Nghề Buôn Mồ Hôi Nước Mắt Nụ Cười

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bà chủ tự sát

❊ ❊ ❊

Biệt thự ấy nhìn ra Hồ Tây. Nó mới được xây cất cách đây hai năm. Đấy là một trong những căn nhà đẹp và sang trọng nhất thành phố này.

Các kiến trúc sư chỉ chê có một điểm là quá tốn đất. Vì để làm nhà nhìn thẳng ra hồ, cần phải mở một lối đi vòng khá xa, tổng cộng tới bốn mươi mét. Lại nữa – cái vườn cây phía trước rộng những tám mươi mét vuông. Đất ở đây một chỉ vàng một mét. Vậy là bà chủ biệt thự này đã tốn tới mười cây vàng ngoài diện tích ở. Người ta bảo làm nhà ngoảnh mặt ra ao, hồ là lắm lộc. Vì thế bà Lan không sợ tốn kém. Sự thực bà Lan không hề nghĩ tới điều đó. Từng lặn lội trên thương trường gần hai chục năm nay, bà biết rõ chữ lợi và chữ lộc. Nó là thứ không phải trời, phật nào đổ cho mà chính bà phải chắt ra từ não và mồ hôi của bà. Thi thoảng bà có cúng vài triệu bạc cho nhà chùa nhưng đấy là bà thích làm việc thiện chứ không phải bà cầu mong gì ở cửa phật. Ở những nơi quá nhiều hương khói ấy, bà chưa hề thắp một nén nhang nào. Bà mang tiền đến bỏ vào hòm công đức mà không khấn vái gì. Đôi khi bà đứng nhìn các ông Thích Ca bằng gỗ một lát và mỉm cười thầm hỏi: Người ta cúng ông có vài đồng bạc mà xin ông lắm thứ quá. Ông có giận không?

Hơn mười năm trước, một chiều đi hóng mát bên bờ Hồ Tây, bà Lan đã tự bảo: “Phải xây một biệt thự nhìn ra mặt hồ xanh này”. Biệt thự ấy đã mọc lên đúng ý định của bà. Để thực hiện ý định của mình bà Lan không hề sợ tốn kém.

Tất nhiên, biệt thự nhìn ra hồ thì khả năng bị đột nhập cũng nhiều hơn. Hình như con Mích cũng biết rõ nhiệm vụ của nó. Bên cửa sổ trên lầu, bà Lan treo một quả bóng. Gió thổi làm bóng đung đưa. Ánh đèn hắt bóng của nó xuống mặt hồ, chập chờn như cái đầu người và con Mích phóng như tên bắn xuống nước vồ những cái đầu ấy. Chưa kể bị con Mích cắn, chỉ riêng tiếng sủa đầy hằn học của nó cũng đủ khiến người ta dựng tóc gáy lên rồi.

Hôn nay con Mích bị xích chặt trong buồng. Mấy cô người làm thì thào với nhau: “Bà chủ để cửa, chờ ông chủ”. Sai bét. Người ta thường phán đoán sai về bà Lan. Có lẽ, nhờ thế mà bà luôn thành công trong thương trường. Chồng bà phóng xe đi đâu đó từ ba hôm nay. Bà mặc kệ. Chưa bao giờ bà quan tâm tới sự có mặt của ông trong căn nhà này. Đôi khi có ai bất chợt hỏi tên ông bà nhíu mày cố nhớ rồi trả lời một cách cáu kỉnh. Bà ngã vào ông vì một phút yếu lòng. Cưới nhau rồi bà mới biết mình lầm. Chao ôi! Đấy là một gã đàn ông nhạt nhẽo nhất trần đời. Gã đi rón rén như mèo, ăn cũng rón rén như mèo, làm tình càng rón rén hơn. Sao mà lắm hạng đàn ông bảnh trai và nhạt thếch đến thế. Bà thèm một ông chồng mê đắm và mạnh mẽ yêu bà đến điên khùng, chiếm đoạt bà như con hổ đói vồ một con bê non, khi giận hắn có thể thẳng cánh nện cho bà một cái tát. Một người đàn bà bị chồng tát, rất có thể đấy là một người rất hạnh phúc. Bà đoán chắc như vậy. Món hàng khó kiếm nhất là một gã đàn ông cho tử tế. Đâu đâu cũng rặt một thứ thanh niên hoi và đàn ông đụt.

Ban trưa, khi bơi trên hồ, bà đã được nhận một cái tát. Chàng lao từ bờ hồ bên kia, đến với nàng. Chàng bơi còn đẹp hơn cả một vận động viên bơi lội thực thụ, hai tay chém nước loang loáng, thân hình thon và rắn chắc như mình cá trắm, lao như một mũi tên. Nàng hồi hộp đẩy phao về phía chàng.

- Anh yêu của em! Anh đã mệt chưa? Vịn vào phao em đây này.

Im lặng một lúc nàng tiếp:

- Em có đẹp không?

- Tuyệt vời.

- Cởi hộ em cái khóa áo tắm.

- Đừng.

- Mặc kệ! Cởi hộ em.

- Không được.

- Với em không có gì là không được.

Nàng nói rồi tự cởi áo tắm, nhoài về phía chàng và nhận được một cái tát.

- Anh đánh em?

- Phải thế. Cho em bỏ cái thói ấy đi.

- Nhưng anh yêu em và em yêu anh cơ mà?

- Chúng ta yêu nhau, thế là đủ. Làm sao cứ phải làm trò ma tịt ấy.

- Nhưng em là đàn bà.

- Còn anh là đàn ông. Chỉ những thằng đàn ông chó chết mới vục mặt vào dục vọng. Anh đã nói nhiều lần rồi vợ anh bị bệnh tim. Cô ấy có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.

- Trời ơi! Sao con mụ ấy nó sống dai thế. Nó gặm anh đến cùn mòn đi.

- Đừng nói bậy. Và đừng khóc. Lặn một hơi thật sâu và rửa mặt.

Chàng khoát nước lên mặt nàng, dùng bàn tay lau nước mắt cho nàng. Nàng chụp vội lấy bàn tay chàng hôn như mưa, như gió. Rồi nàng bá cổ chàng, vít đầu chàng xuống, vừa hôn tới tấp đôi môi dày và nóng bỏng của chàng, vừa thút thít.

- Em hư hỏng quá phải không anh?

- Giờ thì ngoan rồi. Thôi, mặc áo tắm vào để bắt đầu tập bơi.

Nàng làm theo mệnh lệnh của chàng một cách ngoan ngoãn như một cô học sinh vỡ lòng.

- Em chú ý đến điểm này: hai tay khoát nước cho đều để đường bơi không bị lệch hướng người, bơi nghiêng một chút để giảm sức cản của nước. Xem đây!

Chàng bơi thị phạm một quãng rồi dừng lại đợi nàng. Họ cùng bơi bên nhau một quãng rất xa rồi mới quay vào bờ, ngồi nghỉ trên bậc đá trắng.

- Tại sao anh gửi trả em tiền?

