Khi gã thanh niên trở lại phòng VIP Vạn Lý Xuân, Lệ Văn hơi nhíu mày, hỏi gã: "Thằng nhãi, vừa rồi mày đi đâu đấy?"
Gã thanh niên lộ vẻ chột dạ, vô tình hay hữu ý liếc nhìn Diệp Khiêm ở bên cạnh. Thấy Diệp Khiêm không có vẻ gì khác lạ, gã mới cố trấn tĩnh nói: "Tôi ra ngoài đi vệ sinh một lát."
Nghe vậy, Lệ Văn không chút nghi ngờ, cũng lười truy hỏi tiếp mà tiếp tục cẩn thận bồi tiếp Diệp Khiêm.
Nhưng Diệp Khiêm lại nhận ra một chút bất thường. Vẻ bất an trên mặt gã thanh niên rõ ràng cho thấy việc ra ngoài vừa rồi không đơn giản là đi vệ sinh, chắc hẳn là đã giấu giếm sự thật gì đó.
Đối với lời nói dối của gã thanh niên này, Diệp Khiêm không vạch trần. Dù sao đây cũng là địa bàn của Lệ Văn, gã thanh niên kia cũng là người của Lệ Văn, Diệp Khiêm thấy mình không cần phải nói nhiều, chỉ cần tự đề phòng là được.
Chẳng bao lâu sau, cửa phòng VIP lại bị đẩy ra. Diệp Khiêm thấy gã thanh niên được Lệ Văn sai đi tìm Lỗ Đặc đã quay lại. Bên cạnh gã là một thanh niên trông khá nhếch nhác và mệt mỏi. Diệp Khiêm liếc mắt một cái là nhận ra ngay, đó chính là Lỗ Đặc, anh họ của Băng Băng.
Sau khi vào trong, Lỗ Đặc nhanh chóng đổ dồn ánh mắt về phía Diệp Khiêm. Khi nhìn thấy Diệp Khiêm, Lỗ Đặc cảm thấy khó hiểu, vì anh ta chưa từng gặp Diệp Khiêm, không biết tại sao Diệp Khiêm lại chuộc mình.
"Anh Lệ Văn, mang Lỗ Đặc tới rồi." Gã thanh niên mỉm cười. Gã cũng khá chu đáo khi đổi cho Lỗ Đặc một bộ quần áo khác, trông mới không quá nhếch nhác.
Lệ Văn hài lòng gật đầu. Những vết thương trên người Lỗ Đặc đều được quần áo che khuất, dù trên mặt vẫn còn vài vết bầm tím nhưng nhìn chung thì vẫn ổn. Như vậy, hắn cũng dễ ăn nói với Diệp Khiêm.
"Diệp Đường chủ, người tôi đã đưa đến cho anh rồi đây." Lệ Văn nhìn Diệp Khiêm bên cạnh, nở một nụ cười nhạt.
Diệp Khiêm thấy Lỗ Đặc có thể tự đứng đi vào, chứng tỏ cơ thể không gặp vấn đề gì lớn. Đã vậy, Diệp Khiêm cũng coi như có thể cho Băng Băng một câu trả lời, bèn hài lòng gật đầu: "Được, tôi viết chi phiếu cho anh ngay đây."
Vừa nói, Diệp Khiêm lấy ra một tờ chi phiếu trống, điền vào số tiền một triệu hai trăm ngàn rồi đưa cho Lệ Văn.
Lệ Văn nhìn tờ chi phiếu trong tay, vô cùng phấn khích, hắn hét lớn với người bên cạnh: "Đi, bảo người lấy chai rượu vang ngon nhất tới đây, tôi muốn tiếp đãi Diệp Đường chủ."
"Uống rượu thì không cần đâu. Chuyện đã xong xuôi rồi, tôi còn có việc, đi trước đây." Diệp Khiêm từ chối khéo ý tốt của Lệ Văn, đứng dậy dẫn Lỗ Đặc bước ra ngoài.
