“Tụi cháu vừa mới đi ra khỏi Carabinieri”, mình nói vào điện thoại. Bây giờ đến lượt Holly cũng cười. Mình chồm lên đập cậu ấy một cái, trong khi Mark ngơ ngác hỏi: “Có gì buồn cười đâu?”.
“Jane”, Holly thở hổn hển, nói giữa những tiếng cười nắc nẻ. “Carabinieri không phải là tên một thị trấn. Nó có nghĩa là cảnh sát. Chúng ta vừa mới chạy qua đồn cảnh sát đó”.
Thật tình mình chẳng thấy chuyện này có gì buồn cười. Làm sao mình có thể biết carabinieri có nghĩa là gì chứ? Mình chỉ vừa học được từ si - vâng, andgrazie - cám ơn thôi. Và mình vẫn đang cố học từ buon giorno - chúc một ngày tốt lành và buona sera - chúc ngủ ngon... Đó là chưa kể đến Non ho votato per lui (Tôi không bầu ông ta) trong những sự kiện chẳng mấy hay ho thể hiện sự chống đối nước Mỹ.
“Carabinieri ở đâu vậy?”, bà Frau Shumacher hỏi với giọng hoang mang. “Họ chạy theo các cháu sao?”
“Không, không phải”, mình nói vào điện thoại. “Xin lỗi bà. Cháu bị nhầm lẫn”.
“Họ lúc nào cũng nghĩ rằng họ sở hữu cả con đường, đám cảnh sát ấy!”, bà Frau Shumacher la lên. “Ở Đức, cảnh sát luôn biết giới hạn của mình!”
“Không, không có cảnh sát nào đâu ạ”, mình nói. “Không có cảnh sát nào hết... cháu chỉ nhầm lẫn cht đỉnh...”
“Đưa cho tôi.”, đột nhiên, Kẻ Mê Người Mẫu chồm ra sau, cố giật lấy điện thoại từ tay mình.
“Tôi ĐANG nghe”, mình la lên giận dữ, giật phắt điện thoại lại.
“Hai cái người này”, Holly cũng la lên, đảo mạnh bánh xe.
“Anh đã nói là em không biết lái cái thứ vớ vẩn này đâu”, Mark nói, khi vali của Holly đập lên người anh ấy.
Sau đó, vì Cal ném cái nhìn đầy ngụ ý cho mình - như thể là, Mark vừa mới chỉ trích Holly xong, cũng đồng nghĩa hai người bọn họ không thuộc về nhau vậy - thế là mình quăng điện thoại cho anh ta.
“Đây này, đồ trẻ con to đầu”, mình nói - có lẽ giọng điệu nghe cũng trẻ con không kém. Nhưng mình cóc quan tâm.
Cal nghe điện thoại và bắt đầu nói chuyện với bà quản gia bằng tiếng Đức hết sức trôi chảy. Trong khi hai người đang nói chuyện huyên thuyên, mình huých vai Holly rồi hỏi: “Tại sao chú của cậu lại thuê một quản gia người Đức làm việc ở Ý?”.
“Làm sao tớ biết được?”. Giờ đây cả bọn đã ra khỏi dãy núi, nhưng Holly vẫn tập trung lái xe. “Có vẻ như bà ấy sẽ sống trong căn nhà tranh cạnh đó cho đến hết cuộc đời, thế là chú Matteo mời bà ấy giúp việc”.
Một lời giải thích chẳng đâu vào đâu.
Cũng chẳng vừa lòng mình như cuộc chiến email với Cal khi nãy. Anh ta là ai mà dám nói với mình rằng cô bạn của mình chẳng xứng đáng gì so với cậu bạn của anh ta? Anh ta muốn gì khi đề nghị nói chuyện này mặt đối mặt? Chẳng phải anh ta quá tự cao sao? Mình sẽ không bao giờ để chuyện chỉ có mình với Cal trong một căn phòng xảy ra. Có thể anh ta sẽ đem cái Của Phụ To Đùng ra dụ dỗ mình! Giống như Curt Shipley đã từng làm. Các cô gái - và, theo như mình biết, cả những chàng trai cũng vậy - đều tỏ ra bất lực khi Curt Shipley trưng bày tạo hóa phẩm này. Có thể Cal Langdon cũng vậy! Những người đàn ông luôn tự tôn về kích cỡ của cái mà bạn cũng biết là gì rồi đấy dường như luôn rỉ ra chút ít cái thứ...
Anh ta luôn vênh váo, đúng thế, và mình khó mà biết được rằng, bản thân mình có bị đánh bại trước cái Của Phụ Hàng Khủng của anh ta hay không.
Tuy nhiên, anh ta cũng khá thu hút, đặc biệt là khi mái tóc buông xõa trước trán...
Phải chi anh ta chịu im cái miệng về Ả-rập Saudi vớ vẩn nào đó một lúc thôi.
AAAAAAAAAOOOOOOOOOOEEEEEEEEEOOOOOOOOO
Xin lỗi bạn đọc nhé! Tự nhiên xe chạy đến đỉnh núi này, và mắt mình như HOA đi trước những gì trông thấy bên dưới:
Những thung lũng xanh ngắt, nhấp nhô những thành phố nho nhỏ (các thành phố cổ đại đã được tu sửa, theo sách hướng dẫn du lịch) tụ lại thành từng cụm trong những bức tường đá, trên những sườn đồi ngập tràn ánh nắng mặt trời...
Những tòa lâu đài đổ nát dường như đang chỉ huy những nông trại chắp vá bên dưới chúng...
Những ngôi nhà cứng cáp với mái ngói đỏ cam. Những chú gà cứ nghểnh đầu nhìn những bộ quần áo với sắc màu tươi sáng đang treo trên dây bên ngoài cửa sổ...
Ôi Chúa ơi, mình nghĩ đã đến nơi rồi! Le Marche!
Anh chàng hải quan đó đã sai. Nơi này ĐẸP NGẤT NGÂY!!!
Gửi đến: Graziella Fratiani <grazielle@galleriefratianicoit>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Chuyện hôm qua
Nếu em thật lòng muốn đến như lời đã nói, em sẽ được đón chào nồng nhiệt... ít nhất là từ cá nhân anh. Anh sẽ có thêm trợ thủ đắc lực. Lòng tự trọng của anh đã bị chà đạp đến mức tối đa trong chuyến đi này. Cô nàng phụ dâu đó, phải gọi là, một con quỉ mới đúng.
Anh rất mong được gặp em.
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Ruth Levine <rlevine@levinedentalgroupcom>
Về việc: Chào cháu!
Cal, là cô đây, mẹ thằng Mark. Cháu có khỏe không? Cô biết cháu đang đi cùng thằng Mark trong chuyến đi chơi châu Âu này. Cô nghe nói thời gian này trong năm nước Ý rất đẹp. Hi vọng cháu được thư giãn một cách thoải mái - cháu xứng đáng được tận hưởng điều đó sau những tâm huyết dồn vào cuốn sách. Ngày hôm kia, cô trông thấy nó trong hiệu sách Barnes & Noble. Nó nằm vị trí thứ sáu trong danh sách những sách bán chạy nhất. Xin chúc mừng cháu! Thật tuyệt vời
Dĩ nhiên cả cô và chú đều biết rằng cháu sinh ra là để làm những việc lớn lao. Điều đó rất rõ ràng ngay từ lúc cô chú gặp cháu, khi cháu và thằng Mark mở tung mô-tơ máy hút bụi ra sàn nhà bếp để nghiên cứu nguyên lí hoạt động của nó. Nó vẫn chạy tốt sau khi hai đứa lắp ráp lại, tuy vẫn còn sót vài mảnh.
Chắc cháu đang tự hỏi tại sao cô lại gửi email cho cháu sau từng ấy năm trời, nên cô vào thẳng vấn đề luôn nhé.
Cô đang rất lo lắng về thằng Mark. Cô biết con bé Holly này là một người tốt. Nhưng cô không biết nó có phù hợp với thằng Mark hay không. Con bé thuộc tuýp người NGHỆ SĨ. Cô biết con bé cũng có chức vụ cao trong tờ báo mà thỉnh thoảng thằng Mark vẫn gửi bài cho chuyên mục nho nhỏ đó. Nhưng vấn đề thực tế là: con bé không kiếm ra nhiều tiền như một vài đứa bạn gái của thằng Mark mà cô biết - như Susie Schramm chẳng hạn. Cháu nhớ con bé Susie chứ, Cal? Bây giờ con bé đã là luật sư trong một công ty rất quyền lực. Cô nghĩ Susie là tuýp phụ nữ hợp với Mark HƠN NHIỀU so với con bé Holly này.
Cô KHÔNG có ý nói đó là do Holly không phải là người Do Thái. Cháu biết cô KHÔNG BAO GIỜ đánh giá người khác qua tôn giáo mà. Xét cho cùng, gia đình cháu là... là gì ấy nhỉ? Theo đạo Tin Lành đúng không? Và cô không hề mảy may để ý đến chuyện đó! Gia đình cô đều vui vẻ đến dự tiệc cocktail đêm Giáng Sinh mà mẹ cháu tổ chức mỗi năm.
Vấn đề là thằng Mark cũng thuộc tuýp người lãng mạn. Cô chắc chắn sâu tận đáy lòng thằng bé vẫn nghĩ những vấn đề như tôn giáo chẳng có gì là to tát. Còn cháu luôn tỏ ra là người thực tế, Cal à. Đó là chưa kể, cháu đã đi vòng quanh thế giới, và biết được nhiều điều hơn thằng Mark. Vì thế cô nghĩ rằng cháu sẽ hiểu. Hơn nữa, cháu cũng đã trải qua một lần đổ vỡ. Cô chắc chắn cháu mong ước lúc đó phải chi có người anh em nào đứng ra ngăn cháu lao đầu vào cô nàng Valerie này. Cô ta không thích hợp với cháu, ai cũng có thể thấy được điều đó. Cô biết điều này ngay từ phút giây đầu tiên gặp nó. Cô ta nghĩ gì mà dám mặc bộ áo cưới hở nguyên cả vai thế kia? Cô biết đó là bộ váy áo sang trọng mà Oscar de la Renta đã thiết kế riêng cho cô ta. Tuy nhiên, nó khó mà phù hợp với cộng đồng này, đúng vậy không cháu?
