Mỗi chàng một nàng

Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Mình: (tỏ vẻ bẽn lẽn) “Ừm, chúng ta đã bên nhau - hôm qua là mấy lần anh nhỉ?”.

Cal: “Bảy lần cả thảy”.

Mình: (cố gắng để không cảm thấy hơi thở của Cal Langdon thật thơm) “Ừm, đúng vậy, nhưng đó là do anh bị thương khi chơi thể thao”.

Cal: “Dĩ nhiên rồi. Hôm qua chậm hơn mức bình thường em nhỉ”.

Rhonda: (trông rất phấn khởi) “Có lần Paolo cũng được chín lần! Chỉ trong một ngày thôi!”.

Hai đứa đều nhìn Paolo đầy ngưỡng mộ. Anh ta chớp mắt nhìn lại, không hề biểu lộ một chút khái niệm về chuyện đang nói - hay sự tinh anh nào.

Mình: (tay Cal vẫn đang ôm vai mình. Thật ấm áp. Và dễ chịu) “Ấn tượng thật. Hèn gì cô muốn kết hôn với anh ấy”.

Rhonda: “Tôi biết. Phải chi bố mẹ chịu thông cảm cho tôi! Hôm qua họ gọi điện từ Hy Lạp, và nổi giận đùng đùng khi tôi thông báo với họ chuyện chúng tôi sẽ làm hôm nay. Tôi cứ tưởng bố mẹ sẽ chúc mừng tôi - vì tôi cuối cùng cũng tìm được niềm hạnh phúc giống như họ đã cùng chia sẻ suốt ba mươi lăm năm qua! Nhưng không. Họ cho rằng tôi bị điên rồi, và còn nói chưa đầy một tuần chúng tôi sẽ li dị cho xem. Nhưng Paolo theo đạo Công giáo, anh ấy không li hôn. Tôi nghĩ vậy. Thật khó khăn để hiểu chính xác điều anh nói, nhưng tôi nghĩ thế cũng ổn. Dù sao thì, thời đại ngày nay sao lắm người li hôn. Họ không hiểu rằng duy trì hôn nhân cần nỗ lực từ hai bên và bạn không thể cứ dọn ra ngoài chỉ vì bị chồng lừa dối hay đại loại vậy. Bạn phải ở lại và XÂY DỰNG nó. Tôi cứ nghĩ bố mẹ sẽ thông cảm được điều đó”.

Cal: “Gia đình đôi khi cũng rất khó khăn”.

Rhonda: “Anh nói tôi nghe thử xem. Hôm kia tôi mới viết nhật kí, khi tôi gặp phải chuyện...

Nhân viên lãnh sự: “Chín mươi hai! Số 92!”.

LÀ TỤI MÌNH!!!!!!!!!!

HÔN NHÂN CHO CÔNG DÂN MỸ TẠI KHU VỰC LÃNH SỰ Ở ROME

Công dân Mỹ có ý định kết hôn ở Ý phải đệ trình giấy tờ tuân theo yêu cầu của luật pháp Ý để có thể nhận giấy kết hôn. Hôn nhân không được tiến hành bởi Lãnh sự Mỹ, hay trong khuôn viên của Lãnh sự Mỹ. Giấy tờ cần thiết và qui trình hoàn tất được miêu tả bên dưới:

1. Hộ chiếu Mỹ còn thời hạn

2. Giấy khai sinh (bản gốc hay bản phô-tô có công chứng)

3. Giấy tờ liên quan đến hôn nhân trước kia, nếu có (vd, sắc lệnh tuyên bố li dị lần cuối, sắc lệnh bãi bỏ hay giấy chứng tử của người bạn đời trước đó)

4. Bản khai có tuyên thệ, được thề bởi công dân Mỹ trước Lãnh sự Mỹ đang làm nhiệm vụ tại Ý, khẳng địnhằng không có trở ngại nào liên quan đến pháp luật trong hôn nhân này, căn cứ theo luật lệ bang nơi công dân đang sinh sống

GHI CHÚ: Bản khai có tuyên thệ này phải được đóng dấu bởi Cơ quan Hành pháp của bất cứ Prefettura[45] nào trong Khu Lãnh sự trước khi cấp cho công dân (mỗi trung tâm tỉnh đều có một cái).

5. Atto Notorio[46]: Đây là bản công bố, kèm theo bản khai có tuyên thệ được miêu tả trong mục 4, khẳng định rằng theo luật pháp Mỹ nơi công dân đang sinh sống, không có bất cứ trở ngại pháp lí nào gây cản trở hôn nhân này. Bản tuyên bố phải được tuyên thệ bởi hai nhân chứng (nhân chứng có thể thuộc bất cứ quốc tịch nào, nhưng phải đủ 18 tuổi trở lên, có giấy tờ được dán hình kèm theo), trước Lãnh sự Ý đặt trụ sở ở nước ngoài, hay tại nước Ý, và trước một cán bộ làm việc tại Pretura (Tòa Sơ thẩm) tại thành phố nơi hôn nhân sẽ diễn ra. Công dân Mỹ muốn đến kết hôn ở Ý phải có bản tuyên bố từ Lãnh sự Ý tại Mỹ, trước khi rời khỏi Mỹ.

6. Bản Tuyên bố kết hôn: Cô dâu chú rể phải đệ trình tất cả giấy tờ nêu trên cho Ufficio Matrimoni (phòng Hôn nhân) của Municipio (Tòa Thị chính) tại thành phố nơi hôn nhân sẽ diễn ra, và làm bản “Tuyên bố ý định kết hôn” trước cán bộ Ufficiale di Stato Civile (Cán bộ Quản lí công dân).

GHI CHÚ: Tất cả những giấy tờ không được làm ở Ý (giấy khai sinh, bản li hôn, vân vân...) PHẢI được dịch sang tiếng Ý. Cả giấy tờ gốc và bản dịch phải được luật pháp Ý kiểm tra và thông qua, bằng dấu chứng nhận “APOSTILLE”, phù hợp với HIỆP ĐỊNH HAGUE về vấn đề hợp pháp hóa công văn ở nước ngoài. Ở Mỹ, dấu “APOSTILLE” được đóng bởi Ngoại trưởng bang tại bang mà công văn đó được cấp.

Tôi xin thề những thông tin trong giấy tờ đệ trình đều đúng sự thật và hợp lệ.

Chữ kí: Holly Ann Caputo

Chữ kí: Mark Levine Stato Civile

Stato Civile

Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Từ: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom>

Về việc: Cay ở d0ai????

Nqy2. Tp1 khonh tjay ko1nh. Cai o83 d0ao????

Mwrk

PDA của Cal Langdon

Mình là một kẻ bị tòa án quốc tế truy lùng. Bất cứ lúc nào xe của mình cũng sẽ bị cảnh sát Interpol bắt kịp, lôi mình và Jane ra khỏi xe, ném mạnh xuống mặt đường, và đánh túi bụi. Mình ngờ rằng trực thăng Black Hawk đang lởn vởn ngay trên đầu. Sớm muộn gì hai đứa cũng sẽ bị ném vào tù ở Ý, và biệt tin luôn từ đó.

Và Rhonda, cuối cùng thì, vẫn là người chiến thắng.

Thành công rồi. Hai đứa đã khai man. Hai đứa đã lừa dối. Giả tên bạn mình trên công văn chính phủ.

Nhưng họ chẳng mảy may nghi ngờ.

Jane nói đúng. Chuyện này quá dễ dàng. Gã ngồi đằng sau cửa kính chống đạn hầu như chẳng thèm liếc nhìn tụi mình hay hộ chiếu. Anh ta chỉ hỏi hai người đang ở đâu, bình luận ngắn gọn khi nghe câu trả lời là Le Marche, chuyền lá đơn qua khe hở cho hai đứa kí, sau đó đưa lại lá đơn với con dấu được đóng gọn gàng. Đợi lâu như thế - mãi đến 5 giờ 30 hai đứa mới ra đường - nhưng chỉ hoàn thành trong năm phút.

Tưởng đâu Jane sắp tắt thở rồi chứ, cô ấy điên cuồng trong sung sướng, cứ níu lấy áo sơ-mi của mình - không thoải mái gì đâu nhé - và rít lên, “Thành công rồi! Chúng ta thành công rồi! Thành công rồi!”, khi hai đứa đang xuống thang máy.

Thế rồi cô ấy dường như tỉnh táo trở lại và hỏi, “Gã khi nãy nói gì về Le Marche vậy?”.

Mình kể cô ấy nghe anh ta đã nói rằng, lầm bầm thôi, khi anh ta nghe hai đứa - ý mình là Mark và Holly - định tổ chức đám cưới tại đó: “Thà kết hôn với xác chết còn hơn một gã đến từ Le Marche”.

Câu này khiến Jane nổi xung ngay lập tức - “Anh ta nói vậy là có ý gì? Le Marche thì đã sao? Tôi thấy nơi đó thật xinh đẹp. Chỉ vì nó không quá tải với khách du lịch người Mỹ như Rhonda, cũng có nghĩa nó là nơi có vấn đề gì sao? Gã ngốc đó”, vân vân và vân vân.

Điều này khiến mình cảm thấy hết sức buồn cười, một nàng Jane nồng nàn tình cảm dành cho Le Marche, hết sức khác biệt so với đêm qua sau khi cô nàng bước chân ra khỏi toa-lét trong nhà hàng cả bọn cùng ăn tối.

Tuy nhiên, phải công nhận rằng Le Marche cũng có nét duyên của riêng nó. Mình thật sự cảm thấy rất háo hức, muốn quay về đó ngay.

Mình chưa bao giờ cảm thấy háo hức đến một nơi nào đó kể từ khi... ừm, chẳng từ khi nào cả. Chuyện gì sẽ xảy ra khi cảm giác ở Le Marche ngày càng giống như... ở nhà

Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Từ: Malcolm Weatherly <malcolmw@snowstylecom>

Về việc: Ciao!

Cục cưng! Cưng sao rồi? Lâu rồi không nghe tin của em đấy. Có chuyện gì vậy? Em chạy trốn với tên đực rựa người Ý nào đó rồi sao?

Viết cho anh vài dòng nhé? Anh nhớ em lắm.

Và anh rất muốn biết em có trông thấy cái nón may mắn của anh không.

M.

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Nói về chuyện lạ lùng.

Mình ngồi trong xe với Cal Langdon, và mọi chuyện hóa ra không hề tệ.

Chuyện gì XẢY RA với mình vậy

Tại sao anh ta lại vòng tay qua vai mình lúc ở Lãnh sự quán? Không phải mình không thích - ngược lại là đằng khác - nhưng kể từ lúc đó, mình lúc nào cũng ước chuyện đó sẽ lặp lại. Tại sao mình lại muốn đụng chạm vào anh ta như vậy? Anh ta là kẻ mê người mẫu kia mà!

