Những Câu Chuyện Kỳ Lạ Của Darren Shan (Bộ 12 Tập)

Lượt đọc: 1310 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Chương 5

❊ ❊ ❊

Phải đưa Annie và Darius ra khỏi đây an toàn. Tôi không thể tập trung giúp bạn bè, nếu còn phải lo cho em và cháu. Khi hai mẹ con thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Steve, tôi mới có thể chú tâm hoàn toàn vào công việc.

 

Nhưng Annie không muốn đi. Đây là nhà cô, cô muốn bảo vệ nó. Sau khi kể cho Annie nghe về những hành động tàn ác Steve đã gây ra suốt những năm qua, tôi thuyế phục là phải ra đi. Em gái tôi khăng khăng yêu cầu tôi đi cùng mẹ con nó. Bao năm trời cô ấy tin là tôi đã chết, bây giờ Annie không muốn lại mất tôi. Tôi thở dài:

 

-Anh không thể. Không thể đi cùng mẹ con em khi bạn bè gặp nguy hiểm. Sau này, khi xong việc, anh sẽ tìm em.

 

Annie khóc:

 

-Nhưng nếu Steve giết anh.. Còn Darius nữa. Anh đã nói nó cần được huấn luyện. Không có anh, nó sẽ ra sao>

 

-Cho anh số di động của em. Alice sẽ liên lạc với người của bà ấy. Trong trường hợp xấu nhất, một ma cà rồng sẽ liên lạc với em, hướng dẫn Darius lên Núi Ma cà rồng. Tại đó, cụ Seba hoặc ông Vanez sẽ săn sóc nó.

 

-Ai?

 

Tôi gượng cười:

 

-Ḿy ông bạn già của anh. Họ sẽ sạy nó những gì cần biết để trở thành một ma cà rồng.

 

Cố gắng làm tôi thay đổi ý kiến, Annie bảo chỗ của tôi là phải ở cạnh bên mẹ con cô ấy. Tôi phãi nghĩ đến cô ấy trước, vì tôi là một người anh trước khi trở thành một ma cà rồng. Nhưng cô ấy đâu biết tôi đã bỏ lại thế giới loài người sau lưng khi trở thành một ông hoàng ma cà rồng. Tôi cẫn thương yêu và quan tâm tới Annie nhưng tôi phải dành sư trung thành hàng đầu cho thị tộc.

 

Khi cảm thấy không thể thuyết phục được tôi, Annie đặt Darius vẫn đang ngủ li bì vào sau xe, rồi vừa khóc vừa thu dọn vài món đồ cá nhân của hai mẹ con. Tôi căn dặn Annie hãy tránh thật xa, đừng quay lại. Nếu chúng tôi hạ được Steve, hai mẹ con hãy trở về. Ngôi nhà sẽ được bán, hai mẹ con ở ẩn cho đến khi nào ma cà rồng còn có thể bảo vệ được họ. (Tôi không nói “cho đến khi họ bị tiêu diệt”). Đó tuy không phải là một cuộc sống lý tưởng, nhưng vẫn hơn bị lọt lại vào tay Steve Leopard.

 

Trước khi vào xe, Annie ôm ghì lấy tôi mà khóc:

 

-Thật bất công. Còn quá nhiều điều anh chưa nói với em, quá nhiều điều em muốn biết, muốn nói với anh.

 

-Anh cung vậy.

 

Tôi cố cầm nước mắt. Cảm giác thật lạ lùng. Tấ cả xảy ra quá nhanh. Kể từ lúc trở lại Gánh Xiếc Quái Dị, nói chuyện với ông Cao, mới chỉ vài tiếng đồng hồ. Rồi ông chết, vụ rượt đuổi, Morgan James bị chặt đầu, rạp chiếu phim, Shancus bị Steve giết, phát hiện về Darius, gặp lại em gái tôi... Tôi muốn đạp thắng cho thời gian ngừng lại, để hiểu những gì đang xảy ra. Nhưng cuộc sống có qui luật và bước đi riêng của nó. Đôi khi người ta có thể kềm hãm, làm nó chậm lại, đôi khi lại không thể.

 

Annie cố gặng hỏi tôi lần cuối:

 

-Anh thật sự không thể đi cùng mẹ con em?

 

-Anh rất muốn... Nhưng không thể được.

 

-Darren... vậy thì... Em chỉ còn biết chúc anh vô cùng may mắn.

 

Ôm hôn tôi, em gái tôi vừa mở miệng định nói tiếp nhưng oà khóc, nhào vào xe, kiểm tra lại Darius rồi nổ máy. Chiếc xe lao vào đêm tối, bỏ lại tôi đứng trước ngôi nhà cũ của gia đình... lòng tan nát!

 

Mon men đến bên tôi, bà Alice hỏi:

 

-cậu không sao chứ?

 

Tôi lau nước mắt, trả lời:

 

-Sẽ... không sao. Phải chi tôi nói được lời vĩnh biệt với Darius.

 

-Không là vĩnh biệt. Chỉ tạm biệt thôi.

 

-Hy vọng là thế.

 

Tôi thở dài, thật sự không tin tưởng điều đó. Thắng hay bại, tôi có cảm giác đêm nay là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Annie và Darius. Đứng lặng lẽ một lúc, tôi âm thầm chúc cháu và em gái được bình an, rồi quay lại dồn mọi năng lực và cảm xúc vào những vấn đề trước mắt và những hiểm nguy mà các bạn tôi trong gánh xiếc đang phải đối diện.

