Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 3367 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 449
Hóa Ra Hắn Từng Thật Sự Là Một Vị Đại Lão!

❊ ❊ ❊

Đèn đã tắt.

Rèm cửa sổ che khuất toàn bộ ánh sáng bên ngoài, phòng ngủ chìm vào bóng tối, chỉ còn lại hộp cơ đỉnh vẫn đang lập lòe ánh sáng yếu ớt.

Trình Vân chìm vào giấc ngủ sâu.

Tiểu loli thì mở đôi mắt to trong bóng tối nhìn khắp nơi, không lâu sau, nó bò từ trên chiếc giường công chúa nhỏ của mình xuống, rón rén chạy sang giường của Trình Vân.

---❊ ❖ ❊---

Trình Vân lại mơ thấy Trường Diệu đạo nhân.

Từ sau khi lão đạo nhân qua đời, Trường Diệu đạo nhân liền độc hành vân du thiên hạ.

Không mục đích, cũng chẳng quản phương hướng, muốn đi thì đi, muốn dừng thì dừng, đi tới đâu thì nghỉ ở đó.

Gặp thành trì thì sảng khoái mua rượu, thấy nhà nông thì tiến lên xin chút nước, trốn mưa dưới gốc cây cổ thụ, tránh gió trong hang động trên núi cao, nghỉ ngơi khi hoàng hôn buông xuống, khởi hành lúc mặt trời mọc phương Đông. Có khi gặp nơi phong cảnh tuyệt đẹp hoặc cư dân thuần phác, lão cũng dừng lại nghỉ ngơi một hai ngày hoặc tá túc một thời gian, đó là lúc vận khí vân du thiên hạ của lão rất tốt. Có khi gặp kẻ tà ác yêu ma tác loạn, lão cũng chẳng ngại rút kiếm giết chúng, trừ hại cho thiên hạ.

Có lúc lão đi vào chốn yêu ma tụ hội, chỉ vì muốn uống một bữa rượu; có lúc lão đùa nghịch cùng trẻ nhỏ, cũng chỉ là muốn làm như vậy mà thôi.

Bái phỏng danh sơn thánh địa, luận đạo cùng những kẻ kiệt xuất trên con đường tu hành, tìm kiếm sào huyệt yêu ma, bị đại yêu đuổi chạy chối chết.

Đôi khi lão cũng kết giao với người khác, bất luận là thư sinh hay nông phu, bất luận là cụ già hay trẻ nhỏ, thậm chí bất luận là người hay yêu, lão chỉ coi trọng duyên phận. Nhưng lão tuyệt đối không chịu lưu lại bất cứ vướng mắc ái hận tình thù nào, khi tụ thì đạm nhiên, khi tan thì sái thoát, khi rời đi tuyệt đối không lưu luyến, nhiều nhất là vung vẩy tay áo, bóng lưng vừa đi vừa uống rượu dần xa khuất trên con đường đất, đạp lên sương sớm và ánh trăng, ẩn hiện nơi góc đường.

Dường như đây mới là dáng vẻ mà duyên phận nên có.

Lão tự cho mình là tiêu sái.

Cũng không dám kết duyên.

Nhưng đôi khi vận mệnh lại khó mà ngăn cản.

---❊ ❖ ❊---

Lão từng gặp hai người khiến lão muốn thu làm đồ đệ, lão từng nghĩ sẽ để lại truyền thừa như sư phụ mình đã làm, cũng là để tìm một người bầu bạn trên con đường vân du.

Một gã thư sinh, gia đạo sa sút, tự cày cấy trong căn nhà nhỏ nát ở ngoại thành, đọc sách để thi công danh.

Một con trai nông phu, tâm địa lương thiện, cần cù chất phác, từng kết thiện duyên với mấy con yêu nhỏ.