Nhưng anh ta đã thông suốt vấn đề chỉ vì Mark và Holly. Tuy trái ngược hoàn toàn với mong muốn của anh ta. Vì ngay từ đầu, anh ta đã không hề muốn hai người đó kết hôn.

Cả ngày nay mình chẳng hề nghe thấy anh ta hé răng phản đối. Thật ra, nhờ anh ta, cuối cùng hai người đó đã có đám cưới mơ ước.

Rõ ràng đây là một thay đổi chóng mặt từ một người luôn kịch liệt phản đối hôn nhân. Không biết anh ta có nhận ra điều này.

Mình: “Này, chuyện gì đã xảy ra với một gã luôn chống đối hôn nhân vậy?”.

Cal: “Sao?”.

Mình: (vặn nhỏ nhạc Queen lại) “Tôi cứ tưởng anh hoàn toàn chống đối hôn nhân của Holly và Mark chứ? Sao anh lại tham gia vào chuyện này?”.

Cal: “Cô có ghi cuộc nói chuyện này vào cuốn sổ kia không?”.

Mình: “À. Cũng có”.

Cal: “Tốt thôi. Cô còn viết gì về tôi nữa?”.

Mình: “Rằng anh đã nhỏ dãi lúc ngủ”.

Cal: “Tôi không có”.

Mình: “Có. Sáng nay chính tôi trông thấy khi đánh thức anh dậy”.

Cal: (chồm tới giật cuốn sổ) “Đưa tôi xem”.

Mình: “Này! Nhìn đường đi chứ. Nói thật đấy, điều gì đã khiến anh thay đổi?”.

Cal: “Tôi vẫn đang chống đối đấy thôi. Trong trường hợp của Mark và Holly thì không. Tôi đổi ý rồi”.

Mình: “Hiểu. Nhưng tại sao?”.

Cal: “Dường như họ... là của nhau. Là một cặp trời sinh. Tôi nghĩ vậy”.

Mình: “Đã nói mà”.

Cal: “Chuyện đó không khiến tôi ủng hộ hôn nhân được đâu. Nó chỉ khiến tôi ủng hộ Mark và Holly mà thôi”.

Mình: “Tôi chỉ cần nhiêu đó. Anh nhớ không. Lúc ở trên máy bay?”.

Cal: “À, lúc đó tôi chưa biết rõ Holly. Tôi vẫn cho rằng Mark nên thăm thú thế giới trước khi ổn định cuộc sống riêng. Đừng khịt mũi. Thế giới thật rộng lớn, có rất nhiều thứ cần tìm hiểu. Một người đàn ông không nên bó buộc đời mình sớm như vậy”.

Mình: “Xin lỗi nhé. Nhưng Mark đã ba mươi lăm rồi. Những nước khác người ta đã xếp anh ấy vào tuổi trung niên. Anh ấy cũng đã CỐ GẮNG khám phá thế giới đấy thôi, anh không nhớ à? Anh ấy đang bị ngộ độc thực phẩm chỉ vì nỗ lực tìm hiểu thế giới đấy thôi”.

Cal: “Tôi hiểu tất cả điều đó. Đó cũng là lí do tại sao tôi thay đổi quan niệm. Về

Mình: “Nhưng không về hôn nhân và tình yêu nói chung”.

Cal: “Tôi vẫn tin rằng hôn nhân là một thể chế lạc hậu. Tôi cũng tin rằng nó cướp mất cái tôi của con người. Cứ nhìn phụ nữ phải lấy tên chồng thì biết...”.

Mình: “Không phải AI cũng vậy”.

Cal: “Đa số. Cô cũng vậy thôi?”.

Mình: “Không. Tôi là tác giả của Wondercat. Có lẽ ANH không nghe nói đến tôi, nhưng nhiều người khác thì biết. Nếu tôi đổi tên mình, người hâm mộ sẽ lẫn lộn. Và hơn nữa. Tôi thích tên thật của mình. Mặc dù đúng là, tên tôi được sinh ra trong một xã hội phụ hệ nô dịch hóa phụ nữ bằng cách cướp đi nhân dạng của họ lúc mới chào đời thông qua những cuộc hôn nhân sắp đặt”.

Cal: “Thấy chưa? Đó là điều tôi đang nói đấy!”.

Mình (lại khịt mũi): “Đừng mừng rỡ. Tôi chỉ đang nói đùa thôi mà”.

Cal: “Ô. Đó vẫn là điều tôi muốn nói”.

Mình: “Không phải. Đó không phải là điều anh nói. Anh nói không tin vào hôn nhân bởi vì động vật có vú máu nóng vốn dĩ đã không có khả năng duy trì chế độ một vợ một chồng, và tôi đã lấy chó sói và diều hâu làm dẫn chứng. Anh còn cho rằng chính phản ứng hóa học trong não bộ đã khiến chúng ta tin rằng chúng ta đang yêu nhau, nhưng thật ra, chúng ta chỉ đang hành động theo bản năng. Tôi đã viết nó ra ngay trong cuốn sổ này, nếu anh không tin, tôi có thể tìm lại”.

Cal: “Cô cũng viết lại cuộc đối thoại đó à? Holly và Mark sẽ đọc chúng sao?”.

Mình: “Ờ thì. Đúng vậy. Có lẽAnh đừng đánh trống lảng. Anh có thật sự tin chắc điều đó không? Rằng con người không hề có khả năng duy trì chế độ một vợ một chồng? Vì tôi có thể trích dẫn cả tá ví dụ về hôn nhân mà trong đó không người nào bỏ người nào hết...”.

Cal: “Làm sao cô biết?”.

Mình: “Tôi nghĩ tôi sẽ biết nếu bố mẹ tôi lừa dối nhau”.

Cal: “Bằng cách nào? Trừ phi họ kể cho cô. Nếu không, cô cũng chẳng biết. Cô làm sao biết được”.

Mình: “Thế bố mẹ của Rhonda thì sao?”.

Cal: “Rhonda nào nữa đây?”.

Mình: “Rhonda. Rhonda và Paolo. Bố mẹ cô ấy đang tổ chức lễ kỉ niệm ba mươi lăm năm ngày cưới”.

Cal: “Cô không hề biết chắc trong suốt ba mươi lăm năm đó bố mẹ cô ta có chung thủy với nhau không”.

Mình: “Đúng vậy. Tuy nhiên. Tôi cá hai mươi đô với anh là họ có. Không ai đi du lịch đường thủy với một kẻ lừa dối cả”.

Cal: “Cô thật không thể nào tin được”.

Mình: “Anh mới không thể nào tin được. Chỉ vì vợ cũ của anh đã lừa dối anh, nên anh cũng cho rằng tất cả phụ nữ khác đều không có khả năng chung tình. Thú nhận đi”.

Cal: “Tôi chưa bao giờ nói những điều như thế”.

Mình: “Anh không cần nói. Quá rõ ràng rồi. Khi anh nói con người không có khả năng duy trì chế độ một vợ một chồng, anh muốn ám chỉ phụ nữ

Cal: “Tôi không có ý đó”.

Mình: “Anh có lừa dối cô ta không?”.

Cal: “Ai?”.

Mình: “Valerie”.

Cal: “LÀM SAO CÔ BIẾT TÊN CÔ TA?”.

Mình: “Holly kể cho tôi. Anh có không?”.

Cal: “Dĩ nhiên là không”.

Mình: “Thấy chưa? Tôi xong việc rồi”.

Cal: “SAO CHỨ?! TÔI THẬM CHÍ CÒN KHÔNG HIỂU CÔ ĐANG NÓI GÌ!”.

Mình: “Anh hoài nghi tất cả phụ nữ chỉ vì những gì một người trong số họ đã gây ra cho anh. Đó là lí do tại sao anh có quan điểm chống đối hôn nhân. Bản thân hôn nhân không có tội. Nó bị mang tiếng xấu chỉ vì vợ cũ của anh đã không nghiêm túc hay cô ta chỉ kết hôn vì những lí do nào đó. Đừng đổ lỗi cho thể chế hôn nhân chỉ vì Valerie đã lừa dối anh. Hôn nhân không khiến cô ta lừa dối. Chỉ vì cô ta là gái mà thôi”.

Cal: “Ôi Chúa ơi. Cô thật không tin được”.

Mình: “Nhưng tôi nói đúng. Lối ra kìa. Đừng bỏ lỡ đấy”.

Anh ta hành động như thể anh ta rất sốc vì mình đã lôi chuyện riêng tư trong quá khứ của anh ta ra vậy.

Cũng thật thô l khi gọi vợ cũ của người khác là gái. Nhưng thật ra, cô ta đúng như vậy. Cũng như Dave chính là đĩ đực mà thôi. Nhưng mình không để thú vui lén lút quan hệ với mấy cô phòng Nhân sự đồi bại của Dave gây ảnh hưởng đến quan niệm về hạnh phúc trong hôn nhân của mình, hay hi vọng một ngày nào đó sẽ tìm được một người lý tưởng, chẳng phải vậy sao?

Thật ra, mình rất hiểu, không có thứ gì gọi là hạnh phúc tuyệt đối... hôn nhân cần nỗ lực từ hai bên, và chẳng có ai gọi là tri kỉ. Bạn chỉ cần tìm ra một người ít làm bạn phiền lòng nhất (ít ra Bác sĩ Phil cũng nói vậy), hay khiến bạn buồn theo những cách có thể chấp nhận được.

Mình chắc chắn tỉ lệ li hôn sẽ giảm nếu người ta nhận ra điều này. Và cũng ít đám cưới nữa. Nhưng chuyện đó cũng không tệ lắm.

Ôiiiiiii, mình ngửi thấy mùi ngựa rồi. Centro Ippico! Chúng ta về nhà rồi!

Gửi đến: Listserv <Wundercat@wundercatlivescom>

Từ: Peter Schumacher <webmaster@wundercatlivescom>

Về việc: JANE HARRIS

TIN NÓNG HỔI ĐÂY, CÁC CẬU!!!!! Cuối cùng đám cưới có thể diễn ra rồi!

Chuyện thế này:

JANE HARRIS đã lái xe đến Roma để lấy APOSTILLE bạn chị ấy cần để tổ chức kết hôn! ĐÚNG VẬY! Chị ấy bước vào nhà vào khoảng 21:00 giờ, trong khi tớ và bà nội đang ngồi tại bàn ăn lớn trong biệt thự, cố gắng giúp hai người bạn của JANE HARRIS, người đã ănng hàu kém chất lượng nhưng bây giờ đã thấy đỡ hơn, húp một ít súp.