- Vì anh muốn tình yêu của chúng ta không bị vẩn đục.

- Nhưng anh cần có một chiếc xe máy để đi làm.

- Ừ, anh sẽ cố dành dụm để mua một cái “ba bét nhè”.

- Anh không được đi loại xe ấy, cái đầu nó rung làm mỏi tay lắm. Với lại, nó bé không hợp với vóc dáng của anh.

- Nhưng nó hợp với túi tiền của anh.

- Thì em cho anh vay.

- Không vay.

- Em trả công anh những ngày ở trong rừng.

- Anh có làm thuê cho em đâu.

- Anh bướng bỉnh quá! Ghét lắm.

- Ghét hả?

- Ghét!

Chàng bế bổng nàng lên rồi ném nàng xuống hồ. Khi nàng nhô đầu lên khỏi mặt nước thì chàng đã biến đâu mất. Mãi sau mới thấy chàng nổi lên giữa hồ và bơi rất nhanh về phía bờ bên kia.

Đêm nay, nàng đợi chàng, nàng vừa tắm. Da dẻ mát mẻ, tươi nở ra, mới tinh khôi. Chiếc áo kimônô khoác hờ trên mình, thanh và nhẹ bẫng. Nàng biết tính chàng không bao giờ làm việc gì lén lút, nên chàng không thể đến vào tối hôm nay. Song bản năng đàn bà cứ bắt nàng hy vọng. Tia hy vọng mỏng manh khiến nàng rạo rực và đau khổ. Tầng dưới, thằng Thư mở video to quá. Nàng đến bên giường, ấn vào cái núm đỏ phía đầu. Tiếng thằng Thư hỏi qua cái loa nhỏ:

- Mẹ gọi con, phải không ạ?

- Ừ! Hoặc là con điều chỉnh cho tiếng thật nhỏ lại, hoặc là con tắt máy đi cho mẹ nhờ.

- Vâng con tắt ngay đây.

Nàng giang tay, quay một vòng. Cái áo kimônô rơi xuống nền gạch hoa. Nàng đứng khỏa thân trước gương, mỉm cười mãn nguyện. Cơ thể người đàn bà chỉ phát triển đầy đủ nhất sau khi sinh con đầu lòng và nếu biết giữ gìn, sẽ đẹp mãi cho tới ngoài bốn mươi tuổi. Năm nay, nàng mới chớm vào tuổi bốn mươi. Mấy chục năm qua, nàng ăn uống rất kĩ lưỡng, ăn cốt khỏe và giữ chặt cơ thể chứ không cốt béo. Nàng lại chăm chỉ tập bơi và thường xuyên đi vũ hội nên cơ thể nàng vừa nở nang cân đối, vừa rắn chắc. Bao nhiêu công phu chăm sóc, giữ gìn, nàng chỉ ước được trao trọn cho chàng. Nàng khao khát được dâng hiến. Ông chồng rón rén, từ lâu nàng bắt ngủ một phòng riêng.

Gã dằn dỗi:

- Ông sẽ đi mát xa.

- Tha hồ. Chú ý đề phòng bệnh Sida, nàng đáp một cách tỉnh bơ.

Lần đầu tiên họ gặp nhau trong rừng nàng cũng khỏa thân như thế này. Lúc đó thằng Thư chưa đầy hai tháng tuổi. Bố nó là một tay nát rượu, lúc nào cũng say bí tỉ mà không biết vợ con đói hay no. Gái đẻ mà ngày ba bữa phải ăn cơm độn sắn khô với mắm tôm và rau tàu bay.

Một hôm, nàng bế con về gửi mẹ đẻ.

- Mày đi đâu?

- Con đi kiếm ăn. Nhất định phải đuổi cái nghèo ra khỏi ngõ. Nếu không đời thằng Thư rồi sẽ chẳng ra gì đâu.

Nàng đưa cho mẹ một hộp sữa bò rồi biến đi.

Ở một bản người Thái, nàng gỡ đôi hoa tai, đổi được một đôi ngà voi. Nàng bọc cặp ngà voi trong mớ giẻ rách, rồi chờ cho trời tối hẳn, mới lẩn biến vào rừng, cắt đường về nhà. Quãng rừng này, có một người đàn bà điên vẫn thường cởi truồng tồng ngồng ôm một mớ quần áo rách, đi lang thang nay đây mai đó. Nàng bôi nhọ mặt rồi cởi bộ quần áo, đóng giả người điên kia. Nàng làm thế cốt khỏi bị cướp.

Mò mẫm theo con đường kéo gỗ của dân sơn tràng, nàng băng rừng khuya một mình. Đêm thẫm như mực. Rừng quái đản và rùng rợn. Con sói đánh mồi ở đâu đó. Con trăn gió quăng mình ào ào trên tán lá. Có giống chim gì rất lạ, bay sà ngọn cây, chốc chốc lại hét lên ặc ặc như người bị bóp cổ. Trong gió bỗng thoảng có mùi khẳm thối, chắc có con hổ đang rình mồi ở đâu đây. Nàng ngồi thụp xuống, cảnh giác quan sát bốn phía. Con hổ ngồi cách nàng chừng năm bước, hai đốm mắt sáng như lửa lân tinh. Nàng thốt rùng mình, mồ hôi túa ra đầm đìa. Bỗng một luồng sáng đèn ló của thợ săn rọi thẳng vào phía con hổ. Con thú đóng đèn, ngồi im phắc. Súng nổ hai phát liền. Con hổ đổ gục, giãy giãy. Nàng hét lên, vùng chạy bỏ rơi cả bọc giẻ quấn cặp ngà. Trong rừng sâu ban đêm, người còn đáng sợ hơn hổ. Chạy một quãng, nàng đứng thở dốc. Bỗng thấy tiếc cặp ngà quá chừng. Tiếc đến đứt ruột. Rồi nàng òa khóc.

Bất ngờ luồng sáng đèn ló rọi thẳng vào nàng. Nàng giật mình, vùng chạy và vấp ngã. Nàng nằm co như con trút, cố che bớt thân thể lõa lồ.

- Lạy ông. Tôi vừa đẻ chưa đầy hai tháng.

Người thợ săn tắt đèn, quát trong bóng tối.

- Đừng nghĩ vớ vẩn. Chị dậy mặc quần áo vào và nhận lấy cái bọc của chị. Nặng ra trò.

Nàng lồm cồm bò dậy, run rẩy mặc quần áo.

- Chị liều quá. Trông chị chẳng giống người điên một tí nào.

Nàng thở phào, hoàn hồn. Giọng người kia ấm quá, ấm và rất dễ tin cậy.

- Mẹ con em đói quá nên em đành liều một phen. Em sợ…

- Giờ thì không phải sợ nữa. Tôi sẽ đưa chị về tận bản.

- Cám ơn anh. Anh ở bản nào?

- Tôi ở đội điều tra rừng. Chị không nhận ra tôi là người Kinh à?