Thế là Trường Diệu đạo nhân kết ước năm năm với họ, nói rằng năm năm sau vân du trở lại, nếu họ vẫn còn ý niệm tìm tiên vấn đạo, lại giữ được tấm lòng xích tử này, sẽ thu họ làm đồ.

Năm năm sau trở lại.

Thư sinh đã chết, vì bệnh lao. Phàm nhân cơ bản không thuốc nào cứu nổi, huống chi là một gã thư sinh không mua nổi thuốc.

Con trai nông phu đã lấy vợ, cưới một cô gái ở thôn bên cạnh, không biết trong thâm tâm hắn còn giữ ý niệm tu tiên hay không, nhưng hiện tại hắn đang phiền lòng vì kế sinh nhai của cả gia đình.

Trường Diệu đạo nhân liền rời đi.

Năm năm!

Đối với lão mà nói, đã đi vài nơi, xem vài chỗ phong cảnh, chỉ là một khoảng thời gian rất ngắn ngủi.

Nhưng đối với phàm nhân mà nói, năm năm đã đủ để thay đổi hoàn toàn nhân sinh của một con người, đủ cho một người đi từ sinh đến tử.

Đây là mệnh.

Phàm nhân không cách nào thoát khỏi, lão cũng không cách nào kháng cự.

---❊ ❖ ❊---

Trong lòng Trường Diệu đạo nhân còn nhớ tới hai người phụ nữ.

Một người là phàm nhân.

Khi đó thiên hạ đã loạn lạc, yêu ma hoành hành khắp nơi, mê hoặc quân vương, cũng có những kẻ tu hành tâm thuật bất chính vì lợi ích mà khiến một vùng đất gà bay chó sủa. Tà ma yêu đạo từng bị chính đạo nhân tộc chèn ép nhiều năm nay lại khơi dậy phong ba, tranh giành chủ quyền với danh sơn đại phái, tiên vực thánh địa của nhân tộc. Trong một thời gian, đủ loại thứ loạn bát nháo đều chui ra, giống như một sự tồn tại nắm giữ quy tắc trong cõi u minh đang ngủ say, thế là người hay yêu vốn tuân thủ quy tắc đều trở nên hỗn loạn.

Trường Diệu đạo nhân mới đến thành Hứa Châu, hai bên đường nhỏ đầy rẫy bạch cốt, một cước giẫm xuống vang lên tiếng lạo xạo.

Chó hoang gặm xác người, người đi đường tìm thấy ếch nhái, châu chấu là nhét vào miệng, trẻ nhỏ và phụ nữ không dám ra cửa, sợ bị đám dân đói đỏ mắt đánh chết làm thịt người ăn. Trong thành người đi lại thưa thớt, đa số là người trẻ tuổi, không có người già, thỉnh thoảng có người bị gió thổi đổ trên đường, lập tức dẫn đến một đám người mặt vàng da bủng, mắt sáng rực như thấy vàng bạc rơi vãi.

Trong thành tràn ngập mùi hôi thối nồng nặc, có mùi phân tiện, có mùi hủ thi, cũng có yêu khí.

Khi đó tri phủ đang bị nạn dân vây công, trong đám nạn dân còn xen lẫn binh lính, nha dịch ngày trước, không thiếu những gương mặt quen thuộc với tri phủ. Không có cơm ăn, mỗi người đều biến thành dã thú.

Trường Diệu đạo nhân quát đuổi đám người này, dọn dẹp lũ yêu quái tạo loạn thế, dù không hẳn là cứu cả thành dân, nhưng ít nhất cũng cứu được gia đình tri phủ.

Con gái tri phủ dung mạo xinh đẹp, từ nhỏ đã đọc sách, tính tình cương liệt, vốn đã chuẩn bị sẵn tâm thế châm lửa tự thiêu, lại được Trường Diệu đạo nhân vân du cứu mạng, trong lòng vô cùng cảm kích.

