Mối quan hệ giữa Dương Thần và Tường Vi gần như là bí mật, thế nên có người tìm đến quán bar ROSE để gặp Dương Thần, bắt buộc phải khiến Dương Thần chú ý.
“Ai?”
“Chanel.” Tường Vi mím môi cười, có chút tinh quái.
Dương Thần phải tốn bao nhiêu công sức mới nhớ ra Chanel là ai! Chẳng phải là Chu Đông Thành sao!!
Ngày đó khi thảm sát những kẻ cầm đầu Tây Minh Hội, không nảy sinh xung đột trực tiếp với Đông Hưng, cũng nhờ vào màn thể hiện xuất sắc của cô nàng Chanel. Thú thực, ngoài việc không chịu nổi những cái liếc mắt đưa tình mà Chanel dành cho mình, thì đối với "cậu" Chu Đông Thành, Dương Thần vẫn khá là thiện cảm.
“Cậu ta đến làm gì?”
Thấy dáng vẻ như lâm đại địch của Dương Thần, Tường Vi cười khúc khích: “Em cũng không biết nữa, cô Chanel chỉ đến làm màu một chút, muốn gặp anh ở đây, nhưng vừa đúng lúc anh đi công tác, nên cậu ấy đành công cốc.”
“Lần sau nếu cậu ta đến, em bảo với cậu ta rằng muốn tìm đàn ông thì đi tìm những người có cùng chí hướng, anh không chơi kiểu đó.” Dương Thần nói với gương mặt tái mét.
Tường Vi trêu chọc: “Cô Chanel xinh đẹp thế cơ mà, em là phụ nữ còn thấy ghen tị nữa là, anh là kẻ háo sắc như vậy mà không động lòng sao?”
Dương Thần cảm thấy người phụ nữ này nếu chiều hư rồi sẽ khó bảo, lập tức ngồi dậy, ôm ngang Tường Vi đặt lên đùi mình, giơ tay đánh mạnh xuống cặp mông tròn trịa trắng hồng kia!
“Chát! Chát! Chát!”
Đánh liên tiếp ba cái, để lại vệt tay ửng đỏ, làn da săn chắc run lên, khiến Tường Vi phát ra ba tiếng “hừ hừ” rên rỉ, khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt long lanh xuân tình.
“Còn dám nói nữa không!?” Dương Thần giả vờ tức giận hỏi.
Tường Vi sợ sệt lắc đầu, bĩu môi đầy nũng nịu, chỉ là nụ cười trong mắt vẫn còn đó.
Dương Thần thầm thở dài, thời buổi này chẳng sợ kẻ hung hãn, chỉ sợ kiểu “giở giọng nhu tình” như Chu Đông Thành kia, cũng giống như loại võ công lấy nhu thắng cương, vô chiêu thắng hữu chiêu, khiến người ta sợ hãi từ tận bên trong!
Đẹp trai đúng là cái tội mà...
Sau khi ôm Tường Vi ngủ một đêm, Dương Thần vẫn phải ngoan ngoãn đi làm. Thực tế, cả tuần không gặp nhóm nữ đồng nghiệp ở văn phòng, anh cũng có chút nhớ nhung, không thì sao gọi là đàn ông buồn tao (thâm trầm, kín đáo) được.
Xách theo túi lớn túi nhỏ bữa sáng bước vào văn phòng, Dương Thần lại phát hiện người trong văn phòng ít đi nhiều, rất nhiều chỗ ngồi trống không, bèn thắc mắc hỏi Trương Thải xem đã xảy ra chuyện gì.
Trương Thải đang cắm cúi gõ văn bản, nhìn thấy Dương Thần thì đau khổ bĩu môi: “Dương Thần, anh cuối cùng cũng về rồi, anh không biết mấy ngày nay chị em khổ sở thế nào đâu. Show diễn thời trang mùa thu sắp bắt đầu, khiến bọn em chạy đôn chạy đáo. Không biết gần đây công ty lại có dự án trọng điểm gì, chị Minh Ngọc cứ thúc giục bọn em đi đòi mấy khoản nợ đọng, lại còn bắt mỗi người phải hoàn thành chỉ tiêu. Bọn em chẳng khác nào lũ ruồi không đầu chạy loạn cả lên...”