Lệ Văn thấy vậy dĩ nhiên không giữ lại, cũng đứng dậy nói: "Cũng được, vậy tôi tiễn Diệp Đường chủ."
Dưới sự tháp tùng của Lệ Văn, Diệp Khiêm dẫn Lỗ Đặc rời khỏi phòng VIP Vạn Lý Xuân. Còn gã thanh niên trước đó nói dối đi vệ sinh, thấy Diệp Khiêm sắp đi, vẻ mặt không khỏi lộ ra sự sốt sắng. Nhưng vì sợ Lệ Văn và những người khác ở đó nên nhất thời không tiện nói gì, chỉ không ngừng nhìn về phía trước hành lang, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Quả nhiên, đúng lúc này, một bóng người xuất hiện từ lối ra phía đối diện hành lang, nét mặt đầy giận dữ. Khi nhìn thấy Diệp Khiêm, cô ta quát lớn: "Anh, đứng lại cho tôi!"
Diệp Khiêm nhìn thấy người đến thì hơi ngẩn ra, vì người này không phải ai khác, chính là Bối Lỵ, kẻ đã bám đuôi Diệp Khiêm và A Vinh suốt cả buổi chiều. Rõ ràng, Diệp Khiêm không ngờ cô gái này lại đuổi theo nhanh đến vậy.
"Cô là ai?" Sắc mặt Lệ Văn lập tức thay đổi, dù sao thì đây cũng là địa bàn của hắn.
"Tôi là cảnh sát đặc nhiệm Bối Lỵ. Bây giờ tôi nghi ngờ các người đang thực hiện hoạt động phi pháp, tất cả giơ hai tay lên cao, nam bên trái, nữ bên phải, úp mặt vào tường cho tôi!" Bối Lỵ trừng mắt nhìn Lệ Văn, sau đó lớn tiếng quát tháo.
Cảnh sát đặc nhiệm, rõ ràng là thành viên của tổ đặc nhiệm, quyền hạn chức vụ cao hơn cảnh sát bình thường rất nhiều, chắc chắn có quyền nghi ngờ và khám xét. Lệ Văn dĩ nhiên không muốn gây khó dễ với loại người này.
"Mọi người nghe cảnh sát đi, giơ tay cao lên, phối hợp với công việc của nữ cảnh sát này." Lệ Văn nói với đám nam nữ thanh niên thuộc hạ. Dù sao thì bây giờ Lệ Văn cũng trong sạch, tự nhiên không sợ bị khám xét.
Lập tức, chỉ thấy mọi người làm theo lời Bối Lỵ, nam trái nữ phải úp vào tường, chờ đợi Bối Lỵ khám xét.
Chỉ duy nhất Diệp Khiêm là vẫn mỉm cười nhìn Bối Lỵ: "Tại sao tôi phải để cô khám xét? Cho dù là cảnh sát thì khám xét cũng phải có lý do chính đáng chứ, không phải sao?"
Bối Lỵ nghe vậy, lập tức giận tím mặt. Chiều nay chính Diệp Khiêm đã cố tình dẫn cô đi lòng vòng suốt mấy tiếng đồng hồ. Sau khi phát hiện mình bị trêu đùa, Bối Lỵ đã tức đến phát điên. Với tính cách tiểu thư của cô, thù này không báo không phải quân tử.
"Chỉ có anh là lắm lời đúng không?" Bối Lỵ trừng mắt nhìn Diệp Khiêm, hận không thể lao lên đấm cho Diệp Khiêm một trận tơi bời. Nhưng dù sao cô vẫn chưa mất lý trí, cô là cảnh sát, không thể đánh đập công dân trước mặt mọi người.
Diệp Khiêm cười gượng: "Tôi chỉ đang bảo vệ quyền lợi đáng có của một công dân thôi, không phải sao?"
"Nhảm nhí!" Bối Lỵ khinh khỉnh nói: "Loại người như anh tôi gặp nhiều rồi, nhìn cái là biết không phải người tốt. Mau úp mặt vào tường để tôi khám xét, nếu không thì đừng trách tôi không khách khí."