Trường Diệu đạo nhân lúc đó vẫn chưa phải dáng vẻ trung niên lôi thôi này, lão tuy không tu biên phúc, nhưng cũng anh tuấn, gương mặt trẻ trung, tính tình tiêu sái, tự tin và chính trực.

Nửa tháng sau, Trường Diệu đạo nhân rời khỏi thành Hứa Châu.

Con gái tri phủ khẩn cầu đi cùng, sau khi bị từ chối liền đi theo sau lão. Ra khỏi thành, leo núi, đi qua khu rừng đầy chó hoang, những con đường nhỏ thi thể đầy rẫy, nàng không chịu quay về.

Trường Diệu đạo nhân bất đắc dĩ, hóa thành kiếm quang xông thẳng lên trời.

Lão tưởng rằng làm vậy có thể cắt đuôi người phụ nữ đó.

Nhưng người phụ nữ ấy vẫn bốn phương nghe ngóng tung tích lão, vượt núi băng sông, đi sai rất nhiều đường, cũng không ít lần lướt qua nhau, nhiều lần suýt đuổi kịp lão.

Khi Trường Diệu đạo nhân gặp lại nàng, nàng đầu bù tóc rối, y phục rách rưới, làn da trắng nõn vốn có trở nên sạm đen thô ráp, hoàn toàn không còn vẻ mỹ mạo năm xưa. Trong lòng lão luôn canh cánh về nàng.

Trường Diệu đạo nhân không quan tâm nàng trở nên như thế nào.

Nhưng lão là người tu hành, vân du thiên hạ, làm sao có thể mang theo một phàm tục nữ tử chứ?

Lão đã sống vài trăm năm, một số tình cảm sớm đã thoái hóa, thứ chưa thoái hóa thì lão cũng cố tình đè nén, để tránh tạo thành tâm kết, sao có thể tiếp nhận tình cảm của một phàm tục nữ tử cơ chứ?

Lão lại từ chối người phụ nữ đó, rồi bay đi.

Quay đầu trở lại, lão thấy người phụ nữ đã thắt cổ mà chết, thi thể bị tùy tiện vứt trong rừng ngoài thành Dị Hương.

Trường Diệu đạo nhân trầm mặc rất lâu, mới dựa theo suy nghĩ của người tu hành thế gian mà nói: "Ta không nên quay lại!"

---❊ ❖ ❊---

Người kia là một đại ma đầu.

Ả tu hành ngàn năm, pháp lực thông thiên, nắm giữ một tòa thành trì xa xôi, toàn bộ sinh linh trong thành đều là gia súc của ả, cung cấp tinh nguyên, hồn phách và huyết thực cho ả, để ả sống lâu ích thọ, tăng cường pháp lực.

Trong tòa thành này, không ai có thể thoát khỏi ma trảo của ả.

Trường Diệu đạo nhân tu hành đã thành, cầm kiếm tìm đến, mang theo phẫn nộ và tự tin, ý đồ diệt trừ ma đầu này.

Nhưng nữ yêu ma xấu xí này lại nói họ từng quen biết.

Còn nói lời hứa hẹn tiền kiếp gì đó, nói đã đợi lão ngàn năm, nói cả thành này đều là kẻ thù của ả, thế nên ả mới đời đời kiếp kiếp hành hạ chúng.

A! Lời của yêu ma! Muốn làm loạn tâm trí ta trước! Muốn lừa gạt ta để ta tha cho ngươi một con đường sống!

Loại lời nói tương tự như vậy lão đã nghe quá nhiều.

Nếu trúng kế, nhẹ thì bị yêu ma này chạy thoát, nặng thì bị ả phản sát, thậm chí trở thành khôi lỗi của ả.

Trường Diệu đạo nhân không nghe một câu nào, kiếm nhiễu sấm sét.

Kiếm nhận sắp tới, nữ ma đầu lại nói xin lão cho mình quay về chuẩn bị chút ít.