Khi bước vào, JANE HARRIS đang cầm trên tay APOSTILLE! Ngày mai đám cưới sẽ vẫn diễn ra theo kế hoạch! Hai người bạn của JANE HARRIS, dù vẫn đang mệt nhoài vì bệnh, đã nhảy cẫng hét lên sung sướng! Và JANE HARRIS nói rằng, “Đây là quà cưới tớ dành cho hai cậu!”.

Đó là món quà cưới tuyệt vời nhất mà một người đã tặng cho một người, Holly - bạn JANE HARRIS - tuyên bố.

Bà nội mình mở chai sâm-panh để chúc mừng.

Vậy nên, ngày mai tất cả các bạn hãy đến Ufficio of the Secretario của Castelfidardo lúc 9 giờ đúng nhé!

Đây là Peter, Fan Số Một của Wundercat, nói CHÚC NGỦ NGON!

Wundercat muôn năm!

Peter

Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom >

Từ: Darrin Caputo <darrincaputo@caputographicscom >

Về việc: Xin chào, là mẹ của con đây

Holly, là mẹ đây. Có chuyện tồi tệ xảy ra rồi. Anh trai Darrin của con sắp kết hôn. Với một thằng đàn ông. Trên bậc thềm của Tòa Thị chính. Nơi bất cứ ai đều có thể trông thấy

Con phải về nhà ngay lập tức. Con biết anh trai mình không nghe lời mẹ hay bất cứ ai khác trong nhà này. Con phải ngăn anh mình. Mẹ không cho phép con trai mẹ tự sỉ nhục bản thân như thế.

Mẹ xin con, hãy khuyên anh con nên dừng ngay tất cả những chuyện này lại. Có lẽ thằng Mark cũng nên nói thêm vào. Nó là bác sĩ, chắc chắn thằng bé hiểu rõ chuyện này cực kì sai trái khi chống đối pháp luật công khai như thế.

Mong con sẽ về nhà khuyên bảo anh trai đáng thương đang mất phương hướng của con.

Mẹ

PDA của Cal Langdon

Mình đã đúng ngay từ đầu. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên trông thấy cô nàng - mang vác tất cả chai nước khoáng trong cửa hàng miễn thuế tại sân bay JFK - mình đã thầm nghĩ, “Thật điên rồ”.

Mình đã nghĩ như thế.

Tuy nhiên... đêm nay cô ấy đã khiến hai con người khốn khổ ngập tràn trong sung sướng. Mình chưa bao giờ trông thấy cặp đôi nào thảm hại như Holly và Mark, nằm bẹp trên bàn trong phòng ăn, khi hai đứa mình bước qua cửa. Dĩ nhiên là Mark hoàn toàn mất phương hướng, vì cậu ấy sẽ mù như dơi nếu không có cặp kính này. Mình bước vào và đưa nó cho cậu ta - thật ra mình phải đeo cho cậu ấy, vì cậu ấy thậm chí còn không trông thấy mình đang cầm cái gì - và sau đó Jane đặt mạnh tờ đơn lên bàn, “Đây là quà cưới cho hai người”.

Mình cứ tưởng bà Frau Schumacher sẽ lên cơn đau tim, vì trông bà rất phấn khích.

Nếu đúng vậy, chuyện này sẽ khá bối rối đây, có thể tưởng tượng ra cảnh phải hô hấp nhân tạo cho bà ấy, trong khi Mark nện huỳnh huỵch lên ngực. Mình còn có suy nghĩ đáng lo này - có lẽ do bà cô đã luôn lắng nghe lời mình nói một cách chăm chú (vì mình là người duy nhất ở đây nói được tiếng Đức chăng?) - rằng nếu bà ấy tỉnh dậy và thấy mình đang môi kề môi cùng bà, thậm chí đã truyền sự sống cho bà, có lẽ bà ấy sẽ... ừm, tận dụng cơ hội để hưởng thụ cho xem. Thậm chí còn chạm vào lưỡi mình nữa.

Có khi nào Jane nói đúng? Có khi nào quan điểm của Jane khi cho rằng hôn nhân là hợp lí đối với một số người là... không sai - mình và Valerie thất bại chỉ vì cô ta... ừm, làm “gái” sao?

Dường như vấn đề giữa mình và Valerie rất đơn giản.

Tuy nhiên...

Có lẽ hôn nhân chỉ dành riêng cho Mark và Holly. Họ đã quá hạnh phúc, nhảy nhót trong sung sướng, chẳng màng đến bao tử dễ buồn nôn đó. Phải nói rằng, mình không thể nào hiểu nổi làm sao người ta có thể hạnh phúc như vậy trước viễn cảnh sẽ được kết hôn bởi ông thị trưởng của một thị trấn luôn cống hiến xây dựng đàn xếp, trong khi cách xa gia đình hai bên hàng ngàn dặm.

Nhưng có lẽ trong đó ẩn chứa sự lãng mạn mà mình đã bỏ lỡ. Valerie luôn lên án mình là người khô khan. Cái máy giặt mình mua tặng cô ấy vào ngày Valentine luôn là nguyên nhân của mọi cuộc cãi vã. Cô ấy thích một cái vòng kim cương hơn.

Mình lại nghĩ máy giặt là một món quà hữu dụng, khi mình trông thấy cô ấy mất quá nhiều thời gian vì quần áo...

Bây giờ Holly đã tóm lấy Jane và hai người bọn họ - được theo sát bởi bà Frau Schumacher, người dường như trông rất nhanh nhẹn so với lứa tuổi và rõ ràng không muốn bỏ lỡ bất cứ chuyện gì - cùng biến mất. Rõ ràng họ đang nhốn nháo tìm cách ủi thẳng những nếp nhăn trên áo cưới mà những người còn lại không được phép trông thấy.

Trong khi mấy cô đang bận rộn như vậy, Peter và mình nỗ lực mang lại cho Mark một bữa tiệc chia tay độc thân què quặtà bi thảm nhất trong lịch sử. Què quặt là vì chú rể quá yếu ớt do bị ngộ độc thực phẩm đến nỗi cậu ấy không nhấc nỗi ly rượu đưa lên miệng. Bi thảm là vì thú tiêu khiển duy nhất chỉ là bầy mèo hoang đêm qua, chúng lại tìm đến mong ăn được vài miếng cá.

Thế đó. Không múa thoát y hay “em út” gì cho Mark cả.

Nhưng có lẽ cũng phù hợp với một gã trai đã chọn một nơi - kì lạ là cũng hay - éo le như nơi này để kết hôn.

Bây giờ Mark đang lảo đảo lên lầu đi ngủ - làm phiền đến mấy cô khi Holly đang thử áo cưới, chỉ cần đánh giá tiếng hét đầy căm phẫn vọng xuống từ cửa sổ - để lại mình cùng cậu bé Peter, người vừa hỏi liệu mình có biết Jane Harris có xuống lại không, hay cô ấy sẽ về thẳng phòng ngủ.

Thật cảm động khi cậu bé này cứ tin rằng mình luôn chia sẻ những suy nghĩ riêng tư cũng như dự định của cô Harris. Đây đúng là một giả định sai lầm, nên mình buộc phải nói với cậu bé rằng, mình, thật ra, chẳng biết gì cả.

Sau đó cậu bé đang bất bình này can đảm nhìn vào mắt mình và hỏi một cách rành rọt, rằng mình có ý định gì với cô ấy hay không.

Dĩ nhiên là một câu hỏi ngắn gọn. Cụm từ chính xác mà thằng bé thốt ra với giọng nói chống đối là “Anh và Jane Harris là người êu sao?” mà có lẽ thằng bé muốn dùng từ người yêu. Cũng không hẳn mình để ý đến cái nhìn khinh bỉ hiện lên mặt thằng bé khi mình nói với nó rằng không phải.

Lẽ nào mình không nên nói chắc như đinh đóng cột như thế?

Ít ra thằng bé không nói thêm từ nào. Thay vào đó, nó thong thả lôi ra bộ bài từ túi quần jean phía sau và hỏi mình có muốn chơi bài War[47] không.

Miễn cưỡng dành một đêm đầy sao đẹp mắt bên bờ biển Adriatic để chơi bài War với một thằng bé người Đức.

Mình không thể không tự hỏi liệu có phải gã nhân viên lãnh sự quán lúc chiều đã không đúng khi cho rằng thà kết hôn với một xác chết hơn một người đàn ông đến từ Le Marche hay không. Không phải mình đang ở đây nên mới cảm nhận như vậy. Chỉ là... nơi này dường như luôn tạo ra những điều trái ngược đối với những người bình thường....

Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Từ: Mary Langdon < mlangdon@internetcafenetworkcom>

Về việc: Cám ơn anh

Ôi Chúa ơi, anh Cal, cám ơn anh đã gửi tiền cho em. EM thật sự đang rất túng quẫn. Jeff (người sở hữu chiếc ô tô) hóa ra là một tên tâm thần. Hắn đá em ra ngoài chỉ vì tình cờ trông thấy em nói chuyện với một gã khác. Em không biết hắn ta nghĩ mình là ai - một tên Taliban tàn độc sao? Chúa ơi, em rất ghét bị xem là vật sở hữu của gã nào đó.

Cũng chẳng sao vì em đã có cơ hội được gần gũi với nhóm lướt ván tuyết đẹp trai này. Họ thậm chí còn dư một phòng để em có thể ở ké. Một người trong số họ, anh Malcom, còn chỉ em chơi halfpipe. Anh ấy cho em dùng chung ván lướt và tất cả mọi thứ. Anh ấy nói rằng em có tài năng bẩm sinh. Ai mà biết được? Có lẽ lướt ván tuyết mới là sở trường của em, nhưng trước đây em chẳng hề hay biết, vì bố mẹ luôn dẫn anh em mình đến những bờ biển vớ vẩn đó khi đi nghỉ, thay vì dẫn chúng ta đi trượt tuyết, như những ông bố bà mẹ bình thường khác.

Dù sao thì, cám ơn anh về số tiền một lần nữa.

Lần tới em nói nhiều hơn nhé,

Mare

Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom >

Từ: Ruth Levine <rlevine@levinedentalgroupcom >

Về việc: Chào cháu!

Chào cháu, Cal! Cô không muốn quấy rầy cháu thế này, nhưng cô chỉ tự hỏi không biết cháu có nhận được lá email lần trước cô đã gửi, và không biết cháu có thời gian suy ngẫm về những gì cô đã nói trong thư hay không. Về Mark và Holly. Cô biết cháu đang đi với thằng Mark, và cô chỉ hi vọng cháu có cơ hội nói chuyện khuyên giải nó. Vì những lí do không tiện kể ra đây. Lúc này cô và nó không nói chuyện với nhau cháu à. Hay nói cách khác, cô muốn nói chuyện với nó, nhưng nó dường như lúc nào cũng cáu kỉnh với cô. Cô biết chuyện này sẽ sớm kết thúc - cháu cũng hiểu tính khí thất thường của nó mà. Nhưng cô chỉ hi vọng rằng, trong lúc này, cháu để ý đến nó một chút, và cố gắng giúp nó không làm chuyện... thiếu suy nghĩ.

