Diệp Khiêm gật đầu, lúc này mới cùng A Vinh rời khỏi bệnh viện. Biết được Diệp Tranh Vinh tạm thời đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, Diệp Khiêm ngược lại không còn quá lo lắng, hắn muốn lập tức tìm ra sát thủ cùng kẻ chủ mưu đứng sau màn để báo thù cho Diệp Tranh Vinh.
"Cậu cho rằng chỉ dựa vào một mình Diệp Khiêm, có thể tìm ra kẻ sát thủ cùng bàn tay đen đứng sau màn kia sao?" Mạc Thiệu Thiên nói: "Như vậy đi, tôi cũng gọi một cuộc điện thoại, để người đi phối hợp với Diệp Khiêm."
Mạc Thiệu Thiên rõ ràng không cho rằng Diệp Khiêm có thể một mình điều tra ra chuyện này. Dù sao thì sơ bộ phán đoán, sát thủ này đến từ ba tổ chức sát thủ. Nếu là Huyết Mãng, có lẽ Diệp Khiêm tốn chút thời gian sẽ tìm được manh mối, nhưng Mạc Thiệu Thiên cứ cảm thấy chuyện này không liên quan đến Huyết Mãng, Huyết Mãng chưa có lá gan đó để kiếm số tiền này.
Phải biết rằng, Huyết Mãng dù sao cũng chỉ là một tổ chức sát thủ bản địa tại thành phố Đa Luân. Xét về thế lực, căn bản không thể so sánh với ba đại bang phái của thành phố Đa Luân, trừ khi Huyết Mãng không định lăn lộn ở thành phố Đa Luân nữa.
Cho nên, trong mắt Mạc Thiệu Thiên, khả năng lớn nhất chính là hai tổ chức sát thủ Thiên Yết và Tử Thần. Trong hai tổ chức này, Thiên Yết có thế lực phân bố tại vài khu thị chính, còn Tử Thần thì nghe nói càng thần bí hơn.
Nếu thực sự là sát thủ của hai tổ chức này ra tay, vậy Mạc Thiệu Thiên không cho rằng Diệp Khiêm có bản lĩnh điều tra ra được manh mối hữu dụng nào. Do đó, hắn mới muốn huy động thế lực của bản thân để giúp Diệp Khiêm điều tra, như vậy có lẽ sẽ đáng tin cậy hơn một chút.
"Tôi tin tưởng năng lực của Diệp thiếu." La Thông lại hoàn toàn trái ngược với Mạc Thiệu Thiên, vẻ mặt khẳng định nói.
"Dựa vào cái gì? Chỉ dựa vào việc hắn diệt Lạp Tây sao?" Mạc Thiệu Thiên lắc đầu không cho là đúng. Sự hiểu biết của Mạc Thiệu Thiên về Diệp Khiêm đều là nghe từ miệng người khác, chứ không phải do bản thân tự mình cảm nhận, tự nhiên cảm giác sẽ không giống La Thông.
"Tôi cũng không biết dựa vào cái gì, đây là trực giác của tôi." La Thông giải thích.
"Trực giác?" Mạc Thiệu Thiên như nghe thấy trò đùa lớn nhất, nói: "La Thông, người đang nằm ở bên trong là ông chủ của cậu, một người chí thân coi cậu như con ruột. Chuyện lớn như vậy, cậu lại tin vào trực giác của mình, cậu không thấy buồn cười sao?"
"Diệp Khiêm, cậu tưởng hắn là Lang Vương Diệp Khiêm của quân đoàn lính đánh thuê Lang Nha đó sao? Cho dù thật sự là Lang Vương Diệp Khiêm, chuyện này, e là không có tầm ảnh hưởng của quân đoàn lính đánh thuê Lang Nha thì cũng khó mà tra ra được ngọn ngành." Mạc Thiệu Thiên tỏ vẻ không đồng tình.
Quan hệ của La Thông và Mạc Thiệu Thiên tuy không tồi, nhưng tuyệt đối không thể so sánh với Diệp Khiêm. Đặc biệt là sau khi La Thông đi theo Diệp Khiêm, hắn đã hoàn toàn coi Diệp Khiêm là một người sếp không khác gì Diệp Tranh Vinh để đối đãi.
