Mây ư, núi ư, Ngô ư, Việt ư, thủy thiên phảng phất một màu xanh. Vạn dặm đỗ thuyền biển Thiên Thảo, khói ngang cửa sổ, ngày dần tắt. Thoáng thấy cá lớn nhảy giữa sóng, Thái Bạch đối thuyền sáng tựa trăng.
Tokuda Sakon đã tới thành phố Akita. Anh men theo bờ sông Tama mà đi ngược dòng. Hơn nữa, anh đi một cách thong dong, tốn rất nhiều thời gian. Hễ nhìn thấy người câu cá, Tokuda lại tiến đến bắt chuyện, hỏi đối phương câu được loại cá gì. Có người trả lời, cũng có người phớt lờ anh. Tokuda hỏi vài người câu cá về truyền thuyết nhân ngư trên sông Tama. Những người được hỏi đều nhìn anh bằng ánh mắt lạ lùng. Dường như họ đang nói: "Anh có bị hỏng đầu óc không thế?"
Tokuda cười khổ rồi rời đi. Hán thi của Lại Sơn Dương cứ vương vấn trong tâm trí anh. Ông lão bầu rượu trên bãi cát giữa sông gần cầu Quan Hộ đã lấy câu thơ "Thoáng thấy cá lớn nhảy giữa sóng" của Sơn Dương để giải thích cho cảnh tượng không thể tin nổi mà mình đã nhìn thấy. Sơn Dương đã nhìn thấy cá lớn trên đại dương ở Thiên Thảo. Hơn nữa là vào lúc mặt trời lặn. Ông đã thấy con cá lớn nhảy giữa những con sóng dưới ánh sáng trắng chói lòa của sao Thái Bạch sáng tựa trăng rằm. Quả đúng như lời ông lão, Hán thi của người Nhật quá mức cường điệu. Sao Kim dù có sáng đến mấy cũng khó có thể sáng tựa trăng rằm. Ông lão uống rượu trong bầu hồ lô kia lại đem thơ của Sơn Dương ra để làm chứng cứ. Ông lão nhìn thấy cá lớn vào giữa ban ngày, khoảng cách không quá mười mét. Nghi vấn khó có thể giải thích bằng Hán thi của Sơn Dương vẫn luôn đọng lại trong tâm trí ông lão. Tokuda hoàn toàn tin vào lời mô tả của ông lão. Anh quyết định tin vào điều đó.
Tokuda tìm đến Hiệp hội Ngư nghiệp sông Tama và Hiệp hội Ngư nghiệp sông Akikawa để hỏi về truyền thuyết nhân ngư. Câu trả lời là: "Trong trí nhớ dường như đã nghe thấy truyền thuyết này ở đâu đó." Tokuda bắt đầu hỏi về truyền thuyết cá lớn. Câu trả lời ngắn gọn, rành mạch: "Đó là đàn cá chép." Sông Tama không có cá trắm cỏ, cũng không có cá mè trắng. Cho nên, nếu một đàn cá lớn lao lên đầu sóng, trong mắt người ngoại đạo rất có khả năng bị nhìn nhầm thành một con quái ngư. Đây là suy luận đưa ra từ lý lẽ. Có lẽ thứ mà ông lão bầu rượu nhìn thấy chính là đàn cá này cũng nên. Thế nhưng, nếu không phải thì sao? Trong tâm trí Tokuda vẫn còn sót lại một tia ảo tưởng. Nếu thứ mà ông lão bầu rượu nhìn thấy thực sự là một con cá lớn, vậy thì truyền thuyết nhân ngư vốn khiến đông đảo người câu cá lộ ra vẻ mặt khó hiểu của Tokuda cũng đã trở thành sự thật.
Đúng vậy, đi tìm nhân ngư trên sông Tama! Tokuda đã hạ quyết tâm.
Ngày mùng 9 tháng 9, bốn năm trước, Asagi Ryūji đã bị sát hại tại một nơi bên bờ sông Tama. Sáng hôm đó, Asagi rời nhà với chiếc cần câu cá tráp đá trên tay. Câu loại cá chép giỏi lắm chỉ sáu mươi phân thì chẳng cần dùng đến cần câu cá tráp đá làm gì. Nếu là đi câu con cá lớn dài hai mét thì may ra mới cần đến loại cần đó. Không ai biết nơi câu cá của ông ta. Vào đêm trước cơn bão, mỗi khi mưa lớn gõ cửa sổ, dưới dòng sông Tama u tối sẽ xuất hiện nhân ngư, hơn nữa còn đùa giỡn với một con cá lớn mà đi. Nếu có thể tìm thấy nhân ngư, mọi bí ẩn đều sẽ được giải quyết dễ dàng. Tokuda tiếp tục tiến về phía trước.