- Có nhưng ở trên này cũng nhiều người Kinh. Em biết chỗ anh rồi. Hôm nào em sang.

- Đừng sang. Tôi cấm chị đấy.

- Vì sao?

- Chị cứ biết là không được đến chỗ tôi. Lý do tôi giải thích sau. Từ lần sau, chị cứ ăn mặc đàng hoàng đi. Tôi đêm nào cũng đi săn ở quãng rừng này.

Nàng cắn chặt môi, im lặng bước. Nàng thầm biết ơn người thợ săn này. Có cái gì đó dâng lên trong lòng nàng, mỏng manh mơ hồ. Và nàng bỗng thấy sợ – sợ đến lạnh người.

- Hình như sắp về đến bản của chị rồi.

- Vâng! Mời anh về nhà em chơi cho biết nhà. Thấy anh cùng về chắc mẹ em mừng lắm.

- Chị không mời thì tôi cũng phải ở nhà chị một hôm để giải quyết con hổ này. Tôi phải nhờ chị bán hộ thịt con hổ, còn da và xương thì gửi lại. Tôi không thể cõng nó về được, nặng lắm.

- Con hổ giá bao nhiêu?

- Không bằng một nửa cặp ngà voi của chị. Cặp ngà ấy dài hai mét hai, thuộc loại quý hiếm. Nhưng muốn mang đi trót lọt, chị phải cưa đôi ra và làm như thế là làm giảm giá của nó mất một nửa. Song nếu để nguyên thế mà mang đi thì sẽ bị bắt, công an không bắt thì cán bộ quản lý thị trường cũng vớ mất.

Nàng kinh ngạc hỏi:

- Sao anh biết em mang cặp ngà? Tài thế?

Người thợ săn cười:

- Vì tôi là người điều tra rừng. Tôi còn biết chị mua cặp ngà ấy của ai, ở bản nào cơ. Xin tò mò một chút – chị định bán cặp ngà ở đâu?

- Em định mang về Hà Nội đây. Được không anh?

- Được. Nhưng là ông bà nào? Ở phố nào? Xin lỗi vì tôi tò mò quá.

- Thú thực với anh, em chưa biết bán chác thế nào cả. Đói ăn vụng, túng làm càn. Đây là lần đầu tiên em liều thế này.

- Nếu thế thật thì nguy hiểm. Chị liều quá. Thôi thế này nhé. Tôi bày cho chị hai nơi bán. Một là làng Thiết Ứng xã Vân Hà, Đông Anh, Hà Nội. Chị đi về Từ Sơn nhưng gần đến Từ Sơn thì rẽ tay phải đi sâu vào khoảng năm cây số nữa chị sẽ gặp một cái làng nghề chuyên làm nghề chạm khắc. Cứ nghe nhiều tiếng đục lanh canh, lách cách thì đúng đấy là làng Thiết Ứng. Làng nào có nghề riêng thì làng ấy có âm thanh riêng. Làng Thiết Ứng làm nghề chạm khắc. Âm thanh riêng của làng là tiếng đục. Ở đây tiếng đục là tiếng tim, tiếng của hồn người, nói một ngôn ngữ riêng – thanh khỏe, lam làm và hào hoa. Chị cứ đứng ngoài đường làng mà nghe, thích tiếng đục của nhà nào thì chị vào nhà ấy mà bán ngà cho người ta. Bán ở đấy được giá nhất! Còn nếu chị muốn bán cho nhanh và đỡ phải hỏi thăm đường nhiều thì đến phố Sinh Từ. Chị đi ô tô về Hà Đông rồi đi tàu điện đến Giám. Từ Giám rẽ tay phải mấy trăm mét là Sinh Từ. Chị chú ý quan sát dãy nhà số lẻ có một bà bán dao kéo (ngồi trong chứ không bày ra ngoài vỉa hè). Bà này người đẫy đà, da dẻ hồng hào, cổ đeo xà tích – nhớ cho kỹ đặc điểm này – cổ đeo xà tích. Đằng sau mấy con dao cái kéo của bà ta là cả một kho báu đủ ngọc ngà, kim cương, vàng bạc… Ai muốn mua thứ gì cũng có và ai muốn bán thứ gì dù đắt mấy bà ta cũng đủ sức mua. Có điều bà ta sẽ trả chị rất rẻ. Nhưng vẫn còn hơn phải lang thang ở Hà Nội mày mò hỏi thăm đường để rồi bị mất cắp, bị cướp, hoặc bị công an túm được.

Chuyến ấy, nàng làm đúng như lời chàng dặn. Bà dao kéo Sinh Từ trả nàng 3.200 đồng, bằng bốn chỉ vàng.

Mừng vui vì thắng lợi, nàng những muốn chạy ngay đến đội điều tra rừng để khoe với chàng, song chợt nhớ đến lệnh cấm của chàng nàng lại thôi. Đành phải chờ một dịp khác, một chuyến khác.

Chuyến sau này nàng buôn xương hổ. Đầy một ba lô cóc xương hổ. Cũng thân gái dặm trường cũng rừng đêm bịt bùng nhưng lần này, nàng thấy vững tâm hơn bởi nàng đinh ninh luôn có vệ sĩ đi kèm. Mà quả đúng vậy. Khi nàng chuẩn bị xắn quần lội suối bỗng ngọn đèn ló bật sáng.

- Đoạn ấy đá trơn lắm đấy. Dịch xuống phía dưới một chút kẻo lại ngã.

Nàng cười mừng rỡ:

- Anh cũng qua suối chứ?

- Tất nhiên.

- Về nhà, em sẽ chiêu đãi anh. Chuyến hôm nọ thắng to anh ạ.

- Chị bán cặp ngà được bao nhiêu?

- Bốn chỉ.

- Tiên sư con mụ phù thủy ấy. Ít nhất phải một cây. Mẹ kiếp. Nhưng không sao. Sau này chị sẽ giàu gấp mười mụ ấy, hoặc là chị sẽ ngồi tù.

- Sao thế anh?

- Có chí làm quan, có gan làm giàu. Chị thuộc loại người có gan. Nhiều người đói thì ngồi nhịn hoặc đi đào củ mài về nấu cháo chứ không dám liều như chị đâu. Người mình hay ỷ lại. Dân trông chờ nhà nước, chồng sống bám vợ, cả nước trông chờ viện trợ của ngoại bang. Ông nọ bà kia cắp cặp ra nước ngoài xin người ta được vài triệu bạc đã lấy làm mừng lắm, lại còn tự hào nữa. Khen nhau ngoại giao tài. Lại có nơi cấy hái xong cả làng đóng cửa đi ăn mày.

