Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 3395 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 474
Làm Sao Phân Biệt Đực Hay Cái

❊ ❊ ❊

Quầy lễ tân vẫn còn vương mùi lẩu, khiến khách trọ khi lên lên xuống xuống đều không kìm được mà hít hà mũi.

Trình Yên ngắm nghía đống thức ăn còn thừa lại khá nhiều, giơ tay sờ sờ vùng bụng phẳng lì săn chắc vẫn còn cơ bụng của mình, nói: "Ái chà, thừa nhiều đồ ăn thế này, tối hình như vẫn còn ăn được một bữa... lại sắp tăng mỡ rồi."

Trình Vân ở bên cạnh sầm mặt: "Chiều nay không đi học nữa à?"

Trình Yên cau mày, lườm anh một cái, nói: "Cái bộ dạng này của anh thật đáng ăn đòn!"

Trình Vân tiếp tục sầm mặt: "Anh là vì tốt cho em!"

Trình Yên như vừa nghe thấy một câu chuyện cười, cười khẩy một tiếng: "Có người hồi học đại học trốn tiết còn kinh hơn cả tôi, nợ môn đủ kiểu, giờ tự mình tốt nghiệp xong lại bày ra cái bộ dạng này để giáo huấn tôi, anh có phải quên mất học kỳ trước điểm tích lũy của tôi đứng nhất toàn khối rồi không? Gà mờ!"

Trình Vân: "..."

Anh bất lực ngồi trên ghế sofa, giống như một người cha già gặp phải cô con gái không nghe lời, chỉ thiếu điều lặng lẽ rút thuốc ra hút.

Bỗng nhiên, Trình Vân như nhớ ra điều gì: "Đúng rồi, em sắp tròn mười tám rồi nhỉ?"

Trình Yên lập tức im bặt.

Trình Vân thì hồi tưởng: "Hình như là mùng mười tháng Ba, mùng mười tháng Ba là ngày bao nhiêu nhỉ, để anh xem... ngày hai mươi lăm, chỉ còn hơn mười ngày nữa thôi! Này, em có muốn mời bạn bè cùng lớp đi ăn một bữa..."

Trình Vân vừa quay đầu lại, đã thấy Trình Yên ngoảnh mặt bỏ đi lên lầu.

Để lại anh với vẻ mặt khó hiểu.

"???"

Trình Thu Nhã đeo khẩu trang đứng bên cạnh bật cười, cô cúi đầu chơi điện thoại, liếc trộm Trình Vân một cái rồi vội vàng cúi đầu cười, giả vờ như mình đang xem nội dung trên điện thoại nên mới cười.

Trình Vân sầm mặt nói: "Cười, cười, có gì mà cười!"

Trình Thu Nhã ngơ ngác ngẩng đầu: "Hả? Em đang xem mấy câu đùa trên điện thoại mà..."

Trình Vân hừ một tiếng, cũng đi lên lầu.

Khóe miệng dưới lớp khẩu trang của chị họ thứ hai nhếch lên, cười càng vui vẻ hơn.

Không lâu sau, đợi không thấy Trình Vân xuống, cô liền giả vờ đi ra xe lấy đồ, ngồi vào ghế lái, tò mò lục lọi trong xe.

Một lát sau, vẻ tò mò trong mắt cô càng đậm, trên mặt cũng lộ ra biểu cảm thú vị: "Camera hành trình tắt rồi, bình xăng cũng đổ đầy cho mình, thằng nhóc này đã chạy đi đâu một vòng thế nhỉ..."

Chị họ thứ hai tò mò vô cùng. Nhưng cô cũng không nói tiếng nào, lẳng lặng xuống xe, đóng cửa đi bộ trở lại khách sạn.

Nếu là một cô bé chắc chắn sẽ truy hỏi đến cùng, nhưng cô thì không. Cô chỉ xác nhận được việc thằng em trai nhà mình có một bí mật.

