Câu lạc bộ Hải quân Nhật Bản tại Hồng Khẩu là nơi phục vụ các quân nhân Hải quân Lục chiến Nhật Bản đồn trú tại Thượng Hải giải trí tiêu khiển.
Tại đây, những kẻ xâm lược rời xa quê hương Nhật Bản cùng cha mẹ vợ con, tận hưởng cuộc sống ăn chơi trác táng, dùng rượu và sắc đẹp để trút bỏ sự trống rỗng về tinh thần lẫn thể xác.
Khi Tiểu Dã Thuận Nhị lái một chiếc xe Jeep quân dụng, chở Trình Thiên Phàm và Bản Bổn Lương Dã đến câu lạc bộ Hải quân, nơi này đã đèn đuốc sáng trưng.
Trình Thiên Phàm liếc nhìn Bản Bổn Lương Dã một cái, Bản Bổn vốn không muốn tới, là Trình Thiên Phàm cùng Tiểu Dã Thuận Nhị hùa nhau, cưỡng ép lôi Bản Bổn Lương Dã đến.
Mục đích của hắn rất trực tiếp, có một người bạn Nhật Bản "tạm coi là quân tử" như Bản Bổn Lương Dã đi cùng, những việc khiến hắn khó xử sẽ có lý do để từ chối.
Trong mắt Trình Thiên Phàm, Bản Bổn Lương Dã bản thân chính là công cụ che đậy tuyệt vời.
Câu lạc bộ Hải quân mặc dù là "nơi giải trí" nhưng canh phòng vô cùng nghiêm ngặt.
Người ngoài muốn lẻn vào là điều hoàn toàn không thể.
Đại úy Tiểu Dã Thuận Nhị vận quân phục xuất trình thẻ sĩ quan, Bản Bổn Lương Dã cũng xuất trình giấy tờ công tác của Tổng lãnh sự quán. Có hai người bảo lãnh, sau khi quân nhân Hải quân Lục chiến đương nhiệm là Tiểu Dã Thân Nhị ký tên, trạm gác mới đồng ý cho Trình Thiên Phàm đi cùng vào trong.
Sau khi bước vào, có thể thấy binh lính Hải quân Lục chiến phóng túng buông thả ở khắp mọi nơi. Những kẻ này say khướt, ôm ấp các cô gái mặc Kimono. Có vài kẻ háo sắc, ngay giữa chốn đông người đã động chạm lung tung. Những người khác từ lâu đã coi đó là chuyện thường, thậm chí còn vây quanh hùa theo, phát ra từng tràng tiếng kêu quái dị, phóng túng như loài thú.
"Đa số họ là phụ nữ Triều Tiên, còn có một số đến từ Mãn Châu và Quan Đông Châu." Tiểu Dã Thuận Nhị dẫn hai người tìm một quầy bar ngồi xuống, chỉ vào những người phụ nữ mặc Kimono đang ra sức chiều lòng khách nói.
"Thì ra là vậy." Trình Thiên Phàm gật đầu, tò mò nhìn quanh.
Tận sâu trong lòng hắn lại cảm thấy vô cùng phẫn nộ và nhục nhã. Mãn Châu chính là Đông Bắc Trung Quốc, cái gọi là Quan Đông Châu, chỉ bán đảo Liêu Đông của nước ta gồm Đại Liên, Lữ Thuận, Kim Châu, Tì Tử Oa, Phổ Lan.
Dù là Triều Tiên, hay Mãn Châu, Quan Đông Châu, đều là khu vực bị Nhật chiếm đóng.
Quê hương luân hãm, phụ nữ ở vùng luân hãm bị ép mặc Kimono, biến thành món đồ chơi bị quân Nhật tùy ý chà đạp.
"Phác Kim Cơ đâu, gọi hai chị em họ tới đây." Tiểu Dã Thuận Nhị là khách quen của câu lạc bộ Hải quân, trực tiếp túm lấy một phụ nữ Triều Tiên, sau khi động chạm lung tung liền vỗ vào mông cô ta nói.