Ở Hà Nội còn có một cái phố gọi là phố Gầm Cầu nhà một ô chui dưới gầm cầu, trên đầu là đường xe lửa. Họ an phận ở đấy đời đời kiếp kiếp. trẻ con đang ngủ ngon giấc, tàu hỏa chạy qua, gầm cầu rung chuyển ầm ầm như động đất, như bão ngàn, thế là giật thót choàng thức, khóc thét, giãy giụa. Một trăm đứa trẻ thì cả một trăm đứa thần kinh phát triển không bình thường. Vậy mà bố mẹ chúng vẫn thản nhiên không dám một phen từ giã gầm cầu ấy, rồi vắt óc, vắt sức ra mà lo cho con cái một căn nhà khác. Người biết lo xa cho con cái như chị không nhiều lắm đâu. Chị biết lo và biết liệu. Thắng bại trong nghề buôn là chuyện thường tình nên phải to gan. Một phen đã thỏa mãn, một vố thất bại đã nhụt chí là không đi buôn được. Ví dụ như chị đây, chị vừa thắng chuyện ngà, song hôm nay chị có thể bại về cái ba lô kia. Tôi ngỡ trong ba lô của chị không phải xương hổ. Có bộ xương hổ mang nấu cao thu được gấp năm lần tiền bán xương nên người ta ít bán xương hổ. Nếu chị không thử cho cẩn thận thì sẽ chuốc phải xương sơn dương và xương lợn lòi.

- Thử bằng cách nào?

- Quẳng cho chó nhà. Nếu chó cụp đuôi bỏ chạy thì đúng là xương hổ. Nếu chó tranh nhau gặm thì không phải hổ. Thử như thế cũng chỉ mới một bước thôi. Còn phải ra đếm từng thứ một. Xương đầu (phải có ít nhất là bốn cái răng) mười chín đốt xương sống, hai mươi hai dẻ xương sườn, bốn chân (đủ bốn móng và bốn cái bánh chè). Đấy, nó phải đủ như thế. Một bộ xương hổ nếu thiếu một bộ phận nào đó sẽ bị giảm giá rất nhiều.

Nàng lắng nghe, im lặng chăm chú như một cô học trò hiếu học. Qua những lời chàng nói nàng biết chắc là mình đã mua phải xương dởm. Xong thật lạ lùng nàng không thấy tiếc. “Mất một khoản tiền không nhỏ nhưng cũng được một bài học không nhỏ. Vậy còn tiếc nỗi gì?” Nàng thầm nghĩ và bật cười khúc khích.

- Chị cười cái gì vậy?

- Em cười chính em. Chắc chắn là em mua phải xương lợn lòi rồi. Khi mua, em chẳng thử gì cả vì không biết! Thôi coi như vứt đi.

- Đừng vứt. Xương con hổ lần trước giờ nấu cao được rồi. Chị dùng bộ xương con hổ kia, cùng với số xương này, nấu một nồi cao hổ. Cầm chắc là có lãi. Tôi biếu chị bộ cốt hổ ấy. Tôi chỉ lấy bộ da làm kỷ niệm.

- Không. Ai lại thế. Anh phải mang về mà dùng. Chẳng phải cứ xách súng vào rừng là bắn được hổ.

- Hôm ấy, nếu nó không đe dọa chị thì chắc chắn là tôi không giết nó. Tôi đã gặp nó nhiều lần ở quãng rừng ấy nên khi thấy chị đi một mình đi vào rừng là tôi phải xách súng đi theo ngay. Vừa đi, tôi vừa cầu trời cầu phật đừng bắt tôi phải giết nó. Vậy mà vẫn phải nổ súng.

- Anh là một người thợ săn kỳ quặc.

- Người thợ săn chân chính nào cũng yêu rừng chị ạ! Và một cánh rừng không có tiếng hổ gầm, chỉ rặt loài gặm nhấm và lũ bò sát thì buồn tẻ lắm, còn gì là rừng nữa. Giả sử tôi mang bộ xương con hổ ấy về cho vào nồi ninh. Chịu, tôi không thể làm như thế được. Tàn nhẫn và bội bạc lắm. Với lại tôi sắp phải từ giã rừng. Tôi không thể chia tay với rừng bằng một kỷ niệm như thế.

- Ồ! Anh định đi đâu?

Nàng hỏi và thở dài não nùng.

- Tôi xin chuyển về Hà Nội chị ạ! Như lần trước tôi đã nói với chị, vợ tôi bị bệnh tim. Ở trên này xa các bệnh viện lớn, tính mạng của nhà tôi luôn bị đe dọa, sống chết bấp bênh.

Quãng đường còn lại khá dài và buồn, ít nhất là với riêng nàng. Nàng cắm cúi bước lặng thinh. Nàng thấy buồn và nhớ nhung một cái gì đó. Rồi đây, quãng rừng này sẽ trống vắng biết chừng nào.

Về tới nhà, nàng ráo riết chuẩn bị một bữa cơm chia tay. Nàng bày ra bao nhiêu việc để giữ chân chàng lại, nhờ chàng kiểm tra lại đống xương trong ba lô xem nó là xương con gì, bắt giảng giải sự khác nhau về màu sắc, mùi vị, hình dáng giữa xương hổ và xương dê, xương lợn rừng. Chàng chỉ vẽ cho nàng tỉ mỉ, thật thà, trong khi nàng thực chất chẳng nghe gì, nhớ gì nhưng miệng không ngớt vâng dạ còn cặp mắt to và đen láy thì luôn liếc xéo xuống bếp xem bà mẹ nấu cơm xong chưa.

Mẹ nàng rất hiểu con và chiều con nhưng không thể tài nào xoay kịp.

Chàng đứng dậy, đưa bàn tay vạm vỡ về phía nàng.

- Nào! Xin tạm biệt.

- Trời ơi! Anh nán lại một lát. Rồi có lẽ suốt đời chúng mình không còn gặp nhau nữa.

- Cám ơn! Song tôi phải về. Tôi đã nói nhiều lần rồi, nhà tôi bị bệnh tim.

- Mặc kệ. Anh nán lại một lát cũng không sao. Công mẹ em nấu nướng từ nãy tới giờ.

- Xin cám ơn! Thú thực là tôi không ở lại được.

- “Cám ơn! Cám ơn!” – Nàng nhại lại và hờn dỗi, dẫm chân thình thình – Đã thế thì đừng gặp nhau, đừng giúp nhau, cứ để cho hổ nó vồ em đi.

- Từ nay chị đi rừng phải hết sức cẩn thận. Nên mua lấy một khẩu súng kíp và một con dao. Lên các bản Mèo mà mua, sẽ được thứ tốt nhất. Rồi chàng đến bên giường nắm tay thằng bé hơn ba tháng tuổi… Tạm biệt cháu. Lớn nhanh lên. Vì cháu mà mẹ cháu bất chấp tất cả đấy, kể cả cái chết.

Giọng nàng ngạt trong nước mắt:

- Sao thế này, anh! Chúng ta chia tay nhau, suốt đời không gặp lại mà thế này à?

- Không hẳn là không gặp lại. Về Hà Nội, tôi sẽ cho địa chỉ của tôi. Và chúng ta sẽ gặp nhau nhiều hơn, ít nhất là bằng thư.

Nàng chụp vội bàn tay chàng, run rẩy áp vào đôi mắt ướt đẫm của mình cười, mếu:

- Thế nhé! Nhớ nhé! Đừng quên em. Em mong từng giờ.