Suetsumi Hiromichi bị sát hại ba ngày sau phiên tòa thứ hai. Thi thể nằm ngang bên bờ sông Tama. Hộp sọ ở phần sau gáy bị lõm xuống. Gần cầu Quan Hộ chỉ có duy nhất một địa điểm có thể lái xe xuống bãi bồi ven sông. Người ta phỏng đoán rằng có kẻ đã dùng xe chở thi thể đến bãi bồi rồi vứt bỏ tại nơi đó.
Hai ngày sau, bạn của Suetsumi đến Sở Cảnh sát Hino. Suetsumi từng nói với người bạn đó rằng, tại phiên tòa kế tiếp, anh ta sẽ nói ra sự thật. Anh ta chẳng qua chỉ làm theo chỉ thị của Asagi mà thôi. Anh ta không phải là kẻ có thể tùy ý chơi đùa với đàn bà. Nhưng anh ta đã không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Asagi âm mưu đoạt lấy Masashi từ tay Toshi. Nhưng ban đầu Hiromichi không hề biết những chuyện này. Toshi bật khóc nức nở tại tòa, lớn tiếng kêu lên: "Không ngờ bản tính của hắn lại tồi tệ đến mức này." Hiromichi không thể chịu đựng nổi tiếng hét đó. Anh yêu Toshi. Anh muốn phản bội giám đốc để giải cứu Toshi.
Sở Cảnh sát Hino bắt giữ Asagi với một lý do khác. Asagi ngoan cố chống cự, khăng khăng không thừa nhận chính mình đã sát hại Hiromichi. Thời điểm tử vong của Suetsumi được suy đoán là từ tám giờ đến chín giờ tối ngày hôm đó. Asagi rời công ty về nhà lúc bảy giờ rồi không hề ra khỏi nhà. Nghe nói là vừa uống rượu vừa xem tivi. Có vợ của Asagi làm chứng cho ông ta. Nhưng lời khai của người nhà không có tính tin cậy. Tuy nhiên, cảnh sát cũng không đưa ra được bằng chứng chứng minh ông ta không ở nhà.
Không còn cách nào khác, đành phải thả Asagi. Asagi tuy được thả nhưng lại thua cuộc thảm hại trong vụ kiện. Bạn của Suetsumi xuất hiện tại tòa với tư cách nhân chứng. Anh ta đem hết những điều nghe được từ Suetsumi ra nói sạch sành sanh. Thế là, kế hoạch của Asagi đổ bể. Hơn hai năm nay, Asagi luôn bắt Hiromichi phải duy trì quan hệ thể xác với Toshi. Hơn nữa mỗi tháng còn phải trả một khoản trợ cấp sinh hoạt.
Kết quả là phiên tòa đã phớt lờ yêu cầu muốn giành quyền nuôi dưỡng Masashi mà Asagi đưa ra. Masashi vẫn do Toshi nuôi dưỡng, kết quả phán quyết đối với Toshi mà nói thì chẳng có gì bất lợi cả. Thế nhưng Asagi lại không thể nghe thấy kết quả phán quyết này, ông ta đã lìa đời trước khi phán quyết được đưa ra, biến thành một cái xác trôi nổi trên sông Tama.
Tokuda tiếp tục bước đi. Vừa đi vừa suy nghĩ về tính cách của Asagi. Người đời vốn tính cách mỗi người một vẻ. Thế nhưng, Asagi lại có phần kỳ quặc thái quá. Sau khi tiếp nhận vụ án này, Tokuda đã từng gặp Toshi một lần. Toshi năm nay ba mươi bốn tuổi lúc bị kiện, bây giờ lẽ ra đã bốn mươi rồi. Tokuda cảm thấy cô ấy quả thực là một mỹ nhân. Vào lúc ba mươi bốn tuổi, hẳn là cô ấy đã có đầy đủ sức quyến rũ khiến đàn ông phải "cắn câu". Asagi nạp Toshi làm thiếp là hai năm trước khi Toshi ba mươi bốn tuổi, tức là lúc Toshi ba mươi hai tuổi. Chỉ mới trôi qua hai năm cảnh xuân, Asagi đã không còn đoái hoài đến Toshi. Để cướp lấy Masashi do Toshi sinh ra, hắn đã ra lệnh cho Hiromichi mới mười tám tuổi đi cưỡng bức Toshi. Hơn nữa còn gửi tiền sinh hoạt phí hàng tháng, bắt Hiromichi cùng cô chung chăn gối hơn hai năm trời.
Tokuda không thể hiểu nổi điều này. Lẽ nào Asagi không biết thế nào là ghen tuông sao? Người đàn bà dùng thủ đoạn nửa cưỡng ép mới có được, theo lý mà nói thì không nên không yêu mới phải. Tokuda không thể hiểu nổi con người đó, vì đối phương quá đỗi kỳ quặc.
