Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

Leda cảm nhận được mồ hôi chảy từ gáy xuống cổ áo. Hàng giờ đã trôi quá - nàng biết như vậy, bởi vì khi quan sát ông Ikeno đứng sau Samuel, tay nắm chuôi kiếm màu vàng-đỏ, bóng ông ta kéo dài ra, trườn qua boong, cực kỳ chậm chạp khi con tàu xoay đầu.

Mọi người đều chờ đợi. Như một giấc mơ. Tất cả im lặng, sự im lặng vô tận, nơi này, những người này; Samuel, với vệt máu trên cổ áo và thanh kiếm phản chiếu ánh sáng từ mọi nơi, chuyển thành màu vàng, màu bạc và màu thép.

Vì đây là giấc mơ nên nàng không di chuyển khi bắt gặp một cái bóng lướt qua bên dưới mạn tàu. Rồi nàng khẽ quay đầu lại, không muốn rời mắt khỏi Samuel. Nó lại lướt qua.

Nàng giật mình.

Cơ thể nàng như mất hết dũng khí, thứ đã giữ nàng đứng yên tại chỗ. Nàng hơi rúm người, rồi như đông cứng. Trước mắt nàng tối sầm tại.

Hãy thở.

Nàng vội vã hít vào. Rồi quay đằng sau và nhìn xuống - nó phải là một giấc mơ. Giấc mơ gớm ghiếc, không thể hình dung, con ác mộng u ám dài gần bằng con tàu đánh cá, di chuyển theo dòng nước và chậm dần lại, va vào mạn tàu, lặn xuống bên dưới, giờ thì biến mất hẳn sau một cú vẫy đuôi đột ngột.

Nàng mở miệng. Không có âm thanh nào phát ra. Nàng bắt đầu lặng lẽ thổn thức, nhìn xung quanh, thấy đám người kia chẳng để ý đến việc gì khác ngoài Samuel và ông Ikeno.

Trong tĩnh lặng, nàng nghe thấy những tiếng chuông nhỏ lạc điệu từ ruộng lúa trên bờ - một âm thanh trần tục không phù hợp với bất cứ thứ gì. Nàng thấy mình như rơi vào giấc mơ, như đang cố hét lên và chẳng thể cử động, mọi chuyện xảy ra giống mật ong chầm chậm chảy ra từ một cái hũ.

Nàng thấy Samuel cúi người trước thanh kiếm trên chiếu. Trong, tiếng gió, trong tiếng tụng niệm thì thầm, ông Ikeno rút kiếm.

Ông ta giạng chân và nhấc chuôi kiếm vàng lên, nắm chặt bằng cả hai tay.

Thanh kiếm nuốt lấy ánh mặt trời, tạo ra một tia lửa ở ngay mũi nhọn.

Hình ảnh đó đóng băng trong mắt nàng. Nàng ngó sững vào ánh sáng rực rỡ của thanh thép lơ lửng trên đầu Samuel.

Không, nàng nghĩ. Không!

Nàng nghe một tiếng hét: cảm thấy những bàn tay rắn chắc trên cánh tay mình, giữ nàng lại, nàng thấy Samuel nâng thanh đoản kiếm khỏi cái chiếu. Anh dùng một tay giơ nó lên.

Khi anh đâm nó vào người, thanh kiếm kia chém thẳng xuống. Và đó là tiếng hét của nàng: không, không, không!

Thân hình Samuel gục xuống như hình nộm không xương, như một con ngựa kéo xe chết trên phố nàng từng thấy. Ông Ikeno đổ xuống người anh, và Samuel đã chết, bị chém chết, ngã trên boong tàu cùng kẻ giết mình, nhưng rõ ràng anh đang quát lên với nàng: Nào, nhảy xuống nước ngay!

Nhảy xuống nước.

Samuel lăn người thoát ra với cả hai thanh kiếm trong tay. Anh xoay người, tung chân đá vào cằm ông Ikeno, mạnh đến nổi ông ta bắn ra đằng sau, đầu đập vào tường. Đám thủ hạ buông tay nàng ra, lao tới những ngọn giáo có móc trên boong.

“Leda!” Samuel gào lên. “Đi đi!”

Giọng anh như một tác nhân hữu hình, một nguồn sức mạnh đẩy nàng đi. Nàng nắm lấy thanh chắn và nhìn xuống, dưới kia là con cá mập bơi ra từ đáy tàu, trồi lên khỏi mặt nước cùng cái vây đáng sợ.

