

Hãy nói mẹ nghe đây không phải sự thật. Con biết chúng ta phải đặt trước tiệc chiêu đãi bao lâu tại câu lạc bộ thể thao ngoài trời không? Cả năm! Nếu con nói mẹ biết con có kế hoạch như thế này, mẹ có thể đặt tên trong danh sách cách đây cả tháng rồi, và gia đình ta sẽ có một bữa tiệc vui vẻ khi hai con trở về nhà. Bây giờ mẹ biết làm sao đây? Mời mọi người đến nhà sao? Con biết bố mẹ vẫn chưa trát vữa lại tường trong phòng ăn kể từ khi đám thợ làm bếp đó tiến hành đục khoét vì bố mẹ muốn lắp đặt một dàn bếp mới.

Chúng ta có thể đặt phòng tiệc tại Marriott nếu ai đó hủy lịch. Mẹ sẽ kiểm tra xem sao.

Bố con nói rằng bây giờ con phải đóng thuế như thể con đã kết hôn một năm rồi vậy, tuy con chỉ kết hôn ba tháng nếu tính đến cuối năm. Ông ấy nói rằng lẽ ra con nên đợi đến tháng Giêng.

Holly mặc áo khoác size mấy? Mẹ sẽ nhờ chú Issac làm cho con bé một cái áo lông chồn. Đừng nói với mẹ con bé chống đối việc mặc áo lông thú, trời ở New York rất lạnh, nếu con bé muốn sinh cháu nội cho mẹ, mẹ muốn đảm bảo con bé không dang đầu ngoài trời lạnh suốt nửa năm như vậy.

Lẽ ra con phải nói cho bố mẹ biết, Mark à. Bố mẹ sẽ không phiền chút nào nếu làm một chuyến đến Ý đâu. Con biết nơi cuối cùng ông ấy dẫn mẹ đi là Bahamas và trời mưa dầm dề suốt những ngày ở đó.

Yêu hai con,

Mẹ

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Claire Harris <charris2004@freemailcom>

Về việc: Holly và Mark

Con yêu! Mẹ thật hứng khởi cho Holly và Mark! Mẹ mới gặp bà Marie ở Kroger Sav-On. Bà ấy liên tục ca cẩm rằng tại sao Chúa không bao giờ đáp ứng nguyện vọng con người và điều này có nghĩa Holly phải dành nhiều thời gian để cầu nguyện chuộc tội, con biết đấy, nhưng mẹ có thể nói rằng bà ấy trông rất hạnh phúc. Trông rất rạng rỡ.

Mặc dù có thể là do trời nóng khác thường vào tháng Chín này.

Tuy nhiên, bà ấy đang mua bánh mì vòng Lender. Bánh mì vòng! Mẹ hỏi mua bánh mì làm gì, bà ấy gần như đỏ mặt rồi trả lời, “Tôi định cấp đông chúng. Khi Mark và Holly về thăm nhà, tôi sẽ rã đông. Thằng bé rất thích ăn sáng với bánh mì, bà biết đấy”.

Mẹ nghĩ đó là dấu hiệu tốt, con có nghĩ vậy không?

Dù sao thì, mẹ cũng hi vọng con đang vui chơi vui vẻ. Bố và mẹ vẫn ổn. Ông ấy vừa bị bỏng acid khi thay pin cho chiếc Volvo, nhưng bôi thuốc Neosporin cũng có tác dụng tốt.

Và đề phòng khi con cũng có tư tưởng giống Holly, hi vọng con hiểu rằng bố mẹ không quan trọng con kết hôn với AI, miễn con có mời bố mẹ là được.

Mặc dù bản thân mẹ nghĩ rằng cậu Cal Langdon đó trông sẽ rất đẹp trai trong bộ áo vét-tông đen

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Malcolm Weatherly <malcolmw@snowstylecom>

Về việc: Ciao!

Này cưng. Mấy ngày nay không nghe tin em rồi. Hi vọng mọi chuyện đều ổn.

Này, anh chỉ tự hỏi - chúng ta không còn thuộc về nhau nữa, đúng không? Nếu có quan hệ với người khác vẫn được chứ? Kể từ lúc anh dọn ra ngoài? Vì anh đã gặp một người. Ghi cho anh vài dòng cho biết ý kiến nhé? Anh không muốn làm điều gì khiến em nổi giận. Nhưng đàn ông luôn có nhu cầu, em hiểu chứ?

Anh thăng đây,

Malcolm

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Julio Chasez <julio@streetsmartcom>

Về việc

Chào chị Harris. Chị này, em chỉ tự hỏi - chính xác khi nào chị sẽ trở về? Vì con Dude, nó - ừm, hình như nó nhớ chị hay sao ấy. Hồi sáng này khi em đến cho nó ăn, em thấy nó đang gặm gặm vào màn che cửa sổ, cố gắng nhào ra lối thoát hiểm, vì có con bồ câu đang đậu ở đó. Nó gặm mất một lỗ rất to trên đó. Trên tấm màn. Chị đừng lo, bố em đã thay một tấm mới rồi, em đóng cửa sổ luôn để nó không cắn nữa.

Và bây giờ nó lại cắn em khi em đang cố vỗ về nó.

Vì vậy em chỉ tự hỏi... không biết khi nào chị mới về nhà?

Hi vọng chị sớm trở về.

Julio

PDA của Cal Langdon

Rõ ràng chỉ còn một chút nữa thôi là mình đã giảng hòa thành công.

Thật vậy, sự xuất hiện đúng lúc của Grazi không thể nào xúi quẩy hơn được nữa. Mình đã sắp thuyết phục được cô ấy tha thứ cho những sai lầm không may trước kia của mình.

Mặc dù mình vẫn một mực cho rằng, quan điểm của mình, đặc biệt về hôn nhân, là luôn đúng đắn. Bạn không thể nói rằng, không một cá nhân có học thức nào tự hỏi, cứ nhìn vào thế giới ngày nay mà xem, liệu việc đem lại một sinh linh mới cho cuộc đời này phải chăng không phải là hành động khôn ngoan. Cứ nhìn vào tình hình khủng hoảng kinh tế - đó là chưa kể đến môi trường - của địa cầu này, bạn là loại người gì mới có suy nghĩ nên sinh con khi biết rõ rằng, tất cả những gì con bạn được kế thừa là một hành tinh cạn kiệt nguồn năng lượng cần thiết và (hậu quả của việc lạm dùng nguyên liệu hóa thạch) tầng ô-zôn; sự vỡ nợ của tổ chức An sinh xã hội; và một cộng đồng bị khủng bố bởi những người theo trào lưu chính thống kh rằng họ vốn dĩ luôn có quyền áp đặt những giá trị cũng như niềm tin của mình lên người khác, thông qua bạo lực, nếu cần thiết?

Chỉ có kẻ ngốc mới nghĩ như vậy.

Tuy nhiên, lần đầu tiên trong đời, mình có thể hiểu được làm một thằng ngốc cũng có cái hay. Đặc biệt là khi bạn chấp nhận mang tiếng ngốc nghếch vì tình yêu.

Chúa ơi. Không tin được mình viết ra như thế.

Nhưng, lạ lùng ở chỗ, đó lại là sự thật. Bây giờ mình có thể hiểu tại sao Holly và Mark một mực đòi kết hôn, dù bố mẹ hai bên đều phản đối, dù họ biết thế giới ngày nay ra nông nỗi nào và đang ngầm chứa những mối hiểm nguy ra sao. Bây giờ mình đã hiểu tại sao việc hợp thức hóa mối quan hệ lại quan trọng với họ như vậy - và tại sao việc bỏ trốn khỏi một mối quan hệ tuy dễ dàng nhưng không phải lúc nào cũng là giải pháp tối ưu, nếu bạn muốn có một mối quan hệ lâu dài.

Bây giờ mình đã hiểu tất cả.

Thật tệ khi mình không thể thuyết phục cô ấy tin mình.

Không phải mình cho rằng sẽ chẳng khó khăn gì. Nhưng thật tình mình không hề mong đợi sẽ giải thích chuyện này từ dưới đáy hồ bơi.

Đây là lúc Cal Ngày Xưa có thể bắt đầu bực bội vì Cô Ấy dám cả gan mong rằng trong quá khứ mình phải cư xử như một tên thái giám, trong khi lúc đó mình thậm chí không biết đến cô. Đây là lúc Cal Ngày Xưa sẽ thầm nghĩ, tại sao mình phải chịu đựng cảnh này? Mình có một nàng người Ý cực kì xinh đẹp, vừa tao nhã vừa tinh tế, người sẽ luôn sẵn sàng cùng mình qua đêm thâu. Tại sao mình phải bận tâm lo lắng không biết cô họa sĩ truyện tranh người Mỹ nào đó đang nghĩ gì chứ?

A, khó khăn là ở chỗ này. Vì mình không muốn nàng người Ý cực kì xinh đẹp, vừa tao nhã vừa tinh tế đó. Mình muốn nàng họa sĩ truyện tranh với hình xăm đầu con mèo luônvững trên những đôi giày kia.

Chúa giúp con.

Nhưng rõ ràng cô ấy đã tỏ rõ thái độ không cần mình. Hay ít ra, không còn cần nữa. Mình chắc chắn khi Grazi bước vào như thế kia, cứ như thể là bà chủ nơi này trong cái nón to và đôi giày cao gót đó, cô ấy sẽ có thêm một ác cảm mới trong vô số những ác cảm sẵn có dành cho mình.