Khoảnh khắc này, nghe thấy Mạc Thiệu Thiên nghi ngờ năng lực của Diệp Khiêm như vậy, La Thông tức thì máu nóng dâng trào, giọng nói không nhịn được mà cao lên vài phần, nói: "Thiên ca, tôi biết chuyện này không đơn giản, nhưng tôi muốn anh biết, ông chủ để tôi đi theo Diệp thiếu, chính là sự khẳng định lớn nhất đối với Diệp thiếu."
"Anh không phải không tin Diệp thiếu sao? Được, chi bằng chúng ta đánh cuộc một ván. Anh có thể gọi điện cho người của mình đi điều tra chuyện này. Nếu người của anh tra ra manh mối liên quan sớm hơn Diệp thiếu một bước, tôi La Thông nguyện lấy đầu ra đánh cược, thua thì mạng của tôi giao cho anh." La Thông vẻ mặt nghiêm túc nói, rõ ràng đối với loại người như La Thông, một khi đã công nhận ai đó thì người đó cũng ngang hàng với bản thân mình, sao có thể để kẻ khác dễ dàng nghi ngờ.
Sắc mặt Mạc Thiệu Thiên thay đổi, kinh ngạc nhìn La Thông. Về tính cách của La Thông, hắn đương nhiên rất rõ, La Thông chính là loại người trong mắt không chứa nổi một hạt cát.
"Không ngờ địa vị của Diệp Khiêm trong lòng cậu đã cao đến mức này rồi, đều gần như ngang bằng với đại ca." Mạc Thiệu Thiên có chút bất ngờ, rất tò mò Diệp Khiêm làm thế nào để khiến La Thông trung thành đến mức đó.
"Được, tôi đánh cuộc với cậu ván này. Tôi thực sự không tin Diệp Khiêm có ba đầu sáu tay, chuyện khó giải quyết thế này mà hắn có thể tra ra manh mối hữu dụng trước cả tôi." Thế lực của Mạc Thiệu Thiên trong Long Vân Đường, ngoại trừ Diệp Tranh Vinh ra thì hắn là cao nhất.
Đối với việc Diệp Tranh Vinh nói với hắn về chuyện để Diệp Khiêm đảm nhiệm chức đường chủ mới của Long Vân Đường, nếu không phải nể mặt Diệp Tranh Vinh, hắn đương nhiên là một vạn phần không phục. Dù sao thì Diệp Khiêm mới đến Long Vân Đường được bao lâu, xét về tư cách, thế nào cũng không đến lượt Diệp Khiêm.
Tuy nhiên, Mạc Thiệu Thiên lại quên rằng, lăn lộn trong nghề này, không chỉ cần tư cách là đủ, quan trọng hơn là phải có bản lĩnh thật sự, phải khiến người dưới tâm phục khẩu phục mới được. Giống như việc hắn không biết tại sao Diệp Khiêm có thể khiến La Thông trung thành như vậy.
Diệp Khiêm có thể khiến La Thông công nhận, không phải nhờ vào âm mưu quỷ kế gì, cũng chẳng phải đạn bọc đường, mà là nhân cách của Diệp Khiêm, là do Diệp Khiêm dùng một tấm chân tình để đối đãi với La Thông.
Diệp Khiêm hoàn toàn không biết chuyện La Thông vì mình mà đem mạng sống ra đánh cược với Mạc Thiệu Thiên. Khoảnh khắc này, Diệp Khiêm đã đến địa điểm xảy ra sự việc. Đây là một ngã ba đường, xe cộ qua lại khá thường xuyên. Thông thường, sát thủ bắn tỉa sẽ tuyệt đối không chọn địa điểm như thế này để ám sát, bởi vì độ khó quá cao, rất dễ thất bại, từ đó đánh rắn động cỏ.
Diệp Khiêm nhìn xung quanh, cao ốc đại lâu không ít, nơi thích hợp để phục kích cũng có nhiều.
"A Vinh, ý cậu là, lúc đó cậu lái xe đến đây thì đại ca bị người ta tập kích phải không?" Diệp Khiêm hỏi A Vinh.
