Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 2681 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 169
Cái "cán súng" ấy

❊ ❊ ❊

Khoảng năm phút trước, khi chị em nhà họ Thái vừa chạm mặt ở bên ngoài thì bên trong đại sảnh ngân hàng cũng xảy ra một màn đầy kịch tính...

Bảy tên cướp sau khi trấn áp cảnh sát đã vơ vét gần như sạch sành sanh tài nguyên có thể cướp được trong ngân hàng, đang chuẩn bị bắt vài con tin để rồi lái xe tẩu thoát như hai lần trước, quá trình cướp bóc diễn ra vô cùng trôi chảy.

Thế nhưng, khi tên cầm đầu bịt mặt vô tình liếc mắt nhìn thấy Đường Uyển đang đứng sau Dương Thần, gã liền lộ ra vẻ tham lam vô hạn, đôi chân không sao nhấc lên nổi nữa.

Phải nói rằng, một người phụ nữ tràn đầy nét quyến rũ mặn mà như Đường Uyển có sát thương cực lớn đối với cánh đàn ông tráng kiện. Đặc biệt là trong khoảnh khắc kích động sau khi đã cướp ngân hàng thành công đến ba lần liên tiếp, sự hưng phấn của bọn cướp đã lên đến đỉnh điểm. Cảm giác sảng khoái, vui sướng dâng trào trong lòng khó mà diễn tả bằng lời, khiến chúng cần một kênh để giải tỏa.

Trong thời khắc như vậy, thần kinh của bọn cướp đang ở giai đoạn hưng phấn nhất, sự tiết ra các loại hormone tự nhiên cũng tăng nhanh gấp bội. Khi nhìn thấy gương mặt nghiêng đầy phong tình thục nữ của Đường Uyển, cái mông đầy đặn được bao bọc dưới lớp váy ngắn bó sát, lại thêm sự cám dỗ của bộ đồng phục như nữ nhân viên văn phòng hay tiếp viên hàng không, tên đại hán cao lớn này không nảy sinh dục vọng bồng bột mới là chuyện lạ!

Hắn cần một người đàn bà!

Mấy tên cướp còn lại thu dọn xong xuôi, đang định rời đi thì thấy đại ca cầm đầu cứ trừng trừng nhìn một người phụ nữ không rời mắt, chúng liền tò mò nhìn theo. Cái nhìn này khiến cả đám lập tức nảy sinh tà niệm.

Trong đó, một tên cướp giọng khàn khàn cười đểu: "Hắc hắc, đại ca muốn 'xơi' cô ả này thì cứ việc, dù sao bọn mình đi sớm hay muộn cũng đều đi được cả. Hiếm khi gặp được em ngon thế này, anh em mình luân phiên vui vẻ một chút rồi hẵng đi, thế nào?"

"Mông con nhỏ này tròn thật, nhìn là muốn 'nện'..." Một tên cướp khác liếm môi, chép chép miệng.

"Đâu chỉ mông tròn, mày nhìn xem hai quả trứng thịt ở ngực cô ta bị ép thành cái dạng gì kìa, ha ha..."

Cả đám cướp cười ha hả, đứng bình phẩm Đường Uyển đang ngồi co quắp ở đó, chỉ trỏ đủ kiểu.

Đường Uyển thấy nhục nhã vô cùng, chưa bao giờ có kẻ nào dám chỉ trỏ cô thô tục như vậy, giống như đang ở chợ xem thịt lợn, phân chia bộ phận ra mà đánh giá, lời lẽ còn hạ đẳng đến mức ấy.

Khuôn mặt vốn trắng bệch nay ửng lên một tầng hồng vân, nhưng nỗi sợ cái chết khiến Đường Uyển không dám đứng dậy phản kháng lại những tên hung đồ đang cầm súng này. Thân phận, địa vị, tiền bạc, cái vẻ kiêu kỳ sang trọng đó vào lúc này mới thật yếu đuối làm sao.