Nàng ngồi bất động trên giường, hai tay đỡ lấy cằm, cặp mắt mở to vô định. Khi người ta không nhìn vào đâu cả là họ đang nhìn sâu vào chính mình.

Chàng xuất hiện như là một ánh sao băng đột ngột ngắn ngủi, chói sáng, rực rỡ, làm mờ nhạt tất thảy các vì sao khác.

Giờ đây, nàng thấm thía đến tận cùng sai lầm của nàng trong việc kết hôn lần đầu. “Hấp tấp ngu ngốc, mù quáng” nàng tự mắng mỏ mình…

Lâm trường tổ chức đêm lửa trại nhân ngày 26 tháng 3, có mời đoàn thanh niên trường cao đẳng sư phạm tham dự. Y đánh đàn ghi ta hát các làn điệu dân ca. Đêm hội có biết bao người mà nàng chỉ thấy có mình y.

- Anh hát nữa đi.

- Thôi khuya quá rồi.

- Tiếc nhỉ. Sao mà đêm hội chóng tàn thế.

- Lửa trại tàn nhưng đêm chưa tàn. Anh sẽ hát cho riêng em nghe.

Nàng say sưa, mê đắm không biết rằng y đang đưa nàng đi qua thì con gái.

Nàng đã khóc khi biết đích xác mình đã mang thai. Nàng ốm nghén suốt ba tháng ròng, nôn mửa, sợ cơm, nhạt miệng. Đến bữa, một mình y ngồi uống rượu tì tì, không cần biết đến nàng. Từ đấy, nàng coi y như một ngón tay tật nguyền trong bàn tay nàng – hư hỏng, vô dụng nhưng vẫn là một phần máu thịt.

Song nàng đã gặp chàng – anh cán bộ điều tra rừng kỳ lạ ấy. Chàng như ngọn gió thổi bùng lên trong người nàng ngọn lửa khao khát, ước vọng và có ý thức nổi loạn. Ngay hôm đó nàng viết đơn ly hôn. Cũng ngay hôm đó nàng quyết định sẽ chuyển gia đình về Hà Nội.

Nàng không muốn nấn ná ngày nào ở mảnh đất này, nơi hàng giờ nàng phải dõi mắt với những ý niệm buồn.

Mẹ nàng ngại sự xê dịch. Bà bắt nàng phải trả lời hàng loạt câu hỏi vì sao phải về Hà Nội? Ở đó dựa được vào ai? Sống bằng nguồn nào? Nghề gì? v.v…

Nàng say sưa nói về đời sống văn hóa tinh thần ở thủ đô và nhu cầu học hành của con trai nàng sau này. Nàng kể về một cô bạn học của nàng, thân lắm, con chấy cắn đôi, có chồng là cán bộ giảng dạy ở một trường đại học, là chỗ dựa tin cậy của nàng. Nàng kể về trăm nghìn cách kiếm sống ở Hà Nội. Một thằng bé mười tuổi chỉ cần hai cục gạch đi xếp hàng trước cửa hàng thực phẩm rồi bán chỗ cho mọi người cũng kiếm được mỗi ngày vài đồng bạc, một đôi trai gái, học xong đại học không muốn rời khỏi Hà Nội suốt ngày xếp hàng mua vé ô tô ở bến xe Kim Liên rồi bán lại cho khách hàng mà cũng đủ sống, lại còn nuôi được những bốn đứa con. Nàng càng kể, bà cụ càng khiếp hãi cái xứ sở xa xôi, lạ lùng kia. Qua vài lời kể của con gái, bà cụ hình dung thấy Hà Nội là một bản lớn, nhà cửa san sát, người chen chúc nhau như cây trong rừng chen chúc nhau giành từng miếng ăn tấm mặc, đến cả ngụm nước lã cũng phải chen chúc xếp hàng. Bà một hai không đi. Song nàng kiên quyết – phải đi. Nếu mẹ không đi thì cứ ở đây. Mẹ con con sẽ đi. Rút cục mẹ đành phải chịu con, vì không một bà mẹ nào đành để con gái xăm xăm dặm trường một mình.

Những ngày đầu về Hà Nội, nàng sống bằng nghề buôn tem phiếu. Hóa ra để sống được ở cái thành phố sầm uất này, chẳng dễ dàng gì. Lạ nước lạ cái lại thường xuyên bị dân phe tem phiếu có sừng, có mỏ ở thủ đô chèn ép đủ đường, nhiều ngày nàng không kiếm được đồng nào. Sau một ngày lang thang trên các hè phố, ở các ngã ba đường, nơi cổng chợ, nàng lê bước về nhà với chiếc túi nhẹ tênh. Song để mẹ khỏi lo lắng nàng vẫn phải vờ tươi cười và rút dần vốn ra để giữ cho các bữa ăn không bị sụt. Đêm đêm, khi mẹ già và con nhỏ đã ngủ say, một mình ngồi đếm những đồng vốn đang ngày một teo tóp lại nàng mới lo, lo đến không tài nào chợp mắt được.

Anh cán bộ điều tra rừng có cho nàng địa chỉ của anh ở Hà Nội (vẽ cả đường đi cẩn thận) nhưng nàng kiên quyết không tìm chàng. Nàng cũng không bảo cho chàng biết rằng mình đã bốc cả nhà về Hà Nội “Quyết không tìm. Coi như không quen biết kẻo lại nghĩ là mình chạy theo”. Song nàng nhớ chàng đến nôn nao. Có lần nàng đã đạp xe đến phố Lò Đúc và tìm thấy cơ quan của chàng nhưng rồi lại quay xe chạy, đạp hộc tốc như bị rượt đuổi. Một buổi chiều, giờ tan tầm nàng bị bắt quả tang trước cửa chợ Hòa Bình.

- Chị bán cho mấy ô phiếu dầu!

Nàng đứng như hóa đá mắt nhìn cắm xuống đất.

- Thế nào? Về đây từ bao giờ?

Nàng cắn chặt môi lặng im.

- Sao khinh người thế – Chàng khúc khích cười – Tôi hỏi chị về Hà Nội từ bao giờ?

- Mới về.

- Mới là mới thế nào. Tôi gửi lên Sơn La tám lá thư, bảy lá không còn người nhận, bưu điện gửi trả lại. Chị liều quá thể. Thế nào sống vất vả lắm không?

- Không đến nỗi nào.

- Lại còn chối nữa. Người rạc đi thế kia! Sao đứng như mọc rễ ở đấy thế. Lại đây.

Chàng nắm tay nàng kéo đến một góc phố vắng.