Dĩ nhiên cô không hề có ý nói rằng nó sẽ TỰ VẪN khi mâu thuẫn với mẹ ruột mình. Cô muốn nói những chuyện thiếu suy nghĩ đại loại như... cô không biết nữa - như CẦU HÔN con bé, hay gì đó. Con bé Holly. Không phải do cô không thích con bé hay không muốn con bé làm con dâu. Con bé là một người hết sức nhã nhặn. Tuy nhiên, con bé không giống gia đình cô.

Dù sao thì, cô thật lòng không muốn phá hỏng kì nghỉ của cháu khi cứ liên tục gửi email như thế này. Hi vọng cháu có thời gian vui vẻ. Nhưng cô cũng hi vọng rằng, nếu, cháu biết đấy, cháu có thể tìm cách chích cho thằng Mark một liều thuốc thực tế để nó nhận ra rằng kết hôn không phải là điều dễ dàng - đặc biệt đối với hai cá thể xuất thân từ hai nền văn hóa khác nhau - cô sẽ rất cảm kích.

Yêu cháu,

Ruth Levine

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Đêm nay Holly trông hạnh phúc hơn bao giờ hết. Thậm chí còn hạnh phúc hơn cái ngày Brad Toller mời cậu ấy đi khiêu vũ sau khi cậu ấy đã dành một năm để gây chú ý đến anh chàng. Thật lòng mà nói. Cậu ấy như đang TỎA SÁNG. Mặc dù gương mặt vẫn còn nhợt nhạt vì đã dành cả hôm nay và đêm qua để ói mửa - và bộ áo cưới dường như sắp tuột, vì cậu ấy gầy đi trông thấy - nhưng ngày mai cậu ấy sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất vũ trụ này.

Vậy là mình đã làm một điều đúng đắn, Cal và mình, đã dám khai man, vân vân và vân vân, tại văn phòng Lãnh sự hôm nay.

Bây giờ Holly đang trôi bồng bềnh về phòng ngủ trong cảm xúc mơ màng, và mình cũng nghe thấy tiếng Mark cùng bước vào phòng với cậu ấy. Bà Frau Schumacher dường như đã đi khỏi. Bây giờ mình mới nhận thấy CẢM GIÁC ĐÓI CỒN CÀO. Mình chưa ăn gì từ lúc bước chân ra khỏi khách sạn Eden lúc chiều, thế là mình xuống nhà bếp lục lọi xem có gì ăn được không, rồi sau đó đi thẳng lên phòng ngủ, vì ngày mai phải thức dậy sớm để tham dự lễ cưới.

Mình để ý tối nay Cal có vẻ im lặng, trong khi những người khác đang ăn mừng. Mình thậm chí không thể tưởng tượng nổi điều gì đang đầu anh ta. Cô vợ cũ để lại vết thương quá sâu. Mình chẳng ngạc nhiên chút nào nếu ngày nào đó đụng phải cô ta trong ngõ tối. Mình nghĩ có thể cho cô ta biết vài chiêu hay ho mình đã học lỏm được khi còn sống ở East Village, những chiêu cô ta không hề biết đến khi tham gia lớp quyền cước ở ngoại ô. Thật vậy, những cô gái như thế sẽ đi về đâu? Họ chiếm lấy những anh chàng hoàn hảo (được rồi, Cal có nhu cầu, nhưng thiết nghĩ lúc đó anh ta cũng không khoa trương như bây giờ) rồi phá hủy họ để những phụ nữ như mình phải gánh chịu hậu quả. Thật bất công.

Dĩ nhiên, không có nghĩa mình muốn có được Cal Langdon nếu anh ta không bị phá hỏng những phần tốt đẹp đó. Làm ơn đi! Điều cuối cùng mình muốn mới chọn bạn trai là một nhà báo.

Mặc dù anh ta nhìn rất hấp dẫn trong bộ đồ bơi đó ...

Không! Dừng lại ngay! Mình KHÔNG cần hẹn hò một tên mê người mẫu! Làm như thế chỉ chuốc lấy đau khổ và ăn hàng đống kẹo Macadamia Brittle cho vơi bớt đau buồn mà thôi.

PDA của Cal Langdon

Thật quá sức chịu đựng. Mình đang ở Ý, trong một đêm ấm áp bên hồ bơi sáng lấp lánh dưới ánh trăng, với những hàng cọ đung đưa nhè nhẹ trong làn gió đêm dịu dàng, nhấm nháp đĩa ô-liu ngon lành và vài vụn phó mát cứng Parmesan cùng chai rượu vang hảo hạng, trong khi người phụ nữ kia lại đang tỏa ra một sức hấp dẫn giới tính mạnh mẽ...

Và mình đang chơi bài War cùng cô ấy.

Thế này là thế nào?

MÌNH làm sao vậy? Mình không nên muốn có người phụ nữ này. Cô ta có tất cả những thứ mình không thể chịu nổi... là nghệ sĩ, luôn ám ảnh bởi những nền văn hóa nổi tiếng, luôn làm theo ý mình, là một

Tuy nhiên...

Mình muốn hôn cô ấy.

Có lẽ là do ánh trăng tác động. Có lẽ chỉ do chốn chết tiệt này.

Hay chỉ bởi vì hôm nay cô ấy đã khiến mình cười rất nhiều.

Chết tiệt. Mình làm sao vậy? Cô ta khiến mình cười. Mark cũng khiến mình cười, nhưng mình đâu muốn hôn Mark. Mình thậm chí còn không thích những phụ nữ vui tính. Đặc biệt càng không thích những nữ nghệ sĩ vui tính.

Vậy tại sao mình lại khao khát muốn xử thằng bé này nếu trong năm phút nữa nó không chịu biến khỏi đây?

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Nó vẫn chưa chịu đi. Nó kể chuyện gì đó về bộ truyện tranh yêu thích của nó. Dường như Jane biết truyện này, dù đó chẳng phải tác phẩm của cô. Có cả yêu tinh và người lùn. Peter liến thoắng nói rằng thằng bé biết tập cuối cùng sẽ được đăng báo trong hai tuần nữa. Jane, người quen biết tác giả, cũng nói rằng cô ấy biết kết thúc rồi, nhưng một mực làm eo không kể cho thằng bé biết. Thằng bé rất phấn khích, cứ theo năn nỉ Jane. Nhưng cô một mực từ chối tiết lộ thông tin, và rút ra con tám, trong khi Peter cũng vừa rút ra con tám.

War[48].

Cô ấy thắng

Ánh nến soi sáng vài mảng tóc trên mái tóc sậm màu của cô, và khiến mắt cô như sáng lấp lánh. Làn da cô trông mịn màng bóng mượt như bơ...

Mình làm sao vậy? Mình KHÔNG muốn dính líu đến cô gái này. Hay bất cứ cô nào tương tự. Mình còn một cuốn sách phải viết. Mình cần tìm một nơi để ở. Mình thậm chí còn không có máy giặt khô. Mình không thể bước vào một mối quan hệ...

Được rồi, mình cho thằng bé thêm năm phút nữa để biến khỏi đây. Gần nửa đêm rồi. Không phải thằng bé cần về nhà để hack vào hệ thống máy tính nào đó sao?

Bây giờ cô ấy lại hỏi thằng bé về Annika. Annika là đứa quái nào nữa? À, con bé tại văn phòng thị trưởng. Con gái ông thị trưởng. Peter nói một cách mỉa mai về Annika, người mà rõ ràng cậu ta thầm thương trộm nhớ, người cứ ngỡ rằng sự cứng nhắc của Peter cũng có nghĩa cậu ta không có cảm tình với mình.

Mình ra con hai. Peter cũng vậy.

Lại War.

Ô, lại war tiếp, cậu bé ạ. Nhiều hơn cậu tưởng đấy.

Khoan nào, cái gì vậy?

Tiếng mèo kêu. Những con mèo đã quay trở lại.

Cô ấy đứng dậy đi vào nhà bếp để tìm chút thức ăn cho chúng. Cuối cùng chỉ còn lại Peter và mình.

Trước khi cô ấy quay trở lại với vài hộp cá ngừ, Peter đã đi khỏi.

“Peter đâu rồi?”, cô ấy hỏi

Mình không thể không tin rằng, thật sự cô ấy không biết.

Đây là một bí mật mình hạnh phúc đến nỗi không thể tiết lộ cho cô ấy.

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

ANH TA MẤT TRÍ RỒI SAO? Mình biết anh ta nghĩ mình ngốc nghếch, với hình xăm “con mèo nhỏ” và đôi giày cao gót lúc nào cũng vấp ngã và cả vụ “carabinieri”.

Nhưng mình chưa từng nghĩ anh ta dám cho rằng mình là CÁ THỂ XUẨN NGỐC NHẤT HÀNH TINH.

Mình sẽ là người như vậy nếu thuận theo thói quen nói câu “Chỉ một nụ hôn thôi mà, chẳng có ý nghĩa gì cả” của anh ta.

Nhưng bạn biết không? Mình sẽ không để anh ta tự tung tự tác. Phá hỏng đám cưới này. Đêm nay anh ta muốn hờn dỗi kiểu gì cũng được, nhưng nếu ngày mai anh ta bước xuống lầu với gương mặt không rạng rỡ nụ cười hạnh phúc, mình sẽ véo vào lông tay anh ta một cái thật đau đủ để nhớ đời.

Anh ta nghĩ mình là ai, Enrique Iglesias à? “Tôi chỉ muốn hôn cô. Cô là nghệ sĩ mà. Tôi tưởng những người như cô quá quen với chuyện này rồi chứ?”.

Sao cũng được!

Rõ ràng anh ta nghĩ vì mình là một bà cô chưa kết hôn đang sống với một con mèo, ắt hẳn mình cũng khao khát lắm. Hay não cũng teo lắm.

Ừ, mình sẽ là một bà cô ham hố - hay não teo - nếu mình chịu lên giường cùng ANH TA. Sao chứ, chỉ vì hôm nay anh đã giúp tôi (thật ra là Holly và Mark), nên tôi chịu ngủ với anh ta sao? Vì cả hai đã có bữa ăn trưa lãng mạn và vui vẻ, nên tôi dễ dãi vậy sao? Đừng có mơ.