Mà một gã Asagi như vậy lại hòa mình vào bùn đất sông Tama, nằm ngang thành một cái xác bên bãi bồi. Suetsumi Hiromichi bị người ta sát hại cách đây một tháng. Thi thể hai người nhìn nhau qua dòng sông, gần như ở cùng một vị trí. Điều này không khỏi khiến người ta có cảm giác nhân quả báo ứng.
Kẻ sát hại Hiromichi có lẽ là Asagi. Tokuda tự nhủ trong lòng. Bởi vì nếu Hiromichi nói ra sự thật tại tòa, Asagi sẽ không còn đường lui. Thế là Tokuda lại một lần nữa rơi vào trạng thái khó hiểu. Đưa Toshi cho Hiromichi suốt hai năm trời, mối tình không thể cắt đứt nảy sinh giữa hai người ngày càng lớn dần là điều quá rõ ràng. Nếu là kẻ xấu xí thì lại là chuyện khác, Toshi lại là người rất có nhan sắc. Asagi lẽ ra nên hiểu rằng, Hiromichi tuổi trẻ xuân sắc kia sẽ sớm trở thành tù binh của Toshi. Để cướp Masashi, Asagi già đời gian xảo, hao tâm tổn trí, nhưng cuối cùng lại hỏng trong gang tấc, mưu kế của hắn chỉ là lâu đài trên cát, gặp gió liền tan. Ngay cả đứa trẻ con cũng không thể không hiểu đạo lý này, vậy mà Asagi lại cứ hồ đồ mãi. Vì hồ đồ, nên mới luống cuống, nên mới sát hại Suetsumi, mà bản thân mình cũng trở thành mục tiêu bị sát hại.
Đúng là một gã không thể tưởng tượng nổi! Tokuda nghĩ. Thế nhưng, rốt cuộc là ai đã sát hại Asagi? Là Toshi sao? Cảnh sát tập trung mục tiêu hoàn toàn vào người Toshi. Asagi lợi dụng Hiromichi để cưỡng bức Toshi. Mục đích là để cướp Masashi khỏi tay Toshi. Sau khi biết tất cả những điều này, Toshi cảm thấy vô cùng tức giận. Nhưng Suetsumi đã bị sát hại. Bạn của anh ta đã báo cáo ý định muốn lật ngược lời khai của Suetsumi cho cảnh sát. Asagi bị bắt với tư cách là nghi phạm. Tuy cuối cùng được thả vì không đủ bằng chứng, nhưng vụ án đến đây, kết quả phán quyết sẽ thế nào đã không cần hỏi cũng tự rõ.
Toshi đại thắng. Thế là Toshi bắt đầu báo thù. Dù chỉ còn chín ngày nữa là đến ngày tuyên án, nhưng cô đã không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, không thể chờ đợi tiếp được. Giết Asagi! Giết ông ta thì đối với cô cũng chẳng có gì trở ngại, quyền nhận con đã có, Masashi đã có thể thừa kế tài sản của ông ta.
Sự thật cũng đúng là như vậy. Sau khi Asagi bị giết, luật sư bào chữa của Toshi bắt đầu làm thủ tục để Masashi thừa kế di sản của nhà Asagi. Sau khi hoàn tất thủ tục nhận con, quyền thừa kế là một trong những quyền lợi đương nhiên. Toshi với tư cách là người giám hộ của Masashi có quyền tự do chi phối một nửa di sản nhà Asagi. Cho nên, nghi ngờ Toshi không phải là không có căn cứ. Khi Suetsumi bị giết, Toshi cũng từng chấp nhận thẩm tra tạm giam. Nhưng lúc đó Toshi đã đưa ra được bằng chứng ngoại phạm của mình. Còn vụ án Asagi thì vì dấu răng ở phần trên cánh tay phải không khớp, nên Toshi đã được xóa bỏ nghi ngờ.
Hai đội điều tra đã bị giải tán khi vụ án chưa có kết quả. Bốn năm sau, Tokuda bắt đầu chuyến hành trình đi dạo ven sông của mình.
Cảnh sát chẳng hề hứng thú với vết sẹo hình bán nguyệt còn sót lại trên cơ thể Asagi. Asagi là trong lúc tranh cãi với ai đó mà bị đẩy xuống dòng nước xiết. Có lẽ trong lúc bị cuốn trôi lại bị thứ gì đó quấn lấy. Tokuda đang đi tìm sinh vật đã để lại vết sẹo cho Asagi đó. Vết cắn trên phần trên cánh tay có lẽ chính là do nhân ngư gây ra.