Bên tay phải của Evan Bell đang để trống, năm chỗ ngồi liền một mạch đều trống không, trông vô cùng trống trải, còn bên tay trái đang ngồi Alicia Keys. Sự sắp xếp ngày hôm nay của ban tổ chức rất thú vị, phải biết rằng ba năm trước, Evan Bell và Alicia Keys vốn là đối thủ cạnh tranh vẫn luôn được truyền thông thổi phồng, dưới ngòi bút của truyền thông, hai người thậm chí hận không thể xé xác đối phương. Mặc dù sau đó khi hai người gặp nhau tại Grammy, từng có dịp trò chuyện, nhưng giao tập giữa hai người thực ra không nhiều lắm. Hôm nay không biết ban tổ chức nghĩ thế nào, lại xếp hai người ngồi cạnh nhau.
Lúc nhìn thấy Alicia Keys ngồi xuống, Evan Bell liền khách sáo nói: "Chúc mừng, album lần này rất xuất sắc." Những lời xã giao nịnh nọt trong các dịp xã hội đằng nào thì cũng chẳng mất tiền, nói thêm vài câu đơn giản hơn nhiều. Alicia Keys đã giành được tám đề cử.
Alicia Keys cũng mỉm cười đáp lại: "Album "Three" của cậu bài nào cũng hay tuyệt." Alicia Keys liếc nhìn chỗ ngồi trống bên cạnh, động tác ngồi xuống cũng khựng lại đôi chút.
Evan Bell nhìn thấy động tác của Alicia Keys, cười nói: "Đây là chỗ của ban nhạc Maroon 5, bọn họ ra hậu đài chuẩn bị cho màn trình diễn mở màn rồi." Ban tổ chức đã sắp xếp ban nhạc Maroon 5 ở bên tay phải của Evan Bell. Năm nay Evan Bell đến tận phút cuối cùng mới quyết định tham gia lễ trao giải Grammy, thế nên màn trình diễn mở màn tự nhiên không thể giao cho cậu được, dẫu sao việc này đòi hỏi phải trải qua nhiều lần tổng duyệt phối hợp mà. Còn ban nhạc Maroon 5 thì đã có được vinh dự này.
Ban nhạc Maroon 5 vừa được đề cử hạng mục Nghệ sĩ mới xuất sắc nhất năm, đồng thời còn trở thành khách mời cho màn biểu diễn mở màn của Grammy năm nay. Lúc trước Evan Bell từng dùng thân phận nghệ sĩ mới hai năm liên tiếp trở thành khách mời biểu diễn mở màn của Grammy, lần đầu tiên là diễn chung với U2, lần thứ hai thì một mình gánh vác. Năm nay, ban nhạc Maroon 5 cũng đã trở thành một trong những khách mời mở màn, bọn họ sẽ cùng với người dẫn đầu lễ trao giải năm nay là Queen Latifah, Gwen Stefani, Black Eyed Peas, Los Lonely Boys, Franz Ferdinand và nhiều nhóm nghệ sĩ khác cùng nhau mở màn theo hình thức hát liên khúc.
Nhìn từ danh sách khách mời mở màn có thể thấy được. Mặc dù danh sách đề cử là các bậc kỳ cựu chiếm thế thượng phong, nhưng để thu hút khán giả, khách mời mở màn lại lựa chọn một đội hình vô cùng trẻ trung.
Khi tất cả khán giả đều đã yên lặng xuống, bốn thành viên của Black Eyed Peas lần lượt xuất hiện trên sân khấu. Đây là một đội ngũ rất trẻ trung, bao gồm ba nam và một nữ ca sĩ chính, nhưng kinh nghiệm biểu diễn của bọn họ lại vô cùng phong phú. Hai thành viên của Black Eyed Peas bắt đầu hợp tác cùng nhau từ sớm nhất là năm 1989, nhưng mãi cho đến năm 2003 khi gặp được nữ ca sĩ chính Fergie, lúc đó mới tuyên bố sự ra đời chính thức của Black Eyed Peas. Trước đó, Black Eyed Peas vẫn luôn ở trong giai đoạn mò mẫm thử nghiệm. Sau khi gặp được Fergie, đã tạo ra phản ứng hóa học vô cùng mãnh liệt, vừa cho ra mắt album đầu tay đã được đón nhận nồng nhiệt.
