Ân nữ hiệp đã phát sóng trực tiếp được tròn mười ngày rồi.
Trong mười ngày ngắn ngủi này, danh tiếng của "Phi Ngư nữ hiệp" tăng trưởng cực nhanh. Hiện tại vào khung giờ vàng sau bảy rưỡi tối, số lượng người xem phòng phát sóng trực tiếp của cô đã ổn định từ tám trăm ngàn đến một triệu người.
Suýt chút nữa là ngang ngửa với Supreme Duệ Văn rồi!
Nghĩ thôi đã thấy vô cùng khó tin —— thành tích mà rất nhiều streamer phải làm vài năm mới đạt được, cứ thế mà cô đạt được một cách nhẹ nhàng dễ dàng!
Nhưng kỳ thật cũng không khó hiểu.
Từ trước khi Ân nữ hiệp phát sóng trực tiếp, trên mạng đã lan truyền khắp nơi các ảnh động và video ngắn quay lại cảnh "Phi Ngư nữ hiệp" thể hiện kỹ năng. Nhiều game thủ yêu thích các vị tướng này coi đó như "thánh điển vô thượng", hằng mong một ngày mình cũng có thể đánh ra được thao tác như vậy.
Khi Ân nữ hiệp bắt đầu phát sóng trực tiếp, streamer có danh tiếng không nhỏ là "Supreme Duệ Văn" cũng đã ra sức tuyên truyền cho cô.
Mà sau khi Ân nữ hiệp bắt đầu phát sóng, lại có thêm nhiều streamer LOL nổi tiếng, cựu tuyển thủ chuyên nghiệp, thậm chí là tuyển thủ chuyên nghiệp đang thi đấu bị ghép đội cùng cô, trở thành đá kê chân cho danh tiếng của cô.
---❊ ❖ ❊---
Ân nữ hiệp mở phòng phát sóng, đối diện với camera, vẫn rất ngốc nghếch nói chuyện với người hâm mộ của mình, đồng thời nhấn mở trò chơi.
Người hâm mộ của cô lại chẳng hề bận tâm đến sự ngốc nghếch toát ra trong ngôn từ của cô, thậm chí còn coi đó là đặc sắc của cô. Một vài fan có lối tư duy không được bình thường còn rất thích vẻ ngốc nghếch này.
Không bao lâu sau, Ân nữ hiệp vươn cổ ra sát màn hình, nhìn con số hiển thị nhân khí trên phòng phát sóng, đếm từng chữ một: "Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy…… bảy con số……"
Sau đó cô thu hồi ánh nhìn, cúi đầu đếm ngón tay: "Chục, trăm, nghìn, vạn, mười vạn, một trăm vạn……"
Khi cô giơ bảy ngón tay ra, liền ngẩn người.
“Một trăm vạn người! Nhiều người xem mình đến vậy sao!?” Ân nữ hiệp cúi đầu, đôi mắt mở to hết cỡ, “Trời đất ơi, không biết hồi trước cả phủ Hoành Châu có đông người thế này không……”
“Đáng sợ quá!”
Ân nữ hiệp hít sâu một hơi, tiếp tục dồn sự chú ý vào trò chơi.
Người hâm mộ của cô thì lại rất tò mò ——
" Bạch thiên bất đổng dạ đích hắc ": "Vừa rồi chủ bá làm gì thế, đang đếm cái gì vậy?"
" Tiểu Lê Qua ": "Chắc đang đếm nhân khí phòng phát sóng, biểu cảm kinh ngạc trông đáng yêu quá!"
" Kiều cá nhị lang thối ": "Hôm nay nữ hiệp có tiếp tục khai hắc cùng tên khanh bỉ Duệ Văn kia không?"