Đúng là hắn ta cực kì quyến rũ. Mình công nhận lúc nãy có lén ngắm tay hắn khi cả bọn cùng chơi bài, một đôi tay to và chắc khỏe, chính xác là đôi tay mà bất cứ cô gái nào cũng đều muốn chúng vuốt ve khắp cơ thể.

Anh ta có thể tạo ra sự quyến rũ nếu anh ta cố ý như thế. Cả hài hước nữa.

Anh ta cũng là người thông minh. Ít ra là về những vấn đề không liên quan đến phụ nữ. Anh ta cũng vui tính, như hôm nay khi ở Tòa Lãnh sự, anh ta nói chuyện với Rhonda.

Và anh ta cũng tốt với mèo nữa - khi anh ta nghĩ không có ai trông thấy.

Nhưng xin lỗi nhé, những tháng ngày đồng ý ngủ với bất cứ gã trai nào chỉ cần người đó có đôi tay mạnh mẽ và khiếu hài hước đã QUA RỒI. Vì bạn biết bạn mất điều gì không? Lại một đêm nữa với một anh chàng nóng bỏng vui tính nào đấy, người dường như chẳng thèm đi cùng bạn đến tiệc Giáng sinh tổ chức ở công ty hay cùng chia sẻ hóa đơn tiền điện - thế nào cũng không đủ khả năng trả một nửa tiền thuê nhà, dù anh ta đã chính thức dọn về ở chung.

Mình đã qua thời đó rồi. Qua LÂU rồi.

Bạn cho rằng lẽ ra mình nên rõ ràng với anh ta ngay từ đầu. Mình biết mình là một nghệ sĩ, một khái niệm đối với anh ta cũng tương tự như “kẻ bạt mạng” vậy. Nhưng lẽ nào mình khiến anh ta nghĩ mình cũng thuộc tuýp người tình một đêm? Chẳng phải đã quá rõ ràng, chỉ cần nhìn cách mình liên tục lấy dẫn chứng Ladyhawke và sự thật về diều hâu và chó sói giao phối với nhau để duy trì nòi giống, cũng chứng tỏ rằng mình luôn tôn thờ chủ nghĩa một vợ một chồng và sự ràng buộc trong hôn nhân hay s

Rõ ràng anh ta đã không hiểu ý mình. Mình bước ra ngoài với tô thức ăn cho mèo cầm trên tay thì trông thấy Peter đã đi rồi - kì lạ thật, vì cả bọn vẫn đang chơi dang dở khi mình đứng dậy.

Thế là mình, “Peter đâu rồi?”, Cal trả lời, “Tôi đưa thằng bé hai mươi euro và bảo nó trốn đâu đó đi”.

Mình: “Anh LÀM GÌ?”

Cal: “Cô nghe rồi mà. Cũng khuya rồi. Nãy giờ thằng bé cứ ngồi đây cản mũi tôi”.

Rồi anh ta đột ngột ôm lấy vai mình, và trước khi mình nhận thức được chuyện gì đang diễn ra (thật đấy, mình không MẢY MAY nghĩ rằng anh ta cũng có ý với mình. Vì anh ta không hề tỏ ý nào khác ngoài việc luôn chê bai ngay từ lúc đầu tiên hai đứa gặp nhau. À, trừ việc choàng tay ôm mình, lúc ở Lãnh sự quán. Nhưng đó chỉ là giả vờ!) anh ta kéo mình sát vào người và bắt đầu hôn mình.

Hôn mình! Như một cảnh lãng mạn trong tiểu thuyết!

E hèm, anh ta chẳng vụng về trong chuyện hôn chút nào. Thật ra, anh ta khá kinh nghiệm.

Và, không hẳn mình không thích. Còn hơi thích nữa. Tất cả những phần khác trên cơ thể mình luôn có thói quen mềm nhũn đi khi ai đó nóng bỏng cố ý hôn mình thì bây giờ, chúng cũng nhũn ra, như thường lệ, khi anh ta hôn mình.

Phải thú nhận rằng trong tích tắc, mình đã nghĩ “Ôi trời ơi! Anh ấy thích mình! Anh ấy THẬT SỰ thích mình!” và mình thoáng tưởng tượng đến cảnh hai đứa tay trong tay tản bộ một cách lãng mạn trên Đại lộ số 2 và đi đến Veselka để dùng bánh kếp và mình giới thiệu anh ấy với con Dude. Thế là mình bắt đầu đáp trả nụ hôn của anh...

Nhưng ngay lập tức mình nhận ra rằng... cảnh lãng mạn đó sao? Sẽ không bao giờ là sự thật. Vì anh ấy tin vào tình yêu, hôn nhân lại càng không. Anh ấy sẽ KHÔNG BAO GIỜ đến Veselka để dùng bánh kếp với mình, cũng như không đủ gắn bó để cùng mình đến gặp con Dude - chắc cũng không đủ lâu để tạo thành mối quan hệ có ý nghĩa. Làm sao mình có thể giới thiệu con Dude với một người đàn ông mình không chắc nó còn được gặp nữa không? Nó rất nhạy cảm, một khi nó đã gắn bó, sẽ bền chặt mãi mãi. Nó không buồn đụng đến Friskie nhiều ngày trời kể từ khi Malcolm dọn đi.

Và tiếng Holly đột nhiên vang trong đầu mình khi cậu ấy nói cậu nên bắt đầu nghĩ về tương lai, và hẹn hò với những người thật sự muốn dính với cậu để thay đổi. Rồi mình nhớ đến cô dâu mình trông thấy ngoài nhà thờ ở Rome, cô ấy trông rất hạnh phúc, và bố cô ấy luôn nở nụ cười rạng rỡ nhìn con gái...

Ngay lập tức, mình nhận ra một điều, mình đã không sẵn sàng chấp nhận kể từ lúc bước chân vào đại học, hay bất cứ khi nào đấy, đó là mong muốn được kết hôn không còn mạnh mẽ như lúc mình chơi búp bê Barbie khi còn học lớp năm nữa.

Và đó là lúc mình nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ MUỐN kết hôn. Mình muốn chứ. Mình thật sự rất muốn. Mình muốn cầm trên tay bó hoa, mình muốn đi trên thảm đỏ, mình muốn mặc áo cưới và đội mạng che mặt, mình muốn có một ông bố đang xúc động và những cô bé rải hoa và chỉ có cái chết mới chia lìa vợ chồng mình.

Vậy tại sao mình lại hôn một gã trai luôn cho rằng hôn nhân chỉ là một thể chế lạc hậu cần được loại bỏ?

Thế là thay vì choàng tay qua cổ anh ta và hôn đáp trả, mình chắc anh ta mong mình làm như thế, và phải thú nhận mình cũng MUỐN như thế... hay ít ra, CƠ THỂ mình muốn như thế... mình đưa hai tay lên ngực anh ta và đẩy mạnh ra.

Anh ta loạng choạng té vào chiếc ghế kim loại đặt ngoài sân mà anh ta đã ngồi khi nãy, và cứ ngồi ngay đó nháy mắt nhìn mình như có ý hỏi, “Sao vậy?”.

Nhưng trước khi anh ta kịp nói câu gì, mình đã tuôn một tràng.

ình: “Anh nghĩ tôi là gì chứ? Một con ngốc à? Tôi KHÔNG muốn ngủ với anh”.

Cal: “Ừm... chỉ là một nụ hôn thôi mà”.

Mình: “Anh không tin vào tình yêu. Anh nghĩ nó chỉ là kết quả của phenyl... phenyl... chết tiệt nào đó”.

Cal: “Phenylethylamine. Đừng hấp tấp như vậy... dù gì cũng chỉ là một nụ hôn thôi”.

Mình: “Nhưng không giống anh, tôi tin tưởng vào tình yêu. Vào hôn nhân. Vậy thì sao, hả? Ngủ một đêm, rồi sao nữa? Tôi sẽ được liệt vào danh sách tên trong Blackberry của anh sao? Cám ơn nhé, không có đâu”.

Cal: “Xin thứ lỗi nếu trí nhớ của tôi có gì sai sót, nhưng cô chỉ cần hiểu rằng, nó chỉ là một nụ hôn thôi. Chẳng phải cách đây không lâu cô đã email nói với tôi rằng cô chẳng vội vàng gì phải kết hôn hay có con vì tất cả những gì cô muốn làm bây giờ là tập trung vào sự nghiệp sao?”.

Mình: “Tôi có muốn như vậy. Nhưng sau những chuyện đó tôi VẪN muốn kết hôn. Thề có Chúa tại sao tôi phải ngủ với người hoàn toàn chống đối hôn nhân? Điều gì sẽ xảy ra vào sáng mai, khi anh không dám nhìn vào mắt tôi, và tránh né tôi? Chúng ta phải làm gì trên suốt chuyến bay trở về New York đó, khi chúng ta lại phải ngồi cạnh nhau? Rồi khi chúng ta trở về Manhattan thì sao? Anh có gọi điện cho tôi không? Tôi có còn nghe thấy tin tức gì từ anh nữa không?”.

Cal: “Rõ ràng là, cô đã tự quyết định không muốn nghe tin từ tôi đấy thôi. Cho dù như vậy, tôi muốn khẳng định lần thứ ba và hi vọng cũng là lần cuối cùng rằng, đó chỉ là một nụ hôn mà thôi”.

Mình: “Anh biết gì không? Holly nói đúng. Tôi phải chín chắn hơn. Tôi sẽ không dễ dãi lên giường với bất cứ gã nào không hợp với mình nữa. Không gã trượt ván tuyết nào. Không gã nhạc sĩ nào. Và dĩ nhiên không phải những gã chống đối hôn nhân, những gã chẳng hề có ý định phát triển mối quan hệ lâu dài với tôi

Cal: “Cô suy luận ra tất cả những điều đó chỉ từ một nụ hôn thôi sao? Về việc tôi không hề có ý định theo đuổi mối quan hệ lâu dài với cô?”.

Mình: “Anh cứ cười nhạo tôi cho thỏa thích đi. Nhưng anh biết gì không? Tôi thà lên giường với Paolo còn hơn với anh”.

Cal: “Ai là Paolo chứ?”

Mình: “Anh không nhớ à. Paolo và Rhonda. Lúc ở Lãnh sự quán”.

Cal: “PAOLO? Tay thợ máy khờ khờ đó?”

Mình: “Đúng vậy, ít ra anh ta không chạy vòng quanh lải nhải trên đời này làm gì có tình yêu lãng mạn. Ít ra anh ta cũng tin vào hôn nhân”.

Cal: “Anh ta đâu biết nói tiếng Anh! Tôi còn ngờ rằng anh ta không biết mình SẮP kết hôn nữa”.