Chưa bao giờ cô lại có khao khát muốn tìm một người đàn ông ôm lấy rồi òa khóc như lúc này. Lệ cay hoen mi, trong nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng, mấy tên hung đồ kia đã rục rịch tiến lại gần.

"Đại ca, anh cứ để súng đó, lên 'giải quyết' con nhỏ này trước đi, rồi anh em mình sau", một tên cướp đề nghị.

Tên đại hán bịt mặt cũng chẳng từ chối, gã vốn đã không nhịn nổi nữa, tiện tay ném súng cho đồng bọn, bắt đầu cởi thắt lưng quần rồi tiến về phía Đường Uyển.

Đường Uyển hít thở dồn dập, theo bản năng lại lùi sâu hơn về phía sau Dương Thần, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng lại càng ngày càng mãnh liệt.

Lẽ nào cô lại bị một tên cướp thô bỉ cưỡng bức ngay tại nơi đông người thế này?!

Nghĩ đến cảnh đó, tâm Đường Uyển như tro tàn, thậm chí cô còn có ý định cắn lưỡi tự vẫn!

"Hắc hắc, còn ngại à? Cô tưởng mình trốn thoát được sao? Phục vụ gia đây cho tốt, bảo đảm hôm nay cô sống sót mà rời khỏi đây..." Tên cướp cười lãng, trong đôi mắt lộ ra qua lớp mặt nạ đen chứa đầy vẻ tham lam mê đắm.

Sự việc đã đến nước này, Dương Thần vốn đang ngồi đó không động đậy, cuối cùng cũng chỉ đành nhúc nhích một chút. Người khác thì cậu có thể mặc kệ, nhưng Đường Uyển dù sao cũng là người quen, huống hồ một mỹ nữ thế này bị một con thú cắn xé thì Dương Thần cũng thấy khó mà ngó lơ được.

"Này, lấy được tiền rồi thì cút nhanh đi, các người tưởng mình là chó hay là lợn đấy? Đàn ông đàn ang mà đi chơi gái trước mặt bao nhiêu người thế này, không thấy nhục à."

Dương Thần thong thả đứng dậy, cau mày nói đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.

Mấy tên cướp tức giận nhìn về phía Dương Thần: "Thằng nhãi, chán sống rồi hả!?"

Mấy gã lập tức chĩa súng về phía Dương Thần.

Đường Uyển ngước đầu lên, lệ nhòa trong mắt, nhìn Dương Thần đầy kinh ngạc. Vì tư thế đang ngước nhìn, lúc này bóng lưng của Dương Thần trông cao lớn lạ thường. Nhưng trong lòng Đường Uyển lại vô cùng chấn động, vì cô không ngờ rằng, cái tên công tử bột mà cô vốn cho là chẳng ra gì, một người đàn ông chẳng có tố chất gì ngoài cái sức lực to lớn này, lại đứng ra bảo vệ cô chỉ bằng miệng trong tình huống họng súng đang chĩa thẳng, sẵn sàng khai hỏa!

Đột nhiên cảm nhận được cảm giác được đàn ông che chở, Đường Uyển có chút thất thần. Cảm giác này quá lạ lẫm nhưng cũng quá sâu sắc, chỉ thấy lòng mình như được đặt trên bông gòn mềm mại, ấm áp, yên ổn hơn rất nhiều.

Con người vào thời khắc sinh tử thường suy nghĩ rất nhiều. Hành động của Dương Thần khiến Đường Uyển tin chắc rằng cậu đang mang quyết tâm vô cùng to lớn, dùng mạng sống để bảo vệ trinh tiết cho cô. Nhưng hai người vốn chẳng có giao thiệp gì nhiều, thậm chí cô luôn giữ khoảng cách với cậu, còn thỉnh thoảng mỉa mai cậu nữa...

Tại sao cậu lại làm thế? Cô là gì của cậu? Cậu muốn gì?

Từng câu hỏi vốn chẳng bao giờ xuất hiện giờ lại ùa vào tâm trí Đường Uyển, khiến cô gần như quên mất tuyệt cảnh mình đang gặp phải, suy nghĩ rối bời không sao dứt ra được.