Khi nàng quay lại, Samuel đã tránh được mũi giáo bằng một bước dịch sang bên, vượt khỏi hướng của cái móc. Anh dùng phần chuôi kiếm giản dị đập bên bàn tay kẻ tấn công, thúc ngược khuỷu tay bên mạng sườn hắn, đầu gối nện thẳng vào xương bánh chè mạnh đến nỗi Leda nghe được cả tiếng xương gãy. Cố chịu đựng, không một tiếng kêu, hắn quét ngang cái móc khi đổ rạp xuống. Cú vung tàn bạo đó phát ra tiếng rít trong không khí, để lại một vệt trên má Samuel, trong nháy mắt đã chuyển thành màu đỏ tươi.

Anh lùi người ra sau, như con mèo ngã khỏi cành cây. Thanh đoản kiếm vung lên, cắt rời những ngón tay khỏi ngọn giáo khi người đàn ông bị thương vặn người tránh, để lại những vệt máu khi Samuel đá bay ngọn giáo qua mạn tàu.

“He mano!” Có tiếng hét khác vọng qua mặt nước. Một người Nhật chặn đường Samuel, trong khi gã kia quăng cái lưới đánh cá. Ông Ikeno gượng dậy, lảo đảo dựa người vào tường cabin. Leda đã thấy từ phía xa một cái xuồng của dân đảo đang khua mái chèo hướng về con tàu, để lại vệt nước loang rộng phía sau. Vây lưng của con cá mập lại xuất hiện, vẽ một đường uốn lượn rồi chìm xuống khi nó ngoặt sang bên.

Samuel lùi lại tránh những kẻ tấn công và đu một chân lên thanh chắn. Leda hét lên khi anh vươn người ra ngoài nhưng anh không nhảy, chỉ để tránh cái lưới đang bay về phía mình, treo lủng lẳng trên đó bằng cả chân và tay. Cái lưới bay vụt qua, những quả cân nặng trịch va vào thanh kim loại kêu lạch cạch. Khi quay lại, anh buông một cánh tay ra và chém mạnh thanh kiếm dài lên bắp chân tên đứng gần nhất, khiến cả thịt và xương rộ ra ngoài. Hắn loạng choạng và cố đứng vững, nhưng chân đã khuỵu xuống khi muốn bước về phía trước.

Samuel bật lên, ngồi giạng chân trên thanh chắn với thanh kiếm chuôi vàng trong tay. Máu loang trên nửa khuôn mặt anh, vẫn tứa ra từ vết cắt, máu của những kẻ tấn công anh vương vãi trên hai cái chiếu và lên mùi trong không khí. Anh quát bằng tiếng Nhật và tên cuối cùng bỗng khựng lại, chỉ còn mình hắn chưa bị thương.

“He mano! He mano!” Tiếng hét điên cuồng cảnh báo đến từ cái xuồng.

“Auwe, Haku-nui! Không! Không được nhảy!”

Leda nhận ra Manalo và ông Dojun ở trên đó nhưng nàng chẳng có thời gian nghĩ đến chuyện này. Thấy ông Ikeno lao tới, nàng bước giật lùi nhưng ông ta vẫn túm được cánh tay và lôi nàng lại. Thanh chắn đập mạnh vào hông nàng đau điếng. Mũ rơm bay mất. Chân nàng rời khỏi boong.

Ông ta đẩy mạnh, nàng ngửa người trên thanh chắn, nàng thoáng thấy cái mũ xoay tròn trong khi đáp xuống mặt nước.

Ông Ikeno cứ thế giữ nàng bằng một tay, những ngón tay nàng trượt trên thanh kim loại tròn, tiếng hét nghẹn lại trong cổ. Rồi ông ta kéo nàng thẳng dậy, nhưng chỉ đủ để đôi chân đang khua khoắng hoảng loạn chạm được xuống boong.

Samuel nhìn họ chằm chằm, thở hổn hển. Cái xuồng đâm sầm vào mạn tàu, bên dưới anh.

Ông Ikeno cất tiếng. Giọng ông ta nhẹ nhàng, nhưng Leda há hốc miệng khi bàn tay ông ta siết lại. Nàng hầu như không thể cử động được trong bàn tay tàn nhẫn đó. Và ông ta lại đẩy nàng ngửa ra sau, để nếu buông tay ra, nàng sẽ ngã cắm đầu xuống nước.

Nàng cố quắp tay vào tay áo ông ta, quanh cánh tay ông ta, những ngón tay nàng cố bấu víu vào bất cứ thứ gì nàng có thể chạm tới. Chân nàng chạm vào boong tàu nhưng cứ trượt đi, và rồi mất luôn cả sự tiếp xúc đó. Chỉ còn nắm tay của ông Ikeno giữ thăng bằng cho nàng.

