Ngã Đích Điệp Chiến Tuế Nguyệt

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 400
Bạch Nga

❊ ❊ ❊

“Tất nhiên rồi, có anh Phàm ở đây, nhóc con nhà cậu chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi, bình an vô sự.” Trình Thiên Phàm cười lớn nói.

Dùng sức xoa xoa mái tóc của “tiểu sư đệ”, Trình Thiên Phàm thả cậu bé xuống, chào hỏi sư phụ và sư nương rồi cáo từ rời đi.

Lên xe của mình, khởi động máy nhưng không vội vã lái xe rời đi.

Trình Thiên Phàm châm một điếu thuốc, trầm tư chốc lát rồi mỉm cười lắc đầu.

Mã Nhất Thủ là loại người việc nhỏ thì tinh ranh, việc lớn không phạm sai lầm đáng tiếc, nhưng khó tránh khỏi có đôi lúc lại hồ đồ, những lời hôm nay không giống như là điều mà vị Mã sư phụ này có thể nói ra.

“Sư phụ có thể cưới được sư nương, đúng là phúc phận do nhà họ Mã tu được từ kiếp trước mà.” Trình Thiên Phàm thầm cảm thán trong lòng.

“Nhà họ Mã các người có được cô con dâu như ta, đúng là tổ tiên tích đức tám đời rồi.” Mã sư nương đứng trong sân chỉ vào lão Mã nói.

Lão Mã bĩu môi, nhấp một ngụm rượu, không nói gì.

“Có nói với Thiên Phàm y như lời ta dặn không?” Sư nương hỏi.

Lão Mã im lặng, khẽ gật đầu.

Trước khi Trình Thiên Phàm đến, người đàn bà này đã nói với lão rằng, sớm muộn gì Trình Thiên Phàm cũng sẽ đến thăm, và rất có khả năng sẽ mang theo những lời thăm hỏi của tên hổ cười Đàm Đức Thái kia.

Người đàn bà này đã dặn dò lão nên nói năng thế nào.

Thậm chí bà ta còn tự mình đặt câu hỏi, bắt lão phải diễn tập thực tế trước một lượt.

“Ta cứ thấy…” Lão Mã cuối cùng cũng lên tiếng.

“Thấy cái gì?” Vợ lão Mã mắng, “Ông không có bản lĩnh đó… Tất nhiên, chúng ta cũng chẳng ham hố cái bản lĩnh bán mạng ấy, ta chỉ mong trong cái thời loạn lạc này được sống yên ổn, cả nhà không ốm đau bệnh tật là được.”

“Lão Mã, ông đừng có mà hồ đồ.”

“Trong tay ông không còn quyền lực, cái thời thế này, chúng ta không bắt nạt người khác thì cũng không thể để người ta bắt nạt mình, nên phải tìm một chỗ dựa đáng tin cậy. Dù Thiên Phàm là đồ đệ của ông, nhưng ông cũng hiểu rõ…”

“Ta hiểu, ta hiểu.” Lão Mã bứt rứt lắc đầu, nói, đoạn chỉ vào con trai, “Là bà bảo Quân Thiên nói những lời đó sao?”

“Là ta, thì sao?” Vợ lão Mã chất vấn, “Lão tử bán mạng cho người ta, chẳng phải là vì để giữ lấy mấy đứa nhỏ trong nhà sao.”

Lão Mã nhìn vợ, lại nhìn con trai, kỳ lạ thay không hề phản bác, tự rót cho mình một chén rượu, uống ực một cái.

Lão biết, vợ mình còn một câu chưa nói ra, những lời đó theo một nghĩa nào đó cũng có thể hiểu là lời bày tỏ sự trung thành.

Đường Henry, hẻm 58.

“Người đều ở đây cả rồi chứ?”

Kiều Xuân Đào liếc nhìn hàng người Bạch Nga đang đứng nép vào góc tường, nhạt nhẽo hỏi.

Người được hỏi là một lão già Bạch Nga đội mũ phớt.

Lão già ngậm tẩu thuốc, rít mạnh một hơi, thấy tẩu thuốc đã tắt, lão hậm hực gõ gõ tẩu thuốc vào tường, rồi dùng tiếng Thượng Hải bập bẹ trả lời.