Nếu quả thật là bí mật, vậy thì đáng để cô tôn trọng. Cô hiểu rằng cho dù quan hệ có thân thiết đến đâu, dù có nhân danh sự quan tâm, cũng không ai có quyền tùy tiện và tự đắc mà xâm phạm không gian riêng tư của người khác - ngay cả cha mẹ cũng phải tôn trọng bí mật của con cái mà!

Đi bộ về quầy lễ tân, vừa định lên lầu tìm thầy Thái thảo luận chuyện âm nhạc, cô bỗng nhiên nhận được điện thoại của luật sư Trần.

Trình Thu Nhã lúc này mới nhớ ra, hôm nay là ngày phiên tòa xét xử vụ án luật sư Trần đại diện cô khởi kiện Hoàng Đổng và chị Vương.

Trong điện thoại, luật sư Trần nói với cô rằng thủ tục xét xử của tòa án đã kết thúc, nhưng vẫn chưa đưa ra kết quả phán quyết. Ông vẫn nói với Trình Thu Nhã rằng, vì chứng cứ không đầy đủ nên kết quả phán quyết của tòa án vẫn tồn tại khả năng bất lợi cho họ, nhưng trong giọng nói của ông đã không còn sự kiên định 'tuyệt đối không thể thắng' như những ngày trước đó.

Trình Thu Nhã lịch sự cảm ơn luật sư Trần, lúc này mới cúp điện thoại, thở phào một hơi dài.

Hai tiếng sau, cô nhận được tin nhắn từ trợ lý.

Trợ lý nói với cô: "Công ty đang chuẩn bị sắp xếp người đại diện mới cho cô, nói là có thể tham khảo ý kiến của cô, hỏi cô có muốn người đại diện nào không."

Trình Thu Nhã đại khái đoán được sự mong đợi trong lòng trợ lý, nhưng cô không chắc chắn lắm, bèn hỏi: "Chị Âu, chị có ý định làm người đại diện không?"

Một lúc sau, trợ lý mới nhắn lại: "Tôi đương nhiên hy vọng được làm người đại diện, chỉ là tôi không có kinh nghiệm, quan hệ cũng không đủ, tôi sợ làm người đại diện cho cô sẽ trở thành gánh nặng cho cô. Sau này cô chắc chắn sẽ nổi tiếng, bây giờ công ty... hình như cũng rất coi trọng cô, nên tôi vẫn khuyên cô tìm một người đại diện giàu kinh nghiệm, nhiều mối quan hệ, sẽ giúp ích cho cô rất nhiều."

Trình Thu Nhã đọc tin nhắn liền hiểu ra, kiên định nói: "Vậy thì là chị! Tôi tin chị! Ngày mai tôi sẽ nói với các thành viên hội đồng quản trị!"

Trợ lý xác nhận lại lần nữa, lúc này mới thấp thỏm nói: "Vậy thì cảm ơn sự tin tưởng của Thu Nhã, tôi sẽ cố gắng học hỏi, nghiêm túc trách nhiệm! Dù hội đồng quản trị có đồng ý cho tôi làm người đại diện của cô hay không, tôi nhất định sẽ phấn đấu để giúp cô trở thành siêu thiên hậu một cách thuận lợi! Yeah~"

Trình Thu Nhã nói: "Hy vọng họ sẽ đồng ý!"

Hai người sau đó lại tán gẫu thêm một lúc.

Hai ngày nay Trình Thu Nhã luôn ở trong khách sạn, thỉnh thoảng đăng vài bài Weibo, quay một video Douyin, tương tác trên mạng với người hâm mộ, về thái độ của cấp cao công ty đối với việc này cô vẫn luôn không rõ lắm, cho đến bây giờ cô mới thông qua trợ lý mà nhìn thấu tình hình. Nghe nói những người có mắt đều nhìn ra kết cục của Hoàng Đổng và chị Vương từ 'hồ đồ' này trong thủ tục pháp lý, hiện tại các cấp lãnh đạo trong công ty đang vừa đoán xem cô có bối cảnh gì, vừa thảo luận cách xoa dịu cô. Có lẽ trong quá trình trợ lý kể lại còn có thêm mắm dặm muối, khiến cô nghe có vẻ như cả hội đồng quản trị công ty đều bị dọa đến không nhẹ.