Tuy nhiên, Grazi lại tỏ ra vô cùng biết điều. Cô ấy xin lỗi đã không kiểm tra hộp email, và nói rằng trước khi cô ấy nhận được tin nhắn trong điện thoại, cô ấy đã trên đường đến đây rồi. Lúc đó mình thật ngốc nghếch, cứ luôn miệng giải thích chuyện gì đang diễn ra, khi lái xe chở cô ấy ra sân ga (dĩ nhiên là sau khi mình thay bộ đồ ướt nhẹp).

“Em hiểu rồi”, đó là điều Grazi nói. “Anh đang yêu. Một cô gái vẽ truyện tranh. Về con mèo”.

Nghe cô ấy nói thẳng ra như vậy, tệ thật - Anh đang yêu - lúc đó mình cảm thấy muốn đổ bệnh.

Tuy nhiên - đây mới chính là điều lạ lùng nhất - mình cảm thấy khó chịu theo một hướng tích cực.

“Không hẳn như thế”, mình có cảm giác buộc phải thú nhận. “Cô ấy nghĩ anh là một kẻ khoa trương, không có khả năng cảm nhận những thứ khác ngoài tính siêu việt của mình”.

Dường như Grazi cảm thấy chuyện này buồn cười.

“Anh đúng là khoa trương mà”, cô ấy nói. Khiến mình chột dạ. “Dường như anh nghĩ rằng anh luôn biết hết những gì cần biết”.

“Cô ấy hoàn toàn không quan tâm đến động lực học địa chính trị”, mình nói tiếp “hay bất cứ vấn đề nào liên quan đến thế giới

“Đúng vậy”, Grazi nói. “Những vấn đề này không quan trọng lắm đối với một số người”.

“Mới sáng nay thôi”, mình nói thêm, khao khát được ai đó, bất cứ ai, cố nói cho mình hiểu về một kết thúc mình đã hoàn toàn thông suốt từ trước, “anh trông thấy cô ấy cho sốt cà chua lên trứng. Cô ấy còn thích Nutella. Và chương trình ER trên ti-vi nữa”.

Grazi trả lời, một cách điềm tĩnh khiến mình chắc chắn cô ấy chẳng cảm nhận được gì, “Ừm, nhưng đó là một chương trình nổi tiếng”.

“Đó không phải là điều anh biết trước sẽ xảy ra”, mình giải thích.

“Ai biết trước khi nào sẽ yêu?”, Grazi nhún vai hỏi. “Nó chỉ đơn giản xảy ra. Chúng ta không ngăn lại được, dù cố gắng thế nào”.

Nhả ra một chùm khói xanh từ điếu thuốc đang cầm trên tay, cô nói thêm, “Trong trường hợp của anh, em có thể hiểu anh luôn cố gắng không để lún quá sâu. Đàn ông như anh luôn như thế. Khi nó xảy ra, chẳng có gì có thể ngăn được. Sốt cà chua trên trứng cũng không”.

“Cô ấy ghét anh”, mình thú nhận một cách đau khổ.

“Không phải vậy”, Grazi trả lời một cách tốt bụng. “Nếu cô ấy ghét anh, cô ấy sẽ không đẩy anh xuống hồ khi trông thấy em”.

Mình hi vọng - nhưng không tin tưởng lắm - rằng Grazi nói đúng.

Nhưng cho dù là vậy, mình có thể làm gì bây giờ? Trước khi mình trở về nhà sau khi thả Grazi xuống sân ga, Jane có thể đã lên xe trở về Rome, vì bữa tiệc đã kết thúc, và căn nhà đóng cửa im lìm. Cô ấy biến đi đâu không nào tìm thấy. Nhưng, mình biết cô ấy chưa đi... vì hành lí vẫn còn nằm ngay kia. Nghĩ rằng cô ấy có thể đã vào thị trấn khủng bố cô dâu chú rể ở khách sạn, mình lái xe vào, nhưng chỉ trông thấy Peter và những người bạn của thằng bé trên bờ biển, đang xé nhỏ bó hoa tỏi của Holly để tổ chức lễ kỉ niệm giống tác phẩm Chúa ruồi theo phong cách teen lạ lùng, và tung những cánh hoa ra biển.

Nãy giờ mình đã uống rất nhiều cà phê, và đọc hết tất cả các số báo bằng tiếng Anh tìm thấy trong thị trấn. Mặt trời dần khuất bóng, mình biết đã đến lúc về biệt thự để xem cô ấy có ở đó không.

Một phần trong mình không dám rời khỏi chiếc ghế này. Điều gì sẽ xảy ra khi mình trở về, nếu cô ấy tỏ ra lạnh lùng?

Câu trả lời, mình đã thành thật hỏi Grazi câu này khi cô đang ngồi trên tàu, xem ra không giúp mình yên tâm lắm.

“Không đâu”, Grazi mỉm cười trả lời, “nếu anh có cử chỉ hào hiệp”.

“Hào hiệp như thế nào?”, mình hỏi. “Anh đã mất trắng năm ngàn đô la cho bữa tiệc đó, và tất cả những gì anh nhận được là cơ hội ngắm đáy bể bơi”.

“Cô ấy muốn gì?”, Grazi hỏi, nhấn mạnh. “Ngoài tiệc đám cưới cho cô bạn của cô ấy, anh đã làm gì cho cô ấy chưa? Đó là điều anh cần làm, anh biết đấy. Cứ đem cho cô ấy những gì cô ấy muốn - bất cứ thứ gì - cô ấy sẽ là của anh”.

Mình phải suy nghĩ về điều này. Về điều Jane Harris muốn. Mình không thôi suy nghĩ sau khi tàu chở Grazi lăn bánh.

Hóa ra không khó nghĩ đến vậy. Nó đã được viết rõ ràng trong cuốn sổ của cô ấy đấy thôi.

Tuy nhiên, làm thế nào để cô ấy hiểu mình đang thật lòng: ...đó là phần khó nhất Dĩ nhiên là, nếu mình hiểu sai thì...

Hừm, hãy cứ làm thôi.

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Lẽ ra mình phải biết. Mọi chuyện hoàn hảo đều không có thật.

Về việc anh ta đã thay đổi.

Anh ta không thay đổi. Bản chất sẽ không bao giờ thay đổi.

Mình không biết mình đang nghĩ gì nữa. Chỉ vì anh ta đã giúp Holly và Mark kết hôn, sau đó mang lại cho họ bữa tiệc chiêu đãi tuyệt vời này, rồi nói lời chúc mừng đầy ý nghĩa, những chuyện một người đàn ông bình thường LUÔN làm, mình cứ nghĩ anh ta đã thông suốt.

Ha. HA!

Bây giờ sự thật đang phơi bày rõ như ban ngày rằng tất cả những chuyện này chỉ là một màn kịch để dụ mình lên giường.

Phải công nhận rằng thoạt đầu mình đã lung lay. Anh ta đã cố gắng làm những chuyện đó, chỉ mong được thấy mình khỏa thân. Chưa ai từng vì mình mà lên kế hoạch công sức đến vậy. Ừm, Curt Shipley đã mời mình đến vũ hội.

Nhưng việc phát hiện ra anh ta không quan tâm AI là người “yêu” cuối cùng, mình hay Mike Morris, đã nhanh chóng phá tan sự đánh giá cao anh ta khi mình hồi tưởng lại thế này.

Cal Langdon cũng vậy. Tất cả chỉ là trò chơi của anh ta. Mình biết ngay từ phút đầu tiên trông thấy cô triển lãm đó. Chỉ là một nụ hôn mà thôi. Ha! Đúng như mình nghi ngờ, KHÔNG đơn giản chỉ là một nụ hôn. Anh ta chỉ đang cô đơn, và anh ta muốn thư giãn. Anh ta không quan tâm là AI. Ra sao. Như thế nào. Chứ còn lí do nào khác anh ta mới mời cô ta?

Phải công nhận, anh ta cũng tỏ ra hết sức ngạc nhiên khi trông thấy cô ấy. Chắc hẳn anh ta quên mất đã mời cô nàng đến đây rồi.

Hừm, mình nghĩ thử thách đầu tiên mình dành cho anh ta đã khiến anh ta khao khát không thể nào kiềm chế.

Sao cũng được. Mình thậm chí còn không quan tâm. Mình đâu có RƠI VÀO LƯỚI TÌNH của anh ta. Làm ơn đi. Rơi vào CÁI GÌ chứ? Tin đi, mình có thể kiếm được khối anh tốt hơn tên ích kỉ này nhiều.

Đúng là, anh ta CÓ đôi tay mạnh mẽ và rám nắng. Đôi mắt xanh biếc. Anh ta cũng thích mèo. Anh ta hôn cũng giỏi. Anh ta thông minh, và cũng khá hài hước khi anh ta để mình thoải mái.

Vậy thì sao? Anh ta cũng có quá nhiều nhược điểm. Anh ta nghĩ mình biết tất cả mọi thứ, nhưng thật ra, chẳng phải như vậy, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến mối quan hệ giữa người và người.

Và anh ta đã viết cuốn sách mình chẳng thèm cầm lên dù có buồn chán đến mức muốn chết.

Và, mặc dù mình không chắc lắm, nhưng sáng nay mình trông thấy anh ta nhìn mình hài hước khi mình để sốt cà chua lên trứng.

Ai cần người như thế? Không phải tôi. Chắc chắn không phải tôi, thưa ngài. Tôi chỉ kết giao với những người tốt. Như Malcolm chẳng hạn. Ừm, cũng không hẳn là Malcolm, vì anh ta đã dọn ra ngoài... cũng tốt cho anh ta

Nhưng mình muốn nói những anh chàng đơn giản, như Malcolm. Những người không đùa giỡn tình cảm. Những người luôn tỏ thái độ giễu cợt về những khó khăn gặp phải trong cuộc sống. Cal không bao giờ nhìn vấn đề theo cách hài hước. À, trừ những sai lầm vớ vẩn của mình.

