Chúng tôi đi qua thị trân không gặp sự cố nào. Hình như tất cả cảnh sát đã đổ dồn hết về khu thể thao. Chúng tôikhông gặp những chốt chặn và các toán tuần tra. Thị trấn yên tĩnh lạ thường. Mọi người đều ở trong nhà, hay quán rượu, xem vụ quay bắt qua truyền hình, chờ đợi hành động quyết định của cảnh sát. Đó là sự yên tình tôi từng biết trong quá khứ. Sự yên tĩnh thường tới trước một trận đánh và sự chết chóc.
Mấy chục xe con và xe tải của cảnh sát nối vòng quanh ngoài sân bóng. Lính gác trnag bị vũ khí đứng kiểm tra các điểm ra vào. Rào kẽm gai ngăn chặn dân chúng và báo chí. Trên các bức tường, đèn pha cực mạnh rọi xuống sân bóng. Dù còn xa, mắt tôi ứa nước mắt vì ánh sáng. Ngừng lại, tôi lấy mảnh vải áo buộc quanh mắt.
Bà Alice nhìn tôi hỏi:
-Chịu nổi không?
-Tôi sẽ làm những gì phải làm.
Dù nói cứng nhưng tôi cũng không tin vào chính mình. Tình trạng tôi rất thê thảm, thê thảm hơn cả khi thất bại trong Toà Thử thách, phải chạy trốn xuyên qua con suối ngầm trong lòng Núi Ma cà rồng. Thanh tẩy vết thương trên vai, cạn kiệt sức lực, và vụ truyền máu đã rút hầu hết năng lượng của tôi. Tôi chỉ muốn ngủ, không muốn phải đánh nhau tới chết. Nhưng trong cuộc đời, chúng ta không thể chọn thời điểm trong một khoảnh khắc quyết định. Chúng ta phải đón nhận khi nó tới, bất chấp tình trạng của chúng ta thế nào.
Đám dông tụ tập quanh rào chắn. Chúng tôi trà trộn vào họ. Trong bóng tối và đoàn người chen lấn, cảnh sát không nhận ra chúng tôi, thậm chí ngay cả khi ông Vancha và bà Evanna ăn mặc khác thường cũng không làm ai chú ý. Từ từ lách lên phía trên, chúng tôi thấy những cột khói dày đặc bốc lên từ trong sân bóng, và thỉnh thoảng nghe tiếng súng nổ.
Bà Alice hỏi những người đứng sát bên rào:
-Gì thế? Cảnh sát đã vào bên trong chưa?
Một ông vạm vỡ đội mũ lưỡi trai trả lời:
-Chưa. Nhưng mấy tiếng trước có một đội xung kích vào rồi. Chắc là đơn vị xuất sắc mới thành lập. Họ toàn trọc đầu, sơ mi nâu, quần tây đen.
Một thằng bé lanh chanh nói:
-Mắt bôi đỏ lòm. Chúa nghĩ là máu đấy.
Mẹ nó cười lớn:
Vớ vẩn. Sơn đấy, để khỏi loá vì anh đèn thôi mà.
Lo lắng vì thông tin vừa nghe, chúng tôi rút lui. Phía sau, thằng bé bỗng la toán lên:
-Má, bà kia mặc toàn dây thừng!
Mẹ nó mắng:
-Đừng bịa chuyện tầm phào nữa.
Khi tới một khoảng cách an toàn, bà Alice bảo tôi:
-Có vẻ cậu đã nói đúng. Ma mới đang ở đây. Mà chúng thì luôn sát cánh bên chủ nhân.
-Nhưng vì sao cảnh sát để chúng vào chứ? Không lẽ họ làm việc cho ma cà chớp?
Chúng tôi nhìn nhau bối rối. Ma cà rồng và ma cà chớp luôn giữ kín những cuộc đụng độ giữa họ, tránh con mắt của loài người. Nếu ma cà chớp phá luật lệ từ mấy trăm năm qua và làm việc chung với lực lượng chính qui của con người, thì đây quả là tín hiệu đáng ngại mới trong Chiến Tranh Của Các Vết Thẹo.
Alice nói:
-Tôi có thể qua mặt cảnh sát. Chờ đây. Để tôi tìm hiểu thêm chuyện này.
Quay lại, bà lách qua đám đông, vượt qua rào cản. Lập tức một cảnh sát ngăn lại, hạch hỏi. Nhưng sau mấy câu nói nhanh gọn, Alice được đưa tới cấp chỉ huy.
Tôi và ông Vancha bồn chồn chờ đợi. Evanna bình tĩnh đứng kế bên. Đầu óc tôi rối bời, chân tay rung rẩy, cố phân tích tình huống. Tôi đã bảo bà Alice, là sẽ làm những gì phải làm. Nghĩa là sẵn sàng chiến đấu. Nhưng thật tình tôi không biết có thể tư lo liệu được cho mình hay không. Có lẽ lúc này, điều tôi nên làm là rút lui, chờ sức khoẻ phục hồiva2 bình tĩnh lại. Nhưng Steve đã thúc đẩy cuộc chiến này. Nó đang kêu gọi bắn phá. Tôi phải phấn đấu nỗ lực bằng tất cả khả năng của mình, và cầu xin thần linh ma cà rồng tiếp thêm sức mạnh.