Ân nữ hiệp nhìn qua màn hình nhỏ thấy các dòng đạn mạc, kinh nghiệm đọc đạn mạc những ngày qua đã giúp tốc độ nhận mặt chữ của cô nhanh hơn rất nhiều: "Ừm, mình đã hẹn với tiểu đệ là hôm nay sẽ khai hắc, đánh xong vài ván mình với cậu ấy sẽ làm cái…… giáo trình đó cho các bạn. Đúng rồi, không được gọi tiểu đệ của mình là khanh bỉ."
Rất nhanh, Supreme Duệ Văn đã gửi lời mời chơi game cho cô.
Ân nữ hiệp nhấn đồng ý.
Ghép đội, chọn tướng, Ân nữ hiệp chọn một con Đao Phong Ý Chí mà bình thường cô ít chơi, rồi nói: "Nghe nói vị tướng này sắp bị sửa lại rồi, sau này chơi sẽ không giống bây giờ nữa, mình phải tranh thủ thời gian chơi nhiều thêm mấy lần, không thì sau này không chơi được nữa đâu."
Khán giả trong phòng phát sóng cũng cảm khái một trận.
Rất nhanh đã vào game.
Ân nữ hiệp chăm chú nhìn chằm chằm màn hình máy tính, không để ý thấy khán giả trong phòng phát sóng lại bắt đầu hò hét.
Cho đến khi Supreme Duệ Văn trong trò chơi gửi đến một tin nhắn ——
Supreme Duệ Văn (Băng Sương Nữ Vu): Đối diện lại có một streamer kìa.
Ân nữ hiệp sửng sốt, cúi đầu gõ phím: "Ai?"
Trong lúc mọi người trong phòng phát sóng đang cảm thán tốc độ gõ phím của Ân nữ hiệp thật chậm, động tác gõ phím thật ngốc manh, Supreme Duệ Văn lại nói: "Mid đối diện, một streamer nhân khí khá tốt, đối tuyến cũng ổn, rất thích đi bắt đường trên."
Phi Ngư nữ hiệp (Đao Phong Ý Chí): Nga.
Streamer nhân khí khá tốt sao……
Ân nữ hiệp nhận ra sau khi đánh xong ván này, nhân khí của mình rất có khả năng lại tăng thêm một chút, từ một con số mà cô cảm thấy vô cùng khủng khiếp lại trở nên khủng khiếp hơn —— cô vẫn luôn tăng nhân khí từ chỗ các streamer khác như vậy đó.
Mà việc ghép đội với Phi Ngư nữ hiệp đang rất hot gần đây cùng tổ hợp Duệ Văn đệ nhất quốc phục tiền nhiệm, streamer mid đối diện cũng liên tục gõ phím bày tỏ sự mộng bức của bản thân.
Một ván game kết thúc rất nhanh, streamer đối diện không chỉ bị Supreme Duệ Văn đè bẹp trên đường, mà khi phối hợp với rừng đi bắt đường trên còn bị Supreme Duệ Văn và Ân nữ hiệp hai đánh ba giết sạch, sau đó tìm cơ hội lên đó một lần nữa thì bị Ân nữ hiệp lấy cú song sát, từ đó về sau hắn không còn dám lên đó nữa.
Thế trận bên đối phương sụp đổ rất nhanh.
Dưới sự ảnh hưởng của Supreme Duệ Văn, hiện tại ý thức chơi game của Ân nữ hiệp đã tốt hơn trước rất nhiều, cô đã học được cách chuyển hóa ưu thế khổng lồ của bản thân trên đường thành ưu thế toàn đội như thế nào, đẩy trụ, bắt người, hỗ trợ, ép khu vực rừng, dùng sức một mình gánh vác cả trận đấu. Cho dù có đôi khi đường giữa và đường dưới đều đánh rất tệ, cô cũng chỉ cần một hai đợt giao tranh nhỏ là có thể giúp họ lấy lại ưu thế. Thông thường chỉ khi thực lực của đường giữa, đường dưới và rừng bên mình chênh lệch quá lớn so với đối phương, đến mức mở giao tranh mà cô có lấy được ba mạng cũng không đánh lại đối phương, thì mới đành vô lực nhận thua.