Tên đại hán bịt mặt nhìn Dương Thần một cái, ngăn những tên đồng bọn định nổ súng lại, cười gằn: "Gan cũng không nhỏ, còn muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân cơ đấy. Tao ghét nhất là mấy thằng công tử bột như mày. Hôm nay tao không dùng súng, cứ trước mặt mày mà hạ mày trước, rồi mới 'chơi' đàn bà, để mày xem thế nào là hiện thực."

Nói xong, tên đại hán bịt mặt vươn tay định tóm lấy cổ Dương Thần!

Trong mắt Dương Thần, cái động tác vụng về như gấu của gã chẳng có chút áp lực nào. Cậu tùy ý vỗ một cái đẩy tay gã ra, rồi thuận thế vung tay phải lên!

"Chát!!!"

Tên đại hán bịt mặt bị cái tát nhanh như chớp ập đến, lực đạo lớn đến mức làm gã choáng váng trong giây lát!

Gã chỉ thấy đầu váng mắt hoa, loạng choạng đứng không vững, phải dựa vào quầy ngân hàng mới không ngã quỵ.

Một tay gã sờ lên bên má như đã sưng tấy lên, trong mắt đầy vẻ ngơ ngác, dường như quên mất mình bị đánh thế nào, há hốc mồm nhìn Dương Thần, không thốt nên lời.

Mấy tên cướp còn lại cũng xem đến ngây người. Tốc độ ra tay của Dương Thần khiến chúng hoa cả mắt. Giờ đây thấy lão đại mà mình nể trọng nhất bị đánh, chúng nhất thời quên luôn cả việc phải chĩa súng đối phó với Dương Thần.

Dương Thần vốn đã đầy bụng khó chịu, giờ đã ra tay rồi thì cũng lười che giấu nữa, cậu há miệng mắng lớn: "Đ.m nhà các người... Các người đi làm cướp cũng phải có chút đạo đức nghề nghiệp chứ có được không!? Ai lại đi cướp mãi trong một cái thành phố hả!? Các người cứ cướp ở đây cũng được thôi, ít nhất thì cũng phải chờ một thời gian nữa chứ! Tiền của người dân còn chưa gửi đủ mà các người đã đến, đây chả phải rỗi hơi à!?

Còn nữa, tôi vất vả lắm mới đến rút tiền, nhân viên không cho tôi chuyển khoản thì tôi nhịn, tôi vừa định gặp quản lý của họ thì các người đến phá đám là sao!? Hả? Các người muốn cướp thì sao cứ phải chọn lúc tôi đang lấy tiền thế!? Đến thì đến đi, cướp tiền thì cướp nhanh lên, xong rồi thì cút nhanh đi, bày vẽ lắm trò làm cái gì? Đang diễn kịch à? Tưởng đây là quay phim Hàn Quốc, mỗi tập dài cả trăm tập như *Cô nàng bướng bỉnh* à!? Có cho người ta lấy tiền không hả!!

Các người nói xem, tiền cũng lấy rồi, đạn cũng bắn rồi, còn muốn chơi đàn bà? Vào ngân hàng để chơi đàn bà à, các người là người hay là chui ra từ hang đá thế? Muốn chơi thì cũng được, sao cứ phải chọn người tôi quen làm gì!? Hả? Chọn đứa nào trông khó nhìn một chút không phải là được rồi sao!? Tôi cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua rồi, các người lại cứ chọn người tôi đang che chở phía sau!!

Thôi chả nói nhiều với các người nữa, các người lại còn muốn luân phiên nhau, đợi bọn hèn nhát như các người chơi xong hết thì chắc phải đợi đến lúc mặt trời lặn mất! Tôi còn phải ăn trưa, về nhà chơi game nữa! Các người làm mất thời gian của ông đây đấy! Bây giờ tôi bảo các người, cút xa bao nhiêu thì cút! Chậm chạp như thế mà đòi làm cướp à! Các người đang đến kỳ hay tháng nào cũng đến mấy ngày này hả!?"