Mình: “Anh cứ ngồi đó chế nhạo những kẻ ngu ngốc như chúng tôi đi, những người luôn tin vào tình yêu, sự chung thủy và muốn tìm người tri kỉ để có thể cùng chia sẻ quãng đời còn lại. Anh biết hai mươi năm nữa mọi chuyện sẽ thế nào không? Tôi sẽ bên cạnh một người - một người tôi cùng ăn sáng, cùng đọc báo, cùng xem phim vớ vẩn, cùng ngủ chung và cùng đi du lịch với nhau, một người SẼ KHÔNG lừa dối tôi, như cách vợ anh đã dối gạt anh, vì tôi sẽ kết hôn với một người yêu tôi vì đó là tôi chứ không phải vì tiền hay bất cứ thứ gì khác - còn anh lúc đó chỉ đơn độc một mình. Tôi hi vọng anh cũng thỏa mãn”.

Cal: “Cám ơn cô nhiều. Chắc chắn là vậy rồi. Tôi cũng hi vọng cô và Paolo có cuộc sống ấm êm sung túc bên nhau. Để kỉ niệm ba mươi lăm năm ngày cưới của cô, tôi mạn phép xin tặng hai vợ chồng chuyến du lịch đường thủy nhé?”.

Mình: “Cám ơn, tôi sẽ ghi nhớ

Cal: “Vậy tôi nghĩ chúng ta không còn gì để nói nữa rồi”.

Mình: “Đúng là vậy. Ngủ ngon”.

Thế là mình ra khỏi terrazza, lên thẳng phòng và viết hết ra đây.

Mình nghĩ anh ta cũng khá ấn tượng về mình.

Mình chỉ ước mình đã không vấp phải ngưỡng cửa khi bước vào nhà.

Nhưng có lẽ anh ta cũng không để ý.

Không gian thật tĩnh lặng - mình nghĩ anh ta vẫn còn ngồi dưới đó, vì mình vẫn chưa nghe tiếng anh ta đi lên lầu. Bên ngoài chỉ có tiếng dế kêu.

Tuy nhiên...

Mình không thể không tự hỏi liệu mình hành động như vậy có đúng hay không. Nếu không, có lẽ hai đứa SẼ có khoảng thời gian vui vẻ. Anh ta hôn rất giỏi.

Và bạn biết đấy, anh ta cũng vui tính - như lúc ở Lãnh sự quán - nếu anh ta để mình tự nhiên như thế.

Và rõ ràng anh ta rất thông minh. Hai đứa ngồi bên nhau không bao giờ nói hết chuyện.

Ừm, thật ra là tranh cãi. Nhưng sao cũng được.

Có lẽ mình không nên vội vàng đẩy anh ta ra như thế...

Không, không. Mình đã hành động đúng. Là thì có ích gì? Một đêm nồng nàn rồi sao nữa? Anh ta thế nào cũng quay về với mấy cô gái gọi khác mà thôi.

Nếu đồng ý, mình cũng là một trong số họ! Ôi Chúa ơi, mình không thể nào CHỊU NỔI việc anh ta suy nghĩ về mình như vậy. Lại một cô gái khác anh ta dụ dỗ được. Mình không thể. Mình đáng giá hơn vậy chứ.

Bạn biết không, mình bắt đầu nghĩ rằng có lẽ con Dude mới là tri kỉ của mình. Nó có tất cả mọi thứ bạn muốn có ở một người đàn ông... trung thành, đáng tin cậy, ân cần, đẹp trai, thông minh, không sợ sự ràng buộc... nó thậm chí còn có óc hài hước.

Tuy nhiên, hơi thở toàn mùi cá của nó thì không thể nào chịu nổi.

Ôi, chết tiệt thật. Mình để quên chai nước dưới lầu rồi. Không biết mình có thể lẻn xuống mà không đụng phải anh ta không nhỉ... Có thể, nếu mình không mang giày.

PDA của Cal Langdon

Ừm.

Thật... lạ lùng. Chỉ là một nụ hôn...

Một nụ hôn ngọt ngào. Ngoài sức tưởng tượng, phải nói như vậy. Mình đã hôn nhiều cô, nhưng lần này đúng là khác biệt.

Tuy nhiên, lần này mình đã đánh giá sai lầm. Một sai lầm nghiêm trọng.

Nhưng. Lúc đầu. Không phải cô ấy không đáp trả.

Dĩ nhiên cô ấy nói đúng. Có lẽ là một sai lầm. Không biết mình đã nghĩ gì nữa. Mình chưa bao giờ hành động như thế. Quá bốc đồng. Mình không thể hiểu nổi tại sao mình lại nghĩ... Cô ấy nói đúng, sự thật mình không thể đi bất cứ nơi đâu mỗi khi cô ấy thích. Cả hai thuộc hai thế giới quá khác biệt

Hơn nữa, cô ấy là một nghệ sĩ. Bạn phải hiểu rằng cô ấy có xu hướng dễ liều lĩnh hơn chúng ta.

Thật may khi cô ấy kháng cự. Cô ấy rõ ràng thuộc tuýp người sẽ đeo như sam và thiếu thốn tình cảm, nếu chỉ từ một nụ hôn - rõ ràng là vậy, dù cô ấy có nghĩ gì - cũng có thể nở rộ thành mối quan hệ lâu dài. Có lẽ cô ấy sẽ đề nghị mình chuyển về ở chung sau lần quan hệ đầu tiên mất, rồi cuối tuần nào cũng sẽ rên rên rỉ rỉ mong mình về gặp mặt bố mẹ cô ấy cho xem.

Hay tệ hơn, làm người hẹn hò của cô ấy cùng đi dự đám cưới.

Rùng mình thật.

Không, lần này mình đã may mắn thoát thân. Cô ấy rõ ràng không giống Grazi. Nơi này chẳng còn gì thú vị nữa. Mình đã đánh giá thấp sự thông minh của cô ấy.

Chỉ tại những đôi giày chết tiệt.

Tại sao cô ấy phải mang thứ vớ vẩn đó, khi không thể đi vững trên chúng?

Tuy nhiên, kết thúc như vậy lại hóa hay. Có chết mình mới chịu kết giao với một họa sĩ truyện tranh vẽ mèo luôn ám ảnh về hôn nhân này. Mình cần bắt tay vào viết cuốn sách thứ hai. Mình sẽ dễ tập trung hơn nếu không bị phân tán tư tưởng và tỉnh táo hơn trong chuyện tình cảm.

Cho dù cô ấy nghĩ gì, mình vẫn mãn nguyện với việc ăn sáng một mình. Và mình chẳng cần phải ngủ một mình nếu mình không muốn như vậy.

Ừm, trừ đêm nay.

PDA của Cal Langdon

Tay lướt ván tuyết? Nhạc sĩ sao? Cô nàng này ngủ với loại người nào vậy? Phải nhớ ngày mai hỏi Mark mới được.

PDA của Cal Langdon

Ngày mai mình không thể hỏi Mark - hôm nay lại càng không. Mai sẽ là đám cưới của cậu ấy. Cậu ta chắc chắn chẳng còn tâm trạng nói về đời sống yêu đương của cô bạn thân của vợ mình đâu.

Hừm. Chỉ là một nụ hôn thôi mà. Mình còn không hiểu tại sao lại làm vậy. Thề có Chúa, mình không cưỡng nổi bản thân. Không phải mình yêu cô ấy. Xin Chúa ngăn cấm!

Chỉ là một nụ hôn mà thôi.

Nhưng tại sao mình không thôi nghĩ về nó?

PDA của Cal Langdon

Thong thả đi qua nhà bếp lên phòng ngủ, mình phát hiện một điều bất ngờ. Cô Harris dường như có xuống lầu để thu hồi thứ gì đó cô ấy quên mang theo khi hùng hổ đi lên phòng, và khi trở xuống đây, cô ấy đã để quên thứ gì đó cạnh tủ lạnh mà mình đoan chắc cô nàng không bao giờ muốn như thế: cuốn sổ nhỏ mà cô ấy luôn cắm cúi ghi, bên ngoài đề dòng chữ, Nhật kí hành trình của Holly Caputo và Mark Lavine.

Kì lạ là, mình để ý thấy cô ấy gạch tên Mark và Holly đi, và thay vào đó bằng tên của chính cô. Và khi mình - hoàn toàn tình cờ thôi - mở ra trang đầu tiên, mình không thể không đọc dòng chữ:

Holly và Mark thân mến,

Ngạc nhiên chưa!

Tớ biết không ai trong hai người thèm đoái hoài đến việc viết lại hành trình bỏ trốn để tổ chức đám cưới bí mật của mình, thế nên tớ đã quyết định thực hiện nó giùm cả hai!

Nếu cô ấy định giữ cuốn nhật kí này cho Mark và Holly, sẽ không sao nếu mình đọc nó. Rõ ràng cô ấy định tặng nó cho họ.

Mình cho rằng mình hoàn toàn có quyền được biết trong đó nói gì về mình, vì mình nghĩ thế nào cô ấy cũng chọn chủ đề kĩ lưỡng mới viết vào đó. Ai biết được? Lỡ trong thời gian sắp tới có vụ kiện tụng về tội phỉ báng nhau thì sao?

Tuy nhiên, mình không thể không cảm thấy rằng, mình đang đi quá giới hạn cho phép.

E hèm. Ranh giới mong manh giữa cái thiện và cái ác.

PDA của Cal Langdon

Kĩ tính sao?

PDA của Cal Langdon

Mê Người Mẫu à??

PDA của Cal Langdon

Mình sẽ xử Mark tội phao tin về của phụ này.

PDA của Cal Langdon

Rõ ràng mình còn là kẻ luôn xem thường người khác.

PDA của Cal Langdon

Mình...

Mình chẳng biết nói gì. Ngoài việc...

Ngoài việc mình bắt đầu hiểu rằng hóa ra không đơn giản chỉ là một nụ hôn. Thật ra, khi nhìn những dòng chữ trong cuốn sổ đó, quá rõ ràng như vậy - viết về những tác động của mình đối với cô gái này, ít hay nhiều đều được liệt kê chi tiết một cách sống động - mình bắt đầu nhận ra rằng, có lẽ là... thậm chí CÓ THỂ là...

KHÔNG THỂ NÀO. Chẳng qua do mình quá mệt mỏi mà thôi. Chúa ơi, gần ba giờ sáng rồi.

Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng, đôi khi nhìn thấy cô ấy, mình đã nghĩ...

Không phải. Do cái hình xăm đó. Cái hình xăm chết tiệt cũng như những đôi giày vớ vẩn đó. Chúng được THIẾT KẾ để khiến đàn ông chúng ta nghĩ về những chuyện như vậy.