Ôi. Khoan nào. War rồi.

Thôi được. Peter đã thắng.

Sao cũng được.

Mình nói đến đâu rồi nhỉ?

À, đúng rồi.

Việc đầu tiên mình cần làm khi trở về nhà là đăng kí lớp học Learning Annex. Mình cũng chẳng biết là gì. Hình như là một lớp học dành cho những người đơn giản. Như làm đồ gốm. Hay học tiếng Ý! Đúng rồi. Làm thế nào để nói tiếng Ý. Mình cá là nhiều người đăng kí lớp học đó lắm đây. Và sau đó mình có thể gặp một chàng, một chàng đơn giản, và lần sau khi mình đến Ý, mình sẽ dẫn chàng ấy theo.

Dù đất nước này có những nhược điểm đáng kể - nghỉ trưa suốt ba tiếng, tất cả cửa hàng, kể cả cửa hàng giày dép, đều đóng cửa... Đó là chưa kể đến sự thiếu thốn toa-lét trầm trọng, như nhà hàng Amici Amore, hay bàn ngồi, như nhà hàng ở Porto Recanati - nhưng nó vẫn là một đất nước xinh đẹp. Khi mình nhờ Peter chở đến thị trấn sau bữa tiệc, khi thằng bé và Annika và cả những đứa khác đến khách sạn để chọc ghẹo Holly và Mark, mình đã tản bộ vòng quanh, mua một cây kem Ý, ngồi trong một cung điện nho nhỏ, và thư giãn.

Mình không hề có cơ hội thư giãn như thế này kể từ lúc đến Ý - à, trừ năm phút nằm ngoài hồ bơi ngày hôm kia - luôn bận rộn đi thăm thú và lo lắng không yên chuyện đám cưới Holly và Mark có thể không thành công và cả chuyện của Cal nữa.

Nhưng hôm nay mình rất thong thả, nhìn ngắm xung quanh, và... mình thích những gì mình trông thấy. Nước Ý này. Cụ thể là Le Marche. Người dân rất thân thiện, họ luôn nói xin chào khi đi ngang nhau trên đường phố.

Và tất cả các cửa sổ đều có bồn hoa thay vì lối thoát hiểm, vì không tòa nhà nào cao quá hai tầng lầu.

Vì những tòa nhà thấp thế này, nên bầu trời bên trên dường như cao VỜI VỢI, giống như bầu trời ở Wyoming. Nó có màu xanh biếc mà bầu trời New York không thể nào có được do khói thải từ phương tiện giao thông. Ở đây, mọi người đều dùng scooter, hay quá lắm, họ chỉ dùng Smart Cars.

Thậm chí kem ở đây cũng ngon hơn ở Mỹ. Đây là cây kem hồ trăn ngon nhất mình từng ăn.

Và nhịp sống ở đây cũng đáng để học hỏi. Mình hoàn toàn không ủng hộ thời gian nghỉ trưa kéo dài đến ba giờ. Nhưng nếu bạn CẦN nghỉ trưa lâu như vậy, thật tuyệt vời nếu bạn được cho phép. Có thể ở Manhattan thì được. Bạn thử tượng tượng xem nếu bạn ở Wall Street hay bất cứ nơi nào đó và bạn nói với sếp rằng ba tiếng nữa bạn mới trở lại, mọi chuyện sẽ ra sao?

Phong thái không vội vã cũng có ưu điểm riêng, họ dường như lúc nào cũng có thời gian để dừng lại dùng một tách cà phê và nói lời chào buổi sáng.

Thật đáng tiếc khi thứ sáu này phải đi rồi. Không phải do mình buồn bã vì phải nói lời chia tay với AI ĐÓ mình gặp gỡ ở đây. Nhưng mình sẽ nhớ nơi này. Và cả Peter nữa. Thậm chí cả bà nội của cậu bé và cô bé Annika kiêu kì (cô bé đã hỏi mình nên làm gì với bó hoa cô bé chụp được từ Holly, mình bảo cô bé rằng theo lệ thường người ta sẽ xé nhỏ bó hoa ra và tung xuống biển để cầu sự may mắn), cả ngài thị trưởng, cả mùi ngựa sáng nào cũng thoang thoảng bay vào cửa sổ phòng ngủ của mình, cả những con mèo gầy guộc đó và cái bếp lò không thể bật lên mà không tắt điện, cả Đức mẹ đồng trinh Mary và những tòa lâu đài nhấp nhô trên sườn đồi...

Tất cả mọi thứ.

Trừ ANH

Sau khi mình đăng kí lớp học Learning Annex đó - lớp học nói tiếng Ý - và mình gặp anh chàng kia - bạn biết đấy, một người đơn giản biết chấp nhận những khắt khe của cuộc sống - hai đứa sẽ trở về Ý, và cả hai sẽ có thời gian vui vẻ, vì cả hai đều biết carabinieri có nghĩa là gì, và không ai mở miệng cười nhạo người kia, không giống như...

ANH TA.

Ôi Chúa ơi. Anh ta về rồi.

Anh ta cũng gan thật.

Ô, nhìn kìa. Gương mặt anh ta vẫn biểu lộ sự ngượng ngùng như lúc mình bỏ đi. Có chuyện gì vậy, Cal? Có phải cô ta đã “từ chối” khi trông thấy bộ dạng ngu ngốc của anh dưới đáy hồ bơi như thế?

Hừm. Anh ta đang cố bắt chuyện. Được thôi, cố gắng tốt đấy, anh bạn. Nhưng anh chẳng thể nói gì đâu trước mặt một đứa trẻ như thế này. Anh biết tại sao tôi rủ thằng bé đến đây không? Không phải tôi khao khát được chơi bài. Vì tôi biết thế nào anh cũng lết về đây. Và tôi biết anh chẳng thể nào mở miệng được nếu có một người thứ ba ngồi như thế này...

ÔI CHÚA ƠI! HỐI LỘ!

Khoan nào, hai người có thể bắt tay nhau...

AARRRGHHH!!! TẠI SAO MÌNH KHÔNG ĐỔI TIỀN MẶT LÚC Ở THỊ TRẤN CHỨ?

Tốt thôi. Sao cũng được. Vậy là Peter đi rồi. Hai mươi euro, thế là thằng bé đi. Đồ phản bội.

Mình cóc cần biết. Mình không cần nghe gã này nói. Mình chỉ cần vào trong xem Holly đang làm gì

Không xong rồi. Holly và Mark đang ở khách sạn. Phòng khách sạn anh ta đã đặt cho họ. Căn nhà chỉ còn hai người. Chỉ còn hai người trong căn biệt thự to lớn này, vì anh ta...

ĐÃ LÊN KẾ HOẠCH NHƯ THẾ.

ÔI CHÚA ƠI. MÌNH ĐÚNG LÀ MỘT CON NGỐC.

Nhưng sao cũng được. Vẫn không thèm nghe. Không thèm nghe. Tôi không nghe anh đâu, tên Mục Đích Duy Nhất Trong Cuộc Đời Tôi Là Làm Tan Nát Trái Tim Cô Gái Mỹ Ngốc Nghếch. KHÔNG NGHE.

Cal: “Jane. Tôi nói thật lòng. Đừng viết nữa và nhìn tôi đi. Một phút thôi”.

Mình: “Không thích”.

Cal: “Được thôi. Nhưng tôi sẽ không đi đâu hết. Cho đến khi chúng ta làm sáng tỏ chuyện này”.

Mình: “Chẳng có chuyện gì cần làm sáng tỏ cả”.

Cal: “Có chứ. Nghe này, tôi biết mình đã cư xử như một tên ngốc gần như lúc đầu tiên tôi gặp cô...”

Mình: “Gần như à?”.

Cal: “Thôi được rồi, ngay từ lúc đầu tiên tôi gặp cô. Nhưng tôi muốn cô biết rằng bây giờ tôi cảm thấy rất tệ về điều đó. Cô nói đúng. Tôi là một tên ngốc. Một kẻ đê tiện. Những thứ tôi nói - những việc tôi làm - tất cả mọi thứ. Cô nói đúng. Cô nói đúng hoàn toàn về chuyện Mark và Holly, và tôi đã sai hoàn toàn. Bây giờ tôi đã hiểu”.

Hừm. Tình huống đảo ngược thú vị nhỉ. Anh ta đang xin lỗi. Và thừa nhận mình đã sai. Mình chưa bao giờ KHIẾN một gã trai phải làm như vậy cả. Chuyện này có nghĩa là gì?

Ô, khoan nào. Biết rồi. Biến mình thành con ngốc.

Mình: “Nếu đây chỉ là hành động hòng bảo tôi đến khách sạn, để anh và ả gái kia có thể ở lại biệt thự đêm nay thì chẳng công hiệu gì đâu. Tôi rất thích nơi này, tôi không có ý định đi đâu cả, cho dù ở đó có bồn tắm mat-xa Jaccuzi”.

Cal: “Jane. Nếu tôi muốn qua đêm với Grazi, cô không nghĩ bây giờ lẽ ra tôi đã ở khách sạn cùng cô ấy, thay vì đứng đây lí luận với cô sao?”.

MỘT CÂU NÓI THẬT LOGIC CHẾT TIỆT!

Mình: “Hừm, cho dù anh có đang cố làm gì, cũng nên thôi đi. Tôi thấy sợ đấy. Tôi thích lúc anh ghét tôi hơn”.

Cal: “Tôi chưa bao giờ ghét cô cả...”

Mình: “HA! HA! HA! CARABINIERI!”.

Cal: “Sao chứ? Tôi không thể cười vui cùng cô sao?”.

