Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 4276 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12.97 triệu người đón máy bay

❊ ❊ ❊

Sân bay quốc tế Cape Town tuy không thể so sánh với lượng hành khách thông qua tám mươi triệu lượt người của Sân bay quốc tế Hartsfield-Jackson Atlanta, nhưng cũng là sân bay quốc tế lớn thứ hai ở Nam Phi, lại càng là cánh cửa phía nam của toàn bộ châu Phi, khung cảnh tấp nập người qua lại diễn ra quanh năm suốt tháng.

Thế nhưng hôm nay, sân bay quốc tế Cape Town lại đón nhận một khung cảnh hoành tráng hiếm có mười năm mới gặp một lần. Mới chưa tới tám giờ sáng, đã bắt đầu có người tụ tập ở đại sảnh đón khách, người càng lúc càng đông, đến mười một giờ, đã có hơn ba nghìn người chen chúc đại sảnh đón khách chật như nêm cống. Hơn ba nghìn người này, xen lẫn hơn một trăm phóng viên đeo máy ảnh, vác máy quay, nhân viên trực ban của sân bay nhanh chóng nắm bắt được tình hình, những người này tất cả đều xuất hiện vì muốn chào đón sự ra mắt của Evan Bell.

Evan Bell đến Cape Town, lịch trình này từ đầu tháng giêng đã được công bố từ lâu, giai đoạn thứ hai trong chuyến lưu diễn thế giới "đầu tiên" của Evan Bell bắt đầu từ Cape Town, trải qua chuyến lưu diễn ở châu Phi, châu Á rồi mới hướng đến châu Âu, cuối cùng khép lại ở London vào ngày 28 tháng 6, sau đó trở về Mỹ tiếp tục tổ chức ba buổi hòa nhạc ở Boston và New York, hoàn thành toàn bộ hành trình lưu diễn.

Là một siêu sao đỉnh cao thế giới, Evan Bell rất có hy vọng trở thành ca sĩ đầu tiên kể từ thế kỷ 21 có doanh số album phá mốc trăm triệu, thành tích này dù ở thập niên 80, 90 khi thị trường âm nhạc phồn thịnh nhất, cũng vô cùng đáng nể, huống chi là thế kỷ 21 khi thị trường âm nhạc đang từng bước đi xuống. Sức hút mà Evan Bell sở hữu trên phạm vi toàn thế giới tuyệt đối là gây kinh ngạc.

Lần cập bến Cape Town này, không chỉ là một trạm dừng của chuyến lưu diễn thế giới "đầu tiên", mà còn là lần đầu tiên Evan Bell đặt chân lên lục địa đen kể từ khi chính thức ra mắt, tự nhiên đã thu hút vô số sự chú ý. Đặc biệt là trước có sự náo nhiệt ở Rio de Janeiro, sau có sự nhiệt tình ở Buenos Aires, Cape Town cũng hy vọng có thể để lại ấn tượng sâu sắc cho Evan Bell. Thế nên, vô số ca mê, ảnh mê đều đến sân bay chào mừng sự đến nơi của Evan Bell.

Lúc nhân viên sân bay quốc tế Cape Town đang họp bàn thảo luận nên tổ chức sắp xếp thế nào để ổn định lại đội ngũ đón máy bay, thì nhân viên đón máy bay vẫn đang nối đuôi nhau không ngừng cập bến hiện trường. Chưa tới mười hai giờ rưỡi, đại sảnh đón khách đã chen chúc chật ních, có ít nhất hơn tám nghìn đám đông tụ tập ở đại sảnh, nhét kín toàn bộ không gian. Điều này khiến cho những du khách bình thường đến Cape Town đều bị kẹt lại ở khu vực xuất cảnh, hoàn toàn không có cách nào rời khỏi sân bay.

