Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 3188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2994
Tình Cờ Gặp Gỡ

❊ ❊ ❊

Sau khi nhận được sự khẳng định của Diệp Khiêm, La Thông nói: "Diệp thiếu, không giấu gì cậu, ông chủ trước đây đã sớm thu thập không ít bằng chứng phạm tội của Hồng Thiên Hùng, đủ để hắn bị kết án tù chung thân."

"Ồ." Diệp Khiêm hơi ngạc nhiên, lập tức mừng rỡ nói: "Không ngờ lại có chuyện này."

Lúc này, Diệp Khiêm không khỏi nhớ tới Diệp Tranh Vinh. Đối với tấm lòng nhân từ của Diệp Tranh Vinh, trong lòng cậu cũng sinh ra vài phần bội phục. Biết rõ Hồng Thiên Hùng muốn phản bội mình, nhưng lại chần chừ mãi không ra tay đối phó.

Chính vì sự nhân từ nương tay của Diệp Tranh Vinh mà Hồng Thiên Hùng mới ngày càng kiêu ngạo, thậm chí dám lén lút mua chuộc sát thủ để ám sát Diệp Tranh Vinh.

"Không sai, trước đây ông chủ luôn niệm tình anh em cũ nên mới không ra tay với Hồng Thiên Hùng. Ai ngờ tên Hồng Thiên Hùng này căn bản là một con súc sinh vong ân bội nghĩa." La Thông vừa nhắc tới Hồng Thiên Hùng, trong tiềm thức đã nảy sinh sự căm hận.

Trước đó, lý do La Thông không đề cập chuyện này với Diệp Khiêm là vì hắn biết Diệp Khiêm không phải Diệp Tranh Vinh. Địa vị của Diệp Khiêm ở phố người Hoa hiện nay vẫn chưa vững chắc, dù có cầm những bằng chứng này đi tố cáo Hồng Thiên Hùng thì cảnh sát cũng chưa chắc đã đứng ra can thiệp.

Dù sao phố người Hoa cũng là thiên hạ của Hoa Nhân Bang. Ở đây, cảnh sát và Hoa Nhân Bang có một sự ngầm hiểu rất lớn. Đối với những chuyện nội bộ bang phái như thế này, bọn họ tuyệt đối sẽ không trở thành lưỡi dao để bất cứ kẻ nào loại trừ phe phái khác.

Nhưng bây giờ đã khác. La Thông thấy Diệp Khiêm có thể khống chế được cục trưởng cảnh sát Tanfes, còn có cả quận trưởng Chung Tài Minh, vậy thì Diệp Khiêm hoàn toàn có thể sử dụng lưỡi dao là chính quyền này. Cho nên, lúc này La Thông mới nói ra chuyện đó.

"Yên tâm, kẻ này sẽ không sống được lâu đâu." Trong mắt Diệp Khiêm thoáng qua một tia sát khí.

Để chính quyền ra mặt có thể khiến Hồng Thiên Hùng thân bại danh liệt, nhưng điều đó không có nghĩa là chỉ cần để hắn sống nửa đời sau trong tù là xong. Diệp Khiêm sẽ không để Hồng Thiên Hùng còn sống mà bước vào tù đâu.

"Trở về, cậu giao những tài liệu này cho tôi." Diệp Khiêm nói với La Thông.

"Đúng rồi, ngoài tội chứng của Hồng Thiên Hùng, tôi còn thu thập được bằng chứng cho thấy Trịnh Đao Bình và Phó Thanh Hải cũng dính líu đến buôn lậu và buôn bán ma túy." La Thông bổ sung.

"Ồ." Diệp Khiêm cười ha hả, như vậy thì trong năm đại ca dưới trướng Long Vân Đường không phục mình, đã có ba kẻ nằm trong tay mình tội chứng rồi.

"Tốt quá, đưa hết cho tôi." Diệp Khiêm nói: "Có những bằng chứng này rồi cũng đỡ cho tôi phải tốn công đi thu thập."

"Vâng, Diệp thiếu, về tôi sẽ sắp xếp ra cho cậu." La Thông gật đầu nói.