Rời khỏi trò chơi, Supreme Duệ Văn vừa nhấn ghép đội ván mới, vừa gửi tin nhắn hỏi cô: "Đại ca, chị từng đánh Hiệp Cốc Chi Điên và Hàn phục chưa?"
Hai người này là ai?
Ân nữ hiệp trước ống kính sửng sốt, tiếp đó cô hơi vội vàng che giấu đi, đáp: "Chưa từng."
Supreme Duệ Văn nói: "Đại ca chị nên đi đánh Hiệp Cốc Chi Điên đi, tuy cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, nhưng lấy cái thứ hạng thì nhìn cũng khá đẹp. Nếu rảnh rỗi thì đánh Hàn phục cũng không tệ, có thể đụng độ rất nhiều streamer và tuyển thủ chuyên nghiệp có kỹ thuật cực cứng, của các quốc gia khác đều có thể gặp được."
Dừng một chút, cậu ta lại gửi tới một tin nhắn: "Biết đâu còn có thể gặp được đệ nhất đường trên, đường giữa thế giới của hiện tại hoặc quá khứ ấy chứ."
Ân nữ hiệp ngẩn người, chớp chớp mắt hai cái, gõ phím: "Cậu gõ phím nhanh quá……"
Supreme Duệ Văn cạn lời, khán giả trong phòng phát sóng cũng ngẩn ngơ vì điều này.
“Đây có phải là trọng điểm không vậy?”
“Nga, đệ nhất đường trên là ai?”
“Là một người Hàn Quốc……”
“Còn cậu thì sao? Cậu không phải là Duệ Văn đệ nhất à?”
“……”
“Đánh Hàn phục là đánh như thế nào……” Ân nữ hiệp lúc này mới nhận ra hai từ này không phải là tên của hai người.
“Để em dạy chị! Em có bạn ở Hàn Quốc, em nhờ cậu ấy đăng ký tài khoản giúp chị! Đến lúc đó chúng ta cùng khai hắc!” Supreme Duệ Văn nói, “Tự nhiên bắt đầu kỳ vọng đại ca chị dạy cho đám tuyển thủ chuyên nghiệp đó cách làm người ở Hàn phục rồi!”
“Nga.”
Ân nữ hiệp thể hiện vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn có chút mộng bức.
Hàn Quốc?
Là một quốc gia khác sao?
Cô cứ tưởng…… trên thế giới này chỉ có một quốc gia duy nhất chứ!
Khán giả trong phòng phát sóng cũng khá hưng phấn.
" Thanh Ngõa Vương Tử " tặng Tưởng Bôi Một Tòa: Nữ hiệp cuối cùng cũng đi Hàn phục ngược thái rồi, không biết có gặp được mấy tuyển thủ của mấy chiến đội mình thích không, nghĩ tới thôi mà đã thấy hơi kích động rồi!
" Băng Phong " tặng Tưởng Bài Một Mai: Nữ hiệp đả bại tất cả!
" Tiểu Lê Qua " tặng Hào Hoa Du Thuyền Một Chiếc: Dự chúc trước nữ hiệp ngược bạo đám tuyển thủ chuyên nghiệp, ngược bạo xong mình sẽ nạp quà cho chị!
" Kiều cá nhị lang thối ": Vây xem thổ hào!
Ân nữ hiệp nhìn những dòng đạn mạc này không khỏi sáng mắt lên, dường như cô đã nhìn thấy rất nhiều tiền.
---❊ ❖ ❊---
Cộc cộc cộc!
Cửa phòng Trình Vân bị gõ vang.
Trình Vân lập tức quay đầu: "Ai đấy?"
Tiểu loli liếc nhìn cậu một cái, không lên tiếng.
Trình Vân vươn vai một cái, nói: "Mở cửa đi."
