Lăng Thính nghe điện thoại, câu đầu tiên Lão Mạc nói là: "Lăng Thính, anh nhớ em quá, anh muốn gặp em, muốn gặp ngay bây giờ, không thì anh phát điên mất."
Câu này sến súa quá, đúng kiểu Quỳnh Dao, làm tôi hơi nổi da gà. Tôi lắc đầu, định nói vài câu châm chọc, nhưng nhìn sang thấy Vân Thủy và Nguyệt Nhi đang rưng rưng nước mắt, tôi đành nuốt ngược lời định nói vào trong.
Lăng Thính đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, hình như là khóc đến tan nát cõi lòng, tôi đứng cạnh còn nghe thấy tiếng khóc nức nở. Lão Mạc nói: "Bảo bối, đừng khóc mà, em đang ở đâu, bảo bối, anh qua tìm em ngay đây. Cái gì, em ở đâu, ở Chu Hải á, được, anh đến ngay đây, yên tâm đi, anh sẽ chú ý an toàn, hôn cái nào, anh yêu em, bảo bối..."
Tôi thật sự không nhịn được lại lắc đầu, sến súa quá thể, nghe mà nổi hết cả da gà da vịt.
Lão Mạc xách túi lao ra ngoài, tôi đưa ví cho Vân Thủy bảo cô ấy thanh toán, rồi cũng đi theo ra ngoài.
Chỉ thấy Lão Mạc lao tới chiếc MINI màu đỏ của mình, kéo cửa xe, "vút" một cái nhảy vào, đề máy, "rầm" một tiếng lao ra khỏi chỗ đỗ, cua gắt 90 độ, "kít" một tiếng, không khí lập tức để lại âm thanh lốp xe ma sát dữ dội với mặt đường. Anh ta đang định "Need for Speed" thì tôi dùng thân hình nhỏ bé của mình chặn đầu xe, ra hiệu bảo anh ta đừng vội, dừng lại đã.
Sau đó tôi mở túi đồ nghề trong cốp sau xe mình ra, lấy ra hộp Durex phiên bản kỷ niệm siêu mỏng có gai gồm ba cái, kéo cửa xe anh ta, đưa cho Lão Mạc, nắm lấy tay anh ta nói: "Lão Mạc, ngoài trời gió to mưa lớn, nhớ mang áo mưa nhé, đây là thứ tôi cất giữ lâu lắm rồi, mãi không nỡ dùng, hai vợ chồng anh đoàn tụ, chút lòng thành gọi là."
Lão Mạc cầm lấy bao cao su liếc nhìn, nói: "Loại ba cái, có hơi ít không đấy."
Tôi đóng chặt cửa xe giúp anh ta rồi nói: "Mạc huynh, xin lỗi nhé, hết sạch rồi! Theo hồ sơ của anh thì bấy nhiêu là đủ dùng hai ngày rồi, nếu kho hàng của anh còn dư thì cứ tạm bắn lên tường hoặc vào bồn cầu đi nhé."
Lão Mạc khinh bỉ liếc tôi một cái, khởi động chiếc MINI rồi vút bay đi.
Lúc này, Nguyệt Nhi và Vân Thủy đã ra ngoài, Nguyệt Nhi thấy tôi đưa cho Lão Mạc một hộp đồ thì tò mò hỏi là thứ gì.
Tôi làm bộ ngước nhìn về hướng Lão Mạc vừa đi, đáp: "Sắp mưa rồi, tặng họ cái áo mưa."
Vân Thủy ngẩng đầu nhìn bầu trời trăng thanh gió mát, hoang mang nói: "Chu Hải có mưa hả anh?"
Tôi khẳng định như đinh đóng cột: "Có! Một thời gian rồi không mưa, kho hàng đang đầy ắp, chắc sẽ mưa to đấy!"
Vân Thủy vẫn đầy nghi hoặc nhìn tôi - một "Lương Bán Tiên", còn Nguyệt Nhi nhìn biểu cảm quái dị của tôi, suy nghĩ một chút đã đoán ra đại khái là thứ gì.
Cô ấy cười đùa mắng tôi: "Lão Sái thật là lưu manh."
Tôi rất nghiêm túc đáp: "Thượng lưu là nước mũi, hạ lưu mới là tinh hoa."
Đáng thương cho Vân Thủy đáng yêu rốt cuộc vẫn không hiểu tại sao lại bàn về thời tiết mà Nguyệt Nhi lại mắng tôi lưu manh.
Lão Mạc chạy làng rồi, không những tiền cơm tôi phải trả, mà còn phải tự đi lấy xe dưới tòa nhà Quốc Hội nữa chứ, đúng là chọn bạn mà chơi.
Nguyệt Nhi và Vân Thủy đều bảo muốn cùng tôi đi lấy xe, điều này khiến tôi quyết định đi bộ đến lấy, một là quãng đường không xa, hai là có hai mỹ nữ đi cùng, oai phải biết, ngồi trong xe thì ai mà thấy được nữa.
Trên đường đi, Nguyệt Nhi nhận được điện thoại rồi nói: "Lão Sái, tối nay ông giám đốc trung tâm mạng của hãng Điện tử Hoàn Mỹ mời em đi Golf (một trong những quán bar hot nhất Quảng Châu), anh bảo em có nên đi không?"
