Nhà của Mạc Thiến Ni là một căn nhà nhỏ kết cấu gỗ, chia làm hai tầng, trên tường quấn đầy dây leo, xanh mướt một mảng. Bên ngoài có một khoảng sân nhỏ, đặt chuồng gà, còn khoanh một mảnh đất nhỏ trồng vài luống hành tỏi.
Vừa vào cửa, đặt hành lý xuống, Mã Quế Phương đã gọi Dương Thần: "Con rể Dương, cả người con đều ướt hết rồi, hay là lau khô trước đi, thay bộ quần áo sạch sẽ đi. Đêm nay, con cứ ngủ ở căn phòng phía đông tầng hai cùng với Ni nhi nhé."
"Mẹ", Mạc Thiến Ni vội gọi: "Con ngủ với mẹ nhé".
Dù sao hai người bọn họ vẫn chưa phát sinh quan hệ bước kia, Mạc Thiến Ni vừa nghĩ đến việc phải ngủ chung phòng với Dương Thần, lập tức thẹn thùng muốn rút lui.
Mã Quế Phương cười mắng: "Nói nhảm gì thế! Lớn chừng này rồi, còn ngủ với mẹ làm gì."
Không đợi Mạc Thiến Ni tranh thủ thêm nữa, Mã Quế Phương lại ân cần nói với Diệp Tử: "Tiểu Diệp à, cháu cứ tạm thời chịu khó một chút, nhà chật, ngủ chung phòng với thím, được không?"
Diệp Tử ném cho Mạc Thiến Ni một ánh mắt "lực bất tòng tâm", rồi vui vẻ gật đầu.
Mạc Thiến Ni đỏ bừng cả mặt, nũng nịu với mẹ, nhưng Mã Quế Phương lại làm như không thấy, quay đầu hỏi Dương Thần: "Con rể Dương, có quần áo thay không? Bộ này thay ra đi, để mẹ giặt cho, ngày mai nắng lên phơi một chút là khô ngay."
Dương Thần cực kỳ tán thưởng người mẹ vợ vừa mới quen này, quả nhiên có mắt nhìn, nhét con gái vào giường mình, đó chắc chắn là không sai được.
Đàn ông thay đồ luôn nhanh, Dương Thần chạy lên căn phòng đã được chuẩn bị sẵn ở tầng hai, vừa nhìn quanh những món đồ nội thất bằng tre gỗ cũ kỹ xung quanh, vừa cởi sạch quần áo lau người, thay vào một bộ áo dài quần dài. Tuy anh không cảm thấy lạnh, nhưng mặc như vậy sẽ khiến người khác thấy bình thường hơn.
Lúc chạy xuống lầu, trong bếp đã bốc lên mùi dầu mỡ, Mạc Thiến Ni cuối cùng cũng quay lại bên cạnh mẹ, tự nhiên có chuyện không dứt để nói, còn cô bé Diệp Tử thì ở một bên nhặt rau dại, thỉnh thoảng lại góp vài câu, ba người phụ nữ vui vẻ hòa thuận.
Dương Thần là một gã đàn ông lớn xác, không tiện xen vào, kéo một cái ghế tre ngồi trước sân, ngắm nhìn cơn mưa dầm dề mãi không dứt, châm một điếu thuốc, nhàn nhã chờ ăn cơm tối.
Mạc Thiến Ni đang cầm kẹp lửa nhóm bếp trong bếp, nhìn thấy Dương Thần vắt chéo chân ngồi ở cửa hưởng thụ, thầm nghĩ tên này cũng không biết thể hiện trước mặt mẹ mình một chút, liền lập tức gọi: "Dương Thần, qua đây cắt rau giúp mẹ em!"
Ai ngờ không đợi Dương Thần đứng dậy, Mã Quế Phương lập tức bảo Dương Thần cứ ngồi đó, rồi nói với Mạc Thiến Ni: "Con bé này! Có ai lại bảo đàn ông vào bếp bao giờ! Không biết điều gì cả!"
Mạc Thiến Ni bị mẹ mắng ngược lại, tủi thân bĩu môi không nói lời nào.
