Những Câu Chuyện Kỳ Lạ Của Darren Shan (Bộ 12 Tập)

Lượt đọc: 1337 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Chương 18

❊ ❊ ❊

Đứng chết lặng trên ban thờ, chúng tôi bị hai mắt long lanh ma quái của Quái Nhân thôi mien. Trong khi đó, thân thể nó giãn ra, đầu vươn cao gần 2 mét, cong ra sau. Nó đang sửa soạn tấn công, nhưng vì vươn đầu lên, mắt nó rời khỏi chúng tôi. Chúng tôi chợt tỉnh và nhận ra chuyện gì sắp xảy ra. Chúng tôi vội buông mình xuống sàn vừa khi quái vật tấn công.

Một cái nanh dài của Quái Nhân đâm trúng giữa xương bả vai khi tôi chạm mặt sàn. Nó đâm qua thịt và rạch xuống tới lưng. Thét lên vì đau và sợ hãi, tôi lăn sang một bên khi con quái rút nanh lại, và trườn tới sau trụ pha lê.

Vồ trượt tôi, Quái Nhân rống lên như một đứa trẻ khổng lồ kêu la giận dữ, rồi quay sang phía Harkat. Harkat đang nằm ngửa, mặt và bụng phơi ra như một mục tiêu hoàn hảo. Quái Nhân vươn người tấn công, Harkat sẵn sàng ném chai nọc độc vào nó. Quái Nhân rít lên phẫn nộ, giật lùi mấy mét. Những ngón tay trên đuôi lùi xa Harkat, nhưng những ngón tay gần đầu ngọ ngoạy về phía anh ta như những con rắn. Phần tỉnh táo trong tôi nhận thấy có những lỗ rất nhỏ trên mỗi ngón tay, nơi nếu là ngón tay người sẽ là những cái móng. Từ những lỗ nhỏ đó, mồ hôi chảy ra như suối.

Harkat bò quanh tới nơi tôi đang núp. Tôi quay người lại hổn hển:

- Lưng tôi! Bị thương nặng không?

Nhìn thoáng qua, anh ta làu bàu:

- Không sâu lắm. Sẽ có thẹo to đùng, nhưng không giết chết cậu đâu.

- Trừ khi trong nanh có nọc độc.

- Kulashka mới nặn, nọc mới chắc chưa kịp tạo ra đâu. Đúng không?

- Với rắn thì đúng. Nhưng với con quái này thì chưa thể biết được.

Quái Nhân trườn quanh ra sau ban thờ, tấn công. Chúng tôi lùi dần, giữ sao cho trụ pha lê luôn ở giữa chúng tôi và cái đầu lắc lư của nó. Một tay cầm dao, một tay giữ thật chặt chai nọc độc, Harkat hỏi:

- Có kế hoạch thoát ra được không?

- Cứ tranh thủ từng giây một thôi.

Chúng tôi tiếp tục giật lùi quanh trụ và con quái vật kiên trì bám theo. Vừa gầm gừ vừa phun nước bọt, lưỡi thò thụt, nó sẵn sàng tấn công ngay khi chúng tôi sơ hở. Đứng trên lối đi lên ban thờ, đứa con trai Kulashka hoan hô cổ vũ cho Quái Nhân.

Một phút sau, Kulashka tràn vào đến, lăm lăm vũ khí, mặt đầy phẫn nộ. Chạy lên ban thờ, họ tản ra chung quanh, bò qua Quái Nhân, tiến tới chúng tôi, những đôi mắt trắng dã đằng đằng sát khí.

Tôi mỉa mai nói:

- Đây là thời điểm thích hợp để nói với họ đó.

Nhưng lại nghĩ là tôi nói nghiêm túc, Harkat gào lớn:

- Chúng tôi vô hại! Chúng tôi muốn được là bạn!

Nghe Harkat nói, các Kulashka ngừng lại, kinh ngạc bàn tán. Một người đàn ông – tôi đoán là chỉ huy – tiến lên một bước, chỉ ngọn giáo vào Harkat, quát hỏi. Nhưng chúng tôi không hiểu anh ta nói gì. Tôi nói:

- Chúng tôi không biết nói tiếng của các ông.