Trừ việc... ừm, trừ chuyến đi đến Rome hôm nay, và cả lúc ngồi đợi tại lãnh sự quán... Chuyến đi và thời gian chờ đợi quá dài dòng buồn tẻ, nhưng mình thật sự cảm thấy vui vẻ hơn là, là...

Mình phải bỏ suy nghĩ này đi. Chuyện này KHÔNG Ể xảy ra được. Không phải bây giờ. MÌNH PHẢI VIẾT MỘT CUỐN SÁCH. Mình phải tìm một căn hộ. Mình còn đứa em gái phải giúp đỡ.

Chúa ơi. Mình nghĩ rằng... Mình thật sự nghĩ rằng...

Thế đấy. Không đơn giản chỉ là một nụ hôn.

Nhưng cô ấy nghĩ rằng... chỉ tại mình khua môi múa mép nhiều quá, khiến cô ấy đã tin chắc rằng...

Làm sao mình có thể bày tỏ cho cô ấy biết, cô ấy là khác biệt? Mình không thể nói bằng lời, cô ấy sẽ không bao giờ tin mình, cô ấy luôn cho rằng mình là kẻ “mê người mẫu”.

Thánh thần ơi! Grazi.

Gửi đến: Graziella Fratiani <grazielle@galleriefratianicoit>

Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>

Về việc: Em

Grazi, anh đã để lại hai tin nhắn trong điện thoại của em. Anh biết bây giờ đã khuya lắm rồi - hay trời vẫn còn sớm, sao cũng được. Tuy nhiên, anh muốn em biết rằng - về việc em định đến biệt thự cuối tuần này: anh thật sự nghĩ rằng ý tưởng này không hay ho lắm. Anh biết chúng ta đã nói về chuyện này và anh có nói rằng không vấn đề gì, nhưng thật ra, nếu xét về khía cạnh này, vẫn chưa ổn lắm. Mark và Holly muốn có không khí gia đình. Anh biết em hiểu điều anh muốn nói. Cám ơn em nhé, anh sẽ gọi cho em ngay khi đến thị trấn, anh th

Cal

PDA của Cal Langdon

Làm sao mình lại ngu ngốc như vậy? Làm sao mình không phát hiện những tín hiệu đó? Chúng quá rõ ràng... mình thậm chí còn cho mấy con mèo ngu ngốc đó ăn. Làm sao mình không chịu dừng lại tự vấn chuyện gì đang xảy ra với mình dù chỉ trong tích tắc?

Mình liên tục đổ lỗi cho prosecco.

Mình đáng bị xử bắn.

Gửi đến: Listserv <Wundercat@wundercatlivescom>

Từ: Peter Schumacher <webmaster@wundercatlivescom>

Về việc: JANE HARRIS

CHÀO BUỔI SÁNG! Hôm nay là ngày tổ chức hôn lễ cho hai người bạn của JANE HARRIS! ĐÚNG VẬY!!!! Tất cả các bạn hãy cùng đến chứng kiến hôn lễ này nhé! Tớ sẽ lái xe máy mang theo bánh mì nóng cho đám cưới, và cả những ngạc nhiên thú vị khác nữa! Bà nội và tớ đã lên rất nhiều kế hoạch cho cặp đôi sắp kết hôn này!

Hãy đến Commune di Castelfidardo[49] để cùng chứng kiến hôn lễ của một cặp đôi người Mỹ! Hôn lễ này sẽ là một kỉ niệm khó phai mờ!

Bản tin từ Fan Số Một của Wundercat!

Wundercat muôn năm!

Peter

Holli và Marc thân mến,

Về đám cưới này hai bà cháu cũng xin chúc cô dâu chú rể luôn khao khát vô biên cuộc sống lứa đôi hạnh phúc mà cả hai cùng nhau xây dựng và luôn thịnh vượng và may mắn luôn gia tăng mà không hề thuyên giảm!

Thân ái,

Hai bà cháu Inge và Peter Schumacher

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Ôi Chúa ơi, Peter và bà nội thằng bé đã NỖ LỰC VƯỢT TRỘI. Họ là những người đáng yêu NHẤT. Sáng nay khi thức dậy cả bọn đã ngửi thấy mùi cà phê, khi bước xuống lầu cả bọn trông thấy bàn ăn đang oằn mình chống chọi dưới sức nặng của vô số bánh nướng, trái cây tươi và thịt cho bữa sáng với lớp trứng mỏng phủ bên trên.

Hơn nữa có ai đó (Peter thề rằng không phải thằng bé làm) đã trang trí cổng trước bằng những bông hoa dại từ đồng cỏ thả ựa và hai cặp vớ màu xanh (mình cũng không biết nó có nghĩa gì). Rõ ràng là ở đất nước này, người ta cho rằng mang vớ xanh vào ngày đám cưới sẽ mang lại nhiều may mắn. Tuy nhiên, vì Holly mặc đầm cưới trên đầu gối, mình e đôi vớ này không thích hợp lắm.

Còn cô dâu lúc nào cũng rạng rỡ. Bạn không thể biết được mới hôm qua thôi cô ấy đã dành cả ngày ngồi ôm toa-lét. Cô ấy trông thật xinh đẹp và hạnh phúc... như một cô dâu vậy!

Đến Mark cũng rạng rỡ... nếu chúng ta có thể dùng từ này cho đàn ông. Mỗi bước chân anh đi trông như thể anh đang nhảy sáo vậy, và dường như anh không thể nào ngừng cười. Anh ấy run quá chẳng thể nào ăn nổi - thật đáng yêu! Anh cứ liên tục nhìn đồng hồ rồi hối thúc, “Giờ này chẳng phải chúng ta đã sẵn sàng rồi sao? Chúng ta không muốn đến trễ đâu. Ông thị trưởng còn làm trọng tài cho một trận bóng nữa”.

Cal là người duy nhất không xuống lầu khi đồng hồ gõ bảy giờ, trong bộ quần áo bảnh bao. Cuối cùng anh ta cũng xuất hiện, lúc tám giờ kém - từ BÊN NGOÀI. Rõ ràng anh ta đã lái xe đi đâu đó.

Nhưng khi Mark hỏi đi đâu vậy, anh ta chỉ trả lời, “Mua báo”, rồi quăng tờ Herald Tribune xuống bàn.

Hay đấy, Cal. Cũng là một cách giúp đỡ bạn mình vào ngày đám cưới của anh ấy. Tặng một tờ báo.

Dù sao thì, có ai thèm quan tâm đến anh ta đâu? Ừm, dĩ nhiên không phải mình.

Bây giờ Holly và Mark đã sẵn sàng rồi. Mình luôn túc trực phòng khi Holly cần chỉnh lại tóc, nhưng chắc chắn không cần thiết đâu. Tóc cậu ấy được làm chính xác theo kiểu cậu ấy muốn. Rất đẹp, đúng kiểu tóc của một cô dâu trong ngày cưới.

Mình chịu trách nhiệm lo phần giấy tờ (đã sẵn sàng trong giỏ xách), máy quay phim (có), và vớ may mắn (như trên). Peter lo phần nhẫn cưới. Cal lo phần lái xe. Anh ta lộ rõ vẻ cam chịu bạn thường trông thấy khi một người đàn ông chuẩn bị bước ra trước đội thi hành án tử hình. Holly thật hân hạnh khi anh bạn thân của chồng sắp cưới x kết hôn như bị trúng đạn.

Sao cũng được, mình sẽ không để cho gã xấu tính đó phá hỏng ngày trọng đại này. Hôm nay chính là lí do cả bọn lặn lội đường xa đến đây, và mọi chuyện đang diễn ra khá suôn sẻ: Trời trong xanh không gợn bóng mây; Holly trông thật xinh đẹp; Mark là chú rể biết hồi hộp đáng yêu nhất; và cả những người khác đã làm giùm bữa sáng cho mọi người.

Mình chắc chắn sẽ có rất nhiều cô dâu sẵn sàng hi sinh gia đình để đổi lấy MỘT đám cưới như thế.

Ôi, xe lăn bánh rồi...

PDA của Cal Langdon

Chúa ơi. Cả thị trấn đều tham gia vào đám cưới. Hay ít ra, thoạt nhìn cứ tưởng như vậy. Có gần cả trăm người đứng tụ tập bên ngoài Commune. Và họ đang mặc...

Họ đều mặc áo thun có in hình Wondercat.

Thật vậy. Mỗi người đều mặc như thế.

Một vài người thậm chí còn mang theo băng-rôn Wondercat. Và đội nón bóng chày in hình Wondercat trên đầu. Thậm chí có một em bé cũng được mặc TRANG PHỤC WONDERCAT.

Jane trông hết sức xấu hổ.

Đặc biệt khi cô ấy bước ra khỏi xe, đám đông nhào ra phía trước, la ó đòi xin chữ kí.

Cô ấy cố gắng giải thích với họ rằng cô đến đây để dự đám cưới, không phải ngày kí sách tặng độc giả. Nhưng vô ích. Phải mất mười phút cả bọn mới len được vào tòa nhà. Và nhiều fan Wondercat cũng đi theo, hức được tận mắt chứng kiến đám cưới của Holly và Mark.

Mình đổ lỗi cho Peter. Thằng bé trông hết sức hài lòng với chính mình. Gương mặt nó lộ rõ Ta Là Hậu Vệ Tuổi Teen Đấy Nhé.

A, ông thư kí đến rồi. Ông ta tỏ ra hết sức ngạc nhiên khi trông thấy tụi mình. Ông ta còn liên tục lầm bầm rằng ông nghe nói cô dâu chú rể bệnh nặng đến nỗi không thể đến Roma để lấy APOSTILLE ra sao. Jane chìa tờ giấy ra trước mặt ông ta, nhưng ông tỏ vẻ hết sức nghi ngờ...

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Ôi Chúa ơi, chuyện này thật KINH KHỦNG!!! ÔNG THỊ TRƯỞNG KHÔNG CHỊU TỔ CHỨC KẾT HÔN CHO HOLLY VÀ MARK!!!! ÔNG TA KHÔNG TIN CHỮ KÍ TRONG APOSTILLE LÀ CỦA HỌ!!!! Ông ta nghe nói hôm qua Holly và Mark nằm bẹp trên giường bệnh, làm sao họ có thể lấy Apostille được? Ông ta nói rằng chữ kí kia chắc chắn giả mạo!!!

MÌNH PHẢI XỬ THẰNG PETER MẤT!!! CHUYỆN NÀY DO NÓ MÀ RA!!!! Mình biết thế nào thằng bé cũng loan tin nào đó trên Website của nó. Nếu không làm sao người hâm mộ Wondercat lại có mặt tại đây? Còn cách nào khác để họ biết được đâu? Không như thế thì làm sao thị trưởng có thể biết chuyện Holly và Mark được????

