Trịnh Hữu Vi gật đầu, lại hỏi Đinh bảo trưởng: "Tình hình bên dưới thế nào, ngươi có nhìn thấy không?"
Đinh bảo trưởng vội vàng đáp: "Bên dưới có một hồ lớn màu đen, trong nước có bẫy rập, mấy phu phen dò đường của chúng tôi đều đã bỏ mạng, không sao tiến thêm được. Sau đó, Trương Tứ Gia từ Phụng Thiên đến, dẫn theo Câu Tử binh, thả dây thừng từ đỉnh động xuống, bắc một chiếc cầu dây, rồi tất cả đều chui xuống cái hang ở giữa hồ. Tôi dẫn người quay lên, chỉ biết có vậy, lời nào cũng là sự thật! Đại gia, lũ Nhật lùn kia dùng tính mạng chúng tôi để dò đường, tôi cũng hận bọn chúng lắm."
Trịnh Hữu Vi khẽ cười, nói: "Rất tốt!" Dứt lời liền xoay người rời đi.
Đinh bảo trưởng kêu lớn ở phía sau: "Đại gia! Đại gia! Chúng tôi đều là bách tính vô tội, cầu xin ngài tha mạng!"
Trịnh Hữu Vi chẳng buồn để ý, đi thẳng ra khỏi lều, thản nhiên nói với gã đại hán bên cạnh: "Đám người này không màng liêm sỉ, mờ mắt vì tiền, làm việc cho giặc Oa, chịu sự nô hóa của lũ chó Mãn đã sâu, chẳng còn chút khí phách Hán gia nào. Không phải Hán gian thì cũng là Mãn nô, giữ lại tất sẽ thành tai họa! Phùng Luân đà chủ, giết sạch bọn chúng đi."
Gã đại hán được Trịnh Hữu Vi gọi là Phùng Luân đà chủ thoáng ngẩn người, nhưng lập tức chắp tay đáp: "Rõ!"
Phùng Luân phất tay, mấy gã đại hán đang giơ cao đuốc bên cạnh lều hiểu ý, ra hiệu một cái, hơn mười người liền rút đao chui vào trong lều. Chỉ nghe Đinh bảo trưởng kêu lên mấy tiếng "tha mạng" đầy đau đớn, ngay sau đó trong lều vang lên tiếng đao chém phập phập, rất nhanh đã trở lại tĩnh lặng.
Trịnh Hữu Vi đi ra khoảng đất trống, bỗng xoay đầu, thấy phía bên cạnh có hai người đang dìu một gã đàn ông đầy máu me chạy tới.
Gã đàn ông đầy máu me vừa nhìn thấy Trịnh Hữu Vi, tinh thần liền chấn động, quỳ phịch xuống dưới chân ông ta, cố hết sức kêu lên: "Trịnh hội trưởng! Trong thung lũng phía tây, chúng ta đụng phải cường địch, tất cả đều mặc đồ đen, bịt mặt, thương vong của chúng ta vô cùng thê thảm!"
Trịnh Hữu Vi trợn trừng mắt, lộ ra sát khí nồng đậm, quát: "Cái gì? Bọn chúng ăn mặc thế nào?"
Gã đàn ông đầy máu cố sức báo cáo: "Là bọn ăn mặc như Nhẫn giả! Có chừng hơn mười tên, bất ngờ tập kích chúng ta! Chúng ta nghênh chiến trong lúc vội vàng, cả tổ ba mươi người bị bọn chúng chém chết một nửa! Đám người ăn mặc kiểu Nhẫn giả này chỉ để chúng ta giết chết ba tên, bị thương bốn năm tên, số còn lại đã chuồn mất vào rừng rậm phía tây. Trịnh hội trưởng, đều là tại thuộc hạ vô năng! Là thuộc hạ khinh địch!"
Trịnh Hữu Vi trầm giọng nói: "Có thể khiến hơn nửa cao thủ phân đà Hồ Nam thương vong, lại còn làm cho ngươi - Hồ Tiểu Đao, đệ nhất đao thủ Hồ Nam - bị thương thành thế này, xem ra bọn Nhật Bản cũng không phải toàn là lũ túi cơm túi rượu! Ngươi lui xuống băng bó, nghỉ ngơi cho tốt!"
Gã đàn ông đầy máu đấm ngực dậm chân, vô vô cùng não, quỳ rạp dưới đất không chịu đứng dậy, khẩn khoản xin Trịnh hội trưởng ban cái chết.
Trịnh Hữu Vi không thèm để ý, phất phất tay, gã đàn ông đầy máu kia liền bị người ta kéo ra ngoài.
Mấy người kia vừa đi không xa, lại thấy bảy tám người bước nhanh đến. Hai người đi đầu, một kẻ ăn mặc như công tử nhà giàu, kẻ còn lại là một vị hòa thượng.
Vị công tử nhà giàu kia chạy vội đến, quỳ phịch xuống trước mặt Trịnh Hữu Vi, kêu lên: "Cha! Hài nhi bị chuyện thế tục của nhà họ Hỏa quấn chân, đến muộn một khắc, không thể giúp cha một tay, xin cha trách phạt."
Trong mắt Trịnh Hữu Vi thoáng hiện tia yêu thương, ông đỡ người kia dậy, nói: "Mau đứng lên đi, đứa con ngoan của ta! Con đã làm rất tốt rồi! Uất ức cho con rồi!"
Vị công tử cung kính đáp vâng, đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh vài lượt rồi phấn khởi cười nói: "Cha, cơ hội của chúng ta cuối cùng đã đến!"
Người này không phải ai khác, chính là con trai của Trịnh Hữu Vi, đệ tử chân truyền của Hỏa Vương Nghiêm Liệt, đối thủ kình địch của Hỏa Tiểu Tà — Trịnh Tắc Đạo.
Mà vị hòa thượng đứng cạnh Trịnh Tắc Đạo, lại chính là Khổ Đăng hòa thượng, người cùng nhập môn nhà họ Hỏa với Trịnh Tắc Đạo.