Hôm đó tôi không ra ngoài để khám phá thành phố cũ, mà ở lại mừng sinh nhật Shancus. Nó mê tơi con rắn mới. Con Urcha sướng đến muốn bay lên vì được con rắn cũ của anh. Bữa tiệc kéo dài lâu hơn tôi tưởng. Bánh ngọt, bánh nhân thịt được tiếp thêm, nhiều tới nỗi ông Rhamus Hai bụng cũng không thể nào ngốn thêm. Sau đó chúng tôi chuẩn bị cho buổi diễn.
Suốt buổi, tôi đứng sau cánh gà, nhìn xuống khán giả, tìm những hàng xóm và bạn bè cũ, nhưng không thấy ai.
Sáng hôm sau, trong khi mọi người trong đoàn còn buồn ngủ, tôi chuồn ra ngoài. Dù là ban ngày, tôi mặc một áo choàng nhẹ, có mũ trùm đầu, để che mặt.
Chân bước vội, lòng tôi rộn ràng vì được trở về. Đường phố đã thay đổi nhiều – với những cửa hàng và văn phòng mới, những nhà cửa trang trí hoặc thiết kế lại – nhưng những dãy nhà thì vẫn như xưa. Mỗi dãy nhà lại là một kỷ niệm. Cửa hàng tôi đã mua đôi giày đá banh. Quầy quần áo ưa thích của mẹ. Rạp chiếu phim tôi đã đưa Annie tới xem lần đầu. Quầy sách tôi vẫn mua truyện tranh.
Tôi lang thang qua một khu trò chơi tổng hợp, nơi tôi thường thích thú với những trò chơi điện tử. Bây giờ nơi này đã có chủ mới và phát triển đến không ngờ. Tôi thử vài trò chơi, mỉm cười, nhớ lại mình đã hồ hởi đến thế nào, khi đến đây vào thứ bảy, mê tơi suốt mấy giờ trong mấy trò bắn súng mới nhất.
Ra khỏi khu trung tâm mua sắm, tôi tới mấy công viên từng yêu thích. Một bây giờ đã thành một khu nhà ở, nhưng một vẫn không thay đổi. Tôi thấy một người làm vườn đang chăm sóc luống hoa. Cụ William Morris, ông nội Alan, bạn tôi – Cụ William là người của quá khứ tôi gặp đầu tiên. Cụ không biết tôi nhiều, vì vậy tôi không ngần ngại bước qua cụ, quan sát thật gần.
Tôi muốn ngừng lại, chào hỏi ông nội của Alan, hỏi thăm nó. Tôi sẽ nói với cụ, mình là bạn học của Alan, và đã mất liên lạc với nó từ lâu. Nhưng rồi nhớ lại, bây giờ Alan đã là một người lớn, không là một thiếu niên như tôi, vì vậy, tôi lặng lẽ bỏ đi.
Nóng lòng muốn nhìn lại ngôi nhà cũ, nhưng tôi cảm thấy chưa sẵn sàng. Mỗi khi nhớ tới nhà cũ, tôi lại run lên vì xúc động.
Lang thang vào trung tâm thị trấn, đi qua những ngân hàng, cửa hàng, quán ăn. Tôi thoáng thấy những gương mặt còn ngờ ngợ nhớ - những người bán hàng, phục vụ bàn, vài người khách – nhưng không gặp một người quen nào.
Tôi ăn một chút trong cửa hàng cà phê. Món ăn không có gì đặc biệt, nhưng đây là nơi bố thích đưa tôi vào trong khi chờ mẹ và Annie mua sắm. Thật dễ chịu được ngồi giữa khung cảnh quen thuộc, gọi món gà và một miếng bánh mì kẹp ba rọi muối, như ngày xưa.