Nhân viên trực ban của sân bay nhận thức được rằng, chuyến bay chở Evan Bell đến Cape Town sắp hạ cánh vào lúc một giờ kém mười lăm chiều, cộng thêm thời gian lấy hành lý, qua hải quan, thì chậm nhất cũng sẽ bước ra khỏi đại sảnh sân bay trước hai giờ. Thời gian còn lại của bọn họ không còn nhiều nữa, bọn họ buộc phải quyết đoán tổ chức thật tốt đội ngũ đón máy bay, không chỉ để cho lối đi rời khỏi sân bay khôi phục sự thông suốt, mà còn phải cẩn trọng tránh để xảy ra thương vong. Vì thế, mới xuất hiện cái khung cảnh náo nhiệt phi thường trên sân đỗ máy bay lúc Evan Bell hạ cánh.

Có tới hơn mười một nghìn bảy trăm nhân viên đón máy bay tụ tập trên sân đỗ, phía sau vẫn còn nhân viên không ngừng đến sân bay, chỉ có điều những người "đến muộn" này chỉ có thể ở lại bên ngoài đại sảnh đón máy bay để chờ đợi. Mà hơn một vạn người hâm mộ bước vào sân đỗ, thì đang vô cùng phấn khích nhìn chiếc máy bay mà Evan Bell ngồi từ từ hạ cánh xuống Cape Town.

Nhân viên sân bay vội vã trải thảm đỏ ra, sau đó sắp xếp hơn một vạn người hâm mộ đón máy bay đứng đều đặn ở hai bên thảm đỏ. Tấm thảm đỏ dài đúng ba trăm thước, bị bao vây kín mít không hở một lỗ. Nhân viên cảnh trực hậu cần sân bay ở hai bên thảm đỏ đứng căng thẳng trước mặt người hâm mộ, dựng lên một bức tường người, thời khắc đề phòng sự kiện bạo loạn bùng nổ.

Sau khi máy bay dừng hẳn, John liền thông báo tình hình cho tất cả hành khách thông qua hệ thống phát thanh trên máy bay, đồng thời gửi lời xin lỗi. Đến lúc đó, nhóm người Evan Bell sẽ tiên phong xuống thẳng máy bay ở sân đỗ, sau đó thông qua lối đi VIP đi vào bãi đậu xe, chờ đến khi đội hộ vệ và xe mở đường của cảnh sát thành phố Cape Town đến nơi. Sau đó, John sẽ tiếp tục điều khiển máy bay đến lối đi trống, để hành khách xuống máy bay theo quy trình bình thường.

Những hành khách bên trong máy bay biết được Evan Bell đang ở trên máy bay, hơn nữa khung cảnh hoành tráng bên ngoài lại vì Evan Bell mà đến, lập tức đều xôn xao hẳn lên. Khi Evan Bell bày tỏ lời xin lỗi của mình thông qua phát thanh trên máy bay, bầu không khí bên trong máy bay lại càng ồn ào náo động lật trời, rõ ràng mọi người đều cảm thấy vô cùng phấn khích trước khung cảnh hiếm có khó tìm trong đời này.

Evan Bell cúp hệ thống phát thanh trên máy bay xuống, sau đó thả lỏng tứ chi có phần cứng ngắc vì chuyến bay đường dài, hướng về phía John mà nói: "Tôi chuẩn bị xong rồi, xuất phát thôi!"

John nhìn Evan Bell một cái, có vẻ hơi ngẩn người, cuống họng cuối cùng chỉ nghẹn ra một câu: "Cứ thế này thôi á?" Anh nhận thức được rằng, Evan Bell hoàn toàn không hề thay trang phục, cứ thế này mà ra trận với thân hình nhẹ nhõm.