A Vinh gật đầu nói: "Không sai, chính là ở địa điểm này. Lúc đó ông chủ ngồi ở ghế sau bên phải, cậu có thể nhìn thấy, trên ghế sau vẫn còn vết máu, viên đạn đó hẳn là bắn từ phía bên trái tới."
Diệp Khiêm nhìn vị trí viên đạn xuyên qua thân xe, lập tức xuống xe, ngẩng đầu nhìn về phía một tòa cao ốc đối diện.
"A Vinh, cậu về trước đi, chuyện này cứ giao cho tôi." Diệp Khiêm nói với A Vinh. A Vinh ở lại cũng không giúp được gì cho Diệp Khiêm, nếu tiếp tục để A Vinh ở lại, ngược lại sẽ ảnh hưởng đến hành động tiếp theo của Diệp Khiêm.
"A?" A Vinh hơi ngẩn người. Diệp Khiêm không phải đến để điều tra manh mối sao? Đã là điều tra tìm kiếm manh mối, thì nên để người trong cuộc như hắn đi cùng, cung cấp sự giúp đỡ cần thiết mới đúng chứ.
"Cậu ở lại cũng không giúp được gì cho tôi đâu, đi bệnh viện bồi đại ca đi. Có chuyện gì,tùy thời gọi điện cho tôi. Đúng rồi, nếu đại ca tỉnh lại, cũng nhớ thông báo cho tôi." Diệp Khiêm cười ha ha, để A Vinh lái xe rời đi.
Sau khi A Vinh rời đi, Diệp Khiêm nhìn chằm chằm vào một ô cửa sổ của tòa cao ốc, trong mắt lộ ra một tia sát khí lạnh lùng. Diệp Khiêm xuất thân là lính đánh thuê, đối với kỹ thuật ám sát kiểu này, có thể nói là thuộc lòng như cháo, bản thân hắn chính là cao thủ ám sát đỉnh cấp nhất.
Tìm A Vinh tới đây, chẳng qua chỉ là để xác định phương vị đại khái, sau đó Diệp Khiêm có thể tìm ra chính xác vị trí sát thủ đã nổ súng lúc ban đầu.
Chỉ cần tìm thấy vị trí của tên sát thủ này, liền có khả năng tìm được manh mối mà sát thủ để lại từ đó. Cho dù chỉ là một manh mối nhỏ nhất, cũng có thể giúp Diệp Khiêm xác nhận thân phận của tên sát thủ.
Rất nhanh, Diệp Khiêm đã đến bên ngoài một phòng kho trong tòa cao ốc. Cửa kho khóa chặt, tuy nhiên, Diệp Khiêm rất nhanh đã mở được cửa kho, thuận lợi đi vào bên trong.
Vừa vào trong, Diệp Khiêm đã phát hiện vết chân mờ nhạt, đặc biệt là dấu giày để lại trên một cái túi vải, được bảo lưu khá hoàn chỉnh.
Sau khi quan sát kỹ lưỡng một hồi, phát hiện nơi này chỉ có duy nhất loại dấu giày này. Nói cách khác, dấu giày này chính là manh mối mà tên sát thủ để lại. Thông qua dấu giày, Diệp Khiêm rất dễ dàng biết được chiều cao và cân nặng của tên sát thủ.
Khi đi đến bên cửa sổ, Diệp Khiêm còn ngửi thấy một mùi nước hoa nam thoang thoảng. Hơn nữa, mùi hương này khá đặc biệt, vì không phải mùi cologne đại trà, mà là có xen lẫn mùi hương nước hoa có tác dụng xua đuổi côn trùng ở trong đó.
Diệp Khiêm lập tức xác định, phán đoán ban đầu của La Thông không sai. Kẻ tập kích Diệp Tranh Vinh chính là một sát thủ đã qua đào tạo chuyên nghiệp, bởi vì chỉ có sát thủ mới dùng nước hoa có tác dụng xua đuổi côn trùng, tiện cho việc nhắm vào mục tiêu khi ở ngoài trời.