Sau bữa ăn, tôi dạo qua trường cũ, cảm giác thật sự lạ lùng. Trường đã nối thêm một chái và có thêm hàng rào sắt chung quanh, nhưng trông vẫn giống như những gì tôi vừa nhớ. Giờ ăn trưa vừa hết. Từ dưới bóng rợp của tán cây, tôi nhìn những học sinh đang tràn vào lớp. Tôi cũng thấy các thầy cô. Hầu hết là mới, nhưng tôi nhận ra hai người. Một là cô McDaid – dạy sinh ngữ cho các học sinh lớn. Tôi đã từng học với cô nửa kỳ khi thầy giáo tôi nghỉ phép.
Hai là thầy Dalton. Tôi gắn bó với thầy hơn. Thầy Dalton dạy Sử và Anh ngữ. Tôi rất quý thầy. Nhìn thầy đang cười nói với học sinh sau buổi ăn trưa, tôi thấy thầy vẫn được hâm mộ như thuở nào.
Được gặp thầy mới tuyệt vời làm sao, vì vậy tôi đã định chờ thầy đến tan trường. Chắc thầy biết tin tức về cha mẹ và em Annie của tôi. Không cần thiết phải cho thầy biết tôi là một ma-cà-rồng. Tôi sẽ nói là mình bị một căn bệnh chậm phát triển, đã làm tôi trông rất trẻ. Tôi cũng có thể tạo ra một câu chuyện về cái chết của mình.
Nhưng một điều đã làm tôi hiểu ý. Mấy năm trước, trong thành phố của ông Crepsley, tôi đã bị cảnh sát gọi là một tên sát nhân. Tên và hình của tôi lan tràn trên báo chí và màn ảnh truyền hình. Lỡ thầy Dalton đã biết tin này thì sao? Biết tôi còn sống và tưởng tôi là kẻ giết người, có thể thầy sẽ báo ngay cho chính quyền. Tốt nhất là không nên liều. Quay lưng lại ngôi trường cũ, tôi lê bước tiếp tục đi.
Lúc đó tôi mới giật mình tự nhủ: rất có thể không chỉ thầy Dalton biết về một “Darren Shan – kẻ giết người hàng loạt”. Nếu cha mẹ tôi cũng biết tin này? Thành phố của ông Crepsley nằm trên phần kia của đất nước, nhưng không thể biết chắc tin tức giữa hai miền như thế nào. Nhưng rất có thể thị trấn này đã nắm được thông tin.
Ngồi trên một băng ghế lề đường, tôi cân nhắc khả năng khủng khiếp đó. Tưởng tượng, sau nhiều năm chôn cất tôi, ba má sẽ bị sốc đến thế nào, khi nhận ra tôi trên bản tin với chú thích tôi chính là một tên giết người. Sao trước đây tôi không nghĩ tới điều này?
Đây mới thực sự là vấn đề. Khi nói với Harkat, tôi bảo không có ý định về gặp gia đình, vì sợ làm mọi người quá đau khổ. Nhưng nếu họ biết tôi còn sống, và đang hiểu nhầm tôi là kẻ sát nhân, bổn phận của tôi là phải làm minh bạch vấn đề. Nhưng nếu gia đình tôi… chưa biết?
Tốt nhất là phải tìm hiểu trước. Sáng sớm nay tôi đã đi qua một thư viện rất hiện đại. Vội vàng trở lại đó, tôi năn nỉ một nhân viên thư viện giúp đỡ. Tôi nói là đang làm bài tập, rất cần những chuyện của địa phương từ ba năm trước. Tôi yêu cầu được nghiên cứu những đề tài nổi bật trên tờ báo địa phương, cũng như báo toàn quốc mà cha mẹ vẫn thường đọc.
Theo tôi, nếu “những thành tích” của tôi được lan truyền tới tận đây, chắc chắn tên tôi đã được đề cập tới trên hai tờ báo đó.
Cô thủ thư vui lòng giúp tôi ngay. Cô đưa tôi vào nơi lưu trữ vi phim và hướng dẫn cách sử dụng. Khi tôi đã thông thạo rọi chúng lên màn hình, cô để tôi làm việc một mình.