 

Vào trong nhà, chúng tôi bàn thảo về hành động tiếp theo. Bà Alice đề nghị là phải ra khỏi thị trấn càng nhanh càng tốt. Vì theo bà:

 

-Nếu hàng đoàn cảnh sát phong toả quanh sân bóng, ba chúng ta cũng sẽ không làm được gì. Những người kia phải tự bảo vệ. Steve Leonard là nhiệm vụ hàng đầu của chúng ta.

 

Tôi làu bàu:

 

-Nhưng họ là bạn của chúng ta. Không thể bỏ rơi họ được.

 

-Dù đau lòng, chúng ta vẫn phải làm. Lúc này không thể làm gì cho họ mà tránh khỏi đưa mạng sống của chúng ta vào vòng nguy hiểm.

 

-Nhưng còn Erva... Harkat... Derbie.

 

-Tôi biết. Nhưng như đã nói, dù đau lòng, chúng ta cũng vẫn phải bỏ họ lại...

 

-Tôi không đồng ý. Tôi nghĩ là...

 

Ông Vancha khuyến khích:

 

-Nói đi.

 

- Cháu không biết giải thích được tại sao, nhưng cháu nghĩ Steve hiện đang ở đó. Trong sân bóng. Chờ chúng ta. Khi Alice còn là cảnh sát, nó đã thu xếp để cảnh sát đột kích chúng ta. Cháu chưa thấy nó sử dụng một trò hai lần giống nhau. Nó dùng bản gốc nhưng với những chi tiết rùng rợn mới. Theo cháu, cảnh sát bao vây bên ngoài chỉ là cái vỏ bọc yểm trơ cho mưu đồ của nó.

 

Ông Vancha trầm ngâm nói tiếp ý nghĩ tôi:

 

-Nó có thể gài bẫy trong rạp hát, nhưng sẽ không được bài bản chi tiết như khi nó gài bẫy chúng ta trước kia – trong Hang Báo Oán.

 

-Chính xác. Đây là cuộc thử nghiêm lớn cuối cùng của chúng ta. Nó muốn chơi nổi với những trò khác thường, chẳng khác nào một diễn viên trong gánh Xiếc Quái Dị. Nó khoái diễn xuất. Sân bóng như một đấu trường La Mã cổ xưa làm nó hứng thú.

 

Bà Alice lo lắng:

 

Nếu cậu lầm, chúng ta sẽ gặp rắc rối.

 

Ông Vancha nhướng lông mày, hỏi Evanna:

 

-Hé lộ một chút gợi ý cho chúng tôi được không?

 

Chúng tôi đều bất ngờ khi bà phù thuỷ rầu rầu, gật đầu nói:

 

-Darren có lý. Các người tới sân bóng để đối diện với định mệnh, hoặc bò chạy và trao chiến thắng lại cho ma cà chớp.

 

-Không ngờ bà cho chúng tôi biết điều đó...

 

-trò chơi đã sắp tới màn kết. Bây giờ ta đã có thể nói một cách công khai mà không sợ mà không sợ làm thay đổi tương lai nữa.

 

-Tương lai sẽ thay đổi nếu chúng tôi cúp đuôi chạy thẳng lên núi.

 

-Không đâu. Như ta đã nói, điều đó chỉ đơn giản là ma cà chớp sẽ chiến thắng.

 

Cười thoải mái, bà hỏi ông Vancha:

 

-Không... định chạy chứ ???

 

Ông nhổ toẹt bãi nước bọt lên tường như để nhấn mạnh câu trả lời:

 

-Trăm lần không. Triệu lần không. Nhưng chúng cũng không ngu. Chúng tôi sẽ kiểm tra xem Leonard có trong đó không, rồi xong vào chẻ ngay đầu con quỷ đó. Nếu không, chúng tôi sẽ truy lùng nơi khác, và lúc đó, người của gánh xiếc sẽ phải tự lo. Đúng không, Darren?

 

Tôi nghĩ đến những người bạn quái dị của mình: Evra, Merla, Hans tay Thần và tất cả... Tôi nghĩ đến Harkat, Debbie và những gì có thể xảy ra cho họ. Rồi tôi nghĩ đến ma cà rồng. Chuyện gì sẽ xảy ra cho thị tộc nếu chúng tôi hy sinh tính mạng để cứu bạn bè không phải ma cà rồng?

 

-Ờ...

 

Tôi khốn khổ ậm ừ, dù biết mình đang làm điều phải nhưng vẫn cảm thấy mình như một tên phản bội.

 

Alice và ông Vancha kiểm tra lại vũ khí của họ. Họ tự trang bị bằng mấy con dao làm bếp. Sau khi gọi mấy cuộc điện thoại, thu xếp cho Annie và Darius được bảo vệ an toàn, bà Alice cùng ông Vancha và tôi – với Evanna đi sau cùng – ra khỏi nhà. Lần thứ hai trong đời tôi rời xa thị trấn tuổi thơ. Tận đáy lòng, tôi tin chắc là sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Lưu, Mạo Hiểm, Kinh Dị, Khoa Học Viễn Tưởng Dịch Giả: Shan
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.