Black Eyed Peas là một ban nhạc vượt qua nhiều thể loại âm nhạc. Hình thức hợp xướng funk hip-hop chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi âm nhạc soul, jazz, Latin và tinh thần biểu diễn trực tiếp, đã giúp bọn họ thành công chiếm giữ một chỗ đứng trong làng âm nhạc.
Phải thừa nhận rằng, âm nhạc của Black Eyed Peas sở hữu năng lượng khiến người ta sục sôi nhiệt huyết, đặc biệt là khi trực tiếp cảm nhận tại hiện trường, lại càng có thể lĩnh hội được cảm giác khoan khoái khi giai điệu khúc nhạc cuộn trào trong huyết quản, không kiềm chế được mà sẽ hòa mình vào hàng ngũ nhún nhảy. Mà khi ở trong một hiện trường như thế này, tiết tấu loại đó rất dễ lan truyền giữa người với người. Sau đó cùng hòa vào chung một tiết tấu, tận hưởng niềm vui đại cuồng hoan.
Black Eyed Peas năm nay nhờ vào "Let's Get It Started" mà giành được bốn đề cử bao gồm cả giải thưởng chung tổng hợp Album của năm. Cũng coi như là một ứng cử viên vô cùng sáng giá.
"Let's Get It Started" quả thực là một ca khúc rất thích hợp để cuồng hoan, tiết tấu nhanh chóng, âm thanh điện tử ma mị, ca từ đầy tính khiêu khích, đã khiến lễ trao giải Grammy lần thứ tư mươi bảy mở màn trong bầu không khí vui tươi ngập tràn.
Evan Bell theo giai đoạn bắt đầu vỗ tay gõ nhịp, đắm chìm trọn vẹn vào sự tận hưởng mà âm nhạc mang lại. Alicia Keys ngồi bên cạnh Evan Bell, cũng bị bầu không khí này lây nhiễm, vô thức gật đầu, vỗ tay hòa mình vào bầu không khí ăn mừng. Thực ra đâu chỉ có Evan Bell và Alicia Keys, rất nhiều những bạn trẻ khác ở xung quanh cũng đã gia nhập hàng ngũ vỗ nhịp, tựa như bây giờ không phải đang ở một lễ trao giải, mà là đang ở trong một buổi hòa nhạc đầy phấn khích.
Khi Black Eyed Peas kết thúc màn biểu diễn, Evan Bell và Alicia Keys đưa mắt nhìn nhau, trên trán của cả hai đều lấm tấm những giọt mồ hôi mỏng, mà nụ cười trên khuôn mặt cũng đồng điệu với nhau, ánh sáng trong ánh mắt lại càng lấp lánh tựa sao trời.
Thế nhưng ánh mắt của hai người cũng chỉ giao nhau trong chốc lát, Queen Latifah và Gwen Stefani đã cùng nhau xuất hiện trên sân khấu. Điều này có nghĩa là, màn biểu diễn thứ hai lại tiếp nối đến ngay.
Queen Latifah cũng là một nghệ sĩ hoạt động ở cả hai lĩnh vực, về mặt điện ảnh cô từng nhờ vào màn thể hiện xuất sắc trong "Chicago" mà giành được đề cử Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất của Oscar, còn về âm nhạc thì từ năm 1995 đã giành được giải thưởng Nam/Nữ ca sĩ nhạc rap xuất sắc nhất của Grammy. Mà Gwen Stefani với tư cách là chủ tịch kiêm ca sĩ chính của ban nhạc No Doubt, từ sớm đã nổi danh toàn cầu, cuối năm ngoái, cô đã rời khỏi ban nhạc No Doubt, phát hành album solo đầu tiên sau khi tách ra, điều này cũng mang lại cho cô nhiều lời tán tụng hơn nữa.