Trường Diệu đạo nhân kiêu ngạo thấm vào xương, tự thị không sợ ả. Lão thiết lập kiếm trận bên ngoài từ đường trong thành để ả không thể trốn thoát, liền cho ả tùy tiện đi chuẩn bị, trong lòng lão nghĩ rằng đợi ả chuẩn bị xong rồi sẽ phá hủy con đường sống duy nhất của ả, đường đường chính chính trảm sát ả.

Nếu có thể như vậy, chắc chắn có thể chấn nhiếp cái ác trong thiên hạ!

Có lẽ…… những kẻ làm loạn thế gian này, dù là yêu ma hay ác nhân, cũng có thể vì thế mà thu liễm một chút!

Nhưng sau khi nữ ma đầu đi ra, trong tay không cầm bất cứ vũ khí nào, sau lưng cũng không có bất kỳ kẻ giúp đỡ, chỉ có hai con nữ yêu hóa thành hai tiểu cô nương kiều diễm đi bên cạnh ả. Còn nữ ma đầu kia cũng đã đổi ngoại mạo, không còn xấu xí đáng sợ nữa, có lẽ là biến lại dáng vẻ trước khi nhập ma đạo, cũng có lẽ là biến theo một mỹ nữ nhân loại nào đó. Ả còn bôi phấn, tô son đỏ, tay dắt một con ngựa nhỏ màu hồng.

"Ngươi đã nhớ ra chưa?" Ả hỏi.

"Cố chấp không đổi!" Trường Diệu đạo nhân khẽ cười lạnh một tiếng.

"Ai……" Ả thở dài.

"Oanh long!"

Sấm sét tung hoành, kiếm quang chiếu sáng phương viên ngàn dặm, cả tòa thành trì đều run rẩy dưới linh lực.

Thu kiếm, lăng không đứng đó.

Yêu ma hôi phi yên diệt!

Trường Diệu đạo nhân lại khẽ nhíu mày: "Ma đầu này tại sao không tránh, chẳng lẽ ả còn kế đào sinh?"

Lật tung từ đường, đào sâu ba thước.

Lại lục soát thành trì, không bỏ qua một viên gạch, một ngọn cỏ.

Hao phí mười ngày.

Trong mười ngày này, ngày nào lão cũng cảm thấy phiền muộn hơn ngày trước, lão luôn nghĩ đến dáng vẻ ma đầu biến thành người phụ nữ bình thường, ánh mắt tha thiết đó, và cả tiếng thở dài cuối cùng.

Tệ hơn là, lão nghe được một số truyền thuyết trong thành khiến lão vô cùng phiền lòng.

Cuối cùng Trường Diệu đạo nhân lăng không đứng đó, nhìn vào cái từ đường chỉ còn lại một cái hố sâu: "Ma đầu này thật sự nội tâm âm hiểm, lại sớm sắp đặt kế này, biết rõ không địch lại ta, chắc chắn phải chết, lại còn vào phút cuối ý đồ làm loạn đạo tâm ta!"

Lão liên tục tự nhủ: "Ma đầu chính là ma đầu, nội tâm không thể đo bằng người thường! Âm hiểm, thật sự quá âm hiểm……"

Như vậy mấy lần, lão phá không rời đi.

Truyền thuyết về 'Tửu Kiếm Tiên' trên thế gian đến đây là kết thúc!

Trăm năm sau, không còn ai nhớ đến lão.

---❊ ❖ ❊---

Trình Vân đột nhiên tỉnh giấc, đầu đau dữ dội.

Mẹ kiếp…… Khả năng kháng cự của hắn hiện tại đã khó khăn lắm mới mạnh hơn trước kia nhiều, vậy mà lại nhồi nhét cho hắn bao nhiêu thứ như vậy?

Trình Vân chửi thầm trong lòng, xoa xoa đầu.

Bỗng cảm thấy bên cổ ngứa ngáy, có một thứ gì đó mềm mại, ấm áp đang động đậy.