A Vinh lái xe phía trước, từ nãy đến giờ vẫn không nói lời nào. Diệp Khiêm tâm trạng khá tốt, lúc này thứ cậu cần nhất chính là tội chứng của mấy tên đại ca không phục mình, không ngờ Diệp Tranh Vinh trước đây đã thu thập được của ba người rồi.

Điều này giúp Diệp Khiêm tiết kiệm không ít thời gian. Nhìn theo một góc độ khác, cũng cho thấy dù Diệp Tranh Vinh nhân từ, nhưng không có nghĩa ông là kẻ hồ đồ để mặc thuộc hạ làm bậy. Ngược lại, Diệp Tranh Vinh thực ra lòng dạ sáng như gương, ai đáng tin, ai không còn như trước nữa, trong lòng ông đều rõ như lòng bàn tay.

Diệp Khiêm hạ cửa kính xe, theo thói quen lấy một điếu thuốc, thưởng thức phong cảnh của thành phố Toronto này.

Đột nhiên, sắc mặt Diệp Khiêm thay đổi. Trước cửa một khách sạn lớn, cậu nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

"Jessica." Diệp Khiêm nhìn thấy bóng dáng yêu kiều đang đi vào cửa khách sạn, chính là Jessica, người từng sống chung nhà với cậu trước đây. Một nữ cường nhân coi sự nghiệp là trên hết, đồng thời cũng là một người phụ nữ phóng khoáng, hở chút là thích trêu chọc, quyến rũ Diệp Khiêm.

"Cô nàng này, xem ra lại đi bàn chuyện làm ăn rồi. Nhưng là con gái mà đi khách sạn bàn chuyện làm ăn thì có chút nguy hiểm." Trong lòng Diệp Khiêm bất giác dấy lên sự lo lắng cho Jessica.

Nói đi cũng phải nói lại, Jessica đối với Diệp Khiêm vẫn rất tốt. Chi phí phẫu thuật cho mẹ Băng Băng là Lý Phương hồi đó, chính là vay từ tay Jessica bốn mươi vạn. Số tiền này đến giờ Diệp Khiêm vẫn chưa trả cho cô.

"A Vinh, đỗ xe trước cửa khách sạn này đi, tôi có chút việc." Tâm ý Diệp Khiêm vừa động liền bảo A Vinh đỗ xe trước cửa khách sạn.

"Vâng, Diệp thiếu." A Vinh gật đầu, lập tức lái xe đến trước cửa khách sạn, rất nhanh đã có bảo vệ tới hướng dẫn đỗ xe.

Sau khi Diệp Khiêm xuống xe, La Thông cũng đi theo xuống. Diệp Khiêm nói với La Thông: "Mọi người cứ đợi tôi trong xe, tôi đi một lát rồi về."

Diệp Khiêm không quên việc mình từng hứa sẽ làm vệ sĩ riêng cho Jessica. Mặc dù đây chỉ là một lời nói đùa, nhưng nếu thấy Jessica gặp nguy hiểm, đương nhiên cậu sẽ không thể ngồi yên, dù xét về tình hay lý cũng đều phải đi xem thử.

Diệp Khiêm bước vào khách sạn, phát hiện đây là một khách sạn nhiều sao tích hợp ăn, ở. Khi bước vào đại sảnh, Diệp Khiêm đã không còn thấy bóng dáng Jessica đâu nữa.

Diệp Khiêm cũng không vội, đầu tiên là lên nhà hàng tầng hai, đi dạo một vòng nhưng không thấy bóng dáng Jessica. Diệp Khiêm lại lên tầng ba, bên trái là quán cà phê, bên phải là phòng trà đạo. Cậu tìm kiếm một hồi vẫn không thấy, ngược lại lại gặp một người quen.

"Ơ, chẳng phải đây là anh em Diệp Khiêm sao? Chúc mừng nhé, nghe nói cậu đã tiếp nhận vị trí đường chủ của Diệp Tranh Vinh, trở thành đường chủ mới của Long Vân Đường rồi." Hàn Đông nhìn thấy Diệp Khiêm thì hơi sững người, sau đó chủ động chào hỏi.