Còn chuyện con cái thì sao đây? Ý cônói con cái của Mark và Holly, liệu, xin Chúa cấm cản, tụi nó có nên có con không? Chúng sẽ nuôi dạy con như thế nào? Cô không muốn cháu của cô phải rơi vào trường hợp nửa nạc nửa mỡ chỉ vì được nuôi dạy theo HAI dòng tôn giáo như thế. Thà tụi nó được nuôi dạy không theo tôn giáo nào còn đỡ tệ hơn!
Tóm lại là, vì bây giờ cháu đang đi cùng thằng Mark, cô chỉ hi vọng cháu có thể nói chuyện lí lẽ với nó. Thằng bé luôn tôn trọng cháu. Cô biết, nếu cháu khuyên nó đừng nên đâm đầu vào chuyện này - mà hãy gọi cho Susie ngay khi trở về - nó sẽ nghe lời cháu thôi. Bây giờ hàm răng dưới của con bé không còn nhô ra như xưa nữa. Thuật chỉnh hình răng đã tạo ra một phép màu.
Cô cám ơn cháu trước nhé, Cal. Cho cô gửi lời hỏi thăm đến gia đình cháu. Trừ bảng tin Giáng Sinh hàng năm cô nhận từ mẹ cháu, cô vẫn không nghe tin tức gì nhiều kể từ khi bố mẹ cháu chia tay. Nhưng xưởng máy của Joan ở Tucson rất khang trang - ít ra cô cũng biết tin nhờ bảng tin thôi. Cô cũng hi vọng Hank tìm thấy cuộc sống thoải mái ở Mexico City, và sự hiểu lầm nho nhỏ về đường ray ở Dayton đó sẽ sớm được giải quyết.
Thân mến,
Ruth Levine
PDA của Cal Langdon
Chà... chuyến đi này có vẻ ngày càng thú vị.
Ông chú của cô dâu tương lai dường như đang tuyển dụng một người Đức khờ khạo để làm quản gia, người lúc nào cũng tỏ vẻ kinh tởm vì mọi thứ ở Le Marche đã quá khác biệt sau chiến tranh (không cần phải hỏi cuộc chiến nào... quanh đây, chỉ có mỗi một cuộc chiến mà thôi). Và bây giờ, ở đây, người Mỹ được dang rộng đôi tay chào đón, dù những gì họ đã làm với Ancona. Tuy nhiên, đó là không nói đến chuyện chính nước bà ta mới là tác nhân khởi xướng cuộc chiến này.
Mẹ của chú rể đã ngầm chấm một cô dâu tương lai khác cho con trai.
Và cô dâu ph thì tỏ ra ghét bỏ sự thành thật của mình.
Chuyện này sẽ rất vui đây.
Nói thật, Le Marche đúng là một vùng đất tuyệt đẹp của thế giới, với nhiều thị trấn thời Phục Hưng vẫn chưa bị người Mỹ tác động... Không MacDonald, không siêu thị tiện ích 24/24, không cửa hàng lớn. Hèn gì mùa hè nào, người Ý cũng tập trung đến đây từng đoàn. Những khu resort dọc bờ sông luôn kín hết phòng suốt tháng Bảy đến tháng Tám. Nghe đồn có những bờ biển dưới Portoforno và Osimo cũng là những đối thủ đáng gờm của Cote d’Azur trong cuộc chiến về sắc đẹp tự nhiên này.
Tuy nhiên, ngoài khung cảnh tuyệt đẹp và các nhà thờ Phục Hưng, Le Marche chắc chắn sẽ không phải là nơi mình chọn để kết hôn, nếu mình phạm phải sai lầm kết hôn lần nữa. Nhưng điều đó, dĩ nhiên là, sẽ không bao giờ xảy ra.
Mình cảm thấy cũng có một phần trách nhiệm trong việc can ngăn Mark phạm phải sai lầm giống mình. Không phải vì... mặc cho những gì Jane Harris cáo buộc, mình nghĩ Holly là một Valerie thứ hai. Cũng không phải vì mẹ cậu ấy đề nghị mình làm như vậy. Mà chính là vì anh chàng này chưa bao giờ trải đời! Cậu ấy đi học, mất bao lâu nhỉ, hai mươi năm? Và sau đó đi làm toàn thời gian từ lúc đó cho đến bây giờ... Anh chàng này CHƯA làm gì hết. Chưa bao giờ vác ba lô đến Nepal. Chưa bao giờ vượt rừng Amazon. Chưa bao giờ nuốt con trùn dưới đáy chai tequila tại Belize. Những chuyến phiêu lưu, đối với Mark, có lẽ là mấy cái qui ước của trò chơi Star Trek.
Cậu ấy nghĩ mình đã sẵn sàng để kết hôn rồi sao? Chính xác là cậu ấy đã sẵn sàng cho một cái giường bệnh thì có.
Holly là một cô gái tuyệt vời - mình chẳng mảy may nghi ngờ chuyện này. Nhưng hôn nhân? Không. Không phải bây giờ. Đàn ông phải đi thăm thú đây đó trước. Sau đó, nếu Mark và Holly vẫn còn tình cảm với nhau, họ có thể tự nguyện đeo gông cùm xiềng xích vào cổ.
Rõ ràng là, mình phải hết sức khôn khéo trong chuyện này. Cô Harris chắc chắn sẽ theo dõi nhất cử nhất động của mình. Cũng không hẳn là điều tồi tệ. Cô ấy trông khá đáng yêu khi trề cằm ra mỗi lần giận d
Không tin được mình lại viết ra điều đó. Đầu tiên là quyến rũ. Bây giờ là đáng yêu. Mình nên ra khỏi xe thôi. Và đi uống một ngụm.
Dường như cô nàng luôn gặp vấn đề tồi tệ với giày hơn hầu hết những phụ nữ khác mình đã gặp. Đầu tiên là đêm qua, đôi giày cao gót bị mắc kẹt giữa hai viên sỏi. Còn hôm nay, gót giày lại bị vẹo trong đống cuội này. Mình không biết cô ấy xoay sở thế nào để vẫn đứng vững.
Và cô ấy còn có thói quen chẳng hề e lệ là cứ nhìn chằm chằm vào đũng quần mình. Đúng, dĩ nhiên là cô ấy lùn, nhưng cũng không quá thấp đến nỗi cặp mắt của cô ấy chỉ cần nhìn ngang thôi cũng trông thấy đũng quần của mình.
A, chúng ta đã đến được lối ra, nơi Frau Schumacher sẽ đón mọi người rồi. Bà ấy nói sẽ lái chiếc Mercedes màu bạc. Vốn từ tiếng Anh chập chững của bà ấy dường như xuất phát từ việc xem quá nhiều phim phụ đề Murder She Wrote.
Đây sẽ là một tuần lễ hết sức thú vị cho xem.
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Levine
Jane Harris
Ôi Chúa ơi, chúng ta đến NƠI rồi. Biệt thự Beccacia!
Một biệt thự LỘNG LẪY.
Mình phải thú nhận rằng, mình thấy nghi ngờ ngay lập tức. Bà Frau Schumacher đó - mình nghĩ bà ấy cũng lớn tuổi như những lâu đài mình trông thấy khi nãy. Và,, ừm, cũng KHÁ để ý đến cái Của Phụ To Đùng đó. Thật kinh tởm! Chỉ vì anh ta nói được tiếng Đức. Cả bọn vừa mới chui đầu ra khỏi xe thì bà ấy đã hỏi: “Ai là Cal vậy?”. Và khi anh ta giơ tay lên, bạn có thể trông thấy bà ta như đang tan chảy xuống mặt đường.
Khả năng của bà ấy chắc hẳn tăng gấp trăm lần (nếu bà ấy còn khả năng)! Ai biết được thứ To Đùng đó có tác dụng đến người trăm tuổi hay không?
Điều tiếp theo mình biết, là hai người bọn họ cứ nói tiếng Đức líu lo cùng nhau, bỏ mặc cả bọn đứng tồng ngồng chẳng hiểu mô tê gì.
May mắn là bà ta có dắt theo đứa cháu nội, Peter, mới 14 tuổi và biết nói tiếng Anh... dù sao cũng lưu loát hơn. Các bạn đừng hỏi mình là tại sao Peter lại đến Ý sống cùng bà nội mà không đi học, dù ở đây hay ở nước Đức quê nhà. Có thể bà ấy đang cho thằng bé học tại nhà chăng? Thằng bé trông có vẻ sẽ rất khốn khổ với cái mà bạn cũng biết là gì rồi đấy nếu học một trường cấp ba của Mỹ. Ý mình là, thằng bé trông hơi tròn một chút và nói năng rất nhỏ nhẹ, nó mặc áo thun cộc tay với áo khoác jean bên ngoài.
Bất luận thế nào, mình không nghĩ sẽ lịch sự lắm khi mở miệng hỏi thăm. Về chuyện tại sao thằng bé không đi học.
Dù sao thì Peter cũng hỏi thăm những người không biết nói tiếng Đức như tụi mình về chuyến đi như thế nào và tụi mình có đói hay không. Thằng bé nói “bà nội” đã nhét đầy thức ăn trong tủ lạnh, và mọi người sẽ được no đủ cho đến khi “các cửa hàng” mở cửa lại vào ngày mai, hôm nay là chủ nhật nên tất cả đều đóng cửa.
Mark hỏi thằng bé có rượu không - bạn có thể hiểu rằng việc ngồi quan sát từ sau khi Holly lái xe có lẽ đã tước đi dây thần kinh tốt cuối cùng của anh ấy - và Peter trả lời, trông có vẻ bối rối: “Vâng, cháu nghĩ trong nhà có rất nhiều rượu”.
Mark thở phào nhẹ nhõm trông thấy.
Sau đó, bà Frau Schumacher đề nghị cả bọn quay vào xe và đi theo bà ấy. Thế là cả bọn làm theoà lái xe đi. Mình không thể nào rời mắt khỏi bức tường mây khổng lồ đang chầm chậm bò lên sườn đồi nhấp nhô các lâu đài cổ, và nhận ra rằng có thể tối nay mình sẽ không được lặn ngụp trong hồ bơi, thì đột nhiên, Holly reo lên: “Nhìn kìa! Biển Adriatic!”.
Nó kia rồi, một mảnh sapphire xanh da trời tuyệt đẹp, đang ở ngay đó! Không một bóng người trên bờ biển, vì bây giờ đang là giữa tháng chín, dĩ nhiên đã hết mùa du lịch... mặc dù nhiệt độ vẫn là 80 độ F, nhiệt độ lí tưởng (tương ứng với 20 độ, nếu bạn tính theo độ C, như người Ý).