Dương Thần thấy Mạc Thiến Ni vốn thường ngày là một nữ cường nhân nay lại ăn quả đắng như một cô bé, cảm thấy vô cùng thú vị, ngồi trên ghế cười ha ha.
"Mẹ, mẹ nhìn anh ta kìa, anh ta đang chế giễu con!" Mạc Thiến Ni hạ giọng phàn nàn với Mã Quế Phương.
Mã Quế Phương nhìn Dương Thần một cái, ngược lại cười đầy hài lòng, khẽ nói với Mạc Thiến Ni: "Trước đây mẹ còn lo, con tìm cho mẹ một đứa con rể như thế nào, bây giờ mẹ yên tâm rồi, con rể Dương là một người đàn ông tốt, con sống với cậu ấy, mẹ yên tâm."
"Thật ạ?" Mạc Thiến Ni bất ngờ vì sao lại vượt qua vòng kiểm duyệt nhanh thế, thẹn thùng hỏi: "Mẹ, sao mẹ nhìn ra được?"
"Nhìn cái cách trên đường các con về đây, nó một mình giúp các con xách nhiều hành lý như vậy, lại còn không che ô. Lúc chúng ta ở đầu làng, nó cứ đứng đó, người ướt sũng mà chẳng phàn nàn lấy một câu. Đối với mẹ vợ là ta, nó không cố ý nịnh nọt, cũng chẳng tỏ vẻ cao ngạo. Đàn ông như vậy, đơn giản, đáng tin cậy. Cho nên, người con rể này con chọn, mẹ rất hài lòng."
Mạc Thiến Ni nghe xong, lại nhìn Dương Thần đang ngồi ngoài cửa nhướng mày đắc ý với mình, lòng ngọt lịm, đột nhiên cũng thấy không còn gì phải buồn bực nữa.
Trời đất chứng giám, Dương Thần nào biết Mã Quế Phương lại đánh giá cao mình như vậy. Anh xách hành lý, bị mưa ướt, những chuyện này trong mắt Dương Thần căn bản chẳng phải là phiền phức gì, tự nhiên sẽ không phàn nàn rồi! Còn về việc nịnh mẹ vợ, không phải người ta không muốn nịnh, mà là thực sự không biết nịnh, sợ nịnh sai đấy chứ!
Ba người phụ nữ vừa nói chuyện vừa nấu ăn, hiệu suất khá cao, chẳng mấy chốc đã bưng ra năm, sáu đĩa thức ăn. Mạc Thiến Ni đề nghị chuyển chiếc bàn Bát Tiên ra cửa, hóng gió mát, đỡ bí bách khi ăn trong nhà.
Thế là, ba nữ một nam ngồi vây quanh chiếc bàn dưới mái hiên, bóng đèn dây tóc bốn mươi oát trong nhà tỏa ra những tia sáng vàng vọt, trên bàn là thịt gà rừng và rau dại, những món ăn không thể bình thường hơn của người dân miền núi, vào cái giờ mà nhà người khác đã đi ngủ, họ bắt đầu dùng bữa tối không hề sớm này.
Mã Quế Phương không biết lấy đâu ra một chai nước ngọt nhựa lớn, mỉm cười nhân từ nói: "Đến đây, đây là rượu gạo mẹ ủ từ năm ngoái, vị cũng được lắm, vốn sắp uống hết rồi, biết các con sắp về, mẹ đặc biệt giữ lại đấy."
Dương Thần không nhịn được cười thầm, hay thật, giờ đã thành "các con" rồi!
Mạc Thiến Ni ngạc nhiên nói: "Mẹ, mẹ còn uống rượu sao? Con nhớ trước kia mẹ đâu có uống rượu?"
"Ôi, mười mấy năm rồi, Ni nhi của mẹ đã thành cô gái lớn, mẹ con không lẽ không thay đổi sao? Một mình không có việc gì làm, uống chút rượu cũng để giải khuây."
Lời này Mã Quế Phương nói nhẹ nhàng, nhưng nghe vào tai Mạc Thiến Ni, lại khiến mũi cô cay xè, cảm thấy không thể chăm sóc mẹ đàng hoàng, bèn nói khẽ: "Con xin lỗi, mẹ".