Gwen Stefani biểu diễn ca khúc chủ đạo trong album đầu tay của cô "What You Waiting For?", bài hát này có phần rap, là hợp tác cùng nữ ca sĩ rap Eve, còn lọt vào danh sách tranh giải của mấy hạng mục Grammy năm nay. Bây giờ, trên sân khấu mở màn, Queen Latifah với khả năng rap vô cùng xuất sắc, bên cạnh việc đảm nhận chiếc gậy chỉ huy của lễ trao giải Grammy năm nay, cũng cùng với Gwen Stefani cống hiến màn mở màn vô cùng đặc sắc.
Cho dù là Black Eyed Peas hay Gwen Stefani, bao gồm cả ban nhạc rock Los Lonely Boys lên sân khấu sau đó với ca khúc "Heaven", đều là những ca khúc có tiết tấu nhanh, đẩy bầu không khí hiện trường lên hết đợt cao trào này đến đợt cao trào khác. Khi ban nhạc Maroon 5 xuất hiện, Evan Bell đã hoàn toàn đứng dậy, giống như đi xem hòa nhạc vậy, vung vẩy tay phải của mình, cậu cũng chẳng hề che giấu sự ủng hộ của mình dành cho ban nhạc Maroon 5, còn huýt sáo một tiếng, tiếp thêm sự náo nhiệt cho bầu không khí vốn đã reo hò khắp nơi ở hiện trường.
Sau khi ban nhạc Maroon 5 lên sân khấu, ca khúc làm mưa làm gió nửa cuối năm 2004 của họ "This Love" vang lên khúc dạo đầu, tiếng reo hò ở hiện trường nhỏ dần, tất cả mọi người đều bắt đầu lắc lư cái đầu theo tiết tấu. Âm nhạc của ban nhạc Maroon 5 vốn dĩ là dòng nhạc pop-rock soul mới đầy ắp tính tiết tấu, khiến tinh thần sảng khoái, mà giọng hát của nam ca sĩ chính Adam Levine cũng mang theo sự bất cần đầy quyến rũ, phong cách này thể hiện vô cùng rõ nét trong "This Love", có thể dễ dàng khuấy động cảm xúc của tất cả khán giả.
Nhìn tiếng reo hò và thét chói tai của khán giả hiện trường, có thể cảm nhận rõ ràng rằng, mặc dù ban nhạc Maroon 5 "mới ra đời", nhưng bọn họ đã dùng âm nhạc của mình chinh phục không ít người.
Thực ra từ ban nhạc Maroon 5 đã chứng minh được một chuyện: nước Mỹ chưa từng thiếu những nghệ sĩ âm nhạc xuất sắc, trong số những nghệ sĩ âm nhạc vô danh tiểu tốt kia lại càng có vô số tác phẩm hay, chỉ là bọn họ đều thiếu đi một con đường để thể hiện bản thân. Giống như ban nhạc Maroon 5, album "Songs About Jane" này đã phát hành được hai năm rồi, vậy mà vẫn bị vất trên kệ hàng đóng bụi, không một ai phát hiện ra sự xuất sắc của album này, lại càng không có ai phát hiện ra tiềm năng được thể hiện ở dòng nhạc pop-rock mới của ban nhạc Maroon 5.