“Fuka!” Samuel gầm bên. “Same! Ông có thấy không, Ikeno? Đó là cá mập của tôi.” Anh giắt thanh đoản kiếm vào thắt lưng và nhảy khỏi thanh chắn. “Tôi đã gọi nó.” Như mất trí, anh gào lên hết cỡ bằng cả tiếng Nhật và tiếng Anh, lấy tay đấm ngực. “Boku-no, Ikeno, wakarimasu ka?”

Thình lình, anh tung ra một cú chém bằng thanh kiếm vàng vào thủ hạ của Ikeno. Mục tiêu của anh bật lên, một cú nhảy xuất thần nhẽ ra đã tránh được lưỡi kiếm, nhưng cử động của Samuel bất chợt dừng lại, và gã kia đáp xuống sàn tàu với mũi kiếm chĩa thẳng vào cổ. Khi gã ngửa ra sau dựa lưng vào thanh chắn, Samuel lập tức gạt chân, để gã cũng chới với giống hệt Leda.

Tên này lộn một vòng và bật qua thanh chắn như diễn viên xiếc. Gã túm chặt lấy thanh chắn, đôi chân đu đưa trên mặt nước.

“Onaka ga sukimashita ka! Cá mập, có đói không?” Samuel đập thanh kiếm lên thanh chắn kim loại, tạo ra thanh âm như tiếng chuông. Leda cảm thấy sự rung động truyền đến các đầu ngón tay nàng. Anh lại đập tiếp. “Qua đây, fuka! Ta sẽ cho ngươi ăn.”

“Ông lolo rồi sao?” Manalo hét lên từ dưới xuồng. “Đừng có gọi cá mập!”

“Nó sẽ không hại tôi. Hay những gì là của tôi.” Anh khua thanh kiếm trên hai bàn tay của gã đàn ông đang treo lơ lửng, thiếu một chút thôi là chém trúng. “Nếu tôi ném thứ này xuống, nó có thể ăn được.”

Ông Ikeno quát lên, khàn đục và cộc cằn bằng ngôn ngữ của mình. Leda kêu khẽ, quờ quạng tìm điểm tựa khi ông ta đẩy đầu nàng xuống gần mặt nước hơn.

Samuel lùi lại, để cho gã kia trèo lên khỏi thanh chắn. Cùng lúc đó, ông Dojun cũng từ xuồng nhảy lên boong.

Ông Ikeno giữ nàng ở một góc nghiêng đầy nguy hiểm, gọi to bằng tiếng Nhật.

Samuel đứng yên giữa boong và cái chiếu thấm máu. Anh cúi xuống nhặt vỏ kiếm màu đỏ và tra thanh kiếm vào.

“Ikeno-san? Dojun-San!” Anh giơ nó lên, quát to. “Ai muốn nó?” Không ai cử động; không ai lên tiếng.

“Dojun-san! Sư phụ, thầy giáo, người bạn của tôi! Bạn của tôi!” Giọng nói hung dữ của anh vọng lại từ hòn đảo và mặt nước. “Đây là kiếm của ông, Dojun-san!” Anh cúi thật thấp và đưa kiếm ra, vỏ kiếm ánh lên màu đỏ và vàng.

Ông Ikeno gầm gừ cảnh báo và đẩy Leda xa thêm một chút. Nàng kêu lên, cố kháng cự để nắm lấy cánh tay ông ta, nắm lấy cái thanh chắn trơn tuột, bất cứ thứ gì có thể với tới.

“Tại sao, Dojun-san!” Samuel nói với vẻ châm biếm ác nghiệt. “Hãy xem chuyện gì xảy ra nếu tôi trao lại thanh Gokuakuma cho vị chủ nhân đáng kính.”

Ông Dojun nhìn anh không chớp.

Samuel nhún vai, hạ thanh kiếm xuống. “So. Lấy một cô vợ khác, ne? Đồ khốn. Đồ khốn, ông không quan tâm, ông lừa gạt tôi, ông chơi xỏ tôi, ông lợi dụng tôi suốt mười bảy năm, đồ khốn, tại sao cô ấy lại ở đây?” Anh thở hổn hển, bật ra một âm thanh lớn hơn qua kẽ răng. “Hãy nhìn cô ấy đi!” Rồi rống bên, giơ thanh kiếm lên đầu. “Ông có biết tôi giết cả hai người nhanh với cỡ nào không?”