Mã Quế Phương cười gõ vào trán Mạc Thiến Ni: "Con bé ngốc này, có gì mà phải xin lỗi, bây giờ con phát đạt ở Trung Hải rồi, mẹ cũng được thơm lây, gặp ai cũng khoe con gái mình giỏi, mẹ chỉ là một mình hơi buồn chán thôi, chứ có phải không cơm ăn áo mặc đâu."
Diệp Tử không uống rượu, ngoan ngoãn ăn cơm, Dương Thần và Mạc Thiến Ni đều rót một chén nhỏ.
Nhắc đến những ngày trước, Mạc Thiến Ni nhớ ra chuyện quan trọng, vội vàng hỏi: "Đúng rồi mẹ, Trương Phú Quý còn quay lại không ạ?" Cô cũng đã rất lâu rồi không quan tâm đến người cha dượng đã mang lại cho cô vô số rắc rối kia nữa.
Nhắc đến Trương Phú Quý, động tác của Mã Quế Phương khựng lại một chút, khẽ thở dài, nói: "Mấy hôm trước, nghe người ngoài về kể, ông ta ở bên ngoài bị mấy người cho vay nặng lãi truy đuổi, sau đó không còn tin tức gì nữa."
Vì Trương Phú Quý đã ký thỏa thuận ly hôn, cộng thêm sự sợ hãi đối với Mạc Thiến Ni và Dương Thần, căn bản không dám quay về nhà đòi tiền nữa, cho nên khả năng quay lại đúng là cực kỳ thấp.
Mạc Thiến Ni thở phào nhẹ nhõm, nâng ly rượu lên, cười nói: "Mẹ, con kính mẹ, cuối cùng cũng có thể sống những ngày tháng yên ổn rồi."
Mã Quế Phương cũng cười nâng ly, cảm khái nói: "Phải đấy, đều qua cả rồi, chớp mắt cái con gái đã sắp lấy chồng, mẹ cũng già rồi, con rể Dương cũng đến chạm ly đi."
Dương Thần tự nhiên không còn gì mong hơn, liền chạm ly với mẹ vợ tương lai. Rượu gạo nhà làm này quả nhiên đậm đà, anh đã thèm từ lâu rồi, ở nước ngoài làm gì có loại rượu ngon như thế này.
"Diệp Tử, cháu đừng khách sáo, cứ như ở nhà mình, ăn nhiều món vào", Mã Quế Phương lại mời Diệp Tử đang có chút câu nệ, gắp một đũa thịt gà cho cô bé.
Diệp Tử vội vàng liên tục nói cảm ơn, đặt bát đũa xuống đứng dậy nói: "Cháu... thím Mã, cháu vào bếp bưng canh xương gà hầm nấm ra, chắc là nấu chín rồi."
"Ấy, đi đi", Mã Quế Phương cười nói, "Diệp Tử thật ngoan."
Đợi Diệp Tử vào bếp, Mạc Thiến Ni mới nói với Mã Quế Phương: "Mẹ, lần này con về là muốn đón mẹ lên Trung Hải, đến hai ngày nữa mẹ thu xếp đơn giản một chút rồi đi cùng chúng con nhé."
Mã Quế Phương thở dài nói: "Ni nhi, mẹ biết con hiếu thảo, nhưng mẹ sống trên đỉnh núi này bốn mươi mấy năm rồi, gần nửa đời người, đâu phải nói đi là đi. Hơn nữa, đến thành phố lớn, hai mắt tối mù, các con đều có công việc, mẹ chẳng làm được gì cả. Dù cho ở nhà chỉ ăn ăn uống uống, quét dọn nhà cửa các thứ, cũng sẽ vô vị lắm."
"Nhưng ở đây, cách Trung Hải xa như vậy, mẹ càng lớn tuổi, không có ai chăm sóc, con làm sao yên tâm được." Mạc Thiến Ni lo lắng nói.
Mã Quế Phương cũng không phải người cố chấp, bà cũng nhận ra, không có ai bên cạnh, tuổi già chắc chắn sẽ rất nhiều phiền toái, lúc này cũng đành im lặng, nhấp một ngụm rượu gạo, nói: "Ni nhi, để mẹ suy nghĩ thêm, không phải còn mấy ngày nữa mới đi sao? Đến lúc đó mẹ sẽ trả lời con thế nào nhé?"