Nhìn dáng vẻ này của Bối Lỵ, rõ ràng nếu Diệp Khiêm không hợp tác, cô sẽ không ngại mượn cớ Diệp Khiêm không phối hợp công tác để trả thù riêng.
Tuy nhiên, Diệp Khiêm không phải người thường. Trong mắt Diệp Khiêm, anh không thể để người ta tùy tiện khám xét, dù người trước mặt là cảnh sát cũng không ngoại lệ.
"Xin lỗi, nếu cô không có lý do hợp lý, tôi từ chối yêu cầu vô lễ của cô." Diệp Khiêm thản nhiên nói, rồi kéo Lỗ Đặc định bước ra ngoài.
"Đứng lại!" Bối Lỵ tức đỏ cả mặt, người đàn ông trước mặt này quá kiêu ngạo rồi.
Thế nhưng, đối với lời đe dọa của Bối Lỵ, Diệp Khiêm coi như không nghe thấy, cứ thế bước thẳng ra ngoài.
Lỗ Đặc đi theo Diệp Khiêm cũng có chút chột dạ. Bây giờ thứ họ đối mặt không phải là cảnh sát bình thường mà là cảnh sát đặc nhiệm. Ngay cả Lệ Văn còn sợ, huống chi là Lỗ Đặc.
"Đây là anh tự chuốc lấy." Bối Lỵ thấy vậy tức giận thốt lên một câu, nhanh chân lao về phía Diệp Khiêm, hai tay nắm chặt. Bối Lỵ này vậy mà muốn động thủ.
Diệp Khiêm cảm nhận được động tĩnh phía sau, sắc mặt hơi đổi. Không cần nhìn cũng biết, Bối Lỵ hẳn là đã chọn phương án động thủ.
"Dám động thủ với ta?" Diệp Khiêm thầm cười, đồng thời cũng thấy có chút hứng thú với Bối Lỵ, người có thể gia nhập đội đặc nhiệm này. Anh muốn xem xem võ công của Bối Lỵ có "gãi ngứa" như kỹ năng bám đuôi của cô ta không.
Cảm nhận được nắm đấm tấn công từ phía sau, Diệp Khiêm di chuyển cơ thể, nghiêng người tránh né cú đấm của Bối Lỵ.
Sắc mặt Bối Lỵ hơi đổi, rõ ràng cảm thấy bất ngờ trước khả năng né tránh của Diệp Khiêm. Nhưng điều này không thể ngăn cản cơn giận trong lòng cô, cô muốn nhân cơ hội này dạy cho Diệp Khiêm một bài học, để Diệp Khiêm biết rằng cô không phải loại "gối thêu hoa" dễ bị trêu đùa như vậy.
"Không ngờ anh cũng có chút bản lĩnh." Bối Lỵ hừ lạnh trong miệng, xoay người tiếp tục tấn công Diệp Khiêm.
Thân thủ của Bối Lỵ khiến Diệp Khiêm hơi khó đoán. Những đòn tấn công cực kỳ cương mãnh, hoàn toàn không hợp với vóc dáng nữ nhi của cô.
"Bụp bụp bụp."
Diệp Khiêm cũng thấy tò mò, không vội thoát thân mà ngược lại còn đầy hứng thú trải nghiệm các chiêu thức tấn công của Bối Lỵ.
Theo từng chiêu giao đấu, Bối Lỵ càng đánh càng kinh ngạc. Cô vốn là người được mệnh danh có võ tán đả giỏi nhất trong đội đặc nhiệm. Thông thường, khi đối đầu với đối thủ, người có thể trụ được vài chục chiêu dưới tay cô đã là cực hiếm, huống chi bây giờ lại hoàn toàn không làm gì được đối phương.
Diệp Khiêm cũng kinh ngạc không kém, trong lòng thầm nghĩ: "Thân thủ của Bối Lỵ này tốt thật, e rằng dù là La Thông gặp phải cũng chưa chắc đã dễ dàng toàn thân rút lui. Nếu mình không nhìn lầm, cô nhóc này rất có hy vọng bước vào hàng ngũ võ giả chân chính."