Diệp Khiêm thấy Hàn Đông chủ động chào mình, đương nhiên cũng không ngó lơ, dù sao cậu cũng chưa muốn làm căng với Hàn Đông lúc này.

"Hàn đường chủ, thật đúng là tình cờ, lại gặp ở đây uống cà phê." Diệp Khiêm mỉm cười nói, mắt theo bản năng liếc nhìn Bạch Băng đứng sau lưng Hàn Đông.

Bạch Băng chạm phải ánh mắt Diệp Khiêm, theo bản năng cụp mắt xuống, đứng sau lưng Hàn Đông đầy bứt rứt, đi cũng không được mà ở lại cũng không xong.

"Đúng vậy, cà phê ở đây ngon nên lên uống một ly. Anh em Diệp Khiêm, cậu cũng tới đây uống cà phê à?" Hàn Đông chằm chằm nhìn Diệp Khiêm, dường như muốn đọc được thông tin gì đó từ trong mắt cậu.

Nhưng cuối cùng Hàn Đông vẫn thất vọng. Từ đầu tới cuối, ánh mắt Diệp Khiêm dường như không có chút thay đổi nào, không nóng không lạnh, không cách nào đoán được tâm tư của cậu.

"Tôi đi dạo tùy tiện thôi, ngắm mỹ nữ, biết đâu lại tìm được chân ái cũng nên, không phải sao?" Diệp Khiêm cười ha hả, vẻ mặt đầy bất cần.

"Ha ha, anh em Diệp Khiêm còn thiếu đàn bà ư? Chỉ cần cậu muốn, tôi tin là sẽ có khối người tình nguyện đi theo cậu." Hàn Đông trêu chọc.

Diệp Khiêm cười lạnh một tiếng, nói: "Quá khen, tôi thích kiểu cô gái lạnh lùng như Bạch Băng đây. Ông nói xem, nếu tôi muốn, cô ấy có tình nguyện đi theo tôi không?"

Hàn Đông trêu chọc Diệp Khiêm, nhưng Diệp Khiêm đâu phải tay mơ, lập tức tiếp lời Hàn Đông, hắt gáo nước bẩn này lên người hắn.

Chưa đợi Hàn Đông lên tiếng, đã nghe Tần Hiên lạnh lùng nói: "Diệp Khiêm, mày còn ăn nói hồ ngôn loạn ngữ, tao sẽ không khách sáo đâu! Bạch Băng là người của ông chủ bọn tao, sao tới lượt mày mạo phạm!"

Ánh mắt Diệp Khiêm lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Tần Hiên. Tần Hiên theo bản năng có chút sợ hãi, dù sao hắn từng giao thủ với Diệp Khiêm và còn thua dưới tay cậu.

"Hỗn xược, anh em Diệp Khiêm bây giờ là đường chủ của Long Vân Đường, sao mày lại không biết lớn nhỏ thế?" Hàn Đông làm màu quát mắng Tần Hiên một tiếng, lúc này mới cười với Diệp Khiêm: "Diệp Khiêm, có vài lời không thể nói bừa, nói đùa cũng phải có chừng mực chứ."

"Ồ, vậy sao?" Diệp Khiêm không cho là đúng, nói: "Vậy cũng phiền ông chú ý lời nói của mình, đùa giỡn cũng cần có chừng mực mới được."

Sắc mặt Hàn Đông trầm xuống, tên Diệp Khiêm này rõ ràng là cố ý khiêu khích mình, biết rõ Bạch Băng là người của hắn mà còn nói muốn Bạch Băng làm đàn bà của mình.

"Diệp Khiêm, cái ghế đường chủ Long Vân Đường của mày vẫn chưa ngồi vững đâu, hy vọng mày tự biết liệu lấy. Tôi hy vọng lần tới chúng ta gặp lại, mày vẫn có thể có khí thế như ngày hôm nay." Hàn Đông nói một câu lạnh lùng rồi lướt vai qua Diệp Khiêm.