Mặc dù vậy, ai đó cũng đã để sẵn những cái ghế ngồi được sơn sọc trắng-vàng.
Và cả bọn lái xe qua thị trấn bên bờ biển đáng yêu này, Porto Recanati. Nơi đây đầy rẫy những cửa hàng xinh xắn - một cửa hàng kem, một cửa hàng thời trang Benetton của Ý... Và một chỗ gì đó với tên gọi như Bar Điên Loạn và Cửa Hàng Xăm Hình Khêu Gợi - mình không chắc những nơi thế này có được liệt vào danh sách đáng yêu hay không. Và ở mặt dốc bên trái con đường, hình như là, MỘT con đường. Ý mình là, nó RẤT DƠ, và bụi thì tung mù trời khi xe ô tô chạy xuống đó, đến nỗi cả bọn phải đóng tất cả cửa xe lại.
Tuy nhiên, đây lại là con đường hai bên lề rợp bóng cây xanh và thông qua khoảng trống giữa các cây, mình có thể trông thấy Centro Ippico thấp thoáng - một khu trung tâm di chuyển bằng ngựa phía dưới con đường dẫn đến biệt thự Beccacia - mặc dù thật ra cũng không xa LẮM, nếu bạn muốn biết. Vì khi mình đang viết những dòng này, mình đã nghe thấy tiếng ngựa hí rồi.
Cả mùi ngựa phảng phất trong không khí mỗi khi có cơn gió nào thoảng qua.
Nhưng sao cũng được. Cả bọn chạy theo sau bà Frau Schumacher đến một cánh cổng điện tử làm bằng gỗ, và dừng lại đợi, trong khi bà ấy nhấn nút để nó chầm chậm mở ra...
Là nó. Biệt thự Beccacia, nhà của ông chú Holly, đã định vị ở đó trong khoảng thời gian rất lâu... hàng trăm năm, kể từ khi nó được xây dựng vào những năm 60
Tất nhiên là, nó đã được tu sửa lại.
Nhưng nếu nhìn từ bên ngoài thì bạn chẳng thể nào biết được. Khi xe chạy vào con đường nhỏ, đập vào mắt là vườn cây ăn trái bao quanh với những chú ong đang kêu vo ve và những chú bướm đang bay lượn nhẹ nhàng. Xe chạy ngang qua hồ nước xanh ngắt một màu mà mặt nước được tô điểm bởi những lá sen, ngang qua những đồi cỏ xanh, và ngang qua ngôi nhà bằng đá, với những dây nho bò lên mái nhà.
Đó cũng chính là hình ảnh mà mình đã hình dung!
Thì, chẳng thấy bóng dáng một tháp pháo nào. Nhưng đúng là nó rất GIỐNG một lâu đài. Ý mình là, nó rất cổ kính, và bên trong là trần nhà mái vòm với ánh sáng lờ mờ. Xung quanh tường đều được treo thảm thêu, và trong nhà bếp, theo phong cách cổ xưa, còn có một bếp lò bằng gạch.
Bạn không thể SỬ DỤNG nó... họ đã đặt một bếp lò hiện đại lên trên để có thể nấu nướng. Nhưng bếp lò bằng gạch vẫn đang nằm ở ĐÓ.
Các cửa sổ hai cánh có thể mở ra được xây chìm vào các bức tường dày với bệ cửa sổ đủ rộng để bạn có thể ngồi lên. Không có tấm chắn, bởi nếu dùng chúng, bạn không thể nào mở cửa sổ được.
Bước ra phía sau biệt thự, hồ bơi chỉ cách sân lộ thiên bằng đá có mái che vài bước chân - hay terrazza[33], từ Peter sử dụng - với một lò nướng hay lò sưởi gì đấy, gắn liền tường. Đây đúng là nơi Zio Matteo dành hầu hết thời gian khi ở nhà, vì ở chiếc bàn được tôi luyện từ sắt này, bạn có thể trông thấy khắp nơi đều rải rác sáp nến vón cục từ rất nhiều cây nến tan chảy khi ông ấy đang thưởng thức bữa ăn mà bà Frau Schumacher phải công nhận rằng đó là một trong những bữa ăn thịnh soạn của ông (từ những tấm hình treo khắp biệt thự cũng có thể biết, Zio Matteo rõ ràng là người có tâm hồn ăn uống). Có nhiều củi được chất thành đống để dùng dần, và một vài dải dây bắt ruồi buồn tẻ được treo rủ xuống từ xà nhà
Hồ bơi quá tuyệt vời, ít nhất cũng 6x15 mét, với những dãy ghế ngồi được sơn sọc xanh dương-trắng nằm bao quanh, cuối dãy ghế là những cây cọ, hàng cây dương xỉ chao mình nhẹ nhàng trong làn gió (đúng là mất hứng, vì đám mây mưa đang kéo đến). Mình sẽ dán mắt không rời cảnh này ngay khi bầu trời trong trẻo trở lại.
À, và cả chuyện đám cưới đang được chuẩn bị nữa.
Holly thông báo tin này cho Frau Schumacher khi cả bọn đi theo bà lòng vòng khắp nhà, lắng nghe câu chuyện dài lê thê bằng tiếng Anh, tiếng hiểu tiếng không, về việc biệt thự này có nhiều khăn tắm sạch như thế nào nhưng bà chỉ vừa mới giặt sạch chúng ra sao và chúng vẫn đang được phơi trên dây tại căn nhà tranh phía cuối con đường nhỏ nơi bà đang ở.
“Các cháu sẽ cần rất nhiều khăn tắm”, Frau Schumacher huyên thuyên, “để đi bơi và đi biển”.
“À” - Holly nói, đưa mắt nhìn Mark một cách âu yếm - “tụi cháu không đến đây để bơi lội, bà Frau Schumacher ạ. Mark và cháu định kết hôn ở Castelfidardo vào tuần này”.
Frau Schumacher phản ứng như một người BÌNH THƯỜNG - không giống Cal Langdon đâu nhé - khi biết tin một cặp đôi xinh đẹp và trẻ trung như Mark và Holly sắp kết hôn: Bà vỗ tay hân hoan và muốn biết chi tiết về đám cưới, như Holly sẽ mặc đồ gì, ông chú có biết hay không và bố mẹ hai bên khi nào sẽ đến.
Holly trả lời với gương mặt ửng đỏ, “À, cháu chưa nói cho chú Zio Matteo cũng như ba mẹ cháu biết. Thật ra tụi cháu đang lén kết hôn thôi...”.
Bà Frau Schumacher trông khá bối rối - nhưng khi Cal phiên dịch lại, vì cả bà ấy và Peter đều chưa quen với khái niệm này - bà reo lên, bằng thứ tiếng Anh đứt quãng, rằng bà biết thị trưởng Castelfidardo rất rõ, rằng nếu có bất cứ vấn đề nào xảy ra, bà đều được ông ấy tư vấn ngay. Bữa sáng trước đám cưới sẽ tổ chức ở đâu? Cái gì? Các cháu không lên chương trình cho bữa sáng trước đám cưới sao? Ái chà, phải có một bữa sáng chứ. Và sẽ làm...
Sau đó ánh nhìn của bà Frau Schumacher chuyển sang Cal (ánh mắt đó chưa bao giờ rời anh ta lâu, mình để ý thấy vậy) rồi bà nhanh chóng liếc sang nhìn mình và hỏi, nụ cười đã tắt: “Còn hai đứa? Hai đứa cũng tổ chức đám cưới chớ?”.
Cả mình và Cal đều vội vàng giải thích với bà ấy ngay. Nhưng, nói thật với bạn, anh ta hấp tấp như vậy chẳng lịch sự chút nào. Có lẽ anh ta không biết, nhưng anh ta sẽ là người MAY MẮN nếu cưới được một cô gái như mình. Ít ra mình cũng tự nuôi thân mà không cần bố yêu giúp đỡ hay chuyên viên đầu tư ngân hàng nào đó - không giống MỘT SỐ phụ nữ khác mà anh ta biết.
Và mình cũng là một người có cân nặng hết sức bình thường, chẳng cần đưa tay vào cổ họng để duy trì số cân đó.
Hơn nữa, mình có đến hai cái ti-vi. Cal có được bao nhiêu cái chứ? Chắc chẳng có cái nào đâu nhỉ. Mình hỏi rồi. Cũng đúng, anh ta đâu có “tin” vào ti-vi.
Được thôi. Bạn biết mình không tin vào gì không? Đó là những người không tin vào ti-vi.
Và cả con Dude nữa. Bất cứ chàng trai nào cũng là người may mắn nếu được ở chung nhà với con Dude.
Nhưng dù sao đi nữa. Anh ta cũng đã bỏ lỡ rồi.
Không phải mình MUỐN kết hôn với anh ta. Hay bất cứ người nào khác. Mình đã có hợp đồng đầu tiên. Mình còn cần chồng để làm gì nữa?
Bà Frau Schumacher cứ nằng nặc đòi làm cho cả bọn vài món ăn nhẹ trong khi Peter giúp mọi người mang hành lí lên lầu. Mark mang túi của anh ấy cùng với túi của Holly còn Cal thì vác cái ba lô ngu ngốc của anh ta (Queen. Đó là đĩa CD duy nhất anh ta mang theo khi đi xa. QUEEN. Mặc dù nói thẳng ra, mình cũng thích nhóm Queen này. Nhưng mình sẽ không bao giờ để ANH TA biết được điều đó) thế nên cái túi duy nhất còn lại là của mình. Và khi Peter đến nhấc nó lên, cậu bé khựng lại ngay, nhìn mình chchằm, rồi hỏi bằng một giọng hết sức ngạc nhiên, “Vundercat à?”.
Khi đó Holly, đã đi được một nửa cầu thang, cười cười nói với xuống, “Đúng vậy, Peter, em không biết sao? Janie là tác giả của Wondercat đấy”.
Và Peter - đúng với niềm tự hào bất diệt của mình - reo lên: “Chị là Jane Harris, họa sĩ của Vundercat sao? Vundercat lúc nào cũng là truyện tranh yêu thích nhất của em! Em có đầy đủ bộ Vundercat đấy! Em còn có cả Vebsite ủng hộ bất cứ hoạt động nào của Vundercat nữa!”.