- Hôm nào đến nhà tôi chơi. Dứt khoát phải đến. Hôm nay tôi có việc bận. Nếu tình hình tài chính căng thẳng quá thì làm thế này, hãy đến tìm mụ “phù thủy” phố Sinh Từ. Cứ nói thẳng với mụ ấy: “Cháu mới chuyển về Hà Nội, bà có việc gì cho cháu làm với”. Chắc chắn là có việc cho chị làm. Công việc không nặng. Tiền công không thấp. Người ta chỉ đòi hỏi mình sự trung thành và tính kỷ luật bảo sao làm thế, tuyệt đối không được sai một ly. Chỉ cần sai một ly thôi đã có thể toi mạng. Luật rừng mà. Thế nhé. Xin chào. Chúc may mắn. Nhớ đến nhà tìm tôi. Xin lỗi nhé. Tôi vội quá.

Nàng đứng ngẩn ngơ, nhìn mãi theo cái lưng áo bạc trắng của chàng. Và nàng tức tưởi khóc. Gặp nhau thế này ư? Thế mà mình những nhớ mong chờ đợi. Nàng thập thững bước dọc hè phố vừa đi vừa chấm nước mắt, chốc chốc lại nấc nghẹn. Chưa bao giờ nàng căm ghét chàng đến thế. Cũng chưa bao giờ nàng yêu chàng đến thế.

Mụ “phù thủy” phố Sinh Từ trao cho nàng cái làn nhựa đựng hai mươi búp len.

- Em xuống ga Vinh, đi xích lô đến ngã sáu, có một người đàn bà trạc 40 tuổi ăn trầu thuốc, xách một cái làn nhựa giống y hệt cái làn này. Trong làn có hai bó tiền, gói bằng mo cau. Bà ấy sẽ trao cho em cái làn kia và em trao cho bà ta cái làn này. Cứ lẳng lặng mà làm rồi lẳng lặng đi, đừng hỏi han gì cả, cũng không phải kiểm tra lại tiền – Mụ im lặng giây lát. Khoảnh khắc ấy, cặp mắt mụ co lại thành hai đốm sáng, nhỏ, sắc lạnh và ranh ma. Rồi mụ cười nửa miệng.

- Chị trả cho em mỗi tháng 300 đồng. Tiền tàu xe và ăn uống dọc đường chị lo tất. Được không?

Nàng suýt reo lên vì mừng rỡ. Mỗi ngày nàng có 10 đồng bạc (Hồi đó mỗi bát phở giá có 20 xu).

- Đúng là một con phe cáo già – Chàng kêu lên khi nghe nàng khoe về công việc của nàng ở phố Sinh Từ. Mụ ấy giao việc ấy cho chị thì quá khôn. Với khuôn mặt thánh thiện của chị, hẳn không một tay công an nào nghi ngờ gì cái làn nhựa của chị đâu. Cái làn ấy không chỉ có len. Không ai trả tiền công mang len cao như vậy. Trong ruột các cuộn len là vàng, kim cương, ngọc trai. Nhưng biết thế thôi. Chị đừng tò mò. Mất dấu hàng của mụ ấy là chết đấy.

Thế đó, nàng bắt đầu sự nghiệp bằng những chuyến mang len vào Vinh. Bây giờ mỗi khi nhớ lại quãng đời đã qua, nàng thấy những ngày mang len vào Vinh là quan trọng nhất. Nó nhanh chóng kéo nàng thoát khỏi cảnh túng bấn, tạo nên vốn liếng ban đầu, tạo đà cho công việc buôn bán của nàng về sau.

Ba năm chạy con thoi cho bà chủ phố Sinh Từ nàng có mười nghìn đồng. Những cọc bạc mới thơm phức, nằm yên trong tủ. Đồng tiền không bao giờ nằm im, hoặc nó đang sinh sôi, hoặc nó đang chết. Nàng rất hiểu điều này. Đồng tiền của người hoạt động trên thương trường, phải như người đánh trận, lăn lóc, xông xáo, vật vã, đầm đìa mồ hôi, sứt sẹo và đôi khi dính cả máu nữa, chỉ như thế nó mới lớn lên, sinh con đàn, cháu đống.

Nhưng ném mười nghìn đồng kia vào việc gì? Mở một gánh hàng xén chăng? Hay tổ chức một đường dây buôn lâm sản? Nàng vừa cảm thấy mình dư sức làm được hết thảy những việc đó lại vừa cảm thấy lành lạnh ở gáy. Phải cạnh tranh với mấy mụ chủ sạp ở chợ. Chỉ nghĩ tới bộ mặt hung dữ và tấm thân đường bệ vì thừa mỡ của mấy bà ấy là đã thấy ngán rồi. Còn buôn vàng thì không thể không đụng chạm tới đường dây của bà chủ phố Sinh Từ. Ba năm nàng đã kịp hiểu cái đường dây khủng khiếp ấy. Bà là con bạch tuộc trăm vòi vươn về trăm ngả, hùng hục hút máu vàng của đất nước. Bà có cả đội quân ngầm đông đúc và hung hãn, sẵn sàng thanh toán bất cứ đối thủ nào bằng các mánh lới kinh doanh và bằng cả dao găm, súng lục. Còn đi buôn bán lâm sản? Chao, “đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”.

- “Người Pháp dạy con cái của họ rằng có tiền trước hết mua bất động sản, sau nữa gửi nhà băng, cách cuối cùng là giữ vàng”. Chị hãy mua bất động sản, đất, nhà ở. Bây giờ đang chiến tranh người ta cố lánh xa các thành phố. Nhưng rồi chiến tranh sẽ kết thúc người ta lại ùn ùn kéo về Hà Nội. Lúc đó tấc đất sẽ là tấc vàng. Làm cái này cũng phải học. Phải phân biệt đất thổ cư với đất mướn, đất nhảy dù. Lại nắm chắc giá cả các loại vật liệu xây dựng và tỉ lệ khấu hao để mua, bán không bị hớ. Song dù có học mấy cũng không học được chữ ngờ. Vẫn cứ phải liều vì lúc nào cũng có thể mất. Có cả trăm lý do làm mất. Mua nhà, bom ném trúng – mất. Mua đất nay mai Nhà nước qui hoạch làm cái gì đó – mất. Mình hớ hênh để bọn đầu gấu nhảy dù vào – mất, v.v... Lúc nào cũng có thể mất trắng tay nhưng nếu thắng thì thắng to, một có thể thành trăm thành nghìn. Cần chú ý hai điểm: Mua phân tán ở nhiều khu để nếu mất chỗ này, còn chỗ khác, hai là bí mật. Ở nước ta buôn một rổ sắn cũng phải bí mật. Hở ra là bị cướp, không cướp đêm thì cướp ngày. “Một liều ba bảy cũng liều” Chị cứ tiếp tục chạy con thoi cho bà chủ phố Sinh Từ và được đồng nào cứ mua đất. Cứ mạnh dạn dốc hết vốn ra. Mất thì thôi.

Chàng đã tham mưu cho nàng như vậy.

Đấy là những lời đáng giá nghìn vàng. Sau mười năm buôn bán bất động sản nàng có một món lãi khổng lồ – 430 cây vàng.