Gã chỉ huy lại nói lớn, nhưng lần này chậm rãi hơn và nhấn mạnh từng lời. Tôi lắc đầu:

- Chúng tôi không hiểu.

Harkat cố gắng một cách tuyệt vọng:

- Bạn! Đồng chí! Bồ bịch! Amigo!

Chỉ huy Kulashka bối rối nhìn chúng tôi. Rồi mặt rắn lại, hắn la lớn mấy câu với những người kia. Gật đầu, đưa cao vũ khí, họ tiến lên lùa chúng tôi tới nanh Quái Nhân khổng lồ.

Tôi nhử con dao vào một người đàn bà Kulashka, chỉ để cảnh cáo, cố làm cho bà ta lùi lại, nhưng bà ta vẫn lừ lừ tiến tới với những người kia. Thậm chí trẻ con cũng tham gia với những con dao và giáo mác nhỏ, nắm chặt trong những bàn tay tí hon.

Rút chai nọc độc của tôi, tôi gào lên với Harkat:

- Thử nọc độc đi! Có thể họ sẽ phân tán nếu bị chúng mình quăng chai vào mắt.

- OK!

Harkat cũng gào lên, đưa cao chai nọc độc.

Thấy chai chất lỏng trong bàn tay xám ngoét của Harkat, các Kulashka sững sờ khiếp đảm, nhiều người vội lùi lại. Bối rối trước phản ứng của họ, nhưng nắm bắt được sự sợ hãi của họ, tôi cũng đưa chai của mình lên. Thấy thêm một chai nọc độc nữa, đàn ông đàn bà trẻ con Kulashka hấp tấp chạy xuống khỏi bệ thờ, vừa líu lo sợ hãi, vừa vung vẩy vũ khí về phía chúng tôi.

Tôi hỏi Harkat:

- Sao vậy?

Vung vẩy chai nọc về mấy người đàn bà làm họ rú lên đưa tay che kín mặt, Harkat nói:

- Họ sợ... nọc độc. Không biết vì sự linh thiêng, hay vì... nguy hiểm.

Quái Nhân trườn qua mấy người đàn bà, tiến tới Harkat. Một người đàn ông phóng ra trước đầu quái vật, vẫy tay, gào hết sức lực. Quái Nhân dừng lại, gạt người đàn ông sang một bên bằng cái đầu khổng lồ, rồi lại trừng trừng nhìn chúng tôi. Nó nhe nanh – nghĩa là sắp lao vào chúng tôi để... ăn thịt. Tôi co tay chuẩn bị ném chai nọc độc vào nó, nhưng một người đàn bà xông vào giữa, đưa hai cánh tay phe phẩy như người đàn ông đã làm. Lần này quái vật không xô người đàn bà Kulashka ra, nhưng trường trừng nhìn khi bà ta ngân nga nho nhỏ một bài hát và vung vẩy hai cánh tay trên đầu.

Sau khi đã thu phục được toàn bộ sự chú tâm của Quái Nhân, người đàn bà bước xuống khỏi ban thờ và đưa Quái Nhân sang một bên. Những Kulashka còn lại đứng vào chỗ trống Quái Nhân để lại, trừng trừng nhìn chúng tôi, vừa căm ghét vừa sợ hãi.

- Đưa chai của cậu lên.

Harkat bảo tôi và lắc chai của anh trước những Kulashka đang nhăn nhó khổ sở. Sau một thoáng bàn bạc, vài người đàn bà xua lũ trẻ ra khỏi đền, rồi chạy theo chúng, chỉ để lại đàn ông và những người đàn bà rắn rỏi, giống chiến binh hơn.

Người chỉ huy hạ thấp giáo, một lần nữa lại cố gắng dùng tay chỉ lên ban thờ, Quái Nhân và những chai nọc độc. Chúng tôi cố hiểu những dấu hiệu của anh ta, nhưng không thể.

- Chúng tôi không hiểu.

Bực tức la lên, tôi chỉ lên tai, lắc đầu, nhún vai.