“Ôi, vậy sao?”, mình không thể không lén nhìn Cal khi anh ta đang theo sau Holly và Mark lên lầu. Đó là sự tưởng tượng của mình, hay anh ta đang mỉm cười đầy buồn bã? Đúng đó, anh TỐT NHẤT nên cảm thấy buồn đi, ngài Tôi Chưa Bao Giờ Nghe Nói Đến Wondercat ạ. Wondercat đã PHỔ BIẾN KHẮP THẾ GIỚI. Đúng vậy. Thậm chí đến cậu bé người Đức xa xôi chỉ được dạy học tại nhà và đang sống ở Ý này cũng biết đến nó! Tôi có thể không biết từ carabinieri có nghĩa là gì, anh bạn à, nhưng ít ra tôi cũng vẽ được thứ gì đó nổi tiếng TOÀN THẾ GIỚI.
“Thế thì, Peter, trong khi chị ở đây”, mình nói, cố ý trêu gan Cal, “chị sẽ rất vui nếu vẽ cho em một vài bức hình Wondercat nguyên bản, cho Web-site của em hay bất cứ thứ gì cũng được”.
Gương mặt trái xoan của Peter tràn ngập niềm sung sướng, rồi thằng bé phóng lên lầu mang theo cái túi của mình, luôn miệng nói liên hồi về truyện tranh Wondercat yêu thích của cậu bé. Mình cũng cố gắng khơi chuyện cho thằng bé nói, cốt để Cal nghe cho rõ.
Biệt thự Beccacia có bảy phòng ngủ. Holly bảo Cal và mình cứ chọn phòng nào ưng ý nhất. Sáu phòng ngủ đầu tiên đều rất rộng lớn, có kiểu giường ngủ cung điện ngày xưa với bốn tấm màn bao quanh, giống hệt giường của Scrooge trong phim Chuyện kể trước đêm Giáng Sinh vậy. Trên tường treo những kệ sách màu tối, xếp đầy sách đủ thể loại từ Quan sát nhận dạng chim đến Thung lũng búp bê, đều bằng tiếng Ý.
Căn phòng thứ bảy nép mình bên dưới mái nghiên, cửa sổ ở mái nhà của nó nhìn thẳng ra hồ bơi. Rõ ràng đó là căn phòng của một cậu bé, với tấm khăn trải giường màu xanh đậ trên chiếc giường đôi, đi đôi với phòng tắm mái ngói xanh đậm sát bên. Tất cả những bức tranh treo trên tường đều vẽ tàu thuyền. Tấm cũ kĩ nhất có dòng chữ A sua eccellenza il sig Cav Francesco Seratti được khắc bên dưới. Mình không quan tâm nó có nghĩa gì.
Ngay lập tức mình biết ngay đây là căn phòng dành cho mình.
Peter trông có vẻ sợ hãi. Cậu bé nói: “Không, chị không thích căn phòng đó đâu. Chị thích căn phòng màu hồng”.
Nhưng mình nói: “Để anh Cal dùng căn phòng đó. (Mình biết anh ta có nghe thấy, vì mình nghe tiếng khịt mũi ngoài lối đi.)”.
Thế là Peter miễn cưỡng đặt túi của mình xuống và đi xuống cầu thang để xem bà nội cần gì, vì bà ấy đang réo vang tên thằng bé (bà lão bé tí nhưng có hai lá phổi cũng tốt thật).
Và bây giờ mình đang nằm trên một trong hai chiếc giường viết ra những điều này, trong khi những người khác đang làm gì thì có trời mới biết. Từ nhỏ đến lớn, Holly luôn nói về biệt thự Baccacia, và số tiền mà người chú lập dị của Holly đã bỏ ra mua với triệu đô đầu tiên ông kiếm được... E hèm, ông chú ấy làm gì mình không cần biết. Cuối cùng thì bây giờ mình cũng Ở TRONG nó! Cảm giác thân quen như ở nhà như thể Zio Matteo cũng là chú CỦA MÌNH vậy.
Oooh, bà Frau Schumacher đang gọi mọi người. Bữa ăn nhẹ đúng chất Ý (được làm bởi người Đức) chắc đã xong rồi. Măm măm!
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Malcolm Weatherly <malcolmw@snowstylecom>
Về việc: Chà
Hey! Em ở đâu vậy? Anh chẳng nghe tin tức gì từ em cả. Hi vọng mọi chuyện đều ổn.
Có chuyện này, em nhớ xem liệu anh có để quên chiếc nón ESPN màu xanh lá ở nhà em không vậy? Vì anh chẳng tìm thấy nó. Anh biết mình có thể đi mua một cái mới, nhưng nó là cái nón may mắn của anh. Nếu em nhớ ra, báo cho anh biết ngay nhé! Rồi khi nào em trở về, hãy gửi cho anh, nếu em vẫn còn giữ nó!
Tuyệt đấy.
Anh biến đây.
M
Gửi đến: Listserv <Wundercat@wundercatlivescom>
Từ: Peter Schumacher <webmaster@wundercatlivescom>
Về việc: JANE HARRIS
Tất cả nghe đây! Các cậu sẽ không tin chuyện tớ sắp kể đâu! JANE HARRIS, tác giả truyện tranh Wundercat yêu quí của chúng ta, đang có mặt tại nước Ý này! Đúng vậy! TRONG CĂN NHÀ SÁT BÊN NHÀ BÀ NỘI TỚ!!! Chị ấy đang giúp người bạn tổ chức đám cưới bí mật ở Castelfidardo!
Và tớ cũng đã nói chuyện với chị ấy! Chị ấy nói rằng sẽ vẽ cho trang web của bọn mình một vài tấm hình nguyên bản về chú mèo yêu thích nhất của chúng ta đấy! HOAN HÔ!!!!
Chị JANE HARRIS trông rất QUYẾN RŨ đấy nhé! Chị ấy có mái tóc nâu (dài, kiểu chúng ta khoái đấy, các chàng trai!) và đôi mắt cũng màu nâu to tròn, và một dáng người cực kì dễ thương (xin lỗi các cô gái nhé!). Chị ấy rất giống nữ chiến binh ma cà rồng Selene xinh đẹp (được đóng bởi nữ diễn viên Kate Beckinsdale đẹp mê hồn) trong bộ phim hay nhất mọi thời đại, Thế giới ngầm!
Và chị ấy cũng đã giết chết trái tim trần gian này!
Tớ sẽ luôn cập nhật tin tức về JANE HARRIS cho các cậu!
Cho đến lúc đó thì,
WUNDERCAT MUÔN NĂM!!!!
P. Schumacher
Webmaster, wwwwundercatlivescom
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo and Mark Levine
Jane Harris
Được rồi, mình biết người Ý đã đóng góp rất nhiều cho thế giới của chúng ta, những gì da Vinci và Mike Piazza đã làm, đó là chưa kể đến món bánh ngọt chiên giòn nhân phó mát.
Nhưng thật tình mà nói, tại sao Holly và Mark không chọn một quốc gia nào đó có đèn điện chứ
Được rồi, được rồi, mình BIẾT nước Ý có điện. Trên lý thuyết. Ở hầu hết các khu vực. Chỉ là, nó không được kéo dài đến nhà ông chú của cậu ấy mà thôi. Đặc biệt là khi bếp lò được bật lên.
Vì ngay khi Mark bật bếp lò để đun sôi nước cho món mì ống bà Frau Schumacher để sẵn, tất cả điện trong nhà đều vụt tắt.
Và khi cả bọn gọi cho bà Frau Schumacher để hỏi xem nhà bà ấy có bị tắt điện hay không, bà ấy chỉ trả lời ngắn gọn: “Không”. Và khi mọi người cố gắng giải thích về việc đã làm mới khiến điện bị tắt, bà ta cười nắc nẻ: “Ối dào, mấy đứa không thể bật lò lên khi đèn điện cũng đang được bật lên!”.
Đúng ra. Bà ấy đang cười như điên khi đám người Mỹ chúng tôi muốn bật lò nấu cũng như đèn điện lên CÙNG MỘT LÚC.
Thế là cả bọn hỏi bà ấy hộp cầu chì ở đâu để có thể bật đèn trở lại (mình nghĩ, chắc ăn món khai vị này cho bữa tối cho rồi) và bà ấy trả lời: “À. Mấy đứa đi xuống con đường ra phía cổng...”.
Holly hỏi lại: “Cổng ĐIỆN TỬ phải không ạ? Đi ra con đường nhỏ sao?”.
Thay vì trả lời “Đúng rồi” bà Frau Schumacher la lên, “Còn cái cổng nào khác đâu hả, mấy đứa ngốc này?” rồi nói luôn, “Đi qua cổng đến bức tượng Đức Mẹ đồng trinh Mary dưới một cái cây lớn...”.
Trời đất. ĐI QUA cổng. Cách căn nhà cả chục DẶM. Cũng chưa đến nỗi, nhưng ít nhất cũng gần 200 mét. ĐẾN BỨC TƯỢNG ĐỨC MẸ ĐỒNG TRINH MARY. Bên dưới một cái cây lớn.
“... Sau đó mở bà ấy ra các cháu sẽ thấy hộp cầu chì”.
Ra vậy. Đó là cách họ mở điện lên khi bị tắt điện ở Ý. Họ ĐI XUỐNG con đường nhỏ, ĐI XUYÊN qua cổng, ĐẾN tượng ĐỨC MẸ ĐỒNG TRINH MARY, MỞ bà ấy ra, rồi bật công tắc.
Đúng vậy. Trong lúc trời tối u u. Trong lúc mưa tuôn xối xả.
Vì Holly nghĩ có thể cậu ấy không hiểu đúng những gì bà Frau Schumacher nói, thế là cậu ấy chuyển điện thoại cho Cal, để anh ta hỏi lại lần nữa, bằng tiếng Đức.
Câu trả lời tương tự.
Vì vậy Cal nói anh ta sẽ đi.
Phải nói đây là dấu hiệu đầu tiên của lòng tốt - à, trừ việc trả tiền bữa ăn tối ngày hôm qua - của anh ta cho đến lúc này. Đặc biệt là khi bà Frau Schumacher nói có thể nhờ cậu bé Peter.