Dương Thần biết nội tình, nghĩ là lần hợp tác này với Trường Lâm Truyền Thông và Mộ Vân Tập Đoàn cần lượng vốn đầu tư lớn, nên mới khiến những nữ quan hệ công chúng này bận rộn không ngừng. Mà chìa khóa của việc này, trước khi ký hợp đồng sẽ không công khai ra ngoài, nên những cô gái tội nghiệp này bận đến mức chẳng biết vì sao mình bận.
“Ơ, bữa sáng!” Trương Thải nhìn thấy bữa sáng trên tay Dương Thần, đôi mắt to xinh đẹp sáng lên, trực tiếp cướp lấy túi bánh bao áp chảo, vui vẻ ăn lấy ăn để.
“Nhìn dáng vẻ này của em, mấy hôm nay không ăn sáng tử tế à?” Dương Thần đau lòng nói.
Trương Thải phồng đôi môi nhỏ lên: “Chứ sao nữa... quen ăn bữa sáng anh mang rồi, mọi người cơ bản đều quên mua đồ ăn sáng luôn.”
Dương Thần rất hài lòng với câu trả lời này, không ngờ mình đã có địa vị quan trọng đến thế, không khỏi lâng lâng.
Phát xong bữa sáng, quay về chỗ ngồi, thấy người gần nhất là Triệu Hồng Yến hôm nay mặc bộ váy công sở màu hồng nhạt, tóc xõa ngang vai, đeo một chiếc kẹp tóc màu vàng chanh, đôi chân vẫn là lớp tất đen quyến rũ, cả người trông có sức sống hơn trước vài phần, xem ra đã thoát khỏi đám mây mù của bạo lực lạnh trong gia đình.
Triệu Hồng Yến thấy Dương Thần quay lại, ngẩng đầu lên cười khẽ đầy vẻ thẹn thùng: “Đi công tác thuận lợi chứ?”
“Không hẳn là thuận lợi, nhưng đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi lại quan tâm đến cô hơn, chuyện đã giải quyết xong chưa?”
Triệu Hồng Yến thu lại nụ cười, nghiêm túc gật đầu: “Tôi đã cắt đứt quan hệ với người nhà họ Dư rồi, làm xong thủ tục ly hôn, tuy cuối cùng không vui vẻ gì, nhưng ít nhất sau này không phải chịu khổ nữa.”
“Nếu người nhà họ, nhất là cái tên Dư Huy đó còn quấy rầy cô, cứ trực tiếp nói với tôi. Đúng rồi... bố cô phẫu thuật thế nào?”
Triệu Hồng Yến cảm kích nói: “Yên tâm đi, cặp anh em nhà đó bị Lâm tổng làm cho sợ khiếp vía, cứ lo lắng tài sản gia tộc có bị thu mua hay không. Còn bố tôi, bác sĩ nói đã tìm được nguồn thận rồi, hiện tại kinh phí cũng đầy đủ, định vài ngày nữa khi sức khỏe bố tôi tốt hơn sẽ phẫu thuật, tỷ lệ thành công vẫn rất cao. Có được cục diện ngày hôm nay, đều nhờ anh đấy.”
“Là nhờ công của tổng giám đốc thì có, tôi chỉ động mồm động mép, đuổi vài con ruồi thôi.” Dương Thần cười vô tư.
“Không giống nhau, nếu không phải là anh, tôi đã chẳng có can đảm đi đến bước này.” Triệu Hồng Yến đột nhiên tươi cười rạng rỡ, “Nếu là thời cổ đại, có phải nên lấy thân báo đáp không?”
Dương Thần ngượng ngùng gãi mũi: “Đừng đùa kiểu đó chứ, anh vừa về là em đã quyến rũ anh rồi.”