Kiều Xuân Đào nghe hiểu rồi, ý của đối phương là thời gian gấp rút, chỉ có từng này người.

Kiều Xuân Đào gật đầu với Hoàng Tam.

“Sáu mươi pháp tệ một người, thuê một đêm.” Hoàng Tam nắm trong tay một xấp pháp tệ dày cộp, “Nói trước, có thể sẽ không nguy hiểm, mai là có thể về nhà, cũng có thể xui xẻo đến mức chết toi.”

Người Bạch Nga nghe vậy, sắc mặt kỳ lạ, có kẻ trầm ngâm suy nghĩ, có kẻ thì thầm trao đổi với đồng bọn bên cạnh.

Có người la lối bảo giá quá thấp, yêu cầu tăng giá.

Thế nhưng, không một ai rời đi.

Đây đều là những người Bạch Nga đang đói rét.

Một đêm kiếm sáu mươi pháp tệ, đây là điều mà họ nằm mơ cũng không dám tưởng tượng.

Mặc dù phải bị lão già Sumanrokov kia rút mất hai mươi bốn pháp tệ, nhưng nếu tằn tiện chi tiêu, số tiền ba mươi sáu pháp tệ này đủ để họ sống qua nửa tháng mà không bị đói bụng.

Kiều Xuân Đào lạnh lùng quan sát mọi người, anh ta đang theo dõi phản ứng của những người Bạch Nga này.

Những người Bạch Nga la lối đòi tăng giá đó, anh ta sẽ không dùng.

Đám người này phần lớn là những gã cường tráng, thể chất tốt, lại tham lam vô độ, sẽ là một mối nguy hiểm tiềm tàng.

Thượng Hải có rất nhiều người Bạch Nga.

Mười mấy năm trước, theo sau sự thất bại của chính phủ lâm thời Bạch Nga trung thành với Sa hoàng, hàng vạn người Bạch Nga bắt đầu tháo chạy khỏi Hải Sâm Uy để tiến vào Trung Quốc.

Trong đó có một lượng đáng kể người Bạch Nga đã đến Thượng Hải, đô thị lớn của vùng Viễn Đông này.

Người Bạch Nga mới đến Thượng Hải phần lớn đều trắng tay, họ không biết tiếng Anh cũng chẳng biết tiếng Thượng Hải.

Để sinh tồn, tầng lớp quý tộc và trí thức cao cấp trong số họ đành chọn nghề dạy ba-lê, mở quán cà phê, mở nhà hàng làm phương kế sinh nhai chính.

Những người Bạch Nga sa cơ lỡ vận này tạo thành sự tương phản rõ rệt với những người Tây giàu có khác trong khu tô giới.

Ban đầu, vì nỗi sợ hãi tự nhiên đối với người Tây, cũng có người từng bị đám Bạch Nga lừa gạt.

Về sau, cả giới Thượng Hải đều biết đám Bạch Nga này không giống với đám người Anh, người Mỹ, người Pháp kia, nguyên nhân rất trực tiếp:

Trong các hộp đêm, gần như chỉ sau một đêm đã xuất hiện rất nhiều vũ nữ Bạch Nga.

Thậm chí ở các chốn thanh lâu cũng đã có phụ nữ Bạch Nga.

Một thời gian, có không ít đàn ông Trung Quốc hô vang khẩu hiệu “vì nước làm vẻ vang”, hào phóng chi tiền, thậm chí từng có lúc tạo thành tình trạng cạnh tranh ác ý, gây rối loạn thị trường.

Kiều Xuân Đào cuối cùng đã chọn ra chín người Bạch Nga.

Có ba người là một gia đình ba người.

Bốn người là hai cặp anh em.

Hai người còn lại là một cặp mẹ con.

Sumanrokov liếc nhìn người mua đang đeo kính râm, đội mũ che nắng, dựng cao cổ áo khoác măng tô này.

Sau đó, hắn hét lên với những đồng bào chưa được chọn khác, yêu cầu tất cả mọi người phải quên đi chuyện ngày hôm nay, không được phép nhắc lại chuyện này với bất kỳ ai.

