Người ngồi trên lưng gấu trúc cũng không đáp lễ, cũng không xuống ngựa, dáng vẻ vô cùng sốt sắng, vừa há miệng liền hô lên: "Con gái! Con gái! Con muốn dọa chết cha rồi!"
Phía bên này, Lâm Uyển không kìm được uất ức khóc lên: "Cha!"
Lâm Uyển vừa khóc vừa chạy về phía Mộc Vương đang cưỡi gấu trúc.
Hỏa Tiểu Tà vốn đang ngẩn người như mất hồn, đầu óc rối bời, không biết đang suy nghĩ điều gì, đột nhiên nghe người ta báo danh hiệu Mộc Vương, lại thấy Lâm Uyển vừa gọi cha vừa chạy tới, không khỏi chấn chỉnh tinh thần nhìn lại. Lão giả cưỡi trên lưng gấu trúc kia, chẳng phải chính là Mộc Vương Lâm Mộc Sâm mà hắn đã gặp trong mộng cảnh ở Thanh Mạn Nhiêu Hư Cung sao? Người này chẳng phải vốn thâm cư xuất cốt, chân lại có bệnh nan y, không thể đi lại, sao hôm nay lại cưỡi một con gấu đen trắng buồn cười đến đây?
Lâm Uyển lao thẳng vào lòng Mộc Vương, không ngừng khóc nức nở. Mộc Vương vô cùng thương yêu ôm lấy Lâm Uyển, nói: "Con gái ngoan, độc của con giải được rồi à? Sao tóc lại bạc hết thế này! Hây, tóc bạc chỉ là chuyện nhỏ, giải được độc mới là chuyện lớn!"
Lâm Uyển khóc rằng: "Cha, độc của con gái đã giải được rồi."
Mộc Vương nói: "Là dựa vào máu của Hỏa Tiểu Tà sao?"
Lâm Uyển nói: "Đúng ạ! Là Hỏa Tiểu Tà đã cứu con."
Mộc Vương nói: "Đây là chuyện đại hỷ đó, Uyển Nhi, thế nhưng vì sao con lại khóc đau lòng đến thế? Có phải lúc Hỏa Tiểu Tà giải độc cho con đã bắt nạt con không?"
Lâm Uyển lau nước mắt, nói: "Không phải, con thấy cha không quản ngại vất vả đến tìm con nên không kìm được lòng."
Mộc Vương cười nhẹ một tiếng, nói: "Con gái bảo bối, lúc nào con cũng nghĩ cho người khác, thế nhưng người khác có nhớ đến lòng tốt của con không?" Nói xong, sắc mặt Mộc Vương đột nhiên chùng xuống, gương mặt vốn hồng hào bỗng phủ lên một tầng sắc xanh, quát lớn: "Là kẻ nào đã bắt nạt con gái bảo bối của ta! Lập tức đứng ra đây! Bằng không tất cả những người ở đây, ai cũng đừng hòng rời đi, ta sẽ nghiêm trị tất cả!"
Trong không khí vốn có mùi cỏ cây, đột nhiên thay đổi, một luồng khí chua ngọt sực nức xộc vào mũi.
Lâm Uyển nín khóc, túm lấy ống tay áo của Mộc Vương vội vàng nói: "Cha, cha đừng tức giận, thực sự không liên quan đến người khác!"
Mộc Vương dịu giọng nói: "Uyển Nhi, lòng con quá lương thiện, chuyện gì cũng muốn tự mình gánh vác, nếu không phải có kẻ bắt nạt con, làm tổn thương con quá sâu, sao con có thể đau khổ như vậy khi gặp cha! Uyển Nhi, cha xót con, con đừng nói nữa, cha tự có chừng mực."
Y Nhuận Quảng Nghĩa cau mày thật chặt, ngón tay khẽ động, đám ninja bên cạnh hắn dần dần lui về phía sau.
Mộc Vương trừng mắt nhìn Y Nhuận Quảng Nghĩa, mắng: "Các ngươi là kẻ nào! Một thân mùi tanh hôi của dã nhân Đông Dương! Chạy cái gì mà chạy! Có phải các ngươi đã bắt nạt con gái ta không!"
Y Nhuận Quảng Nghĩa dựng ngược lông mày, nghiêm nghị quát: "Ta là Y Nhuận Quảng Nghĩa! Ai nói ta muốn chạy! Ăn nói cho sạch sẽ chút!"
Mộc Vương nhìn Y Nhuận Quảng Nghĩa vài cái, cao giọng nói: "Uyển Nhi của ta sẽ không vì đám dã nhân Đông Dương các ngươi mà đau lòng!"
"Lâm Mộc Sâm, Mộc Vương đại nhân! Tạm thời bớt giận đi! Sự cưng chiều của ông đối với Lâm Uyển, ta đã được lĩnh giáo rồi!" Thủy Vương Lưu Xuyên cuối cùng cũng đứng dậy.
Mộc Vương Lâm Mộc Sâm cau mày nhìn lại, nói: "Thủy Vương Lưu Xuyên?"
Thủy Vương Lưu Xuyên nói: "Chính là ta."
Mộc Vương Lâm Mộc Sâm đánh giá Thủy Vương Lưu Xuyên một lượt, hỏi: "Lưu Xuyên nào?"
Thủy Vương Lưu Xuyên nói: "Lưu Xuyên này."
Mộc Vương Lâm Mộc Sâm nói: "Hỏi ngươi cũng bằng thừa, tin ngươi có mà điên! Thủy Vương Lưu Xuyên, chuyện con gái Lâm Uyển của ta là thế nào, vì sao lại đau lòng như vậy, mong ngươi cho ta biết!"
Thủy Vương Lưu Xuyên thở dài: "Hoa chẳng phải hoa, tình chẳng phải tình, gương sáng hoa vô vọng, si tình chịu chẳng kham."
Mộc Vương Lâm Mộc Sâm lắc đầu nói: "Đây là tình táng của Thủy gia, con cái Mộc gia không có mấy thứ chấp niệm hoa mỹ này! Thủy Vương Lưu Xuyên, ngươi muốn nói thì nói, ta không muốn đố chữ với ngươi. Là ai? Có phải Điền Vấn của Thổ gia không? Hắn đâu rồi?"
Lâm Uyển gọi: "Cha, người đừng hỏi nữa, chúng ta đi thôi, con sẽ từ từ kể người nghe."
"Là ta! Là ta Hỏa Tiểu Tà đã bắt nạt Lâm Uyển! Mộc Vương đại nhân, ta cảm thấy ta nên chịu phạt! Tất cả đều là ta! Trách nhiệm đều là của ta!" Ngay lúc này, Hỏa Tiểu Tà đứng ra, cao giọng nói.