Gã chỉ huy chửi thề – không cần biết ngôn ngữ của họ, tôi cũng biết là hắn chửi thề – rồi hít sâu một hơi, quay lại nói mấy câu với đồng loại. Họ ngập ngừng. Hắn quát tháo lại mấy câu vừa nói. Lần này họ tách ra, tạo khoảng trống giữa chúng tôi và lối ra khỏi đền. Hắn chỉ lối ra, chỉ chúng tôi, rồi lại chỉ lối ra.

Harkat lập lại cử chỉ của hắn, rồi hỏi:

- Anh để... chúng tôi đi?

Gã chỉ huy mỉm cười, đưa tay chỉ hai chai nọc độc, rồi chỉ trụ pha lê sau chúng tôi.

Tôi thì thầm với Harkat:

- Hắn muốn chúng ta trả lại hai chai này trước.

- Nhưng chúng ta cần... nước thánh.

- Không làm theo lời họ chúng ta sẽ bị giết chết.

- Lấy gì bảo đảm là chúng sẽ không giết chúng ta?

Dù sao mấy chai này còn có thể giữ cho chúng ta an toàn.

Tôi bối rối liếm môi, nhìn chỉ huy Kulashka lập lại cử chỉ và cười thân thiện. Tôi chỉ vào cây giáo hắn đang cầm. Hắn nhìn cây giáo, rồi quăng ra xa. Sau một câu nói của hắn, những người khác cũng bỏ vũ khí, rồi lùi mấy bước, xòe hai bàn tay không.

Tôi thở dài nói:

- Chúng ta phải tin họ. Hãy chuồn ngay khi đang thuận lợi, bỏ lại hai chai này, và cầu xin họ là người biết giữ lời.

Ngập ngừng một lúc, Harkat miễn cưỡng gật đầu:

- Thôi được. Nhưng nếu chúng giết chúng ta trên đường ra, tôi sẽ... không bao giờ thèm nói chuyện với cậu nữa đâu.

Tôi phì cười vì câu nói của anh ta, rồi bước tới trụ pha lê để trả lại chai nọc độc. Ngay lúc đó, một người râu rậm từ trong bóng tôi nhào ra, đưa cao một cái bình khỏi đầu oang oang nói:

- Đừng sợ, hai chàng trai! Hạm đội đã tới cứu nạn rồi đây!

Tôi thét lên:

- Spits! Chúng tôi sắp ra khỏi đây. Đừng...

Tôi chưa dứt lời, Spits chạy tới người chỉ huy, bổ cây kiếm cong xuống đầu anh ta. Người chỉ huy rú lên, gục xuống, máu phun xối xả. Các Kulashka vừa bối rối vừa giận dữ kêu lên, nhào đi tìm vũ khí.

Khi Spits nhảy lên ban thờ, tôi gầm lên:

- Đồ ngu! Ông làm trò quái quỉ gì vậy?

Mắt lờ đờ, người lảo đảo – tay cựu hải tặc say xỉn hơn bao giờ hết – giật chai nọc độc trên tay Harkat, lè nhè nói:

- Cứu... cứu hai người. Đưa cái... cái chai... mủ cho ta. Nếu lũ... lũ khùng kia sợ... cái này. Ta cho chúng... thưởng thức.

Ông ta đưa chai lên, định ném vào những Kulashka. Một tiếng rít làm ông ta ngừng phắt lại. Quái Nhân đã trở lại! Không biết người đàn bà điều khiển nó bị rối trí vì Spits, hay vì bà ta quyết định để nó tấn công chúng tôi. Dù sao, nó đang lừ lừ phóng lại trên những ngón tay, với một tốc độ khủng khiếp. Chỉ vài giây nữa nó sẽ chộp lấy chúng tôi và... cuộc chiến sẽ kết thúc.

Trong cơn phấn khích và khiếp đảm của một kẻ say rượu, Spits rú lên, quăng chai nọc độc vào Quái Nhân. Chai thủy tinh trượt qua đầu, nhưng trúng thân hình nung núc thịt của nó, vỡ tan tành, cùng một tiếng nổ lớn. Quái Nhân, sàn gỗ biến mất trong máu, thịt, xương và gỗ vụn.