Nếu ai có cái miệng rộng, lão gia Sumanrokov đây sẽ không do dự ném kẻ đó xuống sông Hoàng Phố cho cá ăn.

Kiều Xuân Đào đã điều một chiếc xe tải đến, trực tiếp chở chín người Bạch Nga lên xe rời đi.

Hoàng Tam dẫn theo bốn người, áp tải ở phía sau xe.

“Sumanrokov dường như đã nhận ra điều gì đó.” Dương Thường Niên, người nãy giờ vẫn trốn trong bóng tối quan sát, không lộ mặt, nhíu mày nói.

“Rất ít người muốn thuê cả một gia đình.” Kiều Xuân Đào nói.

Dương Thường Niên gật đầu, hiểu vấn đề nằm ở đâu rồi.

Thông thường là các bang phái giang hồ và thương nhân sẽ đến thuê người Bạch Nga, đa phần là thuê những kẻ thân hình cường tráng để làm tay sai hoặc vệ sĩ.

Cũng có trường hợp thuê phụ nữ hoặc trẻ em trai, trẻ em gái, điều này hiển nhiên là có mục đích khác.

Trước đây cũng từng có trường hợp thuê cả nhà, sau đó giữ lại phụ nữ trẻ em, uy hiếp những gã trai tráng làm những công việc mạo hiểm.

Tuy nhiên, tình trạng này về sau đã bị tẩy chay bởi những kẻ “buôn người” ở chợ đen như Sumanrokov, cũng như các bang phái Bạch Nga tương tự như “Hiệp hội tự trị kiều dân Nga tại Thượng Hải”.

Bởi vì hành vi này sẽ khiến lòng người hoang mang, nhiều gia đình Bạch Nga không dám ra ngoài tìm việc làm nữa, ảnh hưởng đến lợi ích chia chác của bọn xã hội đen Bạch Nga và bọn buôn người.

Cho nên, thông thường mà nói, trường hợp thuê cả gia đình, hiện nay trong “chợ đen” là rất hiếm gặp.

“Có cần thủ tiêu Sumanrokov không?” Lưu Dục Sơ đang lái xe hỏi.

“Không cần.” Kiều Xuân Đào lắc đầu, Sumanrokov là kẻ thông minh, hắn nhìn ra sự bất thường, sau đó dặn dò những người Bạch Nga khác phải giữ kín như bưng, vừa là lấy lòng, đồng thời cũng chẳng phải là không phải là lời cảnh cáo:

Ta không thấy gì cả, các ngươi cũng đừng có mà dòm ngó ta.

“Số phận của những người Bạch Nga này, chúng ta phải lấy đó làm gương.” Dương Thường Niên nói, “Đây chính là kết cục của nô lệ mất nước.”

“Họ đâu có mất nước, chỉ là bị đuổi ra ngoài thôi.” Lưu Dục Sơ nói.

Kiều Xuân Đào trầm mặc rất lâu, buông một câu:

Đồng bào của chúng ta có rất nhiều người, sống còn chẳng bằng họ.

Phố Đông Tự Lai Hỏa.

Tam Bản Thứ Lang đích thân nghênh đón vị khách từ phương xa tới.

“Okada-kun, dạo này vẫn khỏe chứ.”

“Tam Bản-kun, lần trước chia tay, chúng ta từng hẹn ước sẽ tương phùng tại Thượng Hải của Đại Nhật Bản Đế Quốc, không ngờ lại sớm thực hiện được như vậy.” Okada Toshihiko mỉm cười nói.

Hai người bắt tay, cùng vào thư phòng.

Sân ngoài lập tức được canh phòng nghiêm ngặt.

“Okada-kun, có việc gì mà còn cần phiền cậu đích thân từ Hàng Châu đến Thượng Hải một chuyến vậy?” Tam Bản Thứ Lang hỏi.

“‘Giới Xích’ vừa truyền ra một tin tình báo tuyệt mật, tin rằng Tam Bản-kun sẽ rất hứng thú.” Okada Toshihiko mỉm cười, chậm rãi nói.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.