Điện tử Hoàn Mỹ? Tôi nhớ ra rồi, đây là một doanh nghiệp Hồng Kông, chuyên làm linh kiện điện tử, cung cấp linh kiện cho iPod, điện thoại Nokia, việc làm ăn rất lớn, cũng là khách hàng lớn của chúng tôi. Tôi đã gặp ông giám đốc trung tâm mạng đó, là người Hồng Kông, tên James, bình thường tiếp xúc thấy vẫn rất lịch sự.
Lần này họ có một đợt thu mua thiết bị IT, số tiền không nhỏ, hiện đang chọn thương hiệu và model, đây là thời điểm mấu chốt. Nếu Nguyệt Nhi có thể chốt được đơn này, thì quả thật là chuyện chấn động, chưa có nhân viên mới nào trong vòng nửa năm gia nhập công ty lại lấy được đơn hàng lớn đến vậy, điều này cũng rất tốt cho sự tự tin và kinh nghiệm của Nguyệt Nhi.
Tất nhiên tôi cũng biết gã Hồng Kông khốn khiếp này mời Nguyệt Nhi đi bar lúc này chắc chắn không có ý tốt, làm ăn tuy quan trọng, nhưng an toàn của Nguyệt Nhi quan trọng hơn.
Nhưng cũng may là người Hồng Kông, người Hồng Kông tuy cũng ham chơi ham gái, nhưng tố chất của họ khá cao, thường không làm bậy. Nếu là bọn Đài Loan hay lũ Nhật lùn khốn nạn như súc vật, thì tôi thà chặt đầu chứ không làm ăn, cũng không bao giờ để Nguyệt Nhi đi mạo hiểm.
Tôi vẫn không yên tâm, nghĩ một lát rồi bảo Nguyệt Nhi: "Có thể đi, anh đi cùng em, gọi thêm cả Vương Thông nữa, cứ bảo là tình cờ đồng nghiệp tụ tập nên đi cùng thôi. Vương Thông và anh hắn ta đều đã gặp, sẽ không quá đường đột. Lần này đơn hàng thu mua của họ rất lớn, đây cũng là cơ hội giao tiếp tốt."
Vân Thủy phải về công ty giúp Từ béo viết báo cáo tổng kết, hơn nữa chúng tôi là đi gặp khách hàng, nên cô ấy không đi.
Trên đường Nguyệt Nhi đã hẹn được Vương Thông, cùng gặp nhau ở quán Golf. Vương Thông cũng là nhân viên kinh doanh của phòng chúng tôi, một chàng trai trẻ đẹp trai, năm ngoái vừa tốt nghiệp là vào công ty chúng tôi luôn.
Tôi đưa Vân Thủy về công ty, quay đầu xe dọc theo đường Hoàn Thị đi về hướng Tây, vừa đến ga tàu Quảng Châu, đang định quẹo vào quán Golf thì điện thoại reo.
Tôi nhìn qua, số lạ, tiện tay bắt máy.
Trong điện thoại vang lên một giọng nói rất nhẹ nhàng dễ nghe: "Chào anh, Lương Sái, tôi là Thái Vận."
Thái Vận? Tôi lập tức GOOGLE trong não, chỉ mất 0.005 giây là nhớ ra ngay, chính là người đẹp phong thái rạng rỡ hồi chiều.
"Chào cô, người đẹp." Tôi đáp ngay, trong lòng thầm nghĩ muộn thế này rồi, cô ấy có việc gấp gì mà tìm mình nhỉ?
"Haha... xin lỗi nhé, muộn thế này còn làm phiền anh." Nghe tôi gọi như vậy, có thể thấy đầu dây bên kia cô ấy khá vui.
"Đâu có đâu có." Đây không phải lời khách sáo, mà là lời thật lòng, dù công hay tư tôi đều hy vọng cô ấy thường xuyên làm phiền mình.
"Dự án triển lãm có một số tình hình mới, khá khẩn cấp, muốn hẹn các anh ra ngoài bàn bạc chút." Cô ấy vẫn giữ giọng bình thản nói.
"Được thôi, ở đâu?" Tôi nhìn đồng hồ, 9 giờ 40.
"Quán cà phê Thủy Ấn đường Thiên Hà Bắc, 20 phút nữa gặp nhé. Tôi gọi không được điện thoại của ông Điền, phiền anh tìm ông ấy giúp, nếu thực sự không tìm được ông ấy thì nói chuyện với anh cũng được." Cô ấy đáp.
"Không thành vấn đề, tôi sẽ gọi cho ông Điền, lát nữa gặp." Tôi ước lượng thời gian, 20 phút, cơ bản là kịp.
Tôi thả Nguyệt Nhi và Vương Thông xuống, dặn Vương Thông phải chăm sóc tốt cho Nguyệt Nhi, nếu tôi bàn xong sớm, tôi sẽ quay lại đón họ. Có Vương Thông ở đó, chắc không có vấn đề gì, ít nhất Nguyệt Nhi vẫn có người trông chừng, thế tôi mới yên tâm.
Sau đó, tôi đạp ga phi thẳng lên đường vành đai, lao thẳng đến chỗ "Thủy Ấn" để gặp người đẹp.