Tiểu loli do dự nhìn cậu, lát sau vẫn đặt con búp bê cá mập nhỏ xuống, chạy về phía cửa.
Tiếng cách một cái, mở cửa bằng giọng nói đã thành công!
Trình Thu Nhã đứng ở cửa, nhìn vào trong phòng trống trơn, vẻ mặt mộng bức.
Nhìn trái nhìn phải, hành lang lúc này tuy đèn bật rất sáng nhưng lại chẳng có lấy một bóng người, cô không hiểu sao cảm thấy hơi chột dạ.
Cho đến khi cô cúi đầu liếc mắt một cái mới nhìn thấy tiểu loli đang ngồi ngay ngắn trên mặt đất trước mặt mình, nghiêng đầu nhìn cô chằm chằm. Cô bé nhỏ xíu, ngồi ở đó bất động, trước đó cô lại hoàn toàn không phát hiện ra.
Trình Thu Nhã nhất thời càng mộng bức hơn.
“???”
“Là cháu mở cửa cho cô?”
Tiểu loli sửa lại cái đầu đang nghiêng, đứng dậy đi vào trong phòng, bước được vài bước, cô bé còn quay đầu nhìn cô một cái, như thể đang nói ——
Đứng ngẩn ra đó làm gì? Vào đi chứ! Phàm nhân thật là ngu xuẩn!
Trình Thu Nhã ngẩn người, cũng đi theo vào trong.
Trình Vân có chút kinh ngạc: "Sao chị lại tới đây?"
Trình Thu Nhã không lên tiếng, mà không ngừng đánh giá cậu và tiểu loli đang ngồi bên cạnh cậu, do dự một hồi lâu mới nói: "Bây giờ cô cũng bắt đầu cảm thấy con mèo cháu nuôi thực sự thành tinh rồi!"
“Hừ!!” Tiểu loli ngẩng đầu lườm cô.
“……” Trình Thu Nhã ngây ngốc nhìn chằm chằm tiểu loli.
“Chị về rồi à?” Trình Vân chuyển chủ đề, biết thế thì cậu đã không để tiểu loli đi mở cửa rồi.
“Ừm.” Trình Thu Nhã kéo một cái ghế ngồi xuống.
“Về lúc nào thế?”
“Chạng vạng tối mới đến.”
“Nghe nói chị đi Yên Kinh cọ buổi biểu diễn rồi à?” Trình Vân hỏi.
“…… Cái gì gọi là cọ buổi biểu diễn hả!? Cháu nói chuyện với chị gái như thế đấy à…… Rõ ràng là người ta tổ chức buổi biểu diễn, thấy chị rất có thực lực và tiềm năng nên mới mời chị qua làm khách mời hát phụ! Còn trả tiền nữa đấy!” Trình Thu Nhã mặt đen sì nói.
“Nga, trả bao nhiêu tiền?”
“…… Cháu không thể quan tâm chút gì khác sao?”
“Vẫn thuận lợi chứ?”
“…… Cháu không xem livestream à?”
“Không xem! Tại sao phải xem?” Trình Vân vẻ mặt mộng bức, “Cháu có phải ngôi sao đâu, cái nữ ca sĩ mời chị đi hát cháu còn chẳng quen……”
“…… Bởi vì có chị cháu đây này!” Trình Thu Nhã mặt đen sì nói, lại vô lực xua xua tay, “Thôi bỏ đi bỏ đi, cháu cái đồ vô lương tâm này, sự nghiệp của chị gái mà một chút cũng không quan tâm, uổng công hồi nhỏ chị đối xử tốt với cháu như thế.”
Lần này đến lượt mặt Trình Vân đen lại.
Lát sau cậu hỏi: "Chị đến làm gì? Tìm thầy Thải của chị à?"
“Không phải!” Trình Thu Nhã nói, “Chị vừa mới về, hôm nay được nghỉ, nghỉ ngơi một ngày, mai mới bắt đầu thu âm bài hát. Chị chuyển nhà rồi, công ty nâng cấp hợp đồng cho chị, còn đổi cho chị một căn phòng.”