Mình: “Anh không cười vui cùng tôi. Anh đang CƯỜI TÔI”.

Cal: “Còn cô cũng không tha hồ cười tôi suốt mấy ngày qua à?”.

Mình: “Ít ra cũng không cười thẳng vào mặt anh”.

Ôiiiiiiii. Anh ta kéo cái ghế được tôi luyện bằng sắt quay ngoắt lại, và đặt ngay trước mặt mình, ngồi xuống, chồm về phía trước, mình có thể trông thấy ánh nắng vàng 5 giờ chiều hắt lên cằm anh ta. Cũng như đôi mắt xanh ấy.

QUAY CHỖ KHÁC. KHÔNG ĐƯỢC NHÌN ĐÔI MẮT XANH THÔI MIÊN ĐÓ.

Cal: “Jane. Đừng viết nữa và hãy nghe tôi nói”. Ha. Không đời nào tôi nghe lời anh.

Cal: “Được thôi. Nếu như cô thích ngồi nghe như thế, tôi vẫn tiếp tục nói. Phải công nhận rằng khi tôi gặp cô, lúc đó tôi đang bị huyễn hoặc bởi những nhận thức sai lầm về mối quan hệ nam nữ. Tôi không định nói với cô rằng tôi chưa bao giờ biết yêu, vì cả cô và tôi đều biết điều đó không đúng. Tôi đã từng yêu, nhưng thất bại, vì chuyện đó, tôi đã cố gắng răn dạy bản thân rằng tình yêu là một thứ không hề tồn tại. Vì tôi không muốn công nhận rằng mình đã thất bại. Nếu tôi không làm được, tôi muốn người khác cũng không làm được”.

Hừm. Lời giải thích khá thuyết phục. Súc tích. Có thể tin được.

Cal: “Nhưng việc gặp cô đã thay đổi tất cả. Cô khiến tôi hiểu rằng hai người - như Mark và Holly - có thể yêu nhau sâu đậm, không hề có động cơ ngầm nào, và tình yêu không chỉ trong đầu họ, kết quả của sự không cân bằng hóa học, mà đó là kết quả của sự mê đắm, tin tưởng lẫn nhau, một tình cảm có thật. Tình yêu hai người đó dành cho nhau - thứ tình cảm khiến họ sẵn sàng tung lí trí vào ngọn gió và kết hôn với nhau dù cho rất nhiều người trên thế giới này chống đối lại hôn nhân - đó là thứ tình yêu tôi luôn khao khát, nhưng lại không tin nó hiện hữu. Cho đến ngày hôm qua”.

Hừm, lời giải thích này cũng được.

Khoan nào. Anh ta đang nói cái quái gì vậy?

Mình: “Hôm qua thì sao?”

Cal: “Hôm qua, tôi đã kẹt trong xe cùng cô suốt tám tiếng”. Đáng ghét. Mình thậm chí không hát theo radio cơ mà. Hầu như không.

Mình: “Đúng. Thì sao?”

Cal: “Điều gì đó đã xảy ra”.

Mình: “Nếu anh muốn ám chỉ kĩ năng lái xe của tôi, xin phép nói rằng tôi KHÔNG hề đụng vào chiếc xe tải đó. Những gì anh cảm nhận là do gió thôi. Chúng ta đã chạy rất nhanh. Chiếc xe không bị trầy một miếng. Tôi kiểm tra rồi”.

Cal: “Tôi không nói về chuyện đó. Tôi đang nói đến sự thật rằng tôi đã yêu cô. Và tôi chắc chắn cô cũng yêu tôi”.

!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Cal: “Bây giờ cô có thể ngưng viết được chưa?”

Làm sao mình có thể dừng lại? Mình thậm chí còn không cầm nổi cây viết, các ngón tay mình đang run lẩy bẩy...

Không thể nào. Có thể đây chỉ là kế hoạch tỉ mỉ của một gã trai để... mình chẳng biết để làm gì nữa.

Mình: “Được thôi, tôi biết đàn ông các anh sẽ không từ bỏ BẤT CỨ thủ đoạn nào để chinh phục các cô gái. Nói cho cô ta nghe những gì cô ta thích nghe... chuyện thường ngày ở huyện thôi mà. Nhưng đó không phải là cách hay giúp anh đoán được cô ta nghĩ gì về anh. Vì tôi có thể cam đoan với anh rằng, tôi KHÔNG yêu anh”.

Cal: “Tôi không đoán. Tôi biết chính xác cô nghĩ gì về tôi. Cô nghĩ tôi là Tên Quốc Xã Muốn Chiếm Chỗ Gác Tay kĩ tính... một tên Mê Người Mẫu ngạo mạn. Cô không chịu được cách tôi nói chuyện, hay bất cứ đề tài nào tôi nói, cái cách độc đoán khi tôi gọi thức ăn trong nhà hàng hay nói với tài xế taxi mình chỉ cần trả bao nhiêu. Cô ghê tởm cách chọn phụ nữ của tôi, việc tôi không có nổi một cái ti-vi là một tội lỗi không thể tha thứ, và việc tôi chọn viết cuốn sách về Ả-rập Saudi chẳng thể nào hiểu được. Và cô hoàn toàn đã yêu tôi. Nếu cô không yêu tôi, cô đã không đẩy tôi xuống hồ bơi khi Grazi b

Mình: Không thể nói nên lời.

Cal: “Bây giờ thì em chịu bỏ cuốn sổ xuống và hôn anh chưa?”

Mình: “Không, KHÔNG bao giờ. Tại sao anh - làm thế nào mà anh - có phải Holly nói anh nghe không?”

Cal: “Không. Anh đã đọc cuốn sổ em đang viết”.

CÁI GÌ?

Cal: “Em có thể viết to hơn một chút được không? Anh không chắc có thể trông thấy nó từ Trung Quốc đâu. Đúng vậy, anh đã đọc nhật kí của em. Ngay trang đầu tiên, em đã viết rằng, em định tặng nó cho Holly và Mark như món quà cưới. Anh chỉ nghĩ sẽ chẳng vấn đề gì nếu anh đọc một cuốn sổ mà người khác sẽ được đọc. Cho đến khi anh chìm đắm vào những dòng chữ đó đến nỗi không dứt ra được anh mới biết em đã thay đổi ý định”.

Mình: “Dẻo miệng”.

Cal: “Nói móc hay đấy. Nhưng, anh đã biết hết bí mật thầm kín của em, Jane Harris ạ. Rằng em khao khát Bác sĩ Kovac ra sao, tuy nhiên, anh phải nói rằng, anh ta chỉ là một nhân vật hư cấu. Em đã hiểu lầm về kích cỡ phần nào đó trên người anh. Những điều em nghĩ về cuốn sách của anh - nhìn vẻ mặt em mỗi khi anh mở miệng nói thôi cũng đủ hiểu rồi. Anh biết em thương cảm những người bị gù lưng, những con mèo hoang, và cả người bạn Holly của em. Anh biết em muốn cùng anh đến Veselka để ăn bánh kếp. Anh không biết Veselka là nơi nào, nhưng anh chính là tín đồ của bánh kếp. Anh chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như bốn mươi tám tiếng đồng hồ anh trải qua cùng em. Anh bị kẹt trong xe với tay lái tệ nhất mà anh từng gặp, chạy lên Những Bậc Thang Tây Ban Nha rồi lại chạy xuống để kịp xếp hàng làm người giả mạo tại Lãnh sự Mỹ. Và anh muốn tiếp tục làm những việc như thế cùng em như thói quen hàng ngày trong thời gian sắp tới. Và anh cũng muốn được gần em nữa, nếu em cho phép. Và nếu những điều anh nói chưa đủ thuyết phục em, lần này chắc chắn em sẽ tin: anh sẽ gắn chặt đời mình vào đời em để có thể tạo sự gắn bó lâu dài không hề suy suyển với con Dude. Để chứng tỏ điều này, ciều nay anh đã đi làm cái này”.

Ôi, Chúa ơi. Anh ấy xắn tay áo lên. Sao anh phải xắn tay áo? Có khi nào anh ấy...

KHÔNG!

KHÔNG THỂ NÀO!

Đó là một hình xăm!!! Anh ấy đã xăm hình. Hình Wondercat! Giống hệt hình xăm trên mắt cá chân của mình.

Mình: “Nhưng... Làm thế nào? Ở đâu?”

Cal: “Bar Điên Loạn và Cửa Hàng Xăm Hình Khêu Gợi ở thị trấn. Họ nói Wondercat là hình xăm chạy nhất”.

Mình: “Cái này - nó - nó - KHÔNG PHẢI ĐÂU!!!!”

Cal: “Cũng giống tình cảm anh dành cho em mà thôi. Bây giờ. Em bỏ cây viết xuống, và hôn anh nhé?”.

Và đột nhiên, mình biết mình có thể.

Vì trái tim mình tràn ngập cảm xúc gì đó. Một thứ cảm xúc chẳng thể tả bằng lời.

Giống như bianco frizzante.

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Ôi Chúa ơi. Anh ấy nói dối. Hoàn toàn là sự thật, điều Mark nói với Holly về...

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Tội nghiệp bà Frau Schumacher. Bà ấy phải giặt cả ĐỐNG drap giường khi tụi mình đi. Tụi mình đến mỗi phòng ngủ ít nhất một lần.

Nhưng không sao. Mình tin rằng bà ấy đã quen làm việc vất vả, nếu xét đến thời gian bà ấy làm việc tại Führer.

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Mình không tin nếu lấy dâu chấm Nutella, rồi nuốt trôi cùng rượu sâm-panh, là món ăn nhẹ hợp lý lúc đêm khuya như thế này.