Dù Diệp Khiêm không dùng toàn lực nhưng vẫn cảm thấy kinh ngạc. Phải biết rằng, đạt tới cảnh giới võ giả khó khăn đến nhường nào, huống chi Bối Lỵ trông mới chỉ ngoài hai mươi mà đã có thân pháp như vậy, sao Diệp Khiêm không kinh ngạc cho được.
Diệp Khiêm không biết rằng, hồi nhỏ Bối Lỵ từng gặp một người, võ công của cô đều bắt nguồn từ người đó. Từ nhỏ Bối Lỵ đã là quán quân trong các cuộc thi tán đả, cuối cùng còn được huấn luyện bài bản trong quân đội. Cô mới kết thúc khóa huấn luyện không lâu, quay về đội đặc nhiệm thành phố Đa Luân để học hỏi kinh nghiệm.
"Người Hoa này lợi hại thật, mình lại cảm nhận được hơi thở của sư phụ từ anh ta, chẳng lẽ anh ta có mối quan hệ gì với sư phụ sao?" Bối Lỵ kinh ngạc, không khỏi nhớ tới sư phụ đã gặp lúc nhỏ.
Sư phụ của Bối Lỵ giống Diệp Khiêm, đều là người Hoa Hạ. Đặc biệt là khí thế ung dung tự tại, phong thái như tông sư này càng khiến Bối Lỵ thấy quen thuộc, bên cạnh đó là sự kính sợ vô tận.
Nghĩ tới đây, Bối Lỵ không khỏi dừng tay, thở hổn hển. Nhìn lại Diệp Khiêm vẫn khí định thần nhàn, sự chênh lệch giữa hai người đã rõ ràng không cần bàn cãi.
"Anh tên gì?" Bối Lỵ tò mò nhìn Diệp Khiêm. Qua màn giao thủ vừa rồi, cơn giận vì bị trêu đùa trong lòng Bối Lỵ dường như đã biến mất không dấu vết.
"Diệp Khiêm." Diệp Khiêm lẩm bẩm nói.
"Diệp Khiêm." Bối Lỵ khẽ động, nhìn Diệp Khiêm với vẻ không thể tin nổi: "Anh là Lang Vương Diệp Khiêm sao?"
Bối Lỵ cũng từng nghe qua vài thông tin khái lược về Lang Vương Diệp Khiêm của Hoa Hạ khi còn huấn luyện ở căn cứ.
"Không, tôi không phải Lang Vương Diệp Khiêm, tôi là Diệp Khiêm, chủ câu lạc bộ Blue Moon, cùng tên nhưng khác mệnh." Diệp Khiêm mỉm cười nhìn Bối Lỵ. Anh khá tán thưởng thân thủ của Bối Lỵ, quan trọng hơn, dù Diệp Khiêm không biết võ công của Bối Lỵ là gì, nhưng anh lại nhìn thấy bóng dáng võ thuật Hoa Hạ trong đó.
Bối Lỵ trẻ tuổi như vậy mà đã có hy vọng bước vào Nhất phẩm võ giả, hèn gì có thể trở thành cảnh sát đặc nhiệm thành phố Đa Luân. Nếu có thể, Diệp Khiêm hy vọng có thể thu phục Bối Lỵ về làm việc cho mình.
"Ồ." Bối Lỵ gật đầu nhẹ. Cô cũng nghĩ người này chắc không phải Lang Vương Diệp Khiêm, nếu không, một cảnh sát nhỏ bé ở thành phố Đa Luân như cô tuyệt đối không thể nào tiếp cận được Diệp Khiêm.
"Rất vui được biết anh, tôi tên Bối Lỵ." Bối Lỵ chủ động chìa tay ra, tự giới thiệu.
Thật khó tưởng tượng, Bối Lỵ vừa rồi còn giận dữ muốn dạy dỗ Diệp Khiêm mà giờ đã xoay chuyển 180 độ, chủ động làm hòa, khiến người đứng bên cạnh xem không khỏi kinh ngạc.