Một tràng lời nói phun ra, bảy tên cướp đều đứng sững sờ tại chỗ, không nói được câu nào.

Còn Đường Uyển đang ngồi đó cũng ngơ ngác nhìn Dương Thần, toàn bộ con tin cũng đang nhìn Dương Thần, tràng diện im phăng phắc.

Một lúc lâu sau, mấy tên hung đồ mới hoàn hồn lại, thẹn quá hóa giận mắng lớn: "Đ.m, thằng nhãi này mắng khéo ghê!"

"Hình như không cần khéo nó cũng chửi đấy!"

"Cho nó ăn đạn đi!"

Mấy tên cướp lập tức nâng nòng súng lên, nhìn là biết sắp nổ súng vào Dương Thần!

Đường Uyển hét lớn "Đừng!", lúc này cô mới phản ứng lại, Dương Thần đang ra mặt thay cho cô, nếu cậu cứ thế mà chết, cả đời này cô có lẽ sẽ phải sống trong bóng ma như thế.

Nhưng Dương Thần sao có thể dễ dàng bị trúng đạn như vậy? Gần như ngay khoảnh khắc mấy tên hung đồ nâng nòng súng lên, Dương Thần đã tóm lấy tên đại hán vạm vỡ kia, chắn trước mặt mình!

Tên đại hán kia vốn không chịu nổi sức mạnh khổng lồ của Dương Thần, sau khi bị kéo mạnh đến trước người, gã cảm nhận được gáy mình hứng trọn một đòn đau điếng, lập tức mất đi ý thức.

"Bắn đi, cái bia đỡ đạn này mà bắn vài phát cũng xuyên thủng được đấy." Dương Thần nghiêng người, nấp phía sau lưng nói.

Đây cũng là chuyện chẳng đặng đừng, so với việc ra tay giết chết những kẻ này, thì bắt một người chắn đạn vẫn tỏ ra kín tiếng hơn.

Thế nhưng bọn cướp cũng không ngu, trong đó có một tên trực tiếp di chuyển nòng súng, chĩa thẳng vào Đường Uyển đang ở bên cạnh Dương Thần, cười quái dị: "Mày không phải muốn bảo vệ con đàn bà này à!? Vậy thì ông đây bắn chết nó trước!"

Đường Uyển nhắm mắt lại, thực ra cô cũng hiểu, đối phương đông người, lại nhiều súng như thế, sự kháng cự của Dương Thần vốn cũng chẳng có tác dụng gì mấy. Hy vọng nhỏ nhoi vừa nhen nhóm lên, lúc này cũng lụi tàn.

"Bắn cái đầu cô nhà mày ấy!"

Dương Thần chẳng cho hắn thêm thời gian, còn chưa đợi tên cướp đó bóp cò, đã trực tiếp ném cái thân xác tên tráng hán đang tóm trong tay về phía tên cướp đó!

Thân hình nặng hơn hai trăm cân như quả đạn pháo thịt nện thẳng vào tên cướp, trực tiếp đè tên cướp nằm rạp xuống mặt đất!

"Anh đây nói cho mày biết, đàn ông có thể dùng cán súng chĩa vào đàn bà, nhưng chỉ được dùng cái cán giữa hai chân thôi!" Dương Thần nghiêm túc, mang giọng điệu giáo huấn nói.

Cảnh đánh tên cướp này, vốn dĩ khiến những người nam nữ tại hiện trường vô cùng hả hê và sảng khoái, nhưng câu nói này của Dương Thần lại khiến tất cả mọi người được phen há hốc mồm.

Đường Uyển lại vừa đi qua một vòng trên lằn ranh sinh tử, thấy lại được Dương Thần cứu, trong lòng tràn ngập cảm kích và tình ý ấm áp, nhưng nghe thấy lời lẽ vô cùng trực diện của Dương Thần, cô cũng đỏ bừng mặt, kiều diễm muốn rỉ máu, cảm thấy xấu hổ thay cho Dương Thần.

Gã này đúng là, đến lúc này rồi mà vẫn không quên giở trò lưu manh!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:169
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.