Bạch Băng từ đầu đến cuối không nói một câu nào, thậm chí còn không dám nhìn Diệp Khiêm lấy một cái. Đối diện với hai người đàn ông này, nội tâm Bạch Băng vô cùng giằng xé, không biết phải chọn thế nào.

Diệp Khiêm cũng lười quan tâm đến Hàn Đông, kẻ này sớm muộn gì cũng là đối thủ của mình, Diệp Khiêm cũng không cần phải cho hắn sắc mặt tốt. Điều duy nhất đáng tiếc là Bạch Băng lại cam tâm tình nguyện đi theo loại người như Hàn Đông.

Diệp Khiêm tiếp tục đi lên lầu, tìm kiếm Jessica.

Sau khi Hàn Đông xuống lầu, Tần Hiên bên cạnh hơi nhíu mày nói: "Ông chủ, tên Diệp Khiêm này liệu có phát hiện ra điều gì không?"

Hàn Đông ngập ngừng một lát rồi nói: "Không đâu, nếu hắn thật sự phát hiện ra điều gì, thì đã không xuất hiện trước mặt chúng ta để 'đả thảo kinh xà' rồi. Tôi nghĩ đây chỉ là một cuộc gặp tình cờ thôi. Nhưng để an toàn, sau này chúng ta vẫn phải đề phòng nhiều hơn mới được."

Hàn Đông và đám người vừa nói vừa rời khỏi khách sạn, lên xe rời đi.

Cùng lúc đó, Diệp Khiêm vẫn miệt mài tìm kiếm Jessica, tìm lên tận tầng sáu mà vẫn không thấy đâu.

Cuối cùng, khi đi đến bên ngoài một căn phòng, cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc của Jessica.

Bên trong phòng, Jessica nũng nịu: "Đừng, ông đừng như vậy..."

Nghe thấy vậy, sắc mặt Diệp Khiêm thay đổi, thầm nghĩ trong lòng: "Mẹ kiếp, quả nhiên mình đoán không sai, kẻ dám dẫn Jessica đến loại nơi khỉ ho cò gáy này để bàn chuyện làm ăn, tuyệt đối không phải thứ tốt lành gì."

"Rầm!"

Diệp Khiêm không nói hai lời, vì muốn anh hùng cứu mỹ nhân, liền tung một cú đá mạnh vào cửa phòng.

"Đứa nào!" Bên trong lập tức truyền ra tiếng quát tháo của một người đàn ông.

Nhưng Diệp Khiêm chẳng buồn trả lời, chỉ dùng sức đá mạnh vào cánh cửa. Cuối cùng cửa phòng cũng mở ra, chỉ thấy một gã đàn ông quấn khăn tắm, vẻ mặt đầy giận dữ, nhìn thấy Diệp Khiêm định quát mắng, nhưng còn chưa kịp nói thì đã bị Diệp Khiêm đẩy văng ra.

Diệp Khiêm vào phòng, nhìn thấy Jessica đang nằm trên giường, quần áo đã rách nát, lộ ra không ít da thịt trắng ngần.

"Súc sinh!" Diệp Khiêm thấy cảnh này, không nói hai lời, tung thẳng một cú đấm vào mặt gã đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi vừa mở cửa, khiến răng hắn văng tung tóe.

"Mày... mày là thằng nào, dám đánh tao!" Lão già kia miệng ngọng nghịu kêu đau.

Jessica không thể ngờ Diệp Khiêm vừa vào, không nói không rằng gì đã ra tay, nhất thời cũng ngẩn người.

Ngay lúc đó, chỉ thấy Diệp Khiêm cởi áo khoác của mình ra, quấn lên phần trên rách rưới của Jessica, rồi bế thốc cô lên, bước nhanh ra khỏi phòng.

Jessica cảm nhận được sự dịu dàng truyền tới từ người Diệp Khiêm, nhất thời ngây ngẩn nhìn cậu, những lời định nói đều nghẹn lại trong cổ họng, theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ Diệp Khiêm, rất tận hưởng cảm giác được Diệp Khiêm bế ra ngoài.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.