Tôi lại nghĩ đến lời tiên đoán của Evanna: Nếu đêm nay tôi và ông Vancha đụng độ với Steve, một trong ba chúng tôi sẽ chết. Nếu tôi hoặc ông Vancha chết, Steve sẽ trở thành Chúa tể Bóng Tối, ma cà chớp sẽ thống trị đêm tối và thế giới của loài người. Nhưng nếu Steve chết, tôi sẽ trở thanh Chúa tể Bóng Tối, sai khiến ông Vancha và huỷ hoại thế giới.
Phải có cánh chuyển đổi tình thế đó. Nhưng cách nào? Cố hào giải với Steve? Không thể. Mà dù có thể, tôi cũng không làm sau cái chết của ông Crepsley, Tommy, Shancus và quá nhiều người khác. Hoà bình không phải là chọn lựa của tôi.
Nhưng còn cách nào khác? Tôi không thể chấp nhận để thế giới thành địa ngục. Tôi bất cần những gì Evanna nói. Phải có cách ngăn chặn sự xuất hiện của Chúa tể Bóng Tối. Phải có...
Mười phút sau, bà Alice trở lại, mặt tối sầm:
-Họ đang hí hửng nghe theo ma cà chớp. Tôi giả bộ là một trưởng thanh tra ngoài thị trấn, đề nghị giúp đỡ họ. Gã sĩ quan bảo tất cả đã ổn định. Hỏi về những tên áo nâu, hắn bảo đó là một lực lượng đặc biệt của chính phủ. Hắn không nói nhiều, nhưng tôi có cảm tưởng hắn nhận lệnh từ chúng. Không biết chúng hối lộ hay đe doạ gì hắn, nhưng rõ ràng chúng đang nắm đầu gã sĩ quan này.
Ông Vancha hỏi:
-Bà không thuyết phục nổi hắn để cho chúng ta vào hay sao?
-Không cần. Một lối vào phía sau để ngỏ. Cảnh sát gác quanh điểm đó không ngăn chặn bất cứ ai vào trong cả.
Tôi ngạc nhiên hỏi:
-Hắn nói với bà như thế?
Ghê tởm nhổ nước bọt lên đất, bà nói:
Đồ phản bội! Hắn được lệnh trả lời bất kì ai hỏi.
Nhếch mép cười, ông Vancha hỏi tôi:
-Leonard đang ở trong đó, đúng không?
Không còn nghi ngờ gì nữa. Nó sẽ không để lỡ những dịp như thế này đâu.
Gõ ngón cái lên tường sân bóng, ông Vancha nói:
-Nó dành riêng cho chúng ta lối vào này. Chúng ta là khách danh dự. Làm nó thất vọng là... thiếu lễ độ.
-vào đó, có thể chúng ta sẽ không còn sống mà trở ra.
Ông Vancha chặc lưỡi:
-Đó là tư tưởng tiêu cực.
Bà Alice hỏi:
-vậy là chúng ta vẫn tiến lên, dù chỉ có vài người và vài khẩu súng?
Suy nghĩ một lúc, ông Vancha nói:
-Ờ, quá dày dạn với chiến trường ác liệt rồi, bây giờ không cần thiết phải tính toán gì nữa.
Tôi cười với ông hoàng đồng triều. Alice nhún vai. Mặc bà phù thuỷ Evanna vẫn trơ trơ như bao giờ. Rồi, không bàn bạc gì thêm,c húng tôi lách vòng ra sau, tiến tới lối vào không người gác.
Phía sau đèn không quá sáng, cũng không đông người. Có khá nhiều cảnh sát, nhưng như đã được cho biết, chúng không dòm ngó tới chúng tôi. Khi chúng tôi sắp đi qua khoảng trống giữa hàng ngũ cảnh sát, bà Alice ngăn lại, ngập ngừng nói:
-Tôi có ý kiến. Nếu tất cả chúng ta cùng vào, chúng có thể khép kín một mành lưới bao vây, chúng ta sẽ không thoát ra nổi. Nhưng nếu, tấn công hai ngả một lúc thì...
Bà phác thảo kế hoạch ngay, tôi và ông Vancha thấy có lý. Vì vậy chúng tôi kiên nhẫn chờ đợi Alice gọi mấy cuộc điện thoại suốt một tiếng. Trong đó tôi và ông Vancha chuẩn bị tinh thần và thể chất. Trong sân bóng khói đang dày đặc hơn, bên ngoài rào chắn đám đông cũng đông hơn. Đa số những người mới tới là dân bụi đời, vô gia cư. Họ hoà nhập với đám đông, rồi âm thầm chen lấn ra phía trước, tiến gần rào cản.
Sau cùng, bà Alice trao cho tôi một khẩu súng lục, và chúng tôi tạm biệt nhau. Ba chúng tôi siết chặt tay, chúc nhau may mắn. Rồi tôi và ông Vancha tiến vào cửa không bị ngăn chặn. Evanna theo sau như một bóng ma. Chúng tôi vượt qua cảnh sát vũ trangC húng nhìn snag hướng khác hoặc quay lưng lại khic húng tôi đi ngang qua.
Một lúc sau chúng tôi đã bỏ lại vùng sáng bên ngoài, tiến vào bóng tối trong đường hầm của cầu trường, và tiến gần hơn tới cuộc hẹn hò của chúng tôi với định mệnh.