“Tôi cũng là “hàng đã qua sử dụng” rồi, sự kiêu kỳ của phụ nữ với tôi cũng chẳng quan trọng, chúng ta quen nhau thế này rồi, muốn quyến rũ thì cứ quyến rũ thôi.” Triệu Hồng Yến đỏ mặt, trêu đùa.
Trong đầu Dương Thần hiện lên cảnh tượng hôm nọ thò tay vào trong chiếc quần lót ren của Triệu Hồng Yến, lúc này nhìn thấy cô thiếu phụ mới ly hôn, đầy vẻ chín muồi quyến rũ, không khỏi thấy trong lòng nóng rực.
Không phải Dương Thần cứ thấy phụ nữ là phát tình, bản thân anh cũng rất bất lực. Căn bệnh quái lạ kia mang đến cho anh ngoài nỗi đau như gông cùm, còn có vài ảnh hưởng kỳ quái... ví dụ như trong chuyện chăn gối, khả năng bền bỉ đặc biệt mạnh mẽ, đây cũng là lý do người có thể lực cực tốt như Tường Vi cũng không chịu nổi. Còn một tác dụng phụ nữa là khả năng kiểm soát hormone rất yếu, khá khó lòng từ chối sự quyến rũ của phái nữ. Có lẽ đây cũng là do thần kinh đại não bị biến dị.
Nếu không thì, với tính cách của Dương Thần, có khi đã sớm từ chối những cô gái thanh thuần, nữ sinh trung học như Lý Tinh Tinh, Đường Đường rồi, việc gì phải dấn thân vào vũng nước đục này? Cứ dây dưa không dứt mãi như vậy.
Đang nghĩ những chuyện này, điện thoại đột nhiên vang lên, nhìn kỹ, hóa ra là Lý Tinh Tinh gọi tới.
“Alo, Tinh Tinh.”
Lý Tinh Tinh ở đầu dây bên kia dường như thở phào nhẹ nhõm, trách móc: “Anh Dương, sao mấy ngày nay điện thoại của anh không gọi được, em còn tưởng đã xảy ra chuyện gì rồi.”
Dương Thần ngẩn người, điện thoại này là Lâm Nhược Khê đưa cho, anh cũng chẳng để ý phạm vi sử dụng, không ngờ đi Hồng Kông lại không gọi được. Lâm Nhược Khê này cũng keo kiệt quá, tiền nhiều tiêu không hết, mà đăng ký cái chuyển vùng quốc tế cũng không nỡ!
Thực ra là anh hiểu lầm Lâm Nhược Khê rồi, chuyện đăng ký điện thoại, Lâm Nhược Khê sao tự đi làm được, đương nhiên giao cho cấp dưới xử lý. Tổng giám đốc không nói rõ làm dịch vụ gì, thì cấp dưới cứ làm cái nào rẻ tiền một chút, tiền thừa bỏ túi riêng chẳng tốt hơn sao?
Bất lực, Dương Thần đành kể sơ qua chuyện đi Hồng Kông công tác, rồi hỏi Lý Tinh Tinh có chuyện gì.
Lý Tinh Tinh cũng không hỏi nhiều, trực tiếp nói: “Em muốn nói với anh Dương, em chuyển ra ngoài ở rồi...”
Trước đó đã từng nói muốn chuyển ra ngoài ở để tránh mẹ Lý liên tục giục cô yêu đương kết hôn, không ngờ cô nhóc này lại chuyển đi nhanh thế.
Một cô gái trẻ xinh đẹp, một mình sống ở thành phố lớn này, tuy chỉ cách xa bố mẹ một đoạn ngắn, nhưng đó hoàn toàn là hai khái niệm. Dù là tự chăm sóc bản thân hàng ngày, hay vấn đề an toàn, đều không thể xem thường.