Tiếng nổ làm chúng tôi bật khỏi bệ thờ, đẩy các Kulashka đâm sầm xuống sàn như những quả bóng gỗ. Tôi chỉ còn đủ tỉnh táo ôm chai nọc độc sát ngực khi ngã xuống, rồi nhét vào sau áo khi lăn đi vì hậu quả của tiếng nổ. Bây giờ tôi đã biết vì sao Kulashka sợ mấy chai nọc độc: Nọc của Quái Nhân là một chất lỏng gây nổ! Khi bàng hoàng ngồi dậy, mắt hoa, tai ù, tôi thấy Quái Nhân không là nạn nhân duy nhất. Nhiều Kalashku – những người đứng gần nó nhất – nằm chết trên sàn. Nhưng tôi không có thời gian thương xót cho những người sùng bái Quái Nhân. Tiếng nổ cũng đã làm một vài cột trụ khổng lồ đỡ mái trần đổ gẫy, và khi tôi nhìn, một trụ cột nghiêng trúng cột khác, cột khác đổ sang cột khác nữa... như những quân cờ đô-mi-nô khổng lồ đổ sụp lên nhau. Ngước lên trần, tôi thấy hàng loạt đường nứt, rồi những khúc trần lớn rào rào đổ xuống. Chỉ vài giây nữa, ngôi đền sụp xuống, nghiền nát hết những kẻ ở bên trong.

CHƯƠNG MƯỜI CHÍN

Những người Kulashka còn sống chạy ra cửa. Một số được an toàn, nhưng hầu hết bị kẹt dưới những cột trụ và mái trần lún sập chung quanh. Loạng choạng đứng dậy, tôi vừa định chạy theo họ ra cửa, nhưng Harkat níu lại:

- Không thoát được tới đó đâu.

- Nhưng không còn đường nào nữa.

- Phải tìm chỗ núp.

Vừa la lớn, Harkat vừa kéo tôi, tập tễnh qua sàn gỗ, mắt luôn đảo hai bên, canh chừng những mảnh vỡ rơi xuống.

Spits nhảy tưng tưng sau chúng tôi, hai mắt say xỉn sáng lên hoan hỉ:

- Tới cầu thang thiên đàng rồi, chúng ta cầu nguyện đi thôi.

Harkat không quan tâm tới tay cựu hải tặc, né tránh một cây rầm nặng nề, rồi bắt đầu nhảy lên nhảy xuống tại chỗ. Tôi tưởng anh ta điên, cho đến khi thấy một lỗ hổng, nơi anh ta đã bị hụt chân. Nhận ra kế hoạch của Harkat, tôi cũng nhảy bên anh ta. Không biết bên dưới hố sâu cỡ nào, an toàn không, nhưng không gì có thể nguy hiểm cho chúng tôi hơn trên này được nữa.

Spits lè nhè:

- Hai người làm trò quỷ gì...

Đúng lúc đó, sàn gỗ lún sập, chúng tôi rơi thẳng xuống bóng tối, chồng chất lên nhau trên nền đá, mấy mét bên dưới ngôi đền. Spits bất tỉnh trên tôi và Harkat. Rên rẩm, tôi xô ông ta sang một bên, rồi nhìn lên. Mái trần vẫn đang tiếp tục sụp đổ. Loạng choạng đứng dậy, vừa kéo lê Spits, tôi vừa bảo Harkat đi theo. Ngay sau đó, một tiếng rền vang như sấm, mái trần đổ xuống sàn, gỗ vụn và mảnh đá rào rào trút xuống sau gót chân chúng tôi.

Ho sặc sụa vì màn bụi dày đặc, chúng tôi kéo Spits tiến vào vùng tối tăm phía trước. Vượt qua nhiều mét đường đầy khó khăn, chúng tôi tới một lỗ hổng trên mặt đất. Khảo sát bằng tay, tôi bảo Harkat:

- Hình như là một đường hầm, nhưng nó... đi thẳng xuống!

- Nếu có nắp đậy... chúng ta sẽ bị kẹt.

Một tiếng dội nặng nề phía trên và sàn gỗ bật lên kêu răng rắc.

- Không còn đường nào nữa.

Tôi kêu lên, chui ngay xuống hố, chân tay kềm chặt hai bên vách. Harkat đẩy Spits sau tôi, rồi xuống sau cùng – đường hầm chỉ đủ rộng vừa lọt thân hình kềnh càng của anh ta.