Mạc Thiến Ni chỉ đành gật đầu, tạm thời gác lại chuyện này.
Dương Thần vừa gặm rau dại, vừa thấy đau đầu vì đề nghị này của Mạc Thiến Ni. Nếu thật sự đón bà mẹ vợ này lên Trung Hải, quan hệ giữa mình và Mạc Thiến Ni chẳng phải sẽ bị phơi bày trước mắt bà lão sao!? Đến lúc đó, chưa chắc đã là mặt mày tươi cười với mình nữa, mà là hai tay cầm hai con dao phay, vừa gặp đã đuổi chém ấy chứ!
Tuy nhiên, hiếu thảo với người già là điều nên làm, Dương Thần có khổ cũng đành nuốt vào bụng, ai bảo mình "lồng ngực rộng mở, biển rộng sông dài" cơ chứ!
Lúc này, Diệp Tử bưng một nồi đất từ trong bếp ra, đặt nồi canh xương gà hầm nấm rừng lên bàn, một mùi thơm tự nhiên đầy mê hoặc lập tức lan tỏa.
Mã Quế Phương cầm lấy chiếc thìa, lấy bát của Diệp Tử, cười múc cho Diệp Tử một bát trước: "Nào, Diệp Tử vất vả rồi, uống một bát trước đi, thím múc cho con rể Dương một bát nữa, nấm rừng này là sáng nay mới đi hái đấy, tươi lắm, uống nhiều nước canh vào."
Vì thời tiết khá âm u lạnh lẽo, bát canh nóng này thực sự rất hấp dẫn, chẳng mấy chốc, cả bốn người đều uống một hai bát, nước canh ấm nóng thấm vào bụng, rất dễ chịu.
Bốn người đang định cầm đũa ăn tiếp cơm và trò chuyện, lại không ngờ, cánh cửa gỗ lớn của sân bị gõ vang...
"Cộc cộc, cộc cộc".
Bên ngoài cửa gỗ có gắn vòng sắt, vòng sắt bị gõ liên hồi.
"Muộn thế này rồi còn ai đến nữa?" Mạc Thiến Ni nghi hoặc hỏi.
Mã Quế Phương cũng thấy lạ, "Bên ngoài là ai vậy?"
Bà hỏi một tiếng, nhưng vẫn không có ai trả lời, chỉ có tiếng "cộc cộc" gõ cửa.
Trên mặt Dương Thần thoáng hiện lên một nụ cười quái dị: "Ra xem không phải là biết sao, biết đâu không phải người, là ma thì sao?"
"Nói nhảm gì đấy!? Làm gì có ma nào!" Mạc Thiến Ni bất mãn đẩy Dương Thần một cái, thực tế môi trường lúc này âm u lạnh lẽo, cô đã bắt đầu thấy sợ rồi.
"Cháu đi mở cửa!" Diệp Tử gan to, xung phong đặt bát đũa xuống, chạy ra khỏi mái hiên, đội mưa chạy ra phía cổng.
Ngay lúc này, Mã Quế Phương và Mạc Thiến Ni hai mẹ con đang ngồi bên bàn, đột nhiên không hẹn mà cùng đưa tay đỡ lấy trán mình, lắc đầu đầy đau đớn.
"Sao lại... buồn ngủ... quá..."
Mạc Thiến Ni lẩm bẩm một câu, trực tiếp "bộp" một tiếng gục xuống mặt bàn, thế mà lại hôn mê bất tỉnh!
"Bộp"!
Mã Quế Phương cũng bất ngờ gục xuống mặt bàn, nhất thời còn làm chiếc ly rượu trên bàn rơi xuống đất. May mà là sàn gỗ, chiếc ly vang lên một tiếng rồi lăn sang một bên, không bị vỡ.
Nhìn thấy hai mẹ con đều ngã xuống hôn mê, Dương Thần không hề kích động, mà nhìn về phía cửa.
Lúc này, Diệp Tử chạy ra cửa, cũng vừa khéo mở cánh cửa gỗ ra...