Sau khi Evan Bell phát hiện ra ban nhạc Maroon 5, đã dùng nền tảng Eleven Music, thông qua hãng đĩa Warner Music phát hành lại album "Songs About Jane", lại thu về thành tích tuyệt vời khó tin như ngày hôm nay. Cùng một album, kênh tuyên truyền khác nhau, chiến lược phát hành khác nhau, vậy mà lại tạo ra đãi ngộ một trời một vực như thế. Nhìn ban nhạc Maroon 5 trên sân khấu bây giờ, nghe ca khúc "This Love" đang càn quét khắp nước Mỹ này, thử hỏi có ai có thể ngờ rằng, bọn họ suốt nhiều năm qua đều phải dựa vào việc chạy show biểu diễn để duy trì sinh kế, thậm chí mấy lần nảy sinh ý định từ bỏ. Còn bây giờ, bọn họ đứng trên sân khấu của trung tâm Staples, biểu diễn mở màn cho lễ trao giải Grammy lần thứ 47, đón nhận tiếng reo hò và tràng pháo tay đến từ khắp nơi trên thế giới.
Kể từ sau lễ trao giải Grammy năm ngoái, làn sóng "chỉ có pop chứ không có nhạc" vẫn chưa từng ngừng lại, cho dù là sau khi "Three" ra đời nhận được vô số lời khen ngợi, tình huống này vẫn không hề thay đổi, bởi vì những người trong giới âm nhạc Mỹ đều biết rõ, bọn họ buộc phải khai quật thêm nhiều nghệ sĩ âm nhạc xuất sắc nữa, nếu không toàn bộ thị trường sẽ chỉ tiếp tục suy thoái mà thôi. Bây giờ, ban nhạc Maroon 5 rõ ràng lại một lần nữa làm một hình mẫu tiêu chuẩn cho giới âm nhạc.
Adam Levine đứng trên sân khấu giống như một kẻ phát cuồng vì biểu diễn, thỏa sức lắc lư cái đầu trên sân khấu, mồ hôi tung tóe khắp bầu trời. Khi các thành viên của Black Eyed Peas một lần nữa lên sân khấu, hòa giọng cùng ban nhạc Maroon 5 biểu diễn "This Love", bầu không khí toàn hội trường lại càng đạt đến đỉnh điểm, gần như hơn một nửa số người đều đứng dậy, hòa theo nhịp điệu vỗ tay. Mà Alicia Keys đứng bên cạnh Evan Bell cũng giơ cao hai tay, vỗ nhịp trên đỉnh đầu của mình, hoàn toàn là bộ dáng đắm chìm vào buổi hòa nhạc. Thỉnh thoảng, ánh mắt của hai người chạm nhau giữa không trung, đều sẽ nở nụ cười ngầm hiểu, cách ở chung thưởng thức âm nhạc thế này, ngược lại còn thoải mái hơn rất nhiều so với việc xã giao nịnh nọt lẫn nhau.
Cuối cùng, ban nhạc tân binh đến từ Scotland - Franz Ferdinand thực hiện màn biểu diễn khép lại, khúc ca "Take Me Out" đã vẽ nên một dấu chấm hết trọn vẹn cho màn liên khúc mở màn ngày hôm nay.
Các khách mời chịu trách nhiệm cho màn biểu diễn mở màn năm nay là một đội hình hoàn toàn trẻ trung, cho dù là ban nhạc Maroon 5, Franz Ferdinand lọt vào danh sách đề cử nghệ sĩ mới của năm, hay là Black Eyed Peas, Los Lonely Boys có thời gian ra mắt chưa lâu, hoặc là Gwen Stefani vừa mới tách solo đều đã củng cố kiên định con đường trẻ hóa của lễ trao giải Grammy: Dẫu sao thì ca sĩ trẻ mới có đủ sức hút đối với khán giả trẻ. Mà sự lựa chọn ba ban nhạc rock, cũng ngầm truyền tải sự tôn vinh của Grammy dành cho âm nhạc rock: năm nay là kỷ niệm năm mươi năm ngày sinh của âm nhạc rock.
Khi màn liên khúc kết thúc, toàn thể khán giả trong hội trường đều đồng loạt đứng dậy, tiếng reo hò hết đợt này đến đợt khác, giữa bầu không khí náo nhiệt, lễ trao giải Grammy chính thức mở màn.
Bùng nổ cầu phiếu tháng, cầu đặt đọc! Chương phụ sẽ đến sau.