Dương Thần lập tức hỏi địa chỉ chuyển đến, Lý Tinh Tinh cười nói: “Anh còn nhớ cô nhi viện lần trước em dẫn anh tới không? Ngay gần đó, là mấy tòa chung cư mười tầng, em thuê một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, mỗi tháng một ngàn tệ, tuy hơi đắt tí, nhưng được cái nhà mới sửa sang đẹp, môi trường cũng ổn, quan trọng hơn là đi xe buýt đến trường thuận tiện, lại còn có thể thường xuyên ghé cô nhi viện thăm các em nhỏ.”
Dương Thần không rõ mức lương cụ thể của Lý Tinh Tinh là bao nhiêu, nhưng tiền thuê nhà một ngàn một tháng đối với một giáo viên trẻ mà nói, chắc chắn không hề rẻ.
“Để lúc nào rảnh anh qua đó xem có giúp được gì không.” Dương Thần không yên tâm, đối với cô gái mà anh quen biết ngay khi vừa về nước, luôn coi như em gái này, anh vẫn rất quan tâm.
Lý Tinh Tinh vội nói trên điện thoại là không cần: “Anh Dương, em còn chưa sắp xếp xong nhà cửa đâu, em chỉ báo với anh một tiếng để tránh đến lúc đó anh trách em không thông báo sớm.”
“Chính vì em chưa sắp xếp xong nên anh mới qua xem, giúp em làm gì đó, còn cả các thiết bị an ninh xung quanh nữa, những cái này rất quan trọng.” Dương Thần không cho phép từ chối.
Lý Tinh Tinh im lặng một lúc, khẽ đáp một tiếng, rõ ràng được quan tâm như vậy, cô vẫn rất vui.
Cúp máy, Dương Thần nghĩ ngợi một chút, giúp Lý Tinh Tinh lo liệu nhà mới chắc chắn tốn không ít tiền. Nghĩ đến tiền, lại nhớ tới chuyến đi Hồng Kông lần này, tờ séc một triệu đô lấy được từ chỗ “tên ma chết” Lý Mộ Thành đó, cũng là lúc nên chuyển tiền vào tài khoản của mình rồi.
Thấy Dương Thần vừa ngồi xuống, nghe điện thoại xong đã đứng dậy định đi, Triệu Hồng Yến đầy vẻ nghi hoặc: “Là con gái à?”
“Ừm, coi là vậy đi, con gái của một người bạn cũ.” Dương Thần nói.
“Quả nhiên là nữ sinh trẻ tuổi có sức hút, những người đàn bà có tuổi như bọn tôi không được ưa chuộng nữa rồi.” Triệu Hồng Yến ai oán nói.
Dương Thần bước tới, đưa tay véo nhẹ lên khuôn mặt trắng mịn của Triệu Hồng Yến: “Cô già chỗ nào, véo một cái là ra nước ngay.”
Triệu Hồng Yến nũng nịu lườm anh một cái: “Đừng có động tay động chân, anh tưởng tôi muốn anh đụng vào thật à, đi nhanh lên đi!”
Dương Thần cười khổ, phụ nữ là vậy đấy, anh không đụng vào thì cô ấy quyến rũ anh, anh đụng vào chút thì cô ấy lại thấy ấm ức, không vui.
Cả trong nhà lẫn ngoài đường, đều khó chiều, Dương Thần buồn bực nghĩ.
Hơn nửa tiếng sau, Dương Thần lái xe đến trụ sở Trung Hải của Ngân hàng Hoa Hạ, xung quanh đều là khu thương mại sầm uất, dòng người xe cộ qua lại tấp nập, ồn ào huyên náo.
Bước vào trong đại sảnh ngân hàng, bên trong không nhiều người, khoảng hơn chục khách hàng, một số ít người đang ngồi ở khu vực chờ.
Sau khi lấy số thứ tự, Dương Thần cũng ngồi vào khu vực nghỉ chờ xếp hàng, nhưng vừa định ngồi xuống, bỗng nhiên nhìn thấy bên cạnh chỗ ngồi, vậy mà lại có một “người quen” đang cười tủm tỉm nhìn mình.