Trình Vân quay đầu nhìn, tiểu loli dường như bị động tác của hắn làm tỉnh, đang lười biếng cử động thân thể theo động tác xoa đầu của hắn, nó cuối cùng cũng nhô nửa cái đầu ra từ dưới gối, hé một mắt nhìn hắn.

Trình Vân cạn lời: "Sao ngươi lại bò lên giường ta nữa! Không phải đã bảo ngươi ngủ giường ngươi, ta ngủ giường ta sao? Ngươi lại làm đầy gối ta lông lá rồi……"

Tiểu loli mở to mắt nhìn hắn, nửa ngày mới tỉnh táo lại, nó đột nhiên nhấc đầu lên, lại nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài.

Tên nhân loại này hôm nay sao lại dậy sớm thế!!

Nó lập tức chui ra từ bên gối Trình Vân, chạy lon ton một mạch về giường công chúa nhỏ của mình, còn chui tọt vào trong chăn nhỏ, chỉ lộ ra mỗi cái đầu, lúc này mới tiếp tục nhìn Trình Vân bằng đôi mắt buồn ngủ.

"Ô?"

"Ta không nhìn lầm, ta không nằm mơ, bây giờ ta rất tỉnh táo." Trình Vân nhìn nó với vẻ bất lực.

"Giả điên giả ngố……"

Trình Vân liếc nhìn đám lông rụng bên gối, bảo lát nữa nó tự dọn cho sạch, cũng lười quản nó, nửa nằm nửa ngồi tựa vào đệm mềm đầu giường, suy nghĩ về giấc mơ đêm qua.

Xem ra Trường Diệu đạo nhân dường như chẳng hề tiêu sái chút nào.

Ngược lại còn đầy rẫy tâm kết.

Chỉ là……

"Câu chuyện cuối cùng trông thật cẩu huyết." Trình Vân nhíu mày, rất nhiều thứ trong mơ hắn đã không nhớ nổi, rất nhiều hình ảnh cũng trở nên mơ hồ không rõ, nhưng cảm giác đó hắn vẫn đồng cảm sâu sắc. Giống như chính hắn cũng đã trải qua một lần, chỉ là đã quá lâu nên ký ức mơ hồ đi. Tất nhiên cảm nhận của hắn về những việc này không nhất định giống Trường Diệu đạo nhân, nhưng tóm lại có thể dựa vào đó mà suy đoán một hai.

"Là yêu ma thực sự thiết kế, trước khi chết cũng muốn làm loạn đạo tâm lão, hay thực sự có luân hồi?"

"Luân hồi à……"

Trình Vân từ lâu đã từng hỏi lão Pháp gia về chuyện 'linh hồn', sau này cũng từng thỉnh giáo thống lĩnh Tuyết Địa Chi Vương và tiểu pháp sư.

Tóm lại mà nói, luân hồi là do quy tắc vũ trụ quy định, nó là một loại cơ chế tuần hoàn. Nhưng không phải vũ trụ nào cũng tồn tại loại quy tắc này. Mỗi vũ trụ đều tồn tại 'linh hồn', chỉ là quy tắc mỗi vũ trụ khác nhau dẫn đến khái niệm và tác dụng của 'linh hồn' trong vũ trụ đó cũng không giống nhau, tóm lại đây là một thứ cấu thành tương đối phức tạp. Một số vũ trụ chuyên có cơ chế dùng để tuần hoàn linh hồn, sau khi người chết linh hồn hóa thành trống rỗng, lại được gắn vào người trẻ sơ sinh. Một số vũ trụ thì người chết hồn tán, khiến nó quay về bản nguyên thiên địa, mỗi sinh linh khi sinh ra lại tái cấu trúc một linh hồn mới.

Ví dụ như vũ trụ Trái Đất, không tồn tại quy tắc này.

Chỉ là một bộ phận người Trái Đất hướng về bản năng vãng sinh, nên huyễn tưởng ra một thứ như vậy.