Nhưng Cal nằng nặc đòi đi. Anh ta chạy ra ngoài, mặc cho Holly, Mark và mình ngồi trong bóng tối nói đùa về việc những phạm nhân đào tẩu ở Ý có thể đang lởn vởn bên ngoài, kiên nhẫn chờ đợi ai đó bật bếp lò lên để điện trong nhà tắt hết và chúng có thể ập vào cướp bóc.
Chỉ một lúc sau, cả bọn nghe thấy tiếng cửa trước được đóng mạnh và Cal đã về, ướt nhẹp và luôn miệng chửi thề.
Nhưng điện vẫn chưa có.
“Có chuyện gì vậy?”, Mark hỏi.
Nhưng Cal chẳng buồn trả lời. Anh ta bước đi loạng choạng trong bóng tối lờ mờ, tìm một chai Jack Daniel của chú Holly trong tủ rượu, rót một ly, rồi uống cạn trong một hớp. Sau đó anh ta ngồi xuống - làm chiếc ghế dài của ông chú Zio Matteo cũng ướt nhẹp theo - đưa hai tay lên ôm đầu.
“Ái chà”, Mark đột ngột nói, giống như anh ấy biết chuyện gì đã xảy ra. “Có phải là... ?
Cal chỉ gật đầu, nhưng không nhìn lên.
Thế là Mark nói: “Được rồi. Không sao đâu. Tớ sẽ đi”. Rồi chụp lấy chiếc đèn pin nhếch nhác được tìm thấy trong phòng ăn.
Dĩ nhiên mình không thể để anh ấy đi sau chuyện này. Vì mình rất muốn biết cái quái quỉ gì đã khiến kẻ Mê Người Mẫu xuống tinh thần như vậy.
Nhưng hóa ra đó chỉ là một con rắn! Một con nhỏ xíu, nằm cuộn mình dưới đáy hộp cầu chì mà ai đó đã khéo léo bỏ vào đằng sau bức tượng Đức Mẹ đồng trinh Mary. Mark nói rằng từ xưa đến giờ Cal luôn sợ rắn.
Như vậy cũng đáng yêu thôi. Hóa ra anh ta cũng có điểm yếu đấy chứ? Mình hầu như có thể tha thứ cho anh ta về chuyện phenylethylamine.
Gần như thế.
Trừ việc bây giờ mình cũng đang ướt sũng và một gót giày Steve Madden của mình bị mắc kẹt trong bùn trên đường đi và rơi ra, thế là mình phải dùng tay cạy nó ra trong khi Mark cười nghiêng ngửa. Và bây giờ cả bọn không thể hâm nóng thức ăn trừ phi dùng đèn cầy (mặc dù Cal, sau khi đã lấy lại tinh thần vụ con rắn, ra ngoài terrazza hay gì gì, cố nhóm lửa trong cái lò nướng bằng đá đó, cho rằng có thể nướng lại món cá bà Frau Schumacher để sẵn. Như thể, trong chừng mực nào đó, anh ta sẽ thành công trong việc khiến mọi người quên đi chuyện anh ta đã sợ hãi con rắn như thế nào. Nhưng việc đó không có tác dụng đâu nhé, ngài Thu Được Triệu Đô Từ Cuốn Sách Chán Phèo Nhưng Lại Sợ Rắn của tôi ơi).
Mình nhớ con Dude quá - dù nó khiến mình thức giấc với “dạ khúc dưới ánh trăng” lúc 4 giờ sáng của nó.
Mình dường như không nguôi tiếc nuối về việc mình đã bỏ lỡ ER[34] tuần này như thế nào - vì quá bận rộn với việc thu xếp hành lí để đến đây, và cảm thấy ngượng ngùng ra sao khi Holly đã nhờ mình, chứ không phải anh trai cậu ấy, làm phù dâu. Mình chắc chắn DARRIN sẽ không ngồi trong phòng vừa cố gắng lau khô tóc bằng cái khăn ẩm (có chuyện gì với mấy cái khăn tắm Ý nhỏ xíu này vậy? Chúng có cùng kích cỡ với những chiếc khăn nóng trên máy bay - dĩ nhiên không phải dành cho mình, mà cho hành khách hạng nhất. Mình chỉ tình cờ biết được vì ở khoang mình, người ta đứng xếp hàng dài trước toa-lét, thế là mình lẻn vào sử dụng ké trang thiết bị của khoang đằng trước) vừa nghĩ về Bác sĩ Kovac.
Không đâu, vào khoảng thời gian này, thế nào Darrin - và bạn trai Bobby của anh ấy - cũng đang suy tính nên tặng quà gì cho Holly và Mark. Một món quà cưới. Như drap trải giường Ai Cập làm bằng cotton, hay một bức tranh nhã nhặn được tô bằng tay Audubon, hay lò nướng của George Foreman, hay thứ gì đó cũng có ý nghĩa như vậy.
Chứ không phải cuốn nhật kí hành trình ngu ngốc này, biết sao không, bây giờ mình thậm chí không thể tặng cho họ vì đã đề cập đến Của Phụ Hàng Khủng của chàng rể phụ quá nhiều lần...
Holly gõ cửa phòng để nói rằng Cal đã nhóm lửa xong, Cal và Mark đang nướng cá rất vui nhộn và mình nên xuống tham gia, cũng như tiện thể hỏi luôn, mình đã thích Cal thêm chút nào chưa khi biết anh ta sợ rắn như vậy?
Holly đang hi vọng rằng, vào thời điểm như thế này, khi đám cưới bí mật mà cậu ấy đã chuẩn bị suốt cả năm trời cuối cùng chỉ còn vài ngày nữa, Cal có thể sẽ là Người Đàn Ông Đích Thực dành cho mình.
Mình biết tỏng cậu ấy đang hi vọng mình và Cal yêu nhau rồi kết hôn, rồi mua một căn nhà sát bên căn nhà mà ai cũng biết cậu ấy và Mark sẽ mua ở Westchester (cũng như Hellmouth) và gửi con học chung một trường, cùng nhau tổ chức tiệc nướng ngoài trời vào các buổi tối thứ Bảy và ngồi bên nhau cùng uống bia Amstel Light trong khi canh chừng dùng chai xịt mũi Off để mấy đứa nhỏ không bị nhiễm virút West Nile.
Được lắm. Đừng nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra nhé, Holl. Chàng rể phụ của cậu đâu TIN vào tình yêu. Nhưng đừng lo, tớ chắc chắn anh ta sẽ nâng ly chúc mừng đám cưới cậu RẤT thành t
Nhưng khoan đã, không được rồi. Vì anh ta đâu CÓ trái tim.
Thế là bây giờ mình vừa ướt vừa lạnh ngồi trong phòng với cái khăn tắm nhỏ xíu trùm lên đầu, đang cố cạo bùn ra khỏi chiếc giày Steve Madden và tự hỏi mình có vấn đề gì vậy. Lẽ ra mình phải vui vẻ mới đúng. Vì xét cho cùng, đây là chuyến đi nước ngoài đầu tiên của mình. Bản thân mình vẫn chưa có chuyến du lịch thỏa đáng nào từ nhiều tháng nay, thậm chí từ nhiều năm nay. Mình đã dành tất cả thời gian của mình tự giam hãm trong cái căn hộ nhỏ xíu mà chăm chỉ vẽ những con mèo ngu ngốc đó.
Mình biết rằng dù anh hải quan có nói gì, Le Marche vẫn được xem là một nơi thần tiên, mặc dù kể từ lúc tụi mình đến đây, trời đổ mưa như trút nước tạo ra những âm thanh ồm ồm khi chúng rơi xuống mái ngói nâu đỏ trên cửa sổ phòng mình. Và mình thề có Chúa, nếu mình và Cal bị giam hãm trong căn nhà này cả tuần liền vì trời mưa, chỉ một trong hai đứa có thể ngoi lên mà sống, và người đó chắc chắn là mình, vì bây giờ mình đã biết điểm yếu của anh ta.
Nhưng Chúa tôi ơi! Cái đống bùn này và việc tất cả các cửa hàng đều đóng cửa vào ngày Chủ nhật rồi điện sẽ tắt khi bật bếp lò lên và cả việc có người không biết nói tiếng Anh là sao đây? Đó là chưa kể, chuyện nướng cá đã đến đâu rồi? Mình thích cá, đại loại vậy, ăn một chút thì được, dĩ nhiên mình rất quan tâm đến sự hấp thu chất béo omega 3. Ai mà không quan tâm chứ?
Nhưng mình có thể cải thiện điều đó bằng cách nhờ cửa hàng H & H quăng cho miếng bánh mì kẹp cá hồi ba lần một tuần. Mình không cần phải ăn cá cho bữa sáng, bữa trưa và bữa tối như những người Ý này.
Khoan nào. Phải chăng điều này giải thích tại sao họ lại thon gọn như vậy?
Ôi Chúa ơi, mình có vấn đề gì chứ? Mình đang ở một quốc gia khác, trong một căn nhà hết sức xinh đẹp (trừ việc không có ti-vi. Và hình Đức Mẹ Mary được treo khắp nơi - hình như chú của Holly sưu tập chúng, những bức tranh với những cặp mắt luôn dõi theo mình khắp nơi, rợn người đến nỗi mình phải tháo bức tranh trong phòng mình xuống và đặt vào tủ quần áo. À,cả chuyện không có nhà tắm nào có bồn tắm nữa chứ, chỉ có vòi sen thôi. Và chàng rể phụ, bạn của chồng của nhỏ bạn thân mình thì cứ luôn miệng sử dụng những từ như “đây là thời khắc giao mùa” và rõ ràng anh ta muốn có thời gian riêng tư với mình để cả hai có thể “nói chuyện”. Ngoài mấy chuyện đó, nơi này rất xinh đẹp) với người bạn thân nhất sắp kết hôn, KẾT HÔN, với người đàn ông cậu ấy luôn yêu. Lẽ ra mình phải vui mừng cho cậu ấy.
Tình hình là, với cơn bão đang vần vũ trên đầu, mưa tuôn xối xả, cả bọn đang kẹt trong nhà cùng nhau, chẳng có gì ngoài những bức tượng Đức Mẹ Mary và con cá bà Frau Schumacher để lại. Tất cả những gì mình có thể nghĩ là thời tiết dở tệ thế nào, chàng rể phụ của Mark ích kỉ ra sao và khối lượng công việc mình phải làm khi trở về đang chất đống. Và có lẽ Julio đang giận dữ vì bị con Dude cắn, dẫn đến việc quên thu hình lại các chương trình yêu thích của mình, và thế là mình chẳng biết chuyện gì đã diễn ra nên phải hỏi thăm Dolly Vargas - người sẽ tỏ ra thương xót khi nói với mình rằng một phụ nữ độc thân lại ghiền ti-vi như mình đang rất phí phạm cuộc sống nên hãy để cô ấy giới thiệu cho mình một ai đó.
