Ngũ Đại Tặc Vương

Lượt đọc: 605 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 478

❊ ❊ ❊

Điền Vấn trầm giọng hỏi: "Khẩu quyết này lấy ở đâu ra?"

Y Nhuận Quảng Nghĩa cười đáp: "Chuyện đó không cần phải nói cho ngươi biết, ngươi là người Thổ Gia, chắc là nghe hiểu được chứ?"

Điền Vấn trầm giọng: "Ngươi muốn thế nào?"

Y Nhuận Quảng Nghĩa nói: "Ta có thể lập minh ước với các ngươi! Chỉ cần các ngươi giúp ta nâng Thánh Vương Đỉnh lên khỏi mặt đất, chúng ta sẽ quyết đấu công bằng, một chọi một, bảy ván bốn thắng, kẻ thắng lấy đỉnh đi, lời đã nói ra, tứ mã nan truy!"

Điền Vấn nói: "Ta làm sao tin ngươi!"

Y Nhuận Quảng Nghĩa nói: "Tin hay không là tùy ở ngươi! Ta đã lấy được khẩu quyết này, chuyện lấy đỉnh ra khỏi mặt đất chỉ là chuyện sớm muộn! Ngươi hoặc là rút lui ngay bây giờ, hoặc là cùng ta hỗn chiến một trận ngay bây giờ. Nếu ngươi là người thông minh, ắt phải biết sau khi đỉnh lên khỏi mặt đất, cục diện bảy ván bốn thắng là có lợi cho các ngươi nhất! Ta đã dám nói cho ngươi biết khẩu quyết này, tức là ta là người đáng tin! Đây là quân tử chi ước, tin hay không tùy ngươi!"

Điền Vấn không đáp ngay, mà đối diện với Y Nhuận Quảng Nghĩa một lúc lâu. Hồi lâu sau, Điền Vấn mới trầm giọng đáp: "Được! Chiều theo ý ngươi!"

Y Nhuận Quảng Nghĩa cười sảng khoái: "Anh hùng nhận ra anh hùng! Thật là đã ghiền!" Vừa nói gã vừa nhấc tay, đám đông Ninja đang bày trận hình bán nguyệt nhanh chóng thu về phía sau Y Nhuận Quảng Nghĩa, tiếp tục xếp thành hình quạt, đứng lặng bất động. Y Nhuận Quảng Nghĩa hừ một tiếng, xoay người bước đi. Đội quân Ninja như hình với bóng, trận pháp không chút hỗn loạn, theo sát Y Nhuận Quảng Nghĩa đi ra xa, cũng không giải tán mà dường như đang tại chỗ nghỉ ngơi chờ đợi.

Điền Vấn thu song đao trong tay, quay đầu nói với mọi người: "Không đánh nữa!"

Mọi người không dám lơi lỏng cảnh giác, Thủy Mị Nhi hỏi: "Điền Vấn, ngươi tin được tên người Nhật này sao?"

Điền Vấn không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, nói: "Chiến trước thì làm ngọc vỡ!"

Thủy Mị Nhi tiếp lời: "Chiến sau thì làm ngói lành?"

Điền Vấn đáp: "Phải!"

Hỏa Tiểu Tà xoay chuyển đầu óc, lập tức hiểu ra, cười hì hì, nói khẽ: "Ta hiểu rồi, ý của Điền Vấn là, mục đích của chúng ta là "cái đó" cái đỉnh đi, chứ không phải mang nó đi. Người Nhật chắc chắn không ngờ tới, đỉnh vừa ra là chúng ta liền - xoẹt! Xoẹt xong rồi, còn tỉ thí cái gì nữa, ai nấy chạy trốn, về nhà ăn cơm!" Cái "cái đó", "xoẹt" mà Hỏa Tiểu Tà nói chính là Điền Vấn muốn hủy đỉnh, đây cũng là mục đích cuối cùng của Điền Vấn trong chuyến đi này.

Điền Vấn liếc nhìn Hỏa Tiểu Tà, nói: "Phải."

Hỏa Tiểu Tà nháy mắt: "Điền Vấn à, đừng thấy ngươi trầm tính, lúc nghĩ mưu hèn kế bẩn thì còn độc ác hơn ai hết. Cũng phải thôi, ngươi vẫn là một tên trộm, chứ chẳng phải quân tử chính nhân gì."

Lâm Uyển xen vào: "Điền Vấn, khẩu quyết tên người Nhật Y Nhuận Quảng Nghĩa đọc là gì? Hình như có tác dụng rất lớn với ngươi."

Điền Vấn đáp: "Là Thổ Tế Câu!"

Thủy Mị Nhi kinh ngạc: "Thổ Tế Câu chẳng phải chỉ dùng khi người Thổ Gia tế tự tổ tiên sao? Ta từng nghe Thổ Tế Câu, căn bản không phải thế này."

"Cho nên mới không tầm thường." Điền Vấn vừa nói vừa chỉ xuống dưới chân, chậm rãi hạ thấp giọng, "Nó còn là Thăng Cung Quyết."

Ngoại trừ hai tên ngốc Kiều Đại, Kiều Nhị, Hỏa Tiểu Tà, Phan Tử, Thủy Mị Nhi, Lâm Uyển đều hiểu ra. Sở dĩ Điền Vấn quyết định hợp tác với Y Nhuận Quảng Nghĩa sau khi nghe gã đọc câu này, chính là vì bốn câu kỳ lạ kia, rất có thể là bí yếu để nâng Ngũ Hành Chí Tôn Thánh Vương Đỉnh từ dưới đất lên!

Thủy Mị Nhi hỏi: "Tên Y Nhuận Quảng Nghĩa tự xưng là người Trung Quốc này sao lại biết được điều đó? Chẳng lẽ trong người Thổ Gia có kẻ nội gián? Đã sớm tư thông với người Nhật từ lâu?"

Điền Vấn nhíu mày: "Không ai dám..." Nhưng Điền Vấn trầm ngâm một lát lại nói: "Trừ cha ta ra."

Thủy Mị Nhi, Lâm Uyển đồng thanh: "Thổ Vương?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:310
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.