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Phải viết nhanh lên, khi anh ấy đang xuống lầu lấy thêm dâu.

Anh ấy yêu mình! Ít ra cũng nhiều như mình - không tin được mình đang thú nhận điều này - yêu anh ấy. ĐÚNG VẬY! Đó là sự thật! Mình yêu anh ấy! Mình có thể la lớn cho mọi người cùng nghe thấy : EM YÊU ANH!

Mình không nghĩ đó là do phenylethylanamine nói.

Endorphin? Chắc chính xác hơn.

Và bạn biết không, lí do duy nhất anh ấy không thích ER đó là, anh ấy chưa bao giờ xem nó. Hóa ra người ta không chiếu ER ở Libya hay bất cứ nơi nào anh ấy đến trong thời gian qua. Mình chắc chắn anh ấyhiểu hết ngay khi nắm bắt được tất cả những gì đang diễn ra tại quê nhà.

Mình còn cho anh ấy xem cuốn sổ vẽ phác họa Wondercat nữa, anh cười vang khi xem hình vẽ mới nhất của mình. Cal Langdon CƯỜI. Một trong những hình vẽ của mình!!!! Và gọi mình là thiên tài truyện tranh!

Mình nghe quen rồi. Nhưng thật hạnh phúc khi nghe chính miệng anh ấy nói.

Ối, anh đến rồi. Mình đã hứa không viết về anh trong cuốn sổ này nữa.

Kể từ bây giờ.

Gửi đến: Arthur Pendergast <apendergast@rawlingspresscom>

Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Về việc: Cuốn sách

Này Arthur. Tôi đang suy nghĩ. Anh nghĩ sao nếu cuốn sách thứ hai tôi viết về Le Marche? Có thể anh không biết, Le Marche là một trong những vùng không nổi tiếng lắm về du lịch của nước Ý, tuy nhiên phong cảnh ở đây đẹp đến nghẹt thở. Những tòa lâu đài cổ lấp ló trên những sướn đồi nhấp nhô đẹp như tranh vẽ. Những rừng cây ô-liu rợp bóng mát, bao quanh bởi bờ biển cát trắng phau. Hải sản ngon không thể tả, cả loại rượu vang thô ráp nhưng vẫn không kém phần tinh tế Verdicchio, được đánh giá hảo hạng nhất trong số các loại rượu vang.

Đây là vùng đất của những hộ kinh doanh gia đình làm ăn phát đạt. Nó là một khu vực tự cung tự cấp thành đạt đến nỗi nhiều quốc gia - như những nước phụ thuộc xuất khẩu dầu mỏ trước đây - phải n lực lắm mới sánh bằng.

Tôi đang tính đến việc thuê một căn nhà ở đây vài tháng cùng với bạn gái để tiện việc nghiên cứu. Có lẽ anh cũng nghe tên cô ấy rồi - Jane Harris. Cô ấy chính là tác giả của Wondercat, chuỗi truyện tranh vui nhộn về một con mèo. Tôi nghĩ anh đã đọc nó rồi.

Dù sao thì, cho tôi biết ý kiến của anh nhé.

Cal

Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Từ: Arthur Pendergast <apendergast@rawlingspresscom>

Về việc: Cuốn sách

Le Marche à? Cậu đang nói cái quái gì vậy? Có ai nghe nói đến Le Marche bao giờ đâu. Ai sẽ bỏ tiền ra mua cuốn sách về một nơi họ chưa bao giờ nghe nói đến?

Tôi nói cậu biết điều này: Nếu Sweeping Sands không nằm ở vị trí thứ hai trên danh sách Bestseller của Times, cậu biết tôi sẽ bắt cậu làm gì với Le Marche rồi đấy.

Nhưng do nó ở vị trí đó...

Tùy Chúa quyết định thôi.

Biên tập viên cấp cao

Báo Rawlings

1418 Avenue of the Americas

New York, NY 10019

212-555-8764

Tái bút: Bạn gái sao? Từ bao giờ cậu lại có bạn gái thế hử? Tưởng đâu cậu là người sợ hãi hôn nhân chứ?

Tái tái bút: Wondercat là cái quái gì vậy?

Gửi đến: Listserv <Wundercat@wundercatlivescom>

Từ: Peter Schumacher <webmaster@wundercatlivescom>

Về việc: JANE HARRIS

Các cậu nghe đây! Các cậu sẽ không tin nổi chuyện gì đang diễn ra đâu! JANE HARRIS, tác giả truyện tranh Wundercat yêu thích của chúng ta, sẽ Ở LẠI Le Marche này! Đúng vậy! Ít ra, đó là những gì chị ấy đã nói khi tớ vào đưa bánh mì nóng sáng nay.

Thật ra, JANE HARRIS đã không mở cửa sáng nay khi tớ mang bánh mì đến. Và mãi đến chiều muộn JANE HARRIS mới xuống lầu để ăn bánh mì. Trông chị ấy rất mệt mỏi. Nhưng vẫn xinh, như thường l

Và Cal Langdon, người cũng ra mở cửa cùng JANE HARRIS, hỏi xem tớ có biết ngôi nhà nào cho thuê ở Le Marche không, vì anh ấy muốn viết cuốn sách về chúng ta! CHÚNG TA đấy!!!

ĐÚNG VẬY! Vì Le Marche GÂY ẤN TƯỢNG MẠNH!!!!

Và JANE HARRIS nói chị ấy cũng nên ở lại Le Marche, để giúp Cal Langdon viết cuốn sách rất quan trọng về CHÚNG TA!!!!

Và khi tớ hỏi chị ấy về điều thế nào các cậu cũng đang nghĩ tới - “CÒN WUNDERCAT THÌ SAO?”, chị ấy trả lời rằng, “À, chị có thể vẽ Wondercat ở bất cứ nơi đâu”.

ĐÚNGVẬY!!!! JANE HARRIS SẮP CHUYỂN ĐẾN SỐNG Ở Ý! VÀ CÁC CẬU LÀ NHỮNG NGƯỜI ĐẦU TIÊN BIẾT TIN. Hoan hô Peter lịch sự, Fan Số Một của Wundercat Mọi Thời Đại!

Wundercat muôn năm!

Peter

Nhắn riêng cho Annika: Khi nào cậu đọc xong Wundercat tập 1, cứ nói tớ biết, tớ sẽ mang cho cậu tập 2 bằng chiếc xe máy của mình.

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Claire Harris <charris2004@freemailcom>

Về việc: Cú điện thoại của con

Con yêu, mẹ muốn viết email vì đêm qua khi con gọi điện, mẹ sợ mình có thể to tiếng khi con nói sẽ sống ở Ý. Với Cal Langdon. Về lâu dài.

Bố nói rằng có lẽ mẹ đã mơ ngủ. Nhưng mẹ không nghĩ mẹ cũng mơ cả phần khi con nói: nếu hợp đồng đầu tiên của Wondercat kết thúc, dĩ nhiên Cal sẽ trở về New York cùng con, vì hai con đã có mối quan hệ rất gắn bó, và có thể hoàn toàn hỗ trợ nhau trong công việc.

Đó không phải là việc mẹ thường mơ thấy.

Còn một chuyện khác: sáng nay khi mẹ đến Kroger Sav-On để mua thêm băng cá nhân cho bố (bố bị đóng đinh vào tay khi treo giúp bức tranh thủy mạc cho em gái ông ấy - mẹ ước nó chuyển sang sở thích khác đi), và tình cờ gặp bà Marie Caputo, người đã hỏi mẹ - phải công nhận rằng, mẹ chẳng thèm đếm xỉa đến nụ cười của bà ấy - cảm thấy thế nào khi có thêm một đứa con trai. Có một đứa con trai sao? Bà ta đang nói gì vậy, con yêu? Bà ta không có ý ám chỉ con và Cal Langdon đấy chứ? Hai đứa con kết hôn rồi sao? Có phải Holly biết điều gì mẹ chưa được biết, và kể lại cho mẹ nó nghe không?

Làm sao con có thể kết hôn với Cal Langdon, hả con gái yêu? Lần cuối cùng mẹ gửi email cho con, con còn nói ghét thằng bé. Và nó lúc nào cũng nhìn giày con.

Những chuyện như thế này chẳng có ý nghĩa gì với mẹ cả. Mẹ nghĩ con không nên ở Ý - kết hôn càng không nên - với người con chỉ biết mới một tuần.

Mẹ hi vọng bà Marie đã hiểu lầm. Thật ra, mẹ CHẮC CHẮN bà ấy đã nhầm lẫn. Con lúc nào cũng là cô gái khôn ngoan.

Hơn nữa, còn Malcolm thì sao, nhân viên ngân hàng đầu tư con đang hẹn hò?

Bố con nói đúng, cú điện thoại đêm qua chỉ là giấc mơ. Vì con sẽ không bao giờ chuyển đến Ý mà không mang theo con Dude.

Khoan nào, hôm qua mẹ có hỏi con điều này, đúng không? Và con nói sẽ lo chi phí cho con trai người quản lí tòa nhà để thằng bé mang con Dude đến đ

Không đúng như vậy. Con không bao giờ làm chuyện gì mà không suy nghĩ trước sau.

Thôi, đừng để ý điều mẹ nói. Con cứ vui chơi vui vẻ những ngày còn lại nhé.

Và cố gắng đối xử tử tế với cậu Cal Langdon đó. Mẹ chắc chắn thế nào thằng bé cũng yêu con thôi. Con luôn có bàn chân rất xinh xắn mà.

Yêu con,

Mẹ

Gửi đến: Julio Chasez <julio@streetsmartcom>

Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Về việc: Con Dude

Chào Julio! Nghe chị nói nè. Chị chỉ muốn biết, EM nghĩ thế nào về chuyến du lịch hoàn toàn miễn phí đến Ý?