Holly đang gọi mình. Cậu ấy nói bữa tối đã sẵn sàng.
Mình thề có Chúa, nếu bất cứ ai trong số họ tìm thấy bộ bài mà vị khách mắc mưa nào đó đã để lại và đề nghị cả bọn nên chơi bài brít hay thứ gì đó để tạo sự thân mật thì mình sẽ ra hồ bơi ngay, dù tạnh mưa hay chưa, để ngâm mình trong nước.
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Anh ấy đâu rồi?
Holly, Mark có cậu không?
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Anh ấy đâu rồi?
Ôi Chúa ơi, Jane. Cậu ở đâu vậy? Sao cậu lại email cho tớ? Tớ vẫn còn thức. Sao cậu không đến đây gặp tớ nói chuyện? Tớ đang ở trong phòng. Không sao đâu, Mark vẫn còn dưới lầu.
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Anh ấy đâu rồi?
Cal có ở cùng anh ấy không? Ý mình là Mark đấy?
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Anh ấy đâu rồi?
Làm sao tớ biết được? Tớ nói rồi mà, tớ đang ở trong phòng. Tớ muốn đi ngủ vì đuối quá rồi. Cậu LÀM SAO vậy? Cậu ĐANG ở đâu? Sao tự nhiên cậu lại hành động lạ lùng như vậy?
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Anh ấy đâu rồi?
Không có gì. Tớ cũng đang lên phòng đi ngủ đây. Tớ đang trong phòng thay đồ dưới lầu. Chỉ là không muốn đụng phải Cal thôi. Cậu ngủ tiếp đi nhé. Xin lỗi nếu tớ làm cậu thức giấc.
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Anh ấy đâu rồi?
Hừm. Làm như BÂY GIỜ tớ có thể ngủ lại được vậy. Janie, TẠI SAO cậu vào phòng thay đồ dưới lầu? Và TẠI SAO cậu lại không muốn gặp Cal? Nói cho tớ biết đi, không thì tớ sẽ xuống dưới đó mở tung cửa phòng đấy.
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Anh ấy đâu rồi?
CHẲNG CÓ CHUYỆN GÌ CẢ, được chưa nào? Sau khi cậu đi ngủ, Mark đi tìm xem còn chai uýt-ki nào không sau khi bọn tớ uống hết chai cuối cùng, Cal nói anh ta muốn nói chuyện riêng với tớ trước khi đi ngủ. Chỉ có vậy thôi. Bây giờ tớ đang trốn trong phòng thay đồ vì tớ không muốn nói chuyện với anh ta. Được chưa? Cậu vừa lòng chưa
J
Tái bút: Nếu cậu biết anh ta ở đâu, phải báo cho tớ ngay, nếu anh ta không đứng gần cầu thang, tớ sẽ chạy thật nhanh lên phòng. Sau đó tớ có thể tắt hết đèn và giả vờ ngủ say nếu anh ta gõ cửa.
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Anh ấy đâu rồi?
Janie, đừng tỏ ra ương bướng như vậy! Anh ấy THÍCH cậu. PHẢI vậy thôi. Còn lí do nào khác khiến anh ấy muốn gặp riêng cậu nữa? Có lẽ anh ấy muốn... cậu cũng biết rồi đấy.
Sao lại không nhỉ? Hai người đang đi nghỉ mà, cả hai đều quyến rũ, cả hai đều độc thân... sao cậu KHÔNG CHỊU gần gũi với?
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Anh ấy đâu rồi?
Ừm, nhưng tại sao tụi tớ PHẢI làm vậy? Anh ta là kẻ mê người mẫu, nhắc để cậu không quên.
Tin tớ đi, chuyện gần gũi KHÔNG PHẢI là điều anh ta muốn ở tớ.
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Anh ấy đâu rồi?
Vậy thì cái gì Cậu nghĩ anh ta định nói với cậu về cái giống gì chứ?
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Cậu nghĩ anh ta định nói với cậu về cái giống gì chứ?
Nếu biết cậu sẽ ngạc nhiên cho xem.
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Cậu nghĩ anh ta định nói với cậu về cái giống gì chứ?
Janie, cậu nên vượt qua định kiến vô lí này về Cal đi. Mới nãy tớ và Mark cũng đã nói chuyện với nhau về việc này, khi cậu đang rửa chén, còn Cal đang lau chùi vỉ nướng. Hai người có rất nhiều điểm chung. Ý mình là, hai người đều xuất thân từ thị trấn nhỏ. Hai người đều thành công lớn trong sự nghiệp, và đều đi lên từ hai bàn tay trắng. Cả hai đều quyến rũ và có óc sáng tạo. Và cả hai đều là bạn thân của mình và Mark! Hai người sẽ tạo thành một cặp đôi TUYỆT ĐẸP. Hãy cho anh ấy một cơ hội. Tớ biết anh ấy không thỏa mãn tiêu chuẩn của cậu - nếu xét đến tính chất công việc anh ấy đang làm và anh ta cũng quá tuổi 25 - nhưng chắc chắn anh ấy sẽ khiến cậu ngạc nhiên.
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Cậu nghĩ anh ta định nói với cậu về cái giống gì chứ?
Xin lỗi, cậu vừa dùng từ cặp đôi TUYỆT ĐẸP à?
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc
Đừng tỏ ra ngốc xít như vậy nữa. Ra khỏi phòng thay đồ mau. Hãy gặp để biết anh ấy muốn gì!
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Anh ta muốn gì
Tin đi, tớ biết anh ta muốn gì. Và điều đó sẽ không xảy ra đâu. Hãy tin tớ chuyện này, H. Nó liên quan đến niềm vui duy nhất của cậu.
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Về việc: Anh ta muốn gì
Này, tớ nghĩ cậu thật nực cười. Tớ không muốn nói về chuyện này nữa. Tớ đi ngủ đây. Ngày mai chúng ta còn nhiều việc phải làm đấy - cậu đã hứa đến Castelfidardo cùng tụi tớ để xin giấy kết hôn và chọn một ngày để tổ chức l cưới. Tớ không biết cậu thế nào, nhưng tớ muốn gặp thị trưởng với bộ mặt tươi tỉnh. Ngủ ngon nhé.
Holly
Gửi đến: Holly Caputo <hollycaputo@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Anh ta muốn gì
Được thôi, đi ngủ đi. Đồ phản bội. Tớ làm thế này là vì cậu đấy, cậu biết chứ.
À không, tớ nghĩ cậu không biết đâu.
Tin tớ đi, tớ vẫn quyết tâm giữ vững lập trường!
Buona sera[35].
J
PDA của Cal Langdon
Chúa phù hộ cho Zio Matteo. Ông chú này không quan tâm lắm đến hệ thống dây điện trong nhà, nhưng ít ra ông ấy cũng chuẩn bị một tủ rượu đầy nhóc. Mark và mình đã uống bay phần tinh túy của chai uýt-ki 12 năm tuổi, và mặc dù hơi khó khăn khi gõ những dòng này với những ngón tay tê cứng vì rượu, nhưng ít nhất mình cũng quên được hình ảnh con rắn đó.
Cuối cùng mưa cũng tạnh rồi. Các vì tinh tú đã bắt đầu ló dạng, và cơn gió ấm áp đang thổi nhè nhẹ - tuy phảng phất mùi phân ngựa - đến từ phía đông. Hồ bơi và bề mặt nền đá ướt đẫm sáng lấp lánh dưới ánh trăng, và đâu đó ở một nơi xa xôi - xa hơn cả tiếng ngáy của Mark bên cạnh, người đang say mèm gục đầu xuống bàn - mình nghe thấy tiếng kêu be be của một chú lừa. Nó nhắc mình nhớ lại những đêm ở Baghdad với Barbara Bellerieve, trước khi cô ấy từ bỏ việc đeo chiếc nhẫn của mình, rời xa mình và gần gũi với Aaron Spender - tội nghiệp thằng đó.
Chuyện này khiến mình nhận ra những việc như thế này đang xảy ra một cách đều đặn đáng lo ngại. Những phụ nữ mình từng qua đêm đều lập gia đình với những người khác.
Mình cũng không nên phàn nàn. Có Chúa mới biết mình chẳng hề muốn đăng kí kết hôn với nàng nào trong số đó ở Williams-Sonoma.
Nhưng lạ lùng ở chỗ tất cả những người bạn của mình đều có cặp có đôi. Ví dụ như Mark. Không phải mình không mong đợi Mark được như thế, chỉ vì cậu ta chưa bao giờ đốt cháy bất cứ đường mòn nào để trải nghiệm cá tính gai góc của bản thân. Dù cậu ta cũng vừa đốt cháy con cá bơn tội nghiệp.
Nhưng thậm chí những đứa cần chỉ điểm có cuộc sống độc thân lâu dài - như John Trent bên Chronicle - và Spender, đều đang đâm đầu vào tròng.
Có phải chẳng bao lâu nữa mình sẽ là thằng đàn ông duy nhất trên thế giới ở lứa tuổi này còn độc thân không? Và nếu như vậy... thì tại sao? Mấy thằng này không biết mình đang dấn thân vào cái gì sao?
Phải công nhận rằng, trong trường hợp của Mark, tình hình cũng không thảm khốc như mình từng nghĩ, dù cho những gì bà Ruth Levine đã lên tiếng cảnh báo. Holly đúng là một người đồng hành vui vẻ và biết quan tâm, cũng không phải là một cô gái không xinh xắn. Cô ấy dùng kèm món tráng miệng với cá, trình bày đầy nghệ thuật với artiso, nấm kho, dầu ô-liu, phó mát trắng, ớt đỏ nướng, cà chua phơi khô, phó mát Parma, được rưới thêm dầu ô-liu và nhựa thơ
Và khi Mark có vẻ tự hạ thấp mình khi đề cập đến vấn đề nào đó của chuyên mục cậu ấy viết bài, cô ấy đã đánh cậu ta, và nói với mình rằng những bài viết của cậu ấy thuộc chuyên mục sức khỏe nổi tiếng nhất.
