Ngũ Đại Tặc Vương

Lượt đọc: 605 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 459

❊ ❊ ❊

Hỏa Tiểu Tà và mọi người đang vất vả tiến bước trong Thập Lý Tung Hoành Cung, không biết đã đi bao lâu rồi.

Điền Vấn tuy rằng dẫn đường ở phía trước, nhưng tốc độ càng lúc càng chậm, thường xuyên phải dừng lại thật lâu ở một chỗ mới có thể quyết định nên đi vào cửa hang nào.

Thập Lý Tung Hoành Cung cực kỳ khô khan buồn tẻ, chui từ một cửa hang vào, đi một đoạn lại thấy một gian phòng lớn. Trên dưới khắp nơi chằng chịt các cửa hang, nhiều thì gần trăm, ít thì bảy tám cái, hơn nữa cửa hang nào cũng có cầu thang thông tới. Nhìn thì ngàn bài như một, ít có thay đổi, nhưng thực tế lại biến hóa vạn ngàn, mênh mông vô tận. Đi lại ở nơi thế này, thực khiến người ta rơi vào cảnh ngộ vô vọng, bất lực.

Lại bước vào một gian phòng lớn, Điền Vấn cuối cùng cũng đứng lại, ngồi xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi, chẳng hề nói chuyện với mọi người.

Mọi người cũng đã mệt lả, lòng đầy bực bội, nơi quỷ quái này tuy không thấy cơ quan giết người đoạt mạng, nhưng hệ thống hang động mê cung vô tận này lại đè nén khiến người ta khó thở. Chẳng thà bị cạm bẫy kéo xuống đáy nước ở Hắc Thủy Đãng Hồn Cung, hay bị quả cầu lửa thiêu đốt ở Hỏa Chiếu Nhật Thăng Cung, hoặc bị đâm vài nhát sảng khoái ở Tỏa Long Chú Thế Cung, thậm chí bị Mộc Bà đuổi theo quấn vài vòng ở Thanh Mạn Nhiêu Hư Cung còn đáng hoài niệm, tốt hơn gấp trăm lần nơi này.

Phan Tử thở hồng hộc, nhìn quanh một lượt, miệng không ngừng chửi bới nơi này chẳng có lấy một chút thú vị. Sau khi đi quanh phòng một vòng, đột nhiên mắt hắn trợn trừng, chỉ vào vách tường của một cửa hang kêu lên: "Mẹ kiếp! Ta đã bảo sao mà cứ thấy cấn cấn! Đây là ký hiệu ta làm! Chúng ta lại quay lại đây rồi! Đệch mẹ nó chứ!"

Hóa ra trên vách tường của một cửa hang có vẽ một con rùa, còn gọi là con ba ba, chính là tác phẩm của Phan Tử.

Phan Tử đi trong Thập Lý Tung Hoành Cung, tay cũng không rảnh rỗi, mặc kệ có hữu dụng hay không, trước khi chui vào cửa hang đều nhanh chóng vẽ một con rùa, trên lưng rùa cõng theo chữ số. Phan Tử đã vẽ đến con thứ hai trăm ba mươi ba, nhưng con rùa trước mắt này trên lưng lại viết rõ ràng chữ số Ả Rập 94.

Phan Tử gào to: "Ta đã vẽ đến con thứ hai trăm ba mươi ba rồi cơ mà! Sao lại quay về con thứ chín mươi tư rồi! Chúng ta lại quay lại rồi! Mẹ kiếp! Thế này thì đến bao giờ mới xong! Điền Vấn, ta chịu hết nổi rồi! Đây là địa bàn nhà họ Điền các người, sao ngươi lại còn đi sai đường thế hả!"

Hỏa Tiểu Tà đi cả đường cũng không nghĩ ra được cách gì hay, lòng đang bực bội, không nhịn được mắng: "Phan Tử, ngươi đừng có la lối nữa! Có phiền không hả!"

Phan Tử vẫn tiếp tục gào: "Ta cũng phiền, ta cũng phiền, phiền chết đi được! Nhiều hang thế này, nhìn vào là thấy nhức nhối trong lòng, như thể tim bị người ta đào cả đống lỗ vậy!"

Điền Vấn đột nhiên cao giọng quát một tiếng, cắt ngang lời Phan Tử: "Tất nhiên là lặp lại!"

Phan Tử ồ một tiếng, nói: "Tất nhiên là lặp lại?"

Điền Vấn cao giọng nói: "Đã là vạn hạnh!"

Thủy Mị Nhi ở bên cạnh ỉu xìu thở dài, nói: "Ý là nói đi hơn hai trăm cửa hang, mới chỉ lặp lại một lần, đã là rất không dễ dàng rồi."

Bình thường Điền Vấn nhiều nhất chỉ hô lên hai tiếng rồi giọng sẽ trầm xuống, nhưng hắn lại làm trái hẳn với thói thường, tiếp tục cao giọng nói: "Chính là như thế!"

Hỏa Tiểu Tà bước lên một bước, hỏi: "Điền Vấn đại ca, vậy sẽ còn lặp lại bao nhiêu lần nữa."

Điền Vấn cao giọng đáp: "Không thể tính toán!"

Mọi người lập tức im bặt, trong lòng u ám cả lại. Điền Vấn có nói ngàn lần hay vạn lần thì vẫn còn có hy vọng, nhưng hắn lại nói thẳng là không thể tính toán, nghĩa là chuyện mãi mãi cứ đi vòng quanh ở đây là điều hoàn toàn có thể xảy ra.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:310
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.