Evan Bell lúc này, mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng có hình vẽ nguệch ngoạc hình cây đàn guitar, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác vest casual một cúc tay lỡ màu đen, phối cùng một chiếc quần jeans đen, và một đôi giày vải cổ thấp màu xanh thiên thanh. Với bộ trang phục này, trong sự tùy ý mang theo sức sống tuổi trẻ. Dù John biết rằng, chiếc áo khoác được cắt may thời trang thịnh hành, cách phối đồ cũng vô cùng đơn giản mạnh mẽ, trên cổ còn treo một chiếc mặt dây chuyền hình chiếc lông vũ, cũng tô điểm thêm không ít cho toàn bộ bộ trang phục, nhưng bộ trang phục thế này có vẻ... không đủ long trọng. Dù sao thì bên ngoài chính là có hơn một vạn khán giả xếp hàng dài chào đón, đây hầu như là đãi ngộ đón máy bay đỉnh cấp nhất rồi.

Evan Bell lại không mấy bận tâm, phát hiện ra ánh mắt của John, anh cười ha hả nói một câu: "Đừng có nói là bây giờ đi mở khoang hàng ra, rồi tìm riêng một bộ lễ phục buổi tối ra nhé, như vậy thì quá gượng ép rồi." Evan Bell vươn bàn tay phải của mình ra, nắm lấy bàn tay phải của John: "Cảm ơn chuyến bay suôn sẻ suốt dọc đường này, đồng thời xin lỗi vì sự cố bất ngờ cuối cùng này."

Nói xong, Evan Bell liền bước về phía cửa ra, Teddy, Eden, Taylor Swift, Bruno Mars, Pháp Ngoại Cuồng Đồ... Một chuỗi dài người phía sau này, may là đại đa số nhân viên đã đến đây trước mấy ngày, đi đến sân vận động Green Point để dựng sân khấu, nếu không thì đội ngũ này còn phải hoành tráng hơn nữa.

Evan Bell trêu chọc Teddy ở phía sau: "Buổi hòa nhạc này còn chưa bắt đầu, mà đã được trải nghiệm trước cảm giác vạn người hò reo rồi, ngược lại đúng là một trải nghiệm vô cùng tuyệt vời." Lúc này, phỏng chừng cũng chỉ có Evan Bell là vẫn còn tâm trạng để đùa giỡn, ngay cả khối băng như Eden mà cũng có vẻ lạnh lùng hơn một chút, có thể nhìn ra sự căng thẳng dù chỉ là một chút trong nội tâm của anh ấy.

Dù toàn bộ đội ngũ đã đi theo Evan Bell lưu diễn suốt ba tháng trời, đã trải qua vô số tiếng hò reo và thét gào, nhưng những tràng pháo tay đó đều dành cho Evan Bell. Hôm nay, tất cả bọn họ đều phải cùng Evan Bell đối đầu trực diện với những tiếng ồn ào này, thứ âm thanh rung chuyển đất trời đó ập thẳng vào mặt, bọn họ không còn là người bàng quan nữa, mà với tư cách là "người trong cuộc" cùng nhau bị nhấn chìm bởi những tiếng hò hét giống như thủy triều này. Cho nên, căng thẳng là điều tất yếu, bọn họ sao có thể có được sự thoải mái dày dạn kinh nghiệm trận mạc như Evan Bell.

Cửa khoang máy bay được mở ra, ánh nắng mặt trời ấm áp dịu dàng của Cape Town ngay trong chớp mắt đã tràn xuống, Evan Bell đứng ở vị trí đầu tiên, đám đông đen kịt trước mắt giống như một tấm thảm rực rỡ sắc màu vậy, trải dài vô tận trong tầm mắt.

Cơn gió ôn hòa mang theo tiếng hò reo kinh thiên động địa ập thẳng vào mặt, trong chớp mắt đã lấp đầy toàn bộ khoang máy bay, cái khí thế suýt chút nữa muốn làm rung chuyển cả máy bay đó, khiến cho chất adrenaline của tất cả mọi người không kìm được mà bắt đầu tăng tốc độ bài tiết.

