Điền Vấn sải bước đi về phía Y Nhuận Quảng Nghĩa, dừng lại cách mười bước chân, ánh mắt bình thản chắp tay chào: "Tiên sinh khỏe."
Trên mặt Y Nhuận Quảng Nghĩa thoáng hiện nét hòa ái, cũng chắp tay đáp lễ: "Điền Vấn anh hùng, có gì chỉ giáo?"
Điền Vấn trầm giọng hỏi: "Khẩu quyết từ đâu mà có?"
Y Nhuận Quảng Nghĩa nói: "Vậy ngươi hãy nói cho ta biết trước, vì sao ngươi tới đây?"
Điền Vấn trầm giọng: "Có quen Tôn Trung Sơn?"
Y Nhuận Quảng Nghĩa cười ha hả: "Đương nhiên là quen! Ta và ông ấy từng gặp nhau mấy lần, nhưng Trung Sơn tiên sinh chỉ biết ta là hậu duệ nhà Triệu thời Tống, không biết thân phận khác của ta. Ta từng tài trợ cho ông ấy một lượng lớn tài sản và quân hỏa, cũng xem là có giao tình không tệ! Chỉ tiếc Trung Sơn tiên sinh lại anh niên sớm mất! Trọng trách phục hưng Trung Hoa thiếu đi người cầm quân như Trung Sơn tiên sinh, thật đáng tiếc thay! Sao nào? Điền Vấn tiên sinh rất thân với Trung Sơn tiên sinh?"
Điền Vấn hỏi: "Khẩu quyết từ đâu mà có?"
Y Nhuận Quảng Nghĩa đáp: "Có được từ chỗ Thổ Vương."
"Không thể nào!"
"Đương nhiên là có thể!"
Điền Vấn nhìn Y Nhuận Quảng Nghĩa, chậm rãi quát một tiếng: "Được!" Vừa nói vừa vươn bàn tay phải ra, hô lớn: "Vỗ tay minh thệ!"
Y Nhuận Quảng Nghĩa nói: "Ngươi nâng Thánh Vương Đỉnh lên khỏi mặt đất, chúng ta bảy trận bốn thắng phân cao thấp, kẻ thắng lấy đỉnh đi?"
Điền Vấn nói: "Chính là như vậy!"
Y Nhuận Quảng Nghĩa cười lớn, cũng vươn tay phải ra, nói: "Được! Điền Vấn anh hùng, ta đợi chính là câu này của ngươi, rất hợp ý ta! Nhưng lời xấu ta nói trước, lời thề này chỉ có hiệu lực trong địa cung, bất kể ai thắng ai thua, sau khi lên mặt đất vẫn có thể tranh đoạt!"
Hai người gần như đồng thời tiến lên phía trước, mỗi người đi năm bước, vỗ tay trên không trung thề ước.
Điền Vấn quay người bước đi, không hề ngoảnh đầu lại.
Y Nhuận Quảng Nghĩa chậm rãi lui về trước trận, trong lòng giật mình, thầm nghĩ: "Khá cho một tên Điền Vấn! Tuy rằng chúng ta đều trả lời nửa vời, nhưng ta đoán tám chín phần là ngươi muốn hủy đỉnh! Còn việc ta có được khẩu quyết này từ chỗ Thổ Vương như thế nào, đảm bảo tiểu tử ngươi không bao giờ đoán ra! Ha ha, Điền Vấn, ngươi thực sự quá ngây thơ rồi, thực sự tưởng có thể thắng được ta sao? Thực sự tưởng có thể chạm vào đỉnh trước mặt ta sao? Thú vị, thật thú vị, đã lâu lắm rồi chưa có gì thú vị đến vậy!"