Nấn ná gần đầu địa đạo mấy giây, chúng tôi lắng nghe những âm thanh hủy diệt ngôi đền. Nhìn xuống, nhưng không chút ánh sáng, chúng tôi không thể biết đường hầm này dài tới đâu. Spits nặng như hàng tấn, chân tôi thì luôn bị trượt, cố cắm móng tay vào vách, nhưng đá quá láng và cứng. Tôi gào lên:

- Chúng ta phải trượt xuống thôi.

- Rồi... làm sao lên lại được?

- Tới đâu tính tới đó.

Dựa lưng sát vách, tôi để thân thể phóng xuống. Nhưng đường hầm này chỉ thẳng đứng mấy mét, rồi bằng phẳng dần. Mấy giây sau, đã tới cuối đường, tôi đưa một chân lần mò tìm mặt sàn. Chưa kịp thấy gì, thân hình nặng nề của Spits đổ sầm lên lưng tôi, tống tôi vào một khoảng trống.

Vừa mở miệng để la, miệng tôi đã chạm mặt đất – cửa đường hầm chỉ cách mặt đất một hai mét. Hoàn hồn, tôi quì gối, chống tay cố đứng dậy, thì Harkat phóng ra từ đường hầm, xô tôi ngã ngửa.

Lách ra khỏi tôi, anh chàng Tí Hon vội nói:

- Xin lỗi. Cậu có sao không?

- Chỉ cảm thấy như bị xe cán đá đè lên người thôi.

Tôi làu bàu rồi ngồi dậy hít mấy hơi thật sâu không khí đầy mùi mốc.

Một lúc sau khi tiếng động rầm rầm vọng qua đường hầm giảm dần và tắt hẳn, Harkat nói:

- Chúng ta đã tránh khỏi bị đè chết trong đền.

- Để chưa biết sẽ ra sao. Nếu không có lối ra, chúng ta sẽ chết dần chết mòn khốn khổ tại đây. Lúc đó lại mong thà chết vì mấy cây cột đè nát người còn sướng hơn.

Bên tôi, Spits rên nho nhỏ, lẩm bẩm mấy câu khó hiểu. Có tiếng ông ta ngồi dậy, rồi hốt hoảng hỏi:

- Chuyện gì thế này? Đèn đóm đâu hết ráo rồi?

Tôi ngây ngô hỏi:

- Đèn gì, ông Spits?

Spits hổn hển:

- Tôi không nhìn thấy gì hết!

Quyết phạt ông ta vì tội làm hỏng mọi chuyện với Kulashka, tôi nói:

- Thật sao? Tôi thấy rõ mà. Anh thì sao, Harkat?

- Quá sáng! Thậm chí tôi còn đang ước sao có cặp kính râm đây.

Spits rống lên:

- Mắt tôi! Tôi bị mù rồi!

Chúng tôi để Spits chịu đựng thêm một lúc, rồi mới nói sự thật. Ông ta chửi rủa chúng tôi đã làm mình sợ, nhưng rồi dịu lại ngay và hỏi nên làm gì bước tiếp theo.

Tôi đề nghị:

- Cứ đi tới cuối đường, vì chúng ta không thể trở lại được. Với tiếng dội lại từ giọng nói của chúng ta, tôi đoán hai bên đều có vách tường, nên chỉ có thể đi thẳng cho đến khi gặp một cơ hội.

Spits càu nhàu:

- Chỉ tại hai người. Nếu không nhảy cỡn vào cái đền chết tiệt đó, thì bây giờ chúng ta thoải mái dạo qua cánh đồng đầy không khí trong lành rồi.

Harkat quát lại:

- Chúng tôi không là kẻ ném bom trong một thời điểm không cần thiết! Chúng tôi đã có một thỏa hiệp với Kulashka và đã đồng ý để chúng tôi đi.

- Cái lũ đó hả? Chúng sẽ thắt cổ hai cậu làm món điểm tâm.

Harkat gầm lên:

- Tôi sẽ thắt cổ ông, nếu ông không câm miệng lại.

Spits hỏi tôi:

- Hắn bị làm sao vậy?

Tôi thở dài:

- Vì ông mà nhiều Kulashka đã chết. Nếu ông cứ ở bên ngoài, chuyện đó đã không xảy ra...