Trình Thu Nhã nghe xong dở khóc dở cười.

Cô lấy đâu ra bối cảnh chứ!

---❊ ❖ ❊---

Bệnh tật quấn thân, cộng thêm mấy ngày chạy vạy ngược xuôi này, vẻ ngoài vốn đã già nua của cha Hoàng Đổng giờ trông như người sắp xuống lỗ đến nơi.

Tóc bạc khô, sắc mặt vàng vọt pha đen, hai mắt đục ngầu, ông ta trông như vừa bước ra từ phòng chăm sóc đặc biệt vậy. Nhưng lúc này ông ta lại đang ngồi trên ghế dài trong một khu nhà tập thể do chính phủ phân phối để hút thuốc, bàn tay kẹp điếu thuốc run rẩy.

Bên cạnh, một người phụ nữ trung niên cứ khóc lóc ỉ ôi, tiếng ồn ào khiến lòng ông ta rối bời.

Sau khi con trai mình xảy ra chuyện, ban đầu ông ta định mặc kệ. Ông ta cũng đã im lặng suốt một ngày, nhưng vẫn không chịu nổi sự sống chết đòi tự tử của người phụ nữ này.

Ngày đầu tiên, ông ta tìm đến quan hệ ở cục công an, ý là theo quy trình, con trai ông ta bị thương nặng như vậy, nghi phạm nên bị tạm giam. Ông ta vốn định nhân đó thương lượng đàng hoàng với Trình Vân, Trình Thu Nhã, đền bù ra sao thì đền bù, xin lỗi ra sao thì xin lỗi, mong họ giơ cao đánh khẽ.

Còn về vết thương của thằng ranh con kia... đáng đời!

Nhưng ông ta không ngờ luật pháp trong chuyện này dường như tạm thời mất hiệu lực.

Người phụ trách cục công an cảnh cáo ông ta: "Đừng gây rối!"

Điều này dọa ông ta sợ đến mức không nhẹ, sau đó ông ta tìm một người bạn học cũ muốn hỏi thăm tình hình, người bạn học cũ kia nhận điện thoại chỉ nói đúng hai phút, khuyên ông ta ở yên trong bệnh viện an tâm dưỡng bệnh, ý là sức khỏe này của ông, giữ mạng là chính, đừng có làm loạn.

Sau này ông ta nghe ngóng khắp nơi, mới nghe từ một hậu bối rằng tháng trước có một đám người quỳ ở nghĩa trang nửa ngày trời.

Đây là lần cuối cùng ông ta tìm đến một người bạn cũ ở tòa án.

Kết quả thật bất lực.

Kết quả xét xử chưa đưa ra, nhưng dường như phán quyết đã sớm được định đoạt.

Tiếng khóc lóc bên tai ồn ào đến mức khó chịu, cha của Hoàng Đổng thở dài một hơi thật dài, quay đầu nói: "Gieo nhân nào, gặt quả nấy, tao không sinh dạy cho tốt, hai đứa mình cũng không dạy thằng con khốn nạn đó cho tử tế, đây là nó đáng đời, cũng là chúng ta đáng đời..."

Nói xong ông ta đứng dậy, đi về phía con đường về nhà.

Mẹ của Hoàng Đổng khóc lớn hơn, nhưng bà ta cũng không còn ầm ĩ không dứt như trước nữa.

---❊ ❖ ❊---

Tiếng huýt sáo trong trẻo vang vọng trên sân thượng, giai điệu nhẹ nhàng.