“Cậu có nhược điểm, Samua-san,” ông Dojun khẽ nói. “Muốn quá nhiều.” Samuel nhìn sững ông. Anh hạ kiếm xuống. “Muốn quá nhiều,” anh nhắc lại, giọng hoài nghi. “ Tôi muốn quá nhiều!”

Vết máu trên mặt anh đã khô, chỉ giống như vết thuốc vẽ được bôi cho anh trước khi chiến đấu. Anh lắc đầu, như thể nhận xét đó làm anh bối rối, như thể ông Dojun đã làm anh chết lặng.

Bất chợt anh quay lại, đập thanh kiếm lên thanh chắn bằng sắt lần nữa. “Cá mập, có nghe thấy không? Ta muốn quá nhiều!”

Leda hít sâu khi nàng nhìn chéo sang bên và thấy cái bóng khủng khiếp trồi lên từ bên dưới con tàu, cái đầu bẹt khổng lồ to đến độ khi ngang tầm với đuôi tàu, cái vây hình tam giác đã ở ngay phía dưới nàng. Nó va vào mạn tàu khiến con tàu chao đảo.

Samuel nói, “Tôi không muốn quá nhiều.” Anh quay lại phía Leda và ông Ikeno cùng thanh kiếm.

Ông Dojun bật ra một thanh âm. Nó bắt đầu bằng tiếng quát kéo dài, gầm gừ rồi lớn dần lên. Nó chạy dọc người nàng với một cú sốt gây tê liệt; nàng cảm nhận được nắm tay của kẻ đang giữ mình siết lại.

Samuel đứng lại như thể một bức tường đã mọc lên trước mặt anh. Leda hoảng loạn nắm chặt bàn tay còn lại, cố níu lấy cái thanh chắn, giãy giụa, thấy mất thăng bằng khi ông Ikeno nghiêng nàng xuống nhiều hơn.

“Samuel?” nàng rên rỉ.

Anh di chuyển. Với một âm thanh không thành tiếng, sự bùng nổ của không gian và sức mạnh đã đưa mọi thứ vào tĩnh lặng, anh ném mạnh thanh kiếm vào không trung.

Ông Ikeno vùng khỏi nàng, nhảy lên để chặn đường bay hình vòng cung của thanh kiếm. Leda hét lên và quờ quạng tìm thăng bằng, nửa người ngửa ra ngoài, mặt nước và con tàu nghiêng ngả trong tầm mắt nàng. Có thứ gì đó túm lấy cánh tay nàng, giật mạnh nàng đứng thẳng lại. Samuel kéo nàng vào ngực anh, loạng choạng lùi lại. Ông Ikeno không buồn liếc họ, chỉ nhìn chằm chằm vào thanh kiếm đã hết đà bắt đầu rơi xuống thật nhanh.

Nó đâm thẳng xuống mặt nước, cách con tàu khoảng ba mét. Chỉ là một tiếng tõm, dường như vẫn bắt được ánh nắng dọc chiều dài của nó dưới làn nước trong veo. Từ xa, con cá mập quay lại với sự nhanh nhẹn của loài mèo. Thanh kiếm chìm xuống như chiếc lá rơi, cái chuôi vàng mờ đi rồi lại lóe sáng. Khi con cá mập phóng đến chỗ thanh kiếm, cái đầu khổng lồ của nó như phình to. Cả người nó lật lại, phơi ra cái bụng trắng hếu và cái miệng rộng ngoác, hàm răng ác mộng nhe ra trong một khoảnh khắc và thanh kiếm trượt vào trong như thể bị hút bằng vòi.

“Iya!” Ông Ikeno lẩm bẩm.

Cái vây màu xám lại nổi lên. Con cá mập bơi qua tàu đánh cá, tạo ra những dọc sóng khiến nó chao đảo.

“He mano, “Manalo gọi từ dưới xuống nhỏ, giọng sợ hãi. “Ka waha o Kaahupahau!”

Không một ai khác lên tiếng. Con cá mập quay về phía bến cảng lớn. Cái vây của nó chìm xuống. Hình bóng đáng sợ đó mờ dần rồi biến mất khỏi tầm mắt, vào lòng đại dương sâu thẳm.

***

Samuel ôm Leda, dựa lưng vào căn phòng thấp trên boong. Anh cảm nhận được những cơn run rẩy chạy dọc người nàng, liên tục, mỗi khi nàng cố nói hay cử động. Tóc nàng xõa ra và quệt vào mắt anh, anh vuốt nó ra sau, nhìn qua đầu nàng về đám người kia.

Ikeno đứng bất động, chăm chú nhìn theo con cá mập. “Aiya!” Ông ta càu nhàu. “Cầu mong Phật tổ phù hộ chúng ta. Ông Tanabe đã làm gì thế này?”