Spits ha hả cười:

- Ai thèm bận tâm tới lũ đó chứ? Chúng không thuộc về thế giới của chúng ta. Dọn dẹp mấy đứa thì có gì quan trọng?

Harkat lại gầm lên:

- Họ là người! Họ thuộc thế giới nào không thành vấn đề. Nhưng chúng ta không có quyền... bước vào nơi này để giết họ. Chúng ta...

Tôi lên tiếng:

- Bình tĩnh, Harkat. Spits chỉ cố gắng giúp chúng ta, trong cách... say xỉn vụng về của ông ấy. Bây giờ hãy tập trung tìm lối ra, để lúc khác hãy trở lại vụ này.

- Đừng để lão tới gần tôi.

Harkat làu bàu rồi tiến lên dẫn đầu.

Spits phàn nàn:

- Thật bất lịch sự! Tưởng là một tiểu yêu, hắn phải khoái trá trước cách tàn phá đó chứ.

Tôi nạt ngay:

- Im đi. Nếu không, tôi sẽ đổi ý, để anh ta xử đẹp ông đó.

- Một cặp dở hơi!

Spits lèm bèm nhưng không nói thêm gì nữa, lẳng lặng theo sau tôi.

Chúng tôi lần mò đi suốt nhiều phút chỉ với âm thanh độc nhất, là tiếng tu rượu ừng ực của Spits. Trong đường hấm tối đen như mực. Dù chỉ đi sau vài mét, tôi không thể thấy Harkat, nên phải tập trung vào thính giác, nghe tiếng động để đi theo. Quá tập trung vào tiếng bước chấn của anh ta, tôi không nghe một âm thanh khác, cho tới khi nó tiến lại gần.

Thình lình tôi rít lên:

- Ngừng lại!

Harkat đứng phắt lại. Phía sau, Spits đâm sầm vào lưng tôi, cằn nhằn:

- Cái gì...

Từ mùi rượu tỏa ra, tôi bịt miệng ông ta, thì thầm:

- Không một lời.

Harkat hỏi nhỏ:

- Chuyện gì?

- Không chỉ có chúng ta.

Tôi cố lắng nghe. Tiếng sột soạt khắp nơi quanh chúng tôi. Trên đầu, hai bên, phía sau. Khi chúng tôi ngừng lại, âm thanh đó cũng ngừng bặt mấy giây, nhưng rồi lại nổi lên, nhè nhẹ chầm chậm hơn trước.

Harkat thì thầm:

- Có vật gì đó bò qua chân tôi.

Tôi cảm thấy Spits cứng người, run rẩy, chuẩn bị chạy:

- Tôi chịu hết nổi rồi.

- Đừng làm thế. Tôi nghĩ, tôi biết chuyện này là gì. Nếu tôi đúng, chạy là ý kiến rất tệ hại.

Tuy còn run, nhưng Spits cố bình tĩnh đứng tại chỗ. Buông ông ta ra, tôi từ từ cúi xuống đất, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên nền địa đạo. Vài giây sau, một vật bò qua mấy ngón tay tôi, một vật với những cái chân có lông... hai... bốn... sáu... tám chân.

Tôi thì thầm:

- Nhện! Chúng ta bị nhện vây quanh.

Spits cười lớn:

- Tưởng gì. Tôi không sợ tí nước đái nhện đâu. Đứng sang một bên , để tôi đạp chết tụi nó cho.

Cảm thấy Spits đã đưa một chân lên, tôi nói:

- Lỡ chúng có nọc độc?

Spits khựng lại. Harkat nói:

- Tôi còn nghĩ đến một điều khác nữa. Có thể đây là nhện con. Thế giới này là của những sinh vật... khổng lồ. Quái Nhân và con cóc khổng lồ đó. Lỡ ở đây cũng có những con nhện khổng lồ thì sao?

Câu nói của Harkat làm tôi cũng lạnh người như Spits. Ba chúng tôi đứng trong bóng tối, đổ mồ hôi... lo lắng nghe... chờ đợi... tuyệt vọng.

Lưu, Mạo Hiểm, Kinh Dị, Khoa Học Viễn Tưởng Dịch Giả: Shan
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.