Tiểu Pháp Sư tưới nước cho cây Bốn Mùa ở giữa, bắt sâu cho những loài thực vật dưới chân cây Bốn Mùa, rồi lại lần lượt chăm sóc hoa cỏ, nghe tiếng huýt sáo và biểu cảm của cậu ta có thể cảm nhận được tâm trạng lúc này vô cùng vui vẻ.

Hai đóa hoa đặt bên cạnh hồ cá nhỏ không ngừng xoay chuyển, mở to hai đôi mắt nhỏ xíu, ánh mắt luôn dõi theo bóng dáng Tiểu Pháp Sư.

Chúng dường như có thể cảm nhận được con người này đang đắm chìm trong niềm vui chăm sóc hoa cỏ.

Thật hoang đường!

Mà cũng thật... biến thái!

Cuối cùng, Tiểu Pháp Sư cúi người, dùng khăn ướt cẩn thận tỉ mỉ lau lá cho một đóa hoa trước mặt chúng, khiến Đại Hoa và Nhị Hoa nhìn đến ngẩn ngơ.

Sau sự ngạc nhiên, một sự tự ti và xấu hổ trào dâng trong lòng chúng.

Giống như một lão nông ngày ngày chỉ biết đào đất, gánh phân bỗng dưng vào thành phố, nhìn thấy một người khác mặc vest đi giày da, cũng là người, nhưng người ta lại ngồi trong xe sang hưởng thụ sự phục vụ của mấy cô gái xinh đẹp...

Đại Hoa, Nhị Hoa vốn là loài hoang dã, nào từng tưởng tượng được làm một đóa hoa lại có thể đến mức này?

Có người giúp tưới nước, bắt sâu, lại còn lau lá...

Trong tưởng tượng của Đại Hoa, chỉ cần có thể cắm rễ dưới đất phơi nắng, tắm mưa đã là rất thoải mái rồi, còn có người định kỳ đến tưới hoa thì đúng là cuộc sống của thần tiên, giờ phát hiện ra ôi mẹ ơi lại còn có hoa được hưởng sự phục vụ như vậy?

Sự nghèo nàn đã hạn chế trí tưởng tượng của chúng.

Lúc này, Tiểu Pháp Sư quay người lại, hỏi hai đóa hoa đang há hốc mồm: "Các ngươi có muốn tưới nước không?"

Đại Hoa ngơ ngác gật đầu: "Muốn..."

Nhị Hoa cũng phụ họa gật đầu.

Tiểu Pháp Sư liền tưới một ít nước cho chúng, nói: "Tôi nghe Trạm trưởng nói chiều nay mới tưới nước cho các ngươi, sao hình như lại khô rồi?"

Đại Hoa hơi ngượng ngùng.

Tiểu Pháp Sư lại hỏi: "Có muốn lau lá không? Các ngươi chắc không đến mức kiêu kỳ thế đâu nhỉ?"

Đại Hoa lập tức nói: "Muốn! Muốn! Kiêu kỳ!"

Nhị Hoa cũng giơ lá lên hét lớn: "Kiêu kỳ! Kiêu kỳ!"

"Suỵt, nhỏ tiếng thôi!"

Tiểu Pháp Sư cau mày nhắc nhở một câu, rồi ngồi xổm xuống, dùng khăn ướt lau lá cho chúng.

Nhưng lão nông sao hưởng nổi cuộc sống thần tiên chứ --

"Á á ngứa quá, vãi thật ngứa quá ngứa quá! Ha ha ha ha!"

"Ngươi gãi đúng chỗ ngứa của ta rồi..."

"Sao mà tê tê rần rần thế này, oa ha ha ha..."

Cuối cùng Tiểu Pháp Sư sầm mặt dừng lại, nhìn hai vật nhỏ này với vẻ đau trứng, cất khăn ướt đi: "Bảo các ngươi nhỏ tiếng thôi, nếu bị người ta nghe thấy rồi bị Trạm trưởng biết, lại phải mang các ngươi đi ngâm rượu đấy!"

