Ngũ Đại Tặc Vương

Lượt đọc: 605 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương bốn trăm mười chín

❊ ❊ ❊

Hắc Phong không ngừng xuyên tới xuyên lui lên xuống, dẫn theo Trương Tứ Gia cùng đám người đi càng lúc càng sâu. Đi sâu rồi, cứ mỗi trăm bước Trương Tứ Gia lại phải gọi Hắc Phong quay lại, nếu không rễ cây quá dày đặc, sẽ không tìm được phương hướng tiến lên.

Hắc Phong đi đi lại lại không ngừng xuyên qua, dẫn dắt Trương Tứ Gia cùng đám người tiến về phía trước.

Trương Tứ Gia cùng mọi người leo trèo đi lại một lát, Trương Tứ Gia cảm thấy hơi tức ngực khó thở, không nhịn được hỏi: "Chu tiên sinh, không hiểu sao ta thấy hô hấp có chút không thông suốt, ông có cảm giác này không?"

Chu tiên sinh nói: "Ta cũng có chút cảm giác đó! Nơi đây dây leo rậm rạp, quanh năm không thấy ánh mặt trời, liệu có phải chúng ta thắp đèn đi suốt dọc đường, đã kích thích thực vật tản ra độc tố hay không?"

Trương Tứ Gia nói: "Ta thấy có khả năng đó! Nơi này vô cùng vô tận, tuyệt đối không thể bất cẩn, phân phó mọi người dừng lại, đeo mặt nạ vào, rắc đầy Lọc Độc Hương nơi mũi miệng."

Chu tiên sinh nghe lệnh, truyền đạt xuống, đám Câu Tử Binh lấy từ trong túi đeo hông ra những miếng vải đen dày cộp, bịt chặt mũi miệng, giúp nhau bôi thuốc lên bên ngoài. Trương Tứ Gia, Chu tiên sinh cũng làm y như vậy, mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Sắp xếp xong xuôi, mọi người mới lại đi tiếp, đi thêm một đoạn nữa, tầm mắt bỗng nhiên thoáng đãng, đã tới vùng ngoại vi của Thanh Mạn Nhiêu Hư Cung mà Hỏa Tiểu Tà và những người khác từng đi qua.

Trương Tứ Gia dùng đèn đeo đầu soi khắp xung quanh, thở dài: "Dưới lòng đất lại có kỳ cảnh thế này! Coi như không uổng công tới một chuyến."

Trong bóng tối phía trước, Hắc Phong sủa gâu gâu, dẫn đường cho Trương Tứ Gia và mọi người tiến lên, đến nơi này, rễ Liệt Sơn dưới đất thô tới hơn một trượng, trực tiếp thành đường đi, lại dễ đi hơn những nơi từng qua khá nhiều.

Trương Tứ Gia cùng đám người không muốn dừng lại, tiếp tục tiến về trước, mới đi được mười bước, vươn tay ra, liền sờ phải một vật hình quả dưa trên rễ Liệt Sơn khổng lồ, chỉ vừa sờ một cái, quả dưa này liền lóe lên hai cái, vậy mà sáng rực lên! Thứ Trương Tứ Gia sờ trúng chính là Huỳnh Quang Qua. Một quả Huỳnh Quang Qua được thắp sáng, lập tức lan tỏa ra, từng vòng từng vòng sáng lên, như thể thắp đầy đèn lồng, chiếu rọi thế giới dưới lòng đất tăm tối này trở nên sáng trưng.

Trương Tứ Gia, Chu tiên sinh cùng đám đông Câu Tử Binh coi như hoàn toàn nhìn rõ thế giới nơi mình đang ở, kinh ngạc đến mức từng người hồi lâu không khép được miệng, cho đến khi tiếng kêu của Hắc Phong truyền đến, mới coi như đánh thức họ.

Chu tiên sinh nhíu mày nói: "Vật chết thì không có gì đáng sợ, luôn có quy luật tất yếu! Nhưng nơi này toàn là thực vật sống chưa từng thấy qua, lại khổng lồ đến thế, nếu dùng những thực vật này tạo thành trận pháp phòng trộm, thật sự không cách nào phá giải."

Trương Tứ Gia nghiến răng nói: "Đã vào tới đây rồi, đi một bước tính một bước vậy!"

Mọi người tĩnh tâm lại, không nói thêm nữa, tắt đi đèn cầm tay, theo sau Hắc Phong tiếp tục tiến về phía trước.

Nơi đi qua thấy vô số kỳ hoa dị thảo, Trương Tứ Gia cùng đám người cũng không nhìn ngó nhiều, giữ vững đường đi mà tiến, tuyệt đối không dám mạo muội động vào nửa phần.

Cứ như vậy đi thêm hồi lâu, liền nghe thấy phía trước Hắc Phong ừ ừ gầm gừ, khác với mọi khi, dường như bị thứ gì đó uy hiếp.

Trương Tứ Gia, Chu tiên sinh vội vàng tiến lên, chạy tới chỗ Hắc Phong nhìn lại, đúng lúc thấy cái Mộc Bà kỳ quái kia treo lơ lửng giữa đường, không ngừng lóe sáng, dường như phập phồng theo nhịp thở của con người, mỗi khoảng cách phập phồng đều có một tiếng kêu quái dị trầm thấp "anh" một tiếng, mơ hồ truyền ra từ trong Mộc Bà.

Toàn thân Hắc Phong lông đen dựng đứng, bốn móng bám chặt lấy mặt đất, không tiến lên được, như thể trúng tà, nhìn chằm chằm vào Mộc Bà gầm gừ.

Đám Câu Tử Binh cũng đều tiến lên, tụ lại phía sau Trương Tứ Gia trên dưới trái phải.

Trương Tứ Gia nhìn Mộc Bà, thấp giọng chửi: "Đây là cái thứ gì! Giống hoa không phải hoa, giống quả không phải quả, dây leo quấn quýt, càng nhìn càng giống một cái kén tằm bằng dây leo? Bên trong liệu có phải là vật sống gì không?"

Chu tiên sinh đánh giá Mộc Bà hồi lâu, hừ nói: "Thực vật ở đây vốn dĩ là dị vật, sinh ra thứ gì cổ quái cũng không lạ! Chúng ta đừng trêu vào nó, vòng qua nó mà đi thôi!"

Trương Tứ Gia nghĩ cũng đúng, liền kéo Hắc Phong, muốn để Hắc Phong tìm đường khác, nhưng Hắc Phong bất động, chỉ nhìn chằm chằm Mộc Bà gầm gừ, như thể trúng ma vậy.

Trương Tứ Gia hung hăng kéo mấy cái, Hắc Phong cứ một bước không rời.

Chu tiên sinh mím môi nói: "Thứ trước mắt chúng ta đây, đối với người dường như không gây hại, nhưng đối với Tam Nhai Tử lại có tác dụng khá lớn! Tam Nhai Tử bắt buộc phải dẫn đường cho chúng ta, chúng ta chỉ có thể cứng rắn kéo nó ra xa! Để giải mê hoặc!"

Trương Tứ Gia đáp: "Chỉ có thể như vậy! Câu Tiệm! Gọi người tới trói Tam Nhai Tử lại khiêng đi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:310
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.