“Tôi không biết,” Dojun khẽ trả lời.

Ikeno không quay lại. “Hắn là một kẻ điên hay một vị thánh đây? Ông đã làm gì hả Tanabe-san? Ông đã làm gì?”

“Tôi không có câu trả lời. Chuyện cứ thế xảy ra thôi.”

Ikeno rút lá bùa omamori từ trong áo choàng và nắm chặt nó trong tay. “Chiến thần cất tiếng, ne?” Ông ta đưa ra giả thuyết một cách khó khăn. “Có lẽ thần Hachiman của cung và tên đang thấy bất an, và lén lút bay ra ngoài đền thờ bằng đá của ngài. “Namuamidabutsu; Namuamidabutsu.” Ông ta lẩm nhẩm tụng.

“Ông sẽ làm gì?” Giọng Dojun vẫn bình thường.

Ikeno thả lá bùa ra. Đôi mắt ông ta nheo lại, rồi nhún vai, như thể rũ bỏ một mối lo lắng dị đoan. “Câu cá mập,” ông ta nói, hơi hất cằm lên. Nhưng bên dưới vẻ thách thức đó, trong giọng nói ông ta vẫn chất đầy u ám.

“Vô vọng thôi,” Dojun nói. “Roto của ông bị thương rồi.”

Ikeno ngoái lại nhìn tên tùy tùng duy nhất còn lành lặn đang băng bó cho những người khác. “Chúng tôi đều bị thương từ một cơn đau bụng. Kuso! Nhẽ ra tôi nên nhảy theo thanh kiếm.”

“Cái chết của một con chó. Cái chết vô nghĩa!”

“Ông là kẻ phản quốc. Ông phản bội tổ quốc của chúng ta. Thanh Gokuakuma thật cần thiết vào lúc này. Chúng ta đang phải quỳ gối dập đầu trước phương Tây.”

“Vậy hãy để chúng ta đứng thẳng, và không trao lòng tin cho quỷ dữ!” Dojun vặc lại. “Tôi không tin chiến thần sống dưới một ngôi đền đá. Tôi đã ở phương Tây quá lâu rồi, Hachiman sống ở một chỗ khác, Ikeno-san, trong lòng các chính trị gia, các nhà tu hành, những người như ông và tôi.”

Ikeno khịt mũi. “Nihonjin no kuse nil. Tên Tanabe này sống lưu vong quá lâu rồi. Hắn không còn là người Nhật nữa.”

Dojun quay ngoắt lại phía Ikeno cùng những cảm xúc Samuel chưa bao giờ thấy hiện trên khuôn mặt ông. Ikeno đứng giạng chân, đầu ngẩng cao, sẵn sàng cho một cuộc đọ sức.

Một giọng bồi vang lên rành mạch giữa tiếng thì thầm của những người bị thương trên boong. Manalo đã tên tàu, với sự nhanh nhẹn của dân đảo, anh ta xông vào băng bó, giúp những người mà mười lăm phút trước có thể giết anh ta không hề đắn đo chút nào.

Dojun quay đầu. Ông quan sát họ. Sau một khoảnh khắc, ông gặp ánh mắt Samuel. Với nụ cười giễu cợt, ông nói, “Có lẽ Ikeno-san đáng kính nói nhiều hơn những gì mình biết rồi.”

Samuel không thể lý giải ánh mắt đó. Anh nhận ra mình chưa thực sự hiểu bất cứ điều gì về những cảm xúc thật của Dojun. Ngay lúc này cũng không, khi đã bọc qua tấm màng của khát vọng, sự giận dữ và nỗi đau của bản thân. Luôn luôn… luôn luôn… Dojun ngừng cú đánh lại, chỉ trừ lần thử thách ở Haleakala, và thậm chí… thậm chí khi đó… Samuel cũng đã đôi lần tự hỏi bản thân.

Dojun là một cao thủ. Ông luôn như vậy. Sẽ luôn như vậy.

Những lần này, Samuel đã thách thức bức tường ý chí rắn như kim cương và phá vỡ nó.

Dojun cúi người với anh trong niềm tự hào. “Tình bạn với phương Tây là thứ rất mạnh mẽ nhưng cũng vô cùng khó khăn, tôi đã nghiệm ra như vậy. Nhưng có những thứ ta không thể tránh khỏi trong vòng đời này.”

Samuel nghe thấy lời quở trách - và cả sự công nhận. Anh cố giữ bộ dạng lãnh đạm. “Ông ta không lấy được thanh quỷ kiếm của ông, phải không?”