Trước hết tôi bắt đầu với những số báo toàn quốc mới nhất, từ mấy tháng trước khi tôi có chuyện rắc rối với luật pháp. Tôi tìm thấy hai bài viết về vụ giết người, nhưng cả hai bài đều viết với giọng giễu cợt. Rõ ràng các nhà báo xem việc ma-cà-rồng tràn ngập một thành phố là một trò cười. Trên một số báo có mẩu tin ngắn về việc cảnh sát bắt được bốn kẻ tình nghi, nhưng đã bất cẩn để cả bốn tên trốn thoát. Không tên tuổi mấy kẻ tình nghi, cũng không đề cập gì tới những người bị Steve sát hại, sau khi nó vượt ngục.
Tôi vừa trút được mối lo vừa tức giận. Vì tôi biết những người bị sát hại, những đau khổ mà ma-cà-chớp đã gây ra trong thành phố đó. Thật bất công khi một sự việc nghiêm trọng bị coi như một trò đùa, chỉ vì xảy ra trong một thành phố quá xa nơi này. Nếu ma-cà-chớp tấn công thị trấn này, họ sẽ thấy không có gì là khôi hài cả.
Tôi kiểm tra những số báo mấy tháng sau, nhưng sau vụ đào thoát, họ không nhắc gì tới chuyện này nữa. Tôi quay ra những số báo địa phương. Những tin quan trọng nằm trên trang nhất, nhưng những tin địa phương tràn ngập các trang khác.
Dù không muốn sa đà vào những thông tin không liên quan tới mình, nhưng tôi không thể không lướt qua những hình ảnh, tin tức về những vụ bầu cử, những vụ tai tiếng, những anh hùng, những tên du thủ du thực và những cảnh sát mới được khen thưởng, những tên tội phạm làm ô danh thành phố, một vụ cướp ngân hàng lớn…
Tôi thấy hình ảnh và những dòng ghi chú về nhiều bạn học của tôi, nhưng nổi bật lên là một cái tên: Tom Jones! Cùng với Steve và Alan Morris, Tommy là một trong những bạn thân nhất của tôi. Hai đứa tôi là cầu thủ xuất sắc nhất lớn. Tôi là một cây làm bàn. Tommy là thủ môn luôn giữ vững khung thành. Tôi hằng mơ thành một cầu thủ nhà nghề. Tommy cũng nuôi mộng trở thành một thủ môn chuyên nghiệp.
Hàng chục hình ảnh và bài viết về Tom Jones. Bây giờ hắn là thủ môn số một của cả nước. Nhiều bài viết vui về tên của hắn – vì có một ca sĩ danh tiếng cũng tên là Tom Jones – nhưng không ai nói điều gì không tốt về Tommy. Sau thời gian chơi bóng nghiệp dư, hắn đấu cho một đội địa phương, tạo được tên tuổi, rồi thi đấu năm năm ở nước ngoài. Bây giờ Tommy trở lại đội hạng nhất trong nước. Qua những số báo mới nhất, tôi được biết các fan bóng đá địa phương đang phát cuồng chờ đợi trận bán kết năm nay sẽ được tổ chức ở thị trấn, trong đó có đội của Tommy.
Đọc những thông tin về Tommy, tôi không khỏi vui mừng, Thật tuyệt vời khi thấy bạn bè thành công. Tuyệt vời hơn nữa là… không có một thông tin nào về tôi. Vì đây là một thị trấn nhỏ, chắc chắn tin tức sẽ mau chóng lan truyền, nếu có ai nghe được tên tôi liên quan đến những vụ giết người. Vậy là… tôi vô tội.
Nhưng báo chí cũng không hề nhắc tới gia đình tôi. Không một tên “Shan” nào xuất hiện trên báo. Chỉ còn một cách… Tôi phải tự tìm kiếm thông tin, bằng cách trở về ngôi nhà tôi đã từng sống.