Ôi, Chúa ơi, mình KHAO KHÁT MONG đám cưới này thành công. Holly trông THẬT xinh đẹp, và Mark cũng rất đẹp trai. LÀM SAO ông thị trưởng có thể vô tâm như vậy? Mình có nên thú nhận không? Mình có nên lên đó để nói toạc ra rằng, “Đúng vậy, là tôi làm đó, đó là chữ kí của tôi, không phải của Holly, nhưng tôi chỉ làm vậy với mục đích tốt, và ông nên tổ chức kết hôn cho họ, ông cứ nhìn đi, họ đẹp đôi đến thế kia mà” không? Ông ta có nổi điên lên đánh mình không

Chắc là không đâu. Ông ta đã đứng im không nhúc nhích khi bị bà Frau Schumacher chỉ trích, ít nhất cũng năm phút.

Và bây giờ ông ấy đang cởi băng đeo chéo ra! Băng đeo thị trưởng! Như thể hôm nay ông ấy đã xong việc! Ông ta đến chỗ đội bóng tập luyện, chẳng màng quan tâm đến những con người đau khổ đang đứng đầy phòng! Làm sao người ta có thể...

Ôi không. Cal định làm gì vậy? Ôi, Chúa ơi, anh ta không định thú nhận đó là chữ kí của anh ta đấy chứ? Mình BIẾT NGAY thế nào anh ta cũng tìm cách phá hoại...

Khoan, khoan nào. Hình như không phải vậy...

Gửi đến: Claire Harris <charris2004@freemailcom>

Darrin Caputo <darrincaputo@caputographicscom>

Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>

Về việc: Holly và Mark

Tụi con đến rồi! Tại Commune di Castelfidardo trong tòa Municipale[50], để cùng dự đám cưới của Holly và Mark!

Trong thoáng chốc cứ ngỡ đám cưới không thể diễn ra. Ông thị trưởng tỏ ra nghi ngờ đó không phải là giấy tờ của Holly và Mark.

Nhưng sau đó Cal Langdon - CAL LANGDON, ngài Tôi Không Thèm Tin Vào Hôn Nhân Đâu Nhé - bước ên, rút ra một tập giấy, và hỏi tên đầy đủ của ông thị trưởng.

Và khi ông thị trưởng hỏi anh ta định làm gì, Cal trả lời (theo lời Peter, người đã dịch lại), “À, tôi là phóng viên phụ trách mảng tin quốc tế của Tạp chí New York, tôi thiết nghĩ độc giả của mình sẽ rất quan tâm đến việc công chức Le Marche đã đối xử với người Mỹ như thế nào khi họ du lịch đến vùng đất này”.

Ông thị trưởng còn không kịp mang băng đeo lên! Ngay lập tức ông ta tổ chức lễ cưới!

CAL LANGDON LÀ NGƯỜI HÙNG NGÀY HÔM NAY!

Không phải một mình con bắt đầu hoan hô đâu nhé. Khoảng một nửa thị trấn cũng đến chia vui nữa!

Holly thật xinh đẹp trong bộ váy cưới - nói vậy chẳng khác nào tự khen mình vì chính con đã chọn bộ váy đó giùm cậu ấy, nhưng sự thật là vậy. Eo cậu ấy trông NHỎ XÍU, và cậu ấy cầm trên tay một bó hoa trắng nho nhỏ mà Peter đã làm... Thật ra chúng là hoa tỏi hái ngoài vườn, nên mẹ và anh Darrin cũng không muốn ngửi đâu. Nhưng cậu ấy không hề hay biết, mọi người ĐỪNG NÓI GÌ VỚI CẬU ẤY NHÉ.

Và rồi, với một phong thái hết sức trang trọng, họ bắt đầu tổ chức lễ kết hôn, trong khi Holly và Mark nắm chặt tay nhau hồi hộp nhưng cũng không kém phần đáng yêu khi đứng trước họ, cũng như tất cả mọi người - gồm có, mình hết sức kinh ngạc khi để ý thấy điều này, rất nhiều học sinh, cả con gái của ngài thị trưởng, người lẽ ra giờ này nên có mặt tại trường, đứng bao quanh căn phòng. Ai cũng tỏ ra hết sức trang nghiêm.

Ừm, trừ tên Cal Langdon, người hùng khi nãy nhưng vì lí do nào đó cứ nhìn chằm chằm vào chân con. Hôm nay con mang đôi Christian Louboutin mới - được đính những bông hoa thạch anh trên quai giày - nên có lẽ đó là lí do. Có lẽ anh ta nghĩ nó không hợp với đám cưới chăng?

Ngài thị trưởng mở một cuốn sách rất to và bắt đầu đọc, trong khi ông thư kí dịch sang tiếng Anh không được chuẩn lắm. Tuy nhiên, buổi lễ vẫn rất cảm động, khi đến đoạn cô dâu chú rể h sẽ cùng sống bên nhau trong một mái nhà và cùng giáo dục con cái. Ở nước Ý này, hôn nhân là một vấn đề nghiêm túc, nhưng họ dường như không quan tâm nhiều đến việc dù nghèo hay giàu, dù ốm đau hay khỏe mạnh. Họ dường như chỉ muốn mọi người cùng sống chung một mái nhà và con cái được đến trường.

Bản thân con thấy rất ý nghĩa.

Ôiiiiiiii, đến phần đeo nhẫn rồi, con phải chụp hình thôi, sẽ kể thêm sau nhé...

J

Art. 147—Doveri Verso I Figli

Il matrimonia impone ad ambedue I conuigi l’obligo di mantenere, istruire ed educare la prole tenendo conto delle capacita, dell’inclinazione naturale e delle aspirazioni dei figli

(domando allo sposo)

SigLEVINE MARK dichiara di voler prendere in moglie la qui presente SigCAPUTO HOLLY ANN?(si)

(ed alla sposa)

SigCAPUTO HOLLY ANN dichiara di voler prendere in marito il que presente SigLEVINE MARK?(si)

I testimoni hanno sentito(si) (si)

IoAntonio Torelli

Ufficiale di Stato Civile del Commune di Castelfidardo Diacharo che il SigLEVINE MARK e la SigCAPUTOHOLLY ANN sono uniti in matrimonio

Commune di Castelfidardo

Provincia di Le Marche

Ufficio Dello Stato Civile

Certificato di Matrimonio

L’Ufficiale dello Stato Civile

Certifica

Che dal REGISTRO degli ATTI DE MATRIMONIO atto N. 1 Parte II Serie C risulta che nel giorno 23 del mese di settembre contrassero matrimonio in Castelfidardo

Mark David Levine Holly Ann Caputo

Celibe Nubile

Nato a Ohio USA Nata a Illinois USA

Cittadino Statunitense Cittadina Statunitense

Gửi đến: Listserv <Wundercat@wundercatlivescom>

Từ: Peter Schumacher <webmaster@wundercatlivescom>

Về việc: JANE HARRIS

THÀNH CÔNG RỒI!!! Hai người bạn của JANE HARRIS đã được tổ chức kết hôn! Một buổi lễ rất tuyệt. Tớ phụ trách mang nhẫn. Khi ông thư kí nói với tớ, “Vui lòng đưa nhẫn”, tớ đã trao n hai người bạn của JANE HARRIS. JANE HARRIS chụp rất nhiều hình, trong đó có một tấm chụp tớ đang trao nhẫn.

Sau đó ngài thị trưởng nói, “Io diacharo che sono uniti in matrimonio[51],” và mọi người trong phòng đều vỗ tay chúc mừng!

Sau đó cặp đôi hôn nhau, mọi người vỗ tay còn nồng nhiệt hơn nữa!

Và sau đó người bạn của JANE HARRIS tên Cal Langdon nói với mọi người, “Để cám ơn tất cả mọi người đã giúp ngày hôm nay trở nên đặc biệt, xin mời tất cả cùng trở về La Beccacia, nơi bữa tiệc champagne brunch[52] đã sẵn sàng”.

Sau đó mọi người cùng nhìn Cal Langdon một cách lạ lùng vì họ không hiểu tiệc sâm-panh nửa buổi là gì.

JANE HARRIS cất tiếng, “Anh nói thật sao?”.

Cal Langdon trả lời, “Tất nhiên rồi. Tôi mới đặt người ta sáng nay thôi”.

Thế là bây giờ tụi tớ cùng ăn trưa với JANE HARRIS và những người bạn của chị ấy! Tớ mang ra máy nghe nhạc để mọi người cùng nhảy nhót! Tớ sẽ khiêu vũ cùng JANE HARRIS! HOAN HÔ!!!

Đây là Peter, Fan Số Một của Wundercat!

Wundercat muôn năm!

Peter

W E S T E R N U N I O N

T E L E G R A M

Gửi đến: Ruth và Ira Levine

Từ: Mark Levine

Bố mẹ thân mến,

Vâng, con và Holly đã thành công rồi. Tụi con đã kết hôn. Ước gì mẹ có thể có mặt ở đây, mẹ đừng khóc nữa nhé. Susie Schramm chẳng là gì so với Holly của con đâu.

Yêu bố mẹ, Mark

W E S T E R N U N I O N

T E L E G R A M

Gửi đến: Salvatore and Marie Caputo

Từ: Holly Caputo

Bố mẹ thân mến,

Sáng nay con và Mark đã chính thức kết hôn tại Castelfidardo. Làm ơn đừng nổi giận. Tụi con sẽ về thăm khi trở lại Mỹ. Con biết một ngày nào đó mẹ sẽ yêu Mark như con yêu anh ấy mà thôi.

Yêu bố mẹ, Holly

Tái bút: Anh Darrin bịa chuyện kết hôn để tung hỏa mù che mắt chuyện của con thôi, mẹ để anh ấy yên đi nhé.

Nhật kí hành trình của

Holly Caputo và Mark Lavine

Jane Harris

Mình hoàn toàn bất ngờ.

Không tin được anh ta lại làm điều này. Anh ta làm khi nào vậy? Ắt hẳn anh ta phải lẻn ra khỏi nhà lúc bình minh mới chuẩn bị xong tất cả mọi thứ. Anh ta không thể nào sắp xếp tất cả mọi thứ trước sáng nay được. Mình biết HÔM QUA anh ta chẳng làm gì cả. Suốt cả ngày mình đã ở bên anh ta. Mãi đến khuya anh ta vẫn một mực chống đối hôn nhân. Mình BIẾT mà.

Thế nên cách duy nhất anh ta có thể làm - THỜI GIAN duy nhất anh ta có thể chuẩn bị - là vào sáng nay, trước tám giờ. Trước TÁM GIỜ SÁNG.

Người dịch: Thanh Trúc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.