“Không.” Dojun nhìn ra Trân Châu Cảng. “Ông ta không lấy được.” Ông cười nhạt. “Nhưng hãy nhớ chuyện con sao biển, Samua-san.”

Samuel ôm chặt thân hình Leda và dụi mặt vào cổ nàng. Nàng bấu chặt tay anh. Một cái rùng mình kéo dài chạy qua cơ thể nàng.

“Nếu anh vui lòng,” nàng nói, bằng giọng Anh đặc sệt, khẽ khàng và đơn giản, “chúng ta về nhà được chứ?”

Samuel gọi Manalo, anh ta lập tức giơ tay ra dấu đã nghe thấy và nhảy xuống xuồng. Khi Leda thấy thế, nàng cứng người trong vòng tay của Samuel.

“Chúng ta phải đi trên con xuồng nhỏ đó sao?”

Anh khép chặt vòng tay quanh cô. “Cá mập đi xa rồi.”

Nàng rùng mình. “À. Vâng! Em chắc là anh nói đúng.” Với một động tác đẩy nhẹ, nàng đứng dậy. Không nhìn Ikeno, không nhìn Dojun, không nhìn đống hỗn loạn trên boong tàu, mặt nàng đanh lại như biểu hiện cam chịu của một kẻ tử vì đạo và khẽ khàng bước qua hai cái chiếu vấy máu. Đến chỗ thanh chắn, nàng dừng lại. “Tôi muốn mang cái bàn cô dâu về, ông Dojun ạ. Nếu ông tốt bụng đưa nó tới. Nó vẫn có thể sửa được, và có thể tìm được một lưỡi kiếm khác thay cho cái bị… nuốt.”

Dojun không hề chớp mắt. Ông cúi người và nói. “Sayo. Tôi sửa được, bà Samua-san. Mọi thứ tốt lành.”

“Tuyệt vời. Tôi phải cảm ơn ông và anh Manalo đã đến cứu viện. Ông thấy đó, quý ông Gerard đã làm chủ được tình thế, nhưng lòng dũng cảm và sự hỗ trợ của hai người cũng giúp ích được rất nhiều.”

“Kin doku. Rất vinh hạnh.” Dojun cúi chào, gập người thật thấp đầy tôn trọng. “Vợ tốt. Vợ tốt, Samua-san. Kanshin, Kanshin.” Ông chuyển sang nói tiếng Nhật. “Đưa cô ấy đi đi. Lời ta nói thể hiện tâm ý của ta. Cô ấy đáng ngưỡng mộ. Ta trân trọng cô ấy. Cô ấy rất muốn nhận được sự tin cậy của cậu.”

Samuel lưỡng lự. Đó là lời khen vượt xa bất cứ điều gì anh từng nghe được từ Dojun. “Ông không đi sao?”

“Để Manalo quay lại đón ta.” Ông mỉm cười châm chọc. “Ta sẽ mang bàn cô dâu đến.”

Samuel liếc về phía Ikeno và những người còn lại.

“Ta muốn thuyết phục kẻ khờ dại này vì đã dám điên rồ nghĩ ta không phải người Nhật,” Dojun nhẹ nhàng nói.

Ikeno đứng thẳng dậy, khẽ hừ một tiếng trong miệng. Vẻ cau có của ông ta giống một võ sĩ mặt quỷ trong những bức tranh khắc gỗ, như thể sẽ hả dạ khi giết một ai đó.

Cơn giận dỗi với Dojun vẫn chảy rần rật trong huyết quản Samuel, nhưng một ý chí cố hữu của sự trung thành, thói quen và nghĩa vụ khiến anh bật ra, “Có cần giúp không?”

Dojun phẩy tay trước mặt, một cử chỉ từ chối. “Chigaimasu. Nghĩ sao thế, thằng baka này?”

Samuel liếc xéo qua tư thế sẵn sàng của Ikeno. Anh mỉm cười châm biếm. “Cũng được,” anh nói bằng tiếng Anh. “Chúc vui vẻ.”

***

Leda ngồi trước mặt anh trong xuồng, người cứng đờ, hai bàn tay và khuỵu tay ép sát vào người. Họ cập bờ mà không có dấu hiệu đe dọa nào từ cá mập. Cậu bé Shoji, người sử dụng lon thiếc đong gạo để giao tiếp với Samuel khi anh ở trên tàu đánh cá - một tiếng “keng” duy nhất báo người của Ikeno đang đến, hai tiếng là người lạ, ba tiếng là Dojun - đang đứng chờ. Thằng bé nhảy xuống nước giúp kéo xuồng vào bãi bùn. Samuel, ống quần dính chặt vào đầu gối, leo lên chỗ đất khô để đỡ Leda xuống. Nàng túm váy như thể đang ra khỏi cỗ xe ở Park Lane.