Hai đóa hoa chớp chớp mắt nhìn cậu, thần tình ngượng nghịu lắm, trên mặt đều hiện lên một vệt ửng hồng.

Tiểu Pháp Sư lại đi lần lượt tưới nước cho những đóa hoa khác, tưới xong cậu mới quay lại trước mặt hai đóa hoa, bưng một chiếc ghế ngồi xuống, bắt chéo chân, tận hưởng nhiệt độ, gió nhẹ và ánh nắng thích hợp vào buổi chiều tà.

Nhị Hoa quay đầu, nhìn Tiểu Pháp Sư hồi lâu, dùng tông giọng ngây ngô đáng yêu hỏi: "Con người, ngươi có ăn thịt chúng ta không?"

"Ăn thịt?" Tiểu Pháp Sư rất thắc mắc.

"Chính là cắt bọn ta ra bày lên đĩa, rồi cho vào chảo dầu đỏ rực để nấu!" Nhị Hoa vừa làm điệu bộ vừa nói, nhưng lá ngắn quá, dù có làm điệu bộ chảo dầu và đĩa thế nào cũng không giống.

"Đừng hỏi mấy câu ngu ngốc đó!" Đại Hoa quở trách, "Lỡ chọc giận con người thì sao?"

"Oa~" Nhị Hoa yếu ớt đáp.

"Đương nhiên là không, các ngươi đang nghĩ gì thế, bọn ta đâu phải cái gì cũng nhét vào miệng!" Tiểu Pháp Sư nhếch mép.

"Thật không?" Nhị Hoa hỏi.

"Lời của con người không đáng tin đâu!" Đại Hoa nói.

"Nhắc mới nhớ, thực ra tôi cũng có một phần tám huyết mạch yêu hoa. Nhưng yêu hoa của tôi không giống các ngươi..." Tiểu Pháp Sư thong thả nói, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn hai đóa hoa đang chăm chú nghe mình nói.

"...đến lượt tôi thì chỉ còn một phần tám, ảnh hưởng nó mang lại cho tôi ngoài ngoại hình ra, chính là khiến tôi thích hoa cỏ hơn, gần gũi với tự nhiên hơn."

"Đúng rồi, khi tôi dùng pháp thuật hệ tự nhiên lên hoa cỏ cũng rất nhẹ nhàng!"

"Khó trách, trong bao nhiêu con người, ta chỉ thấy ngươi là thuận mắt nhất!" Đại Hoa nói thẳng.

"Thuận mắt, thuận mắt!" Nhị Hoa phụ họa theo.

"Các ngươi là cái hay là đực?" Tiểu Pháp Sư hỏi.

"Cái hay đực? Giống loài trân quý như bọn ta, một gốc chắc chắn đồng thờicụ bị (có cả) cái và đực, nếu không bọn ta làm sao sinh sản, đồ ngu!" Đại Hoa nói.

"Đồ ngu!" Nhị Hoa theo đó nói, nhưng giọng điệu lại ngây ngô.

"Nói cũng phải, vậy các ngươi ai là cái ai là đực? Hay cả hai đều là lưỡng tính?" Tiểu Pháp Sư hỏi.

"Ta là đực!" Nhị Hoa nhanh nhảu giơ lá lên hét.

"Xì! Bố mày mới là đực!"

"Đực đực!"

"Bố mày mới là đực!!"

"Ưm..." Nhị Hoa hạ lá đang giơ lên xuống, chớp chớp mắt, nó không tranh lại Đại Hoa.

Tiểu Pháp Sư nhìn mà cạn lời.

Chân trời dần chuyển vàng, Tiểu Pháp Sư mới tạm biệt hai đóa hoa đi xuống lầu. Học sinh tiểu học cũng tan học, từng đứa đeo cặp sách đi ngang qua trước cửa khách sạn, thỉnh thoảng có vài đứa mong đợi ngó nhìn vào trong khách sạn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:449
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.