Diệp Khiêm tiếp tục tìm kiếm manh mối, rất nhanh tại một góc khuất không mấy nổi bật, tìm thấy một chiếc khuy áo. Ngửi thử một chút, Diệp Khiêm khẳng định đây là do tên sát thủ vô tình làm rơi, bởi vì có mùi nước hoa độc đáo kia còn lưu lại trên đó.
Sau khi xác định không còn manh mối nào khác, Diệp Khiêm mới rời khỏi phòng kho này, bằng khả năng phản truy tung sở trường của mình, bắt đầu truy kích lộ trình tẩu thoát có khả năng nhất sau khi tên sát thủ gây án thành công.
Trên đường đi, Diệp Khiêm lại một lần nữa phát hiện dấu giày giống như đã tìm thấy trong phòng kho, điều này càng chứng minh, lộ trình truy tung của Diệp Khiêm không sai.
Rất nhanh, Diệp Khiêm đã xuất hiện trên con đường lớn ở một tầng khác của tòa cao ốc, và cũng tại đây, khả năng phản truy tung của Diệp Khiêm không thể tiếp tục được nữa. Tuy nhiên, Diệp Khiêm phán đoán, muốn mang theo súng bắn tỉa hạng nặng thì tuyệt đối sẽ không đi bộ xuất hiện dưới tầm mắt công chúng, hẳn là phải có xe chuyên dụng.
Mà nơi này, rất hiển nhiên, chính là địa điểm tên sát thủ đỗ xe để đi vào tòa cao ốc. Diệp Khiêm nhìn quanh bốn phía, rất nhanh liền phát hiện cách đó không xa có một siêu thị, siêu thị có một camera giám sát, vừa vặn quay đúng về phía vị trí của Diệp Khiêm.
"Xem ra, tên sát thủ này yếu hơn so với tưởng tượng của ta quá nhiều, thế mà lại để lại nhiều sơ hở đến vậy, lại còn phạm phải một sai lầm lớn thế này." Diệp Khiêm cười lạnh không dứt, đồng thời sát ý trong lòng càng thêm nồng đậm.
Cái gọi là quá yếu, phạm sai lầm lớn của Diệp Khiêm, đó là đối với những cao thủ mà hắn cho là thực sự. Nếu đúng là cao thủ kiểu đó, thì sao lại đến nơi này để ám sát một vị đường chủ của bang phái người Hoa chứ.
Tên sát thủ kia, càng nằm mơ cũng không thể ngờ tới sẽ đụng phải một cao thủ lợi hại như Diệp Khiêm, thế mà còn có thể phản truy tung ra vị trí đỗ xe của hắn. Theo tư duy của họ mà nói, có thể tìm ra vị trí cụ thể hắn mai phục đã là rất khó khăn rồi, dù sao thì ở ngã ba đường đó, nơi có thể bố trí mai phục quá nhiều.
Diệp Khiêm đi thẳng vào siêu thị đó, trực tiếp nói với nhân viên bán hàng: "Chào cô, tôi bị mất một cái ví ở siêu thị của các cô, tôi hy vọng các cô có thể giúp tôi tìm kiếm."
"Chào tiên sinh, xin đừng lo lắng, ở đây chúng tôi chỗ nào cũng có camera giám sát. Nếu anh thật sự làm mất ví ở chỗ chúng tôi, camera của chúng tôi chắc chắn sẽ có ghi lại." Nhân viên bán hàng khách khí giải thích.
"Tiên sinh, phiền anh nói rõ thời gian anh làm mất ví, tôi sẽ trích xuất camera giám sát xem thử giúp anh." Nhân viên bán hàng nói.
Diệp Khiêm vẻ mặt cảm kích nói: "Ừm, thời gian khoảng từ bốn giờ rưỡi đến năm giờ chiều."
Bốn giờ rưỡi chiều, cái thời gian Diệp Khiêm nói này, chính là thời điểm Diệp Tranh Vinh bị tập kích. Mà sau khi sát thủ gây án thành công, chắc chắn là lập tức rời khỏi tòa cao ốc, đi đến đây, tuyệt đối sẽ không quá hai mươi phút. Cho nên Diệp Khiêm khóa thời gian xem camera vào điểm này, nhất định có thể phát hiện ra dáng người và biển số xe của tên sát thủ đó.