Shoji buộc ngựa vào xe. Leda đợi hai người buộc dây cương. Trông nàng như một đứa trẻ bơ vơ, tóc xõa tung quanh mặt và mũ thì đã mất.

Samuel muốn đến bên nàng, kéo nàng vào vòng tay và ôm nàng, ôm nàng, thật chặt, thật sát. Nhưng thay vào đó, anh làm việc cùng Manalo và Shoji, cốt che giấu vẻ ngượng ngùng. Anh chốt xong cái khóa sắt, đứng đó và nhìn nó chằm chằm.

Shoji nhìn anh với vẻ băn khoăn, và anh nhận ra thằng bé lo cho Dojun. “Ông ấy không sao đâu,” Samuel nói ngắn gọn. “Cứ canh ở đây thôi.”

Shoji lặng lẽ len vào con đường mòn giữa những bụi cây và biến mất.

Manalo trở lại xuồng. Khi Leda mạnh mẽ phản đối vì cho rằng quá nguy hiểm, người đàn ông Hawaii chỉ nhún vai. “Phải ra đó đón Dojun-san.”

“Nhưng cá mập…”

Anh ta cười to. “Thịt Manalo dở tệ. Cá mập không thích.”

“Có thể nó thích mùi vị whiskey, blad?” Samuel càu nhàu. “Lần sau anh còn say nữa, tôi sẽ gọi cá mập tới đây, xé laho anh ra.”

Điệu cười của Manalo trở nên kém tươi tắn. Anh ta e ngại nhìn Samuel.

“Mahope aku,” Samuel nói, với một cái hất đầu. “Để sau, người anh em.

Chúng ta sẽ nói chuyện.”

Anh chàng Hawaii làm mặt nhăn nhó và gò lưng đẩy cái xuồng ra khỏi bãi bùn. “Có khi Manalo đi câu cá mấy ngày.”

Anh ta nhảy lên xuồng, giơ mái chèo nên. “Aloha nui.”

Lada đứng nhìn theo cho tới khi con xuồng ra khỏi tầm mắt, khuất sau hòn đảo trong khu cảng. “Chà!” nàng nói. “Em mong anh ta biết mình nói gì về chuyện cá mập.”

Samuel tì tay lên hông ngựa. Anh thấy nàng run rẩy, nhưng nàng không nhìn anh. Nàng vòng tay quanh mình và nhìn xuống mặt nước, chớp mắt liên tục.

“Leda…”

Nàng quay lại với ánh mắt long lanh nhưng trống rỗng. Rồi ánh mắt đó lướt qua vết máu trên cổ và ve áo anh. Hơi thở của nàng chuyển thành tiếng nức nở. Nàng ôm mình chặt hơn và nuốt khan, thở hổn hển, phát ra những âm thanh giằng xé trong cổ họng. “Em không muốn khóc! Em sẽ không khóc!”

Anh bước rồi lại dừng. “Không sao hết.” Anh gồng người, nắm chặt trụ xe. “Em có thể khóc.”

Nàng mạnh mẽ lắc đầu. “Em không. Thật là… không lịch…” Một tiếng nức nở lớn cùng tiếng nấc cụt ngắt lời nàng. “Không lịch sự.” Tóc nàng xõa tung trên vai khi cơn run rẩy trong nàng vỡ òa thành những tiếng nấc khô khốc làm cả người nàng co giật cùng cơn kích động bị kìm nén. “Em không… thích… cá mập! Em không muốn bị treo trên miệng cá mập.”

“Không có cá mập nữa,” anh nói. “Không có kiếm nữa.” Anh siết chặt bàn tay vào trụ xe.

“Và đó… và đó là một chuyện… khác nữa! Đó là trận đấu kiếm thiếu công bằng nhất em từng thấy.” Nàng ghì chặt cánh tay quanh người. “Cho dù em chưa xem đấu kiếm bao giờ!” Nàng nói thêm với vẻ kích động. “Cực kỳ vô lý! Tại sao anh phải bắt đầu bằng việc ngồi xuống? Ông Ikeno đã chiếm mọi lợi thế. Và với thanh kiếm kỳ… quái họ đưa cho anh! Nhẽ ra anh đã… đã.” Nàng khan tiếng vì nhịp thở hổn hển. “Ôi, Samuel!”