Thật khó mà giữ được nếp sống bình thường khi mà người ta có hơn bốn trăm lạng vàng trong tay. Không dễ giấu cái nghèo, cũng không dễ giấu cái giàu. Nàng không thể chỉ ăn cá mắm và rau dưa, cũng không thể không đeo dây chuyền, hoa tai, nhẫn vàng. Da thịt nàng mỡ màng hơ hớ khêu gợi. Đàn ông bám theo nàng hàng tá. Những gã đàn ông hợm hĩnh ồn ào, tranh nhau khoe tiền khoe của. Nàng nhìn cái đám ấy với ánh mắt khinh thị và gọi họ là những chú gà choai ngứa cựa. Duy chỉ có một người được nàng chú ý. Anh ta ít nói, đẹp trai, tiếng cười ấm áp và rộng rãi, anh ngỏ lời. Nàng chìa bàn tay trái đẹp như tay phật bà.

- Xong.

Hôn lễ được tiến hành tức thì. Một cuộc hôn nhân không tình yêu, không một cảm giác hạnh phúc, chỉ lòng tự ái của nàng được vỗ về. Nàng trả thù được sự thờ ơ của chàng “Cho biết tay”. Thế thôi!

Sự trả thù vì tình bao giờ cũng chồng chất thêm đau khổ. Một gã đàn ông nhạt thếch hiện hữu trong nhà nàng, đêm đêm, phả cái nhạt nhẽo vô vị vào thân thể nàng. Chỉ ba hôm sau ngày cưới, nàng đã chán mứa hắn, chán ghét luôn cả ngôi nhà lẫn chiếc giường cưới còn thơm mùi véc ni. Cần có một căn nhà nhiều buồng để sống riêng ra, thoát hẳn cái anh chàng này. Và nàng thuê người thiết kế ngôi nhà rồi gửi bản vẽ đến nhờ chàng xem hộ.

- Bản thiết kế không đẹp. Nom bần tiện quá. Với lại bây giờ chưa phải lúc xây biệt thự riêng. Sự giàu có phô phang khiến người ta ghen, không gì đáng sợ hơn tính đố kỵ của anh nông dân. Nó triệt tiêu hết mọi sự gắng gỏi, mọi khát vọng, cùng những năng lực sáng tạo.

- Nhan nhản vi-la tư nhân mọc lên ở Hà Nội này, mà có ai chết đâu.

Nàng tranh cãi chỉ để tranh cãi, như biểu hiện của tính nũng nịu còn sót lại. Sau đó là sự vâng chịu tuyệt đối. Với nàng, chàng là chúa tể – một vị chúa toàn năng. Vả lại chàng cũng đã nhanh chóng chấm dứt cuộc tranh cãi bằng một cái khoát tay và một câu nói rất kiêu sa:

- Sự phẫn chí của những tay mới nổi, thật nực cười.

Năm đó vào đầu mùa thu, nhà nước quyết định “tịch thu những ngôi nhà bất chính”. Hàng loạt biệt thự bị niêm phong. Từng ngày, báo chí đăng trên trang nhất tin các biệt thự bị kiểm tra hành chính. Có nơi công an còn nạy cả gạch lát để tìm vàng.

Nàng chạy đến nhà chàng vừa hổn hển vừa reo:

- Đức chúa của em! Nhà tiên tri tuyệt vời của em!

Chợt trông thấy bóng một người đàn bà thấp thoáng phía sau cánh màn gió, nàng buông chàng ra.

- Chị ơi chị có ghen không đấy? Em vừa thoát chết chị ạ! Và giờ đang phát điên cuồng lên đây.

- Tôi tin chồng tôi. Tin tuyệt đối – Chị mỉm cười độ lượng – Không một phần trăm nào cho sự nghi ngờ.

Rồi chị ôm ngực ho. Cơn ho dài khủng khiếp, tím tái cả mặt chị.

- Sao chị ho khiếp thế? Nàng hỏi.

- Nước ứ trong cơ thể, làm lạnh màng phổi, kích thích ho. – Chị nói – Tôi có cảm giác như phổi tôi xơ tướp ra và mỗi cơn ho lại làm bắn ra ngoài một số mảnh tế bào phổi.

Nàng thấy thương chị đến xót xa. Mắt nàng sục sạo khắp căn phòng chật hẹp. Toàn những thứ vứt đi. Hai cái quạt con cóc tàng, kêu như máy nổ, cái bếp dầu cóc gậm. Và sách, vô thiên lủng là sách.

Nàng nói với chàng giọng oán trách.

- Anh phải làm kinh tế. Đi buôn. Cảnh vẻ đạo mạo làm gì trong khi vợ con khổ sở thế này. Mà có phải anh không biết buôn đâu.

- Biết là một thế giới, làm lại là một thế giới khác. Không dễ đâu.

- Với anh thì khó gì? Thiếu vốn hả, cần bao nhiêu? Một chục cây, một trăm cây? Có ngay tức khắc.

- Không phải chuyện vốn. Số tôi không đi buôn được. Cung tài bạch có hóa kị. Mang cả núi vàng đi buôn cũng thua hết.

- Đừng mê tín trời ạ! Cứ thử một chuyến đi. Mất thì thôi. Coi như cục vàng đánh rơi.

Từ nhà chàng ra về lòng nàng nặng trĩu niềm ân hận. “Chị ấy tốt thế. Và khổ quá. Vậy mà mình cứ những muốn rình cướp chút hạnh phúc ít ỏi của chị”. Nàng thề “từ nay sẽ giữ mối quan hệ tình bạn” với chàng. Nhưng đấy là lời thề của bộ óc. Còn trái tim nàng không thề gì hết. Nó lúc nào cũng rung động trước chàng.

Gần đây, ở Hà Nội xuất hiện một nhân vật kỳ lạ – Một kỹ sư xây dựng đã đứng tuổi, người gầy gò, nói hơi ngọng và thường bối rối khi diễn đạt ý nghĩ của mình bằng ngôn ngữ nhưng lại có thể nhìn xuyên nhiều tầng đất, thấy nhiều điều mà hầu hết chúng ta không thấy. Người ta gọi ông là “nhà ngoại cảm”.

Mới rồi ông làm một việc phi thường, khiến nhiều người phải sửng sốt. Một người mẹ Mỹ sang Việt Nam, tìm hài cốt con trai. Bà không có trong tay một tài liệu nào ngoài lá thư cuối cùng của con trai bà gửi từ Tây Ninh về. Bà đành nhờ sự giúp đỡ của nhà ngoại cảm. Hai người, suốt ngày này sang ngày khác, lội dọc bìa rừng vốn là chốn tử địa cũ. Bỗng nhà ngoại cảm reo lên.

- Kia rồi, con bà kia rồi!

- Sao ông dám đoán chắc dưới vạt đất rậm cỏ này là con tôi? Người mẹ hỏi.

- Tôi thấy anh ta hớn hở chạy về phía bà, một chân cao, một chân thấp. Bà mẹ khóc òa. Đúng là con trai bà bị thọt chân từ bé. Song người Mỹ vốn duy lý và thực dụng, bà cần đủ bằng chứng để tin. Bà mở túi lấy ra năm chục tấm ảnh lính Mỹ.