THÔNG TIN BÊN LỀ

Tại sao chúng tôi không kết hôn ở Las Vegas như những người Mỹ bình thường khác.

Có lẽ đó là vì tôi cũng viết sách cho những người đọc tuổi, và gần như 200 email tôi nhận mỗi ngày đều đến từ trẻ em. Đa số những email trong hộp thư đều có chung câu hỏi: “Tác giả lấy nguồn cảm hứng từ đâu vậy ạ?”.

Nguồn cảm hứng hình như là vấn đề bạn đọc luôn nghiêm túc quan tâm, nhưng tôi phải nói rằng, thật ra tôi không nghĩ nhiều về chuyện đó. Bất cứ khi nào có ai hỏi, tôi luôn dừng lại và suy nghĩ, “Tôi ĐÃ lấy cảm hứng cho câu chuyện đó từ đâu?”. Và sự thật là, tôi cũng chẳng nhớ. Đối với tôi, chính câu chuyện mới quan trọng, không phải vấn đề làm thế nào tôi đã nghĩ ra nó.

Cuốn sách Mỗi chàng một nàng lại khác. Tôi lấy cảm hứng cho câu chuyện - một câu chuyện về tình yêu và đám cưới bí mật tại một miền quê nước Ý - từ chính cuộc hôn nhân của tôi, cũng là... một đám cưới được tổ chức bí mật tại một miền quê của nước Ý.

Câu chuyện về tình yêu và đám cưới bí mật tại một miền quê nước Ý.

Tôi không nghĩ viết một câu chuyện về cô dâu lại thú vị như vậy, cả cho tôi và cho bạn đọc. Đối với tôi, câu chuyện về một cô gái lần đầu tiên TRỞ THÀNH cô dâu như thế nào sẽ thú vị hơn nhiều.

Thế nên, khi tôi quyết định viết một cuốn tiểu thuyết dựa trên hôn nhân của chính mình, trong số những nhân vật chính, tôi đã chọn chàng phù rể và nàng phụ dâu của cặp đôi kết hôn bí mật đó, sẽ kể lại đám cưới bí mật của tôi (tôi phải công nhận, với rất nhiều hư cấu) trên quan điểm của cô dâu phụ.

Hư cấu thứ nhất: Thật ra, tôi không có cô dâu phụ nào cho chuyến kết hôn bí mật tại Ý của mình. Cô gái tôi chọn làm cô dâu phụ - bạn gái của phù rể - đã bỏ anh ta một tuần trước đám cưới của chúng tôi.

Hư cấu thứ hai: Trong Mỗi chàng một nàng, đám cưới này diễn ra tại Le Marche, một ngôi làng của Castelfidardo, là trung tâm sản xuất đàn xếp trên thế giới. Đám cưới của tôi cách xa nơi đó hàng trăm kilomet, tại một thị trấn gần Monaco có tên Diana San Pietro, ở Ligeria. Tôi thay đổi bối cảnh vì tôi đến Ligeria cách đây đã 11 năm, trong khi tôi vừa đến Le Marche chưa đầy một năm về trước, nên tôi nghĩ chi tiết câu chuyện sẽ xác thực hơ

Hư cấu thứ ba: Trong Mỗi chàng một nàng, các nhân vật dành nhiều thời gian gửi email qua lại trên Blackberry. Thật ra tôi không có Blackberry, hay đường dẫn Internet, khi tôi tổ chức kết hôn. Vào năm 1993, khi đám cưới của tôi diễn ra, mạng Internet chưa phổ biến rộng rãi như ngày nay. Ít ra đối với tôi là như vậy.

Đây chỉ là những chi tiết khá khác biệt so với đám cưới ngoài đời. Và dưới đây là thông tin chi tiết để chứng tỏ điều đó!

“You kid me, si?”, ông thư kí nhướng mắt nhìn chúng tôi hết sức nghi ngờ qua máy đánh chữ của ông ấy.

Chồng tương lai và tôi đưa mắt nhìn nhau. Sự thật là, chúng tôi không đùa ông. Chúng tôi thật sự muốn kết hôn ở Diano San Pietro, một ngôi làng yên tĩnh bên bờ biển Italian Riviera, chỉ cách Monaco vài dặm. Là một khu nghỉ dưỡng nổi tiếng vào mùa hè, nhưng thị trấn Ligeria lại khá vắng vẻ vào tháng Ba, trừ những người bản xứ, những người trồng rừng ô-liu rải rác trên những sườn đồi nhấp nhô, với nhiều nhà hàng và quán cà phê (chỉ khi bạn có thể đánh thức chúng khỏi giấc ngủ trưa dài lê thê đến chiều đó) nằm ven theo đường biển tuyệt đẹp.

Khi thị trấn vắng vẻ như vậy, việc ông thư kí lưỡng lự về lễ kết hôn của chúng tôi thật lạ lùng. Rõ ràng chẳng có nhiều việc lắm ở Comune di Diano San Pietro, tòa thị chính này. Trừ chúng tôi ra, ông thư kí tóc bạc, người phiên dịch, và chàng rể phụ Ingo, tòa nhà hoàn toàn trống trải. Rõ ràng tôi chẳng thấy ai đập rầm rầm vào cửa văn phòng Diano San Pietro để đòi kết hôn.

Tuy nhiên ông thư kí lại tỏ vẻ lưỡng lự thậm chí chẳng thấy gì thú vị trước ý tưởng của hai người Mỹ muốn kết hôn tại ngôi làng của ông ấy.

“Hai người không hiểu”, ông ấy giải thích bằng thứ tiếng Anh ngắt quãng. “Dân Ý chúng tôi xem chuyện hôn nhân là một vấn đề hệ trọng. Có nhiều việc phải làm. Có nhiều đơn cần hoàn thành”.

Đó là khi chúng tôi đưa cho ông ấy tờ Stato Libero đã làm sẵn tại văn phòng Tổng lãnh sự Ý ở New York trước khi chúng tôi đến châu Âu. Được kí bởi bốn nhân chứng không quan hệ với chúng tôi hay với nhau, tòa lãnh sự đã bảo đảm với chúng tôi rằng đây là văn bản duy nhất chúng tôi cần có để tổ chức kết hôn trong chuyến du lịch đến Ý.

Cẩn thận hơn, chúng tôi còn đưa ra giấy khai sinh, đã được dịch sang tiếng Anh, và hộ chiếu. Người Ý, chúng tôi giải thích với ông, cố gắng nhã nhặn hết mức có thể, không phải là những người duy nhất trên thế giới xem chuyện hôn nhân là một vấn đề hệ trọng.

Ông thư kí cầm lấy tờ đơn một cách chán chường pha chút bối rối. Đây rõ ràng là điều ông ta không muốn đụng tay khi chỉ còn một tiếng nữa là đến giờ nghỉ trưa - giờ nghỉ kéo dài ba tiếng của ông ấy.

Chuyện thật thứ nhất: Ở Ý, tất cả mọi nơi đều đóng cửa từ 12 giờ trưa đến 3 giờ chiều, như trong truyện ngắn Mỗi chàng một nàng này: ngân hàng, cửa hàng, cửa hàng bách hóa, tất tần tật,... Đây là nỗ lực giúp nhân viên thoải mái dùng bữa trưa cùng gia đình.

Lầm bầm rằng ông ấy phải đi gặp thị trưởng, thế là ông thư kí biến mất vào văn phòng bên trong. Khi ông quay ra, đi cùng ông là một người cao lớn trong bộ quần áo thể dục - và rõ ràng là đang ăn thứ gì đó như sandwich xúc xích Ý kẹp hành tây. Quí ông này, hình như là thị trưởng của Diano San Pietro. Ông ấy cầm lấy tờ đơn rồi hỏi thăm, với một cái thở dài, “Tại sao hai người không kết hôn ở Las Vegas như những người Mỹ bình thường khác?”.

Chuyện thật thứ hai: Ông ta nói như vậy, giống y trong cuốn sách.

Tôi sẽ thú nhận rằng: tôi là người sợ đám cưới. Tôi chẳng có gì để chống đối hôn nhân. Tiệc tặng quà bên nhà gái trước đám cưới - áo cưới - đăng kí kết hôn trước khi cưới - hoa cưới - bánh cưới mới là thứ khiến tôi sợ hãi. Độc giả luôn nài nỉ tôi viết thêm những phần kết cho các tác phẩm hiện hành của tôi và miêu tả rõ nét đám cưới của các nhân vật. Sự thật là, tôi không viết được vì bản thân tôi chưa bao giờ lên kế hoạch cho đám cưới, cũng không hề biết người ta sẽ tổ chức như thế nào.

Cách đây 11 năm - khi chuyến đi của chúng tôi đến Comune di Diano San Pietro diễn ra - khi đó tôi đã 26 tuổi, và chồng tương lai, Benjamin, cũng đã đi gần hết tuổi 32, có lẽ chúng tôi đã đủ già dặn để biết mình muốn gì - một đám cưới nho nhỏ. Và dĩ nhiên không phải ở Vegas, trung tâm tổ chức đám cưới của thế giới.