Anh buông tay khỏi trụ xe. Anh kéo mạnh nàng vào vòng tay mình. Nàng đang run rẩy dữ dội đến độ đầu gối muốn khuỵu xuống. Nàng túm tay áo anh, vùi mặt vào ngực anh. Anh vuốt tóc nàng và ôm nàng, đu đưa người nàng, với một tiếng cười mạnh mẽ, lạ lùng bật ra từ bên trong. “Quý cô quả cảm của tôi. Không sao cả. Cô gái dũng cảm của tôi. Phu nhân can đảm đáng yêu của tôi.”

Nàng khóc khi dựa vào anh. Anh ôm ấp nàng, đỡ toàn bộ sức nặng cơ thể nàng. Anh dựa gò má bị rạch bên mái tóc nàng, chịu đựng cơn đau nhức.

“Ôi, lạy Chúa… Leda,” anh thì thầm, tay luồn vào tóc nàng, để người nàng ép sát vào người anh.

Cơn run rẩy của nàng bắt đầu dịu lại. Nàng dựa vào anh, tiếng nức nở nhỏ dần. “Em muốn… em muốn mình nghĩ ra một câu sắc sảo và độc địa nào đó để nói với bọn người đó?” Nàng hít một hơi và thở phào. “Chắc chắn ngày mai em sẽ nghĩ ra, khi mọi chuyện đã quá muộn. Em không thấy có lý do nào để anh phải cười to đến vậy.”

“Đừng bỏ tôi.” Anh lắc nàng. “Leda! Đừng bao giờ ra đi và bỏ tôi lại.”

Nàng vùng khỏi tay anh. “Chà, điều anh nói mới vô lý làm sao! Trong khi anh cố hết sức để đuổi em đi!” Nàng bỗng quay ngoắt đi và bước tới cỗ xe, dừng lại đó, đôi môi run run, váy và tóc xộc xệch. “Em dám nói nếu mình không phải một người giàu nghị lực thì em đã đi thật rồi!”

Anh hít một hơi. Không gian trống bên dưới anh - toàn bộ cú rơi kéo dài đó - nhưng anh sẽ không yêu cầu, không hy vọng, không gây dựng và đổ máu, không tự băm vằm trái tim thành nhiều mảnh nữa. Anh muốn điều này, anh sẽ nắm lấy nó. “Em đánh mất cơ hội ra đi rồi.”

Cằm nàng hất lên. “Em chưa bao giờ muốn có cơ hội đó, anh đúng là khó ưa! Em nghĩ rằng anh sẽ không bao giờ hiểu, vì anh là đàn ông, khi em nói rằng em đã yêu anh ngay từ lúc anh nhặt kéo cho em ở tiệm váy! Chuyện đó chẳng có nghĩa gì với anh, em dám nói anh đã quên sạch rồi, nhưng đàn ông thường là những kẻ vô vọng nhất khi dính dáng đến bất kỳ chuyện quan trọng nào. Và em phải nói rằng, với một phụ nữ, thật quá bất nhã khi cứ phải tiếp tục mặt dày khẳng định tình cảm của mình như vậy.”

“Phải vậy không? Nếu tôi muốn nghe thì sao?”

Nàng hạ cằm xuống và chớp mắt trước xúc cảm mãnh liệt của anh.

“Nếu tôi muốn nghe thì sao?” anh hỏi một cách dữ dội. “Nếu tôi muốn thức dậy vào mỗi buổi sáng chết tiệt trong đời và nghe em nói em yêu tôi thì sao?” Giọng anh bắt đầu to hơn. “Nếu đó là tất ca những gì mang một chút ý nghĩa chết tiệt với tôi thì sao?”

Nàng kinh ngạc hít một hơi dài. “Đó là từ bậy bạ, phải không? Đó là thứ ngôn ngữ khiếm nhã nhất.”

“Thì sao?” anh quát lên. “Nếu tôi muốn thứ chết tiệt đó thì sao, Leda? Mỗi buổi sáng! Em yêu tôi. Nếu tôi muốn nghe thì sào?”

Nàng ngó sững anh. Anh thở nặng nề như đang đánh nhau. Tiếng vọng từ những câu nói của anh văng vẳng trên mặt nước, dội đi dội lại.

Nàng khẽ liếm môi. Rồi túm váy và quệt tay lên hai gò má ướt. Váy lót của nàng kêu sột soạt khi nàng bước vào xe. Nàng rút ghim cài, rồi vấn tóc lên cho gọn gàng.

“Chà, thưa ông.” Nàng nhìn anh bằng ánh mắt nghiêm nghị từ dưới hàng mi. “Chắc chắn ông sẽ được nghe!”

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.