- Ông có thể nhận ra con trai tôi trong số những tấm ảnh này không?

- Có thưa bà, anh ta đây.

Nhà ngoại cảm rút một tấm ảnh.

Bà mẹ run run:

- Rất đúng! Thưa… thưa ngài. Ngài là vị thần hộ mệnh của mẹ con tôi. Xưa nay, tôi chỉ được tiếp xúc với con người mà chưa được gặp các thần thánh. Trong trường hợp này, quả thật tôi không biết ứng xử như thế nào?

- Tôi là con người, thưa bà! Hoàn toàn là một con người theo đúng nghĩa của từ này.

Bộ hài cốt lập tức được đào lên. Người ta đo xương chân của chàng trai xấu số thấy một bên chân ngắn một bên chân dài.

Nàng đọc bài viết về nhà ngoại cảm ấy trên một tờ báo. Nàng thích thú mà không hề cảnh giác, cũng không hề linh cảm trước một mối đe dọa nào. Việc kinh doanh của nàng đang vô cùng thuận lợi. Từ ngày đi buôn đến giờ nàng chỉ chiến thắng mà chưa một lần thất bại. Nàng chưa đủ trải đời để hiểu cái mầm tai họa của người chiến thắng. Vả lại, lâu nay nàng liên tiếp giành lấy thắng lợi trên thương trường nhờ hai thứ – bộ óc của chàng và vận may. Nàng chỉ là người lính trên chiến trường, dũng cảm, thông minh nhưng không thể dự kiến trước được mọi diễn biến thất thường của chiến trường. Nàng vừa mua một lúc sáu ngôi nhà, đã cho sửa sang tân trang để chuẩn bị bán. Phi vụ này, nàng ước tính sẽ lãi chừng một nghìn lạng vàng. Nhưng nhà ngoại cảm đã đánh bại nàng. Những người muốn mua nhà của nàng nhờ nhà ngoại cảm xem hộ phần âm và phát hiện thấy cả sáu ngôi nhà nàng đang rao bán đều có hài cốt ở dưới. Người ta hoảng sợ, lặng lẽ rút lui, bỏ mặc những ngôi nhà khang trang của nàng chìm trong hoang lạnh.

Nàng chạy ngay tới tư thất của nhà ngoại cảm:

- Xin ông cứu tôi. Nếu không, tôi chỉ còn cách tự sát.

- Xin lỗi. Tôi chưa hiểu chị định nói cái gì.

- Sáu ngôi nhà của tôi, bốn cái xây dựng theo kiểu khách sạn mini, hai cái kia có thể làm trụ sở của các hãng, các công ty, giá hàng mấy nghìn cây vàng. Vậy mà chỉ sau vài lời của ông, không ai dám mua nữa.

Nhà ngoại cảm ngồi im một lúc lâu cố nhớ lại vị trí những ngôi nhà ông vừa đi xem gần đây. Trong một cõi mơ hồ, tăm tối và bí hiểm nào đấy, ông thấy hiện lên những hình người, những bộ xương, những cái thây – Ông gãi đầu.

- Tôi nhớ rồi. Quả đúng những ngôi nhà ấy có những bộ hài cốt.

- Hài cốt – Người chết mỗi ngày một đông hơn. Những bộ xương mục ấy thì việc gì đến ông. Bao kẻ suốt đời sống trên xương máu của người khác mà có sao đâu, chỉ thấy họ ngày ngày béo mập ra, giàu ú lên.

- Vâng. Nhưng đấy là một vấn đề khác. Còn chuyện tôi nhìn thấy những bộ xương trong những căn nhà của chị là một vấn đề khác hẳn, một khoa học khác.

- Ông không thể nói khác cái điều ông biết à? Ông cần bao nhiêu? Mấy chục cây? Tôi sẵn sàng chi.

- Một nhà khoa học nói dối là tự giết mình. Vàng không thể đổi được cuộc sống.

Nàng giận dỗi ra về. Ra đến cửa nàng còn quay lại nhìn nhà ngoại cảm lần nữa, bằng ánh mắt căm hờn.

Về nhà, nàng gọi điện thoại cho chàng – Anh đến ngay. Em có việc rất cần.

Nàng đứng sẵn ở cổng đợi chàng rồi cầm tay dắt chàng lên lầu. Tay nàng run run. Mặt nàng tái nhợt. Chàng linh cảm điều gì đó thật hệ trọng.

- Em bị đổ bể hết rồi. Cái tay ngoại cảm chết toi ấy nói rằng trong cả sáu ngôi nhà của em đang rao bán đều có những bộ hài cốt. Em đến tận nhà gặp hắn nhưng hắn không chịu lay chuyển.

Sau một lúc lâu im lặng chàng thở dài:

- Nếu em biết sớm đến gặp ông ta sớm thì không đến nỗi nào. Giờ thì muộn rồi – Thì ra chúng ta vẫn chưa phải là những nhà kinh doanh lớn. Nhà kinh doanh lớn phải có linh cảm cực nhạy. Bài báo viết về nhà ngoại cảm ấy có từ hơn hai tháng nay rồi. Vậy mà chúng ta không để ý gì cả, chỉ đọc nó như mọi ngày nhằm thỏa mãn trí tò mò mà không đọc theo cách của một nhà kinh doanh. Giá như từ đầu, ta mời ông ấy hợp tác với mình. Giá như thế. Ngoại cảm là một khoa học mới mẻ bí hiểm. Và nghề buôn phải biết tận dụng hết thảy các thành tựu khoa học. Buôn bán một nghề khó lắm thay!

Nàng nói rầu rĩ nhưng bình tĩnh.

- Trước chưa có tiền em thấy tiền hầu như có ý nghĩa rất lớn. Giờ thì thấy nó bình thường, chỉ là một phương tiện, thế thôi.

Nhưng em vẫn kiếm tiền như điên vì em chiến thắng, mọi chiến thắng đều có ý nghĩa. Giờ thì em đại bại.

- Và thất bại cũng có ý nghĩa – Chàng chen ngang – Với người thông minh không có thất bại nào vô dụng. Thất bại không phải là con số không.

- Mọi ý nghĩa không bằng tình yêu. Em hỏi thật, anh có yêu em không? Anh nói đi. Nói cho thật.

- Anh thương em – thương vô cùng. Trên đời này anh chưa thương ai như đã từng thương em. Từ trước, từ những ngày…

- Thôi đủ rồi – Nàng cướp lời gắt gỏng – Cảm ơn lòng tốt của anh. Anh về đi.

Chàng rời biệt thự của nàng, dáng mệt mỏi. Bỗng chàng quay phắt lại, chạy bổ về cái biệt thự mà chàng vừa mới từ đó đi ra. Nhưng muộn rồi. Trên lầu bùng lên một tiếng súng.

Nguồn ebook: tve-4u.org Nguồn text: facebook.com/nghebuon.H.N.LINH Sửa chính tả và tạo ebook: Caruri
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.