Và khi cả bọn ngồi vào bàn ăn mà người bạn tên Jane của cô ấy đã dọn sẵn - cũng hơi kì quái khi nó được trang trí với tất cả đèn cầy được tìm thấy trong nhà, vì cả bọn đang ăn tối ngoài hiên có mái che, khi mưa đang rơi đồm độp trên những khung cửa đá xung quanh - Holly cứ nằng nặc đòi chụp ảnh, để đánh dấu bữa ăn tối đầu tiên tại biệt thự Beccacia.
Sau đó cô Harris - khá sâu sắc - cũng nằng nặc đòi chụp hình cho Mark và Holly - “Để tưởng nhớ bữa ăn tối cuối cùng của hai cậu với tư cách là người độc thân” - và hai người bọn họ bắt đầu choàng tay qua người nhau...
Mình có thể hiểu quan điểm của Jane khi cho rằng hai người đó là một đôi hoàn hảo. Họ là một cặp rất dễ thương. Holly không khiến mình nghĩ - cho đến lúc này - rằng cô ấy là một loại người, mà, ngay khi cô ấy được đeo nhẫn vào ngón tay, sẽ từ bỏ công việc ngay và phân chia ngày giờ để có thể vừa mua sắm ở Neiman - Marcus vừa tham gia lớp thể dục Pilates.
Phải ghi nhớ không nên đánh giá tất cả những phụ nữ khác qua hình ảnh của Valerie nữa.
Nếu Valerie có mặt trong bữa tối vừa rồi, trong vai trò của Holly, thế nào một mình cô ta cũng nốc hết hai chai rượu hảo hạng montepolciano của Zio Matteo. Và cô ta sẽ luôn đảm bảo rằng cuộc trò chuyện này, thay vì nói theo một cách hài hước về những phiền toái của chiếc lò cho đến cuộc sống trước kia của bà Frau Schumacher, sẽ luôn quanh quẩn mỗi mình cô ta mà thôi.
Và dĩ nhiên là sau đó, cô ta sẽ lảo đảo vào toa-lét và nôn thốc nôn tháo những gì cô ta mới cho vào miệng.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa Mark sẽ an toàn tuyệt đối. Một người đàn ông khi bước chân vào hôn nhân sẽ nghĩ rằng anh ta sắp nhận được điều gì đó, nhưng trên thực tế, anh ta sẽ nhận được điều gì đó hết sức khác biệt. Holly của Mark dường như là người bạn đời hoàn hảo tính tới thời điểm này trong mối quan hệ của họ, nhưng ai có thể đảm bảo rằng, một khi giai đoạn tốt đẹp đã qua, nói ví dụ như vậy, và họ được tuyên bố là chồng là vợ - hay uomo và moglie theo tiếng Ý, nếu đám cưới xảy ra - cô ấy có trở thành một mụ vợ cáu bẳn, đòi hỏi cậu ấy phải kiếm nhiều tiền hơn để cô ấy có thể mua trang sức đắt tiền và dành hầu hết thời gian ám ảnh về chuyện cân nặng và ghi chép lại tất tần tật những món đã cho vào miệng trong nhật kí ăn uống hay không?
Mình nghĩ Mark nên suy xét đến vấn đề này.
Và nếu bây giờ cậu ấy còn tỉnh táo, chắc chắn cậu ấy sẽ được biết.
Tuy nhiên, mình phải đợi đến sáng mai, và hi vọng hai đứa có cơ hội nói chuyện riêng trước khi cả nhóm đi đến văn phòng đăng kí kết hôn.
Nói về hi vọng có cơ hội nói chuyện, mình có nhắc cô Harris rằng tối nay mình rất muốn trở thành thính giả duy nhất của cô ấy, để rồi sau đó, cô nàng nhanh chóng biến mất trong căn nhà, không bao giờ trở lại. Mới đây thôi mình vừa tìm cô ấy, và phát hiện rằng cô ấy đã vào phòng nghỉ ngơi, vì cánh cửa đã được đóng kín. Mình thừa biết nếu cửa này có chốt, cô ấy cũng đóng chốt luôn rồi.
Đối với một phụ nữ có khả năng gửi đi những lá email đầy thách thức, cô ta thế nào cũng sẽ tỏ ra kín tiếng trong cuộc chạm trán mặt đối mặt cho xem. Mình thừa biết phụ nữ luôn thích chỉ bảo đàn ông nên làm gì. Jane Harris thì ngược lại, cô ấy chỉ có thể nói ra bằng tay, chứ không thể bằng miệng.
Cô ấy đúng là một người lạ lùng.
Nhưng cô ấy là một họa sĩ... và còn là một họa sĩ nổi tiếng, chí ít nếu thằng nhóc hàng xóm tào lao ngớ ngẩn đó, cái thằng dường như không hề rời mắt khỏi cô ấy mỗi khi họ tình cờ gặp nhau, có lời nói đáng tin cậy.
Mình thật thông cảm với nỗi đau của nó tin rằng mình cũng từng có cảm giác tương tự khi chết đứ đừ vì cô giáo dạy môn khoa học vào năm lớp mười, Cô Huff.
Mặc dù cô Huff không có những đặc trưng ấn tượng như Jane Harris... cổ chân mảnh mai đó - cổ chân phải mảnh khảnh gây ấn tượng mạnh với hình xăm một cái đầu mèo đang nhe răng cười - và cả nụ cười ngây thơ nữa.
Ngây thơ. Chúa ơi. Làm quái nào mà mình nhận được hợp đồng từ cuốn sách vậy?
Nói về chuyện này mới nhớ... mình phải viết cái quái gì trong cuốn sách tiếp theo đây?
Thôi. Đã quá mệt rồi - và cũng khuya nữa - để nghĩ về chuyện này. Phải dẹp thứ này đi và đi ngủ thôi. Bây giờ chắc đã quá nửa đêm nhưng đồng hồ sinh học của mình vẫn đang theo giờ New York. Những ý tưởng về cuốn tiếp theo sau Sweeping Sands - cũng như những suy đoán sâu hơn về cô Harris - chắc phải để đến sáng mai.
PDA của Cal Langdon
Một điều cuối cùng trước khi đi ngủ:
Cô ấy dường như vẫn gắn bó một cách kì dị với đũng quần của mình. Mình bắt đầu tự hỏi, không biết Mark có nhắc lại tin đồn nực cười khi tụi mình còn ở bang Ohio không, về việc mình có thằng nhỏ siêu bự, rồi kể cho Holly và tiếp đó là Holly kể lại cho cô Harris này. Còn lời giải thích nào khác cho việc mình cứ bắt gặp cô nàng nhìn chằm chằm vào điểm nhạy cảm đó?
Nếu đây đúng là sự thật, mình buộc phải, đơn giản thôi, giết chết Mark. Bạn cũng biết rằng, với độ tuổi như Mark, đùa như vậy là quá lố rồi.
Nhưng cậu ấy làm việc trong lĩnh vực khoa học, và những tài năng trong đấu trường đó dường như không tiến hóa khiếu hài hước nhưhúng ta.
Phải nhớ để sáng mai hỏi cậu ấy mới được.
Gửi đến: Listserv <Wundercat@wundercatlivescom>
Từ: Peter Schumacher <webmaster@wundercatlivescom>
Về việc: JANE HARRIS
Chào buổi sáng tất cả các fan thân yêu của Wundercat! Bây giờ tớ sẽ lấy xe máy vào thị trấn để mua bánh mì cho JANE HARRIS! Chị ấy vẫn chưa thức dậy. Tớ vẫn chưa thấy chị kéo rèm cửa sổ phòng ngủ.
Nhưng ngay khi chị ấy thức dậy, chị ấy sẽ trông thấy một ổ bánh mì tươi ngon để chị ấy có thể dùng kèm với cà phê! Nhờ tớ cả thôi, Fan Số Một của Wundercat Mọi Thời Đại!
Wundercat muôn năm!
Peter
Gửi đến: Mark Levine <marklevine@thenyjournalcom >
Từ>
Về việc: Thuê xe
Thưa ông,
Xin nhận lời xin lỗi chân thành nhất của chúng tôi về hiểu lầm đáng tiếc liên quan đến chiếc xe ông đã thuê. Văn phòng của chúng tôi, như ông đã biết, không mở cửa vào các ngày Chủ nhật. Tuy nhiên, nếu ông chịu khó trả lại chiếc ô tô ông đã thuê cho đại lý tại Ancona vào thứ Hai, chúng tôi sẽ rất hân hạnh khi giúp ông đổi chiếc hiện tại thành chiếc ô tô mui kín 4 chỗ mà ông đã đề cập.
Sally Marx
Chuyên gia phòng Du hành Tạp chí New York
Nhật kí hành trình của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Được rồi, tất cả những gì mình đã viết đêm qua về việc ghét nước Ý này và ước gì được ở nhà xem ER ra sao, coi như bỏ hết.
Mình YÊU nước Ý. Mình YÊU THÍCH nơi này.
Khi mình thức dậy, mình đã cố kéo tấm rèm cửa sổ nặng trịch ra, tưởng rằng sẽ thấy cơn mưa nặng hạt như tối hôm qua
Tạnh rồi. Không còn mưa nữa.
Thay vào đó, là cả một bầu trời trong xanh không một gợn mây. Và phía xa xa, thấp thoáng sườn đồi xanh rờn nhấp nhô những tòa lâu đài như vừa bước ra từ câu chuyện thần tiên. Và bên dưới là một hồ nước pha lê lóng lánh. Đâu đó thoang thoảng mùi cỏ khô mới cắt. Các bức tường đá phản chiếu ánh nắng mặt trời của khoảng sân sau còn ướt sũng với những chiếc lá xanh loang lổ và những chùm hoa giấy đỏ rực, cả những chú chim đang hót líu lo trên những ngọn cây...
Thế thì, mình còn làm gì mà không mau mặc đồ bơi và nhảy ùm xuống nước thôi?
Và sẽ rất, rất là...
LẠNH QUÁ!!!!
Bạn thấy chưa? Nước đúng là RẤT lạnh. Giống như đá cục trong tủ lạnh vậy. Mình vừa run rẩy vì lạnh vừa viết những dòng này trên chiếc ghế bên bờ hồ trong khi toàn thân trùm kín khăn tắm.
Dù bây giờ có thể mới 9 giờ sáng, nhưng mặt trời đã tỏa ánh nắng chói chang. Hơi nước đang bốc lên từ chiếc khăn tắm ẩm ướt phủ lên chân mình. Mình sẽ cảm thấy ấm áp ngay thôi...