“Ồ? Chúc mừng nhé, trọng điểm đâu?”
“Chị…… chị nói chuyện với cháu thật là tức chết đi được!”
“……”
“Chị qua đây để uống thuốc!” Trình Thu Nhã nói rồi thò tay vào túi, lấy ra một chiếc lọ nhỏ tinh xảo bằng cỡ ngón tay cái, bên trong chứa đầy bột trắng, cô còn cầm lọ lắc lắc trước mặt Trình Vân một vòng, nói: "Thuốc này uống xong giọng hát sẽ tăng vọt! Có thần kỳ không?"
Trình Vân nội tâm có chút kinh ngạc ——
Đóng gói tốt thế cơ à? Tại sao của mình chỉ có mỗi một nhúm bột trắng gói trong giấy vệ sinh?
Định thần lại, Trình Vân lại đánh giá biểu cảm của Trình Thu Nhã, nhíu mày lẩm bẩm: "Giọng hát tăng vọt…… Thuốc hiệu quả tốt vậy sao……"
“Đương nhiên! Chị tự mình thử qua rồi!”
“Giọng chị tăng vọt rồi?”
“Ừm! Không tin cháu đi xem livestream đi, chị gái cháu tại buổi biểu diễn đã làm kinh diễm tứ phương, suýt chút nữa là lấn át cả nhân vật chính!” Trình Thu Nhã khẽ nâng cằm lên.
“Không xem……”
Trình Vân trong lòng rất không cân bằng.
Thấy biểu cảm này của cậu, nhị đường tỷ rất đắc ý, cô không nói cho Trình Vân biết thuốc đó lấy từ đâu, chỉ nói: "Thuốc này tổng cộng có bốn lọ, chị đã uống hết ba lọ rồi, đây là lọ cuối cùng. Nó có một khuyết điểm, uống xong sẽ hôn mê gần như suốt cả một ngày, đồng hồ báo thức cũng không gọi tỉnh được…… Nghĩa là bây giờ chị uống thì phải đến chiều mai mới ngủ tỉnh được, cho nên ở khách sạn bên đó chị không dám uống, chỉ khi về đây mới dám uống."
“Thế chị chạy sang chỗ cháu uống làm gì?” Trình Vân bảo.
“Căn phòng mới đổi bên đó chị còn chưa đổi khóa, không yên tâm.” Trình Thu Nhã nói, “Cháu mở cho chị một phòng, gần chỗ cháu ấy, sau đó trọng trách bảo hộ chị gái vinh quang giao cho cháu đấy!”
“Phòng đã kín hết rồi……”
“Cái gì?”
“Việc kinh doanh của cháu rất tốt!” Trình Vân nói, đột nhiên lại sửng sốt, “À đúng rồi, còn một phòng, vốn dĩ cháu để dành cho người bạn khác, chị muốn ở thì cháu có thể nhường phòng đó cho chị ở một ngày trước. Tuy phòng ở tầng hai, nhưng ở chỗ cháu chị không cần lo sẽ xảy ra chuyện —— trên thế giới này không còn nơi nào an toàn hơn chỗ cháu đâu!”
“Biết điều đấy!” Trình Thu Nhã cười nói, vẻ mặt ‘ không uổng công chị thương cháu như vậy ’.
“……” Trình Vân có chút cạn lời, lại nói: "Không biết Trình Yên bọn họ tối nay có về không, nếu họ về, chị có thể ngủ ở chỗ Trình Yên."
“Trình Yên cũng ở đây à?” Trình Thu Nhã có chút kinh ngạc.
“Ở chứ, tối nay cháu gọi bọn họ về ăn cơm mà.” Trình Vân nhíu mày nhìn cô, “Sao lại kinh ngạc thế?”
“Ừ?”
Trình Vân vẻ mặt mộng bức.