Ưng Thần từng suy đoán: Có khả năng là vì người ở vũ trụ siêu phàm có thể tiếp xúc với 'năng lượng thiên ly', cấu thành của linh hồn phức tạp hơn nhiều, nên độ khó để cấu trúc linh hồn mới cao hơn, dẫn đến vũ trụ diễn sinh ra cái cơ chế luân hồi này, ít nhiều có thể tiết kiệm chút sức lực cho 'nó'.

Trình Vân chưa hỏi Trường Diệu đạo nhân xem thế giới của lão có luân hồi hay không, nhưng khả năng này rất cao.

Lắc lắc đầu, hắn không muốn nghĩ đến những thứ này nữa, quá ảnh hưởng tâm trạng.

Chỉ là hắn không ngờ tới: "Người này từng thật sự là một vị đại lão!"

Xuống giường mặc quần áo xong, thấy tiểu loli đang đứng cạnh gối mình chăm chỉ nhặt lông của chính nó, nó còn tiện thể nhặt luôn cả tóc rụng của hắn sạch sẽ, chia thành hai đống chuẩn bị trình diễn cho hắn xem, Trình Vân lắc lắc đầu bắt đầu rửa mặt.

Hắn tiện thể đi lên sân thượng một chuyến, chuẩn bị vận động cơ thể, hít thở mấy ngụm không khí trong lành rồi mới xuống nấu cơm, nhưng lại thấy Trường Diệu đạo nhân đang ngồi trên một chiếc ghế bên mép sân thượng, đối mặt với phương Đông. Lão dường như đang ngắm mặt trời đỏ rực đang nhô lên ở rìa thành phố phía xa.

Lão vẫn cầm hồ lô rượu, nhưng hồ lô rượu đó đang không ngừng run rẩy trong tay lão.

Hồ lô rượu vẫn run rẩy.

Trường Diệu đạo nhân cũng không quan tâm, ngược lại lắc lắc đầu: "Ai, nghĩ thoáng chút đi, thế giới mà ngươi và ta quen thuộc đều đã hủy diệt rồi, tất cả những gì ngươi và ta từng thấy, từng quen biết cũng đều không còn tồn tại nữa, chúng ta còn lại ở đây bầu bạn với nhau cũng là một loại duyên phận mà……"

Nói xong, lão chợt quay người lại, nhìn thấy Trình Vân: "Ngươi cũng dậy sớm thế? Ồ, trông sắc mặt không tốt lắm nhỉ!"

Trình Vân gật đầu nói: "Ừ, tối qua bị một kẻ hành hạ cả đêm, ngủ không ngon."

"Ai? Ai hành hạ ngươi? Chắc chắn không phải là cô nương nào đó chứ, nếu có thù oán, ta xử lý giúp ngươi, chỉ cần nửa bình rượu thuốc hồng mao kia để báo thù là được……"

"Rượu thuốc hồng mao? Cái đó lừa người thôi."

"Ừ?"

"Ta từng mua cho ông nội, bị thu phí trí tuệ, thực ra cũng chỉ giống như đường đỏ pha rượu, chẳng có tác dụng gì, lại còn khó uống chết đi được."

"Hóa ra là vậy, thế còn nửa bình Ngũ Lương Xuân……"

"Đừng nghĩ nữa."

"Tại sao?"

"Ta sợ ngươi đánh không lại nó."

"À……" Trường Diệu đạo nhân dài giọng một tiếng, xua tay nói, "Thế thì thôi vậy, thôi vậy……"

"……" Trình Vân có chút cạn lời.

Hắn lại nhìn thoáng qua hồ lô rượu đã im lặng trong tay Trường Diệu đạo nhân —— hồ lô rượu này theo lão cũng nhiều năm rồi nhỉ? Vũ trụ đã hủy diệt, thì đây cũng là một món đồ tưởng niệm không tệ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:449
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.