Chuyện thật thứ ba: Giống cô dâu chú rể trong truyện ngắn Mỗi chàng một nàng, Benjamin và tôi quyết định tổ chức đám cưới bí mật ở Ý - không phải vì bố mẹ hai bên chống đối (như Mark và Holly), mà vì:

a) Ý nghĩ tìm kiếm một bộ áo cưới khiến tôi bị nổi mề đay (Benjamin chính là người tìm ra bộ váy cưới cuối cùng tôi đã chịu mặc, một bộ đầm cưới Bill Blass đăng-ten trắng chấm bi với những đường sọc màu đen cao trên gối).

b) Trong khi gia đình hai bên đang tìm hiểu nhau, suy nghĩ đến cảnh tất thảy mọi người đều tụ tập trong một căn phòng khiến hai đứa nhụt chí anh hùng. Cả hai đứa tôi đều xuất thân từ hai gia đình đông đúc, và cả hai đứa đều là người Ai-len gốc Ý hay người Ai-len gốc Hungari, thế nên, khả năng có một cuộc xô xát tay chân xảy ra là điều hoàn toàn có thể.

c) Benjamin, như Cal, anh hùng của Mỗi chàng một nàng (Chuyện thật thứ tư) có vài quan điểm khá tiêu cực trong hôn nhân, và thường thề thốt sẽ không bao giờ kết hôn lần nữa. Vì tôi hoàn toàn ủng hộ hôn nhân - đám cưới thì không - và chuyện này đã gây bế tắc trong mối quan hệ của chúng tôi... trong một ngày. Chúng tôi sắp dịu trận tranh cãi thì một người bạn người Đức tên Ingo nói rằng, nếu cậu ấy kết hôn, cậu ấy sẽ chọn nước Ý, vì đó là đất nước xinh đẹp nhất thế giới. Điều gì đó đã hấp dẫn Benjamin. Và việc tiếp theo tôi biết, chúng tôi đã hoàn tất đơn tại lãnh sự Ý ở Manhattan.

Bỏ trốn đến Ý dường như là giải pháp lý tưởng cho tất cả những vấn đề chúng tôi gặp phải... nếu tính quan liêu của chính quyền Ý không gây cản trở.

Câu hỏi của ông thị trưởng về Las Vegas khiến chúng tôi cười gượng một cách lo lắng... cho đến khi chúng tôi nhận ra ông ấy không đùa. Việc tổ chức kết hôn cho người Mỹ rõ ràng là việc Comune di Diana San Pietro chưa quen làm - thật ra, họ CHƯA BAO GIỜ giải quyết vấn đề như thế

Và họ chẳng hề hăng hái làm một trường hợp ngoại lệ vì chúng tôi.

Tôi không muốn nhận xét một cách chủ quan. Nhưng thật ra, họ chỉ lo sợ việc này có thể lấn át thời gian nghỉ trưa của họ mà thôi. Chẳng phải sao?

Trong khi chúng tôi đứng sau rào chắn ngăn cách với máy đánh chữ của ông thư kí, người bạn Ingo cố gắng giải thích lần nữa, bằng thứ tiếng Ý trôi trảy, rằng lí do Benjamin và tôi không thể kết hôn ở Las Vegas như những người Mỹ bình thường khác đơn giản chỉ vì chúng tôi không phải là những người Mỹ bình thường. Rằng cả cô dâu và chú rể đều là những người cực kì lãng mạn - thật ra, tôi là một fan (vào lúc đó, tôi vẫn chưa viết sách) của các tiểu thuyết lãng mạn, trong khi Benjamin là một thi sĩ đã được xuất bản thơ - và rằng chúng tôi đã có quyết định từ rất lâu, nếu chúng tôi kết hôn, đám cưới sẽ được diễn ra tại đất nước lãng mạn nhất thế giới, nước Ý.

Tôi đứng đó nín thở nghe, chờ đợi xem lời giải thích của Ingo có hiệu quả hay không. Dĩ nhiên vẫn chưa phải chuyện TỆ NHẤT nếu chúng tôi không về nhà với một đám cưới đã được tổ chức tại châu Âu. Cả Benjamin và tôi đều không tiết lộ kế hoạch kết hôn này cho bất cứ ai trừ bốn nhân chứng không quan hệ với nhau ở New York. Chúng tôi lên kế hoạch sẽ trở về Mỹ với tư cách là hai vợ chồng, đám cưới của chúng tôi sẽ là việc đã rồi, một sự thật mà hai gia đình yêu quí sẽ phải chấp nhận... Chúng tôi không còn trách nhiệm đi chọn đồ sứ hay áo đầm cô dâu. Lúc nào chúng tôi cũng có thể, tôi nghĩ vậy, làm chúng vào lúc nào đó...

Nhưng sẽ không phải ở Ý. Là một sinh viên tốt nghiệp nghèo khó (Benjamin) và một trợ lí hành chính (tôi), chúng tôi đã nướng tất cả tiền tiết kiệm vào chuyến đi này. Chúng tôi sẽ không thể trở về châu Âu một khoảng thời gian sau đó.

Thật may mắn, tôi có thể trông thấy đầu tiên là ông thư kí, sau đó đến ông thị trưởng, dường như bị thuyết phục trước lời giải thích hợp tình hợp lí của Ingo (một điều kì diệu, vì cậu ấy vẫn còn choáng váng sau khi cùng chúng tôi nốc hết số rượu prosecco đó tại căn nhà thuê lại đêm qua - Chuyện thật thứ năm). Cuối cùng, thở dài một cách ngao ngán, ông thị trưởng đặt miếng sandwich xuống và giải thích rằng ông ấy tổ chức hôn lễ cho chúng tôi, nếu:

a) Chúng tôi phải tìm kiếm một phiên dịch, được Comune thông qua, người có thể truyền đạt chính xác chúng tôi đang đồng ý chuyện gì khi nói “si”.

b) Chúng tôi phải “quyên” tiền cho “Quỹ trẻ em”.

c) Chúng tôi phải có thêm một giấy tờ khác, giấy certificatos di cittadinanza[58] từ Tổng Lãnh sự quán Hoa Kì ở Milan.

Vì điều kiện cuối cùng đòi hỏi chúng tôi phải có chuyến đi tám tiếng cả đi lẫn về, Milano cách Diano San Pietro 500 cây số - chúng tôi đã phản đối dữ dội, một mực cho rằng Lãnh sự Ý ở New York đã không hề nói gì về lá đơn thứ hai này.

Nhưng ông thị trưởng vẫn tỏ ra cương quyết. Rõ ràng ông ấy nghĩ chúng tôi sẽ bỏ cuộc nếu phải mất một ngày đi đường như thế. Có người bình thường nào chịu dành cả ngày trời trong chuyến du lịch đến Ý để lái xe đến Milan rồi về lại hay không? Chuyện này sẽ giúp Comune di Diana San Pietro rãnh rỗi để làm những gì nó thường làm khi không phải tổ chức hôn lễ cho người Mỹ... mà dường như, theo tôi thấy, công việc của nó cũng chẳng là bao.

Cuối cùng, khi đã hết hi vọng, chúng tôi đồng ý làm tất cả những gì họ yêu cầu, ông thư kí, trông có vẻ rất trịnh trọng, cuộn một tờ giấy vào máy đánh chữ và bắt đầu gõ thư yêu cầu được cấp certificato di matrimonio[59] cho chúng tôi.

“Vậy khi nào”, ông ấy hỏi, “hai người định kết hôn?”.

Chúng tôi trả lời ngắn gọn, “Ngày Một tháng Tư”.

Ông thư kí bắt đầu đánh máy, rồi đột ng dừng lại, nhướng mắt nhìn chúng tôi qua gọng kính, rồi nói, “Đây là một chuyện đùa. Hai người - sao lại dám? - đùa chúng tôi, si?”

Tôi lắc đầu. Benjamin có ý tưởng kết hôn ở Ý. Còn tôi có ý tưởng tổ chức vào ngày Cá tháng Tư, để mỉa mai quan điểm của Benjamin khi cho rằng chỉ có những kẻ ngốc mới kết hôn sớm như vậy.

Phải công nhận rằng còn một khía cạnh hết sức thú vị khác, đó là sau khi chúng tôi đánh điện về nhà, bố mẹ sẽ không thể nào xác định được, cho đến lúc chúng tôi về đến nhà, rằng chúng tôi đã thực sự kết hôn, hay đó chẳng qua chỉ là một trò đùa.

Ừm, ở độ tuổi 26 như tôi, đùa như vậy thật là khó tha thứ.

“Hai người không đùa”, ông thư kí nói. Ông ấy nhìn xuống bàn phím, cố gắng nhịn cười.

Ông thị trưởng nhìn chúng tôi một cách hoài nghi, rồi tiếp tục rao giảng với chúng tôi rằng, ở Ý, người ta rất xem trọng hôn nhân, không như những người Mỹ.

Rồi ông cầm miếng bánh sandwich lên và công bố rằng ông ấy chỉ có thể tổ chức hôn lễ cho chúng tôi lúc 9 giờ sáng ngày Một tháng Tư, vì ông ấy phải làm trọng tài cho đội bóng nam Diano San Pietro vào lúc 10 giờ (Chuyện thật thứ sáu).

Chúng tôi đoan chắc với ông rằng sẽ nhanh chóng có mặt tại tòa thị chính vào lúc 9 giờ. Nhìn ông như thể đang nghĩ ngợi, Hừm. Được thôi. Ông thư kí, vẫn đánh máy đều đặn, tiếp tục cười một mình. Rõ ràng cả hai người đều không tin sáng ngày Một tháng Tư sẽ trông thấy chúng tôi.

Nhưng đáng buồn là, Comune di Diano San Pietro đã đánh giá quá thấp trí nhớ dai của một cặp đôi người Mỹ đang yêu.

Chúng tôi chỉ nhận hai vé phạt do chạy quá tốc độ trên đường đến Milano lúc 5 giờ sáng ngày

Chuyện thật thứ bảy: Thời gian ngồi đợi tại văn phòng Tổng Lãnh sự hóa ra còn dài hơn thời gian đi xe nữa.