Người phụ nữ Triều Tiên cười khanh khách, liếc mắt đưa tình với Tiểu Dã Thuận Nhị rồi quay người đi gọi người.
"Phác Kim Cơ và Phác Ngân Cơ là chị em song sinh, là những người phụ nữ Triều Tiên được hoan nghênh nhất ở đây." Tiểu Dã Thuận Nhị đắc ý nói với Trình Thiên Phàm và Bản Bổn Lương Dã.
"Song sinh ư?" Trình Thiên Phàm nghe vậy mừng rỡ, lộ ra vẻ mặt ám muội.
Tiểu Dã Thuận Nhị cười lớn, vô cùng đắc ý.
Chẳng bao lâu, người phụ nữ Triều Tiên lúc nãy hoảng hốt chạy về, "Đại úy, Kim Cơ và Ngân Cơ đang tiếp khách, hiện tại không có thời gian."
Tiểu Dã Thuận Nhị nổi giận đùng đùng. Nếu là ngày thường, hắn đã nhịn rồi, vì hắn cũng biết cặp chị em song sinh Triều Tiên này là những người phụ nữ "bận rộn" nhất câu lạc bộ Hải quân. Nhưng hôm nay hắn dẫn bạn tới, bị từ chối như vậy thực sự khiến hắn cảm thấy mất mặt.
Nhìn lại, thấy trên mặt người phụ nữ Triều Tiên này bị ăn một cái tát, Tiểu Dã Thuận Nhị vốn đã uống nửa say liền nổi giận, đứng bật dậy, loạng choạng nói, "Dẫn đường, ta muốn xem xem, kẻ nào dám tranh giành phụ nữ với ta."
"Không được, không được." Trình Thiên Phàm vội vàng đứng dậy khuyên nhủ, "Có lẽ Kim Cơ và Ngân Cơ đang tiếp vị khách quan trọng nào đó."
Hắn không nói câu đó còn đỡ, nghe xong câu này, Tiểu Dã Thuận Nhị càng thêm tức giận.
Tiến lên cho người phụ nữ Triều Tiên một cước, "Dẫn đường."
Người phụ nữ Triều Tiên bị đá ngã xuống đất lồm cồm bò dậy, khóc lóc nức nở đi phía trước dẫn đường.
"Chúng ta đi theo xem sao, đừng để xảy ra chuyện." Trình Thiên Phàm nói với Bản Bổn Lương Dã.
"Ta đã bảo rồi, đừng tới cái nơi chướng khí mù mịt này." Bản Bổn Lương Dã lầm bầm, nhưng cũng chỉ đành bất lực đi theo.
Ba người theo chân người phụ nữ Triều Tiên đến trước một bàn bar, liền nhìn thấy vài quân nhân Nhật Bản, mỗi người ôm một cô gái, đang vừa uống rượu vừa đùa giỡn.
Trình Thiên Phàm liếc mắt liền nhận ra Kim Cơ và Ngân Cơ, không vì gì khác, hai người phụ nữ có ngoại hình y hệt nhau, vóc dáng nhỏ nhắn đang nép mình trong lòng hai quân nhân Nhật Bản, không chút để tâm chuyện quân nhân Nhật đang động chạm lung tung trên người mình, phát ra tiếng cười khanh khách.
"Đại Sơn Dũng Phu!" Tiểu Dã Thuận Nhị thấy kẻ tranh giành phụ nữ với mình lại là trung úy Đại Sơn Dũng Phu có quân hàm thấp hơn, càng thêm phẫn nộ, tiến lên trực tiếp kéo Kim Cơ khỏi người Đại Sơn Dũng Phu, vung tay tát Đại Sơn Dũng Phu một cái.