Evan Bell bước về phía trước nửa bước, toàn bộ dáng người liền từ trong bóng râm xuất hiện trong tầm mắt của tất cả mọi người. Tiếng hò reo tiếng thét gào lập tức mất đi sự kiểm soát, thứ âm thanh hòa quyện vào một chỗ mang theo khí thế vô địch quét ngang vạn quân lao tới. Evan Bell chỉ cảm thấy tiếng gió, ánh nắng trước mắt đều bị tiếng thét gào xé nát thành từng mảnh, anh giống như một con kiến nhỏ bé, ngốc nghếch đứng trên bãi cát, rồi trơ mắt nhìn cơn sóng thần cao gần trăm tầng nhà với tốc độ vượt qua cả xe lửa hung hăng lao chồm hổm nện thẳng vào mình, cái cảm giác chấn động phá vỡ mọi thứ đó, không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả.

Ù... ù... Tiếng gió phần phật thổi cho mái tóc ngắn vừa tới tai của Evan Bell rối bù cả lên, lộ ra đường nét của cả khuôn mặt, phản chiếu ánh hào quang của ánh nắng mặt trời, khiến người ta gần như muốn cúi đầu bái lạy, lúc này há lại không phải là một loại bái lạy hay sao? Evan Bell đứng thật cao ở cửa khoang máy bay, hơn một vạn người hâm mộ ở phía dưới với tư thế tôn kính sùng bái nhất, dùng cách thức trực tiếp và mộc mạc nhất để bày tỏ sự kích động trong nội tâm của bọn họ.

Cho dù Evan Bell đứng ở phía trước nhất, cản lại phần lớn lực chấn động ở phía trước, nhưng Teddy, Eden và những người đứng ở phía sau vẫn bị chấn động mạnh. Nhìn ra từ bờ vai, bên sheng của Evan Bell, đại dương đang cuồn cuộn đó đang nhe nanh múa vuốt với một thái độ điên cuồng, bất kỳ ai đứng trước khung cảnh này cũng đều nhỏ bé đến mức phỏng chừng bất cứ lúc nào cũng sẽ bị nuốt chửng. Mà Evan Bell, chính là nhân vật cốt lõi nắm giữ đại dương có sức mạnh hủy diệt trời đất này.

Evan Bell vẫy vẫy bàn tay phải của mình, biển người ở phía dưới bên phải liền nổi sóng cồn cào; Evan Bell bước lên trước nửa bước, biển người ở phía dưới không kìm được bắt đầu trào dâng về phía trước; Evan Bell bước lên bậc thang đầu tiên, tiếng khóc hòa lẫn trong tiếng thét gào, nước mắt hòa lẫn trong ánh nắng mặt trời, bắt đầu lan tỏa như sương mù buổi sớm.

Trong lúc mơ màng, trong tâm trí Evan Bell hiện lên khung cảnh kinh điển ma quỷ tung hoành của "Perfume", những người trước mắt chính là "phàm phu tục tử" mà anh lại sở hữu năng lực chi phối vận mệnh của tất cả mọi người. Vào khoảnh khắc này, khí phách hào hùng nắm giữ toàn thế giới trong lòng bàn tay lập tức bành trướng lên.

Evan Bell bước lên một bước, đứng lên trên bậc thang. Cơn cuồng phong hoành hành hung hăng thổi tới, khiến Evan Bell suýt chút nữa đứng không vững, cơ thể không kìm được mà lảo đảo một chút. Khí phách hào hùng trong lòng lập tức hóa thành một trận gió mát, hòa tan vào trong tự nhiên vốn cường đại hơn anh, cuối cùng ngưng kết ở khóe miệng Evan Bell, biến thành một nụ cười rạng rỡ.

Dù cho anh rốt cuộc có phải là vị vua thống trị thế giới hay không, nhưng ít nhất, trong thế giới âm nhạc của anh, anh sở hữu quyền kiểm soát tuyệt đối. Mà biển người cuồn cuộn trước mắt này, chỉ đơn giản là phần nổi của tảng băng chìm trong biển người mênh mông thuộc thế giới âm nhạc của anh mà thôi.

Bùng nổ cầu phiếu tháng, cầu đặt mua! Lát nữa vẫn còn một chương nữa. (Còn tiếp!~!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1227
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.