Chuyện thật thứ tám: Khi chúng tôi ngồi chờ lấy certificatos, chúng tôi lắng nghe một phụ nữ trẻ người Mỹ đang cố gắng thuyết phục anh trai mình đồng ý cho cô ấy lấy Paolo, một thợ máy ô tô người Ý cô ấy vừa gặp tuần trước, đang ngồi trầm tư bên cạnh cô, rõ ràng chẳng hiểu một từ tiếng Anh nào. Cô ấy vẫn tiếp tục thuyết phục khi chúng tôi rời đi, bốn tiếng sau đó.

Chuyện thật thứ chín: Chúng tôi thật sự có ghé nhà hàng Amici Amore, và toa-lét đúng là một cái lỗ với hai dấu chân hai bên.

May mắn là, chúng tôi chỉ nhận một vé phạt vượt tốc độ trên đường trở về Diano San Pietro.

Chuyện thật thứ mười: CD duy nhất được mở trong xe suốt chuyến đi tám tiếng là đĩa tổng hợp những bài hát của Queen. “Fat-Bottomed Girls” đúng là bài hát chủ đề trong đám cưới của chúng tôi.

Phiên dịch viên còn dễ kiếm hơn cả certificatos nữa. Tin tức về lễ kết hôn sắp diễn ra giữa hai người Mỹ lan nhanh như đám cháy trong rừng.

Chuyện thật thứ mười một: Bà lão 80 tuổi, người cho chúng tôi thuê căn nhà hai tầng xinh xắn nằm trên ngọn đồi nhìn ra biển, nằng nặc đòi xuống Comune để mắng ông thị trưởng giùm chúng tôi, để đoan chắc với ông ấy rằng hai đứa tôi thật lòng nghiêm túc, và ông ta không nên mặc đồ trọng tài khi tổ chức hôn lễ cho hai đứa.

Cảm động trước nghĩa khí này, tôi đề nghị bà ấy làm phụ dâu.

Trong khi đó, một người Đức sống trong pensione[60] cách đó vài căn nhà đến làm quen và nói rằng anh ta rất vui nếu được phiên dịch cho chúng tôi - tiếng Ý của anh ta thật hoàn mĩ, và anh ta cũng làm nghề thông dịch.

Một người mẹ của một cậu bé hàng xóm khác - người tình nguyện đều đặn lái xe máy vào thị trấn mỗi sáng để mua bánh mì cho chúng tôi (Chuyện thật thứ mười hai) - nằng nặc đòi làm phó nháy cho đám cưới, cô cho rằng bố mẹ hai bên sẽ nổi giận đùng đùng nếu chúng tôi không chụp vài tấm kỉ niệm cho ngày trọng đại này.

Vào đêm trước khi đám cưới diễn ra, một vài đứa trẻ trong ngôi làng đến nhà chúng tôi trang trí cổng trước bằng hoa tươi và treo hai đôi vớ ngủ trên một cây sắt nhọn, một tập tục lâu đời của người Ý giúp cuộc sống lứa đôi được viên mãn (Chuyện thật thứ mười ba). Họ còn tặng tôi một vòng hoa tuyệt đẹp để đội lên đầu... những bông hoa tỏi, tôi phát hiện ra sau khi đội nó lên (Chuyện thật thứ mười bốn). Tuy chỉ là suy nghĩ nhưng vẫn được tính nhé.

Những đứa trẻ này đúng 7 giờ sáng vào ngày đám cưới, đã gõ cửa nhà tôi. Vì tôi đã mặc đồ xong, nên ra mở cửa. Hai đứa bé đáng yêu ngước lên nhìn tôi và giải thích bằng tiếng Anh tiếng được tiếng mất, đôi mắt to của chúng lộ rõ sự xúc động, chúng nói rằng chúng rất tiếc, vì ông thị trưởng nhận được điện thoại thông báo rằng trận bóng sẽ được dời lên sớm một tiếng, nghĩa là hôm nay sẽ chẳng có đám cưới nào cả.

Thở hổn hển vì quá hoang mang, tôi nắm chặt váy cưới trước ngực, mắt ngấn lệ.

Rồi hai đứa nhỏ bật cười khúc khích và ré lên, “Cá tháng Tư!”.

Tôi buông thõng tay xuống khỏi ngực và đề nghị chúng cũng chọc Benjamin y như thế, người đã hành động còn thỏa mãn chúng hơn tôi, vì anh liên tục chửi thề, khiến bọn trẻ vô cùng thích thú.

Một tiếng rưỡi sau đó, đám cưới diễn ra, gồm có bà chủ nhà, anh thông dịch, vợ và con gái anh ấy, tay phó nháy tự bổ nhiệm, chồng và con trai bà ấy, Ingo và hai người bạn đến từ Bonn, Benjamin, tôi, một nhóm trẻ em làng đủ lứa tuổi và cả những chú chó của chúng đều đến Sala Consiliare[61]> của Comune di Diano San Pietro.

Tỏ ra hết sức ngạc nhiên khi thấy chúng tôi xuất hiện, ông thị trưởng nhanh chóng thay bộ đồ thể thao bằng áo vét đen, thắt nơ, và áo thụng của thị trưởng (Chuyện thật thứ mười lăm).

Lễ cưới diễn ra một cách trang nghiêm và lộng lẫy hơn chúng tôi mong đợi. Ingo, chàng phù rể, đã tặng cho tôi một bó hoa cưới và “cô” dâu phụ một chùm hoa cài ngực trước khi buổi lễ diễn ra. Sau đó bà Frau Schumacher và Ingo cùng làm chứng khi chúng tôi đọc Diano San Pietro registro degli atti di matrimoni[62].

Theo thông dịch viên, Benjamin và tôi đã hứa, cùng với những điều khác, rằng chúng tôi sẽ luôn chung sống bên nhau và cùng nuôi dạy con cái ăn học thành tài. Không lễ cưới nào chúng tôi tham dự lại ngọt ngào - và thực tế - như lễ cưới theo kiểu Ý của chúng tôi.

Sau khi đeo nhẫn và hôn nhau, thị trưởng tuyên bố chúng tôi chính thức là vợ chồng, mọi người cùng nhau vỗ tay hoan hô chúc mừng. Ông thị trưởng đề nghị được chụp hình với cô dâu chú rể, và ông thư kí đề nghị chúng tôi tặng một trăm ngàn lia cho Quĩ trẻ em của Comune di Diano San Pietro. Khi đưa cho ông thư kí số tiền, chồng tôi đã viết, “Chẳng phải đây là điều tốt khi chúng tôi không quyết định tổ chức hôn lễ ở Las Vegas như những người Mỹ bình thường khác sao?”.

Sau đó chúng tôi băng qua đường đến bưu điện để đánh điện về nhà, và tận hưởng tiệc nửa buổi tại một nhà hàng đã đồng ý mở cửa sớm vì chúng tôi.

Tại bữa tiệc này chúng tôi đã khám phá ra Chuyện thật thứ mười sáu: Bà chủ nhà của chúng tôi đã từng làm việc cho SS., và có một người con trai đang ngồi tù vì tội trộm cắp các nhà hàng xóm xung quanh. Đúng vậy, bà mẹ theo phát xít của một tay tội phạm đã làm “cô” dâu phụ cho chúng tôi. Và bà ấy rất tuyệt vời! Làm sao tôi có thể phát hiện ra được?

“Mỗi chàng một nàng” kết thúc bằng những bức thư được gửi từ hai bên gia đình của c và chú rể, bày tỏ sự háo hức muốn tổ chức tiệc cho cặp đôi trẻ tuổi mà ngay từ đầu họ đã quyết liệt phản đối.

Chuyện thật thứ mười bảy: Trong thực tế, phản ứng của bố mẹ tôi cũng không khác mấy. Đầu tiên là tỏ ra bối rối vì không biết đó có phải trò đùa Cá tháng Tư hay không, sau đó họ nhanh chóng tin rằng lễ cưới này có thật, và lên kế hoạch tổ chức tiệc cưới cho chúng tôi tại khoảng sân sau tại nhà mẹ tôi ở Indiana.

Tuy nhiên, buổi sáng lúc diễn ra bữa tiệc, một cơn lốc xoáy đã quét qua thị trấn, thổi bay mái nhà của nhà thờ gần đó, trời bắt đầu trở lạnh và sân nhà vương vãi đầy lá cây và cành cây, vì thế các khách mời, trong đó có tôi, phải mặc áo ấm và bước qua bãi dương xỉ để đến thùng bia ướp lạnh.

Nhưng, do tôi đã từ bỏ mong muốn đám cưới mình được diễn ra suôn sẻ, nên chí ít tôi cũng chẳng thấy ngạc nhiên gì.

Tuy nhiên, gần 12 năm sau, tôi vẫn không ước đám cưới ngày xưa của mình thay đổi - mặc dù bây giờ tôi nghĩ rằng, sẽ vui hơn nếu tổ chức đám cưới tại Castelfidardo... có một điều thú vị tại trung tâm sản xuất đàn xếp của thế giới - một chi tiết đã mang lại làn gió hài hước nhẹ nhàng cho câu chuyện Mỗi chàng một nàng này.

Thế nên tôi thấy rất vui, ít ra đối với cuốn sách này, khi có ai đó hỏi tôi đã lấy cảm hứng từ đâu, ít nhất tôi đã có câu trả lời rõ ràng.

Tuy nhiên, có một chi tiết trong cuốn sách mà tôi cần khẳng định nó KHÔNG hề giống với sự thật:

Hư cấu thứ tư: Không giống vài người bạn cùng du lịch với tôi, tôi biết mình không nên gọi món hàu.

________________________________

Người dịch: Thanh Trúc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.