Mấy lính Nhật còn lại thấy cảnh đó thì nổi giận, đứng dậy định ra tay, nhưng ngẩng đầu thấy là đại úy Tiểu Dã Thuận Nhị, lập tức đứng nghiêm chào.
"Đại Sơn quân, nhường lại Kim Cơ, Ngân Cơ, cút đi." Tiểu Dã Thuận Nhị phả hơi rượu, quở trách.
Trong mắt Tiểu Dã Thuận Nhị, hắn đã lên tiếng thì Đại Sơn Dũng Phu và đám người kia tất nhiên sẽ lập tức ngoan ngoãn cút đi. Nhưng điều khiến hắn không ngờ là Đại Sơn Dũng Phu không những không rời đi mà trái lại còn ngẩng đầu, lộ vẻ hung hăng và bất bình nhìn mình.
Đúng là đảo lộn trời đất rồi!
Tiểu Dã Thuận Nhị định tiến lên tát Đại Sơn Dũng Phu thêm hai cái nữa thì tay hắn bị người giữ lại.
"Tiểu Dã quân, cũng chỉ là hai người phụ nữ Triều Tiên thôi mà, việc gì phải nổi giận." Một người đàn ông mang quân hàm trung úy Nhật bước tới, giữ tay Tiểu Dã Thuận Nhị lại.
Điều khiến Trình Thiên Phàm kinh ngạc là, Tiểu Dã Thuận Nhị dường như có thái độ hoàn toàn khác biệt với vị sĩ quan Nhật Bản có quân hàm thấp hơn mình này, chỉ thấy hắn hừ một tiếng, buông bàn tay đang giơ lên xuống.
"Được rồi, không có chuyện gì nữa, chư quân cứ tiếp tục vui chơi đi." Vị trung úy Nhật Bản này vỗ tay, nói với đám lính Nhật và các cô gái đang vây xem náo nhiệt.
Đám đông thấy không còn trò vui để xem nữa, liền chửi thề rồi bỏ đi.
Sau đó, Trình Thiên Phàm kinh ngạc nhìn thấy vị trung úy Nhật Bản này vô cùng trang trọng cúi chào Đại Sơn Dũng Phu và đám người kia, "Đại Sơn quân, mời tiếp tục."
Tiểu Dã Thuận Nhị dẫn Trình Thiên Phàm và Bản Bổn Lương Dã, dưới sự tháp tùng của vị trung úy Nhật Bản này, lủi thủi quay về chỗ ngồi của mình.
"Phủ Hạ quân, ta nể mặt cậu, nhưng cậu phải cho ta một lời giải thích, nếu không ta không thể ăn nói với bạn của mình." Tiểu Dã Thuận Nhị lạnh lùng nói.
"Hai vị này là?" Phủ Hạ Nhất Phu liếc nhìn Trình Thiên Phàm và Bản Bổn Lương Dã, cảnh giác hỏi.
"Vị này là trung úy Phủ Hạ Nhất Phu."
"Vị này là tiên sinh Bản Bổn Lương Dã, trợ lý của tiên sinh Kim Thôn Binh Thái Lang ở Tổng lãnh sự quán. Cha của Bản Bổn quân là tiền bối Bản Bổn Trường Hành nổi danh lẫy lừng."
"Hóa ra là thiếu gia nhà Bản Bổn." Phủ Hạ Nhất Phu vội vàng bắt tay chào hỏi Bản Bổn Lương Dã.
"Vị này là Cung Khi Kiện Thái Lang, thân phận của Cung Khi quân rất bí mật."
Phủ Hạ Nhất Phu gật đầu, hiểu ý của Tiểu Dã Thuận Nhị, cũng vô cùng nhiệt tình bắt tay Trình Thiên Phàm, "Cung Khi quân vất vả rồi."
"Đều là vì Đế quốc cống hiến." Trình Thiên Phàm mỉm cười nói.
Hắn bắt đầu thấy hứng thú với vị trung úy quân Nhật tên Phủ Hạ Nhất Phu này.