TUYỆT VỜI. ĐÂY đúng là cảnh mình luôn tưởng tượng nếu được du lịch đến châu Âu. Chỉ có mình, làn nước mát, bầu trời trong xanh, mặt trời chói chang, và một chai ofacqua con gas (chai nước khoáng có gas mình tìm thấy trong tủ lạnh). Nơi đây THẬT yên tĩnh. Không tiếng kèn xe ô tô. Không còi báo động. Không tiếng cãi vả inh tai của mấy người hàng xóm khi giành nhau chiếc điều khiển ti-vi. Chỉ có tiếng chim ríu rít, tiếng ngựa hí vang, những cơn gió xào xạc trong hàng cọ và những chiếc lá ô liu xao xác bên cạnh mình, nhánh cây của nó đang oằn mình với những trái tròn tròn nho nhỏ đang chuyển mình từ màu xanh nhạt sang màu nâu đậm... rất đắng và không thể ăn được (e hèm, mình đã nếm thử một trái rồi. Ai mà biết nó phải được tẩm ướp gia vị hay làm gì trước rồi mới được ăn? Cây lựu đang nằm cuối hồ bơi kia ngon hơn NHIỀU).
Trong không khí bốc lên mùi clo khô và lạnh, mùi cỏ khô mới cắt từ cánh đồng xa xa phía bên kia hàng rào, và... thôi được rồi, cả mùi phân ngựa thoang thoảng từ Centro Ippico bay tới nữa, chỉ phảng phất thôi nhé.
Và xa tít đằng kia, trên đỉnh núi xanh dường như đang vươn lên giữa những cánh đồng cỏ khô, là một thành phố khác, nhấp nhô một tòa lâu đài cao cao...
Castelfidardo, nơi hôm nay cả bọn phải đến để đăng kí kết hôn cho Holly và Mark. Chỉ khi nào họ khiêng được mình ra khỏi đây thôi. Mình nghi ngờ khả năng của họ đấy. Vì cách duy nhất để mình đứng dậy là...
AAAAAAAAAHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!
Gửi đến: Listserv <Wundercat@wundercatlivescom>
Từ: Peter Schumacher <webmaster@wundercatlivescom>
Về việc: JANE HARRIS
Xin chào! Tớ vừa phục vụ bữa sáng cho JANE HARRIS xong đấy! Tớ đã khiến chị ấy hết sức ngạc nhiên với li cà phê nóng và ổ bánh mì giòn! Chị ấy vừa mới bơi xong thì tớ bước vào sân với khay thức ăn đã được bà nội chuẩn bị! Chị ấy hét lên rất to!
Nhưng sau khi định thần lại, chị ấy thấy đó là tớ, và tớ đặt khay thức ăn xuống cạnh chiếc ghế bên hồ bơi, rồi hai chị em cùng uống cà phê và ăn bánh mì. Tớ cũng mang theo ca cao hạt dẻ Nutella nữa, JANE HARRIS rất thích món này! Hai chị em nói chuyện rất vui, và tớ đã biết được MỘT TIN RẤT QUAN TRỌNG:
JANE HARRIS ĐÃ KÍ ĐƯ HỢP ĐỒNG ĐẦU TIÊN VỚI CARTOON NETWORK ĐỂ SẢN XUẤT CHUỖI PHIM HOẠT HÌNH WUNDERCAT!!!!!!!!!!!
Quá đã!!! Có lẽ chúng ta sắp được xem phim trên ti-vi rồi!
Tớ đang nghe mê say về những gì JANE HARRIS kể thì đột nhiên một trong những gã chị ấy đi du lịch cùng (đừng lo lắng nhé, các chàng trai, anh ta không phải bạn trai của chị ấy đâu. Theo như lời JANE HARRIS thì: “ANH TA À? BẠN TRAI CHỊ Á? KHÔNG ĐỜI NÀO!”) Cal Langdon từ trong nhà bước ra và đề nghị được nói chuyện riêng cùng JANE HARRIS.
Thế nên tớ buộc phải đứng dậy, nhưng JANE HARRIS lại nói: “Không đâu, Peter, em cứ ngồi đó”. Thế là tớ cũng cho Cal Langdon một ít cà phê và bánh mì và cả ba cùng ngồi nói chuyện về chính trị rất lâu trước khi con gái của người chị của ông chủ sở hữu căn biệt thự mà JANE HARRIS đang ở bước ra nói rằng họ phải khởi hành đến Castelfidardo.
Tớ đang suy xét hôm nay có nên lái xe máy đến Castelfidardo để xem JANE HARRIS còn cần gì nữa không.
Đây là bản tường thuật từ TRUNG TÂM WUNDWECAT! Nhiều thông tin nữa sẽ được cập nhật!
Hết và thăng luôn nhé,
Peter, Fan Số Một của Wundercat Mọi Thời Đại
Gửi đến: Peter Schumacher <webmaster@wundercatlivescom>
Từ: Martin Schneck < mschneck@comixundergroundcom>
Về việc:
JANE HARRIS mặc đồ tắm trông thế nào? Sao cậu không kể!
Martin Schneck
Gửi đến: Claire Harris <charris2004@freemailcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Chào mẹ!
Ngay bây giờ tụi con đang ngồi trong xe chạy đến Castelfidardo để xin giấy kết hôn cho Holly và Mark! Vui lắm mẹ ạ!
Phong cảnh ở đây cũng rấttttttttttttttt là đẹp. Thậm chí cả những bảng hiệu cũng đẹp hơn hẳn khu nhà mình. Chúng nhìn bắt mắt hơn... dù con chẳng hiểu gì hết.
Cả thức ăn nữa! Con vừa được ăn bữa sáng ngon nhất trong ĐỜI... món gì đó tên Nutella với ổ bánh mì - vẫn còn nóng - vừa mới nướng này. Chúa ơi, con tưởng mình đã chết và lên đến thiên đường rồi chứ.
Dù sao thì, chúc bố mẹ đều mạnh khỏe nhé!
Con chào mẹ!
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Đã đến lúc nói chuyện
Vì cô cứ im lặng không muốn nói chuyện này mặt đối mặt, nên tôi chẳng còn chọn lựa nào khác phải tiếp tục cuộc chiến email này. Tôi tin rằng cô đã nói điều gì đó với ngụ ý, tôi không nên chõ mũi vào chuyện tình cảm của Mark, và tôi ắt hẳn đã quá ám ảnh với suy nghĩ là người bạn trung thành nên phải có trách nhiệm cảnh báo cậu ấy nên tránh xa nguy cơ bị đe dọa về cảm xúc lẫn tài chính trong khi chính cậu ấy lại mong muốn dấn thân vào. Cô có chịu suy xét chuyện này thấu đáo hơn không, hay cô vẫn còn mờ mắt về thứ gọi là lãng mạn đó?
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Đã đến lúc nói chuyện
Chúa ơi, không tin được anh LẠI gửi email cho tôi khi đang ngồi trong xe như thế này. THÔI NGAY ĐI!
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Đã đến lúc nói chuyện
Cô còn cho tôi chọn lựa nào khác khi không chịu nói chuyện trực tiếp với tôi? Tôi còn chưa kịp đánh tiếng với hai người đó về việc họ đang phạm phải sai lầm như thế nào. Có lẽ nào cô cũng dần suy nghĩ giống tôi chăng? Tôi để ý sáng nay cô có vẻ miễn cưỡng rời khỏi hồ bơi khi cô bạn Holly của cô hối thúc mọi người chuẩn bị đến Castelfidardo....
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Đã đến lúc nói chuyện
Chỉ vì tôi đang hưởng thụ cuộc sống bên hồ bơi thôi! Ít ra cũng cho đến khi ANH xuất hiện.
Không, tôi vẫn không thay đổi ý định. Holly và Mark thuộc về nhau, và tôi không thể hiểu tại sao có người lại suy nghĩ ngược lại.
Và tôi cũng không phải là người “mờ mắt vì thứ gọi là lãng mạn đó” như anh đã kết tội. Tình cảm là điều ngọt ngào, chỉ vậy thôi. Và nếu anh cứ cố chọc gậy bánh xe, anh là kẻ đê tiện!
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Đã đến lúc nói chuyện
Đê tiện à?
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Đã đến lúc nói chuyện
nh đã nghe tôi nói rồi. Hay đọc được cái chữ tôi ghi rồi. TÊN ĐÊ TIỆN. Chỉ có kẻ đê tiện mới cố thuyết phục bạn thân mình không nên kết hôn với cô gái trong mơ của anh ta. Đừng nói với tôi đó không phải là chuyện anh đã tính toán cả đêm khi ngồi dưới terrazza hôm qua.
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Đã đến lúc nói chuyện
Làm sao cô biết chính xác tôi thức cả đêm để làm gì? Cô đi ngủ lúc 10 giờ mà.
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Đã đến lúc nói chuyện
Tôi chỉ tình cờ thức dậy đi lấy nước uống, và trông thấy anh vẫn đang ngồi đó. Anh và cả Mark nữa.
Nhưng rõ ràng nỗ lực của anh không có tác dụng rồi. Nếu không, chúng ta sẽ không ngồi trên chiếc xe này để chạy đến Castelfidardo đâu nhỉ?
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Từ: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Về việc: Đã đến lúc nói chuyện
Tôi chẳng có cơ hội nào nói chuyện với Mark, vì cậu ấy đã nốc quá nhiều rượu trong bữa tối nên say bí tỉ. Phải nói thêm với cô rằng, đó không phải là dấu hiệu tốt chứng tỏ cậu ấy đang rất mong đợi hôn nhân sắp tới trong sung sướng đâu.
Cal
Gửi đến: Cal Langdon <callangdon@thenyjournalcom>
Từ: Jane Harris <jane@wondercatcom>
Về việc: Đã đến lúc nói chuyện
Ôi, thôi đi. Đến cả tôi cũng có thể chuốc rượu được Mark. Đô anh ấy nhẹ hều. Có lẽ anh ấy chỉ đang cố gắng bầu bạn với anh thôi. Chuyện này chẳng có nghĩa GÌ HẾT.
Hơn nữa, bất cứ chàng trai nào cũng đều có quyền xả hơi một chút trước khi kết hôn.
J
Gửi đến: Jane Harris <jane@wondercatcom>